Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 301: Kích phát đao ý (2)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Đổng Lâm Sơn thì lại là vẻ mặt chần chờ: “Còn muốn tăng lên nữa? Cái gọi làcây cao đón gió lớn, thiếu hiệp có biết nguy hiểm trong việc này không?”Tuy rằng hắn yêu tài, nhưng cũng không muốn nhận tiền xong thì lại đẩy ngườita vào hố lửa.“Bảng đầu heo và bảng giết heo đúng không, tiểu chất há có thể không biết? Tacòn thống kê qua, năm nay Luận Võ Lâu của Đông Châu đã phát hành ThanhVân Bảng năm lần, tổng cộng có 162 con cháu bình dân leo lên bảng, trong đócó 46 người bị phế tu vị, còn lại thị cũng bị nhận thương tổn, còn không ítngười bị đánh thành đầu heo, tiểu chất há có thể không biết nguy hiểm trongđó?”Sở Hi Thanh cười nhẹ một tiếng, lại cầm một trăm lượng bạc đặt lên bàn:“Chính ta sẽ gánh chịu tất cả nguy hiểm, sẽ không oán Đổng thúc. Ngoài ra, tiểuchất còn muốn mời Đổng thúc viết một bài văn về ta, đây là phí nhuận bút củangài.”Kỳ Luận Võ Thần Cơ trước, vị Đổng Lâm Sơn này đã viết một bài cho Sở HiThanh, sau khi Sở Hi Thanh xem xong thì đã gõ bàn than thở.Vị này dùng câu từ giản dị tự nhiên, lại làm cho người say mê, nói có sách,mách có chứng, lại hạ bút thành viên, để người ta vừa nhìn liền cảm thấy có đạolý và tin tưởng.Đổng Lâm Sơn nhìn bốn trăm lượng bạc ở trên bàn, ánh mắt chỉ hơi giãy dụamột chút, sau đó liền cắn răng: “Được! Nhưng thiếu hiệp ngươi đưa quá nhiềutiền rồi. Như vậy đi, ta sẽ cố gắng để thiếu hiệp tăng lên hạng 75, lại mời mấy vịđồng liêu sửa lại bài văn của bọn họ, cố gắng viết sự tích của thiếu hiệp vàotrong đó. Nhờ đó có thể cổ vũ khí thế, làm người ta tin tưởng.”Hai mắt Sở Hi Thanh nhất thời sáng rực, lời này của Đổng Lâm Sơn đúng lànhững thứ hắn mong muốn.Hắn muốn chính là người ta tin tưởng!Chỉ khi nào người ta tin tưởng thực lực của hắn, thì mới có thể mang lại nhiềuđiểm có đạo hơn.Bằng không thì dù hắn có xếp hạng cao, mà người ta không tin tưởng thì cũngvô dụng.Bầu không khí trên bàn rượu càng nhiệt liệt hơn.Sau vài chén rượu vào bụng, mặt Đổng Lâm Sơn đã đỏ phừng phừng, nóichuyện cũng thoải mái hơn: “Thật ra thì hiền chất muốn tăng thứ tự trên bảngxếp hạng thì vẫn còn có một biện pháp. Luận Võ Lâu của quận Tú Thủy chúngta có thể mời hiền chất viết một bài giảng giải về Truy Phong đao pháp trênLuận Võ Thần Cơ – Đông Châu Chí.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì hơi sững sờ: “Chuyện này có được không? Có chỉ làmột bát phẩm, lại có thể giảng giải đao pháp cho người ta? Chuyện này hákhông phải là làm trò cười cho người trong nghề? Hơn nữa, Truy Phong đaopháp đã truyền thừa vài ngàn năm, chú giải và giải thích đều nhiều vô số kể.”