Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 479: Thua chạy như cỏ lướt theo gió (4)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh nghe vậy thì sững sờ.Trong lòng hắn khá kinh ngạc, thực lực của Đơn gia mạnh như vậy, vì sao cònmuốn cúi đầu thỉnh tội với hắn?Sau đó hắn liền ý thức được, có thể là do người của Đơn gia này không thể bạilộ trước mặt mọi người.Bọn họ nhất định là có nguyên do nào đó, nên không muốn bại lộ thực lực củamình.Chỉ sợ lai lịch và thân phận của Đơn gia này rất có vấn đề, cùng không thể xuấthiện ngoài ánh sáng như huynh muội bọn họ.Hơn nữa, việc này quá nửa là có liên quan đến huyết mạch bán yêu trên ngườibọn họ.Sở Hi Thanh suy nghĩ rất nhanh, trong mắt liền hiện lên một tia trêu tức. Sau đóhắn thản nhiên như không, từ trên ngựa nhìn xuống Đơn Xích Linh, lời nói hàmchứa ý lạnh: “Mười vạn lượng bạc quá ít, diệt Đơn gia các ngươi, Tây SơnĐường của ta sẽ thu hoạch nhiều hơn nhiều. Ta cho các ngươi một ngày thờigian, phải đem mười ba vạn lượng bạc đến Tây Sơn Đường.”Sở Vân Vân có thể một quyền đấm chết Đơn Xích Linh và vị võ tu ngũ phẩmthượng kia, nhưng sẽ có hậu hoạn không nhỏ.Mà mạnh mẽ tấn công Đơn gia, cũng sẽ phải trả cái giá không nhỏ, không cầnthiết làm như vậy.Tu vị của hắn bây giờ càng ngày càng mạnh, tiến vào Danh Hiệp Bảng cũng chỉlà chuyện trong hai năm mà thôi.Chỉ cần qua một năm nửa năm nữa, Tây Sơn Đường sẽ có thực lực trấn áp Đơngia này.Nếu như Đơn Xích Linh có can đảm làm phản, vậy thì hắn giơ tay là có thể diệtĐơn gia.Bởi vậy, hắn không ngại đồng ý trước, rồi quan sát Đơn gia này sau.Nếu như bọn họ do dự lưỡng lự, hoặc là có âm mưu khó lường nào khác, vậy thìdiệt trừ cũng không muộn.Đơn Xích Linh thì lại cau mày lại.Mười ba vạn lượng bạc?Hắn thấy rất đau lòng, nhưng vẫn cắn răng đáp ứng: “Đơn mỗ nguyện nhậnphạt.”Sở Hi Thanh hơi gật đầu, giống như thỏa mãn: “Còn nữa, Đơn huynh có nguyệný chịu thiệt mà làm một đàn chủ không? Nếu như các hạ đồng ý, như vậy thìsau này Đơn gia sẽ là một thành viên của Tây Sơn Đường ta, chuyện ngày hômnay cũng được xóa bỏ.”Sắc mặt Đơn Xích Linh tối sầm lại, trong lòng biết Sở Hi Thanh đang muốnthành lập danh phận chủ tớ chân chính.Trong lòng hắn tràn đầy không muốn, nhưng lại chú ý thấy Sở Hi Thanh đangđè đao bên hông.Đơn Xích Linh âm thầm mắng một tiếng xúi quẩy.Thật ra thì với thực lực của Đơn gia, họ không hề sợ Tây Sơn Đường.Nhưng một khi đánh nhau, thực lực của nhà bọn họ nhất định sẽ bại lộ trướcmắt Cẩm y vệ và quan phủ.Đây là cái giá mà nhà bọn họ không trả nổi.Mấu chốt là Đơn Xích Linh không dám đánh cược.Thiếu niên trước mắt này vẫn đang trong giai đoạn máu nóng, hơn nữa còn vừadiệt Tây Sơn Đường, lại diệt Văn gia bảo, chính là coi trời bằng vung.Một khi hắn từ chối, Sở Hi Thanh nhất định sẽ trở mặt. Đánh thì sẽ xong đời, cơnghiệp mấy trăm năm ở Tây Sơn sẽ bị hủy hoại trong một ngày.Đơn Xích Linh không khỏi âm thầm thở dài, lòng thầm nói chuyện này là sao?Vốn cho rằng mấy người Thượng Quan Thần Hạo mưu tính sâu xa ổn thỏa chuđóa. Bọn họ động viên lực lượng ở khắp nơi, cố hết sức để nghiền ép, quả thựclà không có sơ hở nào.Cái Tây Sơn Đường này cũng chỉ có hai thất phẩm, cộng thêm một Sở Hi Thanhxếp hạng 60 trên Thanh Vân Bảng, làm sao có thể đối kháng với mấy nhà kiachứ?Cổ phần kênh đào mà Thượng Quan gia và Thẩm gia hứa hẹn cũng khiến chongười ta động lòng.Bởi vậy, hắn giở vờ không biết, mặc kệ cho nghiệt tử của mình đi làm chuyệnnày.Nhưng ai ngờ Tây Sơn Đường lại có thể san bằng Văn gia bảo trong thời gianngắn ngủi như vậy?Bây giờ thì hay rồi, một hớp canh cũng không uống được, trái lại còn làm choĐơn gia rơi vào hoàn cảnh lúng túng như vậy.Nếu biết thế, hắn nhất định sẽ không để Đơn gia tham dự vào chuyện này.Đơn Xích Linh hơi trầm ngâm, trên mặt hiện lên vẻ bất đắc dĩ: “Đơn mỗ đồngý.”Hôm nay cứ tạm thời lá mặt lá trái đã, sau này lại nghĩ cách thoát thân sau.“Tốt!” Sở Hi Thanh cười to một tiếng, lòng thầm nói đường khẩu của mình làcó thêm một tên ‘nội quỷ’ (nội gian) thâm tàng bất lộ rồi.Hôm nào phải tìm hiểu lai lịch của Đơn gia này, còn có lai lịch phía sau của bọnhọ nữa, để có thể biết người biết ta.“Đơn đàn chủ, sau đó nhà các ngươi xuất sáu trăm binh trợ trận, đi theo ta cànquét đám sơn tặc trên Tây Sơn, ta muốn quân tinh nhuệ.”Sở Hi Thanh đã coi Đơn Xích Linh thành thủ hạ của mình luôn, hắn quay đầunhìn về phía Lỗ Bình Nguyên: “Đám tặc nhân Cửu Đao Ổ và Bạch Vân Trạiđang ở nơi nào?”“Ngay hai mươi bảy dặm phía tây trấn.” Lỗ Bình Nguyên cúi đầu hành lễ, càngthêm kính phục: “Chắc hẳn bọn họ đã biết tin tức đường chủ san bằng Văn giabảo, đánh tan quận quân Tây Sơn. Cho nên chỉ dừng ở đó mà không tiến lênnữa, bắt đầu cướp bóc các thôn trang và các gia đình giàu có ở quanh đó. Đếnnửa khắc thời gian trước mới kết thúc, đã có một nhà địa chủ bị bọn họ côngphá, cả nhà gặp nạn.” 

