Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 462: Thùng phá sảnh (7)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Quận thừa Tả Thiên Lộ nói đến đây, lập tức chú ý đến ánh mắt giễu cợt của TảThanh Vân.Tả Thiên Lộ bỗng nhiên hiểu ra.Kẻ sĩ không thể không có ý chí kiên định, trọng trách thì nặng mà đường thì xa.Người phải làm nhiệm vụ của mình, cớ gì ngại khó ngại xa?Trong mắt của mình, họa phúc của bách tính và an nguy của thầy là nhân vànghĩa của mình, hắn có thể vì thế mà không tiếc tất cả.Còn tại trong lòng của Tả Thanh Vân, Sở Hi Thanh là bạn bè, mà con trai mìnhcoi trọng nhất là nghĩa khí bạn bè, tình hình gia đình, nó cũng sẽ liều tất cả vìnhững thứ đó.Quận thừa Tả Thiên Lộ khẽ thở dài, thu hồi câu chuyện.Thần thái hắn tiêu điều, cất bước đi về phía chủ viện, giọng nói dứt khoát cứngrắn: “Nói chúng là hôm nay không cho phép ngươi bước ra ngoài một bước! Tasẽ để người nhìn chằm chằm vào ngươi. Trước kia ta đã nói với ngươi rồi, chọnbạn thì phải tinh mắt, Sở Hi Thanh không có tương lai. Bình thường ngươimuốn hồ đồ thế nào thì ta cũng mặc, nhưng hôm nay nhất định phải nghe ta,đừng đi tìm Sở Hi Thanh nữa.”Tả Thanh Vân nhíu chặt lông mày, ánh mắt khó hiểu: “Ngươi dựa vào cái gì màcho rằng tiểu Sở sẽ xong đời?”“Cái này há còn không rõ ràng?” Quận thừa Tả Thiên Lộ cảm thấy buồn cười:“Hắn rất thông minh, mặc kệ là ý tưởng xây dựng kênh đào, hay là hành độngbỏ nhiều tiền để mua công văn từ nha môn, tất cả đều thấy được sự thông minhvà cẩn thận của hắn.”“Tuy nhiên, người này có một tật xấu giống như Thiết Cuồng Nhân, xuất thântừ tầng chót lại có dã tâm bừng bừng, mơ tưởng xa vời, không tự hiểu lấy mình.Lợi ích của con kênh đào kia quá to lớn, to lớn đến mức hắn không thể giữđược.”“Dựa vào cái gì mà không giữ được?” Tả Thanh Vân cười gằn: “Chỉ bằng mấytên rác rưởi Thẩm Chu và Thượng Quan Thần Hạo kia?”“Thượng Quan Thần Hạo có tâm tính của kiêu hùng, co được dãn được. Từ khihắn lên làm gia chủ thì thế lực của Thượng Quan gia đã mở rộng gần gấp đôi,ngươi dựa vào cái gì mà cho rằng hắn là phế vật? Còn về phần Thẩm Chu, hắnchuyên về kinh doanh, sau khi Anh Ma Cốc mà Thẩm gia coi như sinh mạng bịhủy, tình hình kinh tế của nhà hắn vẫn không tụt xuống, từ đó có thể thấy đượcnăng lực của hắn.”Quận thừa Tả Thiên Lộ liếc mắt nhìn Tả Thanh Vân: “Nếu như hai người nàycòn chưa đủ, vậy thì thêm quận trưởng phu nhân nữa thì sao?”Con ngươi của Tả Thanh Vân co rút lại, ngây người tại chỗ: “Quận trưởng phunhân? Nhưng mà nếu như quận trưởng đại nhân cũng nhúng tay vào, thì saongươi có thể lấy được công văn cho Sở Hi Thanh?”“Thượng Quan Thần Hạo muốn tê liệt ý thức phòng bị của Sở Hi Thanh, chonên không thèm cản trở mà thôi.”Quận thừa Tả Thiên Lộ lắc đầu: “Hơn nữa, trong mắt của quận trưởng, Sở HiThanh thắng, thì hắn có thể lấy hơn ba phần thuế so với năm ngoái, còn có thểgiở trò với đám địa chủ kia, sẽ kiếm được không dưới năm mươi vạn lượng bạc.Sở Hi Thanh thua, thì quận trưởng có thể lấy một phần cổ phần của kênh đàoTây Sơn, đó là ít nhất. Dù thế nào thì hắn cũng thắng, tại sao lại không đápứng?”Tả Thiên Lộ chắp tay sau lưng, men say mông lung, dáng người loạng choạngđi về phía trước: “Ngươi nhất định cho rằng Sở Hi Thanh có Thiết Kỳ Bang làmô dù, lần này nhất định sẽ không thua. Nhưng ngươi đừng quên, quận trưởngphu nhân xuất thân từ môn phái nào, chung quanh đây lại có bao nhiêu thế lựclà đồng môn với quận trưởng phu nhân.”Tả Thanh Vân ngưng thần nghiền ngẫm, sau đó con ngươi co rút lại.Là Thập Thất Liên Hoàn Ổ ở hồ Đông Dương trên thượng du sông Thần Tú!Long đầu Nhậm Đạo Hành và quận trưởng phu nhân đều xuất thân từ Nam Hảikiếm phái.Hắn nắm chặt song quyền, đầu ngón tay đã đâm vào da thịt mà vẫn không haybiết.Lúc này, Tả Thanh Vân chỉ có một ý nghĩa, đó chính là nghĩ cách chạy ra khỏinơi này, nhất định phải ngăn cản Sở Hi Thanh xuất bình đánh Văn gia bảo.Đó là một cái dương mưu, cũng là một cái bẫy.Những người kia ép Sở Hi Thanh tấn công Văn gia bảo, là chuẩn bị diệt trừ TâySơn Đường của Sở Hi Thanh trong một lần!Cùng lúc đó, tổng đà của Thiết Kỳ Bang.Thiết Cuồng Nhân nhìn Ngô Mị Nương ở trước mặt, hắn híp mắt lại, hai mắtsắc bén như kiếm: “Mị Nương, ngươi xác định là Thập Thất Liên Hoàn Ổ muốnra tay với Thiết Kỳ Bang ta?”“Ta lừa ngươi thì có lợi ích gì?” Ngô Mị Nương cầm cái tẩu thuốc lá nhỏ củanàng mà nuốt mây nhả khói: “Năm ngày trước, Long đầu Nhậm Đạo Hành củaThập Thất Liên Hoàn Ổ đã triệu tập tám mươi chiếc thuyền lớn, tám ngườingàn, lúc này đang ẩn núp ở gần quận Tầm Dương, các ngươi điều tra một chútlà sẽ biết chuyện này thôi.”“Ta biết Kỳ chủ ngươi đã tụ tập hai ngàn tinh nhuệ, chuẩn bị bảo vệ cho TâySơn Đường. Nhưng vị Nhậm long đầu kia sẽ chờ binh mã tinh nhuệ của Thiếtkỳ chủ ngươi lên bờ, sau đó xuôi dòng mà xuống, càn quét tất cả bến tàu và tấtcả phân đường của các ngươi.” 

