Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 436: Nghịch Thần chi hỏa (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Hắn lắc lắc đầu: “Không phải ngươi luôn muốn cái lá cờ này sao? Đồ vật rơivào trong tay nhà ngươi rồi, sao ngươi còn không vui?”Lục Loạn Ly gãi gãi má một chút: “Vấn đề là cha ta không ở Đông Châu, trênngười Đông thúc lại có vết thương, thứ này bây giờ chính là một củ khoai langnóng bỏng tay.”Hiện giờ, nàng chỉ cầu thứ này không rơi vào trong tay triều đình là được rồi.Chỉ không biết Húc Nhật Đông có thể duy trì lý trí, lựa chọn thời cơ thích hợpđể ném nó ra ngoài hay không.Bằng không thì Đông thúc của nàng sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.Sở Hi Thanh thầm nói, cô bé này vẫn rất tỉnh táo nha, không có bị thần khí mêhoặc. . .Lúc này, Sở Vân Vân mở miệng nhắc nhở: “Chúng ta nên đi rồi.”Khi đám người cao thủ tranh cướp Nghịch Thần Kỳ chạy đến bờ đông sôngThần Tú, thì đám ngục tốt và lao ngục Cẩm y vệ còn sót lại đã tập hợp lại.Sở Hi Thanh không nói thêm gì nữa.Hắn nhìn thấy Lý Thần Sơn cũng đã đi ra khỏi pháo đài, tất cả mọi người đềuđã đầy đủ, lập tức đạp chân xuống, cõng Ngụy Dương nhảy qua bức tường caobốn trượng của đại lao Cẩm y vệ.Sau khi đám người Sở Hi Thanh rút lui được năm khắc thời gian, Thiên hộ Cẩmy vệ Tào Hiên cũng trở về đại lao Cẩm y vệ.Đã không cần thiết phải đuổi theo nữa, Húc Nhật Đông đang bỏ chạy về phíaquận Thái Sơn, đã lao ra ngoài hơn hai trăm dặm, tiếp cận biên giới quận TháiSơn rồi.Cao thủ tranh cướp Nghịch Thần Kỳ cũng càng ngày càng nhiều, chỉ cao thủcấp độ tứ phẩm cũng đã có hơn mười bị, cao thủ tam phẩm trên Đại Bảng cũngcó hai người.Tu vị của Tào Hiên chỉ là ngũ phẩm thượng, có thể nghênh ngang ở trong địaphận quận Tú Thủy này, nhưng ở trước mặt đám người này thì lại chẳng là gìcả.Tuy nhiên, cao thủ của Đông trấn phủ ty cũng đã chạy đến, chuyện NghịchThần Kỳ đã không cần hắn quan tâm.Tào Hiên bay lên hạ xuống, đứng ở vị trí trung ương đại lao Cẩm ý vệ. Hắn quétmắt nhìn bốn phía, nhìn đống ngổn ngang ở khắp nơi, chỉ cảm thấy khí huyếttrong lồng ngực đang cuồn cuộn.Nội thương vừa mới đè xuống đã phát tác lần nữa, làm cho hắn có xúc độngmuốn phun máu.Hắn vẫy tay, ra hiệu cho một bên Bách hộ Cẩm y vệ thất phẩm ở gần đó tiến lạigần.“Nói đi, tổn thất của chúng ta thế nào? Tử thương bao nhiêu người rồi?”Bách hộ thất phẩm kia thì lại sắc mặt tái nhợt, nở nụ cười khổ: “Đại nhân, trậnchiến này tử thương nặng nề! Bảy trăm Cẩm y vệ đóng giữ ở đây, có hơn 400người chết trận, ngục tốt ở khu phía nam chỉ còn ba mươi người sống, khu phíabắc cũng thương vong nặng nề. Ngoài ra, Lương phó thiên hộ và Trang phóthiên hộ, Lý phó thiên hộ đều đã chết trận.”Hắn còn chưa nói đến thương vong của binh lính quận Tú Thủy, hơn một ngànngười kia, cũng chỉ có năm trăm người sống sót.Tào Hiên không khỏi hừ một tiếng tức giận.Vạn hộ và người của Đông trấn phủ ty Đông Châu đến quá muộn! Bằng khôngthì sao Thiên hộ sở quận Tú Thủy bọn họ sẽ thương vong đến mức độ này chứ?Nghịch Thần Kỳ cũng sẽ không bị di đảng của Lệ thái tử cướp đi.Sai đó, tâm thần Tào Hiên hơi động: “Lý phó thiên hộ? Không phải hắn tọa trấnở khu phía bắc sao? Sao cũng chết trận rồi? Còn nữa, rốt cuộc bên trong này đãxảy ra chuyện gì?”Tào Hiên ngưng thần nhìn khu vực phía bắc.Lúc nãy hắn đã cảm thấy kỳ quái, mấy cái cửa thông gió ở bên khu bắc đangtràn ngập khói đặc.