Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 511: Truyền nhân Huyết Nhai? (4)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tuy nhiên, khi hắn cảm thấy chuyện này đã xong, chuẩn bị cáo từ rời đi, thìKiếm Tàng Phong đột nhiên mở miệng: “Tiểu Sở, theo ta được biết, đám gian tếvà nội quỷ trong võ quán đã chạy đến Tây Sơn Đường của ngươi hết rồi, đây làvì sao?”Hôm nay, hắn và Tông Lệnh Thư đến Tây Sơn, cũng có một phần là vì chuyệnnày.Bằng không thì một đệ tử chân truyền Kiếm tu như hắn, cần gì phải đi theoTông Lệnh Thư đến Tây Sơn? Để Lôi Nguyên đi là được.Tông Lệnh Thư là đặc sứ, là đệ tử chân truyền, lẽ nào hắn không phải sao?Trong lòng Sở Hi Thanh cả kinh, Kiếm Tàng Phong biết thân phận nằm vùngcủa đám người kia?Trên mặt hắn lại có hơi bối rối, trợn tròn mắt, ra vẻ kinh ngạc không thôi: “Giantế nội quy? Ngài đang nói những sư huynh đệ mới gia nhập Tây Sơn Đườngtrong thời gian gần đây à?”“Đừng có giả bộ ở trước mặt ta.” Kiếm Tàng Phong cười đắc ý, trong mắt lộ raý trêu tức: “Ngươi cho rằng ta không biết đường chủ Tây Sơn Đường còn làPhó bách hộ Cẩm y vệ à?”Tên nhóc trước mặt này vô cùng thú vị.Thân kiêm hai chức đường chủ Tây Sơn Đường và Phó bách hộ Cẩm y vệ, làmđi vào đại lao của Cẩm y vệ để cứu người, cướp bộ hạ cũ của Thần Sách Đô rakhỏi ngục.Diệp Tri Thu nghe vậy thì kinh ngạc mà há hốc miệng, lại nhìn Sở Hi Thanh vớiánh mắt không dám tin.Cái tên này còn là Phó bách hộ Cẩm y vệ?Mặt Sở Hi Thanh lại đỏ lên vì thấy hơi lúng túng.Tâm trạng của hắn cũng thấp thỏm không thôi.Thân phận Cẩm y vệ của mình bị bại lộ rồi?Tuy nhiên, dường như là Kiếm Tàng Phong không thèm để ý chuyện này.“Yên tâm!” Kiếm Tàng Phong nhìn ra tâm tư của hắn, hơi lắc đầu nói: “TiểuSở, sau trận phong ba ở Tàng Kinh Lâu, thì ngươi bị Thiên hộ Tào Hiên củaCẩm y vệ c**ng b*c gia nhập vào Cẩm y vệ. Việc này bắt nguồn từ Cẩm y vệ,tiểu Sở ngươi chưa từng sai. Sai chính là tên khốn Tào Hiên kia, lại muốn taihọa thiên tài của tông ta. Nhưng nể tình cái thân phận Cẩm y vệ này vẫn còn cóích với ngươi, nên ta tạm thời không tính toán với hắn.”Hắn cảm thấy nên làm rõ ràng chuyện này, miễn cho Sở Hi Thanh dính líu quásâu với Cẩm y vệ.Tông môn mới là căn bản, bên phía Cẩm y vệ thì coi như là công việc kiếm tiềnnuôi gia đình đi.Đệ tử nội môn ngoại môn của Vô Tướng Thần Tông, có tất cả hơn một ngànngười nhậm chức trong Cẩm y vệ, nhưng xưa nay đều chỉ trung thành với VôTướng Thần Tông.Nội tâm Sở Hi Thanh thả lỏng, sau đó lại khó hiểu hỏi: “Kiếm đặc sứ, ngài đãbiết thân phận của bọn họ? Nhưng mà vì sao ngài không khai trừ bọn họ ra khỏivõ quán, mà lại mặc kệ bọn họ?”Nếu như vị này đã đám người kia ra khỏi võ quán Chính Dương từ trước, thìbây giờ hắn không phải đau đầu như vậy.Kiếm Tàng Phong lại thấy buồn cười: “Ta ở võ quán Chính Dương lâu như vậy,nếu như ta còn không tra được thân phận của bọn họ, vậy há không phải là ta rấtvô dụng sao? Bao quát cả Lục Loạn Ly ở Tây Sơn Đường của ngươi, tổng cộngcó mười chín người không tâm thường. Trong đó có mười hai cửu phẩm, bảyngười bát phẩm, thật ra thì còn có cả thất phẩm hạ, thậm chí là thất phẩmthượng.”“Tình hình của bọn họ, ta đều rõ như lòng bàn tay. Tuy nhiên, võ quán ChínhDương là nơi dạy học, chỉ cần trả tiền thì liền có thể học võ trong võ quán. Bọnhọ nộp đủ tiền học, chỉ cần không vi phạm quy củ của võ quán, thì ta không tiệnđuổi bọn họ ra ngoài.”Thật ra thì là do những người này dễ khống chế.Hiện giờ, tất cả mọi cử động của đám người này đều nằm dưới mi mắt của hắn.Nếu như đuổi những người này ra khỏi võ quán, thế lực sau lưng họ lại pháimột nhóm người khác đến, khi đó lại càng vướng tay vướng chân hơn. KiếmTàng Phong còn phải mất công đi điều tra từng người một nữa.Ngoài ra, mấy người do Lục Loạn Ly cầm đầu kia, đều là hạt giống võ đạo rấttốt.Thiên phú của bọn họ, ngay cả bản sơn Vô Tướng Thần Tông cũng phải trôngmà thèm.Những người này đúng là nội quỷ ẩn núp trong võ quán Chính Dương, nhưngchưa chắc là sau này sẽ không có tình cảm với Vô Tướng Thần Tông.Bọn họ sinh sống ở Vô Tướng Thần Tông, trưởng thành ở Vô Tướng ThầnTông, tất cả bạn bè, tất cả các mối quan hệ của họ đều ở Vô Tướng Thần Tông!Thậm chí công pháp mà bọn họ tu hành, tiền đồ tương lai của bọn họ, cũng đềuở Vô Tướng Thần Tông!Tương lai, rốt cuộc là đám đệ tử này sẽ đi theo ai, vậy thì khó nói rồi.Đường đường là Vô Tướng Thần Tông, có thể hải nạp bách xuyên!Đây chính là khí phách của thần tông nhất phẩm bọn họ.Nếu như thực sự không nuôi được, vậy gạt bỏ cũng không muộn.Sở Hi Thanh thì lại âm thầm hoảng sợ, lòng thầm nói vị Kiếm đặc sứ này mớithật sự là nhìn rõ mọi việc.

