Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 431: 50% Bá Võ Vương (4)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lý Thần Sơn thì lại đứng sóng vai với Sở Hi Thanh, giằng co với năm tênHuyết y ở đối diện.Sở Vân Vân thì đứng ở sau ba trượng, triệu hoán ‘Toan Nghê’ ra để hộ thân.Con thú non này đã bành trướng đến khoảng một trượng, nanh vuốt sắc bén, lửanóng bức người.“Đường chủ, chia như thế nào?”Lý Thần Sơn hoành trọng kiếm trước ngực, vẻ mặt nghiêm túc: “Ba tên thấtphẩm thượng, hai tên thất phẩm hạ, có hơi vướng tay rồi.”Lý Thần Sơn cảm thấy rất đau đầu.Mấu chốt là một tên thất phẩm thượng trong đó, nơi khóe mắt còn có chiến vănmàu máu, rất có thể là Đoạn Huyết Đao – Lệ Thượng Nhân xếp thứ 98 trênThanh Vân Bảng! Sức chiến đấu vượt cấp, có thể coi là nửa cái lục phẩm hạ.Sở Hi Thanh lại không thèm để ý, hắn nắm chặt đao bên hông: “Có thể ngăncản tên Đoạn Huyết Đao - Lệ Thượng Nhân kia giúp ta hay không? Ta chỉ cầnnửa khắc thời gian.”Đám võ tu thất phẩm của Huyết Phong Đạo không thể giống với quận quân TâySơn được.Tuy rằng Sở Hi Thanh có chiến tích lấy một địch bảy, nhưng bảy vị Thiên hộquận quân vây công hắn, chỉ là đám phế vật ở trong cấp bậc thất phẩm mà thôi.Nếu như là nửa tháng trước, Sở Hi Thanh gặp phải mấy người này, thì hắn nhấtđịnh sẽ quay đầu bỏ chạy.Nhưng hôm nay, hắn đã có tu vị bát phẩm thượng.Tốc độ đao của hắn cũng nhanh hơn trước kia nhiều. . . nhanh hơn rất nhiều!“Đường chủ, ngươi không khỏi quá khinh thường ta rồi.” Khóe môi Lý ThầnSơn giật giật: “Năm trăm hiệp cũng không thành vấn đề.”Nếu không phải pháp khí của hắn vẫn chưa đầy đủ, chiến đồ trên người cũng bịtổn hại một bộ phận, thì hắn có tự tin áp chế được Lệ Thượng Nhân này.“Vậy thì tốt rồi.” Sở Hi Thanh nghe vậy thì nở nụ cười: “Bốn người bốn lại,giao cho huynh muội chúng ta là được. . .”Đúng lúc này, thần sắc Sở Hi Thanh hơi động, liếc mắt nhìn về phía trên.Hắn đã cảm ứng được Đại Bạo Viêm Phù vừa nổ tung trên tầng năm.Vấn đề bây giờ là, mấy người Sở Hi Thanh không thể phân thân.Nhất định phải tốc chiến tốc thắng. . .(đánh nhanh thắng nhanh)May mắn chính là, năng lực cảm ứng của Sở Vân Vân cũng đã khôi phục một ít.Nếu như vị ‘tiên sinh phòng thu chi’ của mình có nguy hiểm đến tính mạng thật,thì nàng nhất định sẽ nhắc nhở đúng lúc.Sở Hi Thanh nghĩ đến chỗ này, Kiếm Tàng Phong bỗng nhiên ra tay.Hắn tiện tay đánh ra một đạo kiếm khí, bắn thẳng về phía Đoạn Huyết Đao - LệThượng Nhân.Vẻ mặt Lý Đạo Quy trở nên nghiêm túc, lập tức ra tay ngăn cản, nhưng mà mộtchớp mắt này, kiếm thế của Kiếm Tàng Phong bỗng nhiên biến hóa, hắn cầmmột thanh trường kiếm chưa từng khai phong, vẻ ngoài lại bình thường khôngcó gì lạ. Nhưng chỉ một đòn mà đã đánh cho Lý Đạo Quy bay ngược ra đếnmười trượng, va nát từng tầng từng tầng hàng rào sắt và vách tường. Mấy chụcphạm nhân ở trong này cũng bị thân thể Lý Đạo Quy đụng nát bấy.Miệng mũi Lý Đạo Quy chảy máu, khi hắn bay ngược ra