Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 393: Không cho phép động vào (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lúc này, tay Sở Hi Thanh đã đè đao bên hông, sức thế chờ đợi.Hai mắt Lưu Định Đường lại chập chờn, lúc sáng lúc tối.Vừa rồi, hắn nói vài lời với Sở Hi Thanh, lại làm cho lòng tin của hắn biến mấtsạch.Lưu Định Đường không muốn làm theo quy củ, hắn muốn rút đao ngay bây giờ,chém chết tên tạp chủng trước mắt này luôn!Nhưng Lưu Định Đường lại kiêng dè, hắn biết nếu như mình không tuân theoquy củ, vậy đám người Giả Đại Lực cũng sẽ không tuân thủ lời hứa.Dù cho hắn có chém chết Sở Hi Thanh, thì cũng sẽ phải chết ở chỗ này.Ngay khi Lưu Định Đường đang chần chờ do dự, viên tiền động kia đã rơi vàomảnh đá vụn ở bên cạnh.Trong con ngươi của Sở Hi Thanh nhất thời hiện lên một tia màu tím.Một con cự thú Nhai Tí rất sống động bỗng nhiên xuất hiện ở sau lưng hắn, nóphát ra một tiếng rống chấn động cả trời xanh.Phản ứng của Lưu Định Đường cũng rất nhanh, khi viên tiền đồng rơi xuống đấtthì hắn cũng đã rút đao ra. Hắn được xưng là Thiết Thủ, nhưng lúc này lại dùngđao.Khoảnh khắc này, Lưu Định Đường lại cảm thấy có một thanh binh khí vô hìnhlại vô cùng sắc bén đã chém thẳng vào nơi sâu xa trong tâm linh của mình.Tuy nhiên, dù sao hắn cũng là võ tu thất phẩm, nguyên thần khá mạnh mẽ. Lúctrước cũng có đề phòng, đã dùng đan dược củng cố nguyên thần và tăng cườngthần thức.Tâm thần của Lưu Định Đường chỉ hoảng hốt trong chốc lát, rồi lập tức khôiphục bình thường.Hắn âm thầm cười gằn, nếu tên này muốn dùng đao ý để đánh bại hắn, thì quảthực là nằm mơ!Tuy nhiên, một cái chớp mắt tiếp theo, Lưu Định Đường lại phát hiện có mộtánh đao lóe lên từ bên tay phải của hắn.Sau đó, một cơn đau nhức đã truyền đến từ cổ tay.Tay phải đang cầm đao của hắn bay lên trời, nơi cổ tay lại có máu phun nhưsuối.Hai mắt Lưu Định Đường trợn trừng trừng, tràn đầy vẻ khó tin.Tại sao đao của Sở Hi Thanh lại có thể nhanh đến mức này?Lưu Định Đường vừa mới rút đao ra, thì đao của đối phương đã chém đứt cổ taycủa hắn rồi!Sở Hi Thanh chém một đao xong thì cũng không dừng tay, hắn trực tiếp múađao, chặt đứt một tay và hai chân còn lại của Lưu Định Đường.Sau khi Lưu Định Đường ngã xuống đất, hoàn toàn mất năng lực phản kháng,thì Sở Hi Thanh mới thu đao vào vỏ.Đồng thời, hắn nhìn về phía màn hình huỳnh quang hư ảo trong tầm mắt củamình.---Ngươi bị thương ở mức độ trung đẳng, kích phát Táng Thiên Chi Vũ giaiđoạn thứ hai, tố chất thân thể được tăng cường gấp ba, cũng nắm giữ lực lượngphá cương ở trình độ cao đẳng, lực lượng phá pháp thuật ở trình độ cao đẳng!Sở Hi Thanh không có lừa gạt Lưu Định Đường, thực lực của hắn bây giờ chỉkém lúc mạnh nhất một chút mà thôi!Chỉ cần lại đâm cho mình một kiếm nữa, thì sức chiến đấu của hắn lại có thểtăng lên.Tuy nhiên, Sở Hi Thanh không cần làm như vậy, trạng thái bây giờ cũng đủ đểchém giết Lưu Định Đường rồi.Mà khi Lưu Định Đường rút đao thì lại bị chậm một nhịp, bởi vì hắn nghĩ quánhiều, cũng do dự và chần chờ. . .Có câu nói rất đúng, do dự liền sẽ bại trận.Sở Vân Vân nói không thể cứng đối cứng, vậy thì cố gắng giải quyết trong mộtđao đi.Sau đó, hắn cầm cánh tay bị chặt xuống của Lưu Định Đường lên.Đương nhiên là hắn không dùng được cánh tay này, nhưng đao của Lưu ĐịnhĐường lại khiến cho Sở Hi Thanh khá là vui mừng.“Lại là Thiền Dực Đao ma văn của Long Tuyền Hội?”Đây là một thanh bảo đao cấp độ thất phẩm thượng, vừa cứng cỏi, lại nhẹ nhàngvà sắc bén.Đao này cực kỳ thích hợp với khoái đao của Sở Hi Thanh, khiến cho tốc độ đaocủa hắn có thể tăng cường hai đến ba phần mười, khuyết điểm của nó là khôngthể ứng phó với binh khí nặng cấp bậc hơi cao.Nói đến binh khi, Sở Hi Thanh lại nhìn thanh Kinh Lôi ở bên hông mình vớiánh mắt đau lòng.Một trận chiến trong khe núi vừa rồi, Sở Hi Thanh phải múa đao đến ba ngànlần, trong đó có hơn 1900 đao là giao thủ trực tiếp với mấy vị cao thủ thất phẩmkia.Không chỉ hai tay của Sở Hi Thanh không chịu được, mà thanh Kinh Lôi Đaothứ hai của hắn cũng đã đến ranh giới báo hỏng.Thanh đao này còn có thể tu sửa, nhưng có lẽ chi phí sửa chữa còn vượt qua cảtiền mua một thanh đao mới.May mà lần này hắn có thu hoạch kha khá.Hắn có thể được chia 15.000 đến 20.000 lượng bạc từ bên phía Anh Ma Cốc, SởHi Thanh chém chết mấy vị võ tu thất phẩm, hắn cũng lấy được pháp khí vàbinh khí của bọn họ, lúc này còn đang ở trên lưng ngựa. Những thứ này cũng cóthể bán qua tay được tầm 18.000 đến 19.000 lượng bạc.Ngoài cái đó ra, còn có tài sản của Lưu Định Đường ở Tây Sơn Đường, Sở HiThanh cũng có thể được chia một ít.Sở Hi Thanh nghĩ đến chuyện ngày hôm nay, hắn quyết định dứt khoát để ít tiềnrồi mua một thanh binh khí cấp độ lục phẩm là được.Bằng không thì thanh Thiền Dực Đao ma văn không bền trong tay hắn này,chẳng mấy chốc cũng bị hủy thôi. 