Sở Hi Thanh nghe vậy thì sững sờ.

Trong lòng hắn khá kinh ngạc, thực lực của Đơn gia mạnh như vậy, vì sao còn

muốn cúi đầu thỉnh tội với hắn?

Sau đó hắn liền ý thức được, có thể là do người của Đơn gia này không thể bại

lộ trước mặt mọi người.

Bọn họ nhất định là có nguyên do nào đó, nên không muốn bại lộ thực lực của

mình.

Chỉ sợ lai lịch và thân phận của Đơn gia này rất có vấn đề, cùng không thể xuất

hiện ngoài ánh sáng như huynh muội bọn họ.

Hơn nữa, việc này quá nửa là có liên quan đến huyết mạch bán yêu trên người

bọn họ.

Sở Hi Thanh suy nghĩ rất nhanh, trong mắt liền hiện lên một tia trêu tức. Sau đó

hắn thản nhiên như không, từ trên ngựa nhìn xuống Đơn Xích Linh, lời nói hàm

chứa ý lạnh: “Mười vạn lượng bạc quá ít, diệt Đơn gia các ngươi, Tây Sơn

Đường của ta sẽ thu hoạch nhiều hơn nhiều. Ta cho các ngươi một ngày thời

gian, phải đem mười ba vạn lượng bạc đến Tây Sơn Đường.”

Sở Vân Vân có thể một quyền đấm chết Đơn Xích Linh và vị võ tu ngũ phẩm

thượng kia, nhưng sẽ có hậu hoạn không nhỏ.

