Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 313: Chém giết (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Con ngươi Lý Nha hơi co lại, ánh mắt có hơi ngơ ngác.Chẳng lẽ đến thời điểm này rồi mà Sở Hi Thanh vẫn còn che giấu thực lực?Hay là hắn đột phá trong chiến đấu, khiến cho người này trở nên mạnh hơn?Sắc mặt Phí Lễ Thanh cũng bắt đầu âm trầm xuống một lần nữa.Đao ý của Sở Hi Thanh đang mạnh lên, cũng đang trùng kích nguyên thần củahắn.Nó giống như một thanh đao vô cùng sắc bén đang chém vào đầu óc của hắn,khiến cho não của hắn đau đớn.“Tạp chủng, hôm nay lão tử không chém ngươi thành muôn mảnh, thì khó tiêumối hận trong lòng ta.”Trong mắt Phí Lễ Thanh hiện lên vẻ tàn khốc, hắn đột nhiên đạp chân xuốngđất, vung trọng giản lên, thân hình bắn thẳng về phía Sở Hi Thanh như một đầutrâu điên.Đao ý của người này lại mạnh hơn thì thế nào? Trước khi tiến vào ngũ phẩm đểvõ ý dung hợp, thì đám võ tu bọn họ đều dựa vào đao kiếm trong tay và võ nghệtrên người để nói chuyện.Mà ngay khi sự chú ý của Sở Hi Thanh bị Phí Lễ Thanh ở phía sau hấp dẫn.Thì bóng người của Xuyên Tâm Kiếm – Lý Nha cũng đang lao về phía trước.Toàn thân hắn giống như một con rắn độc đang ẩn núp trong bụi cỏ, vô thanh vôtức tiến lại gần con mồi.Lý Nha ý thức được, có lẽ đây không phải là cơ hội tốt nhất để ra tay.Nhưng mà hắn không thể trơ mắt nhìn khí thế của Sở Hi Thanh tiếp tục tănglên, bằng không thì bọn họ sẽ chết!Sở Hi Thanh thì lại giống như hoàn toàn không chú ý đến bóng người của LýNha, hai mắt hắn hờ hững nhìn về phía Phí Lễ Thanh ở phía sau, đồng thời múađao chém.Khi đao và giản của hai ngươi va chạm, thì trong mắt Phí Lễ Thanh nhất thờihiện lên một tia vui mừng.“Ngu xuẩn!”Cái tên này lại ngu đến mức dùng một thanh Nhạn linh đao đã tổn hại để gắnggượng chống đỡ trọng giản của hắn.Lại ngu đến mức lấy tu vị bát phẩm để đối kháng chính diện với một thất phẩmhạ như hắn.Nhưng mà chỉ vẻn vẹn một chớp mắt tiếp theo, nụ cười trên mặt Phí Lễ Thanhđã biến mất tăm.Hắn phát hiện sức mạnh của mình đang bị đối phương phản ngược trở về, Nhạnlinh đao trong tay Sở Hi Thanh lại xoắn một cái, liền khiến cho cánh tay củahắn không chống đỡ nổi, trọng giản cũng tuột khỏi tay mà bay ra.“Đây là đao pháp gì?”Con ngươi Phí Lễ Thanh trợn trừng lên, ánh mắt hiện lên vẻ không dám tintưởng.“Là Truy Phong đao pháp? Không thể nào?”Hắn nghĩ mãi cũng không hiểu vừa rồi là chuyện gì xảy ra, hắn chỉ biết đốiphương đã sử dụng một thức trong Truy Phong đao pháp.Nhưng vì sao sức mạnh của mình lại bị đối phương bắn ngược trở về?Mà ngay khi trong đầu của hắn xuất hiện cái ý nghĩ này, một đạo ánh sáng trắngsắc bén đã xẹt qua cổ của hắn.Truy Phong đao pháp đứng thẳng tại chỗ không nhúc nhích, nửa cái hô hấp sau,đầu của hắn mới bị suối máu từ trong cổ đẩy ra ngoài.Sau khi Sở Hi Thanh múa đao, thì lại tiện tay vung đao cản một kiếm từ phíasau của Lý Nha.Lý Nha đã tung một chiêu toàn lực, không giữ lại một chút nào.Nhưng Sở Hi Thanh lại dễ dàng gạt bỏ một kiểm của hắn, thần thái còn ungdung nhãn nhã, thong dong không vội.Sau khi Xuyên Tâm Kiếm – Lý Nha đánh một đòn không trúng, cả người đềuchấn kinh như con thỏ, vội vàng trượt về phía sau.“Ý võ dung hợp, Nhai Tí đao ý!”Sắc mặt Lý Nha đã trắng bệch như tờ giấy, hắn dùng toàn lực để thoát khỏi SởHi Thanh.Tuy nhiên, thân hình của Sở Hi Thanh vẫn truy kích về phía hắn như hình vớibóng.Hắn bước một bước dài sáu trượng, tốc độ nhanh như sấm chớp, vượt xa LýNha đang lùi về sau.Sở Hi Thanh vung thanh Nhạn linh đao lên, trên thân đao của cuồng phongquấn quanh, lôi điện tích tụ, khí thế khiếp người. Đao ý thì lại nhảy vào nguyênthần của Lý Nha, bắt đầu đấu đá lung tung ở trong đầu của hắn.Kẻ này. . . hắn chỉ là một bát phẩm, tại sao lại có thể mạnh như vậy?Trong mắt Lý Nha hiện lên một vẻ cực kỳ không cam lòng, trong miệng thì lạigầm lên, giận dữ mắng to: “Người Bạch Vân Trại đã chết hết rồi sao? Chẳng lẽThượng Quan gia các ngươi còn muốn đứng nhìn? Nếu hôm nay lão tử chết ởchỗ này, ai sẽ cõng nồi cho Thượng Quan gia các ngươi? Các ngươi không liênthủ với ta, hôm nay phải chết bao nhiêu người mới g**t ch*t được kẻ này?”Hắn đang nói với bốn tên võ tu thất phẩm đang ẩn núp ở chung quanh.Trước khi Lý Nha hiện thân, thì hắn đã nhận ra bọn họ đến.Lý Nha suy đoán bốn người này, nhất định là gia tướng của Thượng Quan gia.Là do đạo tặc của Bạch Vân Trại sắp bị Sở Hi Thanh giết cho chạy tán loạn,không thể không chạy đến hiện trường ở Tri Vị Cư, bất cứ lúc nào cũng có thểnhúng tay tham gia.Quả nhiên, ngay sau khi hắn nói xong, bỗng nhiên có một bóng người đỏ thắmxông ra từ trong một gian nhà bên cạnh.Người này mặc một bộ áo giáp màu đỏ, trong tay cầm một cây trường thương,hắn tấn công bóng người của Sở Hi Thanh từ phía sau. 