“Vấn đề là đại đa số trong đó đều mạnh như thác đổ, đều cao cao tại thượng,khiến cho người bình thường xem không hiểu. Những cao thủ kia có tu vị quácao, ánh mắt quá cao, bọn họ rất sợ người khác cười nhạo trình độ võ đạo củamình, cho nên toàn viết các loại võ đạo cao siêu, hàm nghĩa khó hiểu.”Đổng Lâm Sơn bật cười nói tiếp: “Thế nhưng tại tám quận Đông Châu chúng ta,có hơn 180 vạn võ tu từng cầu học ở võ quán dưới trướng Vô Tướng Thần Tôngcác ngươi, trong đó phải có 35 vạn người luyện Truy Phong đao pháp, đại đa sốngười đều có tu vị là bát phẩm và cửu phẩm, bao nhiêu người trong số họ có thểhiểu được?”“Trái lại thì sự hiểu biết và lý giải trong cấp bậc của thiếu hiệp lại phù hợp vớicảnh giới của bọn họ hơn. Ngươi cũng đừng sợ mất mặt, những cao nhân võ đạokia xem bài giảng giải của ngươi là có thể biết được trình độ đao đạo của ngươiđến đâu. Với độ tuổi này của ngươi, trình độ này đã là cao cấp nhất rồi, ngườikhác chỉ có thể than thở thôi. Có điều, kỳ Luận Võ Thần Cơ này đã sắp pháthành rồi, chỉ sợ là không kịp, nên đợi kỳ sau đi.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì hơi suy tư, lòng thầm nói chỉ cần kiếm được càngnhiều điểm võ đạo, mất mặt thì đã làm sao?Vậy thì cứ mặt dày mà viết thôi!Sau khi mấy người cơm nước no nê, Ngô Mị Nương chợt nói, muốn mời riêngSở Hi Thanh ra ngoài tâm sự một chút.Sở Hi Thanh thầm nói một tiếng đến rồi, nhưng hắn vẫn thản nhiên đi theo NgôMị Nương ra ngoài.Sắc mặt của Lục Loạn Ly lại hơi thay đổi, nàng suy tư một lát, liền quay sangmỉm cười áy náy với Đổng Lâm Sơn, rồi lặng lẽ đi theo.Khi hai người đi đến một hành lang yên lặng, Ngô Mị Nương liền cười gằn nhìnvề phía Sở Hi Thanh: “Sở thiếu hiệp không giải thích cho ta một câu về chuyệnliên quan đến Thượng Quan Long Tiển sao?”Trước khi nói chuyện, trong lòng bàn tay của Ngô Mị Nương có một viên phùvăn đang cháy rực.Nàng đang sử dụng một loại pháp thuật che mắt, không chỉ có thể ngăn cáchbóng người của cả hai, mà còn có thể để đám người chung quanh không tự chủđược mà chủ động tránh xa hai bọn họ.
Đổng Lâm Sơn thì lại là vẻ mặt chần chờ: “Còn muốn tăng lên nữa? Cái gọi là
cây cao đón gió lớn, thiếu hiệp có biết nguy hiểm trong việc này không?”
Tuy rằng hắn yêu tài, nhưng cũng không muốn nhận tiền xong thì lại đẩy người
ta vào hố lửa.
“Bảng đầu heo và bảng giết heo đúng không, tiểu chất há có thể không biết? Ta
còn thống kê qua, năm nay Luận Võ Lâu của Đông Châu đã phát hành Thanh
Vân Bảng năm lần, tổng cộng có 162 con cháu bình dân leo lên bảng, trong đó
có 46 người bị phế tu vị, còn lại thị cũng bị nhận thương tổn, còn không ít
người bị đánh thành đầu heo, tiểu chất há có thể không biết nguy hiểm trong
đó?”
Sở Hi Thanh cười nhẹ một tiếng, lại cầm một trăm lượng bạc đặt lên bàn:
“Chính ta sẽ gánh chịu tất cả nguy hiểm, sẽ không oán Đổng thúc. Ngoài ra, tiểu
chất còn muốn mời Đổng thúc viết một bài văn về ta, đây là phí nhuận bút của
ngài.”
