Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 296: Sắp đột phá

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tâm thần Sở Hi Thanh rung lên, lòng thầm nói đây thật sự là một niềm vui bấtngờ!Mấy tháng trước, khi hắn biết thân phận của Tạ Chân Khanh thì đã muốn bàytiệc rượu để xin lỗi và hàn gắn mối quan hệ với Tạ Chân Khanh rồi.Kết quả là khi hắn trở về quận Tú Thủy thì mới biết Diệp Tri Thu đã đánh TạChân Khanh một trận.Sở Hi Thanh cũng biết là mối thù này đã kết rồi, vì thế cũng không đi tự rướclấy nhục.Hắn đã từ bỏ Luận Võ Thần Cơ rồi, tùy duyên đi! Bọn họ thích xếp hạng ThanhVân Bảng thế nào thì làm thế đó đi, chỉ cần đừng tụt xuống là được.Nhưng nếu như Đổng Lâm Sơn tiếp nhận Luận Võ Lâu quận Tú Thủy, vậy thìdường như có thể thử một lần rồi. . .. . .Cùng lúc đó, người mà Sở Hi Thanh không dám gặp vì chột dạ, Ngô Mị Nươngthì lại sắc mặt âm trầm như nước.Nàng đã nhận được tin tức chính xác khi Tùng Trúc Quán biến thành biển lửa,tất hộ vệ và cả Thượng Quan Long Tiển dều bị chém chết tại Tùng Trúc Quán.Ngô Mị Nương nhất thời nghi ngờ không thôi, sẽ không phải Sở Hi Thanhxuống tay với đám người Thượng Quan Long Tiển đấy chứ?Bằng không thì vì sao tên này lại mua tình báo về hành tung của Thượng QuanLong Tiển từ chỗ của nàng?Vấn đề là tu vị của Sở Hi Thanh chỉ vẻn vẹn bát phẩm!Hai huynh muội bọn họ sống rất vất vả khi mới đến quận Tú Thủy, không giốngnhư là người có gia thế và bối cảnh.Tuy nhiên, trước đó Sở Hi Thanh từng mua tình báo từ chỗ nàng, rồi đi đến HỏaCốt Quật.Chẳng lẽ mình suy đoán sai lầm rồi?Lúc đó, người cứu Lục Loạn Ly không phải là thuộc hạ của Đao Kiếm NhưMộng – Lục Trầm, mà chính là một cao thủ khác ở bên cạnh Sở Hi Thanh đãđẩy lùi Huyết Phong Đạo và Bạch Vân Trại?Hoặc là, người trợ giúp Sở Hi Thanh giết đám người Thượng Quan Long Tiển,chính là di thần của thái tư ở sau lưng Lục Loạn Ly?Lúc này, khi Ngô Mị Nương đang suy đoán đến chỗ này, thì bỗng nhiên nhìnthấy có hai vị khách đi vào phòng.“Không ngờ hai vị khách quý lại đích thân đến nơi này, thật là rồng đến nhà tômmà, làm cho tiểu nữ tử thấp thỏm lo âu.”Trước mắt nàng là một người trung niên có dung mạo trắng nõn, khó chất nhonhã lại lạnh lùng.Đây chính là gia chủ Thượng Quan Thần Hạo của Thượng Quan gia, cặp mắthẹp và dài như cành liễu của hắn đã híp lại, hàn quang b*n r* bốn phía.Một vị khắc thì tầm hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, ngũ quan góc cạnh rõràng, con ngươi đen nhánh, sống mũi rất cao, dưới mắt phải còn có một vết sẹonhỏ.Hắn mặc một bộ chiến giáp uy vũ, thân hình cao to mạnh mẽ.Đây chính là Trung Vũ tướng quân Sở Tuyên Tiết đến từ kinh thành.“Vì sao phải thấp thỏm lo lắng? Mị Nương ngươi không làm chuyện đuối lý, thìcần gì phải sợ hãi?”Thượng Quan Thần Hạo chắp tay sau lưng, đứng ở phía cửa sổ mà nhìn vềphương xa.Chiến Văn Các của Ngô Mị Nương nằm ở ven sông, phong cảnh không tệ.Ngô Mị Nương cười khổ một tiếng: “Hôm nay, 1500 gia bình của Thượng Quangia, kết hợp với hơn ba nghìn binh mã của quân Thiên Bình giết đến Cổ Thị tập,phong tỏa cả trong lẫn ngoài, giọt nước cũng không lọt. Bây giờ ai chẳng biếtThượng Quan gia chủ đang tức giận? Thử hỏi sao Mị Nương có thể không sợhãi?”Sau đó, thần sắc của Ngô Mị Nương hơi nghiêm nghị, giọng nói thận trọng:“Nếu như Thượng Quan gia chủ muốn hỏi hung thủ giết Thượng Quan LongTiển là ai, vậy thì Mị Nương thật sự không rõ ràng! Vị cao thủ cấp độ ngũ phẩmnày, giống như là chui ra từ trong khe đá vậy, không nằm trong tai mắt của MịNương. Huống chi. . .”“Phong ba Nghịch Thần Kỳ vẫn chưa kết thúc, bây giwof có rất nhiều cao thủẩn núp ở bên trong quận Tú Thủy, ít nhất phải hơn chục người. Mị Nương chỉcó thể thông qua một ít manh mối, mới nhìn ra hành tung của một bộ phậnngười trong số đó. Còn có một số người am hiểu ẩn nấp và che giấu tung tíchthì Mị Nương không tìm được.”Nàng cũng không nhắc đến chuyện mình được người ta ủy thác, quan tâm hànhtung của Thượng Quan Long Tiển.Ngô Mị Nương tuyệt đối không dám tiết lộ chuyện này.Nếu như chính là Sở Hi Thanh g**t ch*t Thượng Quan Long Tiển, vậy Ngô MịNương nàng chẳng phải là đồng lõa sao?Nếu như không phải, vậy thì chính là tự mình tìm khổ.Lần này thật sự bị tên Sở Hi Thanh kia lừa thảm rồi. . .“Có đạo lý!” Thượng Quan Thần Hạo hơi gật đầu, hắn cho rằng lời nói của NgôMị Nương vẫn rất chân thành.“Bây giờ ta muốn biết tình hình của tất cả cao thủ tứ phẩm và ngũ phẩm đang ởtrong quận, đặc biệt là hành tung của bọn họ khi chuyện xảy ra, càng cặn kẽ tỉmỉ thì càng tốt.”“Ngài chờ một lát!”Ngô Mị Nương hơi suy tư, sau đó liền đi vào bên trong.Nàng tìm kiếm trong một ngăn bí ẩn ở giá sách, lấy một hồ sơ ở bên trong đó ra,rồi đưa cho Thượng Quan Thần Hạo.“Trong này là những thứ Thượng Quan gia chủ muốn biết.” 

