Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 370: Tám trăm Tuyển Phong (4)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Thiết Cuồng Nhân nói tiếp: “Không giải quyết được kẻ này, Thiết Kỳ Bangchúng ta như một con rắn bị đóng đinh bảy tấc, không thể mở rộng, khiến cho tađứng ngồi không yên. Hơn nữa, Thiết Kỳ Bang chúng ta đấu với Long gia lâunhư vậy, vẫn không có tiến triển gì, cũng nên phá vỡ cục diện này rồi.”“Người đâu, treo cờ Chiêu binh đi! Truyền mệnh lệnh của ta, trong vòng nửangày, ta muốn nhìn thấy ba ngàn bang chúng ở thượng hạ du, hai vạn huynh đệcác nghề nghiệp khác, ít nhất ba trăm chiếc thuyền, 150 cái trọng nỏ, tất cả đềuphải tụ tập ở bến tàu!”Lâm Thạch nhất thời lấy làm kinh hãi: “Kỳ chủ, xin hỏi ngươi đây là?”“Tạo uy cho tiểu Sở thôi!” Khóe môi Thiết Cuồng Nhân cong lên: “Ngươi nóiđúng, ô dù lớn nhất của Tây Sơn Đường chính là đám thế gia trong quận TúThủy. ta cũng không thể cho hắn mượn binh rồi ngồi yên mặc kệ được, ít nhấtcũng phải ra vẻ hung hăng dọa người cho đám ngươi kia xem.”Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch không khỏi hiện lên vẻ mặt bất đắc dĩ.Hắn không chỉ không khuyên được Thiết Cuồng Nhân, trái lại còn làm cho vịnày không tiếc giá nào, được ăn cả ngã về không.c* li và thuyền công trên thượng hạ du của quận Tú Thủy này đều rất cảm kíchơn đức của Thiết Cuồng Nhân, kích phục hắn như thần.Nhưng nếu sử dụng quá nhiều lần, thì khó tránh khỏi có người sinh lời oán hận.“Đến uống rượu đi!” Lúc này, Thiết Cuồng Nhân lại gắp rau cho Lâm Thạch:“Tuy rằng ta chỉ mới gặp mặt tiểu Sở này vài lần, quen biết chưa đến nửa năm,nhưng lại rất hiểu cách làm người của hắn. Tâm tính của hắn cẩn thận hơntưởng tượng của ngươi nhiều, cũng không phải là loại kiêu hùng coi mạng củacác huynh đệ như cỏ rác. Hai trận chiến ở Hỏa Cốt Quận và Tri Vị Cư, lại có thểnhìn thấy hắn có trí tuệ và dũng khí can đảm thế nào, vì thế nên ta tin tưởnghắn!”Thiết Cuồng Nhân lại cầm ly rượu lên, cụng chén với Lâm Thạch một cái: “Yêntâm, ta đã có chuẩn bị ở sau rồi, dù hắn không thể lấy được trấn Tây Sơn, thìcác huynh đệ của Tuyển Phong Đường vẫn có thể rút lui như thường. Bởi vậy,ngươi và ta chỉ cần yên tâm chờ đợi ở đây là được, cứ chờ tin tốt của Sở HiThanh thôi!”. . .Lúc này, tướng sĩ của Tuyển Phong Đường đang mặc khôi giáp xếp thành độingũ chỉnh tề, hành quân trên con đường đi đến trấn Tây Sơn.Tuy rằng bọn họ xuất thân từ bang phái giang hồ, nhưng có khí thế như quânngũ, so với Thiên Bình Quân thì còn tinh nhuệ hơn rất nhiều.Sở Hi Thanh thì lại đứng ở bên đường, mắt nhìn thiếu niên cao lớn ở trước mắtvới vẻ đầy hàm ý.Đó chính là Chu Lương Thần!Hai tháng rồi không gặp mặt, thân hình và khung xương của Chu Lương Thầnđã phát triển kinh người, không chỉ cao hơn trước nửa cái đầu, mà vai cũng rộnghơn rất nhiều.Toàn thân hắn như một con gấu ngựa, đã có chút khí thế uy vũ của Chu HùngBá.Da thịt của Chu Lương Thần cũng biến thành đen, bên môi còn có thêm chút riamép, ngũ quan thì càng lạnh lùng hơn, tựa như một bức tượng đá.“Nhìn qua như biến thành người khác vậy, trước kia ngươi rất thanh tú, bây giờlại như một con gấu đen.”Sở Hi Thanh ‘chậc chậc’ hai tiếng, vẻ mặt hơi khó hiểu: “Sao ngươi lại đếnđây? Là muốn tìm ta đánh nhau sao? Vậy ngươi phải chờ một ngày rồi, chờ taxử lý chuyện trong tay xong đã.”Chu Lương Thần lại khoanh tay trước ngực, trong mắt hàm chứa chờ mong:“Đúng là ta muốn giao thủ với ngươi một lần nữa, nhìn xem hạng 92 và hạng 60trên Thanh Vân Bảng chênh lệch nhau thế nào, vì thế nên đã mua tin tức từ chỗNgô Mị Nương.”Hơn một tháng trước, Chu Lương Thần đã tu luyện được công pháp gia truyềncủa gia tộc.Tu vị của hắn cũng đã lên bát phẩm, đồng thời cũng được leo lên hạng 92 trênĐông Châu - Thanh Vân Bảng.“Có điều, ta cũng đang tìm công việc, nghe Ngô Mị Nương nói, Thiết Kỳ Bangđịnh thành lập một cái hương đường cho ngươi, trực tiếp thăng ngươi lên làmđường chủ?”Sở Hi Thanh nghe vậy lại hơi sững sờ: “Tìm công việc? Ý của người là muốnlàm việc cho ta?”Cũng chính là đến làm thủ hạ của hắn?Đường đường là con trai trưởng của Chu gia, lại chạy đến làm tiểu đệ của hắn?“Chu gia chúng ta có quy củ, con cháu đích mạch ở trước lục phẩm thì khôngđược dựa vào sức mạnh của gia tộc, ngoại trừ bí dược ra. Tất cả pháp khí, chiếnđồ vân vân, đều phải tự kiếm tiền mà xài.”Chu Lương Thần có hơi bất đắc dĩ mà sờ sờ mũi: “Ta nghĩ rằng, đằng nào cũngphải tìm một công việc để nuôi bản thân, chẳng bằng đi làm thủ hạ cho ngươicòn hơi. Dù sao Sở Hi Thanh ngươi cũng là một trong những người Chu mỗkhâm phục nhất, hiệu lực ở dưới trướng ngươi thì ta cũng tình nguyện.”Sau đó, cằm hắn khẽ nhếch: “Với thực lực của ta, làm một chức đàn chủ ở dướitrướng ngươi cũng không quá đáng chứ?”Sở Hi Thanh nghe vậy thì không khỏi thấy đau đầu, lòng thầm nói thực lực củaChu Lương Thần đúng là rất đủ, thậm chí là thừa.Bang quy của Thiết Kỳ Bang cũng không khác mấy bang phái giang hồ khác làbao. 

