Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 494: Một bụng ý xấu (5)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh thì lại như đã dự liệu từ trước, hắn cười hỏi dò: “Lỗ đàn chủ, bâygiờ ta muốn biết Độc Tí Đao – Lý Thương đang ở nơi nào? Có thể thăm dòhành tung của hắn trong vòng ba ngày hay không?”Nếu như Lỗ Bình Nguyên không làm nổi, thì hắn chỉ có thể dùng giá cao đểmời Ngô Mị Nương.Lỗ Bình Nguyên không hiểu lắm, nhưng vẫn đáp lại ngay: “Việc này không cầntìm hiểu, người này đang ở ngay trong Thương Long cư ở trong Cổ Thị tập. Đólà tửu lâu của Độc Tí Đao – Lý Thương, ngày nào Lý Thương cũng ngồi trêntầng cao nhất của Thương Long cư để giám sát các việc kinh doanh của hắntrong Cổ Thị tập.”“Địa thế nơi đó hơi cao, tầm nhìn rất tốt, có thể nhìn từ trên cao xuống hơn mộtnửa Cổ Thị tập, đó cũng là nơi mà Độc Tí Đao – Lý Thương thích nhất.”Sở Hi Thanh hơi nhướng mày lên, sau đó cầm Tốn Phong Chấn Lôi Đao lên, rồiđi ra ngoài: “Đi! Mọi người đi theo ta qua sông, chúng ta đến Cổ Thị tập đòinợ.”Hai người Lý Thần Sơn và Ngụy Dương liếc mắt nhìn nhau, cũng không do dựmà cầm binh khí, đi theo sau lưng Sở Hi Thanh giống như Hanh Cáp nhị tướng.. . .Lý Thương đang uống rượu trên tầng cao nhất của Thương Long cư.Lông mày hắn nhíu thành một hình chữ ‘xuyên’, tinh thần uể oải, tâm sự nặngnề mà uống một chén rồi lại một chén.Lý Thương đang mượn rượu giải sầu.Người để cho hắn phát sầu chính là vị thiếu niên Bá Đao – Sở Hi Thanh kia.Hắn không ngờ tên kia lại có thể quật khởi trong vòng mấy tháng ngắn ngủi nhưvậy, còn trở thành thiêu kiêu xếp hạng 60 trên Thanh Vân Bảng, càng ngày càngphong quang.Cũng không ngờ người này bỗng nhiên lắc mình một cái, liền trở thành mộtnhân vật có máu mặt ở quận Tú Thủy, xưng bá Tây Sơn, thực lực hùng hậu.Càng không ngờ Thượng Quan gia và Thẩm gia liên thủ, mà vẫn không thể làmgì Sở Hi Thanh.Không khéo chính là, đúng lúc hắn lại có qua lại với vị đường chủ Tây SơnĐường này.Trận chiến ở Tri Vị Cư, chính hắn là người bắc cầu và giật dây giữ ThượngQuan gia và Bạch Vân Trại, thúc đẩy Bạch Vân Trại ra tay với Sở Hi Thanh.Bởi vậy nên hôm qua, khi hắn biết tin Sở Hi Thanh đã sang bằng Văn gia bảo,trọng thương Thẩm gia, thì Lý Thương đã tiêu tốn mấy ngàn lượng bạc, muamột lượng lớn tình báo liên quan đến trận chiến này, cố gắng tìm hiểu mọichuyện trong đó.Sau đó, Lý Thương liền bắt đầu u sầu từ đêm hôm qua đến ngày hôm nay.Tình hình còn xấu hơn cả những gì hắn tưởng tượng.Tây Sơn Đường bây giờ, dù là bỏ vị cao thủ ngũ phẩm đang ẩn giấu kia, thì vẫnkhông phải thứ mà hắn có thể ứng phó.Chỉ là hai người Lý Thần Sơn và Ngụy Dương cũng đủ để chống lại hắn rồi.Hơn nữa, thế nhân vẫn luôn quan tâm rất nhiều đến cao thủ ẩn giấu ở trong TâySơn Đường, nhưng lại quên mất thực lực mạnh mẽ của Sở Hi Thanh.Hắn còn lấy Nhai Tí đao ý để trấn