Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 466: San bằng Văn gia bảo (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Không đúng!”Con ngươi Vân Hạc Đao – Ân Dương co rút lại: “Là Hỏa chân ý! Con ToanNghê kia có ít nhất Hỏa chân ý tầng tám!”Cái Hàng Thần Thuật này đâu chỉ là cả hình lẫn thần? Quả thực là mời linh củaToan Nghê xuống thế gian mà!Người vừa mới thi triển Hàng Thần Thuật, dường như chỉ là một thuật tu bátphẩm?Tây Sơn Đường của Sở Hi Thanh lại có một thuật sư thiên tài như vậy?Ân Dương sững sờ trong chốc lát, liền đi đến trước lỗ châu mai, cúi đầu gàothét: “Các ngươi còn chờ cái gì? Tất cả thuật sư đi dập lửa cho ta! Đám ngườicòn lại, mau đi gánh nước dập lửa. . .”Văn Thiên Tài cung dưỡng sáu vị thuật sư bát phẩm ở trong Văn gia bảo, Thẩmgia cũng điều ba vị đến trợ giúp.Đám người này bắt đầu thi triển pháp thuật, lập tức triệu hồi ra một con thủylong cực lớn, dài đến hơn ba mươi trượng, to bằng bốn cái chậu nước.Con thủy long này xong lên cửa bảo, sau đó lập tức k*ch th*ch ra vô số hơinước, toàn bộ ổ bảo đều có sương trắng bốc hơi, chúng bắt đầu lan tràn ra bốnphía dưới sự ảnh hưởng của cuồng phong.Sắc mặt Ân Dương lại có hơi khó coi.Vì đám nước này nên ngọn lửa trên cửa lớn bằng hắc thiết kia đã hơi tắt, nhưngdo cửa sắt thì hạ nhiệt độ quá nhanh, mặt ngoài đã xuất hiện rất nhiều vết rạnnứt.Có điều, thứ làm cho Ân Dương lo lắng chính là, chỉ vẻn vẹn một chớp mắt sau,làn mưa tên Bạo Viêm thứ hai của Tây Sơn Đường đã bay đến, cửa lớn khôngchỉ bị ngọn lửa thiêu đốt lần nữa, mà con thần thú Toan Nghê kia còn làm chohơi nước ở xung quanh bắt đầu hóa lửa thiêu đốt.“Cái cổng này không chịu được nữa.”Sắc mặt Ân Dương hơi trắng: “Thuật sư này rất tài giỏi, Văn huynh có thể tậphợp tráng đinh, kết trận ở sau cửa để ngăn địch!’Lúc này, đám thuật sư kia đã triệu hồi ra con thủy long thứ hai, rồi khống chế nónhào lên cửa bảo.Một cái chớp mắt tiếp theo, cánh cổng lớn bằng hắc thiết tinh luyện kia đã nứtầm ầm rồi vỡ ra, hóa thành từng miếng từng miếng sắt thép rồi rơi rụng.Ân Dương cũng đã đoán được chuyện này rồi.Cho nên hắn không có ngăn cản, dù đám thuật sư này không dùng thủy long dậplửa, thì cửa sắt cũng sẽ bị hòa tan thôi.Hơn nữa, khí thế của con Hỏa thú Toan Nghê kia rất kinh người, nếu như khôngáp chế hỏa thế của nó, vậy ngọn lửa ngập trời này sẽ nuốt toàn bộ ổ bảo, nhưvậy còn phiền phức hơn.Sắc mặt Văn Thiên Tài thì lại là một mảnh tái nhợt: “Trang Nguyên! Ngươi dẫnhai trăm gia tướng, ngăn cản ở cổng thao trường cho ta. Cần phải là người tinhnhuệ nhất, chặn giết bọn họ cho ta! Những người còn lại đều lên tường cho ta,bắn chết bọn họ cho ta!’Trang Nguyên là thủ tịch gia tướng của Văn gia, tu vị thất phẩm thượng.Người này nghe lệnh, lúc này liền điểm danh một đám gia binh tinh nhuệ củaVăn gia, kết trận ở phía sau cổng lớn.Trên tường và các lầu quan sát ở bốn phía bên trong bảo, còn có hơn 600 ngườiđang cầm cung nỏ, vẻ mặt nghiêm túc, sẵn sàng nghênh đón quân địch.Văn Thiên