Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 402: Thẻ khuôn (4)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Đúng rồi, trước khi Thiết Tiếu Sinh rời đi, hắn đã nhờ ta chuyển cáo chongươi, nói ngươi quá vô dụng, bảo ngươi phải luyện tửu lượng, chờ qua tết hếtbận, hắn sẽ đến tìm ngươi.”“Thiết Tiếu Sinh nói ngươi không nói câu nào đã gia nhập Thiết Kỳ Bang, cònmượn Tuyển Phong Đường của hắn để tiêu diệt Lưu Định Đường, làm chuyệnlớn như vậy mà không nói với hắn câu nào, bảo ngươi phải cho hắn một câu trảlời. Còn nữa, hai người Lý Thần Sơn và Lưu Nhược Hi đều tìm ngươi, ta bảobọn họ trưa nay quay lại.”Sở Vân Vân cau mày, sắc mặt nghiêm túc nhìn Sở Hi Thanh: “Nếu như ta đoánkhông sai, bọn họ đến vì chuyện của vị Trí Quả giáo úy đang ngồi trong nhà laocủa Cẩm y vệ, không biết huynh trưởng ngươi có thượng sách gì hay không?”Vị Trí Quả giáo úy thất phẩm kia chạy ngàn dặm đến Lưu gia, chăm sóc nữ cônhi Lưu Nhược Hi mấy thắng, cuối cùng lại bị Cẩm y vệ bắt vào nhà lao, đây làcũng thuộc hạ cũ của Sở Vân Vân.Sở Vân Vân đã biết, liền không thể không quản.Tuy nhiên, việc này cực kỳ vướng tay vướng chân, muốn cứu người từ trong đạilao của Cẩm y vệ, nói nghe thì dễ?Trình độ phòng ngự của đại lao Cẩm y vệ chỉ thua Tàng Kinh Lâu của võ quánChính Dương một chút. Bên trong còn có hai vị cao thủ lục phẩm thượng đangtọa trấn.Không phải là Sở Vân Vân không thể trực tiếp giết vào trong cứu người, nhưngsẽ có rất nhiều hậu hoạn.Sở Hi Thanh nghe vậy liền nở nụ cười như đã tính trước: “Việc này ta cũng cóchút ý tưởng, nhưng có thể cứu được người hay không thì phải xem Vân Vânngươi rồi.”“Ta?” Sở Vân Vân hơi nghi ngờ và khó hiểu, hỏi ngược lại một câu.Tuy nhiên, nàng nghe vài câu nói của Sở Hi Thanh, trong con ngươi dần dầnxuất hiện một tia kỳ dị.Sau đó, Sở Hi Thanh đi đến một góc khác của sân, bắt đầu diễn luyện TruyPhong đao pháp.Hắn vừa mới múa đao, trong lòng liền hiện ra ý vui mừng.Sở Hi Thanh phát hiện tố chất thân thể của mình đã tăng lên không ít.Hai ngày trước, sau khi hắn dùng bí dược tầng năm Dưỡng Nguyên Công xong,không chỉ lượng chân nguyên tăng lên gần gấp đôi, mà các loại tố chất thân thểcũng tăng lên gấp đôi so với lúc trước.Mà khi hắn tỉnh lại sau một cơn say, sức mạnh, linh hoạt và tốc độ của hắn cũngđược tăng cường một ít.Chỉ là hai cánh tay vẫn hơi hơi đau nhức.Thời gian trôi qua bốn ngày, vết rạn nứt trên xương cánh tay của hắn vẫn chưakhôi phục hoàn toàn.Tuy nhiên, luyện đao vẫn không thành vấn đề, chỉ cần không giao thủ với ngườikhác, thương thế sẽ không quá đáng ngại.Sở Hi Thanh bắt đầu luyện đao nửa canh giờ, sau đó lại cố ý luyện thêm.Hiện giờ là cuối tháng mười hai, vì thế dù mặt trời đã lên cao, nhưng ánh mặttrời lại không có mấy.Sở Hi Thanh lại gọi tiểu Tóc Húi Cua trong cơ thể ra, một người một thú bắtđầu