Mà mạnh mẽ tấn công Đơn gia, cũng sẽ phải trả cái giá không nhỏ, không cần

thiết làm như vậy.

Tu vị của hắn bây giờ càng ngày càng mạnh, tiến vào Danh Hiệp Bảng cũng chỉ

là chuyện trong hai năm mà thôi.

Chỉ cần qua một năm nửa năm nữa, Tây Sơn Đường sẽ có thực lực trấn áp Đơn

gia này.

Nếu như Đơn Xích Linh có can đảm làm phản, vậy thì hắn giơ tay là có thể diệt

Đơn gia.

Bởi vậy, hắn không ngại đồng ý trước, rồi quan sát Đơn gia này sau.

Nếu như bọn họ do dự lưỡng lự, hoặc là có âm mưu khó lường nào khác, vậy thì

diệt trừ cũng không muộn.

Đơn Xích Linh thì lại cau mày lại.

Mười ba vạn lượng bạc?

Hắn thấy rất đau lòng, nhưng vẫn cắn răng đáp ứng: “Đơn mỗ nguyện nhận

phạt.”

Sở Hi Thanh hơi gật đầu, giống như thỏa mãn: “Còn nữa, Đơn huynh có nguyện

ý chịu thiệt mà làm một đàn chủ không? Nếu như các hạ đồng ý, như vậy thì

sau này Đơn gia sẽ là một thành viên của Tây Sơn Đường ta, chuyện ngày hôm

nay cũng được xóa bỏ.”

Sắc mặt Đơn Xích Linh tối sầm lại, trong lòng biết Sở Hi Thanh đang muốn

thành lập danh phận chủ tớ chân chính.

Trong lòng hắn tràn đầy không muốn, nhưng lại chú ý thấy Sở Hi Thanh đang

đè đao bên hông.

Đơn Xích Linh âm thầm mắng một tiếng xúi quẩy.

Thật ra thì với thực lực của Đơn gia, họ không hề sợ Tây Sơn Đường.

Nhưng một khi đánh nhau, thực lực của nhà bọn họ nhất định sẽ bại lộ trước

mắt Cẩm y vệ và quan phủ.

Đây là cái giá mà nhà bọn họ không trả nổi.

Mấu chốt là Đơn Xích Linh không dám đánh cược.

Thiếu niên trước mắt này vẫn đang trong giai đoạn máu nóng, hơn nữa còn vừa

diệt Tây Sơn Đường, lại diệt Văn gia bảo, chính là coi trời bằng vung.

Một khi hắn từ chối, Sở Hi Thanh nhất định sẽ trở mặt. Đánh thì sẽ xong đời, cơ

nghiệp mấy trăm năm ở Tây Sơn sẽ bị hủy hoại trong một ngày.

Đơn Xích Linh không khỏi âm thầm thở dài, lòng thầm nói chuyện này là sao?

Vốn cho rằng mấy người Thượng Quan Thần Hạo mưu tính sâu xa ổn thỏa chu

đóa. Bọn họ động viên lực lượng ở khắp nơi, cố hết sức để nghiền ép, quả thực

là không có sơ hở nào.

Cái Tây Sơn Đường này cũng chỉ có hai thất phẩm, cộng thêm một Sở Hi Thanh

xếp hạng 60 trên Thanh Vân Bảng, làm sao có thể đối kháng với mấy nhà kia

chứ?

Cổ phần kênh đào mà Thượng Quan gia và Thẩm gia hứa hẹn cũng khiến cho

người ta động lòng.

Bởi vậy, hắn giở vờ không biết, mặc kệ cho nghiệt tử của mình đi làm chuyện

này.

Nhưng ai ngờ Tây Sơn Đường lại có thể san bằng Văn gia bảo trong thời gian

ngắn ngủi như vậy?

Bây giờ thì hay rồi, một hớp canh cũng không uống được, trái lại còn làm cho

Đơn gia rơi vào hoàn cảnh lúng túng như vậy.

Nếu biết thế, hắn nhất định sẽ không để Đơn gia tham dự vào chuyện này.

Đơn Xích Linh hơi trầm ngâm, trên mặt hiện lên vẻ bất đắc dĩ: “Đơn mỗ đồng

ý.”

Hôm nay cứ tạm thời lá mặt lá trái đã, sau này lại nghĩ cách thoát thân sau.