“Là có người nhân cơ hội này để cướp ngục, còn g**t ch*t Lý phó thiên hộ.”Sắc mặt Bách hộ thất phẩm ngưng trọng, ôm quyền nói: “Bên trong có mộtlượng lớn Thái âm Độc Hỏa, chắc hẳn là do đám người Huyết Phong Đạo, mụctiêu của bọn họ là hai tên trọng phạm Huyết Phong Đạo bị giam giữ ở tầng dướicùng. Nhưng Kiếm Tàng Phong của Vô Tướng Thần Tông đã hiện thân ngăncản, Huyết Phong Đạo không thể chống lại, đành phải sử dụng Tử Mẫu ĐộcHỏa Đạn để mượn cơ hội bỏ chạy.”Hắn cười khổ nói: ‘Tuy nhiên, tù nhân tầng dưới cùng đã gặp tai vạ, Thái âmĐộc Hỏa đã bao trùm dưới nền đất, thậm chí còn lan tràn đến tầng thứ nhất,toàn bộ tù nhân tầng dưới đã bị chết sạch.”“Độc hỏa này vẫn đang còn thiêu đốt ở bên trong, không thể nào dập tắt. Cóđiều, khi đó còn có mấy người bịt mặt ra tay, phá hết tất cả khóa của các phònggiam trong tầng một và tầng hai, khiến cho đám phạm nhân ở bên trong cũngchạy ra khỏi khu phía bắc. . .”“Người bịt mặt?” Tào Hiên hơi cau mày: “Còn có một thế lực khác tiến vào khuphía bắc? Có thể nhận ra thân phận của những người bịt mặt này không?”Trên mặt tên Bách hộ Cẩm y vệ kia lại hiện lên vẻ khó khăn: “Đại nhân! Ta đãhỏi thăm các huynh đệ còn sống sót bên khu phía bắc, nhưng không có ai nhìnthấy mặt bọn họ. Ta đoán là những người nhìn thấy mặt họ đều không còn sốngsót.”“Còn về phần đám phạm nhân kia, khi đó cả đảm chỉ muốn chạy trốn khỏi nơinày, bên trong khu bắc lại có độc hỏa càn quấy, lòng người bàng hoàng, nêncàng không có ai chú ý đến thân phận của bọn họ.”
Hắn lắc lắc đầu: “Không phải ngươi luôn muốn cái lá cờ này sao? Đồ vật rơi
vào trong tay nhà ngươi rồi, sao ngươi còn không vui?”
Lục Loạn Ly gãi gãi má một chút: “Vấn đề là cha ta không ở Đông Châu, trên
người Đông thúc lại có vết thương, thứ này bây giờ chính là một củ khoai lang
nóng bỏng tay.”
Hiện giờ, nàng chỉ cầu thứ này không rơi vào trong tay triều đình là được rồi.
Chỉ không biết Húc Nhật Đông có thể duy trì lý trí, lựa chọn thời cơ thích hợp
để ném nó ra ngoài hay không.
Bằng không thì Đông thúc của nàng sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Sở Hi Thanh thầm nói, cô bé này vẫn rất tỉnh táo nha, không có bị thần khí mê
hoặc. . .
Lúc này, Sở Vân Vân mở miệng nhắc nhở: “Chúng ta nên đi rồi.”
Khi đám người cao thủ tranh cướp Nghịch Thần Kỳ chạy đến bờ đông sông
Thần Tú, thì đám ngục tốt và lao ngục Cẩm y vệ còn sót lại đã tập hợp lại.
Sở Hi Thanh không nói thêm gì nữa.
Hắn nhìn thấy Lý Thần Sơn cũng đã đi ra khỏi pháo đài, tất cả mọi người đều
đã đầy đủ, lập tức đạp chân xuống, cõng Ngụy Dương nhảy qua bức tường cao
bốn trượng của đại lao Cẩm y vệ.