luyện tập phối hợp.Sở Hi Thanh cũng có thể mô phỏng ra thần thú cộng sinh với mình ở trong giấcmộng, nhưng con Nhai Tí mô phỏng kia còn lâu mới có linh tính bằng tiểu TócHúi Cua.Hắn vẫn phải luyện tập kỹ xảo chiến đấu và phối hợp với tiểu Tóc Húi Cua ởbên ngoài, bồi dưỡng sự ăn ý.Một trong những lợi ích khi sở hữu một tòa trạch viện cỡ lớn chính là, hắn cóthể thích làm gì thì làm ở trong sân của mình, muốn làm gì cũng không sợ.Không cần phải cẩn thận từng li từng tí giống như khi còn ở trong võ quán.Mà tòa trạch viện cướp từ trong tay Lưu Định Đường này, tổng cổng có nămkhu, lại chiếm diện tích rất lớn. Lưu Định Đương còn dùng một khối đất trốngrộng bốn mẫu ở chủ viện để làm sân luyện võ, có thể nói ra rộng rãi hơn TạpVật Viện rất nhiều, đủ để cung cấp cho hai người Sở Hi Thanh và Sở Vân Vândùng chung.Mấu chốt là trong viện này còn có trận pháp cảnh giới, chung quanh còn có đambang chúng của Tây Sơn Đường canh giữ, võ tu cảnh giới lục phẩm hạ bìnhthường sẽ không thể đi vào trong vô thanh vô thức.Tuy nhiên, khi Sở Hi Thanh miễn cưỡng luyện đến buổi trưa một khắc, cũngchính là tầm mười một giờ. Hai người Lý Thần Sơn và Lưu Nhược Hi đã xuấthiện.Sở Vân Vân không đoán sai, quả nhiên là bọn họ đến đây vì vị Trí Quả giáo úyđang ngồi trong đại lao của Cẩm y vệ.Sau một ngày ở trận chiến Tây Sơn, Lý Thần Sơn mới biết Lưu Nhược Hi làcon gái của đồng đội xuất ngũ. Cũng biết hắn còn một vị đồng đội khác đang bịgiam giữ trong đại lao của Cẩm y vệ.Mấu chốt là Lý Thần Sơn còn nhận ra người này.Đó là một trong số ít người lấy tu vị thất phẩm thượng để đảm nhiệm Trí Quảgiáo úy của Thần Sách Đô. Người này tên là Ngụy Dương, từng uống rượu vớiLý Thần Sơn vài lần.Một trận chiến ở Lạc Phượng Sơn, huynh đệ trong quân còn tưởng rằng NgụyDương thấy tình thế Thần Sách Đô không ổn nên đã bỏ chạy trước, nhưngkhông ngờ là lại bị giam giữ ở chỗ này.
“Đúng rồi, trước khi Thiết Tiếu Sinh rời đi, hắn đã nhờ ta chuyển cáo cho
ngươi, nói ngươi quá vô dụng, bảo ngươi phải luyện tửu lượng, chờ qua tết hết
bận, hắn sẽ đến tìm ngươi.”
“Thiết Tiếu Sinh nói ngươi không nói câu nào đã gia nhập Thiết Kỳ Bang, còn
mượn Tuyển Phong Đường của hắn để tiêu diệt Lưu Định Đường, làm chuyện
lớn như vậy mà không nói với hắn câu nào, bảo ngươi phải cho hắn một câu trả
lời. Còn nữa, hai người Lý Thần Sơn và Lưu Nhược Hi đều tìm ngươi, ta bảo
bọn họ trưa nay quay lại.”
Sở Vân Vân cau mày, sắc mặt nghiêm túc nhìn Sở Hi Thanh: “Nếu như ta đoán
không sai, bọn họ đến vì chuyện của vị Trí Quả giáo úy đang ngồi trong nhà lao
của Cẩm y vệ, không biết huynh trưởng ngươi có thượng sách gì hay không?”
Vị Trí Quả giáo úy thất phẩm kia chạy ngàn dặm đến Lưu gia, chăm sóc nữ cô
nhi Lưu Nhược Hi mấy thắng, cuối cùng lại bị Cẩm y vệ bắt vào nhà lao, đây là
cũng thuộc hạ cũ của Sở Vân Vân.
