Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 488: Chấn động Đông Châu (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tuy rằng Sở Hi Thanh cũng muốn chiếm hết số đất này.Nhưng hắn còn phải vất vả một phen mới có thể sang tên đám đất đai này.Dự tính là nha môn quận sẽ giở trò, Sở Hi Thanh đoán rằng mình có thể lấyđược một phần năm thì đã là rất tốt rồi.Đặc biệt là đám ruộng của Thẩm gia thì còn tốn sức hơn.Thật ra thì Sở Hi Thanh cũng không quá quan tâm đến ruộng đất, cũng lười đikinh doanh.Nhưng mà tốt xấu gì cũng là tài sản, ngu sao không cầm.Ngày sau mang ra bán, cũng là một khoản tiền lớn.Đấy mới là tài sản cá nhân của hắn, các huynh đệ trong đường khẩu sẽ khônghỏi đến.Sau khi chia tiền và pháp khí xong, Sở Hi Thanh lại mở yến hội ở trong đạitrạch của mình, khánh công cho các huynh đệ trong bang.Sở Hi Thanh lấy hết rượu cất giữ trong hầm rượu ra, lại tìm tất cả bếp trưởng ởtrong trấn đến, sau đó cướp đoạt sách gia súc và các món ăn dân dã mà đám thợsăn Tây Sơn mang đến buôn bán, làm hơn một 100 bàn ở trong nhà.Đèn đuốc trong nội đường và ngoại đường sáng choang, hơn một ngàn ngườithoải mái chè chén, từng người đều là vẻ mặt hưng phấn cạn ly, ăn uống linhđình, tình cảnh cực kỳ náo nhiệt.Một ít người say sưa còn bắt đầu lôi kéo cuống họng như vịt đực, bắt đầu cấtcao giọng hát, vừa ca hát vừa chè chén.Âm thanh huyên náo truyền ra ngoài xa xa, cách vài dặm mà còn có thể nghethấy.Đầu tiên, Sở Hi Thanh đi một vòng qua hơn 100 bàn rượu này, an ủi tất cả cáchuynh đệ, sau đó hắn và Tả Thanh Vân, cộng thêm hai mươi mấy đàn chủ vàphó đàn chủ, bắt đầu uống rượu ở phía sau viện.Hắn vẫn giở mấy trò mèo như xưa, dùng chính là rượu vàng có nồng độ thấp,mà lại chỉ uống một nửa, nửa còn lại thì vô cùng hào sảng mà đổ xuống ngực.Tuy nhiên, đêm hôm nay Sở Hi Thanh vẫn bị say đến bất tỉnh nhân sự.Sở Vân Vân nhìn Sở Hi Thanh say như chết kia, lại cảm thấy bất đắc dĩ.Tuy nhiên, khi nàng nhìn thấy trong viện đèn đuốc sáng choang, tiếng ngườihuyên náo, thì khóe môi của nàng lại cong lên, hiện lên một vệt ý cười.Tuy rằng sau khi tên này say thì rất khó xử lý, tuy rằng trắng trợn chúc mừngvào đêm nay là vô cùng mạo hiểm, có thể bị kẻ địch phản công vào ban đêm.Sở Vân Vân lại nhìn bảy trăm bang chúng của Tây Sơn Đường đã được Sở HiThanh khống chế hoàn toàn này.Vui sướng sau khi đại thắng, hưng phấn sau khi lấy được tiền bạc, còn có tìnhcảm uống rượu ăn thịt, cụng chén cạn ly. Như vậy có thể để cho bảy trăm bangchúng mới chiêu mộ chưa đến hai tháng này hòa mình vào nhau, hoàn toàntrung thành.Cái tên nhóc này còn trẻ tuổi, mà đã có thủ đoạn như vậy. . .Nếu như hắn ở trong quân ngũ ở phương bắc, nhất định cũng là một danhtướng, không hổ danh là con cháu còn khai quốc quân thần của Đại Ninh.Chờ đến buổi trưa ngày hôm sau, Sở Hi Thanh mơ mơ màng màng tỉnh lại, hắnlại triệu tập các đàn chủ đến để nghị sự, hắn biết được một tin tức chấn độngtoàn bộ Đông Châu từ trong miệng Lỗ Bình Nguyên.Buổi trưa ngày hôm qua, Thiết Cuồng Nhân đích thân dẫn hai trăm chiếc thuyềnđi ngược dòng lên phía bắc, quét ngang bảy tòa bến tàu của Thập Thất LiênHoàn Ổ. Cuối cùng, tại lúc đêm khuya, gặp phải 230 chiếc thuyền lớn của ThậpThất Liên Hoàn Ổ ở khúc sông gần quận Tầm Dương.Song phương đối mặt trên mặt sông, đánh một đêm, chiến đấu ác liệt cho đếnlúc rạng sáng mới phân thắng bại.Thập Thất Liên Hoàn Ổ tổn thất bốn mươi bảy chiếc thuyền, tử thương gần bangàn ngươi. Long đầu Nhậm Đạo Hành của Thập Thất Liên Hoàn Ổ còn bịThiết Cuồng Nhân đánh nát nửa cái chân, không thể không chui xuống nước bỏchạy.Người này tu võ đạo hệ thủy, tinh thông thủy đốn, vì vậy, tuy rằng Thiết CuồngNhân cực lực truy kích, nhưng cũng không thể bắt được hắn.Mà sau trận chiến này, không chỉ ba tòa ụ nổi của Thập Thất Liên Hoàn Ổ bịdẹp, mà Thiết Kỳ Bang còn lấy được gần một phần ba bến tàu ở quận TầmDương.Công việc làm ăn trên sông của Thiết Kỳ Bang, cũng có thể mở rộng ba trămdặm về phía thượng du.“Dự tính Thiết Kỳ Bang ta lại có thể mở thêm ba ngoại đường, mở rộng thế lựcđến quận Tầm Dương.”Lỗ Bình Nguyên nói xong chuyện này, vẻ mặt kính phục vạn phần: “Thật khônghổ là Thiết Huyết Phù Đồ - Thiết Cuồng Nhân! Có người nói, không chỉ ThậpThất Liên Hoàn Ổ tổng động viên cho trận chiến này, mà đội tàu của Thẩm giavà Thượng Quan gia cũng tham dự vào, Thiết Kỳ Bang gần như là lấy một địchhai.”“Thượng Quan Thần Hạo và quận úy Thẩm Chu sợ minh hữu của mình bị xóasổ, không thể không đi suốt đêm lên phía bắc, tham gia trận chiến này. Kết quảvẫn bị Thiết Cuồng Nhân đánh bại, Nhậm Đạo Hành bị cắt một chân, có ngườinói đã không thể khôi phục. Sau này, dù cho có nối thêm chân giả vào, thì thựclực cũng sẽ giảm một phần mười.”“Nghe đồn huynh đệ Thiết thị, từ nhỏ xuất thân từ Thủy sư doanh Sùng Châu,đám chủ thuyền của Thiết Kỳ Bang cũng là người của Thủy sư doanh SùngChâu khi xưa. Lời đồn này hẳn là sự thật, trong trận chiến này, Thiết Kỳ Bangthương vong cực nhỏ, có người nói còn chưa đến một ngàn, chỉ có mười bảychiếc thuyền bị đánh chìm. Năng lực thủy chiến mà bọn họ thể hiện, đã vượt xaThập Thất Liên Hoàn Ổ.”