Thiết Cuồng Nhân nói tiếp: “Không giải quyết được kẻ này, Thiết Kỳ Bang

chúng ta như một con rắn bị đóng đinh bảy tấc, không thể mở rộng, khiến cho ta

đứng ngồi không yên. Hơn nữa, Thiết Kỳ Bang chúng ta đấu với Long gia lâu

như vậy, vẫn không có tiến triển gì, cũng nên phá vỡ cục diện này rồi.”

“Người đâu, treo cờ Chiêu binh đi! Truyền mệnh lệnh của ta, trong vòng nửa

ngày, ta muốn nhìn thấy ba ngàn bang chúng ở thượng hạ du, hai vạn huynh đệ

các nghề nghiệp khác, ít nhất ba trăm chiếc thuyền, 150 cái trọng nỏ, tất cả đều

phải tụ tập ở bến tàu!”

Lâm Thạch nhất thời lấy làm kinh hãi: “Kỳ chủ, xin hỏi ngươi đây là?”

“Tạo uy cho tiểu Sở thôi!” Khóe môi Thiết Cuồng Nhân cong lên: “Ngươi nói

đúng, ô dù lớn nhất của Tây Sơn Đường chính là đám thế gia trong quận Tú

Thủy. ta cũng không thể cho hắn mượn binh rồi ngồi yên mặc kệ được, ít nhất

cũng phải ra vẻ hung hăng dọa người cho đám ngươi kia xem.”

Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch không khỏi hiện lên vẻ mặt bất đắc dĩ.

