Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 543: Dần dần biến thành đen (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Thiên Cơ Các vẫn luôn bị triều đình chèn ép, cho nên mấy trăm năm trước, đãbỏ các phân bộ ở các châu.Bọn họ chỉ phát hành Thiên Cơ Võ Phổ ở hai châu Hà và Lạc, cùng với kinhthành, đây là những nơi có nhân khẩu nhiều nhất, võ tu cũng là nhiều nhất.Những địa phương khác muốn xem Thiên Cơ Võ Phổ mới nhất, thì phải chờthương nhân buôn bán, hoặc là bản sao chép ở trên thị trường.Mà các vùng ở Giang Nam, phải chờ mười ngày là ít nhất, thậm chí là nửatháng, thì mới có thể nhìn thấy Thiên Cơ Võ Phổ xuất hiện trên thị trường.Sau đó, hắn lại không hiểu mà hỏi: “Hi Thanh, vì sao ngươi lại muốn xemThiên Cơ Võ Phổ kỳ mới nhất vậy?”Sở Hi Thanh thì lại nghĩ thầm, đương nhiên là vội rồi.Hắn liếc mắt nhìn màn hình huỳnh quang hư ảo trong tầm mắt, ánh mắt rơi vàocột điểm võ đạo.Điểm võ đạo: 622.321.Bốn canh giờ trước, hắn chỉ là ba mươi vạn điểm, bây giờ đã là sáu mươi haivạn.Sở Hi Thanh rất muốn biết, rốt cuộc huynh đệ họ Hồ đã làm cái gì, mà lại mangđến vui mừng to lớn như vậy?Lẽ nào tên của hắn đã leo lên Thanh Vân Tổng bảng của Thiên Cơ Võ Phổ?Khả năng này không lớn lắm, ba mươi sáu châu trong thiên hạ, cộng thêm haichâu Cực và Tuyệt mà Bá Võ Vương đánh được. Chỉ tính ba mươi vị trí đầutrên Thanh Vân Bảng ở ba mươi tám châu, cũng đã có hơn một ngàn người rồi,nào đến lượt hắn chứ?Sở Hi Thanh đoán là số lượng điểm võ đạo vẫn sẽ còn tăng lên.Phương thức phát hành của Thiên Cơ Võ Phổ chậm hơn Luận Võ Thần cơ, đạiđa số người phải chờ mười ngày nửa tháng, mới có thể nhìn thấy quyển sáchnày.Lần này, chắc chắn là sẽ kiếm được một mớ.Tiếp đó, Sở Hi Thanh có hơi mất tập trung trong buổi tiệc rượuMãi cho đến canh ba đêm khuya, mọi người mới kết thúc. Sở Hi Thanh đứngdậy đi về khoang thuyền, thì lại bị Độ Vân Lai nắm lấy vai.“Tiểu Sở, ngươi phải cẩn thận người thuộc hạ Kế Tiễn Tiễn của ngươi đấy.”Sắc mặt Độ Vân Lai nghiêm nghị, hắn không chỉ đè âm thanh xuống rất thấp,mà còn dùng chân nguyên để ngưng tụ tiếng nói thành một đường, truyền thẳngvào trong tai của Sở Hi Thanh.“Trong trận chiến hôm nay, ta cảm ứng được hai tên võ tu lục phẩm đi đến bờtrái. Bọn họ chạy về phía thuộc hạ của ngươi, nhưng sau khi Sùng Chân phảnchiến, Kế Tiễn Tiễn lại bình an vô sự, mà hai người kia thì không thấy bóngdáng.”“Có thể là do bọn họ thấy tình hình không ổn nên bỏ chạy, nhưng ngươi vẫnphải cẩn thận với Kế Tiễn Tiễn này. Nữ nhân này, thần thức của ta dường nhưcó thể nhìn thấu, nhưng mà ta lại cảm thấy đó là thứ mà nữ tử này muốn để chota nhìn thấy vậy.”