Con ngươi Lý Nha hơi co lại, ánh mắt có hơi ngơ ngác.

Chẳng lẽ đến thời điểm này rồi mà Sở Hi Thanh vẫn còn che giấu thực lực?

Hay là hắn đột phá trong chiến đấu, khiến cho người này trở nên mạnh hơn?

Sắc mặt Phí Lễ Thanh cũng bắt đầu âm trầm xuống một lần nữa.

Đao ý của Sở Hi Thanh đang mạnh lên, cũng đang trùng kích nguyên thần của

hắn.

Nó giống như một thanh đao vô cùng sắc bén đang chém vào đầu óc của hắn,

khiến cho não của hắn đau đớn.

“Tạp chủng, hôm nay lão tử không chém ngươi thành muôn mảnh, thì khó tiêu

mối hận trong lòng ta.”

Trong mắt Phí Lễ Thanh hiện lên vẻ tàn khốc, hắn đột nhiên đạp chân xuống

đất, vung trọng giản lên, thân hình bắn thẳng về phía Sở Hi Thanh như một đầu

trâu điên.

Đao ý của người này lại mạnh hơn thì thế nào? Trước khi tiến vào ngũ phẩm để

võ ý dung hợp, thì đám võ tu bọn họ đều dựa vào đao kiếm trong tay và võ nghệ

trên người để nói chuyện.

Mà ngay khi sự chú ý của Sở Hi Thanh bị Phí Lễ Thanh ở phía sau hấp dẫn.

