Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 483: Các phương phản ứng (4
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Thiết Cuồng Nhân hơi ngẩn ngơ, sau đó vỗ tay cười to: “Không hổ là tiểu Sở!Ta còn đang cảm thấy kỳ lạ, với tính tình của tiểu Sở, sao có thể đánh trận chiếnmà không có chuẩn bị từ trước, bây giờ mới đúng như ta đoán. Trận chiến này,bình định Tây Sơn, trọng thương Thẩm gia, sảng khoái!”Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch cũng cầm tin phù lên xem một lát, sắc mặt liềnbuông lỏng, sau đó hai hàng lông mày ngậm lấy vài phần lo lắng: “Kỳ chủ, Sởđường chủ và Tây Sơn Đường đã toàn thắng, đây chính là một chuyện vui lớn,nhưng màn sương trắng này rất kỳ lạ, thi thể của Văn Thiên Tài biến mất cũnglà chuyện rất kỳ quái. Rất có thể là trong Tây Sơn Đường có cao thủ ngũ phẩmcó thân phận không rõ ràng, chuyện này không thể không lo.”Thiết Cuồng Nhân nghe vậy lại thấy buồn cười: “Ẩn núp thì ẩn núp thôi, TâySơn Đường tàng long ngọa hổ, cũng là chuyện tốt. Thiết Kỳ Bang ta, càng nhiềuanh kiệt càng tốt.”“Không sai!” Mi mắt Thiết Tiếu Sinh khẽ nhếch: “Sau trận chiến ngày hôm nay,có kẻ nào ở Tây Sơn dám mạo phạm Thiết Kỳ Bang ta? Chờ con kênh đào kiahoàn thành, Tây Sơn Đường có thể chống đỡ được Thẩm gia trong thành TúThủy, Thiết Kỳ Bang ta có thể rảnh tay rảnh chân rồi.”Lâm Thạch cau mày, vẫn quyết định nói nỗi lo trong lòng mình ra: “Vấn đề là vịcao thủ ngũ phẩm này không thuộc về Thiết Kỳ Bang ta. Còn nữa, quy mô củaTây Sơn Đường bây giờ có khổng lồ quá rồi không? Ta lo tương lai sẽ có hậuhoạn. . .”Bây giờ, Tây Sơn Đường của Thiết Kỳ Bang đã có bảy trăm bang chúng, màtrang bị còn rất tốt, tất cả đều có tu vị cửu phẩm!Trước kia, Tây Sơn Đường của Lưu Định Đường cũng có tám chín trăm người,nhưng đám người đó đều là mặt hàng gì? Không đủ một nửa người có tu vị cửuphẩm, trang bị cũng kém xa.Dự tính là sau trận chiến này, quy mô của Tây Sơn Đường sẽ còn mở rộng.Hơn nữa, có hai nhân vật xuất thân từ biên quân như Lý Thần Sơn và NgụyDương huấn luyện dạy dỗ thay Sở Hi Thanh, trình độ của các bang chúng TâySơn Đường sẽ vượt qua Tuyển Phong Đường.Cẩn biết, mười hai đường khẩu bên ngoài của Thiết Kỳ Bang, nhiều thì 300người, ít thì 150 người.Một bộ phận trong số đó còn phân bố trên các thuyền hàng, đảm nhiệm chức vịchủ thuyền, kinh doanh vận chuyển đường sông.Vì vậy, một mình Tây Sơn Đường cũng đủ để chống lại tất cả đường khẩu bênngoài của Thiết Kỳ Bang rồi.Ngoài ra, số lượng cao thủ của Tây Sơn Đường bây giờ cũng đã đuổi sát tổngđà.Lâm Thạch không thể không lo lắng cho tương lai.Thiết Cuồng Nhân nghe vậy thì lại nở nụ cười tiêu sái, hắn không thèm để ýchút nào: “Lo lắng cái gì chứ? Thiết Kỳ Bang ta cũng không phải triều đình,cũng không có tạo phản gì cả. Mà dù là tạo phản, cũng không có đạo lý cònchưa lên làm hoàng đế mà đã gạt bỏ mãnh tướng công thần của mình.”