Độ Vân Lai rất yêu thích Sở Hi Thanh.Người này có ân cứu mạng với anh rể và cháu ngoại của hắn. Lần này hắn dámmạo hiểm như vậy, đi xa vạn dặm để hộ tống cha con Tả gia, có thể thấy đượctấm lòng nhân hậu, nghĩa khí tận trời.Đây là một người đáng giá để kết giao.Độ Vân Lai không muốn Sở Hi Thanh ngã tại trong tay thuộc hạ của mình.Sở Hi Thanh nghe vậy không khỏi rùng mình một cái, liếc mắt nhìn về phía KếTiễn Tiễn.Hắn âm thầm hoảng sợ, thậm chí ngay cả Độ Vân Lai mà cũng không nhìn thấunữ tử này?Kế Tiễn Tiễn đã đứng dậy đi về phía cửa phòng của mình, nàng cảm ứng đượcánh mắt của Sở Hi Thanh, quay đầu ngờ vực hỏi: “Đường chủ đại nhân, cóchuyện gì sao?”“Không có, không có gì!”Sở Hi Thanh lắc đầu, nở nụ cười đáng yêu: “Tiễn Tiễn, hôm nay ngươi vất vảrồi, nghỉ ngơi cho tốt đi. Bây giờ trong tay ta hơi khẩn trương, chờ ta bán nhữngmón pháp khí kia đi, lại cho ngươi một bao lì xì.”Hôm nay, những thất phẩm mà Kế Tiễn Tiễn giết, đều là quan quân Bách hộ củathủy sư doanh Hợp An.Khi Sùng Chân rời đi, đã mang thi thể và cả pháp khi của những người này đi,cho nên Kế Tiễn Tiễn không thu hoạch được gì.Vì vậy, theo quy củ là Sở Hi Thanh phải cho Kế Tiễn Tiễn một bao lì xì.Hắn vừa nói chuyện vừa mở võ đạo bảo khố ra.Sở Hi Thanh quét bừa một lần, quả nhiên lại có ‘thẻ thần thông Gần Mực ThìĐen (ngũ phẩm)’.Sở Hi Thanh dứt khoát đổi luôn, sau đó liền sử dụng với Kế Tiễn Tiễn.Kế Tiễn Tiễn cũng không có cảm giác gì.Nàng chỉ là nghĩ thầm, cái tên này đúng là quỷ nghèo, một cái bao lì xì mà cũngkhông có.Nếu mình thật sự là Kế Tiễn Tiễn, sẽ ngu đến mức đầu quân cho Tây SơnĐường sao?Nàng đường đường là một thần xạ thủ thất phẩm, có thế gia đại tộc nào ở ĐôngChâu mà không muốn tranh cướp chứ?Trên mặt Kế Tiễn Tiễn lại không có vẻ kinh dị, nàng chỉ tỏ vẻ có vài phần mongchờ: “Đường chủ đại nhân, ngài cũng nghĩ ngơi cho tốt đi, chuyện tiền lì xì thìkhông vội.”Ý tứ là tiền lì xì có thể đưa muộn, nhưng nhất định phải đưa.Số tiền kia, nàng không cần thì phí.Mà ngay khi Kế Tiễn Tiễn đẩy cửa đi vào, sau khi đóng cửa phòng lại, nàng liềndựa lưng vào cửa, mày liễu cau chặt.Không biết vì sao mà nàng càng nhìn Sở Hi Thanh thì lại càng thấy vừa mắt.Trí tuệ, lòng dạ và khí độ mà tên này thể hiện, cũng làm cho nàng thấy rungđộng.Kế Tiễn Tiễn cho rằng, nếu như tương lai người này có thể vào nhị phẩm, thìnhất định sẽ là anh hùng hào kiệt đỉnh cấp nhất đương đại.Dù cho là vị sư huynh Chỉ huy sư Thiên nha Cẩm y vệ kia của nàng, thì cũngkhông thể so sánh. 

