Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 346: Tam đao lục động (4)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh liếc mắt một cái là đã nhận ra kẻ này, chính là Thượng Quan ThầnHạo.Tuy nhiên, nửa thân trên của hắn lại để trần, sau lưng gánh vác một bó cànhmận gai rất to.Chịu đòn nhận tội. . . thế giới này cũng có cái điển cố này.Thượng Quan Thần Hạo đi thẳng đến bên dưới bệ đá, nhìn Kiếm Tàng Phongđang ngồi đàng hoàng trên ghế thái sư, nhìn từ trên cao xuống mình, ngoài racòn có Lôi Nguyên và năm vị giáo đầu của năm viện, bao quát cả Diệp Tri Thu.Con ngươi của hắn hơi co lại, sau đó liền mặt không cảm xúc mà ôm quyềnkhom người: “Tại hạ đến đây là vì chuyện ở Tri Vị Cư vài ngày trước, hướng vềphía chư vị sư trưởng của võ quán Chính Dương để giải thích rõ ràng.”Lôi Nguyên nghe vậy liền cười gằn, uống một hớp trà: “Giải thích? Giải thíchthì không cần đâu, ta rất rõ chuyện gì đã xảy ra. Nếu như Thượng Quan gia chủmuốn trốn tránh trách nhiệm, vậy thì mời ở về đi.”Kiếm Tàng Phong thì lại hững hờ, cúi đầu thưởng thức thanh trọng kiếm trongtay mình.Sắc mặt Thượng Quan Thần Hạo càng âm trầm lạnh lẽo như băng: “Tại hạ đếnđây là vì thỉnh tội! Chuyện của Sở Hi Thanh là lỗi của Thượng Quan Thần Hạota, là ta sai!”Hắn nói đến đây, còn quỳ một chân với mấy người ở trên đài đá, sau đó rúttrường kiếm ở bên hông mình ra, một kiếm đâm vào lồng ngực của mình.“Ba đao sáu động?” Diệp Tri Thu ngồi trên ghế cũng ngưng trọng, giật mìnhnhìn Thượng Quan Thần Hạo.Ba đao sáu động, là một loại quy củ của giang hồ, nếu như làm chuyện sai lầmkhông thể cứu vãn, mà muốn thỉnh cầu đối phương tha thứ, thì sẽ phải dùnglưỡi đao sắc bén rồi đâm xuyên ba cái lỗ thủng ở trên người của mình, đâychính là cái gọi ‘ba đao sáu động’.Ba đao sáu động, bình thường sẽ đâm vào bắp đùi, nhưng Thượng Quan ThầnHạo lại cực kỳ độc ác, dưới sự chú ý của mười mấy vạn người, hôm nay hắntrực tiếp đâm ba kiếm xuyên qua lồng ngực của mình.Kiếm Tàng Phong cũng híp mắt lại, trong mắt hiện ra một tia ngưng trọng.Năng lực của Lôi Nguyên rất không tầm thường, làm việc cũng dứt khoát mạnhmẽ.Mấy ngày gần đây, Lôi Nguyên không chỉ cắt đứt con đường của Thượng Quangia sử dụng Huyết Nguyên Đồ Trụ, mà còn để bản sơn của Vô Tướng ThầnTông tạo áp lực về phía triều đình.Hiện giờ, mấy vị quan chức và tướng lĩnh xuất thân từ Thượng Quan gia đềuđang nguy như trứng chồng.Việc này rất hợp với ý của Kiếm Tàng Phong.Gạt bỏ cánh chim của Thượng Quan gia ở trong triều đình, sau đó chính là nhổcỏ tận gốc.Với tính cách của Kiếm Tàng Phong, chính là không làm thì thôi mà đã làm thìphải làm đến cùng. Nếu như đã ra tay, vậy thì không cần để lại hậu hoạn.Lại còn có thể dùng Thượng Quan gia này để giết gà dọa khỉ, cảnh cáo các thếlực trong quận Tú Thủy này.Vô Tướng Thần Tông đã lâu không thể hiện uy nghiêm, khiến cho đám hàocường địa phương này quên mất uy nghiêm của thần tông nhất phẩm.Nhưng Kiếm Tàng Phong không ngờ một kẻ làm việc ương