áp toàn bộ Văn gia bảo.Khi đó, tất cả võ tu cửu phẩm ở trong bảo đều không thể hành động bìnhthường, cũng không thể sử dụng cung nỏ. Võ tu bát phẩm cũng bị đao ý của hắnáp chế, khiến cho thực lực không bằng sáu phần lúc bình thường.Nhờ vậy, Tây Sơn Đường mới thuận buồm xuôi gió, lấy số thương vong cực kỳnhỏ để bắt được Văn gia bảo.Sau đó, quá trình Sở Hi Thanh gạt bỏ ba trăm tên kỵ binh của quận quân TâySơn lại càng làm cho người ta kinh ngạc.Đó là tinh nhuệ của quận quân Tây Sơn, toàn bộ đều là cửu phẩm, hơn nữa còntu luyện bí pháp Hoàng Đạo, khí huyết thông suốt, thần niệm giao liên. Nhưngmà vẫn bị đao ý của Sở Hi Thanh trấn áp, toàn bộ đều tan vỡ.Lý Thương có thể xác định trăm phần trăm là Nhai Tí đao ý của Sở Hi Thanh đãmạnh hơn.Sức chiến đấu của người này càng ngày càng mạnh, mỗi một ngày đều đangmạnh lên. Có lẽ chỉ nửa năm nữa, thì hắn có thể vào thất phẩm rồi.Lý Thương vô cùng đau đầu, nếu hắn biết như vậy, thì dù Thượng Quan LongTiển có ép buộc thế nào, hắn cũng sẽ tránh xa Sở Hi Thanh này.Dù sao ân oán của bọn họ cũng chỉ là Sở Hi Thanh chém hai tên lôi thủ trên võđài, để hắn thua vài trận võ đài, chứ không phải là ân oán không chết khôngthôi.Lý Thương bây giờ chỉ có thể gửi hy vọng vào chuyện Sở Hi Thanh không biếtchuyện ngày hôm đó, hy vọng mình đã làm rất bí mật.Ngay khi Lý Thương rót chén Thiêu Đao Tử vào trong miệng, cảm nhận loạicảm giác cay độc đang đốt cháy cổ họng, thì hắn bỗng nhiên có cảm giác như bịngười bổ một đao vào não, tựa như có một con thần thú Nhai Tí đột nhiên nhảyvào trong đầu óc của hắn, làm cho trong đó đang dời sông lấp biển.“Nhai Tí đao ý?”Con ngươi của Độc Tí Đao – Lý Thương co rút lại, bản năng sinh ra tia sợ hãi.Tên kia. . . tìm đến cửa nhanh như vậy sao?Lý Thương vô thức lao về phía cửa sổ ở góc tây.Bên đó là sông, hắn lại tu công pháp hệ thủy, chỉ cần hắn nhảy vào sông, Sở HiThanh liền không thể làm gì được hắn.
Sở Hi Thanh thì lại như đã dự liệu từ trước, hắn cười hỏi dò: “Lỗ đàn chủ, bây
giờ ta muốn biết Độc Tí Đao – Lý Thương đang ở nơi nào? Có thể thăm dò
hành tung của hắn trong vòng ba ngày hay không?”
Nếu như Lỗ Bình Nguyên không làm nổi, thì hắn chỉ có thể dùng giá cao để
mời Ngô Mị Nương.
Lỗ Bình Nguyên không hiểu lắm, nhưng vẫn đáp lại ngay: “Việc này không cần
tìm hiểu, người này đang ở ngay trong Thương Long cư ở trong Cổ Thị tập. Đó
là tửu lâu của Độc Tí Đao – Lý Thương, ngày nào Lý Thương cũng ngồi trên
tầng cao nhất của Thương Long cư để giám sát các việc kinh doanh của hắn
trong Cổ Thị tập.”
“Địa thế nơi đó hơi cao, tầm nhìn rất tốt, có thể nhìn từ trên cao xuống hơn một
nửa Cổ Thị tập, đó cũng là nơi mà Độc Tí Đao – Lý Thương thích nhất.”
Sở Hi Thanh hơi nhướng mày lên, sau đó cầm Tốn Phong Chấn Lôi Đao lên, rồi
đi ra ngoài: “Đi! Mọi người đi theo ta qua sông, chúng ta đến Cổ Thị tập đòi
nợ.”
