Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 372: Tám trăm Tuyển Phong (6)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Mười lăm dặm phía trước, chính là trấn Tây Sơn!”Sắc mặt Giả Đại Lực vừa đen vừa âm trầm, hắn liếc mắt nhìn Sở Hi Thanh mộtcái, trong mắt ngậm lây vẻ căm ghét và lạnh lùng.“Ngươi muốn đánh thế nào? Đừng bảo là chờ nước đến chân mới nhảy, để cáchuynh đệ chạy đến đây mà vẫn chưa có chuẩn bị gì nhé?”Giả Đại Lực vốn cũng không chán ghét người này, thậm chí còn có vài phầncảm kích.Trận chiến ở Tri Vị Cư đêm hôm đó, người này đã thể hiện nhiều mặt như dũngcảm kiên nghị. . . quả thật là làm cho người ta ấn tượng. Hơn nữa lại có ơn cứumạng với sư thúc Thiết Tiếu Sinh của hắn.Vấn đề là người này vừa mới gia nhập Thiết Kỳ Bang, Thiết Cuồng Nhân liềncho người này ngồi lên vị trí cao như đường chủ, địa vị sánh ngang với hắn!Thử hỏi một đám đường chủ của Thiết Kỳ Bang, có người nào là không phảimột quyền một cước, một đao một kiếm đánh ra để leo lên chứ? Tất cả mọingười đều có công huân tại người.Tuy rằng danh tiếng của Sở Hi Thanh rất lớn, nhưng lại không có công trạng gì!Sao xứng với địa vị đường chủ?Chỉ bởi vì Sở Hi Thanh xếp hạng 60 trên Đông Châu - Thanh Vân Bảng? Chỉbởi vì hắn cứu mạng sư thúc Thiết Tiếu Sinh? Thiết Ngưu - Giả Đại Lực hắncũng từng leo lên Danh Hiệp Bảng đây! Cũng từng sóng vai chiến đấu với ThiếtTiếu Sinh đây!Đặc biệt là những câu nói mà Sở Hi Thanh nói với Thiết Cuồng Nhân ngày hômnay, càng làm cho hắn không thích.Dùng 800 nhân mã mà đã muốn san bằng Tây Sơn Đường, chém đầu Lưu ĐịnhĐường xuống, thực sự là chuyện cười!người nói nói phét không biết ngượng, vừa nhìn đã biết là không đáng tin cậy.Hết lần này đến lần khác mà Thiết Cuồng Nhân lại tin tưởng giọng điệu khoekhoang khoác lác của kẻ này, không chỉ sai tên khốn này chỉ huy tám trăm bangchúng của Tuyển Phong Đường đi thảo phạt Tây Sơn Đường, mà còn sai hắn đitheo, bảo hắn nghe lệnh, không được trái lệnh của tên này.Thật ra thì Giả Đại Lực không muốn đi theo, nhưng đầu tiên là không dám cãilời sư thúc. Thứ hai là lo tên này đưa các huynh đệ Tuyển Phong Đường vàotrong hố.“Tiểu đệ đang có ý đó!’Sở Hi Thanh nhanh chân đi về phía một khối đá xanh lớn ở bên ven đường.Hắn đem bản đồ trải xuống mặt hòn đá: “Tất cả đàn chủ trở lên của TuyểnPhong Đường đến đây nghị sự!”Giọng nói của hắn rất lớn, truyền khắp trước và sau đội ngũ.Tuyển Phong Đường của Thiết Tiếu Sinh có tổng cộng mười vị đàn chủ, ba vịphó đường chủ.Trong đó có một vị đường chủ đi theo Thiết Tiếu Sinh đến châu thành, cònmười hai người còn lại đang giục ngựa đi đến bên cạnh hòn đá xanh.Sở Hi Thanh âm thầm thán phục, Tuyển Phong Đường này không hổ danh làmột chi binh mã mạnh mẽ nhất của Thiết Kỳ Bang.Mười vị đàn chủ này, tất cả đều có thực lực thất phẩm hạ. Hai vị phó đường chủlại có thu vị thất phẩm thượng.“Nói đi, ngươi chuẩn bị đánh như thế nào?” Thiết Ngưu - Giả Đại Lực khoanhtay trước ngực, cười gằn nhìn Sở Hi Thanh: “Ta có thể đảm bảo, hơn 800 ngườichúng ta còn chưa tiến lại gần trấn Tây Sơn, thì đã có một phần ba người bị Lụcphiến môn bắt đi rồi, nói không chừng ngay cả ta cũng bị bắt vào lao ngục ngồivài ngày.”Hắn cũng có án cũ ở trong nha môn.Tuy rằng quan phủ không có chứng cứ để định tội hắn, nhưng nếu như đámngười kia muốn bắt hắn vào ngồi lao một hai ngày thì vẫn có cớ.Cũng không thể trực tiếp giết quan tạo phản, đúng không?“Lục phiến môn đúng là một rắc rối.” Sở Hi Thanh hơi gật đầu: “Tuy nhiên, đặcsứ Bạch Hổ Đường của Lục phiến môn vẫn còn đang ở trong nha môn. Đây làmột cơ hội hiếm có, trước khi ta đến thì đã bàn bạc với Cuồng thúc rồi, bọn họsẽ không rảnh để quan tâm đến chúng ta.”Giả Đại Lực nghe vậy thì hơi ngẩn ra, sau đó vẫn cười gằn như cũ: “Như vậyngươi muốn tấn công trấn Tây Sơn thế nào? Lưu Định Đường nhất định đã nhậnđược tin tức rồi, hắn đã bày trận ở trong trấn để đón địch rồi. hắn không chỉ cóngười đông thế mạnh, mà còn có hơn chín mươi cái Tứ tí trọng nỏ ở trong trấn,lần trước chúng ta đã bị thiệt lớn.”Sở Hi Thanh thầm nói, uy lực của Tứ tí trọng nỏ này đúng là rất lớn, ngoại trừGiả Đại Lực có tu vị lục phẩm hạ ra, thì tất cả mọi người ở nơi này đều khôngchống đỡ được.Tuy nhiên. . .“Ai nói ta muốn tấn công trấn Tây Sơn?” Khóe môi Sở Hi Thanh hơi cong lên:“Lưu Định Đường có căn cơ thâm hậu, mạnh mẽ tấn công là tuyệt đối khôngthể! Lần này, chúng ta không ngại sử dụng mưu kế, vây thành đánh viện binh.”Sở Vân Vân ở bên cạnh, vẻ mặt vẫn yên lặng như cũ.Nhưng khi nàng nghe thấy mấy lời này, không khỏi liếc mắt nhìn Sở Hi Thanhmột cái. Lòng thầm nói cái tên này lại còn biết binh pháp? Là vì tổ phụ của hắnsao?Tất cả mọi người ở đây đều không khỏi hai mặt nhìn nhau.Giả Đại Lực phản đối, ý trào phúng trong mắt càng đậm hơn: “Vây thành đánhviện binh? Lưu Định Đường còn có thể mặc kệ sào huyệt của mình mà đi cứunơi khác sao? Nực cười!” 