Thì bóng người của Xuyên Tâm Kiếm – Lý Nha cũng đang lao về phía trước.

Toàn thân hắn giống như một con rắn độc đang ẩn núp trong bụi cỏ, vô thanh vô

tức tiến lại gần con mồi.

Lý Nha ý thức được, có lẽ đây không phải là cơ hội tốt nhất để ra tay.

Nhưng mà hắn không thể trơ mắt nhìn khí thế của Sở Hi Thanh tiếp tục tăng

lên, bằng không thì bọn họ sẽ chết!

Sở Hi Thanh thì lại giống như hoàn toàn không chú ý đến bóng người của Lý

Nha, hai mắt hắn hờ hững nhìn về phía Phí Lễ Thanh ở phía sau, đồng thời múa

đao chém.

Khi đao và giản của hai ngươi va chạm, thì trong mắt Phí Lễ Thanh nhất thời

hiện lên một tia vui mừng.

“Ngu xuẩn!”

Cái tên này lại ngu đến mức dùng một thanh Nhạn linh đao đã tổn hại để gắng

gượng chống đỡ trọng giản của hắn.

Lại ngu đến mức lấy tu vị bát phẩm để đối kháng chính diện với một thất phẩm

hạ như hắn.

Nhưng mà chỉ vẻn vẹn một chớp mắt tiếp theo, nụ cười trên mặt Phí Lễ Thanh

đã biến mất tăm.

Hắn phát hiện sức mạnh của mình đang bị đối phương phản ngược trở về, Nhạn

linh đao trong tay Sở Hi Thanh lại xoắn một cái, liền khiến cho cánh tay của

hắn không chống đỡ nổi, trọng giản cũng tuột khỏi tay mà bay ra.

“Đây là đao pháp gì?”

Con ngươi Phí Lễ Thanh trợn trừng lên, ánh mắt hiện lên vẻ không dám tin

tưởng.

“Là Truy Phong đao pháp? Không thể nào?”

Hắn nghĩ mãi cũng không hiểu vừa rồi là chuyện gì xảy ra, hắn chỉ biết đối

phương đã sử dụng một thức trong Truy Phong đao pháp.

Nhưng vì sao sức mạnh của mình lại bị đối phương bắn ngược trở về?

Mà ngay khi trong đầu của hắn xuất hiện cái ý nghĩ này, một đạo ánh sáng trắng

sắc bén đã xẹt qua cổ của hắn.

Truy Phong đao pháp đứng thẳng tại chỗ không nhúc nhích, nửa cái hô hấp sau,

đầu của hắn mới bị suối máu từ trong cổ đẩy ra ngoài.

Sau khi Sở Hi Thanh múa đao, thì lại tiện tay vung đao cản một kiếm từ phía

sau của Lý Nha.

Lý Nha đã tung một chiêu toàn lực, không giữ lại một chút nào.

Nhưng Sở Hi Thanh lại dễ dàng gạt bỏ một kiểm của hắn, thần thái còn ung

dung nhãn nhã, thong dong không vội.

Sau khi Xuyên Tâm Kiếm – Lý Nha đánh một đòn không trúng, cả người đều

chấn kinh như con thỏ, vội vàng trượt về phía sau.

“Ý võ dung hợp, Nhai Tí đao ý!”

Sắc mặt Lý Nha đã trắng bệch như tờ giấy, hắn dùng toàn lực để thoát khỏi Sở

Hi Thanh.

Tuy nhiên, thân hình của Sở Hi Thanh vẫn truy kích về phía hắn như hình với

bóng.

Hắn bước một bước dài sáu trượng, tốc độ nhanh như sấm chớp, vượt xa Lý

Nha đang lùi về sau.

Sở Hi Thanh vung thanh Nhạn linh đao lên, trên thân đao của cuồng phong

quấn quanh, lôi điện tích tụ, khí thế khiếp người. Đao ý thì lại nhảy vào nguyên

thần của Lý Nha, bắt đầu đấu đá lung tung ở trong đầu của hắn.

Kẻ này. . . hắn chỉ là một bát phẩm, tại sao lại có thể mạnh như vậy?