Lúc này, tay Sở Hi Thanh đã đè đao bên hông, sức thế chờ đợi.

Hai mắt Lưu Định Đường lại chập chờn, lúc sáng lúc tối.

Vừa rồi, hắn nói vài lời với Sở Hi Thanh, lại làm cho lòng tin của hắn biến mất

sạch.

Lưu Định Đường không muốn làm theo quy củ, hắn muốn rút đao ngay bây giờ,

chém chết tên tạp chủng trước mắt này luôn!

Nhưng Lưu Định Đường lại kiêng dè, hắn biết nếu như mình không tuân theo

quy củ, vậy đám người Giả Đại Lực cũng sẽ không tuân thủ lời hứa.

Dù cho hắn có chém chết Sở Hi Thanh, thì cũng sẽ phải chết ở chỗ này.

Ngay khi Lưu Định Đường đang chần chờ do dự, viên tiền động kia đã rơi vào

mảnh đá vụn ở bên cạnh.

Trong con ngươi của Sở Hi Thanh nhất thời hiện lên một tia màu tím.

Một con cự thú Nhai Tí rất sống động bỗng nhiên xuất hiện ở sau lưng hắn, nó

phát ra một tiếng rống chấn động cả trời xanh.

Phản ứng của Lưu Định Đường cũng rất nhanh, khi viên tiền đồng rơi xuống đất

thì hắn cũng đã rút đao ra. Hắn được xưng là Thiết Thủ, nhưng lúc này lại dùng

đao.