ngạnh và ngôngcuồng, không coi ai ra gì như Thượng Quan Thần Hạo lại có thể chịu nhục đếnnước này.Người này quỳ xuống nhận lỗi ở trước mặt mười mấy vạn người, lại là ba đaosáu động. Mục đích trong đó chính là bắt hắn và Lôi Nguyên phải thu tay lại.Nếu như đổi thành một trường hợp khác, thì dù Thượng Quan Thần Hạo có tựsát trước mặt hắn, Kiếm Tàng Phong cũng không thèm chớp mắt.Nhưng hôm nay, dưới con mắt của mười mấy vạn người, bọn họ không thểkhông làm việc theo quy củ của giang hồ.“Không đủ!” Sắc mặt Lôi Nguyên âm trầm, thả chén trà trong tay xuống: “Bađao này của ngươi không tổn hại đến tính mạng, nhưng trận chiến ở Tri Vị Cưđã khiến đệ tử nhà ta trọng thương gần chết, gần như sắp mất mạng. Há lại cóthể chấm dứt bởi ba đôi sáu động của ngươi?”Vị Thượng Quan gia chủ này càng có thể nhẫn nhịn, thì càng làm cho hắn kiêngkị hơn vài hơn.Sắc mặt Thượng Quan Thần Hạo tái xanh, sau đó dứt khoát giơ kiếm trong taylên, trực tiếp gọt cánh tay trái của mình xuống.Nơi bị chặt tay kia máu tuôn như suối, Thượng Quan Thần Hạo lại không thèmđể ý đến.Hắn cắn răng một cái, cố nén đau đớn: “Ngoài ra, Thượng Quan gia sẽ bồithường một cái pháp khí thất phẩm, một phần bí dược bát phẩm thượng đỉnhcấp, xem như là nhận lỗi với Sở Hi Thanh.”“Còn nữa, Thượng Quan gia còn nguyện quyên tặng mười tòa Tụ Nguyên Trậncho võ quán, cộng thêm bốn bạn lượng bạc và một phần bản sao chép của bíđiển võ đạo trong Thượng Quan gia.”Lôi Nguyên và Kiếm Tàng Phong đều cau mày lại, liếc mắt nhìn nhau một chút.Sở Hi Thanh cũng nhướng mày lên, trong mắt ẩn chứa một vệt lạnh lẽo.Không thể nói vị Thượng Quan gia chủ này bồi thường không nặng. Nhữngmón đồ này cộng lại với nhau, cũng có giá trị cao đến mười lăm vạn lượng bạc.Nhưng số tiền bồi thường cho hắn ở trong đó, chỉ là khoảng mười ngàn lượngbạc, còn chưa bằng tổn thất của hắn ở trận chiến Tri Vị Cư.Hiển nhiên, mục đích của kẻ này vẫn là để Vô Tướng Thần Tông thu tay lại, màkhông phải là hóa giải ân oán với hắn
Sở Hi Thanh liếc mắt một cái là đã nhận ra kẻ này, chính là Thượng Quan Thần
Hạo.
Tuy nhiên, nửa thân trên của hắn lại để trần, sau lưng gánh vác một bó cành
mận gai rất to.
Chịu đòn nhận tội. . . thế giới này cũng có cái điển cố này.
Thượng Quan Thần Hạo đi thẳng đến bên dưới bệ đá, nhìn Kiếm Tàng Phong
đang ngồi đàng hoàng trên ghế thái sư, nhìn từ trên cao xuống mình, ngoài ra
còn có Lôi Nguyên và năm vị giáo đầu của năm viện, bao quát cả Diệp Tri Thu.
Con ngươi của hắn hơi co lại, sau đó liền mặt không cảm xúc mà ôm quyền
khom người: “Tại hạ đến đây là vì chuyện ở Tri Vị Cư vài ngày trước, hướng về
phía chư vị sư trưởng của võ quán Chính Dương để giải thích rõ ràng.”
Lôi Nguyên nghe vậy liền cười gằn, uống một hớp trà: “Giải thích? Giải thích
thì không cần đâu, ta rất rõ chuyện gì đã xảy ra. Nếu như Thượng Quan gia chủ
muốn trốn tránh trách nhiệm, vậy thì mời ở về đi.”
Kiếm Tàng Phong thì lại hững hờ, cúi đầu thưởng thức thanh trọng kiếm trong
tay mình.