Sở Vân Vân đã biết, liền không thể không quản.
Tuy nhiên, việc này cực kỳ vướng tay vướng chân, muốn cứu người từ trong đại
lao của Cẩm y vệ, nói nghe thì dễ?
Trình độ phòng ngự của đại lao Cẩm y vệ chỉ thua Tàng Kinh Lâu của võ quán
Chính Dương một chút. Bên trong còn có hai vị cao thủ lục phẩm thượng đang
tọa trấn.
Không phải là Sở Vân Vân không thể trực tiếp giết vào trong cứu người, nhưng
sẽ có rất nhiều hậu hoạn.
Sở Hi Thanh nghe vậy liền nở nụ cười như đã tính trước: “Việc này ta cũng có
chút ý tưởng, nhưng có thể cứu được người hay không thì phải xem Vân Vân
ngươi rồi.”
“Ta?” Sở Vân Vân hơi nghi ngờ và khó hiểu, hỏi ngược lại một câu.
Tuy nhiên, nàng nghe vài câu nói của Sở Hi Thanh, trong con ngươi dần dần
xuất hiện một tia kỳ dị.
Sau đó, Sở Hi Thanh đi đến một góc khác của sân, bắt đầu diễn luyện Truy
Phong đao pháp.
Hắn vừa mới múa đao, trong lòng liền hiện ra ý vui mừng.
Sở Hi Thanh phát hiện tố chất thân thể của mình đã tăng lên không ít.
Hai ngày trước, sau khi hắn dùng bí dược tầng năm Dưỡng Nguyên Công xong,
không chỉ lượng chân nguyên tăng lên gần gấp đôi, mà các loại tố chất thân thể
cũng tăng lên gấp đôi so với lúc trước.
Mà khi hắn tỉnh lại sau một cơn say, sức mạnh, linh hoạt và tốc độ của hắn cũng
được tăng cường một ít.
Chỉ là hai cánh tay vẫn hơi hơi đau nhức.
Thời gian trôi qua bốn ngày, vết rạn nứt trên xương cánh tay của hắn vẫn chưa
khôi phục hoàn toàn.
Tuy nhiên, luyện đao vẫn không thành vấn đề, chỉ cần không giao thủ với người
khác, thương thế sẽ không quá đáng ngại.
Sở Hi Thanh bắt đầu luyện đao nửa canh giờ, sau đó lại cố ý luyện thêm.
Hiện giờ là cuối tháng mười hai, vì thế dù mặt trời đã lên cao, nhưng ánh mặt
trời lại không có mấy.
Sở Hi Thanh lại gọi tiểu Tóc Húi Cua trong cơ thể ra, một người một thú bắt
đầu luyện tập phối hợp.
Sở Hi Thanh cũng có thể mô phỏng ra thần thú cộng sinh với mình ở trong giấc
mộng, nhưng con Nhai Tí mô phỏng kia còn lâu mới có linh tính bằng tiểu Tóc
Húi Cua.
Hắn vẫn phải luyện tập kỹ xảo chiến đấu và phối hợp với tiểu Tóc Húi Cua ở
bên ngoài, bồi dưỡng sự ăn ý.
Một trong những lợi ích khi sở hữu một tòa trạch viện cỡ lớn chính là, hắn có
thể thích làm gì thì làm ở trong sân của mình, muốn làm gì cũng không sợ.
Không cần phải cẩn thận từng li từng tí giống như khi còn ở trong võ quán.
Mà tòa trạch viện cướp từ trong tay Lưu Định Đường này, tổng cổng có năm
khu, lại chiếm diện tích rất lớn. Lưu Định Đương còn dùng một khối đất trống
rộng bốn mẫu ở chủ viện để làm sân luyện võ, có thể nói ra rộng rãi hơn Tạp
Vật Viện rất nhiều, đủ để cung cấp cho hai người Sở Hi Thanh và Sở Vân Vân
dùng chung.
Mấu chốt là trong viện này còn có trận pháp cảnh giới, chung quanh còn có đam
bang chúng của Tây Sơn Đường canh giữ, võ tu cảnh giới lục phẩm hạ bình
thường sẽ không thể đi vào trong vô thanh vô thức.
