Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 318: Thiết Cuồng Nhân

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ngay khi ánh mắt Lục Loạn Ly hiện lên vẻ tuyệt vọng, ánh mắt của Sở HiThanh lại vẫn bình tĩnh như thường, thì bỗng nhiên có một tiếng cười sang sảngxuất hiện ở trong bầu trời đêm: “Thượng Quan Thần Hạo, ngươi thật không biếtxấu hổ, đường đường là cao thủ có tụ vị ngũ phẩm thượng, thế mà lại ra tay vớimột vãn bối có tu vị bát phẩm, ngươi không sợ trở thành trò cười cho ngườitrong giang hồ sao?”Lúc này, một bóng người cao lớn nhẹ nhàng đi đến bên cạnh Sở Hi Thanh, mộttay của hắn chống trời, va chạm ầm ầm với trọng kiếm trong tay Thượng QuanThần Hạo.Khoảnh khắc này, khu vực chung quanh Tri Vị Cư lập tức run rẩy như động đất,như núi chuyển đất sập.Tất cả mặt đất trong phạm vi năm mươi trượng chung quanh, đều bị một kiếmcủa Thượng Quan Thần Hạo làm cho lún xuống một trượng ba thước!Nhưng mà khu vực mặt đất ở dưới chân bóng người cao lớn kia lại khôngnhững không bị lún xuống, trái lại còn nâng cao nửa thước.Hai mắt Thượng Quan Thần Hạo co lại, rơi vào một mảnh phế tích của phòngốc ở cách đó không xa.Hắn nhìn chằm chằm vào bóng người cao lớn kia, giọng nói thì lạnh lẽo nhưbăng, phun ra ba chữ: “Thiết Cuồng Nhân!”Bóng người cao lớn sừng sững như tháp sắt đứng ở phía trước Sở Hi Thanh,chính là Kỳ chủ Thiết Kỳ Bang, Thiết Huyết Phù Đồ - Thiết Cuồng Nhân!Thiết Cuồng Nhân không để ý đến Thượng Quan Thần Hạo, hắn quay đầu liếcmắt nhìn Sở Hi Thanh, sau đó vỗ một cái lên bờ vai trái vẫn còn lành lặn của SởHi Thanh, mở miệng tán thưởng: “Hảo hán tử! Hơn 100 cái thi thể quanh đâyđều là do ngươi giết? Chà chà, máu nhuộm cả con đường nha! Khi ta chạy trênđường, còn nghĩ rằng sẽ không gặp được ngươi, không ngờ tên nhóc nhà ngườicòn có thể chống đỡ đến khi Thượng Quan Thần Hạo phải đích thân ra tay vớingươi. Hơn ba trăm đạo tặc của Bạch Vân Trại, còn còn có nhiều gia tướng thấtphẩm của Thượng Quan gia, thế mà lại không thể làm gì ngươi.”Sở Hi Thanh bị vỗ một cái, cả người run lên vì đau đớn kịch liệt, nhưng mặt hắnlại không đổi sắc, vẻ mặt trang trọng và nghiêm túc, ôm quyền về phía ThiếtCuồng Nhân: “Tiểu chất đa tạ Thiết kỳ chủ đến cứu viện, tiểu chất vô cùng cảmkích!”Đây mới thực là ơn cứu mạng.Hôm nay, nếu như Thiết Cuồng Nhân đến chậm hơn một chút, vậy hồn của hắnsẽ quy cửu tuyền.Lúc này, Lục Loạn Ly cũng thả lỏng hơn, bóng người của nàng rơi vào một máihiên.Sau đó, miệng và mũi của nàng liên tục có máu tươi tràn ra.Đây là cái giá phải trả khi sử dụng bí pháp, lục phủ ngũ tạng của nàng đang bịphản phệ.Lục Loạn Ly lập tức vừa dùng đan dược, vừa điều trị kinh mạch trong cơ thểmình.Lúc này, vẻ mặt nàng lại hơi động, thiên phú thị lực siêu tuyệt giúp nàng nhìnthấy một bóng người ở bến tàu xa xa.Đó là một thiếu nữ mặc áo bào đen.Sở Vân Vân?Lục Loạn Ly hơi kinh ngạc, tại sao Sở tiểu muội lại ở đây?Còn nữa, đêm hôm khuya khoắt này không có đò ngang, Sở Vân Vân qua sôngbằng cách nào?Sau đó, Lục Loạn Ly cũng không quan tâm mấy thứ này nữa, nàng ngăn chặnmáu trong miệng mũi, sau đó chuyển sự chú ý lên người Thượng Quan ThầnHạo.Nguy cơ ngày hôm nay vẫn còn chưa giải quyết xong.Tu vị và sức chiến đấu của Thượng Quan Thần Hạo đủ để chống lại ThiếtCuồng Nhân chưa mặc trọng giáp.Nơi này còn có 1500 tộc binh của Thượng Quan gia, trong đó có ít nhất haimươi vị cao thủ có tu vị thất phẩm trở lên.Bên ngoài còn có ba ngàn tướng sĩ của Thiên Bình Quân, cũng là trợ lực củaThượng Quan gia.Lúc này, Sở Hi Thanh vẫn còn chưa thể chuyển nguy thành an.Vẻ mặt Thiết Cuồng Nhân lẫm liệt, hắn ngửa đầu nhìn Thượng Quan Thần Hạođang ở trên nóc nhà một chút, lập tức cảm thấy khó chịu mà đạp xuống mặt đất:“Xuống đây đi.”Khoảnh khắc này, tòa lầu gỗ ở dưới chân Thượng Quan Thần Hạo bỗng nhiênsụp đổ.Thượng Quan Thần Hạo cười gằn một tiếng, định đổi sang một chỗ khác.Nhưng hắn lại phát hiện ra, toàn bộ phòng ốc trong phạm vị trăm trượng quayđầu đều đã sụp đổ.Thượng Quan Thần Hạo hơi cau mày, dứt khoát ngự không mà đứng, đứng ởcao hai trượng trên không trung.Thiết Cuồng Nhân lại ‘xì’ một tiếng, nở nụ cười xem thường.Vị gia chủ Thượng Quan gia này chết vẫn sĩ diện, tình nguyện tiêu hao mộtlượng lớn chân nguyên cũng phải đứng trên không trung mà không chịu đixuống, vậy thì hắn cũng hết cách rồi.“Thượng Quan Thần Hạo!” Thiết Cuồng Nhân chắp tay sau lưng, thân thể cũngbắt đầu lơ lửng giữa không trung.Thật ra thì hành vi này rất ngu xuẩn, nhưng Thiết Cuồng Nhân hắn chính làkhông thích ngửa đầu nói chuyện với người khác.Sau khi trôi nổi lên hai trượng, ánh mắt Thiết Cuồng Nhân lạnh như băng, nhìnchằm chằm vào Thượng Quan Thần Hạo: “Ngươi thật to gan, dám ra tay vớitiểu Sở! Ngươi không biết đứa nhỏ này là người Thiết Kỳ Bang ta che chở sao?Làm sao, Thượng Quan gia các ngươi xem kịch đến mức nghiện, không chịuđược nên muốn tham gia, muốn khai chiến với Thiết Kỳ Bang ta?” 

