Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 449: Bọn họ đoán sai Tây Sơn Đường (5)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Đúng là có chuyện rồi.” Sở Hi Thanh gật đầu, vẻ mặt hắn vẫn thong dong, nhẹnhư mây gió: “Một là thợ săn Tây Sơn không muốn lại giao tiền thuế bình an.Một là Bạch Vân Trại, Cửu Đao Ổ đã bắt tay với quận quân Tây Sơn, cảnh cảođám thợ săn Tây Sơn, ai dám hiệu lực cho ta, thì đừng hòng săn bắn ở Tây Sơnnữa.”Thật ra thì Sở Hi Thanh cũng không muốn thu tiền thuế bình an này lắm.Hắn không giống Lưu Định Đường, cũng không mượn danh nghĩa bảo vệ đểbóc lột thậm tệ đám thợ săn Tây Sơn.Sở Hi Thanh thu một phần tiền, liền phải gánh thêm một phần trách nhiệm, phảibảo vệ đám thợ săn Tây Sơn này bình an.Tuy nhiên, lại không thể trực tiếp miễn trừ tiền thuế bình an này.Người đều giống nhau, tất cả chị sợ uy chứ không sợ đức.Nếu như hắn trực tiếp miễn trừ tiền thuế ‘máu’ này, thợ săn Tây Sơn sẽ khôngcảm kích hắn, mà chỉ có thể cho rằng thực lực của hắn không đủ, cho rằng hắnmềm yếu dễ bắt nạt.Chỉ có đầy đủ uy danh, sau đó miễn trừ tiền thuế ‘máu’, thì mới có thể làm chođám thợ săn Tây Sơn này cảm kích và mang ơn hắn, làm việc cho hắn.Sở Hi Thanh muốn thu phục thợ săn Tây Sơn, nhất định phải mưu tính cẩn thận,từng bước từng bước, không thể vội vàng.“Vậy thì phiền phức rồi.” Sắc mặt Lục Loạn Ly nghiêm nghị: “Kế hoạch của kẻgiật dây thật là độc ác và chu đáo. Bây giờ ngươi định làm gì?”“Trực tiếp xông lên thôi, giết đến khi bọn họ chịu phục mới thôi.”Sở Hi Thanh cười nhạt một tiếng: “Ý nghĩ của bọn họ rất tốt, nhưng lại đoán saithực lực của Tây Sơn Đường bây giờ. Có các ngươi ở đây, ta còn sợ ai chứ. Cáigọi là phá nhà huyện lệnh, ta cũng coi như là một huyện lệnh ở cái mảnh đấtnhỏ Tây Sơn này. Lần này không phá mấy nhà địa chủ hào tộc, thì bọn họ sẽ coiSở Hi Thanh ta là quả hồng mềm sao?”Khóe môi Lục Loạn Ly hơi cong lên.Nàng thầm nói lời này rất có lý, có một đại cao thủ thâm tàng bất lộ, sức chiếnđầu sánh vai với ngũ phẩm như mình ở đây, đám hề ở trấn Tây Sơn kai cũngdám làm càn?Lục Loạn Ly lại không chú ý đến Sở Hi Thanh dùng hai chữ ‘các ngươi’.Cũng đúng lúc này, Diệp Tri Thu dẫn đầu bốn giáo đầu, đi đến bên cạnh HuyếtNguyên Đồ Trụ.Bốn người họ đứng ở bốn phía, vẻ mặt nghiêm túc.Lôi Nguyên thì chắp tay sau lưng, đứng ở một bên nói: “Yên lặng! Đã đến giờ,Nhiên Huyết pháp tế sắp bắt đầu. Các ngươi còn không mau thanh tâm ngưngthần, vận chuyển nguyên công?”Hắn rất sợ hôm nay sẽ phát sinh biến cố giống như lần ở Thần Binh Viện, chonên dùng ánh mắt ác liệt để quan sát mỗi một kẻ khả nghi ở trong viện này.Chung quanh bên ngoài viện, còn có hai trăm vị võ sư được vũ trang đầy đủđang chờ lệnh, bất cứ lúc nào cũng có thể duy trì trật tự ở trong viện.Vẻ mặt Sở Hi Thanh trở nên nghiêm túc, hắn không nói gì nữa, mà tập trungvận chuyển Dưỡng Nguyên Công.Lưu Nhược Hi ngồi ở chỗ không xa sau lưng Sở Hi Thanh, chỉ là vẫn im lặngkhông lên tiếng.Nhưng khoảnh khắc này, trong mắt của hắn cũng hiện lên một vệt ánh sáng,sinh ra nỗi lòng mong chờ mãnh liệt.Muốn bắt đầu rồi sao?