Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 333: Đốt sạch (2)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Ta mời Đổng Lâm Sơn đề cao thứ tự trên Thanh Vân Bảng, cũng không phải làvì hư vinh, mà cũng không phải vì muốn nhảy vượt cấp thành đệ tử nội môn củaVô Tướng Thần Tông. Nói ra sợ các ngươi không tin. . .”Sở Hi Thanh cười khổ một chút, vẻ mặt thành thật: “Ta phát hiện thể chất củamình có hơi kỳ lạ, ta càng nổi danh, càng được mọi người chú ý, càng là cảnhtượng hoành tráng, thì huyết mạch trong cơ thể càng hưng phấn hơn, càng dễthức tỉnh thiên phú trong huyết mạch hơn.”Hai người Sở Vân Vân và Lục Loạn Ly nghe thấy thế thì hơi sững sờ, hai ngườiliếc mắt nhìn nhau một chút, ánh mắt đều nghi ngờ không thôi.Hai người đều đang nghĩ thầm, thế gian này có một loại thể chết kỳ quái nhưvậy sao?Sau đó, Sở Vân Vân lại rơi vào trầm tư.Nàng nhớ lại những việc mà Sở Hi Thanh đã trải qua, thì phát hiện lời nói củaSở Hi Thanh cũng không phải ăn nói linh tinh, mà là có lý có cớ.“Các ngươi nhìn xem.” Lúc này, Sở Hi Thanh bỗng nhiên rút đao, một ánh đaotrắng bạc xuất hiện ở trước mặt hai cô bé.Đây là thức rút đao của Truy Phong đao pháp, Không Huyệt Lai Phong. Mà tốcđộ của một đao này đã không kém bao nhiêu so với khi hắn sử dụng tấm thẻnhân vật Tần Mộc Ca 11 tuổi vào đêm qua.“Nã Phong Ngự Điện Chi Thủ, đây là thiên phú mới thức tỉnh đêm qua. . .”Sở Hi Thanh mới nói đến chỗ này, bỗng nhiên lại ngửi thấy mùi gì đó.Hắn hơi nhướng mày, bước nhanh ra ngoài phòng. Sau đó hắn nhìn thấy mộtđống hộp đồ ăn, bánh ngọt, còn có các loại quần áo, áo bào, khăn mùi soa. . .tấtcả đều chồng chất ở nơi đó, tất cả đều đang cháy hừng hực giống như lửa trại.Sở Hi Thanh vừa nhìn đã biết, những thứ này đều là tâm ý của các sư tỷ sưmuội trong võ quán.Lúc này, lòng của hắn quặn đau, quay đầu nhìn về phía Lục Loạn Ly.Lục Loạn Ly lại ung dung thản nhiên mà nhìn nhau với Sở Hi Thanh.Nhiều đồ như vậy, dù sao Sở Hi Thanh cũng ăn không hết, dùng không hết,không đốt đi thì để làm gì? Dù sao nàng nhìn thấy là thấy phiền rồi.Sở Hi Thanh lại liếc mắt nhìn về phía Sở Vân Vân, hắn lấy ánh mắt ra hiệu: tạisao ngươi không ngăn cản nàng?Sở Vân Vân thì lại làm như không thấy.Lục Loạn Ly nhất định phải đốt, người làm muội muội như nàng lấy lập trườnggì để cản?. . .Giờ ngọ của bốn ngày sau, thành Tú Thủy bị bao phủ bởi một cơn mưa phùnkéo dài.Trong một gian thư phòng của Thượng Quan gia, tâm tình của Thượng QuanThần Hạo cũng ngột ngạt, âm lãnh giống như khí trời bên ngoài.Quán chủ Lôi Nguyên của võ quán Chính Dương nói được là làm được, ba ngàytrước, tất cả đệ tử nội môn và ngoại môn có liên quan đến Thượng Quan gia đềubị đuổi khỏi võ quán Chính Dương.Mà buổi sáng ngày hôm nay, do Vô Tướng Thần Tông, Tinh Tú Tiên Tông, VôThượng Huyền Tông, Nam Thiên Môn cầm đầu mười bảy tông phái và 103 tòavõ quán, cùng liên danh gửi