Quận thừa Tả Thiên Lộ nói đến đây, lập tức chú ý đến ánh mắt giễu cợt của Tả

Thanh Vân.

Tả Thiên Lộ bỗng nhiên hiểu ra.

Kẻ sĩ không thể không có ý chí kiên định, trọng trách thì nặng mà đường thì xa.

Người phải làm nhiệm vụ của mình, cớ gì ngại khó ngại xa?

Trong mắt của mình, họa phúc của bách tính và an nguy của thầy là nhân và

nghĩa của mình, hắn có thể vì thế mà không tiếc tất cả.

Còn tại trong lòng của Tả Thanh Vân, Sở Hi Thanh là bạn bè, mà con trai mình

coi trọng nhất là nghĩa khí bạn bè, tình hình gia đình, nó cũng sẽ liều tất cả vì

những thứ đó.

Quận thừa Tả Thiên Lộ khẽ thở dài, thu hồi câu chuyện.

Thần thái hắn tiêu điều, cất bước đi về phía chủ viện, giọng nói dứt khoát cứng

rắn: “Nói chúng là hôm nay không cho phép ngươi bước ra ngoài một bước! Ta

sẽ để người nhìn chằm chằm vào ngươi. Trước kia ta đã nói với ngươi rồi, chọn

bạn thì phải tinh mắt, Sở Hi Thanh không có tương lai. Bình thường ngươi

muốn hồ đồ thế nào thì ta cũng mặc, nhưng hôm nay nhất định phải nghe ta,

đừng đi tìm Sở Hi Thanh nữa.”