“Tốt!” Sở Hi Thanh cười to một tiếng, lòng thầm nói đường khẩu của mình là

có thêm một tên ‘nội quỷ’ (nội gian) thâm tàng bất lộ rồi.

Hôm nào phải tìm hiểu lai lịch của Đơn gia này, còn có lai lịch phía sau của bọn

họ nữa, để có thể biết người biết ta.

“Đơn đàn chủ, sau đó nhà các ngươi xuất sáu trăm binh trợ trận, đi theo ta càn

quét đám sơn tặc trên Tây Sơn, ta muốn quân tinh nhuệ.”

Sở Hi Thanh đã coi Đơn Xích Linh thành thủ hạ của mình luôn, hắn quay đầu

nhìn về phía Lỗ Bình Nguyên: “Đám tặc nhân Cửu Đao Ổ và Bạch Vân Trại

đang ở nơi nào?”

“Ngay hai mươi bảy dặm phía tây trấn.” Lỗ Bình Nguyên cúi đầu hành lễ, càng

thêm kính phục: “Chắc hẳn bọn họ đã biết tin tức đường chủ san bằng Văn gia

bảo, đánh tan quận quân Tây Sơn. Cho nên chỉ dừng ở đó mà không tiến lên

nữa, bắt đầu cướp bóc các thôn trang và các gia đình giàu có ở quanh đó. Đến

nửa khắc thời gian trước mới kết thúc, đã có một nhà địa chủ bị bọn họ công

phá, cả nhà gặp nạn.” 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh nghe vậy thì sững sờ.Trong lòng hắn khá kinh ngạc, thực lực của Đơn gia mạnh như vậy, vì sao cònmuốn cúi đầu thỉnh tội với hắn?Sau đó hắn liền ý thức được, có thể là do người của Đơn gia này không thể bạilộ trước mặt mọi người.Bọn họ nhất định là có nguyên do nào đó, nên không muốn bại lộ thực lực củamình.Chỉ sợ lai lịch và thân phận của Đơn gia này rất có vấn đề, cùng không thể xuấthiện ngoài ánh sáng như huynh muội bọn họ.Hơn nữa, việc này quá nửa là có liên quan đến huyết mạch bán yêu trên ngườibọn họ.Sở Hi Thanh suy nghĩ rất nhanh, trong mắt liền hiện lên một tia trêu tức. Sau đóhắn thản nhiên như không, từ trên ngựa nhìn xuống Đơn Xích Linh, lời nói hàmchứa ý lạnh: “Mười vạn lượng bạc quá ít, diệt Đơn gia các ngươi, Tây SơnĐường của ta sẽ thu hoạch nhiều hơn nhiều. Ta cho các ngươi một ngày thờigian, phải đem mười ba vạn lượng bạc đến Tây Sơn Đường.”Sở Vân Vân có thể một quyền đấm chết Đơn Xích Linh và vị võ tu ngũ phẩmthượng kia, nhưng sẽ có hậu hoạn không nhỏ.Mà mạnh mẽ tấn công Đơn gia, cũng sẽ phải trả cái giá không nhỏ, không cầnthiết làm như vậy.Tu vị của hắn bây giờ càng ngày càng mạnh, tiến vào Danh Hiệp Bảng cũng chỉlà chuyện trong hai năm mà thôi.Chỉ cần qua một năm nửa năm nữa, Tây Sơn Đường sẽ có thực lực trấn áp Đơngia này.Nếu như Đơn Xích Linh có can đảm làm phản, vậy thì hắn giơ tay là có thể diệtĐơn gia.Bởi vậy, hắn không ngại đồng ý trước, rồi quan sát Đơn gia này sau.Nếu như bọn họ do dự lưỡng lự, hoặc là có âm mưu khó lường nào khác, vậy thìdiệt trừ cũng không muộn.Đơn Xích Linh thì lại cau mày lại.Mười ba vạn lượng bạc?Hắn thấy rất đau lòng, nhưng vẫn cắn răng đáp ứng: “Đơn mỗ nguyện nhậnphạt.”Sở Hi Thanh hơi gật đầu, giống như thỏa mãn: “Còn nữa, Đơn huynh có nguyệný chịu thiệt mà làm một đàn chủ không? Nếu như các hạ đồng ý, như vậy thìsau này Đơn gia sẽ là một thành viên của Tây Sơn Đường ta, chuyện ngày hômnay cũng được xóa bỏ.”Sắc mặt Đơn Xích Linh tối sầm lại, trong lòng biết Sở Hi Thanh đang muốnthành lập danh phận chủ tớ chân chính.Trong lòng hắn tràn đầy không muốn, nhưng lại chú ý thấy Sở Hi Thanh đangđè đao bên hông.