Tuy nhiên, khi hắn cảm thấy chuyện này đã xong, chuẩn bị cáo từ rời đi, thì

Kiếm Tàng Phong đột nhiên mở miệng: “Tiểu Sở, theo ta được biết, đám gian tế

và nội quỷ trong võ quán đã chạy đến Tây Sơn Đường của ngươi hết rồi, đây là

vì sao?”

Hôm nay, hắn và Tông Lệnh Thư đến Tây Sơn, cũng có một phần là vì chuyện

này.

Bằng không thì một đệ tử chân truyền Kiếm tu như hắn, cần gì phải đi theo

Tông Lệnh Thư đến Tây Sơn? Để Lôi Nguyên đi là được.

Tông Lệnh Thư là đặc sứ, là đệ tử chân truyền, lẽ nào hắn không phải sao?

Trong lòng Sở Hi Thanh cả kinh, Kiếm Tàng Phong biết thân phận nằm vùng

của đám người kia?

Trên mặt hắn lại có hơi bối rối, trợn tròn mắt, ra vẻ kinh ngạc không thôi: “Gian

tế nội quy? Ngài đang nói những sư huynh đệ mới gia nhập Tây Sơn Đường

trong thời gian gần đây à?”

“Đừng có giả bộ ở trước mặt ta.” Kiếm Tàng Phong cười đắc ý, trong mắt lộ ra

ý trêu tức: “Ngươi cho rằng ta không biết đường chủ Tây Sơn Đường còn là

Phó bách hộ Cẩm y vệ à?”