Ngay khi ánh mắt Lục Loạn Ly hiện lên vẻ tuyệt vọng, ánh mắt của Sở Hi

Thanh lại vẫn bình tĩnh như thường, thì bỗng nhiên có một tiếng cười sang sảng

xuất hiện ở trong bầu trời đêm: “Thượng Quan Thần Hạo, ngươi thật không biết

xấu hổ, đường đường là cao thủ có tụ vị ngũ phẩm thượng, thế mà lại ra tay với

một vãn bối có tu vị bát phẩm, ngươi không sợ trở thành trò cười cho người

trong giang hồ sao?”

Lúc này, một bóng người cao lớn nhẹ nhàng đi đến bên cạnh Sở Hi Thanh, một

tay của hắn chống trời, va chạm ầm ầm với trọng kiếm trong tay Thượng Quan

Thần Hạo.

Khoảnh khắc này, khu vực chung quanh Tri Vị Cư lập tức run rẩy như động đất,

như núi chuyển đất sập.

Tất cả mặt đất trong phạm vi năm mươi trượng chung quanh, đều bị một kiếm

của Thượng Quan Thần Hạo làm cho lún xuống một trượng ba thước!

Nhưng mà khu vực mặt đất ở dưới chân bóng người cao lớn kia lại không

những không bị lún xuống, trái lại còn nâng cao nửa thước.

Hai mắt Thượng Quan Thần Hạo co lại, rơi vào một mảnh phế tích của phòng

ốc ở cách đó không xa.