Tả Thanh Vân nhíu chặt lông mày, ánh mắt khó hiểu: “Ngươi dựa vào cái gì mà

cho rằng tiểu Sở sẽ xong đời?”

“Cái này há còn không rõ ràng?” Quận thừa Tả Thiên Lộ cảm thấy buồn cười:

“Hắn rất thông minh, mặc kệ là ý tưởng xây dựng kênh đào, hay là hành động

bỏ nhiều tiền để mua công văn từ nha môn, tất cả đều thấy được sự thông minh

và cẩn thận của hắn.”

“Tuy nhiên, người này có một tật xấu giống như Thiết Cuồng Nhân, xuất thân

từ tầng chót lại có dã tâm bừng bừng, mơ tưởng xa vời, không tự hiểu lấy mình.

Lợi ích của con kênh đào kia quá to lớn, to lớn đến mức hắn không thể giữ

được.”

“Dựa vào cái gì mà không giữ được?” Tả Thanh Vân cười gằn: “Chỉ bằng mấy

tên rác rưởi Thẩm Chu và Thượng Quan Thần Hạo kia?”

“Thượng Quan Thần Hạo có tâm tính của kiêu hùng, co được dãn được. Từ khi

hắn lên làm gia chủ thì thế lực của Thượng Quan gia đã mở rộng gần gấp đôi,

ngươi dựa vào cái gì mà cho rằng hắn là phế vật? Còn về phần Thẩm Chu, hắn

chuyên về kinh doanh, sau khi Anh Ma Cốc mà Thẩm gia coi như sinh mạng bị

hủy, tình hình kinh tế của nhà hắn vẫn không tụt xuống, từ đó có thể thấy được

năng lực của hắn.”

Quận thừa Tả Thiên Lộ liếc mắt nhìn Tả Thanh Vân: “Nếu như hai người này

còn chưa đủ, vậy thì thêm quận trưởng phu nhân nữa thì sao?”

Con ngươi của Tả Thanh Vân co rút lại, ngây người tại chỗ: “Quận trưởng phu

nhân? Nhưng mà nếu như quận trưởng đại nhân cũng nhúng tay vào, thì sao

ngươi có thể lấy được công văn cho Sở Hi Thanh?”

“Thượng Quan Thần Hạo muốn tê liệt ý thức phòng bị của Sở Hi Thanh, cho

nên không thèm cản trở mà thôi.”

Quận thừa Tả Thiên Lộ lắc đầu: “Hơn nữa, trong mắt của quận trưởng, Sở Hi

Thanh thắng, thì hắn có thể lấy hơn ba phần thuế so với năm ngoái, còn có thể

giở trò với đám địa chủ kia, sẽ kiếm được không dưới năm mươi vạn lượng bạc.

Sở Hi Thanh thua, thì quận trưởng có thể lấy một phần cổ phần của kênh đào

Tây Sơn, đó là ít nhất. Dù thế nào thì hắn cũng thắng, tại sao lại không đáp

ứng?”

Tả Thiên Lộ chắp tay sau lưng, men say mông lung, dáng người loạng choạng

đi về phía trước: “Ngươi nhất định cho rằng Sở Hi Thanh có Thiết Kỳ Bang làm

ô dù, lần này nhất định sẽ không thua. Nhưng ngươi đừng quên, quận trưởng

phu nhân xuất thân từ môn phái nào, chung quanh đây lại có bao nhiêu thế lực

là đồng môn với quận trưởng phu nhân.”

Tả Thanh Vân ngưng thần nghiền ngẫm, sau đó con ngươi co rút lại.

Là Thập Thất Liên Hoàn Ổ ở hồ Đông Dương trên thượng du sông Thần Tú!

Long đầu Nhậm Đạo Hành và quận trưởng phu nhân đều xuất thân từ Nam Hải

kiếm phái.

Hắn nắm chặt song quyền, đầu ngón tay đã đâm vào da thịt mà vẫn không hay

biết.

Lúc này, Tả Thanh Vân chỉ có một ý nghĩa, đó chính là nghĩ cách chạy ra khỏi

nơi này, nhất định phải ngăn cản Sở Hi Thanh xuất bình đánh Văn gia bảo.

Đó là một cái dương mưu, cũng là một cái bẫy.

