Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 460: Thùng phá sảnh (5)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Khi Sở Hi Thanh đang ảo tưởng sức mạnh, thần sắc Sở Vân Vân hơi động, nhìnvề phía ngoài cửa viện.Nàng cảm ứng được Lưu Nhược Hi đang đi về phía chủ viện.Vị thiếu nữ này cắt tóc ngắn, ăn mặc một bộ giáp da bó sát người, dáng ngườihiên ngang. Nàng đi đến trước cửa viện, sắc mặt nghiêm nghị mà ôm quyền vềphía cửa viện đang đóng chặt: “Đường chủ đại nhân, toàn bộ đàn chủ và phóđàn chủ đã đến đông đủ, tất cả đang chờ ở bên ngoài.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì ung dung mặc áo vào, rồi lại đeo các pháp khí củamình lên, lúc này mới đẩy cửa đi ra ngoài.Khi hắn dẫn Sở Vân Vân và Lưu Nhược Hi đến đại sảnh, chỉ thấy Lục Loạn Ly,Lý Thần Sơn, Chu Lương Thần, Ngụy Dương, Hướng Quỳ, Vương Chính vàmười mấy vị phó đàn chủ cấp độ bát phẩm đang tụ tập ở đây, tất cả đều tụ tập ởdưới một mái nhà.Trong số này, còn có một người mặc trang phục đàn chủ, người này là một namtử mặt đen tầm bốn mươi tuổi, đang ngồi ở vị trí thấp nhất ở bên phải.Hắn tên là Lỗ Bình Nguyên, chính là đàn chủ đàn chữ Nguyên.Người này là thuộc hạ cũ của Lưu Định Đường, phụ trách công việc thu thập tinđồn và tình báo trên giang hồ.Người này bị bắt cùng với Lưu Định Đường ở trận chiến Tây Sơn vào hơn mộttháng trước, sau đó lại được Thiết Tiếu Sinh đề cử cho Sở Hi Thanh.Người này là đối thủ cũ của Thiết Kỳ Bang.Thiết Kỳ Bang đại bại ở trấn Tây Sơn ba lần, Lỗ Bình Nguyên này đều có côngrất lớn, cho nên Thiết Tiếu Sinh rất có ấn tượng với người này.Tây Sơn Đường của Sở Hi Thanh cũng đang thiếu một nhân tài về phương diệnnày.Bởi vậy, sau khi hắn điều tra và khảo sát, phát hiện người này không làm việcxấu, lại rất có năng lực trong việc tìm hiểu tin tức, nên Sở Hi Thanh đã mời hắntừ trong nhà giam ra, để hắn làm đàn chủ đàn chữ Nguyên, phụ trách ba mươingười, chuyên đi dò hỏi và thu thập tin tức bốn phương.Tin tức bên phía Ngô Mị Nương rất đáng tin cậy, cũng rất kịp thời. Nhưng màmỗi một tin tức đều cần tiền, hơn nữa còn rất đắt.Mà lại, một khi có chiến sự, quân tình khẩn cấp, lẽ nào Sở Hi Thanh còn có thểhi vọng vào Ngô Mị Nương ở cách một con sông sao?Lỗ Bình Nguyên cũng rất lưu manh, chỉ cần có tiền thì hắn sẽ làm việc cho aicũng được.Sở đường chủ hào phóng hơn Lưu Định Đường nhiều, trực tiếp cho hắn támtrăm lượng bạc tiền lương bổng. Còn hứa hẹn một phần bí dược thất phẩm hạ,đãi ngộ đã gần bằng với Ngụy Dương và Lý Thần Sơn.Ngoài ra, còn có một vị phó đường chủ của Tuyển Phong Đường cũng nằmtrong số đó.Khi Sở Hi Thanh đi vào đại sảnh, tất cả mọi người đều dồn dập đứng dậy,miệng hô “Đường chủ”!Sở Hi Thanh khoát tay một cái, ra hiệu cho mọi người không cần đa lễ.Hắn đi đến vị trí cao nhất, cũng lười ngồi xuống mà ôm quyền nhìn mọi ngườichung quanh: “Xin lỗi, ta vừa mới tu luyện một môn ngoại công, làm lỡ thờigian, khiến các vị phải chờ rồi.”Thần sắc của Lý Thần Sơn và tất cả mọi người đều hơi nghiêm lại, khom mìnhhành lễ, miệng nói không dám.Khóe môi Lục Loạn Ly không khỏi giật giật, lòng thầm nói tên này thật sự làbình tĩnh. Đã đến thời điểm này rồi mà còn có tâm tư tu luyện?Còn nữa, cái tên này tu luyện ngoại công gì vậy? Không sợ nội ngoại xung độthay sao?Nội ngoại kiêm tu, hắn coi mình là Vũ Liệt thiên vương?Lúc này, Sở Hi Thanh lại nhìn ra ngoài đại sảnh.Trên thao trường rộng rãi ở bên này, đang có 670 người đang đứng thẳng.Tất cả đều là người cao to lực lưỡng, võ trang đầy đủ.Đội hình của bọn họ rất nghiêm chỉnh, khí thế bức người!Sĩ khí lại không cao lắm, Sở Hi Thanh nhìn ra có rất nhiều người đều đang thấpthỏm và bất an.Đường chủ của bọn họ tất nhiên là thiếu niên anh hùng, làm việc công bằng,hơn nữa còn nhân nghĩa vô song.Nhưng mà lấy lực lượng của một đường là Tây Sơn Đường để đấu với toàn bộthế lực của trấn Tây Sơn, việc này khó tránh khỏi làm cho người ta thấy bất an.Không biết hôm nay sẽ có bao nhiêu huynh đệ thương vong. . .Sở Hi Thanh thỏa mãn mà thu hồi tầm mắt: “Rất tốt! Trừ đàn chữ Nguyên ra,toàn bộ thành viên của bảy phân đàn đều có mặt, không thiếu một người nào.Chư vị, các ngươi có biết hôm nay ta triệu tập mọi người đến đây là để làm gìkhông?”“Chúng ta rõ ràng.” Chu Lương Thần liếc mắt nhìn đám người, trong mắt hiệnlên một tia tàn khốc: “Tấn công tiêu việt Văn gia bảo và Vân hạc sơn trang,mạnh mẽ thu thuế!’Lục Loạn Ly cũng cười gằn một tiếng: “San bằng tất cả địa chủ cường hào ởTây Sơn!”Chu Lương Thần nghe vậy thì không khỏi kinh ngạc mà liếc mắt nhìn Lục LoạnLy.Hắn chỉ nghĩ san bằng Vân gia bảo và Vân Hạc sơn trang để trút cơn giận thôi.Vị Lục đàn chủ này còn khí phách hơn hắn nhiều. 