Sắc mặt Thượng Quan Thần Hạo càng âm trầm lạnh lẽo như băng: “Tại hạ đến
đây là vì thỉnh tội! Chuyện của Sở Hi Thanh là lỗi của Thượng Quan Thần Hạo
ta, là ta sai!”
Hắn nói đến đây, còn quỳ một chân với mấy người ở trên đài đá, sau đó rút
trường kiếm ở bên hông mình ra, một kiếm đâm vào lồng ngực của mình.
“Ba đao sáu động?” Diệp Tri Thu ngồi trên ghế cũng ngưng trọng, giật mình
nhìn Thượng Quan Thần Hạo.
Ba đao sáu động, là một loại quy củ của giang hồ, nếu như làm chuyện sai lầm
không thể cứu vãn, mà muốn thỉnh cầu đối phương tha thứ, thì sẽ phải dùng
lưỡi đao sắc bén rồi đâm xuyên ba cái lỗ thủng ở trên người của mình, đây
chính là cái gọi ‘ba đao sáu động’.
Ba đao sáu động, bình thường sẽ đâm vào bắp đùi, nhưng Thượng Quan Thần
Hạo lại cực kỳ độc ác, dưới sự chú ý của mười mấy vạn người, hôm nay hắn
trực tiếp đâm ba kiếm xuyên qua lồng ngực của mình.
Kiếm Tàng Phong cũng híp mắt lại, trong mắt hiện ra một tia ngưng trọng.
Năng lực của Lôi Nguyên rất không tầm thường, làm việc cũng dứt khoát mạnh
mẽ.
Mấy ngày gần đây, Lôi Nguyên không chỉ cắt đứt con đường của Thượng Quan
gia sử dụng Huyết Nguyên Đồ Trụ, mà còn để bản sơn của Vô Tướng Thần
Tông tạo áp lực về phía triều đình.
Hiện giờ, mấy vị quan chức và tướng lĩnh xuất thân từ Thượng Quan gia đều
đang nguy như trứng chồng.
Việc này rất hợp với ý của Kiếm Tàng Phong.
Gạt bỏ cánh chim của Thượng Quan gia ở trong triều đình, sau đó chính là nhổ
cỏ tận gốc.
Với tính cách của Kiếm Tàng Phong, chính là không làm thì thôi mà đã làm thì
phải làm đến cùng. Nếu như đã ra tay, vậy thì không cần để lại hậu hoạn.
Lại còn có thể dùng Thượng Quan gia này để giết gà dọa khỉ, cảnh cáo các thế
lực trong quận Tú Thủy này.
Vô Tướng Thần Tông đã lâu không thể hiện uy nghiêm, khiến cho đám hào
cường địa phương này quên mất uy nghiêm của thần tông nhất phẩm.
Nhưng Kiếm Tàng Phong không ngờ một kẻ làm việc ương ngạnh và ngông
cuồng, không coi ai ra gì như Thượng Quan Thần Hạo lại có thể chịu nhục đến
nước này.
Người này quỳ xuống nhận lỗi ở trước mặt mười mấy vạn người, lại là ba đao
sáu động. Mục đích trong đó chính là bắt hắn và Lôi Nguyên phải thu tay lại.
Nếu như đổi thành một trường hợp khác, thì dù Thượng Quan Thần Hạo có tự
sát trước mặt hắn, Kiếm Tàng Phong cũng không thèm chớp mắt.
Nhưng hôm nay, dưới con mắt của mười mấy vạn người, bọn họ không thể
không làm việc theo quy củ của giang hồ.
“Không đủ!” Sắc mặt Lôi Nguyên âm trầm, thả chén trà trong tay xuống: “Ba
đao này của ngươi không tổn hại đến tính mạng, nhưng trận chiến ở Tri Vị Cư
đã khiến đệ tử nhà ta trọng thương gần chết, gần như sắp mất mạng. Há lại có
thể chấm dứt bởi ba đôi sáu động của ngươi?”
Vị Thượng Quan gia chủ này càng có thể nhẫn nhịn, thì càng làm cho hắn kiêng
kị hơn vài hơn.
Sắc mặt Thượng Quan Thần Hạo tái xanh, sau đó dứt khoát giơ kiếm trong tay
lên, trực tiếp gọt cánh tay trái của mình xuống.