Tuy rằng Sở Hi Thanh cũng muốn chiếm hết số đất này.

Nhưng hắn còn phải vất vả một phen mới có thể sang tên đám đất đai này.

Dự tính là nha môn quận sẽ giở trò, Sở Hi Thanh đoán rằng mình có thể lấy

được một phần năm thì đã là rất tốt rồi.

Đặc biệt là đám ruộng của Thẩm gia thì còn tốn sức hơn.

Thật ra thì Sở Hi Thanh cũng không quá quan tâm đến ruộng đất, cũng lười đi

kinh doanh.

Nhưng mà tốt xấu gì cũng là tài sản, ngu sao không cầm.

Ngày sau mang ra bán, cũng là một khoản tiền lớn.

Đấy mới là tài sản cá nhân của hắn, các huynh đệ trong đường khẩu sẽ không

hỏi đến.

Sau khi chia tiền và pháp khí xong, Sở Hi Thanh lại mở yến hội ở trong đại

trạch của mình, khánh công cho các huynh đệ trong bang.

Sở Hi Thanh lấy hết rượu cất giữ trong hầm rượu ra, lại tìm tất cả bếp trưởng ở

trong trấn đến, sau đó cướp đoạt sách gia súc và các món ăn dân dã mà đám thợ

săn Tây Sơn mang đến buôn bán, làm hơn một 100 bàn ở trong nhà.

Đèn đuốc trong nội đường và ngoại đường sáng choang, hơn một ngàn người

thoải mái chè chén, từng người đều là vẻ mặt hưng phấn cạn ly, ăn uống linh

đình, tình cảnh cực kỳ náo nhiệt.