“Tây Sơn Đường của tiểu Sở càng mạnh, Thiết Kỳ Bang chúng ta cũng càngmạnh, chuyện kinh doanh trên sông cũng tốt hơn, chuyện này là chuyện tốt vớitất cả mọi người. Thiên hạ này rất lớn, đủ để chứa chấp đám huynh đệ chúngta.”Hắn thấy Lâm Thạch há mồm định khuyên tiếp, vẻ mặt liền hơi xúc động màkhoát tay chặn lại: “Lâm huynh, nếu như ta không chứa được tiểu Sở, thì tươnglai ta có tư cách gì để làm chủ cả một con sông lớn này?”“Hơn nữa, Thiết Kỳ Bang là cơ nghiệp của mọi người chứ không phải tài sảnriêng của Thiết mỗ. Hai huynh đệ chúng ta không con không cái, tu luyện HỗnNguyên Thiết Giáp Công lại rất gian nan, mỗi một bước đi đều nguy hiểm tầngtầng. Nếu như sau này hai chúng ta gặp chuyện bất trắc gì, tiểu Sở chính là mộtlựa chọn để kế thừa Thiết Kỳ Bang.”“Cũng chỉ có người như hắn, mới có thể chống đỡ Thiết Kỳ Bang, không để chocác huynh đệ không nơi nương tựa. Bởi vậy, không nên nói mấy lời tổn thươngnghĩa khí huynh đệ như ngày hôm nay nữa.”Thiết Cuồng Nhân nói lời này xong, tất cả mọi người ở chung quanh, bao quátcả Lâm Thạch đều biến sắc mặt.Ý của kỳ chủ là, muốn lập Sở Hi Thanh thành thiếu kỳ chủ sao?Chỉ có Thiết Tiếu Sinh là không hề ngạc nhiên, cười nhạt không nói gì.Thiết Cuồng Nhân thì lại hơi ngước đầu lên, khí khái hài phóng: “Thiết mỗ kinhdoanh Thiết Kỳ Bang, một là vì đồng bào Thủy sư doanh của Sùng Châu khixưa, muốn các huynh đệ đồng đội có một cái nghề nghiệp, cũng là vì phụngdưỡng gia quyết của các đồng đội đã chết ngày xưa. Hai là muốn hoàn thànhnguyện vọng của thầy ta, thu nạp tiền tài bí dược, hoàn thiện Hỗn Nguyên ThiếtGiáp Công của Thiết Giáp Môn ta, đưa nó vào nhất phẩm.”“Nếu như có người có thể làm cho Thiết mỗ toại nguyện, vậy cho hắn cái chứckỳ chủ Thiết Kỳ Bang này thì cũng có làm sao? Ý ta đã quyết, chờ kênh đàohoàn thành, liền để tiểu Sở nhậm chức phó kỳ chủ, địa vị nằm dưới huynhtrưởng!"
Thiết Cuồng Nhân hơi ngẩn ngơ, sau đó vỗ tay cười to: “Không hổ là tiểu Sở!
Ta còn đang cảm thấy kỳ lạ, với tính tình của tiểu Sở, sao có thể đánh trận chiến
mà không có chuẩn bị từ trước, bây giờ mới đúng như ta đoán. Trận chiến này,
bình định Tây Sơn, trọng thương Thẩm gia, sảng khoái!”
Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch cũng cầm tin phù lên xem một lát, sắc mặt liền
buông lỏng, sau đó hai hàng lông mày ngậm lấy vài phần lo lắng: “Kỳ chủ, Sở
đường chủ và Tây Sơn Đường đã toàn thắng, đây chính là một chuyện vui lớn,
nhưng màn sương trắng này rất kỳ lạ, thi thể của Văn Thiên Tài biến mất cũng
là chuyện rất kỳ quái. Rất có thể là trong Tây Sơn Đường có cao thủ ngũ phẩm
có thân phận không rõ ràng, chuyện này không thể không lo.”
Thiết Cuồng Nhân nghe vậy lại thấy buồn cười: “Ẩn núp thì ẩn núp thôi, Tây
Sơn Đường tàng long ngọa hổ, cũng là chuyện tốt. Thiết Kỳ Bang ta, càng nhiều
anh kiệt càng tốt.”