“Mười lăm dặm phía trước, chính là trấn Tây Sơn!”

Sắc mặt Giả Đại Lực vừa đen vừa âm trầm, hắn liếc mắt nhìn Sở Hi Thanh một

cái, trong mắt ngậm lây vẻ căm ghét và lạnh lùng.

“Ngươi muốn đánh thế nào? Đừng bảo là chờ nước đến chân mới nhảy, để các

huynh đệ chạy đến đây mà vẫn chưa có chuẩn bị gì nhé?”

Giả Đại Lực vốn cũng không chán ghét người này, thậm chí còn có vài phần

cảm kích.

Trận chiến ở Tri Vị Cư đêm hôm đó, người này đã thể hiện nhiều mặt như dũng

cảm kiên nghị. . . quả thật là làm cho người ta ấn tượng. Hơn nữa lại có ơn cứu

mạng với sư thúc Thiết Tiếu Sinh của hắn.

Vấn đề là người này vừa mới gia nhập Thiết Kỳ Bang, Thiết Cuồng Nhân liền

cho người này ngồi lên vị trí cao như đường chủ, địa vị sánh ngang với hắn!

Thử hỏi một đám đường chủ của Thiết Kỳ Bang, có người nào là không phải

một quyền một cước, một đao một kiếm đánh ra để leo lên chứ? Tất cả mọi

người đều có công huân tại người.

Tuy rằng danh tiếng của Sở Hi Thanh rất lớn, nhưng lại không có công trạng gì!