Tâm thần Sở Hi Thanh rung lên, lòng thầm nói đây thật sự là một niềm vui bất

ngờ!

Mấy tháng trước, khi hắn biết thân phận của Tạ Chân Khanh thì đã muốn bày

tiệc rượu để xin lỗi và hàn gắn mối quan hệ với Tạ Chân Khanh rồi.

Kết quả là khi hắn trở về quận Tú Thủy thì mới biết Diệp Tri Thu đã đánh Tạ

Chân Khanh một trận.

Sở Hi Thanh cũng biết là mối thù này đã kết rồi, vì thế cũng không đi tự rước

lấy nhục.

Hắn đã từ bỏ Luận Võ Thần Cơ rồi, tùy duyên đi! Bọn họ thích xếp hạng Thanh

Vân Bảng thế nào thì làm thế đó đi, chỉ cần đừng tụt xuống là được.

Nhưng nếu như Đổng Lâm Sơn tiếp nhận Luận Võ Lâu quận Tú Thủy, vậy thì

dường như có thể thử một lần rồi. . .

. . .

Cùng lúc đó, người mà Sở Hi Thanh không dám gặp vì chột dạ, Ngô Mị Nương

thì lại sắc mặt âm trầm như nước.

Nàng đã nhận được tin tức chính xác khi Tùng Trúc Quán biến thành biển lửa,

tất hộ vệ và cả Thượng Quan Long Tiển dều bị chém chết tại Tùng Trúc Quán.