Hai người Lý Thần Sơn và Ngụy Dương liếc mắt nhìn nhau, cũng không do dự
mà cầm binh khí, đi theo sau lưng Sở Hi Thanh giống như Hanh Cáp nhị tướng.
. . .
Lý Thương đang uống rượu trên tầng cao nhất của Thương Long cư.
Lông mày hắn nhíu thành một hình chữ ‘xuyên’, tinh thần uể oải, tâm sự nặng
nề mà uống một chén rồi lại một chén.
Lý Thương đang mượn rượu giải sầu.
Người để cho hắn phát sầu chính là vị thiếu niên Bá Đao – Sở Hi Thanh kia.
Hắn không ngờ tên kia lại có thể quật khởi trong vòng mấy tháng ngắn ngủi như
vậy, còn trở thành thiêu kiêu xếp hạng 60 trên Thanh Vân Bảng, càng ngày càng
phong quang.
Cũng không ngờ người này bỗng nhiên lắc mình một cái, liền trở thành một
nhân vật có máu mặt ở quận Tú Thủy, xưng bá Tây Sơn, thực lực hùng hậu.
Càng không ngờ Thượng Quan gia và Thẩm gia liên thủ, mà vẫn không thể làm
gì Sở Hi Thanh.
Không khéo chính là, đúng lúc hắn lại có qua lại với vị đường chủ Tây Sơn
Đường này.
Trận chiến ở Tri Vị Cư, chính hắn là người bắc cầu và giật dây giữ Thượng
Quan gia và Bạch Vân Trại, thúc đẩy Bạch Vân Trại ra tay với Sở Hi Thanh.
Bởi vậy nên hôm qua, khi hắn biết tin Sở Hi Thanh đã sang bằng Văn gia bảo,
trọng thương Thẩm gia, thì Lý Thương đã tiêu tốn mấy ngàn lượng bạc, mua
một lượng lớn tình báo liên quan đến trận chiến này, cố gắng tìm hiểu mọi
chuyện trong đó.
Sau đó, Lý Thương liền bắt đầu u sầu từ đêm hôm qua đến ngày hôm nay.
Tình hình còn xấu hơn cả những gì hắn tưởng tượng.
Tây Sơn Đường bây giờ, dù là bỏ vị cao thủ ngũ phẩm đang ẩn giấu kia, thì vẫn
không phải thứ mà hắn có thể ứng phó.
Chỉ là hai người Lý Thần Sơn và Ngụy Dương cũng đủ để chống lại hắn rồi.
Hơn nữa, thế nhân vẫn luôn quan tâm rất nhiều đến cao thủ ẩn giấu ở trong Tây
Sơn Đường, nhưng lại quên mất thực lực mạnh mẽ của Sở Hi Thanh.
Hắn còn lấy Nhai Tí đao ý để trấn áp toàn bộ Văn gia bảo.
Khi đó, tất cả võ tu cửu phẩm ở trong bảo đều không thể hành động bình
thường, cũng không thể sử dụng cung nỏ. Võ tu bát phẩm cũng bị đao ý của hắn
áp chế, khiến cho thực lực không bằng sáu phần lúc bình thường.
Nhờ vậy, Tây Sơn Đường mới thuận buồm xuôi gió, lấy số thương vong cực kỳ
nhỏ để bắt được Văn gia bảo.
Sau đó, quá trình Sở Hi Thanh gạt bỏ ba trăm tên kỵ binh của quận quân Tây
Sơn lại càng làm cho người ta kinh ngạc.
Đó là tinh nhuệ của quận quân Tây Sơn, toàn bộ đều là cửu phẩm, hơn nữa còn
tu luyện bí pháp Hoàng Đạo, khí huyết thông suốt, thần niệm giao liên. Nhưng
mà vẫn bị đao ý của Sở Hi Thanh trấn áp, toàn bộ đều tan vỡ.
Lý Thương có thể xác định trăm phần trăm là Nhai Tí đao ý của Sở Hi Thanh đã
mạnh hơn.
Sức chiến đấu của người này càng ngày càng mạnh, mỗi một ngày đều đang
mạnh lên. Có lẽ chỉ nửa năm nữa, thì hắn có thể vào thất phẩm rồi.