Đơn Xích Linh âm thầm mắng một tiếng xúi quẩy.Thật ra thì với thực lực của Đơn gia, họ không hề sợ Tây Sơn Đường.Nhưng một khi đánh nhau, thực lực của nhà bọn họ nhất định sẽ bại lộ trướcmắt Cẩm y vệ và quan phủ.Đây là cái giá mà nhà bọn họ không trả nổi.Mấu chốt là Đơn Xích Linh không dám đánh cược.Thiếu niên trước mắt này vẫn đang trong giai đoạn máu nóng, hơn nữa còn vừadiệt Tây Sơn Đường, lại diệt Văn gia bảo, chính là coi trời bằng vung.Một khi hắn từ chối, Sở Hi Thanh nhất định sẽ trở mặt. Đánh thì sẽ xong đời, cơnghiệp mấy trăm năm ở Tây Sơn sẽ bị hủy hoại trong một ngày.Đơn Xích Linh không khỏi âm thầm thở dài, lòng thầm nói chuyện này là sao?Vốn cho rằng mấy người Thượng Quan Thần Hạo mưu tính sâu xa ổn thỏa chuđóa. Bọn họ động viên lực lượng ở khắp nơi, cố hết sức để nghiền ép, quả thựclà không có sơ hở nào.Cái Tây Sơn Đường này cũng chỉ có hai thất phẩm, cộng thêm một Sở Hi Thanhxếp hạng 60 trên Thanh Vân Bảng, làm sao có thể đối kháng với mấy nhà kiachứ?Cổ phần kênh đào mà Thượng Quan gia và Thẩm gia hứa hẹn cũng khiến chongười ta động lòng.Bởi vậy, hắn giở vờ không biết, mặc kệ cho nghiệt tử của mình đi làm chuyệnnày.Nhưng ai ngờ Tây Sơn Đường lại có thể san bằng Văn gia bảo trong thời gianngắn ngủi như vậy?Bây giờ thì hay rồi, một hớp canh cũng không uống được, trái lại còn làm choĐơn gia rơi vào hoàn cảnh lúng túng như vậy.Nếu biết thế, hắn nhất định sẽ không để Đơn gia tham dự vào chuyện này.Đơn Xích Linh hơi trầm ngâm, trên mặt hiện lên vẻ bất đắc dĩ: “Đơn mỗ đồngý.”Hôm nay cứ tạm thời lá mặt lá trái đã, sau này lại nghĩ cách thoát thân sau.“Tốt!” Sở Hi Thanh cười to một tiếng, lòng thầm nói đường khẩu của mình làcó thêm một tên ‘nội quỷ’ (nội gian) thâm tàng bất lộ rồi.Hôm nào phải tìm hiểu lai lịch của Đơn gia này, còn có lai lịch phía sau của bọnhọ nữa, để có thể biết người biết ta.“Đơn đàn chủ, sau đó nhà các ngươi xuất sáu trăm binh trợ trận, đi theo ta cànquét đám sơn tặc trên Tây Sơn, ta muốn quân tinh nhuệ.”Sở Hi Thanh đã coi Đơn Xích Linh thành thủ hạ của mình luôn, hắn quay đầunhìn về phía Lỗ Bình Nguyên: “Đám tặc nhân Cửu Đao Ổ và Bạch Vân Trạiđang ở nơi nào?”“Ngay hai mươi bảy dặm phía tây trấn.” Lỗ Bình Nguyên cúi đầu hành lễ, càngthêm kính phục: “Chắc hẳn bọn họ đã biết tin tức đường chủ san bằng Văn giabảo, đánh tan quận quân Tây Sơn. Cho nên chỉ dừng ở đó mà không tiến lênnữa, bắt đầu cướp bóc các thôn trang và các gia đình giàu có ở quanh đó. Đếnnửa khắc thời gian trước mới kết thúc, đã có một nhà địa chủ bị bọn họ côngphá, cả nhà gặp nạn.” 

Chương 479: Thua chạy như cỏ lướt theo gió (4)