Thiên Cơ Các vẫn luôn bị triều đình chèn ép, cho nên mấy trăm năm trước, đã

bỏ các phân bộ ở các châu.

Bọn họ chỉ phát hành Thiên Cơ Võ Phổ ở hai châu Hà và Lạc, cùng với kinh

thành, đây là những nơi có nhân khẩu nhiều nhất, võ tu cũng là nhiều nhất.

Những địa phương khác muốn xem Thiên Cơ Võ Phổ mới nhất, thì phải chờ

thương nhân buôn bán, hoặc là bản sao chép ở trên thị trường.

Mà các vùng ở Giang Nam, phải chờ mười ngày là ít nhất, thậm chí là nửa

tháng, thì mới có thể nhìn thấy Thiên Cơ Võ Phổ xuất hiện trên thị trường.

Sau đó, hắn lại không hiểu mà hỏi: “Hi Thanh, vì sao ngươi lại muốn xem

Thiên Cơ Võ Phổ kỳ mới nhất vậy?”

Sở Hi Thanh thì lại nghĩ thầm, đương nhiên là vội rồi.

Hắn liếc mắt nhìn màn hình huỳnh quang hư ảo trong tầm mắt, ánh mắt rơi vào

cột điểm võ đạo.

Điểm võ đạo: 622.321.

Bốn canh giờ trước, hắn chỉ là ba mươi vạn điểm, bây giờ đã là sáu mươi hai

vạn.

Sở Hi Thanh rất muốn biết, rốt cuộc huynh đệ họ Hồ đã làm cái gì, mà lại mang

đến vui mừng to lớn như vậy?

Lẽ nào tên của hắn đã leo lên Thanh Vân Tổng bảng của Thiên Cơ Võ Phổ?

Khả năng này không lớn lắm, ba mươi sáu châu trong thiên hạ, cộng thêm hai

châu Cực và Tuyệt mà Bá Võ Vương đánh được. Chỉ tính ba mươi vị trí đầu

trên Thanh Vân Bảng ở ba mươi tám châu, cũng đã có hơn một ngàn người rồi,

nào đến lượt hắn chứ?

Sở Hi Thanh đoán là số lượng điểm võ đạo vẫn sẽ còn tăng lên.

Phương thức phát hành của Thiên Cơ Võ Phổ chậm hơn Luận Võ Thần cơ, đại

đa số người phải chờ mười ngày nửa tháng, mới có thể nhìn thấy quyển sách

này.

Lần này, chắc chắn là sẽ kiếm được một mớ.

Tiếp đó, Sở Hi Thanh có hơi mất tập trung trong buổi tiệc rượu

Mãi cho đến canh ba đêm khuya, mọi người mới kết thúc. Sở Hi Thanh đứng

dậy đi về khoang thuyền, thì lại bị Độ Vân Lai nắm lấy vai.

“Tiểu Sở, ngươi phải cẩn thận người thuộc hạ Kế Tiễn Tiễn của ngươi đấy.”

Sắc mặt Độ Vân Lai nghiêm nghị, hắn không chỉ đè âm thanh xuống rất thấp,

mà còn dùng chân nguyên để ngưng tụ tiếng nói thành một đường, truyền thẳng

vào trong tai của Sở Hi Thanh.

“Trong trận chiến hôm nay, ta cảm ứng được hai tên võ tu lục phẩm đi đến bờ

trái. Bọn họ chạy về phía thuộc hạ của ngươi, nhưng sau khi Sùng Chân phản

chiến, Kế Tiễn Tiễn lại bình an vô sự, mà hai người kia thì không thấy bóng

dáng.”

“Có thể là do bọn họ thấy tình hình không ổn nên bỏ chạy, nhưng ngươi vẫn

phải cẩn thận với Kế Tiễn Tiễn này. Nữ nhân này, thần thức của ta dường như

có thể nhìn thấu, nhưng mà ta lại cảm thấy đó là thứ mà nữ tử này muốn để cho

ta nhìn thấy vậy.”