tin đến Thượng Quan gia.Bắt đầu từ ngày mai, cự tuyệt thu nhận tất cả con cháu và thuộc hạ của ThượngQuan gia, một khi phát hiện sẽ đuổi ra ngoài ngay.Số lượng võ quán này, còn nhiều hơn không ít so với 79 tòa võ quán trongmiệng Lôi Nguyên.Hầu như tất cả môn phái chính đạo trong toàn bộ cảnh nội Đông Châu đều thamdự vào chuyện này, hoàn toàn chặn đứng con đường tắt sử dụng Huyết NguyênĐồ Trụ của Thượng Quan gia.Các con cháu bái nhập các đại tông môn và bang phái của Thượng Quan gia,cộng thêm ba vị tộc nhân nhậm chức quân ở các quận huyện, tất cả đều dồn dậpgửi tin đến hỏi thăm, thúc giục Thượng Quan Thần Hạo nhanh chóng đi tạ lỗi,mau đi dẹp lửa giận của Vô Tướng Thần Tông.Bằng không thì tình cảnh của bọn họ sẽ vô cùng lúng túng. . .Trong đó còn có hai người nói năng rất gay gắt, thậm chí tuyên bố rằng, nếunhư gia chủ còn làm bậy như vậy, thì bọn họ sẽ cắt đứt quan hệ với ThượngQuan gia.Lời này để cho nội tâm của Thượng Quan Thần Hạo nổi giận.Đám khốn nạn này đều quên là ai đã cho bọn họ tiền đồ? Là ai cung cấp linhdược cho bọn họ rồi sao?Tuy nhiên, đây chỉ là một trong những chuyện làm hắn phiền phòng, điều làmcho Thượng Quan Thần Hạo đau đầu hơn chính là, tất cả c* li, thuyền công,người kéo thuyền ở thượng hạ du của sông Thần Tú đều tăng giá tiền.Những người này đều nói là phụng mệnh của Thiết Kỳ Bang, phàm là hàng hóacủa Thượng Quan gia, thì tất cả chi phí sẽ tăng lên hai phần mười, tiền công củatất cả c* li và thuyền công đều sẽ tăng gấp đôi.“Thượng Quan gia chủ vẫn còn buồn bực ở đây à?”Giọng nói mang theo một tia trào phúng này, xuất hiện từ một người trẻ tuổi cóngũ quan thanh tú, mặt như trăng tròn, mặt phượng dài nhỏ, ngồi ở bên đối diện.Người này chính là Băng Xà – Long Hành.Do hắn vẫn còn bị thương, nên sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.Tuy rằng tay trái bị Diệp Tri Thu chém đứt đã được nối lại, nhưng lúc này vẫnchưa thể cử động, chỉ có thể dùng băng trắng để quấn ở trước ngực.
“Ta mời Đổng Lâm Sơn đề cao thứ tự trên Thanh Vân Bảng, cũng không phải là
vì hư vinh, mà cũng không phải vì muốn nhảy vượt cấp thành đệ tử nội môn của
Vô Tướng Thần Tông. Nói ra sợ các ngươi không tin. . .”
Sở Hi Thanh cười khổ một chút, vẻ mặt thành thật: “Ta phát hiện thể chất của
mình có hơi kỳ lạ, ta càng nổi danh, càng được mọi người chú ý, càng là cảnh
tượng hoành tráng, thì huyết mạch trong cơ thể càng hưng phấn hơn, càng dễ
thức tỉnh thiên phú trong huyết mạch hơn.”
Hai người Sở Vân Vân và Lục Loạn Ly nghe thấy thế thì hơi sững sờ, hai người
liếc mắt nhìn nhau một chút, ánh mắt đều nghi ngờ không thôi.
Hai người đều đang nghĩ thầm, thế gian này có một loại thể chết kỳ quái như
vậy sao?
Sau đó, Sở Vân Vân lại rơi vào trầm tư.
Nàng nhớ lại những việc mà Sở Hi Thanh đã trải qua, thì phát hiện lời nói của
Sở Hi Thanh cũng không phải ăn nói linh tinh, mà là có lý có cớ.