Trong mắt Lý Nha hiện lên một vẻ cực kỳ không cam lòng, trong miệng thì lại

gầm lên, giận dữ mắng to: “Người Bạch Vân Trại đã chết hết rồi sao? Chẳng lẽ

Thượng Quan gia các ngươi còn muốn đứng nhìn? Nếu hôm nay lão tử chết ở

chỗ này, ai sẽ cõng nồi cho Thượng Quan gia các ngươi? Các ngươi không liên

thủ với ta, hôm nay phải chết bao nhiêu người mới g**t ch*t được kẻ này?”

Hắn đang nói với bốn tên võ tu thất phẩm đang ẩn núp ở chung quanh.

Trước khi Lý Nha hiện thân, thì hắn đã nhận ra bọn họ đến.

Lý Nha suy đoán bốn người này, nhất định là gia tướng của Thượng Quan gia.

Là do đạo tặc của Bạch Vân Trại sắp bị Sở Hi Thanh giết cho chạy tán loạn,

không thể không chạy đến hiện trường ở Tri Vị Cư, bất cứ lúc nào cũng có thể

nhúng tay tham gia.

Quả nhiên, ngay sau khi hắn nói xong, bỗng nhiên có một bóng người đỏ thắm

xông ra từ trong một gian nhà bên cạnh.