Đây là lần đầu tiên nàng tiếp xúc với Huyết Nguyên Đồ Trụ, cũng là lần đầutiên trải qua Nhiên Huyết pháp tế.Sở gia tiểu muội đã thay thế đường chủ, truyền thụ Trạch Huyết Thuật của Sởgia cho nàng, không biết lần này nàng có thể khai quật ra bao nhiêu huyết mạchđây?Ngay khi tia sáng cuối cùng ở chân trời biến mất, cơn mưa rào vẫn còn tầm tã.Mấy người Diệp Tri Thu bắt đầu tiến lên, mỗi người đều tế ba giọt Tiên ThầnChi Huyết về phía Huyết Nguyên Đồ Trụ.Huyết Nguyên Đồ Trụ lập tức xuất hiện ngọn lửa đỏ như máu, lan tràn ra nhưmột mặt trời nhỏ, làm cho toàn bộ viện bỗng nhiên trở nên cực kỳ nóng bỏng,tựa như đang lò lửa.Cùng lúc đó, một lượng lớn sương máu bắt đầu phiêu tán ra ngoài, bao trùm cảtòa tiểu viện này.Mà trong khoảnh khắc sương máu kia lan tràn ra, Sở Hi Thanh và Lưu NhượcHi đều cảm thấy toàn thân đau ngứa kịch liệt.Trong xương cốt của bọn họ vang lên những tiếng ‘kèn kẹt’, khiến cho bọn họcảm thấy ghê sợ, toàn thân phát lạnh.Tựa như có vô số yêu ma quỷ quái đang muốn bò ra ngoài từ trong xương cốtcủa chính mình, khiến cho bọn họ cảm thấy thân thể mình như sắp nổ tung, lạiđau đến không muốn sống.Dòng máu toàn thân cũng bắt đầu cháy hừng hực, hóa thành dung nham nóngbỏng, lưu chuyển trong cơ thể.Sở Vân Vân và Lục Loạn Ly thì lại có phản ứng như bình thường, đây khôngphải là lần đầu tiên hai người họ tiếp xúc với Huyết Nguyên Đồ Trụ.Tuy nhiên, hai người đều đóng kịch rất tốt, lúc này cũng giả bộ như không chịunổi, hai khuôn mặt nhỏ nhắn đã là một mảnh tái xanh, nhìn qua như đang rấtđau đớn.Sở Hi Thanh chịu đựng được qua cơn đau nhức ban đầu, liền làm theo lời dặndò của Diệp Tri Thu.Hắn ngưng thần định tâm, toàn lực vận chuyển Dưỡng Nguyên Công, có ngườinói làm như vậy thì hắn sẽ kích phát được càng nhiều lực lượng huyết mạch.Mãi đến tận một canh giờ sau, sương máu này mới từ từ tản đi.Khi một giọt máu cuối cùng tan đi, Lục Loạn Ly lập tức mở mắt ra.Khóe môi Lục Loạn Ly hơi cong lên, tâm trạng rất tốt.Huyết Nguyên Đồ Trụ của Vô Tướng Thần Tông, quả nhiên là vững chắc nhấttrong lục đại tiên tông.Lần này, nàng có ba loại thiên phú huyết mạch được tăng lên, thực lực lại tăngthêm một đoạn.Đừng thấy chỉ có ba loại thiên phú mà nhầm, cấp độ thiên phú huyết mạch củanàng vốn đã rất cao, vì vậy lần này nàng cũng kiếm được rất nhiều, đủ để khiếncho thực lực của nàng tăng lên gần nửa cấp bậc.Sau đó, Lục Loạn Ly lại nghiêng đầu nhìn về phía Sở Hi Thanh: “Ngươi saorồi? Có bao nhiêu loại thiên phú lên ngũ giai?”Mà lúc này, hai mắt Sở Hi Thanh đang sáng rực, nhìn chằm chằm vào bảngnhân vật của mình.

