Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 335: Phất nhanh

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ầm!Thượng Quan Thần Hạo bỗng nhiên bóp chén trà trong tay thành bột mịn.Bột trắng và nước trà bay tung tóe.Long Hành cũng hơi cau mày lại.Thủ tịch gia tướng của Thượng Quan gia tên là Hề Tuyền, tu vị ngũ phẩm hạ, làmột đại cao thủ nằm trong mười vị trí đầu của quận, ngoại trừ tất cả võ quán ra.Tuy nhiên, ngày xưa kẻ này từng tu luyện tà công, liền lấy mười tám trái timcủa trẻ em để điều chế thuốc, mạnh mẽ đánh vỡ ràng buộc của bí dược thấpkém, đột phá ngũ phẩm, phạm vào tội lớn ngập trời.Kẻ này vốn nên bị xử tử vào sáu năm trước, nhưng lại được Thượng Quan ThầnHạo dùng người bên người để gánh tội thay, rồi đưa về nhà.Tam tịch gia tướng tên là Nhạc Nguy, tu vị lục phẩm thượng, cũng từng là trộmcướp, đã phạm vào mấy cọc huyết án.Hai người này vẫn luôn là thủ hạ đắc lực nhất của Thượng Quan Thần Hạo.Một khi quan phủ khôi phục lệnh truy nã hai người này, Thượng Quan giakhông chỉ bị liên lụy, mà Thượng Quan Thần Hạo cũng sẽ mất hai cánh tay đắclực.Sau đó, thần sắc Long Hành hơi động, hắn đứng dậy cầm một quyển sách ởtrong tay quản gia.“Đây là Luận Võ Thần Cơ mới phát hành ngày hôm nay?”Đầu tiên, Long Hành lật Thanh Vân Bảng ra xem.Hắn nhìn thấy họ tên của Sở Hi Thanh ở vị trí 60 trên Đông Châu - Thanh VânBảng.Long Hành lại tiếp tục lật qua, hắn nhìn thấy một bài văn chương có tiêu đề“Thiếu niên Bá Đao – Sở Hi Thanh” ở mấy tờ cuối cùng của Luận Võ Thần Cơ– Đông Châu Chí này.Hiển nhiên là Luận Võ Lâu của Đông Châu rất coi trọng bài văn chương này.Long Hành đọc qua một lượt, ánh sáng trong mắt càng ngày càng tối tăm và âmu hơn.Sở Hi Thanh thành danh, chính là giẫm lên đầu Long gia bọn họ!“Gia chủ, Luận Võ Lâu đã phát hành Luận Võ Thần Cơ muộn hơn hai canhgiờ.”Sắc mặt quản gia nghiêm nghị, giải thích: “Lúc phát hành thì các nhà sách báođều tranh nhau mua. Có người nói Luận Võ Lâu quận Tú Thủy chúng ta dự trữhai mươi vạn cuốn, nhưng đã tiêu thụ hết sạch trong vòng nửa canh giờ, từ đócó thể hiểu được danh vọng của Sở Hi Thanh ở quận ta.”Long Hành và Thượng Quan Thần Hạo nhìn nhau một chút, sắc mặt cả hai đềuhơi tái xanh.Đây chính là một chuyện khác khiến cho bọn họ buồn bực, danh vọng của SởHi Thanh tăng cao, nhưng lại là nhờ giẫm lên đầu Long gia và Thượng Quangia bọn họ.Hiện giờ, kẻ này được vô số võ tu cấp thấp sùng bái và kính trọng, không thểkhông lo lắng.. . .Trước cửa Luận Võ Lâu quận Tú Thủy, nơi này đang là một màn người ngườichen chúc đến nước chảy không lọt.Bên trong Luận Võ Lâu đã chuẩn bị 12.000 quyển Luận Võ Thần Cơ – ĐôngChâu Chí, nhưng tất cả đã bị mua hết sạch vào nửa khắc thời gian trước.Ngoài cửa vẫn có rất nhiều người ngựa không đi, một số con buôn bán qua tyyđang kinh doanh.“Kỳ Luận Võ Thần Cơ – Đông Châu Chí mới phát hành đây, giá cả chí có mộtlượng sáu tiền một quyển, ai cần không? Nơi này của ta chỉ có bảy bản.”“Một lượng tám tiền! Tại sao tăng giá? Ngươi không thấy Luận Võ Lâu đã dánthông báo rồi à, phải năm ngày sau bọn họ mới có thể nhập hàng, ngươi cómuốn mua hay không. . .”“Ta xem xong rồi, có ai cần không, chỉ một lượng sáu tiền thôi! Có ai cần haykhông?”Còn có một số người đang bàn luận nội dung trong một kỳ Luận Võ Thần Cơ –Đông Châu Chí này.“Thì ra là có chuyện như vậy, tất cả đều là vì tranh đấu thủ tịch chân truyền củavõ quán Chính Dương.”“Thượng Quan gia này không khỏi quá bá đạo rồi chứ? Thượng Quan LongTiển cũng chết rồi mà còn không chịu bỏ qua.”“Lợi hại, người của Bạch Vân Trại dương dương tự đắc đến giết người, kết quảlại bị hắn một người một đao chém sạch.”“Chém tận năm cao thủ thất phẩm, công nhận là người này không thẹn với cáidanh xưng thiếu niên Bá Đao.”“Ha ha, sảng khoái! Bạch Vân Trại và Thượng Quan gia cũng có ngày hômnay?”“Lợi hại lợi hại, sức chiến đấu của tên này mạnh mẽ như vậy, thế mà lại khôngxuất thân từ thế gia đại phiệt.”“Nhai Tí đao ý! Hóa ra là Huyết Nhai Đao Quân và Tần Mộc Ca đều tu luyệnNhai Tí đao ý, thật sự là một môn võ học lợi hại, ta cũng muốn gia nhập võquán Chính Dương, không biết có cơ hội tìm hiểu môn đao ý này không?”Tạ Chân Khanh chắp tay sau lưng đứng trên lầu ba, nàng nhìn đám người chenchúc nhau ở bên dưới, sắc mặt toát ra vẻ hài lòng.“Hai mươi vạn quyển Luận Võ Thần Cơ – Đông Châu Chí, chỉ vẻn vẹn nửacanh giờ là bán sạch, đúng là không uổng công chúng ta liều lĩnh nguy hiểm,phát hành chậm hơn nửa ngày.”“Cái này đều là lâu chủ. . . không, là học sĩ đại nhân anh minh.” Đổng Lâm Sơnđứng ở sau lưng Tạ Chân Khanh, vẻ mặt hắn bội phục, ôm quyền thi lễ: “Thuộchạ nghe nói bên phía Đông Châu còn không đồng ý, nhưng là học sĩ đại nhân đãdốc hết sức và kiên trì với chuyện này.”Ngay bảy ngày trước, Tạ Chân Khanh đã thăng cấp ngũ phẩm Thông Minh họcsĩ, sắp được điều sang Luận Võ Lâu của Đông Châu để nhậm chức quán chủĐông quán.Luận Võ Lâu của Đông Châu phân chia ra thành hai quán Đông và Tây.