Độ Vân Lai rất yêu thích Sở Hi Thanh.

Người này có ân cứu mạng với anh rể và cháu ngoại của hắn. Lần này hắn dám

mạo hiểm như vậy, đi xa vạn dặm để hộ tống cha con Tả gia, có thể thấy được

tấm lòng nhân hậu, nghĩa khí tận trời.

Đây là một người đáng giá để kết giao.

Độ Vân Lai không muốn Sở Hi Thanh ngã tại trong tay thuộc hạ của mình.

Sở Hi Thanh nghe vậy không khỏi rùng mình một cái, liếc mắt nhìn về phía Kế

Tiễn Tiễn.

Hắn âm thầm hoảng sợ, thậm chí ngay cả Độ Vân Lai mà cũng không nhìn thấu

nữ tử này?

Kế Tiễn Tiễn đã đứng dậy đi về phía cửa phòng của mình, nàng cảm ứng được

ánh mắt của Sở Hi Thanh, quay đầu ngờ vực hỏi: “Đường chủ đại nhân, có

chuyện gì sao?”

“Không có, không có gì!”

Sở Hi Thanh lắc đầu, nở nụ cười đáng yêu: “Tiễn Tiễn, hôm nay ngươi vất vả

rồi, nghỉ ngơi cho tốt đi. Bây giờ trong tay ta hơi khẩn trương, chờ ta bán những

món pháp khí kia đi, lại cho ngươi một bao lì xì.”

Hôm nay, những thất phẩm mà Kế Tiễn Tiễn giết, đều là quan quân Bách hộ của

thủy sư doanh Hợp An.

Khi Sùng Chân rời đi, đã mang thi thể và cả pháp khi của những người này đi,

cho nên Kế Tiễn Tiễn không thu hoạch được gì.

Vì vậy, theo quy củ là Sở Hi Thanh phải cho Kế Tiễn Tiễn một bao lì xì.

Hắn vừa nói chuyện vừa mở võ đạo bảo khố ra.

Sở Hi Thanh quét bừa một lần, quả nhiên lại có ‘thẻ thần thông Gần Mực Thì

Đen (ngũ phẩm)’.

Sở Hi Thanh dứt khoát đổi luôn, sau đó liền sử dụng với Kế Tiễn Tiễn.

Kế Tiễn Tiễn cũng không có cảm giác gì.

Nàng chỉ là nghĩ thầm, cái tên này đúng là quỷ nghèo, một cái bao lì xì mà cũng

không có.

Nếu mình thật sự là Kế Tiễn Tiễn, sẽ ngu đến mức đầu quân cho Tây Sơn

Đường sao?

Nàng đường đường là một thần xạ thủ thất phẩm, có thế gia đại tộc nào ở Đông

Châu mà không muốn tranh cướp chứ?

Trên mặt Kế Tiễn Tiễn lại không có vẻ kinh dị, nàng chỉ tỏ vẻ có vài phần mong

chờ: “Đường chủ đại nhân, ngài cũng nghĩ ngơi cho tốt đi, chuyện tiền lì xì thì

không vội.”

Ý tứ là tiền lì xì có thể đưa muộn, nhưng nhất định phải đưa.

Số tiền kia, nàng không cần thì phí.

Mà ngay khi Kế Tiễn Tiễn đẩy cửa đi vào, sau khi đóng cửa phòng lại, nàng liền

dựa lưng vào cửa, mày liễu cau chặt.

Không biết vì sao mà nàng càng nhìn Sở Hi Thanh thì lại càng thấy vừa mắt.

Trí tuệ, lòng dạ và khí độ mà tên này thể hiện, cũng làm cho nàng thấy rung

động.

Kế Tiễn Tiễn cho rằng, nếu như tương lai người này có thể vào nhị phẩm, thì

nhất định sẽ là anh hùng hào kiệt đỉnh cấp nhất đương đại.