“Đúng là có chuyện rồi.” Sở Hi Thanh gật đầu, vẻ mặt hắn vẫn thong dong, nhẹ

như mây gió: “Một là thợ săn Tây Sơn không muốn lại giao tiền thuế bình an.

Một là Bạch Vân Trại, Cửu Đao Ổ đã bắt tay với quận quân Tây Sơn, cảnh cảo

đám thợ săn Tây Sơn, ai dám hiệu lực cho ta, thì đừng hòng săn bắn ở Tây Sơn

nữa.”

Thật ra thì Sở Hi Thanh cũng không muốn thu tiền thuế bình an này lắm.

Hắn không giống Lưu Định Đường, cũng không mượn danh nghĩa bảo vệ để

bóc lột thậm tệ đám thợ săn Tây Sơn.

Sở Hi Thanh thu một phần tiền, liền phải gánh thêm một phần trách nhiệm, phải

bảo vệ đám thợ săn Tây Sơn này bình an.

Tuy nhiên, lại không thể trực tiếp miễn trừ tiền thuế bình an này.

Người đều giống nhau, tất cả chị sợ uy chứ không sợ đức.

Nếu như hắn trực tiếp miễn trừ tiền thuế ‘máu’ này, thợ săn Tây Sơn sẽ không

cảm kích hắn, mà chỉ có thể cho rằng thực lực của hắn không đủ, cho rằng hắn

mềm yếu dễ bắt nạt.

Chỉ có đầy đủ uy danh, sau đó miễn trừ tiền thuế ‘máu’, thì mới có thể làm cho

đám thợ săn Tây Sơn này cảm kích và mang ơn hắn, làm việc cho hắn.

Sở Hi Thanh muốn thu phục thợ săn Tây Sơn, nhất định phải mưu tính cẩn thận,

từng bước từng bước, không thể vội vàng.

“Vậy thì phiền phức rồi.” Sắc mặt Lục Loạn Ly nghiêm nghị: “Kế hoạch của kẻ

giật dây thật là độc ác và chu đáo. Bây giờ ngươi định làm gì?”

“Trực tiếp xông lên thôi, giết đến khi bọn họ chịu phục mới thôi.”

Sở Hi Thanh cười nhạt một tiếng: “Ý nghĩ của bọn họ rất tốt, nhưng lại đoán sai

thực lực của Tây Sơn Đường bây giờ. Có các ngươi ở đây, ta còn sợ ai chứ. Cái

gọi là phá nhà huyện lệnh, ta cũng coi như là một huyện lệnh ở cái mảnh đất

nhỏ Tây Sơn này. Lần này không phá mấy nhà địa chủ hào tộc, thì bọn họ sẽ coi

Sở Hi Thanh ta là quả hồng mềm sao?”

Khóe môi Lục Loạn Ly hơi cong lên.

Nàng thầm nói lời này rất có lý, có một đại cao thủ thâm tàng bất lộ, sức chiến

đầu sánh vai với ngũ phẩm như mình ở đây, đám hề ở trấn Tây Sơn kai cũng

dám làm càn?

Lục Loạn Ly lại không chú ý đến Sở Hi Thanh dùng hai chữ ‘các ngươi’.

Cũng đúng lúc này, Diệp Tri Thu dẫn đầu bốn giáo đầu, đi đến bên cạnh Huyết

Nguyên Đồ Trụ.

Bốn người họ đứng ở bốn phía, vẻ mặt nghiêm túc.

Lôi Nguyên thì chắp tay sau lưng, đứng ở một bên nói: “Yên lặng! Đã đến giờ,

Nhiên Huyết pháp tế sắp bắt đầu. Các ngươi còn không mau thanh tâm ngưng

thần, vận chuyển nguyên công?”

Hắn rất sợ hôm nay sẽ phát sinh biến cố giống như lần ở Thần Binh Viện, cho

nên dùng ánh mắt ác liệt để quan sát mỗi một kẻ khả nghi ở trong viện này.

Chung quanh bên ngoài viện, còn có hai trăm vị võ sư được vũ trang đầy đủ

đang chờ lệnh, bất cứ lúc nào cũng có thể duy trì trật tự ở trong viện.

Vẻ mặt Sở Hi Thanh trở nên nghiêm túc, hắn không nói gì nữa, mà tập trung

vận chuyển Dưỡng Nguyên Công.