Sau khi đám người Sở Hi Thanh rút lui được năm khắc thời gian, Thiên hộ Cẩm
y vệ Tào Hiên cũng trở về đại lao Cẩm y vệ.
Đã không cần thiết phải đuổi theo nữa, Húc Nhật Đông đang bỏ chạy về phía
quận Thái Sơn, đã lao ra ngoài hơn hai trăm dặm, tiếp cận biên giới quận Thái
Sơn rồi.
Cao thủ tranh cướp Nghịch Thần Kỳ cũng càng ngày càng nhiều, chỉ cao thủ
cấp độ tứ phẩm cũng đã có hơn mười bị, cao thủ tam phẩm trên Đại Bảng cũng
có hai người.
Tu vị của Tào Hiên chỉ là ngũ phẩm thượng, có thể nghênh ngang ở trong địa
phận quận Tú Thủy này, nhưng ở trước mặt đám người này thì lại chẳng là gì
cả.
Tuy nhiên, cao thủ của Đông trấn phủ ty cũng đã chạy đến, chuyện Nghịch
Thần Kỳ đã không cần hắn quan tâm.
Tào Hiên bay lên hạ xuống, đứng ở vị trí trung ương đại lao Cẩm ý vệ. Hắn quét
mắt nhìn bốn phía, nhìn đống ngổn ngang ở khắp nơi, chỉ cảm thấy khí huyết
trong lồng ngực đang cuồn cuộn.
Nội thương vừa mới đè xuống đã phát tác lần nữa, làm cho hắn có xúc động
muốn phun máu.
Hắn vẫy tay, ra hiệu cho một bên Bách hộ Cẩm y vệ thất phẩm ở gần đó tiến lại
gần.
“Nói đi, tổn thất của chúng ta thế nào? Tử thương bao nhiêu người rồi?”
Bách hộ thất phẩm kia thì lại sắc mặt tái nhợt, nở nụ cười khổ: “Đại nhân, trận
chiến này tử thương nặng nề! Bảy trăm Cẩm y vệ đóng giữ ở đây, có hơn 400
người chết trận, ngục tốt ở khu phía nam chỉ còn ba mươi người sống, khu phía
bắc cũng thương vong nặng nề. Ngoài ra, Lương phó thiên hộ và Trang phó
thiên hộ, Lý phó thiên hộ đều đã chết trận.”
Hắn còn chưa nói đến thương vong của binh lính quận Tú Thủy, hơn một ngàn
người kia, cũng chỉ có năm trăm người sống sót.
Tào Hiên không khỏi hừ một tiếng tức giận.
Vạn hộ và người của Đông trấn phủ ty Đông Châu đến quá muộn! Bằng không
thì sao Thiên hộ sở quận Tú Thủy bọn họ sẽ thương vong đến mức độ này chứ?
Nghịch Thần Kỳ cũng sẽ không bị di đảng của Lệ thái tử cướp đi.
Sai đó, tâm thần Tào Hiên hơi động: “Lý phó thiên hộ? Không phải hắn tọa trấn
ở khu phía bắc sao? Sao cũng chết trận rồi? Còn nữa, rốt cuộc bên trong này đã
xảy ra chuyện gì?”
Tào Hiên ngưng thần nhìn khu vực phía bắc.
Lúc nãy hắn đã cảm thấy kỳ quái, mấy cái cửa thông gió ở bên khu bắc đang
tràn ngập khói đặc.
“Là có người nhân cơ hội này để cướp ngục, còn g**t ch*t Lý phó thiên hộ.”
Sắc mặt Bách hộ thất phẩm ngưng trọng, ôm quyền nói: “Bên trong có một
lượng lớn Thái âm Độc Hỏa, chắc hẳn là do đám người Huyết Phong Đạo, mục
tiêu của bọn họ là hai tên trọng phạm Huyết Phong Đạo bị giam giữ ở tầng dưới
cùng. Nhưng Kiếm Tàng Phong của Vô Tướng Thần Tông đã hiện thân ngăn
cản, Huyết Phong Đạo không thể chống lại, đành phải sử dụng Tử Mẫu Độc
Hỏa Đạn để mượn cơ hội bỏ chạy.”