Dù cho là vị sư huynh Chỉ huy sư Thiên nha Cẩm y vệ kia của nàng, thì cũng

không thể so sánh. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Thiên Cơ Các vẫn luôn bị triều đình chèn ép, cho nên mấy trăm năm trước, đãbỏ các phân bộ ở các châu.Bọn họ chỉ phát hành Thiên Cơ Võ Phổ ở hai châu Hà và Lạc, cùng với kinhthành, đây là những nơi có nhân khẩu nhiều nhất, võ tu cũng là nhiều nhất.Những địa phương khác muốn xem Thiên Cơ Võ Phổ mới nhất, thì phải chờthương nhân buôn bán, hoặc là bản sao chép ở trên thị trường.Mà các vùng ở Giang Nam, phải chờ mười ngày là ít nhất, thậm chí là nửatháng, thì mới có thể nhìn thấy Thiên Cơ Võ Phổ xuất hiện trên thị trường.Sau đó, hắn lại không hiểu mà hỏi: “Hi Thanh, vì sao ngươi lại muốn xemThiên Cơ Võ Phổ kỳ mới nhất vậy?”Sở Hi Thanh thì lại nghĩ thầm, đương nhiên là vội rồi.Hắn liếc mắt nhìn màn hình huỳnh quang hư ảo trong tầm mắt, ánh mắt rơi vàocột điểm võ đạo.Điểm võ đạo: 622.321.Bốn canh giờ trước, hắn chỉ là ba mươi vạn điểm, bây giờ đã là sáu mươi haivạn.Sở Hi Thanh rất muốn biết, rốt cuộc huynh đệ họ Hồ đã làm cái gì, mà lại mangđến vui mừng to lớn như vậy?Lẽ nào tên của hắn đã leo lên Thanh Vân Tổng bảng của Thiên Cơ Võ Phổ?Khả năng này không lớn lắm, ba mươi sáu châu trong thiên hạ, cộng thêm haichâu Cực và Tuyệt mà Bá Võ Vương đánh được. Chỉ tính ba mươi vị trí đầutrên Thanh Vân Bảng ở ba mươi tám châu, cũng đã có hơn một ngàn người rồi,nào đến lượt hắn chứ?Sở Hi Thanh đoán là số lượng điểm võ đạo vẫn sẽ còn tăng lên.Phương thức phát hành của Thiên Cơ Võ Phổ chậm hơn Luận Võ Thần cơ, đạiđa số người phải chờ mười ngày nửa tháng, mới có thể nhìn thấy quyển sáchnày.Lần này, chắc chắn là sẽ kiếm được một mớ.Tiếp đó, Sở Hi Thanh có hơi mất tập trung trong buổi tiệc rượuMãi cho đến canh ba đêm khuya, mọi người mới kết thúc. Sở Hi Thanh đứngdậy đi về khoang thuyền, thì lại bị Độ Vân Lai nắm lấy vai.“Tiểu Sở, ngươi phải cẩn thận người thuộc hạ Kế Tiễn Tiễn của ngươi đấy.”Sắc mặt Độ Vân Lai nghiêm nghị, hắn không chỉ đè âm thanh xuống rất thấp,mà còn dùng chân nguyên để ngưng tụ tiếng nói thành một đường, truyền thẳngvào trong tai của Sở Hi Thanh.“Trong trận chiến hôm nay, ta cảm ứng được hai tên võ tu lục phẩm đi đến bờtrái. Bọn họ chạy về phía thuộc hạ của ngươi, nhưng sau khi Sùng Chân phảnchiến, Kế Tiễn Tiễn lại bình an vô sự, mà hai người kia thì không thấy bóngdáng.”“Có thể là do bọn họ thấy tình hình không ổn nên bỏ chạy, nhưng ngươi vẫnphải cẩn thận với Kế Tiễn Tiễn này. Nữ nhân này, thần thức của ta dường nhưcó thể nhìn thấu, nhưng mà ta lại cảm thấy đó là thứ mà nữ tử này muốn để chota nhìn thấy vậy.”