sau, đồng thời đã hútkhô tất cả huyết khí của những phạm nhân kia.Trong thời khắc sống còn, hắn vẫn ổn định thân thể, ngăn cản kiếm thế như hìnhvới bóng của Kiếm Tàng Phong.Sau đó, một luồng sức mạnh khổng lồ lại đánh cho Lý Đạo Quy bay ra mấytrượng, tất cả lỗ chân lông trên người hắn đều thấm ra máu.Lý Đạo Quy không khỏi âm thầm chửi bới.Cái tên Kiếm Tàng Phong này nham hiểm đến mức nào chứ?Kiếm trong tay hắn, nhìn qua thì chỉ là một thanh trường kiếm bình thường,nhưng rõ ràng là được rèn đúc từ ‘Thiên ngoại trọng thiết’.Thanh kiếm này nặng hơn bảo kiếm tứ phẩm đến mười lần, sức mạnh của KiếmTàng Phong cũng phải gấp đôi võ tư tứ phẩm bình thường là ít.Kiếm thế của đối phương nằm ngoài dự đoán của mọi người, không hề hoa mỹ,mà lại lộ ra một loại ý vị ‘trọng kiếm vô phong, đại xảo bất công’.Nhưng cái này lại khắc chế hắn nhất, đối phương tựa như vượt núi mà đến,nghiền nát tất cả kỹ xảo và biến hóa của hắn.Sức chiến đấu của Lý Đạo Quy cũng là vượt cấp, có thể đạt đến tứ phẩm.Nhưng đối phương lại là một những người người vô cùng xuất sắc trong võ tutứ phẩm!“Giết!”Theo một tiếng quát lớn của Lý Đạo Quy, quanh người hắn bỗng nhiên có vô sốsương máu nổ tung, bao phủ tất cả tù nhân trong phạm vi bảy trượng chungquanh. Trong một khoảnh khắc, mười mấy người này đã bị hút thành cái thâykhô.Cùng lúc đó, sau lưng Lý Đạo Quy cũng ngưng tụ thành một biển máu hùng vĩ.“Biển máu thật nồng, lệ khí thật mạnh, Huyết Hải Phiêu Linh Kiếm. . . lợi hại!”Bóng người Kiếm Tàng Phong tấn công đến, trong miệng thì chậc chậc cảmthán: “Trấn cho ta!”Lúc này, trường kiếm vô phong trong tay hắn hiện ra vô số phù văn màu vàng,kiếm cương dày đặc như thực chất đang quấn quanh thân kiếm, làm cho thanhkiếm này như phóng to ra gấp mười lần!“Thiên Quân!’Theo luồng ánh kiếm màu vàng óng này lóe lên, biển máu khổng lồ kia lập tứcbị Kiếm Tàng Phong tiêu diệt mất chín phần.Thân thể của Lý Đạo Quy cũng bay về sau như sao băng, gần như đã khảm vàotrong vách đá ở phía sau.
Lý Thần Sơn thì lại đứng sóng vai với Sở Hi Thanh, giằng co với năm tên
Huyết y ở đối diện.
Sở Vân Vân thì đứng ở sau ba trượng, triệu hoán ‘Toan Nghê’ ra để hộ thân.
Con thú non này đã bành trướng đến khoảng một trượng, nanh vuốt sắc bén, lửa
nóng bức người.
“Đường chủ, chia như thế nào?”
Lý Thần Sơn hoành trọng kiếm trước ngực, vẻ mặt nghiêm túc: “Ba tên thất
phẩm thượng, hai tên thất phẩm hạ, có hơi vướng tay rồi.”
Lý Thần Sơn cảm thấy rất đau đầu.
Mấu chốt là một tên thất phẩm thượng trong đó, nơi khóe mắt còn có chiến văn
màu máu, rất có thể là Đoạn Huyết Đao – Lệ Thượng Nhân xếp thứ 98 trên
Thanh Vân Bảng! Sức chiến đấu vượt cấp, có thể coi là nửa cái lục phẩm hạ.
Sở Hi Thanh lại không thèm để ý, hắn nắm chặt đao bên hông: “Có thể ngăn
cản tên Đoạn Huyết Đao - Lệ Thượng Nhân kia giúp ta hay không? Ta chỉ cần
nửa khắc thời gian.”
Đám võ tu thất phẩm của Huyết Phong Đạo không thể giống với quận quân Tây
Sơn được.