Hắn nhìn chằm chằm vào bóng người cao lớn kia, giọng nói thì lạnh lẽo như

băng, phun ra ba chữ: “Thiết Cuồng Nhân!”

Bóng người cao lớn sừng sững như tháp sắt đứng ở phía trước Sở Hi Thanh,

chính là Kỳ chủ Thiết Kỳ Bang, Thiết Huyết Phù Đồ - Thiết Cuồng Nhân!

Thiết Cuồng Nhân không để ý đến Thượng Quan Thần Hạo, hắn quay đầu liếc

mắt nhìn Sở Hi Thanh, sau đó vỗ một cái lên bờ vai trái vẫn còn lành lặn của Sở

Hi Thanh, mở miệng tán thưởng: “Hảo hán tử! Hơn 100 cái thi thể quanh đây

đều là do ngươi giết? Chà chà, máu nhuộm cả con đường nha! Khi ta chạy trên

đường, còn nghĩ rằng sẽ không gặp được ngươi, không ngờ tên nhóc nhà người

còn có thể chống đỡ đến khi Thượng Quan Thần Hạo phải đích thân ra tay với

ngươi. Hơn ba trăm đạo tặc của Bạch Vân Trại, còn còn có nhiều gia tướng thất

phẩm của Thượng Quan gia, thế mà lại không thể làm gì ngươi.”

Sở Hi Thanh bị vỗ một cái, cả người run lên vì đau đớn kịch liệt, nhưng mặt hắn

lại không đổi sắc, vẻ mặt trang trọng và nghiêm túc, ôm quyền về phía Thiết

Cuồng Nhân: “Tiểu chất đa tạ Thiết kỳ chủ đến cứu viện, tiểu chất vô cùng cảm

kích!”

Đây mới thực là ơn cứu mạng.

Hôm nay, nếu như Thiết Cuồng Nhân đến chậm hơn một chút, vậy hồn của hắn

sẽ quy cửu tuyền.

Lúc này, Lục Loạn Ly cũng thả lỏng hơn, bóng người của nàng rơi vào một mái

hiên.

Sau đó, miệng và mũi của nàng liên tục có máu tươi tràn ra.

Đây là cái giá phải trả khi sử dụng bí pháp, lục phủ ngũ tạng của nàng đang bị

phản phệ.

Lục Loạn Ly lập tức vừa dùng đan dược, vừa điều trị kinh mạch trong cơ thể

mình.

Lúc này, vẻ mặt nàng lại hơi động, thiên phú thị lực siêu tuyệt giúp nàng nhìn

thấy một bóng người ở bến tàu xa xa.

Đó là một thiếu nữ mặc áo bào đen.

Sở Vân Vân?

Lục Loạn Ly hơi kinh ngạc, tại sao Sở tiểu muội lại ở đây?

Còn nữa, đêm hôm khuya khoắt này không có đò ngang, Sở Vân Vân qua sông

bằng cách nào?

Sau đó, Lục Loạn Ly cũng không quan tâm mấy thứ này nữa, nàng ngăn chặn

máu trong miệng mũi, sau đó chuyển sự chú ý lên người Thượng Quan Thần

Hạo.

Nguy cơ ngày hôm nay vẫn còn chưa giải quyết xong.

Tu vị và sức chiến đấu của Thượng Quan Thần Hạo đủ để chống lại Thiết

Cuồng Nhân chưa mặc trọng giáp.

Nơi này còn có 1500 tộc binh của Thượng Quan gia, trong đó có ít nhất hai

mươi vị cao thủ có tu vị thất phẩm trở lên.

Bên ngoài còn có ba ngàn tướng sĩ của Thiên Bình Quân, cũng là trợ lực của

Thượng Quan gia.

Lúc này, Sở Hi Thanh vẫn còn chưa thể chuyển nguy thành an.

Vẻ mặt Thiết Cuồng Nhân lẫm liệt, hắn ngửa đầu nhìn Thượng Quan Thần Hạo

đang ở trên nóc nhà một chút, lập tức cảm thấy khó chịu mà đạp xuống mặt đất:

“Xuống đây đi.”

Khoảnh khắc này, tòa lầu gỗ ở dưới chân Thượng Quan Thần Hạo bỗng nhiên

sụp đổ.

Thượng Quan Thần Hạo cười gằn một tiếng, định đổi sang một chỗ khác.