Một ít người say sưa còn bắt đầu lôi kéo cuống họng như vịt đực, bắt đầu cất

cao giọng hát, vừa ca hát vừa chè chén.

Âm thanh huyên náo truyền ra ngoài xa xa, cách vài dặm mà còn có thể nghe

thấy.

Đầu tiên, Sở Hi Thanh đi một vòng qua hơn 100 bàn rượu này, an ủi tất cả các

huynh đệ, sau đó hắn và Tả Thanh Vân, cộng thêm hai mươi mấy đàn chủ và

phó đàn chủ, bắt đầu uống rượu ở phía sau viện.

Hắn vẫn giở mấy trò mèo như xưa, dùng chính là rượu vàng có nồng độ thấp,

mà lại chỉ uống một nửa, nửa còn lại thì vô cùng hào sảng mà đổ xuống ngực.

Tuy nhiên, đêm hôm nay Sở Hi Thanh vẫn bị say đến bất tỉnh nhân sự.

Sở Vân Vân nhìn Sở Hi Thanh say như chết kia, lại cảm thấy bất đắc dĩ.

Tuy nhiên, khi nàng nhìn thấy trong viện đèn đuốc sáng choang, tiếng người

huyên náo, thì khóe môi của nàng lại cong lên, hiện lên một vệt ý cười.

Tuy rằng sau khi tên này say thì rất khó xử lý, tuy rằng trắng trợn chúc mừng

vào đêm nay là vô cùng mạo hiểm, có thể bị kẻ địch phản công vào ban đêm.

Sở Vân Vân lại nhìn bảy trăm bang chúng của Tây Sơn Đường đã được Sở Hi

Thanh khống chế hoàn toàn này.

Vui sướng sau khi đại thắng, hưng phấn sau khi lấy được tiền bạc, còn có tình

cảm uống rượu ăn thịt, cụng chén cạn ly. Như vậy có thể để cho bảy trăm bang

chúng mới chiêu mộ chưa đến hai tháng này hòa mình vào nhau, hoàn toàn

trung thành.

Cái tên nhóc này còn trẻ tuổi, mà đã có thủ đoạn như vậy. . .

Nếu như hắn ở trong quân ngũ ở phương bắc, nhất định cũng là một danh

tướng, không hổ danh là con cháu còn khai quốc quân thần của Đại Ninh.

Chờ đến buổi trưa ngày hôm sau, Sở Hi Thanh mơ mơ màng màng tỉnh lại, hắn

lại triệu tập các đàn chủ đến để nghị sự, hắn biết được một tin tức chấn động

toàn bộ Đông Châu từ trong miệng Lỗ Bình Nguyên.

Buổi trưa ngày hôm qua, Thiết Cuồng Nhân đích thân dẫn hai trăm chiếc thuyền

đi ngược dòng lên phía bắc, quét ngang bảy tòa bến tàu của Thập Thất Liên

Hoàn Ổ. Cuối cùng, tại lúc đêm khuya, gặp phải 230 chiếc thuyền lớn của Thập

Thất Liên Hoàn Ổ ở khúc sông gần quận Tầm Dương.

Song phương đối mặt trên mặt sông, đánh một đêm, chiến đấu ác liệt cho đến

lúc rạng sáng mới phân thắng bại.

Thập Thất Liên Hoàn Ổ tổn thất bốn mươi bảy chiếc thuyền, tử thương gần ba

ngàn ngươi. Long đầu Nhậm Đạo Hành của Thập Thất Liên Hoàn Ổ còn bị

Thiết Cuồng Nhân đánh nát nửa cái chân, không thể không chui xuống nước bỏ

chạy.

Người này tu võ đạo hệ thủy, tinh thông thủy đốn, vì vậy, tuy rằng Thiết Cuồng

Nhân cực lực truy kích, nhưng cũng không thể bắt được hắn.

Mà sau trận chiến này, không chỉ ba tòa ụ nổi của Thập Thất Liên Hoàn Ổ bị

dẹp, mà Thiết Kỳ Bang còn lấy được gần một phần ba bến tàu ở quận Tầm

Dương.

Công việc làm ăn trên sông của Thiết Kỳ Bang, cũng có thể mở rộng ba trăm

dặm về phía thượng du.

“Dự tính Thiết Kỳ Bang ta lại có thể mở thêm ba ngoại đường, mở rộng thế lực

đến quận Tầm Dương.”