Tên nhóc trước mặt này vô cùng thú vị.

Thân kiêm hai chức đường chủ Tây Sơn Đường và Phó bách hộ Cẩm y vệ, làm

đi vào đại lao của Cẩm y vệ để cứu người, cướp bộ hạ cũ của Thần Sách Đô ra

khỏi ngục.

Diệp Tri Thu nghe vậy thì kinh ngạc mà há hốc miệng, lại nhìn Sở Hi Thanh với

ánh mắt không dám tin.

Cái tên này còn là Phó bách hộ Cẩm y vệ?

Mặt Sở Hi Thanh lại đỏ lên vì thấy hơi lúng túng.

Tâm trạng của hắn cũng thấp thỏm không thôi.

Thân phận Cẩm y vệ của mình bị bại lộ rồi?

Tuy nhiên, dường như là Kiếm Tàng Phong không thèm để ý chuyện này.

“Yên tâm!” Kiếm Tàng Phong nhìn ra tâm tư của hắn, hơi lắc đầu nói: “Tiểu

Sở, sau trận phong ba ở Tàng Kinh Lâu, thì ngươi bị Thiên hộ Tào Hiên của

Cẩm y vệ c**ng b*c gia nhập vào Cẩm y vệ. Việc này bắt nguồn từ Cẩm y vệ,

tiểu Sở ngươi chưa từng sai. Sai chính là tên khốn Tào Hiên kia, lại muốn tai

họa thiên tài của tông ta. Nhưng nể tình cái thân phận Cẩm y vệ này vẫn còn có

ích với ngươi, nên ta tạm thời không tính toán với hắn.”

Hắn cảm thấy nên làm rõ ràng chuyện này, miễn cho Sở Hi Thanh dính líu quá

sâu với Cẩm y vệ.

Tông môn mới là căn bản, bên phía Cẩm y vệ thì coi như là công việc kiếm tiền

nuôi gia đình đi.

Đệ tử nội môn ngoại môn của Vô Tướng Thần Tông, có tất cả hơn một ngàn

người nhậm chức trong Cẩm y vệ, nhưng xưa nay đều chỉ trung thành với Vô

Tướng Thần Tông.

Nội tâm Sở Hi Thanh thả lỏng, sau đó lại khó hiểu hỏi: “Kiếm đặc sứ, ngài đã

biết thân phận của bọn họ? Nhưng mà vì sao ngài không khai trừ bọn họ ra khỏi

võ quán, mà lại mặc kệ bọn họ?”

Nếu như vị này đã đám người kia ra khỏi võ quán Chính Dương từ trước, thì

bây giờ hắn không phải đau đầu như vậy.

Kiếm Tàng Phong lại thấy buồn cười: “Ta ở võ quán Chính Dương lâu như vậy,

nếu như ta còn không tra được thân phận của bọn họ, vậy há không phải là ta rất

vô dụng sao? Bao quát cả Lục Loạn Ly ở Tây Sơn Đường của ngươi, tổng cộng

có mười chín người không tâm thường. Trong đó có mười hai cửu phẩm, bảy

người bát phẩm, thật ra thì còn có cả thất phẩm hạ, thậm chí là thất phẩm

thượng.”

“Tình hình của bọn họ, ta đều rõ như lòng bàn tay. Tuy nhiên, võ quán Chính

Dương là nơi dạy học, chỉ cần trả tiền thì liền có thể học võ trong võ quán. Bọn

họ nộp đủ tiền học, chỉ cần không vi phạm quy củ của võ quán, thì ta không tiện

đuổi bọn họ ra ngoài.”

Thật ra thì là do những người này dễ khống chế.

Hiện giờ, tất cả mọi cử động của đám người này đều nằm dưới mi mắt của hắn.

Nếu như đuổi những người này ra khỏi võ quán, thế lực sau lưng họ lại phái

một nhóm người khác đến, khi đó lại càng vướng tay vướng chân hơn. Kiếm

Tàng Phong còn phải mất công đi điều tra từng người một nữa.