Khi Sở Hi Thanh đang ảo tưởng sức mạnh, thần sắc Sở Vân Vân hơi động, nhìn

về phía ngoài cửa viện.

Nàng cảm ứng được Lưu Nhược Hi đang đi về phía chủ viện.

Vị thiếu nữ này cắt tóc ngắn, ăn mặc một bộ giáp da bó sát người, dáng người

hiên ngang. Nàng đi đến trước cửa viện, sắc mặt nghiêm nghị mà ôm quyền về

phía cửa viện đang đóng chặt: “Đường chủ đại nhân, toàn bộ đàn chủ và phó

đàn chủ đã đến đông đủ, tất cả đang chờ ở bên ngoài.”

Sở Hi Thanh nghe vậy thì ung dung mặc áo vào, rồi lại đeo các pháp khí của

mình lên, lúc này mới đẩy cửa đi ra ngoài.

Khi hắn dẫn Sở Vân Vân và Lưu Nhược Hi đến đại sảnh, chỉ thấy Lục Loạn Ly,

Lý Thần Sơn, Chu Lương Thần, Ngụy Dương, Hướng Quỳ, Vương Chính và

mười mấy vị phó đàn chủ cấp độ bát phẩm đang tụ tập ở đây, tất cả đều tụ tập ở

dưới một mái nhà.

Trong số này, còn có một người mặc trang phục đàn chủ, người này là một nam

tử mặt đen tầm bốn mươi tuổi, đang ngồi ở vị trí thấp nhất ở bên phải.