Sao xứng với địa vị đường chủ?

Chỉ bởi vì Sở Hi Thanh xếp hạng 60 trên Đông Châu - Thanh Vân Bảng? Chỉ

bởi vì hắn cứu mạng sư thúc Thiết Tiếu Sinh? Thiết Ngưu - Giả Đại Lực hắn

cũng từng leo lên Danh Hiệp Bảng đây! Cũng từng sóng vai chiến đấu với Thiết

Tiếu Sinh đây!

Đặc biệt là những câu nói mà Sở Hi Thanh nói với Thiết Cuồng Nhân ngày hôm

nay, càng làm cho hắn không thích.

Dùng 800 nhân mã mà đã muốn san bằng Tây Sơn Đường, chém đầu Lưu Định

Đường xuống, thực sự là chuyện cười!

người nói nói phét không biết ngượng, vừa nhìn đã biết là không đáng tin cậy.

Hết lần này đến lần khác mà Thiết Cuồng Nhân lại tin tưởng giọng điệu khoe

khoang khoác lác của kẻ này, không chỉ sai tên khốn này chỉ huy tám trăm bang

chúng của Tuyển Phong Đường đi thảo phạt Tây Sơn Đường, mà còn sai hắn đi

theo, bảo hắn nghe lệnh, không được trái lệnh của tên này.

Thật ra thì Giả Đại Lực không muốn đi theo, nhưng đầu tiên là không dám cãi

lời sư thúc. Thứ hai là lo tên này đưa các huynh đệ Tuyển Phong Đường vào

trong hố.

“Tiểu đệ đang có ý đó!’

Sở Hi Thanh nhanh chân đi về phía một khối đá xanh lớn ở bên ven đường.

Hắn đem bản đồ trải xuống mặt hòn đá: “Tất cả đàn chủ trở lên của Tuyển

Phong Đường đến đây nghị sự!”

Giọng nói của hắn rất lớn, truyền khắp trước và sau đội ngũ.

Tuyển Phong Đường của Thiết Tiếu Sinh có tổng cộng mười vị đàn chủ, ba vị

phó đường chủ.

Trong đó có một vị đường chủ đi theo Thiết Tiếu Sinh đến châu thành, còn

mười hai người còn lại đang giục ngựa đi đến bên cạnh hòn đá xanh.

Sở Hi Thanh âm thầm thán phục, Tuyển Phong Đường này không hổ danh là

một chi binh mã mạnh mẽ nhất của Thiết Kỳ Bang.

Mười vị đàn chủ này, tất cả đều có thực lực thất phẩm hạ. Hai vị phó đường chủ

lại có thu vị thất phẩm thượng.

“Nói đi, ngươi chuẩn bị đánh như thế nào?” Thiết Ngưu - Giả Đại Lực khoanh

tay trước ngực, cười gằn nhìn Sở Hi Thanh: “Ta có thể đảm bảo, hơn 800 người

chúng ta còn chưa tiến lại gần trấn Tây Sơn, thì đã có một phần ba người bị Lục

phiến môn bắt đi rồi, nói không chừng ngay cả ta cũng bị bắt vào lao ngục ngồi

vài ngày.”

Hắn cũng có án cũ ở trong nha môn.

Tuy rằng quan phủ không có chứng cứ để định tội hắn, nhưng nếu như đám

người kia muốn bắt hắn vào ngồi lao một hai ngày thì vẫn có cớ.

Cũng không thể trực tiếp giết quan tạo phản, đúng không?

“Lục phiến môn đúng là một rắc rối.” Sở Hi Thanh hơi gật đầu: “Tuy nhiên, đặc

sứ Bạch Hổ Đường của Lục phiến môn vẫn còn đang ở trong nha môn. Đây là

một cơ hội hiếm có, trước khi ta đến thì đã bàn bạc với Cuồng thúc rồi, bọn họ

sẽ không rảnh để quan tâm đến chúng ta.”

Giả Đại Lực nghe vậy thì hơi ngẩn ra, sau đó vẫn cười gằn như cũ: “Như vậy

ngươi muốn tấn công trấn Tây Sơn thế nào? Lưu Định Đường nhất định đã nhận

được tin tức rồi, hắn đã bày trận ở trong trấn để đón địch rồi. hắn không chỉ có

người đông thế mạnh, mà còn có hơn chín mươi cái Tứ tí trọng nỏ ở trong trấn,

lần trước chúng ta đã bị thiệt lớn.”