Ngoài ra, mấy người do Lục Loạn Ly cầm đầu kia, đều là hạt giống võ đạo rất

tốt.

Thiên phú của bọn họ, ngay cả bản sơn Vô Tướng Thần Tông cũng phải trông

mà thèm.

Những người này đúng là nội quỷ ẩn núp trong võ quán Chính Dương, nhưng

chưa chắc là sau này sẽ không có tình cảm với Vô Tướng Thần Tông.

Bọn họ sinh sống ở Vô Tướng Thần Tông, trưởng thành ở Vô Tướng Thần

Tông, tất cả bạn bè, tất cả các mối quan hệ của họ đều ở Vô Tướng Thần Tông!

Thậm chí công pháp mà bọn họ tu hành, tiền đồ tương lai của bọn họ, cũng đều

ở Vô Tướng Thần Tông!

Tương lai, rốt cuộc là đám đệ tử này sẽ đi theo ai, vậy thì khó nói rồi.

Đường đường là Vô Tướng Thần Tông, có thể hải nạp bách xuyên!

Đây chính là khí phách của thần tông nhất phẩm bọn họ.

Nếu như thực sự không nuôi được, vậy gạt bỏ cũng không muộn.

Sở Hi Thanh thì lại âm thầm hoảng sợ, lòng thầm nói vị Kiếm đặc sứ này mới

thật sự là nhìn rõ mọi việc.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tuy nhiên, khi hắn cảm thấy chuyện này đã xong, chuẩn bị cáo từ rời đi, thìKiếm Tàng Phong đột nhiên mở miệng: “Tiểu Sở, theo ta được biết, đám gian tếvà nội quỷ trong võ quán đã chạy đến Tây Sơn Đường của ngươi hết rồi, đây làvì sao?”Hôm nay, hắn và Tông Lệnh Thư đến Tây Sơn, cũng có một phần là vì chuyệnnày.Bằng không thì một đệ tử chân truyền Kiếm tu như hắn, cần gì phải đi theoTông Lệnh Thư đến Tây Sơn? Để Lôi Nguyên đi là được.Tông Lệnh Thư là đặc sứ, là đệ tử chân truyền, lẽ nào hắn không phải sao?Trong lòng Sở Hi Thanh cả kinh, Kiếm Tàng Phong biết thân phận nằm vùngcủa đám người kia?Trên mặt hắn lại có hơi bối rối, trợn tròn mắt, ra vẻ kinh ngạc không thôi: “Giantế nội quy? Ngài đang nói những sư huynh đệ mới gia nhập Tây Sơn Đườngtrong thời gian gần đây à?”“Đừng có giả bộ ở trước mặt ta.” Kiếm Tàng Phong cười đắc ý, trong mắt lộ raý trêu tức: “Ngươi cho rằng ta không biết đường chủ Tây Sơn Đường còn làPhó bách hộ Cẩm y vệ à?”Tên nhóc trước mặt này vô cùng thú vị.Thân kiêm hai chức đường chủ Tây Sơn Đường và Phó bách hộ Cẩm y vệ, làmđi vào đại lao của Cẩm y vệ để cứu người, cướp bộ hạ cũ của Thần Sách Đô rakhỏi ngục.Diệp Tri Thu nghe vậy thì kinh ngạc mà há hốc miệng, lại nhìn Sở Hi Thanh vớiánh mắt không dám tin.Cái tên này còn là Phó bách hộ Cẩm y vệ?Mặt Sở Hi Thanh lại đỏ lên vì thấy hơi lúng túng.Tâm trạng của hắn cũng thấp thỏm không thôi.Thân phận Cẩm y vệ của mình bị bại lộ rồi?Tuy nhiên, dường như là Kiếm Tàng Phong không thèm để ý chuyện này.