Kỳ Luận Võ Thần Cơ trước, vị Đổng Lâm Sơn này đã viết một bài cho Sở Hi
Thanh, sau khi Sở Hi Thanh xem xong thì đã gõ bàn than thở.
Vị này dùng câu từ giản dị tự nhiên, lại làm cho người say mê, nói có sách,
mách có chứng, lại hạ bút thành viên, để người ta vừa nhìn liền cảm thấy có đạo
lý và tin tưởng.
Đổng Lâm Sơn nhìn bốn trăm lượng bạc ở trên bàn, ánh mắt chỉ hơi giãy dụa
một chút, sau đó liền cắn răng: “Được! Nhưng thiếu hiệp ngươi đưa quá nhiều
tiền rồi. Như vậy đi, ta sẽ cố gắng để thiếu hiệp tăng lên hạng 75, lại mời mấy vị
đồng liêu sửa lại bài văn của bọn họ, cố gắng viết sự tích của thiếu hiệp vào
trong đó. Nhờ đó có thể cổ vũ khí thế, làm người ta tin tưởng.”
Hai mắt Sở Hi Thanh nhất thời sáng rực, lời này của Đổng Lâm Sơn đúng là
những thứ hắn mong muốn.
Hắn muốn chính là người ta tin tưởng!
Chỉ khi nào người ta tin tưởng thực lực của hắn, thì mới có thể mang lại nhiều
điểm có đạo hơn.
Bằng không thì dù hắn có xếp hạng cao, mà người ta không tin tưởng thì cũng
vô dụng.
Bầu không khí trên bàn rượu càng nhiệt liệt hơn.
Sau vài chén rượu vào bụng, mặt Đổng Lâm Sơn đã đỏ phừng phừng, nói
chuyện cũng thoải mái hơn: “Thật ra thì hiền chất muốn tăng thứ tự trên bảng
xếp hạng thì vẫn còn có một biện pháp. Luận Võ Lâu của quận Tú Thủy chúng
ta có thể mời hiền chất viết một bài giảng giải về Truy Phong đao pháp trên
Luận Võ Thần Cơ – Đông Châu Chí.”
Sở Hi Thanh nghe vậy thì hơi sững sờ: “Chuyện này có được không? Có chỉ là
một bát phẩm, lại có thể giảng giải đao pháp cho người ta? Chuyện này há
không phải là làm trò cười cho người trong nghề? Hơn nữa, Truy Phong đao
pháp đã truyền thừa vài ngàn năm, chú giải và giải thích đều nhiều vô số kể.”
“Vấn đề là đại đa số trong đó đều mạnh như thác đổ, đều cao cao tại thượng,
khiến cho người bình thường xem không hiểu. Những cao thủ kia có tu vị quá
cao, ánh mắt quá cao, bọn họ rất sợ người khác cười nhạo trình độ võ đạo của
mình, cho nên toàn viết các loại võ đạo cao siêu, hàm nghĩa khó hiểu.”
Đổng Lâm Sơn bật cười nói tiếp: “Thế nhưng tại tám quận Đông Châu chúng ta,
có hơn 180 vạn võ tu từng cầu học ở võ quán dưới trướng Vô Tướng Thần Tông
các ngươi, trong đó phải có 35 vạn người luyện Truy Phong đao pháp, đại đa số
người đều có tu vị là bát phẩm và cửu phẩm, bao nhiêu người trong số họ có thể
hiểu được?”
“Trái lại thì sự hiểu biết và lý giải trong cấp bậc của thiếu hiệp lại phù hợp với
cảnh giới của bọn họ hơn. Ngươi cũng đừng sợ mất mặt, những cao nhân võ đạo
kia xem bài giảng giải của ngươi là có thể biết được trình độ đao đạo của ngươi
đến đâu. Với độ tuổi này của ngươi, trình độ này đã là cao cấp nhất rồi, người
khác chỉ có thể than thở thôi. Có điều, kỳ Luận Võ Thần Cơ này đã sắp phát
hành rồi, chỉ sợ là không kịp, nên đợi kỳ sau đi.”