“Các ngươi nhìn xem.” Lúc này, Sở Hi Thanh bỗng nhiên rút đao, một ánh đao
trắng bạc xuất hiện ở trước mặt hai cô bé.
Đây là thức rút đao của Truy Phong đao pháp, Không Huyệt Lai Phong. Mà tốc
độ của một đao này đã không kém bao nhiêu so với khi hắn sử dụng tấm thẻ
nhân vật Tần Mộc Ca 11 tuổi vào đêm qua.
“Nã Phong Ngự Điện Chi Thủ, đây là thiên phú mới thức tỉnh đêm qua. . .”
Sở Hi Thanh mới nói đến chỗ này, bỗng nhiên lại ngửi thấy mùi gì đó.
Hắn hơi nhướng mày, bước nhanh ra ngoài phòng. Sau đó hắn nhìn thấy một
đống hộp đồ ăn, bánh ngọt, còn có các loại quần áo, áo bào, khăn mùi soa. . .tất
cả đều chồng chất ở nơi đó, tất cả đều đang cháy hừng hực giống như lửa trại.
Sở Hi Thanh vừa nhìn đã biết, những thứ này đều là tâm ý của các sư tỷ sư
muội trong võ quán.
Lúc này, lòng của hắn quặn đau, quay đầu nhìn về phía Lục Loạn Ly.
Lục Loạn Ly lại ung dung thản nhiên mà nhìn nhau với Sở Hi Thanh.
Nhiều đồ như vậy, dù sao Sở Hi Thanh cũng ăn không hết, dùng không hết,
không đốt đi thì để làm gì? Dù sao nàng nhìn thấy là thấy phiền rồi.
Sở Hi Thanh lại liếc mắt nhìn về phía Sở Vân Vân, hắn lấy ánh mắt ra hiệu: tại
sao ngươi không ngăn cản nàng?
Sở Vân Vân thì lại làm như không thấy.
Lục Loạn Ly nhất định phải đốt, người làm muội muội như nàng lấy lập trường
gì để cản?
. . .
Giờ ngọ của bốn ngày sau, thành Tú Thủy bị bao phủ bởi một cơn mưa phùn
kéo dài.
Trong một gian thư phòng của Thượng Quan gia, tâm tình của Thượng Quan
Thần Hạo cũng ngột ngạt, âm lãnh giống như khí trời bên ngoài.
Quán chủ Lôi Nguyên của võ quán Chính Dương nói được là làm được, ba ngày
trước, tất cả đệ tử nội môn và ngoại môn có liên quan đến Thượng Quan gia đều
bị đuổi khỏi võ quán Chính Dương.
Mà buổi sáng ngày hôm nay, do Vô Tướng Thần Tông, Tinh Tú Tiên Tông, Vô
Thượng Huyền Tông, Nam Thiên Môn cầm đầu mười bảy tông phái và 103 tòa
võ quán, cùng liên danh gửi tin đến Thượng Quan gia.
Bắt đầu từ ngày mai, cự tuyệt thu nhận tất cả con cháu và thuộc hạ của Thượng
Quan gia, một khi phát hiện sẽ đuổi ra ngoài ngay.
Số lượng võ quán này, còn nhiều hơn không ít so với 79 tòa võ quán trong
miệng Lôi Nguyên.
Hầu như tất cả môn phái chính đạo trong toàn bộ cảnh nội Đông Châu đều tham
dự vào chuyện này, hoàn toàn chặn đứng con đường tắt sử dụng Huyết Nguyên
Đồ Trụ của Thượng Quan gia.
Các con cháu bái nhập các đại tông môn và bang phái của Thượng Quan gia,
cộng thêm ba vị tộc nhân nhậm chức quân ở các quận huyện, tất cả đều dồn dập
gửi tin đến hỏi thăm, thúc giục Thượng Quan Thần Hạo nhanh chóng đi tạ lỗi,
mau đi dẹp lửa giận của Vô Tướng Thần Tông.
Bằng không thì tình cảnh của bọn họ sẽ vô cùng lúng túng. . .
Trong đó còn có hai người nói năng rất gay gắt, thậm chí tuyên bố rằng, nếu
như gia chủ còn làm bậy như vậy, thì bọn họ sẽ cắt đứt quan hệ với Thượng
Quan gia.