Sở Hi Thanh thầm nói, uy lực của Tứ tí trọng nỏ này đúng là rất lớn, ngoại trừ

Giả Đại Lực có tu vị lục phẩm hạ ra, thì tất cả mọi người ở nơi này đều không

chống đỡ được.

Tuy nhiên. . .

“Ai nói ta muốn tấn công trấn Tây Sơn?” Khóe môi Sở Hi Thanh hơi cong lên:

“Lưu Định Đường có căn cơ thâm hậu, mạnh mẽ tấn công là tuyệt đối không

thể! Lần này, chúng ta không ngại sử dụng mưu kế, vây thành đánh viện binh.”

Sở Vân Vân ở bên cạnh, vẻ mặt vẫn yên lặng như cũ.

Nhưng khi nàng nghe thấy mấy lời này, không khỏi liếc mắt nhìn Sở Hi Thanh

một cái. Lòng thầm nói cái tên này lại còn biết binh pháp? Là vì tổ phụ của hắn

sao?

Tất cả mọi người ở đây đều không khỏi hai mặt nhìn nhau.

Giả Đại Lực phản đối, ý trào phúng trong mắt càng đậm hơn: “Vây thành đánh

viện binh? Lưu Định Đường còn có thể mặc kệ sào huyệt của mình mà đi cứu

nơi khác sao? Nực cười!” 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Mười lăm dặm phía trước, chính là trấn Tây Sơn!”Sắc mặt Giả Đại Lực vừa đen vừa âm trầm, hắn liếc mắt nhìn Sở Hi Thanh mộtcái, trong mắt ngậm lây vẻ căm ghét và lạnh lùng.“Ngươi muốn đánh thế nào? Đừng bảo là chờ nước đến chân mới nhảy, để cáchuynh đệ chạy đến đây mà vẫn chưa có chuẩn bị gì nhé?”Giả Đại Lực vốn cũng không chán ghét người này, thậm chí còn có vài phầncảm kích.Trận chiến ở Tri Vị Cư đêm hôm đó, người này đã thể hiện nhiều mặt như dũngcảm kiên nghị. . . quả thật là làm cho người ta ấn tượng. Hơn nữa lại có ơn cứumạng với sư thúc Thiết Tiếu Sinh của hắn.Vấn đề là người này vừa mới gia nhập Thiết Kỳ Bang, Thiết Cuồng Nhân liềncho người này ngồi lên vị trí cao như đường chủ, địa vị sánh ngang với hắn!Thử hỏi một đám đường chủ của Thiết Kỳ Bang, có người nào là không phảimột quyền một cước, một đao một kiếm đánh ra để leo lên chứ? Tất cả mọingười đều có công huân tại người.Tuy rằng danh tiếng của Sở Hi Thanh rất lớn, nhưng lại không có công trạng gì!Sao xứng với địa vị đường chủ?Chỉ bởi vì Sở Hi Thanh xếp hạng 60 trên Đông Châu - Thanh Vân Bảng? Chỉbởi vì hắn cứu mạng sư thúc Thiết Tiếu Sinh? Thiết Ngưu - Giả Đại Lực hắncũng từng leo lên Danh Hiệp Bảng đây! Cũng từng sóng vai chiến đấu với ThiếtTiếu Sinh đây!Đặc biệt là những câu nói mà Sở Hi Thanh nói với Thiết Cuồng Nhân ngày hômnay, càng làm cho hắn không thích.Dùng 800 nhân mã mà đã muốn san bằng Tây Sơn Đường, chém đầu Lưu ĐịnhĐường xuống, thực sự là chuyện cười!người nói nói phét không biết ngượng, vừa nhìn đã biết là không đáng tin cậy.Hết lần này đến lần khác mà Thiết Cuồng Nhân lại tin tưởng giọng điệu khoekhoang khoác lác của kẻ này, không chỉ sai tên khốn này chỉ huy tám trăm bangchúng của Tuyển Phong Đường đi thảo phạt Tây Sơn Đường, mà còn sai hắn đitheo, bảo hắn nghe lệnh, không được trái lệnh của tên này.Thật ra thì Giả Đại Lực không muốn đi theo, nhưng đầu tiên là không dám cãilời sư thúc. Thứ hai là lo tên này đưa các huynh đệ Tuyển Phong Đường vàotrong hố.