Khoảnh khắc này, Lưu Định Đường lại cảm thấy có một thanh binh khí vô hình

lại vô cùng sắc bén đã chém thẳng vào nơi sâu xa trong tâm linh của mình.

Tuy nhiên, dù sao hắn cũng là võ tu thất phẩm, nguyên thần khá mạnh mẽ. Lúc

trước cũng có đề phòng, đã dùng đan dược củng cố nguyên thần và tăng cường

thần thức.

Tâm thần của Lưu Định Đường chỉ hoảng hốt trong chốc lát, rồi lập tức khôi

phục bình thường.

Hắn âm thầm cười gằn, nếu tên này muốn dùng đao ý để đánh bại hắn, thì quả

thực là nằm mơ!

Tuy nhiên, một cái chớp mắt tiếp theo, Lưu Định Đường lại phát hiện có một

ánh đao lóe lên từ bên tay phải của hắn.

Sau đó, một cơn đau nhức đã truyền đến từ cổ tay.

Tay phải đang cầm đao của hắn bay lên trời, nơi cổ tay lại có máu phun như

suối.

Hai mắt Lưu Định Đường trợn trừng trừng, tràn đầy vẻ khó tin.

Tại sao đao của Sở Hi Thanh lại có thể nhanh đến mức này?

Lưu Định Đường vừa mới rút đao ra, thì đao của đối phương đã chém đứt cổ tay

của hắn rồi!

Sở Hi Thanh chém một đao xong thì cũng không dừng tay, hắn trực tiếp múa

đao, chặt đứt một tay và hai chân còn lại của Lưu Định Đường.

Sau khi Lưu Định Đường ngã xuống đất, hoàn toàn mất năng lực phản kháng,

thì Sở Hi Thanh mới thu đao vào vỏ.

Đồng thời, hắn nhìn về phía màn hình huỳnh quang hư ảo trong tầm mắt của

mình.

---Ngươi bị thương ở mức độ trung đẳng, kích phát Táng Thiên Chi Vũ giai

đoạn thứ hai, tố chất thân thể được tăng cường gấp ba, cũng nắm giữ lực lượng

phá cương ở trình độ cao đẳng, lực lượng phá pháp thuật ở trình độ cao đẳng!

Sở Hi Thanh không có lừa gạt Lưu Định Đường, thực lực của hắn bây giờ chỉ

kém lúc mạnh nhất một chút mà thôi!

Chỉ cần lại đâm cho mình một kiếm nữa, thì sức chiến đấu của hắn lại có thể

tăng lên.

Tuy nhiên, Sở Hi Thanh không cần làm như vậy, trạng thái bây giờ cũng đủ để

chém giết Lưu Định Đường rồi.

Mà khi Lưu Định Đường rút đao thì lại bị chậm một nhịp, bởi vì hắn nghĩ quá

nhiều, cũng do dự và chần chờ. . .

Có câu nói rất đúng, do dự liền sẽ bại trận.

Sở Vân Vân nói không thể cứng đối cứng, vậy thì cố gắng giải quyết trong một

đao đi.

Sau đó, hắn cầm cánh tay bị chặt xuống của Lưu Định Đường lên.

Đương nhiên là hắn không dùng được cánh tay này, nhưng đao của Lưu Định

Đường lại khiến cho Sở Hi Thanh khá là vui mừng.

“Lại là Thiền Dực Đao ma văn của Long Tuyền Hội?”

Đây là một thanh bảo đao cấp độ thất phẩm thượng, vừa cứng cỏi, lại nhẹ nhàng

và sắc bén.

Đao này cực kỳ thích hợp với khoái đao của Sở Hi Thanh, khiến cho tốc độ đao

của hắn có thể tăng cường hai đến ba phần mười, khuyết điểm của nó là không

thể ứng phó với binh khí nặng cấp bậc hơi cao.

Nói đến binh khi, Sở Hi Thanh lại nhìn thanh Kinh Lôi ở bên hông mình với

ánh mắt đau lòng.

Một trận chiến trong khe núi vừa rồi, Sở Hi Thanh phải múa đao đến ba ngàn

lần, trong đó có hơn 1900 đao là giao thủ trực tiếp với mấy vị cao thủ thất phẩm

kia.