Lưu Nhược Hi ngồi ở chỗ không xa sau lưng Sở Hi Thanh, chỉ là vẫn im lặng

không lên tiếng.

Nhưng khoảnh khắc này, trong mắt của hắn cũng hiện lên một vệt ánh sáng,

sinh ra nỗi lòng mong chờ mãnh liệt.

Muốn bắt đầu rồi sao?

Đây là lần đầu tiên nàng tiếp xúc với Huyết Nguyên Đồ Trụ, cũng là lần đầu

tiên trải qua Nhiên Huyết pháp tế.

Sở gia tiểu muội đã thay thế đường chủ, truyền thụ Trạch Huyết Thuật của Sở

gia cho nàng, không biết lần này nàng có thể khai quật ra bao nhiêu huyết mạch

đây?

Ngay khi tia sáng cuối cùng ở chân trời biến mất, cơn mưa rào vẫn còn tầm tã.

Mấy người Diệp Tri Thu bắt đầu tiến lên, mỗi người đều tế ba giọt Tiên Thần

Chi Huyết về phía Huyết Nguyên Đồ Trụ.

Huyết Nguyên Đồ Trụ lập tức xuất hiện ngọn lửa đỏ như máu, lan tràn ra như

một mặt trời nhỏ, làm cho toàn bộ viện bỗng nhiên trở nên cực kỳ nóng bỏng,

tựa như đang lò lửa.

Cùng lúc đó, một lượng lớn sương máu bắt đầu phiêu tán ra ngoài, bao trùm cả

tòa tiểu viện này.

Mà trong khoảnh khắc sương máu kia lan tràn ra, Sở Hi Thanh và Lưu Nhược

Hi đều cảm thấy toàn thân đau ngứa kịch liệt.

Trong xương cốt của bọn họ vang lên những tiếng ‘kèn kẹt’, khiến cho bọn họ

cảm thấy ghê sợ, toàn thân phát lạnh.

Tựa như có vô số yêu ma quỷ quái đang muốn bò ra ngoài từ trong xương cốt

của chính mình, khiến cho bọn họ cảm thấy thân thể mình như sắp nổ tung, lại

đau đến không muốn sống.

Dòng máu toàn thân cũng bắt đầu cháy hừng hực, hóa thành dung nham nóng

bỏng, lưu chuyển trong cơ thể.

Sở Vân Vân và Lục Loạn Ly thì lại có phản ứng như bình thường, đây không

phải là lần đầu tiên hai người họ tiếp xúc với Huyết Nguyên Đồ Trụ.

Tuy nhiên, hai người đều đóng kịch rất tốt, lúc này cũng giả bộ như không chịu

nổi, hai khuôn mặt nhỏ nhắn đã là một mảnh tái xanh, nhìn qua như đang rất

đau đớn.

Sở Hi Thanh chịu đựng được qua cơn đau nhức ban đầu, liền làm theo lời dặn

dò của Diệp Tri Thu.

Hắn ngưng thần định tâm, toàn lực vận chuyển Dưỡng Nguyên Công, có người

nói làm như vậy thì hắn sẽ kích phát được càng nhiều lực lượng huyết mạch.

Mãi đến tận một canh giờ sau, sương máu này mới từ từ tản đi.

Khi một giọt máu cuối cùng tan đi, Lục Loạn Ly lập tức mở mắt ra.

Khóe môi Lục Loạn Ly hơi cong lên, tâm trạng rất tốt.

Huyết Nguyên Đồ Trụ của Vô Tướng Thần Tông, quả nhiên là vững chắc nhất

trong lục đại tiên tông.

Lần này, nàng có ba loại thiên phú huyết mạch được tăng lên, thực lực lại tăng

thêm một đoạn.

Đừng thấy chỉ có ba loại thiên phú mà nhầm, cấp độ thiên phú huyết mạch của

nàng vốn đã rất cao, vì vậy lần này nàng cũng kiếm được rất nhiều, đủ để khiến

cho thực lực của nàng tăng lên gần nửa cấp bậc.

Sau đó, Lục Loạn Ly lại nghiêng đầu nhìn về phía Sở Hi Thanh: “Ngươi sao

rồi? Có bao nhiêu loại thiên phú lên ngũ giai?”