Ầm!

Thượng Quan Thần Hạo bỗng nhiên bóp chén trà trong tay thành bột mịn.

Bột trắng và nước trà bay tung tóe.

Long Hành cũng hơi cau mày lại.

Thủ tịch gia tướng của Thượng Quan gia tên là Hề Tuyền, tu vị ngũ phẩm hạ, là

một đại cao thủ nằm trong mười vị trí đầu của quận, ngoại trừ tất cả võ quán ra.

Tuy nhiên, ngày xưa kẻ này từng tu luyện tà công, liền lấy mười tám trái tim

của trẻ em để điều chế thuốc, mạnh mẽ đánh vỡ ràng buộc của bí dược thấp

kém, đột phá ngũ phẩm, phạm vào tội lớn ngập trời.

Kẻ này vốn nên bị xử tử vào sáu năm trước, nhưng lại được Thượng Quan Thần

Hạo dùng người bên người để gánh tội thay, rồi đưa về nhà.

Tam tịch gia tướng tên là Nhạc Nguy, tu vị lục phẩm thượng, cũng từng là trộm

cướp, đã phạm vào mấy cọc huyết án.

Hai người này vẫn luôn là thủ hạ đắc lực nhất của Thượng Quan Thần Hạo.

Một khi quan phủ khôi phục lệnh truy nã hai người này, Thượng Quan gia

không chỉ bị liên lụy, mà Thượng Quan Thần Hạo cũng sẽ mất hai cánh tay đắc

lực.