“Không sai!” Mi mắt Thiết Tiếu Sinh khẽ nhếch: “Sau trận chiến ngày hôm nay,
có kẻ nào ở Tây Sơn dám mạo phạm Thiết Kỳ Bang ta? Chờ con kênh đào kia
hoàn thành, Tây Sơn Đường có thể chống đỡ được Thẩm gia trong thành Tú
Thủy, Thiết Kỳ Bang ta có thể rảnh tay rảnh chân rồi.”
Lâm Thạch cau mày, vẫn quyết định nói nỗi lo trong lòng mình ra: “Vấn đề là vị
cao thủ ngũ phẩm này không thuộc về Thiết Kỳ Bang ta. Còn nữa, quy mô của
Tây Sơn Đường bây giờ có khổng lồ quá rồi không? Ta lo tương lai sẽ có hậu
hoạn. . .”
Bây giờ, Tây Sơn Đường của Thiết Kỳ Bang đã có bảy trăm bang chúng, mà
trang bị còn rất tốt, tất cả đều có tu vị cửu phẩm!
Trước kia, Tây Sơn Đường của Lưu Định Đường cũng có tám chín trăm người,
nhưng đám người đó đều là mặt hàng gì? Không đủ một nửa người có tu vị cửu
phẩm, trang bị cũng kém xa.
Dự tính là sau trận chiến này, quy mô của Tây Sơn Đường sẽ còn mở rộng.
Hơn nữa, có hai nhân vật xuất thân từ biên quân như Lý Thần Sơn và Ngụy
Dương huấn luyện dạy dỗ thay Sở Hi Thanh, trình độ của các bang chúng Tây
Sơn Đường sẽ vượt qua Tuyển Phong Đường.
Cẩn biết, mười hai đường khẩu bên ngoài của Thiết Kỳ Bang, nhiều thì 300
người, ít thì 150 người.
Một bộ phận trong số đó còn phân bố trên các thuyền hàng, đảm nhiệm chức vị
chủ thuyền, kinh doanh vận chuyển đường sông.
Vì vậy, một mình Tây Sơn Đường cũng đủ để chống lại tất cả đường khẩu bên
ngoài của Thiết Kỳ Bang rồi.
Ngoài ra, số lượng cao thủ của Tây Sơn Đường bây giờ cũng đã đuổi sát tổng
đà.
Lâm Thạch không thể không lo lắng cho tương lai.
Thiết Cuồng Nhân nghe vậy thì lại nở nụ cười tiêu sái, hắn không thèm để ý
chút nào: “Lo lắng cái gì chứ? Thiết Kỳ Bang ta cũng không phải triều đình,
cũng không có tạo phản gì cả. Mà dù là tạo phản, cũng không có đạo lý còn
chưa lên làm hoàng đế mà đã gạt bỏ mãnh tướng công thần của mình.”
“Tây Sơn Đường của tiểu Sở càng mạnh, Thiết Kỳ Bang chúng ta cũng càng
mạnh, chuyện kinh doanh trên sông cũng tốt hơn, chuyện này là chuyện tốt với
tất cả mọi người. Thiên hạ này rất lớn, đủ để chứa chấp đám huynh đệ chúng
ta.”
Hắn thấy Lâm Thạch há mồm định khuyên tiếp, vẻ mặt liền hơi xúc động mà
khoát tay chặn lại: “Lâm huynh, nếu như ta không chứa được tiểu Sở, thì tương
lai ta có tư cách gì để làm chủ cả một con sông lớn này?”
“Hơn nữa, Thiết Kỳ Bang là cơ nghiệp của mọi người chứ không phải tài sản
riêng của Thiết mỗ. Hai huynh đệ chúng ta không con không cái, tu luyện Hỗn
Nguyên Thiết Giáp Công lại rất gian nan, mỗi một bước đi đều nguy hiểm tầng
tầng. Nếu như sau này hai chúng ta gặp chuyện bất trắc gì, tiểu Sở chính là một
lựa chọn để kế thừa Thiết Kỳ Bang.”
“Cũng chỉ có người như hắn, mới có thể chống đỡ Thiết Kỳ Bang, không để cho
các huynh đệ không nơi nương tựa. Bởi vậy, không nên nói mấy lời tổn thương
nghĩa khí huynh đệ như ngày hôm nay nữa.”