Tài thì nắm chặt hai tay, nện thẳng vào tường trong lỗ châu mai:“Muốn san bằng Văn gia bảo của ta, bọn họ nằm mơ!”Hắn còn có ba trăm tay cung và ba trăm tay nỏ, tất cả đều được huấn luyệnnghiêm chỉnh.Dù cho Tây Sơn Đường có đánh vào trong bảo, thì hắn cũng có thể bắn chết hếtđám tạp chủng này ở trong thạch bảo.Lúc này, ở bên ngoài ổ bảo, Lỗ Bình Nguyên đang trố mắt ngoác mồm.Hai lớp cửa dầy cộm nặng nề rắn chắc như tường đồng vách sắt không gì phánổi kia, thế mà lại bị thiêu hủy như vậy? Thời gian còn chưa đến năm mươi cáihô hấp!Thần thú Toan Nghê của Sở tiểu muội lại lợi hại như vậy sao?Vị Sở tiểu muội này còn trẻ tuổi, bình thường nàng cũng ốm yếu như huynhtrưởng của nàng.Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, gầy yếu đến mức tựa như gió thổi là phải bay đi.Nếu như trong mắt của nàng không có một cỗ anh khí ác liệt kia, thì dáng vẻcủa nàng không khác gì các tiểu thư khuê tú ốm yếu luôn ru rú trong phòng cả.Lỗ Bình Nguyên không thể ngờ được, cô bé này lại có pháp thuật lợi hại nhưvậy.Đôi huynh muội Sở gia này, rõ ràng là thiên tài vạn người chưa chắc có một. . .Tuy nhiên, tình hình tiếp theo vẫn còn rất nguy hiểm.Bên trong bảo có bốn vị lục phẩm hạ, hai nhà Văn Thiên Tài và Vân Hạc Đao –Ân Dương bắt tay liên thủ, tổng cộng có mười mấy tên thất phẩm, có thể nói tòaổ bảo này vững như Thái Sơn.Trừ phi Sở Hi Thanh lui binh ngay bây giờ, thì mới có một đường sinh cơ.Sở Hi Thanh không biết tâm tư của vị đàn chủ đàn chữ Nguyên ở bên cạnh.Hắn nhìn thấy hai lớp cửa bảo bị công phái, lập tức phất tay một cái: “Dừng tên,chuẩn bị đao!’Nếu tiếp tục bắn nữa, thì hắn cmn sẽ phá sản.Một mũi tên Bạo Viêm có giá hai mươi lượng bạc, bốn trăm mũi là tám ngànlượng bạc, bắn hai vòng là một vạn sáu. . .Còn có những mũi tên to lớn của tứ tí sàng nỏ nữa, loại tên này cần hai trămlượng bạc một mũi, nhưng uy lực của nó có thể đạt đến gấp mười ba lần tên BạoViên bình thường, tính ra thì có lời hơn
“Không đúng!”
Con ngươi Vân Hạc Đao – Ân Dương co rút lại: “Là Hỏa chân ý! Con Toan
Nghê kia có ít nhất Hỏa chân ý tầng tám!”
Cái Hàng Thần Thuật này đâu chỉ là cả hình lẫn thần? Quả thực là mời linh của
Toan Nghê xuống thế gian mà!
Người vừa mới thi triển Hàng Thần Thuật, dường như chỉ là một thuật tu bát
phẩm?
Tây Sơn Đường của Sở Hi Thanh lại có một thuật sư thiên tài như vậy?
Ân Dương sững sờ trong chốc lát, liền đi đến trước lỗ châu mai, cúi đầu gào
thét: “Các ngươi còn chờ cái gì? Tất cả thuật sư đi dập lửa cho ta! Đám người
còn lại, mau đi gánh nước dập lửa. . .”
Văn Thiên Tài cung dưỡng sáu vị thuật sư bát phẩm ở trong Văn gia bảo, Thẩm
gia cũng điều ba vị đến trợ giúp.
Đám người này bắt đầu thi triển pháp thuật, lập tức triệu hồi ra một con thủy
long cực lớn, dài đến hơn ba mươi trượng, to bằng bốn cái chậu nước.
Con thủy long này xong lên cửa bảo, sau đó lập tức k*ch th*ch ra vô số hơi
nước, toàn bộ ổ bảo đều có sương trắng bốc hơi, chúng bắt đầu lan tràn ra bốn
phía dưới sự ảnh hưởng của cuồng phong.