Lời này để cho nội tâm của Thượng Quan Thần Hạo nổi giận.
Đám khốn nạn này đều quên là ai đã cho bọn họ tiền đồ? Là ai cung cấp linh
dược cho bọn họ rồi sao?
Tuy nhiên, đây chỉ là một trong những chuyện làm hắn phiền phòng, điều làm
cho Thượng Quan Thần Hạo đau đầu hơn chính là, tất cả c* li, thuyền công,
người kéo thuyền ở thượng hạ du của sông Thần Tú đều tăng giá tiền.
Những người này đều nói là phụng mệnh của Thiết Kỳ Bang, phàm là hàng hóa
của Thượng Quan gia, thì tất cả chi phí sẽ tăng lên hai phần mười, tiền công của
tất cả c* li và thuyền công đều sẽ tăng gấp đôi.
“Thượng Quan gia chủ vẫn còn buồn bực ở đây à?”
Giọng nói mang theo một tia trào phúng này, xuất hiện từ một người trẻ tuổi có
ngũ quan thanh tú, mặt như trăng tròn, mặt phượng dài nhỏ, ngồi ở bên đối diện.
Người này chính là Băng Xà – Long Hành.
Do hắn vẫn còn bị thương, nên sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Tuy rằng tay trái bị Diệp Tri Thu chém đứt đã được nối lại, nhưng lúc này vẫn
chưa thể cử động, chỉ có thể dùng băng trắng để quấn ở trước ngực.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Ta mời Đổng Lâm Sơn đề cao thứ tự trên Thanh Vân Bảng, cũng không phải làvì hư vinh, mà cũng không phải vì muốn nhảy vượt cấp thành đệ tử nội môn củaVô Tướng Thần Tông. Nói ra sợ các ngươi không tin. . .”Sở Hi Thanh cười khổ một chút, vẻ mặt thành thật: “Ta phát hiện thể chất củamình có hơi kỳ lạ, ta càng nổi danh, càng được mọi người chú ý, càng là cảnhtượng hoành tráng, thì huyết mạch trong cơ thể càng hưng phấn hơn, càng dễthức tỉnh thiên phú trong huyết mạch hơn.”Hai người Sở Vân Vân và Lục Loạn Ly nghe thấy thế thì hơi sững sờ, hai ngườiliếc mắt nhìn nhau một chút, ánh mắt đều nghi ngờ không thôi.Hai người đều đang nghĩ thầm, thế gian này có một loại thể chết kỳ quái nhưvậy sao?Sau đó, Sở Vân Vân lại rơi vào trầm tư.Nàng nhớ lại những việc mà Sở Hi Thanh đã trải qua, thì phát hiện lời nói củaSở Hi Thanh cũng không phải ăn nói linh tinh, mà là có lý có cớ.“Các ngươi nhìn xem.” Lúc này, Sở Hi Thanh bỗng nhiên rút đao, một ánh đaotrắng bạc xuất hiện ở trước mặt hai cô bé.Đây là thức rút đao của Truy Phong đao pháp, Không Huyệt Lai Phong. Mà tốcđộ của một đao này đã không kém bao nhiêu so với khi hắn sử dụng tấm thẻnhân vật Tần Mộc Ca 11 tuổi vào đêm qua.“Nã Phong Ngự Điện Chi Thủ, đây là thiên phú mới thức tỉnh đêm qua. . .”Sở Hi Thanh mới nói đến chỗ này, bỗng nhiên lại ngửi thấy mùi gì đó.Hắn hơi nhướng mày, bước nhanh ra ngoài phòng. Sau đó hắn nhìn thấy mộtđống hộp đồ ăn, bánh ngọt, còn có các loại quần áo, áo bào, khăn mùi soa. . .tấtcả đều chồng chất ở nơi đó, tất cả đều đang cháy hừng hực giống như lửa trại.Sở Hi Thanh vừa nhìn đã biết, những thứ này đều là tâm ý của các sư tỷ sưmuội trong võ quán.Lúc này, lòng của hắn quặn đau, quay đầu nhìn về phía Lục Loạn Ly.Lục Loạn Ly lại ung dung thản nhiên mà nhìn nhau với Sở Hi Thanh.Nhiều