Nhưng hắn lại phát hiện ra, toàn bộ phòng ốc trong phạm vị trăm trượng quay

đầu đều đã sụp đổ.

Thượng Quan Thần Hạo hơi cau mày, dứt khoát ngự không mà đứng, đứng ở

cao hai trượng trên không trung.

Thiết Cuồng Nhân lại ‘xì’ một tiếng, nở nụ cười xem thường.

Vị gia chủ Thượng Quan gia này chết vẫn sĩ diện, tình nguyện tiêu hao một

lượng lớn chân nguyên cũng phải đứng trên không trung mà không chịu đi

xuống, vậy thì hắn cũng hết cách rồi.

“Thượng Quan Thần Hạo!” Thiết Cuồng Nhân chắp tay sau lưng, thân thể cũng

bắt đầu lơ lửng giữa không trung.

Thật ra thì hành vi này rất ngu xuẩn, nhưng Thiết Cuồng Nhân hắn chính là

không thích ngửa đầu nói chuyện với người khác.

Sau khi trôi nổi lên hai trượng, ánh mắt Thiết Cuồng Nhân lạnh như băng, nhìn

chằm chằm vào Thượng Quan Thần Hạo: “Ngươi thật to gan, dám ra tay với

tiểu Sở! Ngươi không biết đứa nhỏ này là người Thiết Kỳ Bang ta che chở sao?