Hắn không chỉ không khuyên được Thiết Cuồng Nhân, trái lại còn làm cho vị

này không tiếc giá nào, được ăn cả ngã về không.

c* li và thuyền công trên thượng hạ du của quận Tú Thủy này đều rất cảm kích

ơn đức của Thiết Cuồng Nhân, kích phục hắn như thần.

Nhưng nếu sử dụng quá nhiều lần, thì khó tránh khỏi có người sinh lời oán hận.

“Đến uống rượu đi!” Lúc này, Thiết Cuồng Nhân lại gắp rau cho Lâm Thạch:

“Tuy rằng ta chỉ mới gặp mặt tiểu Sở này vài lần, quen biết chưa đến nửa năm,

nhưng lại rất hiểu cách làm người của hắn. Tâm tính của hắn cẩn thận hơn

tưởng tượng của ngươi nhiều, cũng không phải là loại kiêu hùng coi mạng của

các huynh đệ như cỏ rác. Hai trận chiến ở Hỏa Cốt Quận và Tri Vị Cư, lại có thể

nhìn thấy hắn có trí tuệ và dũng khí can đảm thế nào, vì thế nên ta tin tưởng

hắn!”

Thiết Cuồng Nhân lại cầm ly rượu lên, cụng chén với Lâm Thạch một cái: “Yên

tâm, ta đã có chuẩn bị ở sau rồi, dù hắn không thể lấy được trấn Tây Sơn, thì

các huynh đệ của Tuyển Phong Đường vẫn có thể rút lui như thường. Bởi vậy,

ngươi và ta chỉ cần yên tâm chờ đợi ở đây là được, cứ chờ tin tốt của Sở Hi

Thanh thôi!”

. . .

Lúc này, tướng sĩ của Tuyển Phong Đường đang mặc khôi giáp xếp thành đội

ngũ chỉnh tề, hành quân trên con đường đi đến trấn Tây Sơn.

Tuy rằng bọn họ xuất thân từ bang phái giang hồ, nhưng có khí thế như quân

ngũ, so với Thiên Bình Quân thì còn tinh nhuệ hơn rất nhiều.

Sở Hi Thanh thì lại đứng ở bên đường, mắt nhìn thiếu niên cao lớn ở trước mắt

với vẻ đầy hàm ý.

Đó chính là Chu Lương Thần!

Hai tháng rồi không gặp mặt, thân hình và khung xương của Chu Lương Thần

đã phát triển kinh người, không chỉ cao hơn trước nửa cái đầu, mà vai cũng rộng

hơn rất nhiều.

Toàn thân hắn như một con gấu ngựa, đã có chút khí thế uy vũ của Chu Hùng

Bá.

Da thịt của Chu Lương Thần cũng biến thành đen, bên môi còn có thêm chút ria

mép, ngũ quan thì càng lạnh lùng hơn, tựa như một bức tượng đá.

“Nhìn qua như biến thành người khác vậy, trước kia ngươi rất thanh tú, bây giờ

lại như một con gấu đen.”

Sở Hi Thanh ‘chậc chậc’ hai tiếng, vẻ mặt hơi khó hiểu: “Sao ngươi lại đến

đây? Là muốn tìm ta đánh nhau sao? Vậy ngươi phải chờ một ngày rồi, chờ ta

xử lý chuyện trong tay xong đã.”

Chu Lương Thần lại khoanh tay trước ngực, trong mắt hàm chứa chờ mong:

“Đúng là ta muốn giao thủ với ngươi một lần nữa, nhìn xem hạng 92 và hạng 60

trên Thanh Vân Bảng chênh lệch nhau thế nào, vì thế nên đã mua tin tức từ chỗ

Ngô Mị Nương.”

Hơn một tháng trước, Chu Lương Thần đã tu luyện được công pháp gia truyền

của gia tộc.

Tu vị của hắn cũng đã lên bát phẩm, đồng thời cũng được leo lên hạng 92 trên

Đông Châu - Thanh Vân Bảng.

“Có điều, ta cũng đang tìm công việc, nghe Ngô Mị Nương nói, Thiết Kỳ Bang

định thành lập một cái hương đường cho ngươi, trực tiếp thăng ngươi lên làm

đường chủ?”