Ngô Mị Nương nhất thời nghi ngờ không thôi, sẽ không phải Sở Hi Thanh

xuống tay với đám người Thượng Quan Long Tiển đấy chứ?

Bằng không thì vì sao tên này lại mua tình báo về hành tung của Thượng Quan

Long Tiển từ chỗ của nàng?

Vấn đề là tu vị của Sở Hi Thanh chỉ vẻn vẹn bát phẩm!

Hai huynh muội bọn họ sống rất vất vả khi mới đến quận Tú Thủy, không giống

như là người có gia thế và bối cảnh.

Tuy nhiên, trước đó Sở Hi Thanh từng mua tình báo từ chỗ nàng, rồi đi đến Hỏa

Cốt Quật.

Chẳng lẽ mình suy đoán sai lầm rồi?

Lúc đó, người cứu Lục Loạn Ly không phải là thuộc hạ của Đao Kiếm Như

Mộng – Lục Trầm, mà chính là một cao thủ khác ở bên cạnh Sở Hi Thanh đã

đẩy lùi Huyết Phong Đạo và Bạch Vân Trại?

Hoặc là, người trợ giúp Sở Hi Thanh giết đám người Thượng Quan Long Tiển,

chính là di thần của thái tư ở sau lưng Lục Loạn Ly?

Lúc này, khi Ngô Mị Nương đang suy đoán đến chỗ này, thì bỗng nhiên nhìn

thấy có hai vị khách đi vào phòng.

“Không ngờ hai vị khách quý lại đích thân đến nơi này, thật là rồng đến nhà tôm

mà, làm cho tiểu nữ tử thấp thỏm lo âu.”

Trước mắt nàng là một người trung niên có dung mạo trắng nõn, khó chất nho

nhã lại lạnh lùng.

Đây chính là gia chủ Thượng Quan Thần Hạo của Thượng Quan gia, cặp mắt

hẹp và dài như cành liễu của hắn đã híp lại, hàn quang b*n r* bốn phía.

Một vị khắc thì tầm hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, ngũ quan góc cạnh rõ

ràng, con ngươi đen nhánh, sống mũi rất cao, dưới mắt phải còn có một vết sẹo

nhỏ.

Hắn mặc một bộ chiến giáp uy vũ, thân hình cao to mạnh mẽ.

Đây chính là Trung Vũ tướng quân Sở Tuyên Tiết đến từ kinh thành.

“Vì sao phải thấp thỏm lo lắng? Mị Nương ngươi không làm chuyện đuối lý, thì

cần gì phải sợ hãi?”

Thượng Quan Thần Hạo chắp tay sau lưng, đứng ở phía cửa sổ mà nhìn về

phương xa.

Chiến Văn Các của Ngô Mị Nương nằm ở ven sông, phong cảnh không tệ.

Ngô Mị Nương cười khổ một tiếng: “Hôm nay, 1500 gia bình của Thượng Quan

gia, kết hợp với hơn ba nghìn binh mã của quân Thiên Bình giết đến Cổ Thị tập,

phong tỏa cả trong lẫn ngoài, giọt nước cũng không lọt. Bây giờ ai chẳng biết

Thượng Quan gia chủ đang tức giận? Thử hỏi sao Mị Nương có thể không sợ

hãi?”

Sau đó, thần sắc của Ngô Mị Nương hơi nghiêm nghị, giọng nói thận trọng:

“Nếu như Thượng Quan gia chủ muốn hỏi hung thủ giết Thượng Quan Long

Tiển là ai, vậy thì Mị Nương thật sự không rõ ràng! Vị cao thủ cấp độ ngũ phẩm

này, giống như là chui ra từ trong khe đá vậy, không nằm trong tai mắt của Mị

Nương. Huống chi. . .”

“Phong ba Nghịch Thần Kỳ vẫn chưa kết thúc, bây giwof có rất nhiều cao thủ

ẩn núp ở bên trong quận Tú Thủy, ít nhất phải hơn chục người. Mị Nương chỉ

có thể thông qua một ít manh mối, mới nhìn ra hành tung của một bộ phận

người trong số đó. Còn có một số người am hiểu ẩn nấp và che giấu tung tích

thì Mị Nương không tìm được.”