Những người kia ép Sở Hi Thanh tấn công Văn gia bảo, là chuẩn bị diệt trừ Tây

Sơn Đường của Sở Hi Thanh trong một lần!

Cùng lúc đó, tổng đà của Thiết Kỳ Bang.

Thiết Cuồng Nhân nhìn Ngô Mị Nương ở trước mặt, hắn híp mắt lại, hai mắt

sắc bén như kiếm: “Mị Nương, ngươi xác định là Thập Thất Liên Hoàn Ổ muốn

ra tay với Thiết Kỳ Bang ta?”

“Ta lừa ngươi thì có lợi ích gì?” Ngô Mị Nương cầm cái tẩu thuốc lá nhỏ của

nàng mà nuốt mây nhả khói: “Năm ngày trước, Long đầu Nhậm Đạo Hành của

Thập Thất Liên Hoàn Ổ đã triệu tập tám mươi chiếc thuyền lớn, tám người

ngàn, lúc này đang ẩn núp ở gần quận Tầm Dương, các ngươi điều tra một chút

là sẽ biết chuyện này thôi.”

“Ta biết Kỳ chủ ngươi đã tụ tập hai ngàn tinh nhuệ, chuẩn bị bảo vệ cho Tây

Sơn Đường. Nhưng vị Nhậm long đầu kia sẽ chờ binh mã tinh nhuệ của Thiết

kỳ chủ ngươi lên bờ, sau đó xuôi dòng mà xuống, càn quét tất cả bến tàu và tất

cả phân đường của các ngươi.” 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Quận thừa Tả Thiên Lộ nói đến đây, lập tức chú ý đến ánh mắt giễu cợt của TảThanh Vân.Tả Thiên Lộ bỗng nhiên hiểu ra.Kẻ sĩ không thể không có ý chí kiên định, trọng trách thì nặng mà đường thì xa.Người phải làm nhiệm vụ của mình, cớ gì ngại khó ngại xa?Trong mắt của mình, họa phúc của bách tính và an nguy của thầy là nhân vànghĩa của mình, hắn có thể vì thế mà không tiếc tất cả.Còn tại trong lòng của Tả Thanh Vân, Sở Hi Thanh là bạn bè, mà con trai mìnhcoi trọng nhất là nghĩa khí bạn bè, tình hình gia đình, nó cũng sẽ liều tất cả vìnhững thứ đó.Quận thừa Tả Thiên Lộ khẽ thở dài, thu hồi câu chuyện.Thần thái hắn tiêu điều, cất bước đi về phía chủ viện, giọng nói dứt khoát cứngrắn: “Nói chúng là hôm nay không cho phép ngươi bước ra ngoài một bước! Tasẽ để người nhìn chằm chằm vào ngươi. Trước kia ta đã nói với ngươi rồi, chọnbạn thì phải tinh mắt, Sở Hi Thanh không có tương lai. Bình thường ngươimuốn hồ đồ thế nào thì ta cũng mặc, nhưng hôm nay nhất định phải nghe ta,đừng đi tìm Sở Hi Thanh nữa.”Tả Thanh Vân nhíu chặt lông mày, ánh mắt khó hiểu: “Ngươi dựa vào cái gì màcho rằng tiểu Sở sẽ xong đời?”“Cái này há còn không rõ ràng?” Quận thừa Tả Thiên Lộ cảm thấy buồn cười:“Hắn rất thông minh, mặc kệ là ý tưởng xây dựng kênh đào, hay là hành độngbỏ nhiều tiền để mua công văn từ nha môn, tất cả đều thấy được sự thông minhvà cẩn thận của hắn.”“Tuy nhiên, người này có một tật xấu giống như Thiết Cuồng Nhân, xuất thântừ tầng chót lại có dã tâm bừng bừng, mơ tưởng xa vời, không tự hiểu lấy mình.Lợi ích của con kênh đào kia quá to lớn, to lớn đến mức hắn không thể giữđược.”“Dựa vào cái gì mà không giữ được?” Tả Thanh Vân cười gằn: “Chỉ bằng mấytên rác rưởi Thẩm Chu và Thượng Quan Thần Hạo kia?”