Tuy rằng Sở Hi Thanh có chiến tích lấy một địch bảy, nhưng bảy vị Thiên hộ
quận quân vây công hắn, chỉ là đám phế vật ở trong cấp bậc thất phẩm mà thôi.
Nếu như là nửa tháng trước, Sở Hi Thanh gặp phải mấy người này, thì hắn nhất
định sẽ quay đầu bỏ chạy.
Nhưng hôm nay, hắn đã có tu vị bát phẩm thượng.
Tốc độ đao của hắn cũng nhanh hơn trước kia nhiều. . . nhanh hơn rất nhiều!
“Đường chủ, ngươi không khỏi quá khinh thường ta rồi.” Khóe môi Lý Thần
Sơn giật giật: “Năm trăm hiệp cũng không thành vấn đề.”
Nếu không phải pháp khí của hắn vẫn chưa đầy đủ, chiến đồ trên người cũng bị
tổn hại một bộ phận, thì hắn có tự tin áp chế được Lệ Thượng Nhân này.
“Vậy thì tốt rồi.” Sở Hi Thanh nghe vậy thì nở nụ cười: “Bốn người bốn lại,
giao cho huynh muội chúng ta là được. . .”
Đúng lúc này, thần sắc Sở Hi Thanh hơi động, liếc mắt nhìn về phía trên.
Hắn đã cảm ứng được Đại Bạo Viêm Phù vừa nổ tung trên tầng năm.
Vấn đề bây giờ là, mấy người Sở Hi Thanh không thể phân thân.
Nhất định phải tốc chiến tốc thắng. . .(đánh nhanh thắng nhanh)
May mắn chính là, năng lực cảm ứng của Sở Vân Vân cũng đã khôi phục một ít.
Nếu như vị ‘tiên sinh phòng thu chi’ của mình có nguy hiểm đến tính mạng thật,
thì nàng nhất định sẽ nhắc nhở đúng lúc.
Sở Hi Thanh nghĩ đến chỗ này, Kiếm Tàng Phong bỗng nhiên ra tay.
Hắn tiện tay đánh ra một đạo kiếm khí, bắn thẳng về phía Đoạn Huyết Đao - Lệ
Thượng Nhân.
Vẻ mặt Lý Đạo Quy trở nên nghiêm túc, lập tức ra tay ngăn cản, nhưng mà một
chớp mắt này, kiếm thế của Kiếm Tàng Phong bỗng nhiên biến hóa, hắn cầm
một thanh trường kiếm chưa từng khai phong, vẻ ngoài lại bình thường không
có gì lạ. Nhưng chỉ một đòn mà đã đánh cho Lý Đạo Quy bay ngược ra đến
mười trượng, va nát từng tầng từng tầng hàng rào sắt và vách tường. Mấy chục
phạm nhân ở trong này cũng bị thân thể Lý Đạo Quy đụng nát bấy.
Miệng mũi Lý Đạo Quy chảy máu, khi hắn bay ngược ra sau, đồng thời đã hút
khô tất cả huyết khí của những phạm nhân kia.
Trong thời khắc sống còn, hắn vẫn ổn định thân thể, ngăn cản kiếm thế như hình
với bóng của Kiếm Tàng Phong.
Sau đó, một luồng sức mạnh khổng lồ lại đánh cho Lý Đạo Quy bay ra mấy
trượng, tất cả lỗ chân lông trên người hắn đều thấm ra máu.
Lý Đạo Quy không khỏi âm thầm chửi bới.
Cái tên Kiếm Tàng Phong này nham hiểm đến mức nào chứ?
Kiếm trong tay hắn, nhìn qua thì chỉ là một thanh trường kiếm bình thường,
nhưng rõ ràng là được rèn đúc từ ‘Thiên ngoại trọng thiết’.
Thanh kiếm này nặng hơn bảo kiếm tứ phẩm đến mười lần, sức mạnh của Kiếm
Tàng Phong cũng phải gấp đôi võ tư tứ phẩm bình thường là ít.
Kiếm thế của đối phương nằm ngoài dự đoán của mọi người, không hề hoa mỹ,
mà lại lộ ra một loại ý vị ‘trọng kiếm vô phong, đại xảo bất công’.
Nhưng cái này lại khắc chế hắn nhất, đối phương tựa như vượt núi mà đến,
nghiền nát tất cả kỹ xảo và biến hóa của hắn.