Lỗ Bình Nguyên nói xong chuyện này, vẻ mặt kính phục vạn phần: “Thật không

hổ là Thiết Huyết Phù Đồ - Thiết Cuồng Nhân! Có người nói, không chỉ Thập

Thất Liên Hoàn Ổ tổng động viên cho trận chiến này, mà đội tàu của Thẩm gia

và Thượng Quan gia cũng tham dự vào, Thiết Kỳ Bang gần như là lấy một địch

hai.”

“Thượng Quan Thần Hạo và quận úy Thẩm Chu sợ minh hữu của mình bị xóa

sổ, không thể không đi suốt đêm lên phía bắc, tham gia trận chiến này. Kết quả

vẫn bị Thiết Cuồng Nhân đánh bại, Nhậm Đạo Hành bị cắt một chân, có người

nói đã không thể khôi phục. Sau này, dù cho có nối thêm chân giả vào, thì thực

lực cũng sẽ giảm một phần mười.”

“Nghe đồn huynh đệ Thiết thị, từ nhỏ xuất thân từ Thủy sư doanh Sùng Châu,

đám chủ thuyền của Thiết Kỳ Bang cũng là người của Thủy sư doanh Sùng

Châu khi xưa. Lời đồn này hẳn là sự thật, trong trận chiến này, Thiết Kỳ Bang

thương vong cực nhỏ, có người nói còn chưa đến một ngàn, chỉ có mười bảy

chiếc thuyền bị đánh chìm. Năng lực thủy chiến mà bọn họ thể hiện, đã vượt xa

Thập Thất Liên Hoàn Ổ.”