Nàng cũng không nhắc đến chuyện mình được người ta ủy thác, quan tâm hành

tung của Thượng Quan Long Tiển.

Ngô Mị Nương tuyệt đối không dám tiết lộ chuyện này.

Nếu như chính là Sở Hi Thanh g**t ch*t Thượng Quan Long Tiển, vậy Ngô Mị

Nương nàng chẳng phải là đồng lõa sao?

Nếu như không phải, vậy thì chính là tự mình tìm khổ.

Lần này thật sự bị tên Sở Hi Thanh kia lừa thảm rồi. . .

“Có đạo lý!” Thượng Quan Thần Hạo hơi gật đầu, hắn cho rằng lời nói của Ngô

Mị Nương vẫn rất chân thành.

“Bây giờ ta muốn biết tình hình của tất cả cao thủ tứ phẩm và ngũ phẩm đang ở

trong quận, đặc biệt là hành tung của bọn họ khi chuyện xảy ra, càng cặn kẽ tỉ

mỉ thì càng tốt.”

“Ngài chờ một lát!”

Ngô Mị Nương hơi suy tư, sau đó liền đi vào bên trong.

Nàng tìm kiếm trong một ngăn bí ẩn ở giá sách, lấy một hồ sơ ở bên trong đó ra,

rồi đưa cho Thượng Quan Thần Hạo.