Độ Vân Lai rất yêu thích Sở Hi Thanh.Người này có ân cứu mạng với anh rể và cháu ngoại của hắn. Lần này hắn dámmạo hiểm như vậy, đi xa vạn dặm để hộ tống cha con Tả gia, có thể thấy đượctấm lòng nhân hậu, nghĩa khí tận trời.Đây là một người đáng giá để kết giao.Độ Vân Lai không muốn Sở Hi Thanh ngã tại trong tay thuộc hạ của mình.Sở Hi Thanh nghe vậy không khỏi rùng mình một cái, liếc mắt nhìn về phía KếTiễn Tiễn.Hắn âm thầm hoảng sợ, thậm chí ngay cả Độ Vân Lai mà cũng không nhìn thấunữ tử này?Kế Tiễn Tiễn đã đứng dậy đi về phía cửa phòng của mình, nàng cảm ứng đượcánh mắt của Sở Hi Thanh, quay đầu ngờ vực hỏi: “Đường chủ đại nhân, cóchuyện gì sao?”“Không có, không có gì!”Sở Hi Thanh lắc đầu, nở nụ cười đáng yêu: “Tiễn Tiễn, hôm nay ngươi vất vảrồi, nghỉ ngơi cho tốt đi. Bây giờ trong tay ta hơi khẩn trương, chờ ta bán nhữngmón pháp khí kia đi, lại cho ngươi một bao lì xì.”Hôm nay, những thất phẩm mà Kế Tiễn Tiễn giết, đều là quan quân Bách hộ củathủy sư doanh Hợp An.Khi Sùng Chân rời đi, đã mang thi thể và cả pháp khi của những người này đi,cho nên Kế Tiễn Tiễn không thu hoạch được gì.Vì vậy, theo quy củ là Sở Hi Thanh phải cho Kế Tiễn Tiễn một bao lì xì.Hắn vừa nói chuyện vừa mở võ đạo bảo khố ra.Sở Hi Thanh quét bừa một lần, quả nhiên lại có ‘thẻ thần thông Gần Mực ThìĐen (ngũ phẩm)’.Sở Hi Thanh dứt khoát đổi luôn, sau đó liền sử dụng với Kế Tiễn Tiễn.Kế Tiễn Tiễn cũng không có cảm giác gì.Nàng chỉ là nghĩ thầm, cái tên này đúng là quỷ nghèo, một cái bao lì xì mà cũngkhông có.Nếu mình thật sự là Kế Tiễn Tiễn, sẽ ngu đến mức đầu quân cho Tây SơnĐường sao?Nàng đường đường là một thần xạ thủ thất phẩm, có thế gia đại tộc nào ở ĐôngChâu mà không muốn tranh cướp chứ?Trên mặt Kế Tiễn Tiễn lại không có vẻ kinh dị, nàng chỉ tỏ vẻ có vài phần mongchờ: “Đường chủ đại nhân, ngài cũng nghĩ ngơi cho tốt đi, chuyện tiền lì xì thìkhông vội.”Ý tứ là tiền lì xì có thể đưa muộn, nhưng nhất định phải đưa.Số tiền kia, nàng không cần thì phí.Mà ngay khi Kế Tiễn Tiễn đẩy cửa đi vào, sau khi đóng cửa phòng lại, nàng liềndựa lưng vào cửa, mày liễu cau chặt.Không biết vì sao mà nàng càng nhìn Sở Hi Thanh thì lại càng thấy vừa mắt.Trí tuệ, lòng dạ và khí độ mà tên này thể hiện, cũng làm cho nàng thấy rungđộng.Kế Tiễn Tiễn cho rằng, nếu như tương lai người này có thể vào nhị phẩm, thìnhất định sẽ là anh hùng hào kiệt đỉnh cấp nhất đương đại.Dù cho là vị sư huynh Chỉ huy sư Thiên nha Cẩm y vệ kia của nàng, thì cũngkhông thể so sánh. 

Chương 543: Dần dần biến thành đen (3)