Hắn tên là Lỗ Bình Nguyên, chính là đàn chủ đàn chữ Nguyên.

Người này là thuộc hạ cũ của Lưu Định Đường, phụ trách công việc thu thập tin

đồn và tình báo trên giang hồ.

Người này bị bắt cùng với Lưu Định Đường ở trận chiến Tây Sơn vào hơn một

tháng trước, sau đó lại được Thiết Tiếu Sinh đề cử cho Sở Hi Thanh.

Người này là đối thủ cũ của Thiết Kỳ Bang.

Thiết Kỳ Bang đại bại ở trấn Tây Sơn ba lần, Lỗ Bình Nguyên này đều có công

rất lớn, cho nên Thiết Tiếu Sinh rất có ấn tượng với người này.

Tây Sơn Đường của Sở Hi Thanh cũng đang thiếu một nhân tài về phương diện

này.

Bởi vậy, sau khi hắn điều tra và khảo sát, phát hiện người này không làm việc

xấu, lại rất có năng lực trong việc tìm hiểu tin tức, nên Sở Hi Thanh đã mời hắn

từ trong nhà giam ra, để hắn làm đàn chủ đàn chữ Nguyên, phụ trách ba mươi

người, chuyên đi dò hỏi và thu thập tin tức bốn phương.

Tin tức bên phía Ngô Mị Nương rất đáng tin cậy, cũng rất kịp thời. Nhưng mà

mỗi một tin tức đều cần tiền, hơn nữa còn rất đắt.

Mà lại, một khi có chiến sự, quân tình khẩn cấp, lẽ nào Sở Hi Thanh còn có thể

hi vọng vào Ngô Mị Nương ở cách một con sông sao?

Lỗ Bình Nguyên cũng rất lưu manh, chỉ cần có tiền thì hắn sẽ làm việc cho ai

cũng được.

Sở đường chủ hào phóng hơn Lưu Định Đường nhiều, trực tiếp cho hắn tám

trăm lượng bạc tiền lương bổng. Còn hứa hẹn một phần bí dược thất phẩm hạ,

đãi ngộ đã gần bằng với Ngụy Dương và Lý Thần Sơn.

Ngoài ra, còn có một vị phó đường chủ của Tuyển Phong Đường cũng nằm

trong số đó.

Khi Sở Hi Thanh đi vào đại sảnh, tất cả mọi người đều dồn dập đứng dậy,

miệng hô “Đường chủ”!

Sở Hi Thanh khoát tay một cái, ra hiệu cho mọi người không cần đa lễ.

Hắn đi đến vị trí cao nhất, cũng lười ngồi xuống mà ôm quyền nhìn mọi người

chung quanh: “Xin lỗi, ta vừa mới tu luyện một môn ngoại công, làm lỡ thời

gian, khiến các vị phải chờ rồi.”

Thần sắc của Lý Thần Sơn và tất cả mọi người đều hơi nghiêm lại, khom mình

hành lễ, miệng nói không dám.

Khóe môi Lục Loạn Ly không khỏi giật giật, lòng thầm nói tên này thật sự là

bình tĩnh. Đã đến thời điểm này rồi mà còn có tâm tư tu luyện?

Còn nữa, cái tên này tu luyện ngoại công gì vậy? Không sợ nội ngoại xung đột

hay sao?

Nội ngoại kiêm tu, hắn coi mình là Vũ Liệt thiên vương?

Lúc này, Sở Hi Thanh lại nhìn ra ngoài đại sảnh.

Trên thao trường rộng rãi ở bên này, đang có 670 người đang đứng thẳng.

Tất cả đều là người cao to lực lưỡng, võ trang đầy đủ.

Đội hình của bọn họ rất nghiêm chỉnh, khí thế bức người!

Sĩ khí lại không cao lắm, Sở Hi Thanh nhìn ra có rất nhiều người đều đang thấp

thỏm và bất an.

Đường chủ của bọn họ tất nhiên là thiếu niên anh hùng, làm việc công bằng,

hơn nữa còn nhân nghĩa vô song.