Tuy nhiên, khi Sở Hi Thanh miễn cưỡng luyện đến buổi trưa một khắc, cũng
chính là tầm mười một giờ. Hai người Lý Thần Sơn và Lưu Nhược Hi đã xuất
hiện.
Sở Vân Vân không đoán sai, quả nhiên là bọn họ đến đây vì vị Trí Quả giáo úy
đang ngồi trong đại lao của Cẩm y vệ.
Sau một ngày ở trận chiến Tây Sơn, Lý Thần Sơn mới biết Lưu Nhược Hi là
con gái của đồng đội xuất ngũ. Cũng biết hắn còn một vị đồng đội khác đang bị
giam giữ trong đại lao của Cẩm y vệ.
Mấu chốt là Lý Thần Sơn còn nhận ra người này.
Đó là một trong số ít người lấy tu vị thất phẩm thượng để đảm nhiệm Trí Quả
giáo úy của Thần Sách Đô. Người này tên là Ngụy Dương, từng uống rượu với
Lý Thần Sơn vài lần.
Một trận chiến ở Lạc Phượng Sơn, huynh đệ trong quân còn tưởng rằng Ngụy
Dương thấy tình thế Thần Sách Đô không ổn nên đã bỏ chạy trước, nhưng
không ngờ là lại bị giam giữ ở chỗ này.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Đúng rồi, trước khi Thiết Tiếu Sinh rời đi, hắn đã nhờ ta chuyển cáo chongươi, nói ngươi quá vô dụng, bảo ngươi phải luyện tửu lượng, chờ qua tết hếtbận, hắn sẽ đến tìm ngươi.”“Thiết Tiếu Sinh nói ngươi không nói câu nào đã gia nhập Thiết Kỳ Bang, cònmượn Tuyển Phong Đường của hắn để tiêu diệt Lưu Định Đường, làm chuyệnlớn như vậy mà không nói với hắn câu nào, bảo ngươi phải cho hắn một câu trảlời. Còn nữa, hai người Lý Thần Sơn và Lưu Nhược Hi đều tìm ngươi, ta bảobọn họ trưa nay quay lại.”Sở Vân Vân cau mày, sắc mặt nghiêm túc nhìn Sở Hi Thanh: “Nếu như ta đoánkhông sai, bọn họ đến vì chuyện của vị Trí Quả giáo úy đang ngồi trong nhà laocủa Cẩm y vệ, không biết huynh trưởng ngươi có thượng sách gì hay không?”Vị Trí Quả giáo úy thất phẩm kia chạy ngàn dặm đến Lưu gia, chăm sóc nữ cônhi Lưu Nhược Hi mấy thắng, cuối cùng lại bị Cẩm y vệ bắt vào nhà lao, đây làcũng thuộc hạ cũ của Sở Vân Vân.Sở Vân Vân đã biết, liền không thể không quản.Tuy nhiên, việc này cực kỳ vướng tay vướng chân, muốn cứu người từ trong đạilao của Cẩm y vệ, nói nghe thì dễ?Trình độ phòng ngự của đại lao Cẩm y vệ chỉ thua Tàng Kinh Lâu của võ quánChính Dương một chút. Bên trong còn có hai vị cao thủ lục phẩm thượng đangtọa trấn.Không phải là Sở Vân Vân không thể trực tiếp giết vào trong cứu người, nhưngsẽ có rất nhiều hậu hoạn.Sở Hi Thanh nghe vậy liền nở nụ cười như đã tính trước: “Việc này ta cũng cóchút ý tưởng, nhưng có thể cứu được người hay không thì phải xem Vân Vânngươi rồi.”