Thiết Cuồng Nhân nói lời này xong, tất cả mọi người ở chung quanh, bao quát
cả Lâm Thạch đều biến sắc mặt.
Ý của kỳ chủ là, muốn lập Sở Hi Thanh thành thiếu kỳ chủ sao?
Chỉ có Thiết Tiếu Sinh là không hề ngạc nhiên, cười nhạt không nói gì.
Thiết Cuồng Nhân thì lại hơi ngước đầu lên, khí khái hài phóng: “Thiết mỗ kinh
doanh Thiết Kỳ Bang, một là vì đồng bào Thủy sư doanh của Sùng Châu khi
xưa, muốn các huynh đệ đồng đội có một cái nghề nghiệp, cũng là vì phụng
dưỡng gia quyết của các đồng đội đã chết ngày xưa. Hai là muốn hoàn thành
nguyện vọng của thầy ta, thu nạp tiền tài bí dược, hoàn thiện Hỗn Nguyên Thiết
Giáp Công của Thiết Giáp Môn ta, đưa nó vào nhất phẩm.”
“Nếu như có người có thể làm cho Thiết mỗ toại nguyện, vậy cho hắn cái chức
kỳ chủ Thiết Kỳ Bang này thì cũng có làm sao? Ý ta đã quyết, chờ kênh đào
hoàn thành, liền để tiểu Sở nhậm chức phó kỳ chủ, địa vị nằm dưới huynh
trưởng!"
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Thiết Cuồng Nhân hơi ngẩn ngơ, sau đó vỗ tay cười to: “Không hổ là tiểu Sở!Ta còn đang cảm thấy kỳ lạ, với tính tình của tiểu Sở, sao có thể đánh trận chiếnmà không có chuẩn bị từ trước, bây giờ mới đúng như ta đoán. Trận chiến này,bình định Tây Sơn, trọng thương Thẩm gia, sảng khoái!”Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch cũng cầm tin phù lên xem một lát, sắc mặt liềnbuông lỏng, sau đó hai hàng lông mày ngậm lấy vài phần lo lắng: “Kỳ chủ, Sởđường chủ và Tây Sơn Đường đã toàn thắng, đây chính là một chuyện vui lớn,nhưng màn sương trắng này rất kỳ lạ, thi thể của Văn Thiên Tài biến mất cũnglà chuyện rất kỳ quái. Rất có thể là trong Tây Sơn Đường có cao thủ ngũ phẩmcó thân phận không rõ ràng, chuyện này không thể không lo.”Thiết Cuồng Nhân nghe vậy lại thấy buồn cười: “Ẩn núp thì ẩn núp thôi, TâySơn Đường tàng long ngọa hổ, cũng là chuyện tốt. Thiết Kỳ Bang ta, càng nhiềuanh kiệt càng tốt.”“Không sai!” Mi mắt Thiết Tiếu Sinh khẽ nhếch: “Sau trận chiến ngày hôm nay,có kẻ nào ở Tây Sơn dám mạo phạm Thiết Kỳ Bang ta? Chờ con kênh đào kiahoàn thành, Tây Sơn Đường có thể chống đỡ được Thẩm gia trong thành TúThủy, Thiết Kỳ Bang ta có thể rảnh tay rảnh chân rồi.”Lâm Thạch cau mày, vẫn quyết định nói nỗi lo trong lòng mình ra: “Vấn đề là vịcao thủ ngũ phẩm này không thuộc về Thiết Kỳ Bang ta. Còn nữa, quy mô củaTây Sơn Đường bây giờ có khổng lồ quá rồi không? Ta lo tương lai sẽ có hậuhoạn. . .”Bây giờ, Tây Sơn Đường của Thiết Kỳ Bang đã có bảy trăm bang chúng, màtrang bị còn rất tốt, tất cả đều có tu vị cửu phẩm!Trước kia, Tây Sơn Đường của Lưu Định Đường cũng có tám chín trăm người,nhưng đám người đó đều là mặt hàng gì? Không đủ một nửa người có tu vị cửuphẩm, trang bị cũng kém xa.Dự tính là sau trận chiến này, quy mô của Tây Sơn Đường sẽ còn mở rộng.Hơn