Sau đó, thần sắc Long Hành hơi động, hắn đứng dậy cầm một quyển sách ở

trong tay quản gia.

“Đây là Luận Võ Thần Cơ mới phát hành ngày hôm nay?”

Đầu tiên, Long Hành lật Thanh Vân Bảng ra xem.

Hắn nhìn thấy họ tên của Sở Hi Thanh ở vị trí 60 trên Đông Châu - Thanh Vân

Bảng.

Long Hành lại tiếp tục lật qua, hắn nhìn thấy một bài văn chương có tiêu đề

“Thiếu niên Bá Đao – Sở Hi Thanh” ở mấy tờ cuối cùng của Luận Võ Thần Cơ

– Đông Châu Chí này.

Hiển nhiên là Luận Võ Lâu của Đông Châu rất coi trọng bài văn chương này.

Long Hành đọc qua một lượt, ánh sáng trong mắt càng ngày càng tối tăm và âm

u hơn.

Sở Hi Thanh thành danh, chính là giẫm lên đầu Long gia bọn họ!

“Gia chủ, Luận Võ Lâu đã phát hành Luận Võ Thần Cơ muộn hơn hai canh

giờ.”

Sắc mặt quản gia nghiêm nghị, giải thích: “Lúc phát hành thì các nhà sách báo

đều tranh nhau mua. Có người nói Luận Võ Lâu quận Tú Thủy chúng ta dự trữ

hai mươi vạn cuốn, nhưng đã tiêu thụ hết sạch trong vòng nửa canh giờ, từ đó

có thể hiểu được danh vọng của Sở Hi Thanh ở quận ta.”

Long Hành và Thượng Quan Thần Hạo nhìn nhau một chút, sắc mặt cả hai đều

hơi tái xanh.

Đây chính là một chuyện khác khiến cho bọn họ buồn bực, danh vọng của Sở

Hi Thanh tăng cao, nhưng lại là nhờ giẫm lên đầu Long gia và Thượng Quan

gia bọn họ.

Hiện giờ, kẻ này được vô số võ tu cấp thấp sùng bái và kính trọng, không thể

không lo lắng.

. . .

Trước cửa Luận Võ Lâu quận Tú Thủy, nơi này đang là một màn người người

chen chúc đến nước chảy không lọt.

Bên trong Luận Võ Lâu đã chuẩn bị 12.000 quyển Luận Võ Thần Cơ – Đông

Châu Chí, nhưng tất cả đã bị mua hết sạch vào nửa khắc thời gian trước.

Ngoài cửa vẫn có rất nhiều người ngựa không đi, một số con buôn bán qua tyy

đang kinh doanh.

“Kỳ Luận Võ Thần Cơ – Đông Châu Chí mới phát hành đây, giá cả chí có một

lượng sáu tiền một quyển, ai cần không? Nơi này của ta chỉ có bảy bản.”

“Một lượng tám tiền! Tại sao tăng giá? Ngươi không thấy Luận Võ Lâu đã dán

thông báo rồi à, phải năm ngày sau bọn họ mới có thể nhập hàng, ngươi có

muốn mua hay không. . .”

“Ta xem xong rồi, có ai cần không, chỉ một lượng sáu tiền thôi! Có ai cần hay

không?”

Còn có một số người đang bàn luận nội dung trong một kỳ Luận Võ Thần Cơ –

Đông Châu Chí này.

“Thì ra là có chuyện như vậy, tất cả đều là vì tranh đấu thủ tịch chân truyền của

võ quán Chính Dương.”

“Thượng Quan gia này không khỏi quá bá đạo rồi chứ? Thượng Quan Long

Tiển cũng chết rồi mà còn không chịu bỏ qua.”

“Lợi hại, người của Bạch Vân Trại dương dương tự đắc đến giết người, kết quả

lại bị hắn một người một đao chém sạch.”

“Chém tận năm cao thủ thất phẩm, công nhận là người này không thẹn với cái

danh xưng thiếu niên Bá Đao.”

“Ha ha, sảng khoái! Bạch Vân Trại và Thượng Quan gia cũng có ngày hôm

nay?”

“Lợi hại lợi hại, sức chiến đấu của tên này mạnh mẽ như vậy, thế mà lại không

xuất thân từ thế gia đại phiệt.”