Không chỉ hai tay của Sở Hi Thanh không chịu được, mà thanh Kinh Lôi Đao

thứ hai của hắn cũng đã đến ranh giới báo hỏng.

Thanh đao này còn có thể tu sửa, nhưng có lẽ chi phí sửa chữa còn vượt qua cả

tiền mua một thanh đao mới.

May mà lần này hắn có thu hoạch kha khá.

Hắn có thể được chia 15.000 đến 20.000 lượng bạc từ bên phía Anh Ma Cốc, Sở

Hi Thanh chém chết mấy vị võ tu thất phẩm, hắn cũng lấy được pháp khí và

binh khí của bọn họ, lúc này còn đang ở trên lưng ngựa. Những thứ này cũng có

thể bán qua tay được tầm 18.000 đến 19.000 lượng bạc.

Ngoài cái đó ra, còn có tài sản của Lưu Định Đường ở Tây Sơn Đường, Sở Hi

Thanh cũng có thể được chia một ít.

Sở Hi Thanh nghĩ đến chuyện ngày hôm nay, hắn quyết định dứt khoát để ít tiền

rồi mua một thanh binh khí cấp độ lục phẩm là được.

Bằng không thì thanh Thiền Dực Đao ma văn không bền trong tay hắn này,

chẳng mấy chốc cũng bị hủy thôi. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lúc này, tay Sở Hi Thanh đã đè đao bên hông, sức thế chờ đợi.Hai mắt Lưu Định Đường lại chập chờn, lúc sáng lúc tối.Vừa rồi, hắn nói vài lời với Sở Hi Thanh, lại làm cho lòng tin của hắn biến mấtsạch.Lưu Định Đường không muốn làm theo quy củ, hắn muốn rút đao ngay bây giờ,chém chết tên tạp chủng trước mắt này luôn!Nhưng Lưu Định Đường lại kiêng dè, hắn biết nếu như mình không tuân theoquy củ, vậy đám người Giả Đại Lực cũng sẽ không tuân thủ lời hứa.Dù cho hắn có chém chết Sở Hi Thanh, thì cũng sẽ phải chết ở chỗ này.Ngay khi Lưu Định Đường đang chần chờ do dự, viên tiền động kia đã rơi vàomảnh đá vụn ở bên cạnh.Trong con ngươi của Sở Hi Thanh nhất thời hiện lên một tia màu tím.Một con cự thú Nhai Tí rất sống động bỗng nhiên xuất hiện ở sau lưng hắn, nóphát ra một tiếng rống chấn động cả trời xanh.Phản ứng của Lưu Định Đường cũng rất nhanh, khi viên tiền đồng rơi xuống đấtthì hắn cũng đã rút đao ra. Hắn được xưng là Thiết Thủ, nhưng lúc này lại dùngđao.Khoảnh khắc này, Lưu Định Đường lại cảm thấy có một thanh binh khí vô hìnhlại vô cùng sắc bén đã chém thẳng vào nơi sâu xa trong tâm linh của mình.Tuy nhiên, dù sao hắn cũng là võ tu thất phẩm, nguyên thần khá mạnh mẽ. Lúctrước cũng có đề phòng, đã dùng đan dược củng cố nguyên thần và tăng cườngthần thức.Tâm thần của Lưu Định Đường chỉ hoảng hốt trong chốc lát, rồi lập tức khôiphục bình thường.Hắn âm thầm cười gằn, nếu tên này muốn dùng đao ý để đánh bại hắn, thì quảthực là nằm mơ!Tuy nhiên, một cái chớp mắt tiếp theo, Lưu Định Đường lại phát hiện có mộtánh đao lóe lên từ bên tay phải của hắn.Sau đó, một cơn đau nhức đã truyền đến từ cổ tay.Tay phải đang cầm đao của hắn bay lên trời, nơi cổ tay lại có máu phun nhưsuối.Hai mắt Lưu Định Đường trợn trừng trừng, tràn đầy vẻ khó tin.Tại sao đao của Sở Hi Thanh lại có thể nhanh đến mức này?Lưu Định Đường vừa mới rút đao ra, thì đao của đối phương đã chém đứt cổ taycủa hắn rồi!Sở Hi Thanh chém một đao xong thì cũng không dừng tay, hắn trực tiếp múađao, chặt đứt một tay và hai chân còn lại của Lưu Định Đường.Sau khi Lưu Định Đường ngã xuống đất, hoàn toàn mất năng lực phản kháng,thì Sở Hi Thanh mới thu đao vào vỏ.