Nơi bị chặt tay kia máu tuôn như suối, Thượng Quan Thần Hạo lại không thèm
để ý đến.
Hắn cắn răng một cái, cố nén đau đớn: “Ngoài ra, Thượng Quan gia sẽ bồi
thường một cái pháp khí thất phẩm, một phần bí dược bát phẩm thượng đỉnh
cấp, xem như là nhận lỗi với Sở Hi Thanh.”
“Còn nữa, Thượng Quan gia còn nguyện quyên tặng mười tòa Tụ Nguyên Trận
cho võ quán, cộng thêm bốn bạn lượng bạc và một phần bản sao chép của bí
điển võ đạo trong Thượng Quan gia.”
Lôi Nguyên và Kiếm Tàng Phong đều cau mày lại, liếc mắt nhìn nhau một chút.
Sở Hi Thanh cũng nhướng mày lên, trong mắt ẩn chứa một vệt lạnh lẽo.
Không thể nói vị Thượng Quan gia chủ này bồi thường không nặng. Những
món đồ này cộng lại với nhau, cũng có giá trị cao đến mười lăm vạn lượng bạc.
Nhưng số tiền bồi thường cho hắn ở trong đó, chỉ là khoảng mười ngàn lượng
bạc, còn chưa bằng tổn thất của hắn ở trận chiến Tri Vị Cư.
Hiển nhiên, mục đích của kẻ này vẫn là để Vô Tướng Thần Tông thu tay lại, mà
không phải là hóa giải ân oán với hắn
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh liếc mắt một cái là đã nhận ra kẻ này, chính là Thượng Quan ThầnHạo.Tuy nhiên, nửa thân trên của hắn lại để trần, sau lưng gánh vác một bó cànhmận gai rất to.Chịu đòn nhận tội. . . thế giới này cũng có cái điển cố này.Thượng Quan Thần Hạo đi thẳng đến bên dưới bệ đá, nhìn Kiếm Tàng Phongđang ngồi đàng hoàng trên ghế thái sư, nhìn từ trên cao xuống mình, ngoài racòn có Lôi Nguyên và năm vị giáo đầu của năm viện, bao quát cả Diệp Tri Thu.Con ngươi của hắn hơi co lại, sau đó liền mặt không cảm xúc mà ôm quyềnkhom người: “Tại hạ đến đây là vì chuyện ở Tri Vị Cư vài ngày trước, hướng vềphía chư vị sư trưởng của võ quán Chính Dương để giải thích rõ ràng.”Lôi Nguyên nghe vậy liền cười gằn, uống một hớp trà: “Giải thích? Giải thíchthì không cần đâu, ta rất rõ chuyện gì đã xảy ra. Nếu như Thượng Quan gia chủmuốn trốn tránh trách nhiệm, vậy thì mời ở về đi.”Kiếm Tàng Phong thì lại hững hờ, cúi đầu thưởng thức thanh trọng kiếm trongtay mình.Sắc mặt Thượng Quan Thần Hạo càng âm trầm lạnh lẽo như băng: “Tại hạ đếnđây là vì thỉnh tội! Chuyện của Sở Hi Thanh là lỗi của Thượng Quan Thần Hạota, là ta sai!”Hắn nói đến đây, còn quỳ một chân với mấy người ở trên đài đá, sau đó rúttrường kiếm ở bên hông mình ra, một kiếm đâm vào lồng ngực của mình.“Ba đao sáu động?” Diệp Tri Thu ngồi trên ghế cũng ngưng trọng, giật mìnhnhìn Thượng Quan Thần Hạo.Ba đao sáu động, là một loại quy củ của giang hồ, nếu như làm chuyện sai lầmkhông thể cứu vãn, mà muốn thỉnh cầu đối phương tha thứ, thì sẽ phải dùnglưỡi đao sắc bén rồi đâm xuyên ba cái lỗ thủng ở trên người của mình, đâychính là cái gọi ‘ba đao sáu động’.Ba đao sáu động, bình thường sẽ đâm vào bắp đùi, nhưng Thượng Quan ThầnHạo lại cực kỳ độc ác, dưới sự chú ý của mười mấy vạn người, hôm nay hắntrực tiếp đâm ba kiếm xuyên qua lồng ngực của mình.Kiếm Tàng Phong cũng híp mắt lại, trong mắt