Người này mặc một bộ áo giáp màu đỏ, trong tay cầm một cây trường thương,

hắn tấn công bóng người của Sở Hi Thanh từ phía sau. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Con ngươi Lý Nha hơi co lại, ánh mắt có hơi ngơ ngác.Chẳng lẽ đến thời điểm này rồi mà Sở Hi Thanh vẫn còn che giấu thực lực?Hay là hắn đột phá trong chiến đấu, khiến cho người này trở nên mạnh hơn?Sắc mặt Phí Lễ Thanh cũng bắt đầu âm trầm xuống một lần nữa.Đao ý của Sở Hi Thanh đang mạnh lên, cũng đang trùng kích nguyên thần củahắn.Nó giống như một thanh đao vô cùng sắc bén đang chém vào đầu óc của hắn,khiến cho não của hắn đau đớn.“Tạp chủng, hôm nay lão tử không chém ngươi thành muôn mảnh, thì khó tiêumối hận trong lòng ta.”Trong mắt Phí Lễ Thanh hiện lên vẻ tàn khốc, hắn đột nhiên đạp chân xuốngđất, vung trọng giản lên, thân hình bắn thẳng về phía Sở Hi Thanh như một đầutrâu điên.Đao ý của người này lại mạnh hơn thì thế nào? Trước khi tiến vào ngũ phẩm đểvõ ý dung hợp, thì đám võ tu bọn họ đều dựa vào đao kiếm trong tay và võ nghệtrên người để nói chuyện.Mà ngay khi sự chú ý của Sở Hi Thanh bị Phí Lễ Thanh ở phía sau hấp dẫn.Thì bóng người của Xuyên Tâm Kiếm – Lý Nha cũng đang lao về phía trước.Toàn thân hắn giống như một con rắn độc đang ẩn núp trong bụi cỏ, vô thanh vôtức tiến lại gần con mồi.Lý Nha ý thức được, có lẽ đây không phải là cơ hội tốt nhất để ra tay.Nhưng mà hắn không thể trơ mắt nhìn khí thế của Sở Hi Thanh tiếp tục tănglên, bằng không thì bọn họ sẽ chết!Sở Hi Thanh thì lại giống như hoàn toàn không chú ý đến bóng người của LýNha, hai mắt hắn hờ hững nhìn về phía Phí Lễ Thanh ở phía sau, đồng thời múađao chém.Khi đao và giản của hai ngươi va chạm, thì trong mắt Phí Lễ Thanh nhất thờihiện lên một tia vui mừng.“Ngu xuẩn!”Cái tên này lại ngu đến mức dùng một thanh Nhạn linh đao đã tổn hại để gắnggượng chống đỡ trọng giản của hắn.Lại ngu đến mức lấy tu vị bát phẩm để đối kháng chính diện với một thất phẩmhạ như hắn.Nhưng mà chỉ vẻn vẹn một chớp mắt tiếp theo, nụ cười trên mặt Phí Lễ Thanhđã biến mất tăm.Hắn phát hiện sức mạnh của mình đang bị đối phương phản ngược trở về, Nhạnlinh đao trong tay Sở Hi Thanh lại xoắn một cái, liền khiến cho cánh tay củahắn không chống đỡ nổi, trọng giản cũng tuột khỏi tay mà bay ra.“Đây là đao pháp gì?”Con ngươi Phí Lễ Thanh trợn trừng lên, ánh mắt hiện lên vẻ không dám tintưởng.“Là Truy Phong đao pháp? Không thể nào?”Hắn nghĩ mãi cũng không hiểu vừa rồi là chuyện gì xảy ra, hắn chỉ biết đốiphương đã sử dụng một thức trong Truy Phong đao pháp.Nhưng vì sao sức mạnh của mình lại bị đối phương bắn ngược trở về?Mà ngay khi trong đầu của hắn xuất hiện cái ý nghĩ này, một đạo ánh sáng trắngsắc bén đã xẹt qua cổ của hắn.Truy Phong đao pháp đứng thẳng tại chỗ không nhúc nhích, nửa cái hô hấp sau,đầu của hắn mới bị suối máu từ trong cổ đẩy ra ngoài.Sau khi Sở Hi Thanh múa đao, thì lại tiện tay vung đao cản một kiếm từ phíasau của Lý Nha.Lý Nha đã tung một chiêu toàn lực, không giữ lại một chút nào.Nhưng Sở Hi Thanh lại dễ dàng gạt bỏ một kiểm của hắn, thần thái còn ungdung nhãn nhã, thong dong không vội.Sau khi Xuyên Tâm Kiếm – Lý Nha đánh một đòn không trúng, cả người đềuchấn kinh như con thỏ, vội vàng trượt về phía sau.“Ý võ dung hợp, Nhai Tí đao ý!”Sắc mặt Lý Nha đã trắng bệch như tờ giấy, hắn dùng toàn lực để thoát khỏi SởHi Thanh.Tuy nhiên, thân hình của Sở Hi Thanh vẫn truy kích về phía hắn như hình vớibóng.Hắn bước một bước dài sáu trượng, tốc độ nhanh như sấm chớp, vượt xa LýNha đang lùi về sau.Sở Hi Thanh vung thanh Nhạn linh đao lên, trên thân đao của cuồng phongquấn quanh, lôi điện tích tụ, khí thế khiếp người. Đao ý thì lại nhảy vào nguyênthần của Lý Nha, bắt đầu đấu đá lung tung ở trong đầu của hắn.Kẻ này. . . hắn chỉ là một bát phẩm, tại sao lại có thể mạnh như vậy?Trong mắt Lý Nha hiện lên một vẻ cực kỳ không cam lòng, trong miệng thì lạigầm lên, giận dữ mắng to: “Người Bạch Vân Trại đã chết hết rồi sao? Chẳng lẽThượng Quan gia các ngươi còn muốn đứng nhìn? Nếu hôm nay lão tử chết ởchỗ này, ai sẽ cõng nồi cho Thượng Quan gia các ngươi? Các ngươi không liênthủ với ta, hôm nay phải chết bao nhiêu người mới g**t ch*t được kẻ này?”Hắn đang nói với bốn tên võ tu thất phẩm đang ẩn núp ở chung quanh.Trước khi Lý Nha hiện thân, thì hắn đã nhận ra bọn họ đến.Lý Nha suy đoán bốn người này, nhất định là gia tướng của Thượng Quan gia.Là do đạo tặc của Bạch Vân Trại sắp bị Sở Hi Thanh giết cho chạy tán loạn,không thể không chạy đến hiện trường ở Tri Vị Cư, bất cứ lúc nào cũng có thểnhúng tay tham gia.Quả nhiên, ngay sau khi hắn nói xong, bỗng nhiên có một bóng người đỏ thắmxông ra từ trong một gian nhà bên cạnh.Người này mặc một bộ áo giáp màu đỏ, trong tay cầm một cây trường thương,hắn tấn công bóng người của Sở Hi Thanh từ phía sau. 

Chương 313: Chém giết (3)