Sắc mặt Ân Dương lại có hơi khó coi.
Vì đám nước này nên ngọn lửa trên cửa lớn bằng hắc thiết kia đã hơi tắt, nhưng
do cửa sắt thì hạ nhiệt độ quá nhanh, mặt ngoài đã xuất hiện rất nhiều vết rạn
nứt.
Có điều, thứ làm cho Ân Dương lo lắng chính là, chỉ vẻn vẹn một chớp mắt sau,
làn mưa tên Bạo Viêm thứ hai của Tây Sơn Đường đã bay đến, cửa lớn không
chỉ bị ngọn lửa thiêu đốt lần nữa, mà con thần thú Toan Nghê kia còn làm cho
hơi nước ở xung quanh bắt đầu hóa lửa thiêu đốt.
“Cái cổng này không chịu được nữa.”
Sắc mặt Ân Dương hơi trắng: “Thuật sư này rất tài giỏi, Văn huynh có thể tập
hợp tráng đinh, kết trận ở sau cửa để ngăn địch!’
Lúc này, đám thuật sư kia đã triệu hồi ra con thủy long thứ hai, rồi khống chế nó
nhào lên cửa bảo.
Một cái chớp mắt tiếp theo, cánh cổng lớn bằng hắc thiết tinh luyện kia đã nứt
ầm ầm rồi vỡ ra, hóa thành từng miếng từng miếng sắt thép rồi rơi rụng.
Ân Dương cũng đã đoán được chuyện này rồi.
Cho nên hắn không có ngăn cản, dù đám thuật sư này không dùng thủy long dập
lửa, thì cửa sắt cũng sẽ bị hòa tan thôi.
Hơn nữa, khí thế của con Hỏa thú Toan Nghê kia rất kinh người, nếu như không
áp chế hỏa thế của nó, vậy ngọn lửa ngập trời này sẽ nuốt toàn bộ ổ bảo, như
vậy còn phiền phức hơn.
Sắc mặt Văn Thiên Tài thì lại là một mảnh tái nhợt: “Trang Nguyên! Ngươi dẫn
hai trăm gia tướng, ngăn cản ở cổng thao trường cho ta. Cần phải là người tinh
nhuệ nhất, chặn giết bọn họ cho ta! Những người còn lại đều lên tường cho ta,
bắn chết bọn họ cho ta!’
Trang Nguyên là thủ tịch gia tướng của Văn gia, tu vị thất phẩm thượng.
Người này nghe lệnh, lúc này liền điểm danh một đám gia binh tinh nhuệ của
Văn gia, kết trận ở phía sau cổng lớn.
Trên tường và các lầu quan sát ở bốn phía bên trong bảo, còn có hơn 600 người
đang cầm cung nỏ, vẻ mặt nghiêm túc, sẵn sàng nghênh đón quân địch.
Văn Thiên Tài thì nắm chặt hai tay, nện thẳng vào tường trong lỗ châu mai:
“Muốn san bằng Văn gia bảo của ta, bọn họ nằm mơ!”
Hắn còn có ba trăm tay cung và ba trăm tay nỏ, tất cả đều được huấn luyện
nghiêm chỉnh.
Dù cho Tây Sơn Đường có đánh vào trong bảo, thì hắn cũng có thể bắn chết hết
đám tạp chủng này ở trong thạch bảo.
Lúc này, ở bên ngoài ổ bảo, Lỗ Bình Nguyên đang trố mắt ngoác mồm.
Hai lớp cửa dầy cộm nặng nề rắn chắc như tường đồng vách sắt không gì phá
nổi kia, thế mà lại bị thiêu hủy như vậy? Thời gian còn chưa đến năm mươi cái
hô hấp!
Thần thú Toan Nghê của Sở tiểu muội lại lợi hại như vậy sao?
Vị Sở tiểu muội này còn trẻ tuổi, bình thường nàng cũng ốm yếu như huynh
trưởng của nàng.
Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, gầy yếu đến mức tựa như gió thổi là phải bay đi.
Nếu như trong mắt của nàng không có một cỗ anh khí ác liệt kia, thì dáng vẻ
của nàng không khác gì các tiểu thư khuê tú ốm yếu luôn ru rú trong phòng cả.