“Trong này là những thứ Thượng Quan gia chủ muốn biết.” 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tâm thần Sở Hi Thanh rung lên, lòng thầm nói đây thật sự là một niềm vui bấtngờ!Mấy tháng trước, khi hắn biết thân phận của Tạ Chân Khanh thì đã muốn bàytiệc rượu để xin lỗi và hàn gắn mối quan hệ với Tạ Chân Khanh rồi.Kết quả là khi hắn trở về quận Tú Thủy thì mới biết Diệp Tri Thu đã đánh TạChân Khanh một trận.Sở Hi Thanh cũng biết là mối thù này đã kết rồi, vì thế cũng không đi tự rướclấy nhục.Hắn đã từ bỏ Luận Võ Thần Cơ rồi, tùy duyên đi! Bọn họ thích xếp hạng ThanhVân Bảng thế nào thì làm thế đó đi, chỉ cần đừng tụt xuống là được.Nhưng nếu như Đổng Lâm Sơn tiếp nhận Luận Võ Lâu quận Tú Thủy, vậy thìdường như có thể thử một lần rồi. . .. . .Cùng lúc đó, người mà Sở Hi Thanh không dám gặp vì chột dạ, Ngô Mị Nươngthì lại sắc mặt âm trầm như nước.Nàng đã nhận được tin tức chính xác khi Tùng Trúc Quán biến thành biển lửa,tất hộ vệ và cả Thượng Quan Long Tiển dều bị chém chết tại Tùng Trúc Quán.Ngô Mị Nương nhất thời nghi ngờ không thôi, sẽ không phải Sở Hi Thanhxuống tay với đám người Thượng Quan Long Tiển đấy chứ?Bằng không thì vì sao tên này lại mua tình báo về hành tung của Thượng QuanLong Tiển từ chỗ của nàng?Vấn đề là tu vị của Sở Hi Thanh chỉ vẻn vẹn bát phẩm!Hai huynh muội bọn họ sống rất vất vả khi mới đến quận Tú Thủy, không giốngnhư là người có gia thế và bối cảnh.Tuy nhiên, trước đó Sở Hi Thanh từng mua tình báo từ chỗ nàng, rồi đi đến HỏaCốt Quật.Chẳng lẽ mình suy đoán sai lầm rồi?Lúc đó, người cứu Lục Loạn Ly không phải là thuộc hạ của Đao Kiếm NhưMộng – Lục Trầm, mà chính là một cao thủ khác ở bên cạnh Sở Hi Thanh đãđẩy lùi Huyết Phong Đạo và Bạch Vân Trại?Hoặc là, người trợ giúp Sở Hi Thanh giết đám người Thượng Quan Long Tiển,chính là di thần của thái tư ở sau lưng Lục Loạn Ly?Lúc này, khi Ngô Mị Nương đang suy đoán đến chỗ này, thì bỗng nhiên nhìnthấy có hai vị khách đi vào phòng.“Không ngờ hai vị khách quý lại đích thân đến nơi này, thật là rồng đến nhà tômmà, làm cho tiểu nữ tử thấp thỏm lo âu.”Trước mắt nàng là một người trung niên có dung mạo trắng nõn, khó chất nhonhã lại lạnh lùng.Đây chính là gia chủ Thượng Quan Thần Hạo của Thượng Quan gia, cặp mắthẹp và dài như cành liễu của hắn đã híp lại, hàn quang b*n r* bốn phía.Một vị khắc thì tầm hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, ngũ quan góc cạnh rõràng, con ngươi đen nhánh, sống mũi rất cao, dưới mắt phải còn có một vết sẹonhỏ.Hắn mặc một bộ chiến giáp uy vũ, thân hình cao to mạnh mẽ.Đây chính là Trung Vũ tướng quân Sở Tuyên Tiết đến từ kinh thành.“Vì sao phải thấp thỏm lo lắng? Mị Nương ngươi không làm chuyện đuối lý, thìcần gì phải sợ hãi?”Thượng Quan Thần Hạo chắp tay sau lưng, đứng ở phía cửa sổ mà nhìn vềphương xa.Chiến Văn Các của Ngô Mị Nương nằm ở ven sông, phong cảnh không tệ.Ngô Mị Nương cười khổ một tiếng: “Hôm nay, 1500 gia bình của Thượng Quangia, kết hợp với hơn ba nghìn binh mã của quân Thiên Bình giết đến Cổ Thị tập,phong tỏa cả trong lẫn ngoài, giọt nước cũng không lọt. Bây giờ ai chẳng biếtThượng Quan gia chủ đang tức giận? Thử hỏi sao Mị Nương có thể không sợhãi?”Sau đó, thần sắc của Ngô Mị Nương hơi nghiêm nghị, giọng nói thận trọng:“Nếu như Thượng Quan gia chủ muốn hỏi hung thủ giết Thượng Quan LongTiển là ai, vậy thì Mị Nương thật sự không rõ ràng! Vị cao thủ cấp độ ngũ phẩmnày, giống như là chui ra từ trong khe đá vậy, không nằm trong tai mắt của MịNương. Huống chi. . .”“Phong ba Nghịch Thần Kỳ vẫn chưa kết thúc, bây giwof có rất nhiều cao thủẩn núp ở bên trong quận Tú Thủy, ít nhất phải hơn chục người. Mị Nương chỉcó thể thông qua một ít manh mối, mới nhìn ra hành tung của một bộ phậnngười trong số đó. Còn có một số người am hiểu ẩn nấp và che giấu tung tíchthì Mị Nương không tìm được.”Nàng cũng không nhắc đến chuyện mình được người ta ủy thác, quan tâm hànhtung của Thượng Quan Long Tiển.Ngô Mị Nương tuyệt đối không dám tiết lộ chuyện này.Nếu như chính là Sở Hi Thanh g**t ch*t Thượng Quan Long Tiển, vậy Ngô MịNương nàng chẳng phải là đồng lõa sao?Nếu như không phải, vậy thì chính là tự mình tìm khổ.Lần này thật sự bị tên Sở Hi Thanh kia lừa thảm rồi. . .“Có đạo lý!” Thượng Quan Thần Hạo hơi gật đầu, hắn cho rằng lời nói của NgôMị Nương vẫn rất chân thành.“Bây giờ ta muốn biết tình hình của tất cả cao thủ tứ phẩm và ngũ phẩm đang ởtrong quận, đặc biệt là hành tung của bọn họ khi chuyện xảy ra, càng cặn kẽ tỉmỉ thì càng tốt.”“Ngài chờ một lát!”Ngô Mị Nương hơi suy tư, sau đó liền đi vào bên trong.Nàng tìm kiếm trong một ngăn bí ẩn ở giá sách, lấy một hồ sơ ở bên trong đó ra,rồi đưa cho Thượng Quan Thần Hạo.“Trong này là những thứ Thượng Quan gia chủ muốn biết.” 

Chương 296: Sắp đột phá