Làm sao, Thượng Quan gia các ngươi xem kịch đến mức nghiện, không chịu

được nên muốn tham gia, muốn khai chiến với Thiết Kỳ Bang ta?” 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ngay khi ánh mắt Lục Loạn Ly hiện lên vẻ tuyệt vọng, ánh mắt của Sở HiThanh lại vẫn bình tĩnh như thường, thì bỗng nhiên có một tiếng cười sang sảngxuất hiện ở trong bầu trời đêm: “Thượng Quan Thần Hạo, ngươi thật không biếtxấu hổ, đường đường là cao thủ có tụ vị ngũ phẩm thượng, thế mà lại ra tay vớimột vãn bối có tu vị bát phẩm, ngươi không sợ trở thành trò cười cho ngườitrong giang hồ sao?”Lúc này, một bóng người cao lớn nhẹ nhàng đi đến bên cạnh Sở Hi Thanh, mộttay của hắn chống trời, va chạm ầm ầm với trọng kiếm trong tay Thượng QuanThần Hạo.Khoảnh khắc này, khu vực chung quanh Tri Vị Cư lập tức run rẩy như động đất,như núi chuyển đất sập.Tất cả mặt đất trong phạm vi năm mươi trượng chung quanh, đều bị một kiếmcủa Thượng Quan Thần Hạo làm cho lún xuống một trượng ba thước!Nhưng mà khu vực mặt đất ở dưới chân bóng người cao lớn kia lại khôngnhững không bị lún xuống, trái lại còn nâng cao nửa thước.Hai mắt Thượng Quan Thần Hạo co lại, rơi vào một mảnh phế tích của phòngốc ở cách đó không xa.Hắn nhìn chằm chằm vào bóng người cao lớn kia, giọng nói thì lạnh lẽo nhưbăng, phun ra ba chữ: “Thiết Cuồng Nhân!”Bóng người cao lớn sừng sững như tháp sắt đứng ở phía trước Sở Hi Thanh,chính là Kỳ chủ Thiết Kỳ Bang, Thiết Huyết Phù Đồ - Thiết Cuồng Nhân!Thiết Cuồng Nhân không để ý đến Thượng Quan Thần Hạo, hắn quay đầu liếcmắt nhìn Sở Hi Thanh, sau đó vỗ một cái lên bờ vai trái vẫn còn lành lặn của SởHi Thanh, mở miệng tán thưởng: “Hảo hán tử! Hơn 100 cái thi thể quanh đâyđều là do ngươi giết? Chà chà, máu nhuộm cả con đường nha! Khi ta chạy trênđường, còn nghĩ rằng sẽ không gặp được ngươi, không ngờ tên nhóc nhà ngườicòn có thể chống đỡ đến khi Thượng Quan Thần Hạo phải đích thân ra tay vớingươi. Hơn ba trăm đạo tặc của Bạch Vân Trại, còn còn có nhiều gia tướng thấtphẩm của Thượng Quan gia, thế mà lại không thể làm gì ngươi.”Sở Hi Thanh bị vỗ một cái, cả người run lên vì đau đớn kịch liệt, nhưng mặt hắnlại không đổi sắc, vẻ mặt trang trọng và nghiêm túc, ôm quyền về phía ThiếtCuồng Nhân: “Tiểu chất đa tạ Thiết kỳ chủ đến cứu viện, tiểu chất vô cùng cảmkích!”Đây mới thực là ơn cứu mạng.Hôm nay, nếu như Thiết Cuồng Nhân đến chậm hơn một chút, vậy hồn của hắnsẽ quy cửu tuyền.Lúc này, Lục Loạn Ly cũng thả lỏng hơn, bóng người của nàng rơi vào một máihiên.Sau đó, miệng và mũi của nàng liên tục có máu tươi tràn ra.Đây là cái giá phải trả khi sử dụng bí pháp, lục phủ ngũ tạng của nàng đang bịphản phệ.Lục Loạn Ly lập tức vừa dùng đan dược, vừa điều trị kinh mạch trong cơ thểmình.Lúc này, vẻ mặt nàng lại hơi động, thiên phú thị lực siêu tuyệt giúp nàng nhìnthấy một bóng người ở bến tàu xa xa.Đó là một thiếu nữ mặc áo bào đen.Sở Vân Vân?Lục Loạn Ly hơi kinh ngạc, tại sao Sở tiểu muội lại ở đây?Còn nữa, đêm hôm khuya khoắt này không có đò ngang, Sở Vân Vân qua sôngbằng cách nào?Sau đó, Lục Loạn Ly cũng không quan tâm mấy thứ này nữa, nàng ngăn chặnmáu trong miệng mũi, sau đó chuyển sự chú ý lên người Thượng Quan ThầnHạo.Nguy cơ ngày hôm nay vẫn còn chưa giải quyết xong.Tu vị và sức chiến đấu của Thượng Quan Thần Hạo đủ để chống lại ThiếtCuồng Nhân chưa mặc trọng giáp.Nơi này còn có 1500 tộc binh của Thượng Quan gia, trong đó có ít nhất haimươi vị cao thủ có tu vị thất phẩm trở lên.Bên ngoài còn có ba ngàn tướng sĩ của Thiên Bình Quân, cũng là trợ lực củaThượng Quan gia.Lúc này, Sở Hi Thanh vẫn còn chưa thể chuyển nguy thành an.Vẻ mặt Thiết Cuồng Nhân lẫm liệt, hắn ngửa đầu nhìn Thượng Quan Thần Hạođang ở trên nóc nhà một chút, lập tức cảm thấy khó chịu mà đạp xuống mặt đất:“Xuống đây đi.”Khoảnh khắc này, tòa lầu gỗ ở dưới chân Thượng Quan Thần Hạo bỗng nhiênsụp đổ.Thượng Quan Thần Hạo cười gằn một tiếng, định đổi sang một chỗ khác.Nhưng hắn lại phát hiện ra, toàn bộ phòng ốc trong phạm vị trăm trượng quayđầu đều đã sụp đổ.Thượng Quan Thần Hạo hơi cau mày, dứt khoát ngự không mà đứng, đứng ởcao hai trượng trên không trung.Thiết Cuồng Nhân lại ‘xì’ một tiếng, nở nụ cười xem thường.Vị gia chủ Thượng Quan gia này chết vẫn sĩ diện, tình nguyện tiêu hao mộtlượng lớn chân nguyên cũng phải đứng trên không trung mà không chịu đixuống, vậy thì hắn cũng hết cách rồi.“Thượng Quan Thần Hạo!” Thiết Cuồng Nhân chắp tay sau lưng, thân thể cũngbắt đầu lơ lửng giữa không trung.Thật ra thì hành vi này rất ngu xuẩn, nhưng Thiết Cuồng Nhân hắn chính làkhông thích ngửa đầu nói chuyện với người khác.Sau khi trôi nổi lên hai trượng, ánh mắt Thiết Cuồng Nhân lạnh như băng, nhìnchằm chằm vào Thượng Quan Thần Hạo: “Ngươi thật to gan, dám ra tay vớitiểu Sở! Ngươi không biết đứa nhỏ này là người Thiết Kỳ Bang ta che chở sao?Làm sao, Thượng Quan gia các ngươi xem kịch đến mức nghiện, không chịuđược nên muốn tham gia, muốn khai chiến với Thiết Kỳ Bang ta?” 

Chương 318: Thiết Cuồng Nhân