nữa, có hai nhân vật xuất thân từ biên quân như Lý Thần Sơn và NgụyDương huấn luyện dạy dỗ thay Sở Hi Thanh, trình độ của các bang chúng TâySơn Đường sẽ vượt qua Tuyển Phong Đường.Cẩn biết, mười hai đường khẩu bên ngoài của Thiết Kỳ Bang, nhiều thì 300người, ít thì 150 người.Một bộ phận trong số đó còn phân bố trên các thuyền hàng, đảm nhiệm chức vịchủ thuyền, kinh doanh vận chuyển đường sông.Vì vậy, một mình Tây Sơn Đường cũng đủ để chống lại tất cả đường khẩu bênngoài của Thiết Kỳ Bang rồi.Ngoài ra, số lượng cao thủ của Tây Sơn Đường bây giờ cũng đã đuổi sát tổngđà.Lâm Thạch không thể không lo lắng cho tương lai.Thiết Cuồng Nhân nghe vậy thì lại nở nụ cười tiêu sái, hắn không thèm để ýchút nào: “Lo lắng cái gì chứ? Thiết Kỳ Bang ta cũng không phải triều đình,cũng không có tạo phản gì cả. Mà dù là tạo phản, cũng không có đạo lý cònchưa lên làm hoàng đế mà đã gạt bỏ mãnh tướng công thần của mình.”“Tây Sơn Đường của tiểu Sở càng mạnh, Thiết Kỳ Bang chúng ta cũng càngmạnh, chuyện kinh doanh trên sông cũng tốt hơn, chuyện này là chuyện tốt vớitất cả mọi người. Thiên hạ này rất lớn, đủ để chứa chấp đám huynh đệ chúngta.”Hắn thấy Lâm Thạch há mồm định khuyên tiếp, vẻ mặt liền hơi xúc động màkhoát tay chặn lại: “Lâm huynh, nếu như ta không chứa được tiểu Sở, thì tươnglai ta có tư cách gì để làm chủ cả một con sông lớn này?”“Hơn nữa, Thiết Kỳ Bang là cơ nghiệp của mọi người chứ không phải tài sảnriêng của Thiết mỗ. Hai huynh đệ chúng ta không con không cái, tu luyện HỗnNguyên Thiết Giáp Công lại rất gian nan, mỗi một bước đi đều nguy hiểm tầngtầng. Nếu như sau này hai chúng ta gặp chuyện bất trắc gì, tiểu Sở chính là mộtlựa chọn để kế thừa Thiết Kỳ Bang.”“Cũng chỉ có người như hắn, mới có thể chống đỡ Thiết Kỳ Bang, không để chocác huynh đệ không nơi nương tựa. Bởi vậy, không nên nói mấy lời tổn thươngnghĩa khí huynh đệ như ngày hôm nay nữa.”Thiết Cuồng Nhân nói lời này xong, tất cả mọi người ở chung quanh, bao quátcả Lâm Thạch đều biến sắc mặt.Ý của kỳ chủ là, muốn lập Sở Hi Thanh thành thiếu kỳ chủ sao?Chỉ có Thiết Tiếu Sinh là không hề ngạc nhiên, cười nhạt không nói gì.Thiết Cuồng Nhân thì lại hơi ngước đầu lên, khí khái hài phóng: “Thiết mỗ kinhdoanh Thiết Kỳ Bang, một là vì đồng bào Thủy sư doanh của Sùng Châu khixưa, muốn các huynh đệ đồng đội có một cái nghề nghiệp, cũng là vì phụngdưỡng gia quyết của các đồng đội đã chết ngày xưa. Hai là muốn hoàn thànhnguyện vọng của thầy ta, thu nạp tiền tài bí dược, hoàn thiện Hỗn Nguyên ThiếtGiáp Công của Thiết Giáp Môn ta, đưa nó vào nhất phẩm.”“Nếu như có người có thể làm cho Thiết mỗ toại nguyện, vậy cho hắn cái chứckỳ chủ Thiết Kỳ Bang này thì cũng có làm sao? Ý ta đã quyết, chờ kênh đàohoàn thành, liền để tiểu Sở nhậm chức phó kỳ chủ, địa vị nằm dưới huynhtrưởng!"