Sở Hi Thanh nghe vậy lại hơi sững sờ: “Tìm công việc? Ý của người là muốn

làm việc cho ta?”

Cũng chính là đến làm thủ hạ của hắn?

Đường đường là con trai trưởng của Chu gia, lại chạy đến làm tiểu đệ của hắn?

“Chu gia chúng ta có quy củ, con cháu đích mạch ở trước lục phẩm thì không

được dựa vào sức mạnh của gia tộc, ngoại trừ bí dược ra. Tất cả pháp khí, chiến

đồ vân vân, đều phải tự kiếm tiền mà xài.”

Chu Lương Thần có hơi bất đắc dĩ mà sờ sờ mũi: “Ta nghĩ rằng, đằng nào cũng

phải tìm một công việc để nuôi bản thân, chẳng bằng đi làm thủ hạ cho ngươi

còn hơi. Dù sao Sở Hi Thanh ngươi cũng là một trong những người Chu mỗ

khâm phục nhất, hiệu lực ở dưới trướng ngươi thì ta cũng tình nguyện.”

Sau đó, cằm hắn khẽ nhếch: “Với thực lực của ta, làm một chức đàn chủ ở dưới

trướng ngươi cũng không quá đáng chứ?”

Sở Hi Thanh nghe vậy thì không khỏi thấy đau đầu, lòng thầm nói thực lực của

Chu Lương Thần đúng là rất đủ, thậm chí là thừa.