“Thượng Quan Thần Hạo có tâm tính của kiêu hùng, co được dãn được. Từ khihắn lên làm gia chủ thì thế lực của Thượng Quan gia đã mở rộng gần gấp đôi,ngươi dựa vào cái gì mà cho rằng hắn là phế vật? Còn về phần Thẩm Chu, hắnchuyên về kinh doanh, sau khi Anh Ma Cốc mà Thẩm gia coi như sinh mạng bịhủy, tình hình kinh tế của nhà hắn vẫn không tụt xuống, từ đó có thể thấy đượcnăng lực của hắn.”Quận thừa Tả Thiên Lộ liếc mắt nhìn Tả Thanh Vân: “Nếu như hai người nàycòn chưa đủ, vậy thì thêm quận trưởng phu nhân nữa thì sao?”Con ngươi của Tả Thanh Vân co rút lại, ngây người tại chỗ: “Quận trưởng phunhân? Nhưng mà nếu như quận trưởng đại nhân cũng nhúng tay vào, thì saongươi có thể lấy được công văn cho Sở Hi Thanh?”“Thượng Quan Thần Hạo muốn tê liệt ý thức phòng bị của Sở Hi Thanh, chonên không thèm cản trở mà thôi.”Quận thừa Tả Thiên Lộ lắc đầu: “Hơn nữa, trong mắt của quận trưởng, Sở HiThanh thắng, thì hắn có thể lấy hơn ba phần thuế so với năm ngoái, còn có thểgiở trò với đám địa chủ kia, sẽ kiếm được không dưới năm mươi vạn lượng bạc.Sở Hi Thanh thua, thì quận trưởng có thể lấy một phần cổ phần của kênh đàoTây Sơn, đó là ít nhất. Dù thế nào thì hắn cũng thắng, tại sao lại không đápứng?”Tả Thiên Lộ chắp tay sau lưng, men say mông lung, dáng người loạng choạngđi về phía trước: “Ngươi nhất định cho rằng Sở Hi Thanh có Thiết Kỳ Bang làmô dù, lần này nhất định sẽ không thua. Nhưng ngươi đừng quên, quận trưởngphu nhân xuất thân từ môn phái nào, chung quanh đây lại có bao nhiêu thế lựclà đồng môn với quận trưởng phu nhân.”Tả Thanh Vân ngưng thần nghiền ngẫm, sau đó con ngươi co rút lại.Là Thập Thất Liên Hoàn Ổ ở hồ Đông Dương trên thượng du sông Thần Tú!Long đầu Nhậm Đạo Hành và quận trưởng phu nhân đều xuất thân từ Nam Hảikiếm phái.Hắn nắm chặt song quyền, đầu ngón tay đã đâm vào da thịt mà vẫn không haybiết.Lúc này, Tả Thanh Vân chỉ có một ý nghĩa, đó chính là nghĩ cách chạy ra khỏinơi này, nhất định phải ngăn cản Sở Hi Thanh xuất bình đánh Văn gia bảo.Đó là một cái dương mưu, cũng là một cái bẫy.Những người kia ép Sở Hi Thanh tấn công Văn gia bảo, là chuẩn bị diệt trừ TâySơn Đường của Sở Hi Thanh trong một lần!Cùng lúc đó, tổng đà của Thiết Kỳ Bang.Thiết Cuồng Nhân nhìn Ngô Mị Nương ở trước mặt, hắn híp mắt lại, hai mắtsắc bén như kiếm: “Mị Nương, ngươi xác định là Thập Thất Liên Hoàn Ổ muốnra tay với Thiết Kỳ Bang ta?”“Ta lừa ngươi thì có lợi ích gì?” Ngô Mị Nương cầm cái tẩu thuốc lá nhỏ củanàng mà nuốt mây nhả khói: “Năm ngày trước, Long đầu Nhậm Đạo Hành củaThập Thất Liên Hoàn Ổ đã triệu tập tám mươi chiếc thuyền lớn, tám ngườingàn, lúc này đang ẩn núp ở gần quận Tầm Dương, các ngươi điều tra một chútlà sẽ biết chuyện này thôi.”“Ta biết Kỳ chủ ngươi đã tụ tập hai ngàn tinh nhuệ, chuẩn bị bảo vệ cho TâySơn Đường. Nhưng vị Nhậm long đầu kia sẽ chờ binh mã tinh nhuệ của Thiếtkỳ chủ ngươi lên bờ, sau đó xuôi dòng mà xuống, càn quét tất cả bến tàu và tấtcả phân đường của các ngươi.” 

Chương 462: Thùng phá sảnh (7)