“Ta?” Sở Vân Vân hơi nghi ngờ và khó hiểu, hỏi ngược lại một câu.Tuy nhiên, nàng nghe vài câu nói của Sở Hi Thanh, trong con ngươi dần dầnxuất hiện một tia kỳ dị.Sau đó, Sở Hi Thanh đi đến một góc khác của sân, bắt đầu diễn luyện TruyPhong đao pháp.Hắn vừa mới múa đao, trong lòng liền hiện ra ý vui mừng.Sở Hi Thanh phát hiện tố chất thân thể của mình đã tăng lên không ít.Hai ngày trước, sau khi hắn dùng bí dược tầng năm Dưỡng Nguyên Công xong,không chỉ lượng chân nguyên tăng lên gần gấp đôi, mà các loại tố chất thân thểcũng tăng lên gấp đôi so với lúc trước.Mà khi hắn tỉnh lại sau một cơn say, sức mạnh, linh hoạt và tốc độ của hắn cũngđược tăng cường một ít.Chỉ là hai cánh tay vẫn hơi hơi đau nhức.Thời gian trôi qua bốn ngày, vết rạn nứt trên xương cánh tay của hắn vẫn chưakhôi phục hoàn toàn.Tuy nhiên, luyện đao vẫn không thành vấn đề, chỉ cần không giao thủ với ngườikhác, thương thế sẽ không quá đáng ngại.Sở Hi Thanh bắt đầu luyện đao nửa canh giờ, sau đó lại cố ý luyện thêm.Hiện giờ là cuối tháng mười hai, vì thế dù mặt trời đã lên cao, nhưng ánh mặttrời lại không có mấy.Sở Hi Thanh lại gọi tiểu Tóc Húi Cua trong cơ thể ra, một người một thú bắtđầu luyện tập phối hợp.Sở Hi Thanh cũng có thể mô phỏng ra thần thú cộng sinh với mình ở trong giấcmộng, nhưng con Nhai Tí mô phỏng kia còn lâu mới có linh tính bằng tiểu TócHúi Cua.Hắn vẫn phải luyện tập kỹ xảo chiến đấu và phối hợp với tiểu Tóc Húi Cua ởbên ngoài, bồi dưỡng sự ăn ý.Một trong những lợi ích khi sở hữu một tòa trạch viện cỡ lớn chính là, hắn cóthể thích làm gì thì làm ở trong sân của mình, muốn làm gì cũng không sợ.Không cần phải cẩn thận từng li từng tí giống như khi còn ở trong võ quán.Mà tòa trạch viện cướp từ trong tay Lưu Định Đường này, tổng cổng có nămkhu, lại chiếm diện tích rất lớn. Lưu Định Đương còn dùng một khối đất trốngrộng bốn mẫu ở chủ viện để làm sân luyện võ, có thể nói ra rộng rãi hơn TạpVật Viện rất nhiều, đủ để cung cấp cho hai người Sở Hi Thanh và Sở Vân Vândùng chung.Mấu chốt là trong viện này còn có trận pháp cảnh giới, chung quanh còn có đambang chúng của Tây Sơn Đường canh giữ, võ tu cảnh giới lục phẩm hạ bìnhthường sẽ không thể đi vào trong vô thanh vô thức.Tuy nhiên, khi Sở Hi Thanh miễn cưỡng luyện đến buổi trưa một khắc, cũngchính là tầm mười một giờ. Hai người Lý Thần Sơn và Lưu Nhược Hi đã xuấthiện.Sở Vân Vân không đoán sai, quả nhiên là bọn họ đến đây vì vị Trí Quả giáo úyđang ngồi trong đại lao của Cẩm y vệ.Sau một ngày ở trận chiến Tây Sơn, Lý Thần Sơn mới biết Lưu Nhược Hi làcon gái của đồng đội xuất ngũ. Cũng biết hắn còn một vị đồng đội khác đang bịgiam giữ trong đại lao của Cẩm y vệ.Mấu chốt là Lý Thần Sơn còn nhận ra người này.Đó là một trong số ít người lấy tu vị thất phẩm thượng để đảm nhiệm Trí Quảgiáo úy của Thần Sách Đô. Người này tên là Ngụy Dương, từng uống rượu vớiLý Thần Sơn vài lần.Một trận chiến ở Lạc Phượng Sơn, huynh đệ trong quân còn tưởng rằng NgụyDương thấy tình thế Thần Sách Đô không ổn nên đã bỏ chạy trước, nhưngkhông ngờ là lại bị giam giữ ở chỗ này.