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tuy rằng Sở Hi Thanh cũng muốn chiếm hết số đất này.Nhưng hắn còn phải vất vả một phen mới có thể sang tên đám đất đai này.Dự tính là nha môn quận sẽ giở trò, Sở Hi Thanh đoán rằng mình có thể lấyđược một phần năm thì đã là rất tốt rồi.Đặc biệt là đám ruộng của Thẩm gia thì còn tốn sức hơn.Thật ra thì Sở Hi Thanh cũng không quá quan tâm đến ruộng đất, cũng lười đikinh doanh.Nhưng mà tốt xấu gì cũng là tài sản, ngu sao không cầm.Ngày sau mang ra bán, cũng là một khoản tiền lớn.Đấy mới là tài sản cá nhân của hắn, các huynh đệ trong đường khẩu sẽ khônghỏi đến.Sau khi chia tiền và pháp khí xong, Sở Hi Thanh lại mở yến hội ở trong đạitrạch của mình, khánh công cho các huynh đệ trong bang.Sở Hi Thanh lấy hết rượu cất giữ trong hầm rượu ra, lại tìm tất cả bếp trưởng ởtrong trấn đến, sau đó cướp đoạt sách gia súc và các món ăn dân dã mà đám thợsăn Tây Sơn mang đến buôn bán, làm hơn một 100 bàn ở trong nhà.Đèn đuốc trong nội đường và ngoại đường sáng choang, hơn một ngàn ngườithoải mái chè chén, từng người đều là vẻ mặt hưng phấn cạn ly, ăn uống linhđình, tình cảnh cực kỳ náo nhiệt.Một ít người say sưa còn bắt đầu lôi kéo cuống họng như vịt đực, bắt đầu cấtcao giọng hát, vừa ca hát vừa chè chén.Âm thanh huyên náo truyền ra ngoài xa xa, cách vài dặm mà còn có thể nghethấy.Đầu tiên, Sở Hi Thanh đi một vòng qua hơn 100 bàn rượu này, an ủi tất cả cáchuynh đệ, sau đó hắn và Tả Thanh Vân, cộng thêm hai mươi mấy đàn chủ vàphó đàn chủ, bắt đầu uống rượu ở phía sau viện.Hắn vẫn giở mấy trò mèo như xưa, dùng chính là rượu vàng có nồng độ thấp,mà lại chỉ uống một nửa, nửa còn lại thì vô cùng hào sảng mà đổ xuống ngực.Tuy nhiên, đêm hôm nay Sở Hi Thanh vẫn bị say đến bất tỉnh nhân sự.Sở Vân Vân nhìn Sở Hi Thanh say như chết kia, lại cảm thấy bất đắc dĩ.Tuy nhiên, khi nàng nhìn thấy trong viện đèn đuốc sáng choang, tiếng ngườihuyên náo, thì khóe môi của nàng lại cong lên, hiện lên một vệt ý cười.Tuy rằng sau khi tên này say thì rất khó xử lý, tuy rằng trắng trợn chúc mừngvào đêm nay là vô cùng mạo hiểm, có thể bị kẻ địch phản công vào ban đêm.Sở Vân Vân lại nhìn bảy trăm bang chúng của Tây Sơn Đường đã được Sở HiThanh khống chế hoàn toàn này.Vui sướng sau khi đại thắng, hưng phấn sau khi lấy được tiền bạc, còn có tìnhcảm uống rượu ăn thịt, cụng chén cạn ly. Như vậy có thể để cho bảy trăm bangchúng mới chiêu mộ chưa đến hai tháng này hòa mình vào nhau, hoàn toàntrung thành.Cái tên nhóc này còn trẻ tuổi, mà đã có thủ đoạn như vậy. . .Nếu như hắn ở trong quân ngũ ở phương bắc, nhất định cũng là một danhtướng, không hổ danh là con cháu còn khai quốc quân thần của Đại Ninh.Chờ đến buổi trưa ngày hôm sau, Sở Hi Thanh mơ mơ màng màng tỉnh lại, hắnlại triệu tập các đàn chủ đến để nghị sự, hắn biết được một tin tức chấn độngtoàn bộ Đông Châu từ trong miệng Lỗ Bình Nguyên.Buổi trưa ngày hôm qua, Thiết Cuồng Nhân đích thân dẫn hai trăm chiếc thuyềnđi ngược dòng lên phía bắc, quét ngang bảy tòa bến tàu của Thập Thất LiênHoàn Ổ. Cuối cùng, tại lúc đêm khuya, gặp phải 230 chiếc thuyền lớn của ThậpThất Liên Hoàn Ổ ở khúc sông gần quận Tầm Dương.Song phương đối mặt trên mặt sông, đánh một đêm, chiến đấu ác liệt cho đếnlúc rạng sáng mới phân thắng bại.Thập Thất Liên Hoàn Ổ tổn thất bốn mươi bảy chiếc thuyền, tử thương gần bangàn ngươi. Long đầu Nhậm Đạo Hành của Thập Thất Liên Hoàn Ổ còn bịThiết Cuồng Nhân đánh nát nửa cái chân, không thể không chui xuống nước bỏchạy.Người này tu võ đạo hệ thủy, tinh thông thủy đốn, vì vậy, tuy rằng Thiết CuồngNhân cực lực truy kích, nhưng cũng không thể bắt được hắn.Mà sau trận chiến này, không chỉ ba tòa ụ nổi của Thập Thất Liên Hoàn Ổ bịdẹp, mà Thiết Kỳ Bang còn lấy được gần một phần ba bến tàu ở quận TầmDương.Công việc làm ăn trên sông của Thiết Kỳ Bang, cũng có thể mở rộng ba trămdặm về phía thượng du.“Dự tính Thiết Kỳ Bang ta lại có thể mở thêm ba ngoại đường, mở rộng thế lựcđến quận Tầm Dương.”Lỗ Bình Nguyên nói xong chuyện này, vẻ mặt kính phục vạn phần: “Thật khônghổ là Thiết Huyết Phù Đồ - Thiết Cuồng Nhân! Có người nói, không chỉ ThậpThất Liên Hoàn Ổ tổng động viên cho trận chiến này, mà đội tàu của Thẩm giavà Thượng Quan gia cũng tham dự vào, Thiết Kỳ Bang gần như là lấy một địchhai.”“Thượng Quan Thần Hạo và quận úy Thẩm Chu sợ minh hữu của mình bị xóasổ, không thể không đi suốt đêm lên phía bắc, tham gia trận chiến này. Kết quảvẫn bị Thiết Cuồng Nhân đánh bại, Nhậm Đạo Hành bị cắt một chân, có ngườinói đã không thể khôi phục. Sau này, dù cho có nối thêm chân giả vào, thì thựclực cũng sẽ giảm một phần mười.”“Nghe đồn huynh đệ Thiết thị, từ nhỏ xuất thân từ Thủy sư doanh Sùng Châu,đám chủ thuyền của Thiết Kỳ Bang cũng là người của Thủy sư doanh SùngChâu khi xưa. Lời đồn này hẳn là sự thật, trong trận chiến này, Thiết Kỳ Bangthương vong cực nhỏ, có người nói còn chưa đến một ngàn, chỉ có mười bảychiếc thuyền bị đánh chìm. Năng lực thủy chiến mà bọn họ thể hiện, đã vượt xaThập Thất Liên Hoàn Ổ.”

Chương 488: Chấn động Đông Châu (3)