Hắn cười khổ nói: ‘Tuy nhiên, tù nhân tầng dưới cùng đã gặp tai vạ, Thái âm
Độc Hỏa đã bao trùm dưới nền đất, thậm chí còn lan tràn đến tầng thứ nhất,
toàn bộ tù nhân tầng dưới đã bị chết sạch.”
“Độc hỏa này vẫn đang còn thiêu đốt ở bên trong, không thể nào dập tắt. Có
điều, khi đó còn có mấy người bịt mặt ra tay, phá hết tất cả khóa của các phòng
giam trong tầng một và tầng hai, khiến cho đám phạm nhân ở bên trong cũng
chạy ra khỏi khu phía bắc. . .”
“Người bịt mặt?” Tào Hiên hơi cau mày: “Còn có một thế lực khác tiến vào khu
phía bắc? Có thể nhận ra thân phận của những người bịt mặt này không?”
Trên mặt tên Bách hộ Cẩm y vệ kia lại hiện lên vẻ khó khăn: “Đại nhân! Ta đã
hỏi thăm các huynh đệ còn sống sót bên khu phía bắc, nhưng không có ai nhìn
thấy mặt bọn họ. Ta đoán là những người nhìn thấy mặt họ đều không còn sống
sót.”
“Còn về phần đám phạm nhân kia, khi đó cả đảm chỉ muốn chạy trốn khỏi nơi
này, bên trong khu bắc lại có độc hỏa càn quấy, lòng người bàng hoàng, nên
càng không có ai chú ý đến thân phận của bọn họ.”
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Hắn lắc lắc đầu: “Không phải ngươi luôn muốn cái lá cờ này sao? Đồ vật rơivào trong tay nhà ngươi rồi, sao ngươi còn không vui?”Lục Loạn Ly gãi gãi má một chút: “Vấn đề là cha ta không ở Đông Châu, trênngười Đông thúc lại có vết thương, thứ này bây giờ chính là một củ khoai langnóng bỏng tay.”Hiện giờ, nàng chỉ cầu thứ này không rơi vào trong tay triều đình là được rồi.Chỉ không biết Húc Nhật Đông có thể duy trì lý trí, lựa chọn thời cơ thích hợpđể ném nó ra ngoài hay không.Bằng không thì Đông thúc của nàng sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.Sở Hi Thanh thầm nói, cô bé này vẫn rất tỉnh táo nha, không có bị thần khí mêhoặc. . .Lúc này, Sở Vân Vân mở miệng nhắc nhở: “Chúng ta nên đi rồi.”Khi đám người cao thủ tranh cướp Nghịch Thần Kỳ chạy đến bờ đông sôngThần Tú, thì đám ngục tốt và lao ngục Cẩm y vệ còn sót lại đã tập hợp lại.Sở Hi Thanh không nói thêm gì nữa.Hắn nhìn thấy Lý Thần Sơn cũng đã đi ra khỏi pháo đài, tất cả mọi người đềuđã đầy đủ, lập tức đạp chân xuống, cõng Ngụy Dương nhảy qua bức tường caobốn trượng của đại lao Cẩm y vệ.Sau khi đám người Sở Hi Thanh rút lui được năm khắc thời gian, Thiên hộ Cẩmy vệ Tào Hiên cũng trở về đại lao Cẩm y vệ.Đã không cần thiết phải đuổi theo nữa, Húc Nhật Đông đang bỏ chạy về phíaquận Thái Sơn, đã lao ra ngoài hơn hai trăm dặm, tiếp cận biên giới quận TháiSơn rồi.Cao thủ tranh cướp Nghịch Thần Kỳ cũng càng ngày càng nhiều, chỉ cao thủcấp độ tứ phẩm cũng đã có hơn mười bị, cao thủ tam phẩm trên Đại Bảng cũngcó hai người.Tu vị của Tào Hiên chỉ là ngũ phẩm thượng, có thể nghênh ngang ở trong địaphận quận Tú Thủy này, nhưng ở trước mặt đám người này thì lại chẳng là gìcả.Tuy nhiên, cao thủ của Đông trấn phủ ty cũng đã chạy đến, chuyện NghịchThần Kỳ đã không cần hắn quan tâm.Tào Hiên bay lên hạ xuống, đứng ở vị trí trung ương đại lao Cẩm ý vệ. Hắn quétmắt nhìn bốn phía, nhìn đống ngổn ngang ở khắp nơi, chỉ cảm thấy khí huyếttrong lồng ngực đang cuồn cuộn.Nội thương vừa mới đè xuống đã phát tác lần nữa, làm cho hắn có xúc độngmuốn phun máu.Hắn vẫy tay, ra hiệu cho một bên Bách hộ Cẩm y vệ thất phẩm ở gần đó tiến lạigần.