hiện ra một tia ngưng trọng.Năng lực của Lôi Nguyên rất không tầm thường, làm việc cũng dứt khoát mạnhmẽ.Mấy ngày gần đây, Lôi Nguyên không chỉ cắt đứt con đường của Thượng Quangia sử dụng Huyết Nguyên Đồ Trụ, mà còn để bản sơn của Vô Tướng ThầnTông tạo áp lực về phía triều đình.Hiện giờ, mấy vị quan chức và tướng lĩnh xuất thân từ Thượng Quan gia đềuđang nguy như trứng chồng.Việc này rất hợp với ý của Kiếm Tàng Phong.Gạt bỏ cánh chim của Thượng Quan gia ở trong triều đình, sau đó chính là nhổcỏ tận gốc.Với tính cách của Kiếm Tàng Phong, chính là không làm thì thôi mà đã làm thìphải làm đến cùng. Nếu như đã ra tay, vậy thì không cần để lại hậu hoạn.Lại còn có thể dùng Thượng Quan gia này để giết gà dọa khỉ, cảnh cáo các thếlực trong quận Tú Thủy này.Vô Tướng Thần Tông đã lâu không thể hiện uy nghiêm, khiến cho đám hàocường địa phương này quên mất uy nghiêm của thần tông nhất phẩm.Nhưng Kiếm Tàng Phong không ngờ một kẻ làm việc ương ngạnh và ngôngcuồng, không coi ai ra gì như Thượng Quan Thần Hạo lại có thể chịu nhục đếnnước này.Người này quỳ xuống nhận lỗi ở trước mặt mười mấy vạn người, lại là ba đaosáu động. Mục đích trong đó chính là bắt hắn và Lôi Nguyên phải thu tay lại.Nếu như đổi thành một trường hợp khác, thì dù Thượng Quan Thần Hạo có tựsát trước mặt hắn, Kiếm Tàng Phong cũng không thèm chớp mắt.Nhưng hôm nay, dưới con mắt của mười mấy vạn người, bọn họ không thểkhông làm việc theo quy củ của giang hồ.“Không đủ!” Sắc mặt Lôi Nguyên âm trầm, thả chén trà trong tay xuống: “Bađao này của ngươi không tổn hại đến tính mạng, nhưng trận chiến ở Tri Vị Cưđã khiến đệ tử nhà ta trọng thương gần chết, gần như sắp mất mạng. Há lại cóthể chấm dứt bởi ba đôi sáu động của ngươi?”Vị Thượng Quan gia chủ này càng có thể nhẫn nhịn, thì càng làm cho hắn kiêngkị hơn vài hơn.Sắc mặt Thượng Quan Thần Hạo tái xanh, sau đó dứt khoát giơ kiếm trong taylên, trực tiếp gọt cánh tay trái của mình xuống.Nơi bị chặt tay kia máu tuôn như suối, Thượng Quan Thần Hạo lại không thèmđể ý đến.Hắn cắn răng một cái, cố nén đau đớn: “Ngoài ra, Thượng Quan gia sẽ bồithường một cái pháp khí thất phẩm, một phần bí dược bát phẩm thượng đỉnhcấp, xem như là nhận lỗi với Sở Hi Thanh.”“Còn nữa, Thượng Quan gia còn nguyện quyên tặng mười tòa Tụ Nguyên Trậncho võ quán, cộng thêm bốn bạn lượng bạc và một phần bản sao chép của bíđiển võ đạo trong Thượng Quan gia.”Lôi Nguyên và Kiếm Tàng Phong đều cau mày lại, liếc mắt nhìn nhau một chút.Sở Hi Thanh cũng nhướng mày lên, trong mắt ẩn chứa một vệt lạnh lẽo.Không thể nói vị Thượng Quan gia chủ này bồi thường không nặng. Nhữngmón đồ này cộng lại với nhau, cũng có giá trị cao đến mười lăm vạn lượng bạc.Nhưng số tiền bồi thường cho hắn ở trong đó, chỉ là khoảng mười ngàn lượngbạc, còn chưa bằng tổn thất của hắn ở trận chiến Tri Vị Cư.Hiển nhiên, mục đích của kẻ này vẫn là để Vô Tướng Thần Tông thu tay lại, màkhông phải là hóa giải ân oán với hắn