đồ như vậy, dù sao Sở Hi Thanh cũng ăn không hết, dùng không hết,không đốt đi thì để làm gì? Dù sao nàng nhìn thấy là thấy phiền rồi.Sở Hi Thanh lại liếc mắt nhìn về phía Sở Vân Vân, hắn lấy ánh mắt ra hiệu: tạisao ngươi không ngăn cản nàng?Sở Vân Vân thì lại làm như không thấy.Lục Loạn Ly nhất định phải đốt, người làm muội muội như nàng lấy lập trườnggì để cản?. . .Giờ ngọ của bốn ngày sau, thành Tú Thủy bị bao phủ bởi một cơn mưa phùnkéo dài.Trong một gian thư phòng của Thượng Quan gia, tâm tình của Thượng QuanThần Hạo cũng ngột ngạt, âm lãnh giống như khí trời bên ngoài.Quán chủ Lôi Nguyên của võ quán Chính Dương nói được là làm được, ba ngàytrước, tất cả đệ tử nội môn và ngoại môn có liên quan đến Thượng Quan gia đềubị đuổi khỏi võ quán Chính Dương.Mà buổi sáng ngày hôm nay, do Vô Tướng Thần Tông, Tinh Tú Tiên Tông, VôThượng Huyền Tông, Nam Thiên Môn cầm đầu mười bảy tông phái và 103 tòavõ quán, cùng liên danh gửi tin đến Thượng Quan gia.Bắt đầu từ ngày mai, cự tuyệt thu nhận tất cả con cháu và thuộc hạ của ThượngQuan gia, một khi phát hiện sẽ đuổi ra ngoài ngay.Số lượng võ quán này, còn nhiều hơn không ít so với 79 tòa võ quán trongmiệng Lôi Nguyên.Hầu như tất cả môn phái chính đạo trong toàn bộ cảnh nội Đông Châu đều thamdự vào chuyện này, hoàn toàn chặn đứng con đường tắt sử dụng Huyết NguyênĐồ Trụ của Thượng Quan gia.Các con cháu bái nhập các đại tông môn và bang phái của Thượng Quan gia,cộng thêm ba vị tộc nhân nhậm chức quân ở các quận huyện, tất cả đều dồn dậpgửi tin đến hỏi thăm, thúc giục Thượng Quan Thần Hạo nhanh chóng đi tạ lỗi,mau đi dẹp lửa giận của Vô Tướng Thần Tông.Bằng không thì tình cảnh của bọn họ sẽ vô cùng lúng túng. . .Trong đó còn có hai người nói năng rất gay gắt, thậm chí tuyên bố rằng, nếunhư gia chủ còn làm bậy như vậy, thì bọn họ sẽ cắt đứt quan hệ với ThượngQuan gia.Lời này để cho nội tâm của Thượng Quan Thần Hạo nổi giận.Đám khốn nạn này đều quên là ai đã cho bọn họ tiền đồ? Là ai cung cấp linhdược cho bọn họ rồi sao?Tuy nhiên, đây chỉ là một trong những chuyện làm hắn phiền phòng, điều làmcho Thượng Quan Thần Hạo đau đầu hơn chính là, tất cả c* li, thuyền công,người kéo thuyền ở thượng hạ du của sông Thần Tú đều tăng giá tiền.Những người này đều nói là phụng mệnh của Thiết Kỳ Bang, phàm là hàng hóacủa Thượng Quan gia, thì tất cả chi phí sẽ tăng lên hai phần mười, tiền công củatất cả c* li và thuyền công đều sẽ tăng gấp đôi.“Thượng Quan gia chủ vẫn còn buồn bực ở đây à?”Giọng nói mang theo một tia trào phúng này, xuất hiện từ một người trẻ tuổi cóngũ quan thanh tú, mặt như trăng tròn, mặt phượng dài nhỏ, ngồi ở bên đối diện.Người này chính là Băng Xà – Long Hành.Do hắn vẫn còn bị thương, nên sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.Tuy rằng tay trái bị Diệp Tri Thu chém đứt đã được nối lại, nhưng lúc này vẫnchưa thể cử động, chỉ có thể dùng băng trắng để quấn ở trước ngực.