Lý Thương vô cùng đau đầu, nếu hắn biết như vậy, thì dù Thượng Quan Long
Tiển có ép buộc thế nào, hắn cũng sẽ tránh xa Sở Hi Thanh này.
Dù sao ân oán của bọn họ cũng chỉ là Sở Hi Thanh chém hai tên lôi thủ trên võ
đài, để hắn thua vài trận võ đài, chứ không phải là ân oán không chết không
thôi.
Lý Thương bây giờ chỉ có thể gửi hy vọng vào chuyện Sở Hi Thanh không biết
chuyện ngày hôm đó, hy vọng mình đã làm rất bí mật.
Ngay khi Lý Thương rót chén Thiêu Đao Tử vào trong miệng, cảm nhận loại
cảm giác cay độc đang đốt cháy cổ họng, thì hắn bỗng nhiên có cảm giác như bị
người bổ một đao vào não, tựa như có một con thần thú Nhai Tí đột nhiên nhảy
vào trong đầu óc của hắn, làm cho trong đó đang dời sông lấp biển.
“Nhai Tí đao ý?”
Con ngươi của Độc Tí Đao – Lý Thương co rút lại, bản năng sinh ra tia sợ hãi.
Tên kia. . . tìm đến cửa nhanh như vậy sao?
Lý Thương vô thức lao về phía cửa sổ ở góc tây.
Bên đó là sông, hắn lại tu công pháp hệ thủy, chỉ cần hắn nhảy vào sông, Sở Hi
Thanh liền không thể làm gì được hắn.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh thì lại như đã dự liệu từ trước, hắn cười hỏi dò: “Lỗ đàn chủ, bâygiờ ta muốn biết Độc Tí Đao – Lý Thương đang ở nơi nào? Có thể thăm dòhành tung của hắn trong vòng ba ngày hay không?”Nếu như Lỗ Bình Nguyên không làm nổi, thì hắn chỉ có thể dùng giá cao đểmời Ngô Mị Nương.Lỗ Bình Nguyên không hiểu lắm, nhưng vẫn đáp lại ngay: “Việc này không cầntìm hiểu, người này đang ở ngay trong Thương Long cư ở trong Cổ Thị tập. Đólà tửu lâu của Độc Tí Đao – Lý Thương, ngày nào Lý Thương cũng ngồi trêntầng cao nhất của Thương Long cư để giám sát các việc kinh doanh của hắntrong Cổ Thị tập.”“Địa thế nơi đó hơi cao, tầm nhìn rất tốt, có thể nhìn từ trên cao xuống hơn mộtnửa Cổ Thị tập, đó cũng là nơi mà Độc Tí Đao – Lý Thương thích nhất.”Sở Hi Thanh hơi nhướng mày lên, sau đó cầm Tốn Phong Chấn Lôi Đao lên, rồiđi ra ngoài: “Đi! Mọi người đi theo ta qua sông, chúng ta đến Cổ Thị tập đòinợ.”Hai người Lý Thần Sơn và Ngụy Dương liếc mắt nhìn nhau, cũng không do dựmà cầm binh khí, đi theo sau lưng Sở Hi Thanh giống như Hanh Cáp nhị tướng.. . .Lý Thương đang uống rượu trên tầng cao nhất của Thương Long cư.Lông mày hắn nhíu thành một hình chữ ‘xuyên’, tinh thần uể oải, tâm sự nặngnề mà uống một chén rồi lại một chén.Lý Thương đang mượn rượu giải sầu.Người để cho hắn phát sầu chính là vị thiếu niên Bá Đao – Sở Hi Thanh kia.Hắn không ngờ tên kia lại có thể quật khởi trong vòng mấy tháng ngắn ngủi nhưvậy, còn trở thành thiêu kiêu xếp hạng 60 trên Thanh Vân Bảng, càng ngày càngphong quang.Cũng không ngờ người này bỗng nhiên lắc mình một cái, liền trở thành mộtnhân vật có máu mặt ở quận Tú Thủy, xưng bá Tây Sơn, thực lực hùng hậu.Càng không ngờ Thượng Quan gia và Thẩm gia liên thủ, mà vẫn không thể làmgì Sở Hi Thanh.Không khéo chính