Sở Hi Thanh nghe vậy thì hơi suy tư, lòng thầm nói chỉ cần kiếm được càng
nhiều điểm võ đạo, mất mặt thì đã làm sao?
Vậy thì cứ mặt dày mà viết thôi!
Sau khi mấy người cơm nước no nê, Ngô Mị Nương chợt nói, muốn mời riêng
Sở Hi Thanh ra ngoài tâm sự một chút.
Sở Hi Thanh thầm nói một tiếng đến rồi, nhưng hắn vẫn thản nhiên đi theo Ngô
Mị Nương ra ngoài.
Sắc mặt của Lục Loạn Ly lại hơi thay đổi, nàng suy tư một lát, liền quay sang
mỉm cười áy náy với Đổng Lâm Sơn, rồi lặng lẽ đi theo.
Khi hai người đi đến một hành lang yên lặng, Ngô Mị Nương liền cười gằn nhìn
về phía Sở Hi Thanh: “Sở thiếu hiệp không giải thích cho ta một câu về chuyện
liên quan đến Thượng Quan Long Tiển sao?”
Trước khi nói chuyện, trong lòng bàn tay của Ngô Mị Nương có một viên phù
văn đang cháy rực.
Nàng đang sử dụng một loại pháp thuật che mắt, không chỉ có thể ngăn cách
bóng người của cả hai, mà còn có thể để đám người chung quanh không tự chủ
được mà chủ động tránh xa hai bọn họ.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Đổng Lâm Sơn thì lại là vẻ mặt chần chờ: “Còn muốn tăng lên nữa? Cái gọi làcây cao đón gió lớn, thiếu hiệp có biết nguy hiểm trong việc này không?”Tuy rằng hắn yêu tài, nhưng cũng không muốn nhận tiền xong thì lại đẩy ngườita vào hố lửa.“Bảng đầu heo và bảng giết heo đúng không, tiểu chất há có thể không biết? Tacòn thống kê qua, năm nay Luận Võ Lâu của Đông Châu đã phát hành ThanhVân Bảng năm lần, tổng cộng có 162 con cháu bình dân leo lên bảng, trong đócó 46 người bị phế tu vị, còn lại thị cũng bị nhận thương tổn, còn không ítngười bị đánh thành đầu heo, tiểu chất há có thể không biết nguy hiểm trongđó?”Sở Hi Thanh cười nhẹ một tiếng, lại cầm một trăm lượng bạc đặt lên bàn:“Chính ta sẽ gánh chịu tất cả nguy hiểm, sẽ không oán Đổng thúc. Ngoài ra, tiểuchất còn muốn mời Đổng thúc viết một bài văn về ta, đây là phí nhuận bút củangài.”Kỳ Luận Võ Thần Cơ trước, vị Đổng Lâm Sơn này đã viết một bài cho Sở HiThanh, sau khi Sở Hi Thanh xem xong thì đã gõ bàn than thở.Vị này dùng câu từ giản dị tự nhiên, lại làm cho người say mê, nói có sách,mách có chứng, lại hạ bút thành viên, để người ta vừa nhìn liền cảm thấy có đạolý và tin tưởng.Đổng Lâm Sơn nhìn bốn trăm lượng bạc ở trên bàn, ánh mắt chỉ hơi giãy dụamột chút, sau đó liền cắn răng: “Được! Nhưng thiếu hiệp ngươi đưa quá nhiềutiền rồi. Như vậy đi, ta sẽ cố gắng để thiếu hiệp tăng lên hạng 75, lại mời mấy vịđồng liêu sửa lại bài văn của bọn họ, cố gắng viết sự tích của thiếu hiệp vàotrong đó. Nhờ đó có thể cổ vũ khí thế, làm người ta tin tưởng.”Hai mắt Sở Hi Thanh nhất thời sáng rực, lời này của Đổng Lâm Sơn đúng lànhững thứ hắn mong muốn.Hắn muốn chính là người ta tin tưởng!Chỉ khi nào người ta tin tưởng thực lực của hắn, thì mới có thể mang lại nhiềuđiểm có đạo hơn.Bằng không thì dù hắn