“Nhai Tí đao ý! Hóa ra là Huyết Nhai Đao Quân và Tần Mộc Ca đều tu luyện

Nhai Tí đao ý, thật sự là một môn võ học lợi hại, ta cũng muốn gia nhập võ

quán Chính Dương, không biết có cơ hội tìm hiểu môn đao ý này không?”

Tạ Chân Khanh chắp tay sau lưng đứng trên lầu ba, nàng nhìn đám người chen

chúc nhau ở bên dưới, sắc mặt toát ra vẻ hài lòng.

“Hai mươi vạn quyển Luận Võ Thần Cơ – Đông Châu Chí, chỉ vẻn vẹn nửa

canh giờ là bán sạch, đúng là không uổng công chúng ta liều lĩnh nguy hiểm,

phát hành chậm hơn nửa ngày.”

“Cái này đều là lâu chủ. . . không, là học sĩ đại nhân anh minh.” Đổng Lâm Sơn

đứng ở sau lưng Tạ Chân Khanh, vẻ mặt hắn bội phục, ôm quyền thi lễ: “Thuộc

hạ nghe nói bên phía Đông Châu còn không đồng ý, nhưng là học sĩ đại nhân đã

dốc hết sức và kiên trì với chuyện này.”

Ngay bảy ngày trước, Tạ Chân Khanh đã thăng cấp ngũ phẩm Thông Minh học

sĩ, sắp được điều sang Luận Võ Lâu của Đông Châu để nhậm chức quán chủ

Đông quán.