“Tiểu đệ đang có ý đó!’Sở Hi Thanh nhanh chân đi về phía một khối đá xanh lớn ở bên ven đường.Hắn đem bản đồ trải xuống mặt hòn đá: “Tất cả đàn chủ trở lên của TuyểnPhong Đường đến đây nghị sự!”Giọng nói của hắn rất lớn, truyền khắp trước và sau đội ngũ.Tuyển Phong Đường của Thiết Tiếu Sinh có tổng cộng mười vị đàn chủ, ba vịphó đường chủ.Trong đó có một vị đường chủ đi theo Thiết Tiếu Sinh đến châu thành, cònmười hai người còn lại đang giục ngựa đi đến bên cạnh hòn đá xanh.Sở Hi Thanh âm thầm thán phục, Tuyển Phong Đường này không hổ danh làmột chi binh mã mạnh mẽ nhất của Thiết Kỳ Bang.Mười vị đàn chủ này, tất cả đều có thực lực thất phẩm hạ. Hai vị phó đường chủlại có thu vị thất phẩm thượng.“Nói đi, ngươi chuẩn bị đánh như thế nào?” Thiết Ngưu - Giả Đại Lực khoanhtay trước ngực, cười gằn nhìn Sở Hi Thanh: “Ta có thể đảm bảo, hơn 800 ngườichúng ta còn chưa tiến lại gần trấn Tây Sơn, thì đã có một phần ba người bị Lụcphiến môn bắt đi rồi, nói không chừng ngay cả ta cũng bị bắt vào lao ngục ngồivài ngày.”Hắn cũng có án cũ ở trong nha môn.Tuy rằng quan phủ không có chứng cứ để định tội hắn, nhưng nếu như đámngười kia muốn bắt hắn vào ngồi lao một hai ngày thì vẫn có cớ.Cũng không thể trực tiếp giết quan tạo phản, đúng không?“Lục phiến môn đúng là một rắc rối.” Sở Hi Thanh hơi gật đầu: “Tuy nhiên, đặcsứ Bạch Hổ Đường của Lục phiến môn vẫn còn đang ở trong nha môn. Đây làmột cơ hội hiếm có, trước khi ta đến thì đã bàn bạc với Cuồng thúc rồi, bọn họsẽ không rảnh để quan tâm đến chúng ta.”Giả Đại Lực nghe vậy thì hơi ngẩn ra, sau đó vẫn cười gằn như cũ: “Như vậyngươi muốn tấn công trấn Tây Sơn thế nào? Lưu Định Đường nhất định đã nhậnđược tin tức rồi, hắn đã bày trận ở trong trấn để đón địch rồi. hắn không chỉ cóngười đông thế mạnh, mà còn có hơn chín mươi cái Tứ tí trọng nỏ ở trong trấn,lần trước chúng ta đã bị thiệt lớn.”Sở Hi Thanh thầm nói, uy lực của Tứ tí trọng nỏ này đúng là rất lớn, ngoại trừGiả Đại Lực có tu vị lục phẩm hạ ra, thì tất cả mọi người ở nơi này đều khôngchống đỡ được.Tuy nhiên. . .“Ai nói ta muốn tấn công trấn Tây Sơn?” Khóe môi Sở Hi Thanh hơi cong lên:“Lưu Định Đường có căn cơ thâm hậu, mạnh mẽ tấn công là tuyệt đối khôngthể! Lần này, chúng ta không ngại sử dụng mưu kế, vây thành đánh viện binh.”Sở Vân Vân ở bên cạnh, vẻ mặt vẫn yên lặng như cũ.Nhưng khi nàng nghe thấy mấy lời này, không khỏi liếc mắt nhìn Sở Hi Thanhmột cái. Lòng thầm nói cái tên này lại còn biết binh pháp? Là vì tổ phụ của hắnsao?Tất cả mọi người ở đây đều không khỏi hai mặt nhìn nhau.Giả Đại Lực phản đối, ý trào phúng trong mắt càng đậm hơn: “Vây thành đánhviện binh? Lưu Định Đường còn có thể mặc kệ sào huyệt của mình mà đi cứunơi khác sao? Nực cười!” 

Chương 372: Tám trăm Tuyển Phong (6)