“Nói đi, tổn thất của chúng ta thế nào? Tử thương bao nhiêu người rồi?”Bách hộ thất phẩm kia thì lại sắc mặt tái nhợt, nở nụ cười khổ: “Đại nhân, trậnchiến này tử thương nặng nề! Bảy trăm Cẩm y vệ đóng giữ ở đây, có hơn 400người chết trận, ngục tốt ở khu phía nam chỉ còn ba mươi người sống, khu phíabắc cũng thương vong nặng nề. Ngoài ra, Lương phó thiên hộ và Trang phóthiên hộ, Lý phó thiên hộ đều đã chết trận.”Hắn còn chưa nói đến thương vong của binh lính quận Tú Thủy, hơn một ngànngười kia, cũng chỉ có năm trăm người sống sót.Tào Hiên không khỏi hừ một tiếng tức giận.Vạn hộ và người của Đông trấn phủ ty Đông Châu đến quá muộn! Bằng khôngthì sao Thiên hộ sở quận Tú Thủy bọn họ sẽ thương vong đến mức độ này chứ?Nghịch Thần Kỳ cũng sẽ không bị di đảng của Lệ thái tử cướp đi.Sai đó, tâm thần Tào Hiên hơi động: “Lý phó thiên hộ? Không phải hắn tọa trấnở khu phía bắc sao? Sao cũng chết trận rồi? Còn nữa, rốt cuộc bên trong này đãxảy ra chuyện gì?”Tào Hiên ngưng thần nhìn khu vực phía bắc.Lúc nãy hắn đã cảm thấy kỳ quái, mấy cái cửa thông gió ở bên khu bắc đangtràn ngập khói đặc.“Là có người nhân cơ hội này để cướp ngục, còn g**t ch*t Lý phó thiên hộ.”Sắc mặt Bách hộ thất phẩm ngưng trọng, ôm quyền nói: “Bên trong có mộtlượng lớn Thái âm Độc Hỏa, chắc hẳn là do đám người Huyết Phong Đạo, mụctiêu của bọn họ là hai tên trọng phạm Huyết Phong Đạo bị giam giữ ở tầng dướicùng. Nhưng Kiếm Tàng Phong của Vô Tướng Thần Tông đã hiện thân ngăncản, Huyết Phong Đạo không thể chống lại, đành phải sử dụng Tử Mẫu ĐộcHỏa Đạn để mượn cơ hội bỏ chạy.”Hắn cười khổ nói: ‘Tuy nhiên, tù nhân tầng dưới cùng đã gặp tai vạ, Thái âmĐộc Hỏa đã bao trùm dưới nền đất, thậm chí còn lan tràn đến tầng thứ nhất,toàn bộ tù nhân tầng dưới đã bị chết sạch.”“Độc hỏa này vẫn đang còn thiêu đốt ở bên trong, không thể nào dập tắt. Cóđiều, khi đó còn có mấy người bịt mặt ra tay, phá hết tất cả khóa của các phònggiam trong tầng một và tầng hai, khiến cho đám phạm nhân ở bên trong cũngchạy ra khỏi khu phía bắc. . .”“Người bịt mặt?” Tào Hiên hơi cau mày: “Còn có một thế lực khác tiến vào khuphía bắc? Có thể nhận ra thân phận của những người bịt mặt này không?”Trên mặt tên Bách hộ Cẩm y vệ kia lại hiện lên vẻ khó khăn: “Đại nhân! Ta đãhỏi thăm các huynh đệ còn sống sót bên khu phía bắc, nhưng không có ai nhìnthấy mặt bọn họ. Ta đoán là những người nhìn thấy mặt họ đều không còn sốngsót.”“Còn về phần đám phạm nhân kia, khi đó cả đảm chỉ muốn chạy trốn khỏi nơinày, bên trong khu bắc lại có độc hỏa càn quấy, lòng người bàng hoàng, nêncàng không có ai chú ý đến thân phận của bọn họ.”