có xếp hạng cao, mà người ta không tin tưởng thì cũngvô dụng.Bầu không khí trên bàn rượu càng nhiệt liệt hơn.Sau vài chén rượu vào bụng, mặt Đổng Lâm Sơn đã đỏ phừng phừng, nóichuyện cũng thoải mái hơn: “Thật ra thì hiền chất muốn tăng thứ tự trên bảngxếp hạng thì vẫn còn có một biện pháp. Luận Võ Lâu của quận Tú Thủy chúngta có thể mời hiền chất viết một bài giảng giải về Truy Phong đao pháp trênLuận Võ Thần Cơ – Đông Châu Chí.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì hơi sững sờ: “Chuyện này có được không? Có chỉ làmột bát phẩm, lại có thể giảng giải đao pháp cho người ta? Chuyện này hákhông phải là làm trò cười cho người trong nghề? Hơn nữa, Truy Phong đaopháp đã truyền thừa vài ngàn năm, chú giải và giải thích đều nhiều vô số kể.”“Vấn đề là đại đa số trong đó đều mạnh như thác đổ, đều cao cao tại thượng,khiến cho người bình thường xem không hiểu. Những cao thủ kia có tu vị quácao, ánh mắt quá cao, bọn họ rất sợ người khác cười nhạo trình độ võ đạo củamình, cho nên toàn viết các loại võ đạo cao siêu, hàm nghĩa khó hiểu.”Đổng Lâm Sơn bật cười nói tiếp: “Thế nhưng tại tám quận Đông Châu chúng ta,có hơn 180 vạn võ tu từng cầu học ở võ quán dưới trướng Vô Tướng Thần Tôngcác ngươi, trong đó phải có 35 vạn người luyện Truy Phong đao pháp, đại đa sốngười đều có tu vị là bát phẩm và cửu phẩm, bao nhiêu người trong số họ có thểhiểu được?”“Trái lại thì sự hiểu biết và lý giải trong cấp bậc của thiếu hiệp lại phù hợp vớicảnh giới của bọn họ hơn. Ngươi cũng đừng sợ mất mặt, những cao nhân võ đạokia xem bài giảng giải của ngươi là có thể biết được trình độ đao đạo của ngươiđến đâu. Với độ tuổi này của ngươi, trình độ này đã là cao cấp nhất rồi, ngườikhác chỉ có thể than thở thôi. Có điều, kỳ Luận Võ Thần Cơ này đã sắp pháthành rồi, chỉ sợ là không kịp, nên đợi kỳ sau đi.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì hơi suy tư, lòng thầm nói chỉ cần kiếm được càngnhiều điểm võ đạo, mất mặt thì đã làm sao?Vậy thì cứ mặt dày mà viết thôi!Sau khi mấy người cơm nước no nê, Ngô Mị Nương chợt nói, muốn mời riêngSở Hi Thanh ra ngoài tâm sự một chút.Sở Hi Thanh thầm nói một tiếng đến rồi, nhưng hắn vẫn thản nhiên đi theo NgôMị Nương ra ngoài.Sắc mặt của Lục Loạn Ly lại hơi thay đổi, nàng suy tư một lát, liền quay sangmỉm cười áy náy với Đổng Lâm Sơn, rồi lặng lẽ đi theo.Khi hai người đi đến một hành lang yên lặng, Ngô Mị Nương liền cười gằn nhìnvề phía Sở Hi Thanh: “Sở thiếu hiệp không giải thích cho ta một câu về chuyệnliên quan đến Thượng Quan Long Tiển sao?”Trước khi nói chuyện, trong lòng bàn tay của Ngô Mị Nương có một viên phùvăn đang cháy rực.Nàng đang sử dụng một loại pháp thuật che mắt, không chỉ có thể ngăn cáchbóng người của cả hai, mà còn có thể để đám người chung quanh không tự chủđược mà chủ động tránh xa hai bọn họ.