là, đúng lúc hắn lại có qua lại với vị đường chủ Tây SơnĐường này.Trận chiến ở Tri Vị Cư, chính hắn là người bắc cầu và giật dây giữ ThượngQuan gia và Bạch Vân Trại, thúc đẩy Bạch Vân Trại ra tay với Sở Hi Thanh.Bởi vậy nên hôm qua, khi hắn biết tin Sở Hi Thanh đã sang bằng Văn gia bảo,trọng thương Thẩm gia, thì Lý Thương đã tiêu tốn mấy ngàn lượng bạc, muamột lượng lớn tình báo liên quan đến trận chiến này, cố gắng tìm hiểu mọichuyện trong đó.Sau đó, Lý Thương liền bắt đầu u sầu từ đêm hôm qua đến ngày hôm nay.Tình hình còn xấu hơn cả những gì hắn tưởng tượng.Tây Sơn Đường bây giờ, dù là bỏ vị cao thủ ngũ phẩm đang ẩn giấu kia, thì vẫnkhông phải thứ mà hắn có thể ứng phó.Chỉ là hai người Lý Thần Sơn và Ngụy Dương cũng đủ để chống lại hắn rồi.Hơn nữa, thế nhân vẫn luôn quan tâm rất nhiều đến cao thủ ẩn giấu ở trong TâySơn Đường, nhưng lại quên mất thực lực mạnh mẽ của Sở Hi Thanh.Hắn còn lấy Nhai Tí đao ý để trấn áp toàn bộ Văn gia bảo.Khi đó, tất cả võ tu cửu phẩm ở trong bảo đều không thể hành động bìnhthường, cũng không thể sử dụng cung nỏ. Võ tu bát phẩm cũng bị đao ý của hắnáp chế, khiến cho thực lực không bằng sáu phần lúc bình thường.Nhờ vậy, Tây Sơn Đường mới thuận buồm xuôi gió, lấy số thương vong cực kỳnhỏ để bắt được Văn gia bảo.Sau đó, quá trình Sở Hi Thanh gạt bỏ ba trăm tên kỵ binh của quận quân TâySơn lại càng làm cho người ta kinh ngạc.Đó là tinh nhuệ của quận quân Tây Sơn, toàn bộ đều là cửu phẩm, hơn nữa còntu luyện bí pháp Hoàng Đạo, khí huyết thông suốt, thần niệm giao liên. Nhưngmà vẫn bị đao ý của Sở Hi Thanh trấn áp, toàn bộ đều tan vỡ.Lý Thương có thể xác định trăm phần trăm là Nhai Tí đao ý của Sở Hi Thanh đãmạnh hơn.Sức chiến đấu của người này càng ngày càng mạnh, mỗi một ngày đều đangmạnh lên. Có lẽ chỉ nửa năm nữa, thì hắn có thể vào thất phẩm rồi.Lý Thương vô cùng đau đầu, nếu hắn biết như vậy, thì dù Thượng Quan LongTiển có ép buộc thế nào, hắn cũng sẽ tránh xa Sở Hi Thanh này.Dù sao ân oán của bọn họ cũng chỉ là Sở Hi Thanh chém hai tên lôi thủ trên võđài, để hắn thua vài trận võ đài, chứ không phải là ân oán không chết khôngthôi.Lý Thương bây giờ chỉ có thể gửi hy vọng vào chuyện Sở Hi Thanh không biếtchuyện ngày hôm đó, hy vọng mình đã làm rất bí mật.Ngay khi Lý Thương rót chén Thiêu Đao Tử vào trong miệng, cảm nhận loạicảm giác cay độc đang đốt cháy cổ họng, thì hắn bỗng nhiên có cảm giác như bịngười bổ một đao vào não, tựa như có một con thần thú Nhai Tí đột nhiên nhảyvào trong đầu óc của hắn, làm cho trong đó đang dời sông lấp biển.“Nhai Tí đao ý?”Con ngươi của Độc Tí Đao – Lý Thương co rút lại, bản năng sinh ra tia sợ hãi.Tên kia. . . tìm đến cửa nhanh như vậy sao?Lý Thương vô thức lao về phía cửa sổ ở góc tây.Bên đó là sông, hắn lại tu công pháp hệ thủy, chỉ cần hắn nhảy vào sông, Sở HiThanh liền không thể làm gì được hắn.