“Yên tâm!” Kiếm Tàng Phong nhìn ra tâm tư của hắn, hơi lắc đầu nói: “TiểuSở, sau trận phong ba ở Tàng Kinh Lâu, thì ngươi bị Thiên hộ Tào Hiên củaCẩm y vệ c**ng b*c gia nhập vào Cẩm y vệ. Việc này bắt nguồn từ Cẩm y vệ,tiểu Sở ngươi chưa từng sai. Sai chính là tên khốn Tào Hiên kia, lại muốn taihọa thiên tài của tông ta. Nhưng nể tình cái thân phận Cẩm y vệ này vẫn còn cóích với ngươi, nên ta tạm thời không tính toán với hắn.”Hắn cảm thấy nên làm rõ ràng chuyện này, miễn cho Sở Hi Thanh dính líu quásâu với Cẩm y vệ.Tông môn mới là căn bản, bên phía Cẩm y vệ thì coi như là công việc kiếm tiềnnuôi gia đình đi.Đệ tử nội môn ngoại môn của Vô Tướng Thần Tông, có tất cả hơn một ngànngười nhậm chức trong Cẩm y vệ, nhưng xưa nay đều chỉ trung thành với VôTướng Thần Tông.Nội tâm Sở Hi Thanh thả lỏng, sau đó lại khó hiểu hỏi: “Kiếm đặc sứ, ngài đãbiết thân phận của bọn họ? Nhưng mà vì sao ngài không khai trừ bọn họ ra khỏivõ quán, mà lại mặc kệ bọn họ?”Nếu như vị này đã đám người kia ra khỏi võ quán Chính Dương từ trước, thìbây giờ hắn không phải đau đầu như vậy.Kiếm Tàng Phong lại thấy buồn cười: “Ta ở võ quán Chính Dương lâu như vậy,nếu như ta còn không tra được thân phận của bọn họ, vậy há không phải là ta rấtvô dụng sao? Bao quát cả Lục Loạn Ly ở Tây Sơn Đường của ngươi, tổng cộngcó mười chín người không tâm thường. Trong đó có mười hai cửu phẩm, bảyngười bát phẩm, thật ra thì còn có cả thất phẩm hạ, thậm chí là thất phẩmthượng.”“Tình hình của bọn họ, ta đều rõ như lòng bàn tay. Tuy nhiên, võ quán ChínhDương là nơi dạy học, chỉ cần trả tiền thì liền có thể học võ trong võ quán. Bọnhọ nộp đủ tiền học, chỉ cần không vi phạm quy củ của võ quán, thì ta không tiệnđuổi bọn họ ra ngoài.”Thật ra thì là do những người này dễ khống chế.Hiện giờ, tất cả mọi cử động của đám người này đều nằm dưới mi mắt của hắn.Nếu như đuổi những người này ra khỏi võ quán, thế lực sau lưng họ lại pháimột nhóm người khác đến, khi đó lại càng vướng tay vướng chân hơn. KiếmTàng Phong còn phải mất công đi điều tra từng người một nữa.Ngoài ra, mấy người do Lục Loạn Ly cầm đầu kia, đều là hạt giống võ đạo rấttốt.Thiên phú của bọn họ, ngay cả bản sơn Vô Tướng Thần Tông cũng phải trôngmà thèm.Những người này đúng là nội quỷ ẩn núp trong võ quán Chính Dương, nhưngchưa chắc là sau này sẽ không có tình cảm với Vô Tướng Thần Tông.Bọn họ sinh sống ở Vô Tướng Thần Tông, trưởng thành ở Vô Tướng ThầnTông, tất cả bạn bè, tất cả các mối quan hệ của họ đều ở Vô Tướng Thần Tông!Thậm chí công pháp mà bọn họ tu hành, tiền đồ tương lai của bọn họ, cũng đềuở Vô Tướng Thần Tông!Tương lai, rốt cuộc là đám đệ tử này sẽ đi theo ai, vậy thì khó nói rồi.Đường đường là Vô Tướng Thần Tông, có thể hải nạp bách xuyên!Đây chính là khí phách của thần tông nhất phẩm bọn họ.Nếu như thực sự không nuôi được, vậy gạt bỏ cũng không muộn.Sở Hi Thanh thì lại âm thầm hoảng sợ, lòng thầm nói vị Kiếm đặc sứ này mớithật sự là nhìn rõ mọi việc.

Chương 511: Truyền nhân Huyết Nhai? (4)