Mà lúc này, hai mắt Sở Hi Thanh đang sáng rực, nhìn chằm chằm vào bảng

nhân vật của mình.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Đúng là có chuyện rồi.” Sở Hi Thanh gật đầu, vẻ mặt hắn vẫn thong dong, nhẹnhư mây gió: “Một là thợ săn Tây Sơn không muốn lại giao tiền thuế bình an.Một là Bạch Vân Trại, Cửu Đao Ổ đã bắt tay với quận quân Tây Sơn, cảnh cảođám thợ săn Tây Sơn, ai dám hiệu lực cho ta, thì đừng hòng săn bắn ở Tây Sơnnữa.”Thật ra thì Sở Hi Thanh cũng không muốn thu tiền thuế bình an này lắm.Hắn không giống Lưu Định Đường, cũng không mượn danh nghĩa bảo vệ đểbóc lột thậm tệ đám thợ săn Tây Sơn.Sở Hi Thanh thu một phần tiền, liền phải gánh thêm một phần trách nhiệm, phảibảo vệ đám thợ săn Tây Sơn này bình an.Tuy nhiên, lại không thể trực tiếp miễn trừ tiền thuế bình an này.Người đều giống nhau, tất cả chị sợ uy chứ không sợ đức.Nếu như hắn trực tiếp miễn trừ tiền thuế ‘máu’ này, thợ săn Tây Sơn sẽ khôngcảm kích hắn, mà chỉ có thể cho rằng thực lực của hắn không đủ, cho rằng hắnmềm yếu dễ bắt nạt.Chỉ có đầy đủ uy danh, sau đó miễn trừ tiền thuế ‘máu’, thì mới có thể làm chođám thợ săn Tây Sơn này cảm kích và mang ơn hắn, làm việc cho hắn.Sở Hi Thanh muốn thu phục thợ săn Tây Sơn, nhất định phải mưu tính cẩn thận,từng bước từng bước, không thể vội vàng.“Vậy thì phiền phức rồi.” Sắc mặt Lục Loạn Ly nghiêm nghị: “Kế hoạch của kẻgiật dây thật là độc ác và chu đáo. Bây giờ ngươi định làm gì?”“Trực tiếp xông lên thôi, giết đến khi bọn họ chịu phục mới thôi.”Sở Hi Thanh cười nhạt một tiếng: “Ý nghĩ của bọn họ rất tốt, nhưng lại đoán saithực lực của Tây Sơn Đường bây giờ. Có các ngươi ở đây, ta còn sợ ai chứ. Cáigọi là phá nhà huyện lệnh, ta cũng coi như là một huyện lệnh ở cái mảnh đấtnhỏ Tây Sơn này. Lần này không phá mấy nhà địa chủ hào tộc, thì bọn họ sẽ coiSở Hi Thanh ta là quả hồng mềm sao?”Khóe môi Lục Loạn Ly hơi cong lên.Nàng thầm nói lời này rất có lý, có một đại cao thủ thâm tàng bất lộ, sức chiếnđầu sánh vai với ngũ phẩm như mình ở đây, đám hề ở trấn Tây Sơn kai cũngdám làm càn?Lục Loạn Ly lại không chú ý đến Sở Hi Thanh dùng hai chữ ‘các ngươi’.Cũng đúng lúc này, Diệp Tri Thu dẫn đầu bốn giáo đầu, đi đến bên cạnh HuyếtNguyên Đồ Trụ.Bốn người họ đứng ở bốn phía, vẻ mặt nghiêm túc.Lôi Nguyên thì chắp tay sau lưng, đứng ở một bên nói: “Yên lặng! Đã đến giờ,Nhiên Huyết pháp tế sắp bắt đầu. Các ngươi còn không mau thanh tâm ngưngthần, vận chuyển nguyên công?”Hắn rất sợ hôm nay sẽ phát sinh biến cố giống như lần ở Thần Binh Viện, chonên dùng ánh mắt ác liệt để quan sát mỗi một kẻ khả nghi ở trong viện này.Chung quanh bên ngoài viện, còn có hai trăm vị võ sư được vũ trang đầy đủđang chờ lệnh, bất cứ lúc nào cũng có thể duy trì trật tự ở trong viện.Vẻ mặt Sở Hi Thanh trở nên nghiêm túc, hắn không nói gì nữa, mà tập trungvận chuyển Dưỡng Nguyên Công.Lưu Nhược Hi ngồi ở chỗ không xa sau lưng Sở Hi Thanh, chỉ là vẫn im lặngkhông lên tiếng.Nhưng khoảnh khắc này, trong mắt của hắn cũng hiện lên một vệt ánh sáng,sinh ra nỗi lòng mong chờ mãnh liệt.Muốn bắt đầu rồi sao?