Sức chiến đấu của Lý Đạo Quy cũng là vượt cấp, có thể đạt đến tứ phẩm.
Nhưng đối phương lại là một những người người vô cùng xuất sắc trong võ tu
tứ phẩm!
“Giết!”
Theo một tiếng quát lớn của Lý Đạo Quy, quanh người hắn bỗng nhiên có vô số
sương máu nổ tung, bao phủ tất cả tù nhân trong phạm vi bảy trượng chung
quanh. Trong một khoảnh khắc, mười mấy người này đã bị hút thành cái thây
khô.
Cùng lúc đó, sau lưng Lý Đạo Quy cũng ngưng tụ thành một biển máu hùng vĩ.
“Biển máu thật nồng, lệ khí thật mạnh, Huyết Hải Phiêu Linh Kiếm. . . lợi hại!”
Bóng người Kiếm Tàng Phong tấn công đến, trong miệng thì chậc chậc cảm
thán: “Trấn cho ta!”
Lúc này, trường kiếm vô phong trong tay hắn hiện ra vô số phù văn màu vàng,
kiếm cương dày đặc như thực chất đang quấn quanh thân kiếm, làm cho thanh
kiếm này như phóng to ra gấp mười lần!
“Thiên Quân!’
Theo luồng ánh kiếm màu vàng óng này lóe lên, biển máu khổng lồ kia lập tức
bị Kiếm Tàng Phong tiêu diệt mất chín phần.
Thân thể của Lý Đạo Quy cũng bay về sau như sao băng, gần như đã khảm vào
trong vách đá ở phía sau.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lý Thần Sơn thì lại đứng sóng vai với Sở Hi Thanh, giằng co với năm tênHuyết y ở đối diện.Sở Vân Vân thì đứng ở sau ba trượng, triệu hoán ‘Toan Nghê’ ra để hộ thân.Con thú non này đã bành trướng đến khoảng một trượng, nanh vuốt sắc bén, lửanóng bức người.“Đường chủ, chia như thế nào?”Lý Thần Sơn hoành trọng kiếm trước ngực, vẻ mặt nghiêm túc: “Ba tên thấtphẩm thượng, hai tên thất phẩm hạ, có hơi vướng tay rồi.”Lý Thần Sơn cảm thấy rất đau đầu.Mấu chốt là một tên thất phẩm thượng trong đó, nơi khóe mắt còn có chiến vănmàu máu, rất có thể là Đoạn Huyết Đao – Lệ Thượng Nhân xếp thứ 98 trênThanh Vân Bảng! Sức chiến đấu vượt cấp, có thể coi là nửa cái lục phẩm hạ.Sở Hi Thanh lại không thèm để ý, hắn nắm chặt đao bên hông: “Có thể ngăncản tên Đoạn Huyết Đao - Lệ Thượng Nhân kia giúp ta hay không? Ta chỉ cầnnửa khắc thời gian.”Đám võ tu thất phẩm của Huyết Phong Đạo không thể giống với quận quân TâySơn được.Tuy rằng Sở Hi Thanh có chiến tích lấy một địch bảy, nhưng bảy vị Thiên hộquận quân vây công hắn, chỉ là đám phế vật ở trong cấp bậc thất phẩm mà thôi.Nếu như là nửa tháng trước, Sở Hi Thanh gặp phải mấy người này, thì hắn nhấtđịnh sẽ quay đầu bỏ chạy.Nhưng hôm nay, hắn đã có tu vị bát phẩm thượng.Tốc độ đao của hắn cũng nhanh hơn trước kia nhiều. . . nhanh hơn rất nhiều!“Đường chủ, ngươi không khỏi quá khinh thường ta rồi.” Khóe môi Lý ThầnSơn giật giật: “Năm trăm hiệp cũng không thành vấn đề.”Nếu không phải pháp khí của hắn vẫn chưa đầy đủ, chiến đồ trên người cũng bịtổn hại một bộ phận, thì hắn có tự tin áp chế được Lệ Thượng Nhân này.“Vậy thì tốt rồi.” Sở Hi Thanh nghe vậy thì nở nụ cười: “Bốn người bốn lại,giao cho huynh muội chúng ta là được. . .”Đúng lúc này, thần sắc Sở Hi Thanh hơi động, liếc mắt nhìn về phía trên.Hắn đã cảm ứng được Đại Bạo Viêm Phù vừa nổ tung trên tầng năm.Vấn đề bây giờ là, mấy người Sở Hi Thanh không thể phân thân.Nhất định phải tốc chiến tốc thắng. . .