Nhưng mà lấy lực lượng của một đường là Tây Sơn Đường để đấu với toàn bộ

thế lực của trấn Tây Sơn, việc này khó tránh khỏi làm cho người ta thấy bất an.

Không biết hôm nay sẽ có bao nhiêu huynh đệ thương vong. . .

Sở Hi Thanh thỏa mãn mà thu hồi tầm mắt: “Rất tốt! Trừ đàn chữ Nguyên ra,

toàn bộ thành viên của bảy phân đàn đều có mặt, không thiếu một người nào.

Chư vị, các ngươi có biết hôm nay ta triệu tập mọi người đến đây là để làm gì

không?”

“Chúng ta rõ ràng.” Chu Lương Thần liếc mắt nhìn đám người, trong mắt hiện

lên một tia tàn khốc: “Tấn công tiêu việt Văn gia bảo và Vân hạc sơn trang,

mạnh mẽ thu thuế!’

Lục Loạn Ly cũng cười gằn một tiếng: “San bằng tất cả địa chủ cường hào ở

Tây Sơn!”

Chu Lương Thần nghe vậy thì không khỏi kinh ngạc mà liếc mắt nhìn Lục Loạn

Ly.

Hắn chỉ nghĩ san bằng Vân gia bảo và Vân Hạc sơn trang để trút cơn giận thôi.