Đây là lần đầu tiên nàng tiếp xúc với Huyết Nguyên Đồ Trụ, cũng là lần đầutiên trải qua Nhiên Huyết pháp tế.Sở gia tiểu muội đã thay thế đường chủ, truyền thụ Trạch Huyết Thuật của Sởgia cho nàng, không biết lần này nàng có thể khai quật ra bao nhiêu huyết mạchđây?Ngay khi tia sáng cuối cùng ở chân trời biến mất, cơn mưa rào vẫn còn tầm tã.Mấy người Diệp Tri Thu bắt đầu tiến lên, mỗi người đều tế ba giọt Tiên ThầnChi Huyết về phía Huyết Nguyên Đồ Trụ.Huyết Nguyên Đồ Trụ lập tức xuất hiện ngọn lửa đỏ như máu, lan tràn ra nhưmột mặt trời nhỏ, làm cho toàn bộ viện bỗng nhiên trở nên cực kỳ nóng bỏng,tựa như đang lò lửa.Cùng lúc đó, một lượng lớn sương máu bắt đầu phiêu tán ra ngoài, bao trùm cảtòa tiểu viện này.Mà trong khoảnh khắc sương máu kia lan tràn ra, Sở Hi Thanh và Lưu NhượcHi đều cảm thấy toàn thân đau ngứa kịch liệt.Trong xương cốt của bọn họ vang lên những tiếng ‘kèn kẹt’, khiến cho bọn họcảm thấy ghê sợ, toàn thân phát lạnh.Tựa như có vô số yêu ma quỷ quái đang muốn bò ra ngoài từ trong xương cốtcủa chính mình, khiến cho bọn họ cảm thấy thân thể mình như sắp nổ tung, lạiđau đến không muốn sống.Dòng máu toàn thân cũng bắt đầu cháy hừng hực, hóa thành dung nham nóngbỏng, lưu chuyển trong cơ thể.Sở Vân Vân và Lục Loạn Ly thì lại có phản ứng như bình thường, đây khôngphải là lần đầu tiên hai người họ tiếp xúc với Huyết Nguyên Đồ Trụ.Tuy nhiên, hai người đều đóng kịch rất tốt, lúc này cũng giả bộ như không chịunổi, hai khuôn mặt nhỏ nhắn đã là một mảnh tái xanh, nhìn qua như đang rấtđau đớn.Sở Hi Thanh chịu đựng được qua cơn đau nhức ban đầu, liền làm theo lời dặndò của Diệp Tri Thu.Hắn ngưng thần định tâm, toàn lực vận chuyển Dưỡng Nguyên Công, có ngườinói làm như vậy thì hắn sẽ kích phát được càng nhiều lực lượng huyết mạch.Mãi đến tận một canh giờ sau, sương máu này mới từ từ tản đi.Khi một giọt máu cuối cùng tan đi, Lục Loạn Ly lập tức mở mắt ra.Khóe môi Lục Loạn Ly hơi cong lên, tâm trạng rất tốt.Huyết Nguyên Đồ Trụ của Vô Tướng Thần Tông, quả nhiên là vững chắc nhấttrong lục đại tiên tông.Lần này, nàng có ba loại thiên phú huyết mạch được tăng lên, thực lực lại tăngthêm một đoạn.Đừng thấy chỉ có ba loại thiên phú mà nhầm, cấp độ thiên phú huyết mạch củanàng vốn đã rất cao, vì vậy lần này nàng cũng kiếm được rất nhiều, đủ để khiếncho thực lực của nàng tăng lên gần nửa cấp bậc.Sau đó, Lục Loạn Ly lại nghiêng đầu nhìn về phía Sở Hi Thanh: “Ngươi saorồi? Có bao nhiêu loại thiên phú lên ngũ giai?”Mà lúc này, hai mắt Sở Hi Thanh đang sáng rực, nhìn chằm chằm vào bảngnhân vật của mình.

Chương 449: Bọn họ đoán sai Tây Sơn Đường (5)