Lỗ Bình Nguyên không thể ngờ được, cô bé này lại có pháp thuật lợi hại như
vậy.
Đôi huynh muội Sở gia này, rõ ràng là thiên tài vạn người chưa chắc có một. . .
Tuy nhiên, tình hình tiếp theo vẫn còn rất nguy hiểm.
Bên trong bảo có bốn vị lục phẩm hạ, hai nhà Văn Thiên Tài và Vân Hạc Đao –
Ân Dương bắt tay liên thủ, tổng cộng có mười mấy tên thất phẩm, có thể nói tòa
ổ bảo này vững như Thái Sơn.
Trừ phi Sở Hi Thanh lui binh ngay bây giờ, thì mới có một đường sinh cơ.
Sở Hi Thanh không biết tâm tư của vị đàn chủ đàn chữ Nguyên ở bên cạnh.
Hắn nhìn thấy hai lớp cửa bảo bị công phái, lập tức phất tay một cái: “Dừng tên,
chuẩn bị đao!’
Nếu tiếp tục bắn nữa, thì hắn cmn sẽ phá sản.
Một mũi tên Bạo Viêm có giá hai mươi lượng bạc, bốn trăm mũi là tám ngàn
lượng bạc, bắn hai vòng là một vạn sáu. . .
Còn có những mũi tên to lớn của tứ tí sàng nỏ nữa, loại tên này cần hai trăm
lượng bạc một mũi, nhưng uy lực của nó có thể đạt đến gấp mười ba lần tên Bạo
Viên bình thường, tính ra thì có lời hơn
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Không đúng!”Con ngươi Vân Hạc Đao – Ân Dương co rút lại: “Là Hỏa chân ý! Con ToanNghê kia có ít nhất Hỏa chân ý tầng tám!”Cái Hàng Thần Thuật này đâu chỉ là cả hình lẫn thần? Quả thực là mời linh củaToan Nghê xuống thế gian mà!Người vừa mới thi triển Hàng Thần Thuật, dường như chỉ là một thuật tu bátphẩm?Tây Sơn Đường của Sở Hi Thanh lại có một thuật sư thiên tài như vậy?Ân Dương sững sờ trong chốc lát, liền đi đến trước lỗ châu mai, cúi đầu gàothét: “Các ngươi còn chờ cái gì? Tất cả thuật sư đi dập lửa cho ta! Đám ngườicòn lại, mau đi gánh nước dập lửa. . .”Văn Thiên Tài cung dưỡng sáu vị thuật sư bát phẩm ở trong Văn gia bảo, Thẩmgia cũng điều ba vị đến trợ giúp.Đám người này bắt đầu thi triển pháp thuật, lập tức triệu hồi ra một con thủylong cực lớn, dài đến hơn ba mươi trượng, to bằng bốn cái chậu nước.Con thủy long này xong lên cửa bảo, sau đó lập tức k*ch th*ch ra vô số hơinước, toàn bộ ổ bảo đều có sương trắng bốc hơi, chúng bắt đầu lan tràn ra bốnphía dưới sự ảnh hưởng của cuồng phong.Sắc mặt Ân Dương lại có hơi khó coi.Vì đám nước này nên ngọn lửa trên cửa lớn bằng hắc thiết kia đã hơi tắt, nhưngdo cửa sắt thì hạ nhiệt độ quá nhanh, mặt ngoài đã xuất hiện rất nhiều vết rạnnứt.Có điều, thứ làm cho Ân Dương lo lắng chính là, chỉ vẻn vẹn một chớp mắt sau,làn mưa tên Bạo Viêm thứ hai của Tây Sơn Đường đã bay đến, cửa lớn khôngchỉ bị ngọn lửa thiêu đốt lần nữa, mà con thần thú Toan Nghê kia còn làm chohơi nước ở xung quanh bắt đầu hóa lửa thiêu đốt.“Cái cổng này không chịu được nữa.”Sắc mặt Ân Dương hơi trắng: “Thuật sư này rất tài giỏi, Văn huynh có thể tậphợp tráng đinh, kết trận ở sau cửa để ngăn địch!’Lúc này, đám thuật sư kia đã triệu hồi ra con thủy long thứ hai, rồi khống chế nónhào lên cửa bảo.Một cái chớp mắt tiếp theo, cánh cổng lớn bằng hắc thiết tinh luyện kia đã nứtầm ầm rồi vỡ ra, hóa thành từng miếng từng miếng sắt thép rồi rơi rụng.