Vị Lục đàn chủ này còn khí phách hơn hắn nhiều. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Khi Sở Hi Thanh đang ảo tưởng sức mạnh, thần sắc Sở Vân Vân hơi động, nhìnvề phía ngoài cửa viện.Nàng cảm ứng được Lưu Nhược Hi đang đi về phía chủ viện.Vị thiếu nữ này cắt tóc ngắn, ăn mặc một bộ giáp da bó sát người, dáng ngườihiên ngang. Nàng đi đến trước cửa viện, sắc mặt nghiêm nghị mà ôm quyền vềphía cửa viện đang đóng chặt: “Đường chủ đại nhân, toàn bộ đàn chủ và phóđàn chủ đã đến đông đủ, tất cả đang chờ ở bên ngoài.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì ung dung mặc áo vào, rồi lại đeo các pháp khí củamình lên, lúc này mới đẩy cửa đi ra ngoài.Khi hắn dẫn Sở Vân Vân và Lưu Nhược Hi đến đại sảnh, chỉ thấy Lục Loạn Ly,Lý Thần Sơn, Chu Lương Thần, Ngụy Dương, Hướng Quỳ, Vương Chính vàmười mấy vị phó đàn chủ cấp độ bát phẩm đang tụ tập ở đây, tất cả đều tụ tập ởdưới một mái nhà.Trong số này, còn có một người mặc trang phục đàn chủ, người này là một namtử mặt đen tầm bốn mươi tuổi, đang ngồi ở vị trí thấp nhất ở bên phải.Hắn tên là Lỗ Bình Nguyên, chính là đàn chủ đàn chữ Nguyên.Người này là thuộc hạ cũ của Lưu Định Đường, phụ trách công việc thu thập tinđồn và tình báo trên giang hồ.Người này bị bắt cùng với Lưu Định Đường ở trận chiến Tây Sơn vào hơn mộttháng trước, sau đó lại được Thiết Tiếu Sinh đề cử cho Sở Hi Thanh.Người này là đối thủ cũ của Thiết Kỳ Bang.Thiết Kỳ Bang đại bại ở trấn Tây Sơn ba lần, Lỗ Bình Nguyên này đều có côngrất lớn, cho nên Thiết Tiếu Sinh rất có ấn tượng với người này.Tây Sơn Đường của Sở Hi Thanh cũng đang thiếu một nhân tài về phương diệnnày.Bởi vậy, sau khi hắn điều tra và khảo sát, phát hiện người này không làm việcxấu, lại rất có năng lực trong việc tìm hiểu tin tức, nên Sở Hi Thanh đã mời hắntừ trong nhà giam ra, để hắn làm đàn chủ đàn chữ Nguyên, phụ trách ba mươingười, chuyên đi dò hỏi và thu thập tin tức bốn phương.Tin tức bên phía Ngô Mị Nương rất đáng tin cậy, cũng rất kịp thời. Nhưng màmỗi một tin tức đều cần tiền, hơn nữa còn rất đắt.Mà lại, một khi có chiến sự, quân tình khẩn cấp, lẽ nào Sở Hi Thanh còn có thểhi vọng vào Ngô Mị Nương ở cách một con sông sao?Lỗ Bình Nguyên cũng rất lưu manh, chỉ cần có tiền thì hắn sẽ làm việc cho aicũng được.Sở đường chủ hào phóng hơn Lưu Định Đường nhiều, trực tiếp cho hắn támtrăm lượng bạc tiền lương bổng. Còn hứa hẹn một phần bí dược thất phẩm hạ,đãi ngộ đã gần bằng với Ngụy Dương và Lý Thần Sơn.Ngoài ra, còn có một vị phó đường chủ của Tuyển Phong Đường cũng nằmtrong số đó.Khi Sở Hi Thanh đi vào đại sảnh, tất cả mọi người đều dồn dập đứng dậy,miệng hô “Đường chủ”!Sở Hi Thanh khoát tay một cái, ra hiệu cho mọi người không cần đa lễ.Hắn đi đến vị trí cao nhất, cũng lười ngồi xuống mà ôm quyền nhìn mọi ngườichung quanh: “Xin lỗi, ta vừa mới tu luyện một môn ngoại công, làm lỡ thờigian, khiến các vị phải chờ rồi.”Thần sắc của Lý Thần Sơn và tất cả mọi người đều hơi nghiêm lại, khom mìnhhành lễ, miệng nói không dám.Khóe môi Lục Loạn Ly không khỏi giật giật, lòng thầm nói tên này thật sự làbình tĩnh. Đã đến thời điểm này rồi mà còn có tâm tư tu luyện?Còn nữa, cái tên này tu luyện ngoại công gì vậy? Không sợ nội ngoại xung độthay sao?Nội ngoại kiêm tu, hắn coi mình là Vũ Liệt thiên vương?Lúc này, Sở Hi Thanh lại nhìn ra ngoài đại sảnh.Trên thao trường rộng rãi ở bên này, đang có 670 người đang đứng thẳng.Tất cả đều là người cao to lực lưỡng, võ trang đầy đủ.Đội hình của bọn họ rất nghiêm chỉnh, khí thế bức người!Sĩ khí lại không cao lắm, Sở Hi Thanh nhìn ra có rất nhiều người đều đang thấpthỏm và bất an.Đường chủ của bọn họ tất nhiên là thiếu niên anh hùng, làm việc công bằng,hơn nữa còn nhân nghĩa vô song.Nhưng mà lấy lực lượng của một đường là Tây Sơn Đường để đấu với toàn bộthế lực của trấn Tây Sơn, việc này khó tránh khỏi làm cho người ta thấy bất an.Không biết hôm nay sẽ có bao nhiêu huynh đệ thương vong. . .Sở Hi Thanh thỏa mãn mà thu hồi tầm mắt: “Rất tốt! Trừ đàn chữ Nguyên ra,toàn bộ thành viên của bảy phân đàn đều có mặt, không thiếu một người nào.Chư vị, các ngươi có biết hôm nay ta triệu tập mọi người đến đây là để làm gìkhông?”“Chúng ta rõ ràng.” Chu Lương Thần liếc mắt nhìn đám người, trong mắt hiệnlên một tia tàn khốc: “Tấn công tiêu việt Văn gia bảo và Vân hạc sơn trang,mạnh mẽ thu thuế!’Lục Loạn Ly cũng cười gằn một tiếng: “San bằng tất cả địa chủ cường hào ởTây Sơn!”Chu Lương Thần nghe vậy thì không khỏi kinh ngạc mà liếc mắt nhìn Lục LoạnLy.Hắn chỉ nghĩ san bằng Vân gia bảo và Vân Hạc sơn trang để trút cơn giận thôi.Vị Lục đàn chủ này còn khí phách hơn hắn nhiều. 

Chương 460: Thùng phá sảnh (5)