Bang quy của Thiết Kỳ Bang cũng không khác mấy bang phái giang hồ khác là

bao. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Thiết Cuồng Nhân nói tiếp: “Không giải quyết được kẻ này, Thiết Kỳ Bangchúng ta như một con rắn bị đóng đinh bảy tấc, không thể mở rộng, khiến cho tađứng ngồi không yên. Hơn nữa, Thiết Kỳ Bang chúng ta đấu với Long gia lâunhư vậy, vẫn không có tiến triển gì, cũng nên phá vỡ cục diện này rồi.”“Người đâu, treo cờ Chiêu binh đi! Truyền mệnh lệnh của ta, trong vòng nửangày, ta muốn nhìn thấy ba ngàn bang chúng ở thượng hạ du, hai vạn huynh đệcác nghề nghiệp khác, ít nhất ba trăm chiếc thuyền, 150 cái trọng nỏ, tất cả đềuphải tụ tập ở bến tàu!”Lâm Thạch nhất thời lấy làm kinh hãi: “Kỳ chủ, xin hỏi ngươi đây là?”“Tạo uy cho tiểu Sở thôi!” Khóe môi Thiết Cuồng Nhân cong lên: “Ngươi nóiđúng, ô dù lớn nhất của Tây Sơn Đường chính là đám thế gia trong quận TúThủy. ta cũng không thể cho hắn mượn binh rồi ngồi yên mặc kệ được, ít nhấtcũng phải ra vẻ hung hăng dọa người cho đám ngươi kia xem.”Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch không khỏi hiện lên vẻ mặt bất đắc dĩ.Hắn không chỉ không khuyên được Thiết Cuồng Nhân, trái lại còn làm cho vịnày không tiếc giá nào, được ăn cả ngã về không.c* li và thuyền công trên thượng hạ du của quận Tú Thủy này đều rất cảm kíchơn đức của Thiết Cuồng Nhân, kích phục hắn như thần.Nhưng nếu sử dụng quá nhiều lần, thì khó tránh khỏi có người sinh lời oán hận.“Đến uống rượu đi!” Lúc này, Thiết Cuồng Nhân lại gắp rau cho Lâm Thạch:“Tuy rằng ta chỉ mới gặp mặt tiểu Sở này vài lần, quen biết chưa đến nửa năm,nhưng lại rất hiểu cách làm người của hắn. Tâm tính của hắn cẩn thận hơntưởng tượng của ngươi nhiều, cũng không phải là loại kiêu hùng coi mạng củacác huynh đệ như cỏ rác. Hai trận chiến ở Hỏa Cốt Quận và Tri Vị Cư, lại có thểnhìn thấy hắn có trí tuệ và dũng khí can đảm thế nào, vì thế nên ta tin tưởnghắn!”Thiết Cuồng Nhân lại cầm ly rượu lên, cụng chén với Lâm Thạch một cái: “Yêntâm, ta đã có chuẩn bị ở sau rồi, dù hắn không thể lấy được trấn Tây Sơn, thìcác huynh đệ của Tuyển Phong Đường vẫn có thể rút lui như thường. Bởi vậy,ngươi và ta chỉ cần yên tâm chờ đợi ở đây là được, cứ chờ tin tốt của Sở HiThanh thôi!”. . .Lúc này, tướng sĩ của Tuyển Phong Đường đang mặc khôi giáp xếp thành độingũ chỉnh tề, hành quân trên con đường đi đến trấn Tây Sơn.Tuy rằng bọn họ xuất thân từ bang phái giang hồ, nhưng có khí thế như quânngũ, so với Thiên Bình Quân thì còn tinh nhuệ hơn rất nhiều.Sở Hi Thanh thì lại đứng ở bên đường, mắt nhìn thiếu niên cao lớn ở trước mắtvới vẻ đầy hàm ý.Đó chính là Chu Lương Thần!Hai tháng rồi không gặp mặt, thân hình và khung xương của Chu Lương Thầnđã phát triển kinh người, không chỉ cao hơn trước nửa cái đầu, mà vai cũng rộnghơn rất nhiều.Toàn thân hắn như một con gấu ngựa, đã có chút khí thế uy vũ của Chu HùngBá.Da thịt của Chu Lương Thần cũng biến thành đen, bên môi còn có thêm chút riamép, ngũ quan thì càng lạnh lùng hơn, tựa như một bức tượng đá.“Nhìn qua như biến thành người khác vậy, trước kia ngươi rất thanh tú, bây giờlại như một con gấu đen.”Sở Hi Thanh ‘chậc chậc’ hai tiếng, vẻ mặt hơi khó hiểu: “Sao ngươi lại đếnđây? Là muốn tìm ta đánh nhau sao? Vậy ngươi phải chờ một ngày rồi, chờ taxử lý chuyện trong tay xong đã.”Chu Lương Thần lại khoanh tay trước ngực, trong mắt hàm chứa chờ mong:“Đúng là ta muốn giao thủ với ngươi một lần nữa, nhìn xem hạng 92 và hạng 60trên Thanh Vân Bảng chênh lệch nhau thế nào, vì thế nên đã mua tin tức từ chỗNgô Mị Nương.”Hơn một tháng trước, Chu Lương Thần đã tu luyện được công pháp gia truyềncủa gia tộc.Tu vị của hắn cũng đã lên bát phẩm, đồng thời cũng được leo lên hạng 92 trênĐông Châu - Thanh Vân Bảng.“Có điều, ta cũng đang tìm công việc, nghe Ngô Mị Nương nói, Thiết Kỳ Bangđịnh thành lập một cái hương đường cho ngươi, trực tiếp thăng ngươi lên làmđường chủ?”Sở Hi Thanh nghe vậy lại hơi sững sờ: “Tìm công việc? Ý của người là muốnlàm việc cho ta?”Cũng chính là đến làm thủ hạ của hắn?Đường đường là con trai trưởng của Chu gia, lại chạy đến làm tiểu đệ của hắn?“Chu gia chúng ta có quy củ, con cháu đích mạch ở trước lục phẩm thì khôngđược dựa vào sức mạnh của gia tộc, ngoại trừ bí dược ra. Tất cả pháp khí, chiếnđồ vân vân, đều phải tự kiếm tiền mà xài.”Chu Lương Thần có hơi bất đắc dĩ mà sờ sờ mũi: “Ta nghĩ rằng, đằng nào cũngphải tìm một công việc để nuôi bản thân, chẳng bằng đi làm thủ hạ cho ngươicòn hơi. Dù sao Sở Hi Thanh ngươi cũng là một trong những người Chu mỗkhâm phục nhất, hiệu lực ở dưới trướng ngươi thì ta cũng tình nguyện.”Sau đó, cằm hắn khẽ nhếch: “Với thực lực của ta, làm một chức đàn chủ ở dướitrướng ngươi cũng không quá đáng chứ?”Sở Hi Thanh nghe vậy thì không khỏi thấy đau đầu, lòng thầm nói thực lực củaChu Lương Thần đúng là rất đủ, thậm chí là thừa.Bang quy của Thiết Kỳ Bang cũng không khác mấy bang phái giang hồ khác làbao. 

Chương 370: Tám trăm Tuyển Phong (4)