Đồng thời, hắn nhìn về phía màn hình huỳnh quang hư ảo trong tầm mắt củamình.---Ngươi bị thương ở mức độ trung đẳng, kích phát Táng Thiên Chi Vũ giaiđoạn thứ hai, tố chất thân thể được tăng cường gấp ba, cũng nắm giữ lực lượngphá cương ở trình độ cao đẳng, lực lượng phá pháp thuật ở trình độ cao đẳng!Sở Hi Thanh không có lừa gạt Lưu Định Đường, thực lực của hắn bây giờ chỉkém lúc mạnh nhất một chút mà thôi!Chỉ cần lại đâm cho mình một kiếm nữa, thì sức chiến đấu của hắn lại có thểtăng lên.Tuy nhiên, Sở Hi Thanh không cần làm như vậy, trạng thái bây giờ cũng đủ đểchém giết Lưu Định Đường rồi.Mà khi Lưu Định Đường rút đao thì lại bị chậm một nhịp, bởi vì hắn nghĩ quánhiều, cũng do dự và chần chờ. . .Có câu nói rất đúng, do dự liền sẽ bại trận.Sở Vân Vân nói không thể cứng đối cứng, vậy thì cố gắng giải quyết trong mộtđao đi.Sau đó, hắn cầm cánh tay bị chặt xuống của Lưu Định Đường lên.Đương nhiên là hắn không dùng được cánh tay này, nhưng đao của Lưu ĐịnhĐường lại khiến cho Sở Hi Thanh khá là vui mừng.“Lại là Thiền Dực Đao ma văn của Long Tuyền Hội?”Đây là một thanh bảo đao cấp độ thất phẩm thượng, vừa cứng cỏi, lại nhẹ nhàngvà sắc bén.Đao này cực kỳ thích hợp với khoái đao của Sở Hi Thanh, khiến cho tốc độ đaocủa hắn có thể tăng cường hai đến ba phần mười, khuyết điểm của nó là khôngthể ứng phó với binh khí nặng cấp bậc hơi cao.Nói đến binh khi, Sở Hi Thanh lại nhìn thanh Kinh Lôi ở bên hông mình vớiánh mắt đau lòng.Một trận chiến trong khe núi vừa rồi, Sở Hi Thanh phải múa đao đến ba ngànlần, trong đó có hơn 1900 đao là giao thủ trực tiếp với mấy vị cao thủ thất phẩmkia.Không chỉ hai tay của Sở Hi Thanh không chịu được, mà thanh Kinh Lôi Đaothứ hai của hắn cũng đã đến ranh giới báo hỏng.Thanh đao này còn có thể tu sửa, nhưng có lẽ chi phí sửa chữa còn vượt qua cảtiền mua một thanh đao mới.May mà lần này hắn có thu hoạch kha khá.Hắn có thể được chia 15.000 đến 20.000 lượng bạc từ bên phía Anh Ma Cốc, SởHi Thanh chém chết mấy vị võ tu thất phẩm, hắn cũng lấy được pháp khí vàbinh khí của bọn họ, lúc này còn đang ở trên lưng ngựa. Những thứ này cũng cóthể bán qua tay được tầm 18.000 đến 19.000 lượng bạc.Ngoài cái đó ra, còn có tài sản của Lưu Định Đường ở Tây Sơn Đường, Sở HiThanh cũng có thể được chia một ít.Sở Hi Thanh nghĩ đến chuyện ngày hôm nay, hắn quyết định dứt khoát để ít tiềnrồi mua một thanh binh khí cấp độ lục phẩm là được.Bằng không thì thanh Thiền Dực Đao ma văn không bền trong tay hắn này,chẳng mấy chốc cũng bị hủy thôi. 

Chương 393: Không cho phép động vào (2)