(đánh nhanh thắng nhanh)May mắn chính là, năng lực cảm ứng của Sở Vân Vân cũng đã khôi phục một ít.Nếu như vị ‘tiên sinh phòng thu chi’ của mình có nguy hiểm đến tính mạng thật,thì nàng nhất định sẽ nhắc nhở đúng lúc.Sở Hi Thanh nghĩ đến chỗ này, Kiếm Tàng Phong bỗng nhiên ra tay.Hắn tiện tay đánh ra một đạo kiếm khí, bắn thẳng về phía Đoạn Huyết Đao - LệThượng Nhân.Vẻ mặt Lý Đạo Quy trở nên nghiêm túc, lập tức ra tay ngăn cản, nhưng mà mộtchớp mắt này, kiếm thế của Kiếm Tàng Phong bỗng nhiên biến hóa, hắn cầmmột thanh trường kiếm chưa từng khai phong, vẻ ngoài lại bình thường khôngcó gì lạ. Nhưng chỉ một đòn mà đã đánh cho Lý Đạo Quy bay ngược ra đếnmười trượng, va nát từng tầng từng tầng hàng rào sắt và vách tường. Mấy chụcphạm nhân ở trong này cũng bị thân thể Lý Đạo Quy đụng nát bấy.Miệng mũi Lý Đạo Quy chảy máu, khi hắn bay ngược ra sau, đồng thời đã hútkhô tất cả huyết khí của những phạm nhân kia.Trong thời khắc sống còn, hắn vẫn ổn định thân thể, ngăn cản kiếm thế như hìnhvới bóng của Kiếm Tàng Phong.Sau đó, một luồng sức mạnh khổng lồ lại đánh cho Lý Đạo Quy bay ra mấytrượng, tất cả lỗ chân lông trên người hắn đều thấm ra máu.Lý Đạo Quy không khỏi âm thầm chửi bới.Cái tên Kiếm Tàng Phong này nham hiểm đến mức nào chứ?Kiếm trong tay hắn, nhìn qua thì chỉ là một thanh trường kiếm bình thường,nhưng rõ ràng là được rèn đúc từ ‘Thiên ngoại trọng thiết’.Thanh kiếm này nặng hơn bảo kiếm tứ phẩm đến mười lần, sức mạnh của KiếmTàng Phong cũng phải gấp đôi võ tư tứ phẩm bình thường là ít.Kiếm thế của đối phương nằm ngoài dự đoán của mọi người, không hề hoa mỹ,mà lại lộ ra một loại ý vị ‘trọng kiếm vô phong, đại xảo bất công’.Nhưng cái này lại khắc chế hắn nhất, đối phương tựa như vượt núi mà đến,nghiền nát tất cả kỹ xảo và biến hóa của hắn.Sức chiến đấu của Lý Đạo Quy cũng là vượt cấp, có thể đạt đến tứ phẩm.Nhưng đối phương lại là một những người người vô cùng xuất sắc trong võ tutứ phẩm!“Giết!”Theo một tiếng quát lớn của Lý Đạo Quy, quanh người hắn bỗng nhiên có vô sốsương máu nổ tung, bao phủ tất cả tù nhân trong phạm vi bảy trượng chungquanh. Trong một khoảnh khắc, mười mấy người này đã bị hút thành cái thâykhô.Cùng lúc đó, sau lưng Lý Đạo Quy cũng ngưng tụ thành một biển máu hùng vĩ.“Biển máu thật nồng, lệ khí thật mạnh, Huyết Hải Phiêu Linh Kiếm. . . lợi hại!”Bóng người Kiếm Tàng Phong tấn công đến, trong miệng thì chậc chậc cảmthán: “Trấn cho ta!”Lúc này, trường kiếm vô phong trong tay hắn hiện ra vô số phù văn màu vàng,kiếm cương dày đặc như thực chất đang quấn quanh thân kiếm, làm cho thanhkiếm này như phóng to ra gấp mười lần!“Thiên Quân!’Theo luồng ánh kiếm màu vàng óng này lóe lên, biển máu khổng lồ kia lập tứcbị Kiếm Tàng Phong tiêu diệt mất chín phần.Thân thể của Lý Đạo Quy cũng bay về sau như sao băng, gần như đã khảm vàotrong vách đá ở phía sau.