Luận Võ Lâu của Đông Châu phân chia ra thành hai quán Đông và Tây.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ầm!Thượng Quan Thần Hạo bỗng nhiên bóp chén trà trong tay thành bột mịn.Bột trắng và nước trà bay tung tóe.Long Hành cũng hơi cau mày lại.Thủ tịch gia tướng của Thượng Quan gia tên là Hề Tuyền, tu vị ngũ phẩm hạ, làmột đại cao thủ nằm trong mười vị trí đầu của quận, ngoại trừ tất cả võ quán ra.Tuy nhiên, ngày xưa kẻ này từng tu luyện tà công, liền lấy mười tám trái timcủa trẻ em để điều chế thuốc, mạnh mẽ đánh vỡ ràng buộc của bí dược thấpkém, đột phá ngũ phẩm, phạm vào tội lớn ngập trời.Kẻ này vốn nên bị xử tử vào sáu năm trước, nhưng lại được Thượng Quan ThầnHạo dùng người bên người để gánh tội thay, rồi đưa về nhà.Tam tịch gia tướng tên là Nhạc Nguy, tu vị lục phẩm thượng, cũng từng là trộmcướp, đã phạm vào mấy cọc huyết án.Hai người này vẫn luôn là thủ hạ đắc lực nhất của Thượng Quan Thần Hạo.Một khi quan phủ khôi phục lệnh truy nã hai người này, Thượng Quan giakhông chỉ bị liên lụy, mà Thượng Quan Thần Hạo cũng sẽ mất hai cánh tay đắclực.Sau đó, thần sắc Long Hành hơi động, hắn đứng dậy cầm một quyển sách ởtrong tay quản gia.“Đây là Luận Võ Thần Cơ mới phát hành ngày hôm nay?”Đầu tiên, Long Hành lật Thanh Vân Bảng ra xem.Hắn nhìn thấy họ tên của Sở Hi Thanh ở vị trí 60 trên Đông Châu - Thanh VânBảng.Long Hành lại tiếp tục lật qua, hắn nhìn thấy một bài văn chương có tiêu đề“Thiếu niên Bá Đao – Sở Hi Thanh” ở mấy tờ cuối cùng của Luận Võ Thần Cơ– Đông Châu Chí này.Hiển nhiên là Luận Võ Lâu của Đông Châu rất coi trọng bài văn chương này.Long Hành đọc qua một lượt, ánh sáng trong mắt càng ngày càng tối tăm và âmu hơn.Sở Hi Thanh thành danh, chính là giẫm lên đầu Long gia bọn họ!“Gia chủ, Luận Võ Lâu đã phát hành Luận Võ Thần Cơ muộn hơn hai canhgiờ.”Sắc mặt quản gia nghiêm nghị, giải thích: “Lúc phát hành thì các nhà sách báođều tranh nhau mua. Có người nói Luận Võ Lâu quận Tú Thủy chúng ta dự trữhai mươi vạn cuốn, nhưng đã tiêu thụ hết sạch trong vòng nửa canh giờ, từ đócó thể hiểu được danh vọng của Sở Hi Thanh ở quận ta.”Long Hành và Thượng Quan Thần Hạo nhìn nhau một chút, sắc mặt cả hai đềuhơi tái xanh.Đây chính là một chuyện khác khiến cho bọn họ buồn bực, danh vọng của SởHi Thanh tăng cao, nhưng lại là nhờ giẫm lên đầu Long gia và Thượng Quangia bọn họ.Hiện giờ, kẻ này được vô số võ tu cấp thấp sùng bái và kính trọng, không thểkhông lo lắng.. . .Trước cửa Luận Võ Lâu quận Tú Thủy, nơi này đang là một màn người ngườichen chúc đến nước chảy không lọt.Bên trong Luận Võ Lâu đã chuẩn bị 12.000 quyển Luận Võ Thần Cơ – ĐôngChâu Chí, nhưng tất cả đã bị mua hết sạch vào nửa khắc thời gian trước.Ngoài cửa vẫn có rất nhiều người ngựa không đi, một số con buôn bán qua tyyđang kinh doanh.“Kỳ Luận Võ Thần Cơ – Đông Châu Chí mới phát hành đây, giá cả chí có mộtlượng sáu tiền một quyển, ai cần không? Nơi này của ta chỉ có bảy bản.”“Một lượng tám tiền! Tại sao tăng giá? Ngươi không thấy Luận Võ Lâu đã dánthông báo rồi à, phải năm ngày sau bọn họ mới có thể nhập hàng, ngươi cómuốn mua hay không. . .”“Ta xem xong rồi, có ai cần không, chỉ một lượng sáu tiền thôi! Có ai cần haykhông?”Còn có một số người đang bàn luận nội dung trong một kỳ Luận Võ Thần Cơ –Đông Châu Chí này.“Thì ra là có chuyện như vậy, tất cả đều là vì tranh đấu thủ tịch chân truyền củavõ quán Chính Dương.”“Thượng Quan gia này không khỏi quá bá đạo rồi chứ? Thượng Quan LongTiển cũng chết rồi mà còn không chịu bỏ qua.”“Lợi hại, người của Bạch Vân Trại dương dương tự đắc đến giết người, kết quảlại bị hắn một người một đao chém sạch.”“Chém tận năm cao thủ thất phẩm, công nhận là người này không thẹn với cáidanh xưng thiếu niên Bá Đao.”“Ha ha, sảng khoái! Bạch Vân Trại và Thượng Quan gia cũng có ngày hômnay?”“Lợi hại lợi hại, sức chiến đấu của tên này mạnh mẽ như vậy, thế mà lại khôngxuất thân từ thế gia đại phiệt.”“Nhai Tí đao ý! Hóa ra là Huyết Nhai Đao Quân và Tần Mộc Ca đều tu luyệnNhai Tí đao ý, thật sự là một môn võ học lợi hại, ta cũng muốn gia nhập võquán Chính Dương, không biết có cơ hội tìm hiểu môn đao ý này không?”Tạ Chân Khanh chắp tay sau lưng đứng trên lầu ba, nàng nhìn đám người chenchúc nhau ở bên dưới, sắc mặt toát ra vẻ hài lòng.“Hai mươi vạn quyển Luận Võ Thần Cơ – Đông Châu Chí, chỉ vẻn vẹn nửacanh giờ là bán sạch, đúng là không uổng công chúng ta liều lĩnh nguy hiểm,phát hành chậm hơn nửa ngày.”“Cái này đều là lâu chủ. . . không, là học sĩ đại nhân anh minh.” Đổng Lâm Sơnđứng ở sau lưng Tạ Chân Khanh, vẻ mặt hắn bội phục, ôm quyền thi lễ: “Thuộchạ nghe nói bên phía Đông Châu còn không đồng ý, nhưng là học sĩ đại nhân đãdốc hết sức và kiên trì với chuyện này.”Ngay bảy ngày trước, Tạ Chân Khanh đã thăng cấp ngũ phẩm Thông Minh họcsĩ, sắp được điều sang Luận Võ Lâu của Đông Châu để nhậm chức quán chủĐông quán.Luận Võ Lâu của Đông Châu phân chia ra thành hai quán Đông và Tây.

Chương 335: Phất nhanh