Ân Dương cũng đã đoán được chuyện này rồi.Cho nên hắn không có ngăn cản, dù đám thuật sư này không dùng thủy long dậplửa, thì cửa sắt cũng sẽ bị hòa tan thôi.Hơn nữa, khí thế của con Hỏa thú Toan Nghê kia rất kinh người, nếu như khôngáp chế hỏa thế của nó, vậy ngọn lửa ngập trời này sẽ nuốt toàn bộ ổ bảo, nhưvậy còn phiền phức hơn.Sắc mặt Văn Thiên Tài thì lại là một mảnh tái nhợt: “Trang Nguyên! Ngươi dẫnhai trăm gia tướng, ngăn cản ở cổng thao trường cho ta. Cần phải là người tinhnhuệ nhất, chặn giết bọn họ cho ta! Những người còn lại đều lên tường cho ta,bắn chết bọn họ cho ta!’Trang Nguyên là thủ tịch gia tướng của Văn gia, tu vị thất phẩm thượng.Người này nghe lệnh, lúc này liền điểm danh một đám gia binh tinh nhuệ củaVăn gia, kết trận ở phía sau cổng lớn.Trên tường và các lầu quan sát ở bốn phía bên trong bảo, còn có hơn 600 ngườiđang cầm cung nỏ, vẻ mặt nghiêm túc, sẵn sàng nghênh đón quân địch.Văn Thiên Tài thì nắm chặt hai tay, nện thẳng vào tường trong lỗ châu mai:“Muốn san bằng Văn gia bảo của ta, bọn họ nằm mơ!”Hắn còn có ba trăm tay cung và ba trăm tay nỏ, tất cả đều được huấn luyệnnghiêm chỉnh.Dù cho Tây Sơn Đường có đánh vào trong bảo, thì hắn cũng có thể bắn chết hếtđám tạp chủng này ở trong thạch bảo.Lúc này, ở bên ngoài ổ bảo, Lỗ Bình Nguyên đang trố mắt ngoác mồm.Hai lớp cửa dầy cộm nặng nề rắn chắc như tường đồng vách sắt không gì phánổi kia, thế mà lại bị thiêu hủy như vậy? Thời gian còn chưa đến năm mươi cáihô hấp!Thần thú Toan Nghê của Sở tiểu muội lại lợi hại như vậy sao?Vị Sở tiểu muội này còn trẻ tuổi, bình thường nàng cũng ốm yếu như huynhtrưởng của nàng.Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, gầy yếu đến mức tựa như gió thổi là phải bay đi.Nếu như trong mắt của nàng không có một cỗ anh khí ác liệt kia, thì dáng vẻcủa nàng không khác gì các tiểu thư khuê tú ốm yếu luôn ru rú trong phòng cả.Lỗ Bình Nguyên không thể ngờ được, cô bé này lại có pháp thuật lợi hại nhưvậy.Đôi huynh muội Sở gia này, rõ ràng là thiên tài vạn người chưa chắc có một. . .Tuy nhiên, tình hình tiếp theo vẫn còn rất nguy hiểm.Bên trong bảo có bốn vị lục phẩm hạ, hai nhà Văn Thiên Tài và Vân Hạc Đao –Ân Dương bắt tay liên thủ, tổng cộng có mười mấy tên thất phẩm, có thể nói tòaổ bảo này vững như Thái Sơn.Trừ phi Sở Hi Thanh lui binh ngay bây giờ, thì mới có một đường sinh cơ.Sở Hi Thanh không biết tâm tư của vị đàn chủ đàn chữ Nguyên ở bên cạnh.Hắn nhìn thấy hai lớp cửa bảo bị công phái, lập tức phất tay một cái: “Dừng tên,chuẩn bị đao!’Nếu tiếp tục bắn nữa, thì hắn cmn sẽ phá sản.Một mũi tên Bạo Viêm có giá hai mươi lượng bạc, bốn trăm mũi là tám ngànlượng bạc, bắn hai vòng là một vạn sáu. . .Còn có những mũi tên to lớn của tứ tí sàng nỏ nữa, loại tên này cần hai trămlượng bạc một mũi, nhưng uy lực của nó có thể đạt đến gấp mười ba lần tên BạoViên bình thường, tính ra thì có lời hơn