Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 555: Quân thần thức tỉnh (6)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Hai người Hạ Thanh Thiên và Mông Vân Sơn đều nhìn nhau một chút, sau đóđều đi theo sát phía sau, lục tục nhảy vào trong màn khói xanh.Bọn họ đều ý thức được trong màn khói xanh này rất nguy hiểm, nhưng rấtnhiều huynh đệ của hai nhà bọn họ đều đang ở trong này, hai người không thểkhông cứu.Hề Tuyền đến, cũng làm cho bọn họ có tự tin để đi vào bên trong liều mạng.Bọn họ tin rằng, ba người bọn họ liên thủ, có thể bình yên thoát khói làn khóixanh này.Bóng người của Hạ Thanh Thiên chạy như bay trên mặt đất, hắn vừa lao nhanhvừa duy trì cảnh giác.Bọn họ tiến về phía trước, chỉ nhìn thấy tất cả đều là tàn binh.Cửu Đao Ổ, Bạch Vân Trại, Hắc Đao Trại, Thanh Sơn Bảo. . . tất cả đều bị đánhtơi bời, tháo chạy về phía sau như ong vỡ tổ.Hạ Thanh Thiên không ngăn cản, cục diện bây giờ không phải lúc cố gắngchống đỡ. Huynh đệ Cửu Đao Ổ bọn họ, chính là tiền vốn trong tay hắn, khôngthể ngã xuống ở đây được.Mà ngay khi hai người đi vào khoảng 120 trượng trong màn khói xanh, conngươi của trại chủ Mông Vân Sơn bỗng nhiên co lại: “Thấy rồi!”Thị lực của hắn mạnh hơn Hạ Thanh Thiên một đường.Lúc này, khoảng cách bảy mươi trượng trước mặt bọn họ, Hề Tuyền đang giaothủ với một nam tử hùng tráng đeo mặt nạ sắt.Thân thế của nam tử kia cao lớn dị thường, phải cao đến một trượng hai thước,cơ bắp toàn thân giống như những khối thép, nhìn như một tòa thiết tháp.Nam tử này có bộ lông cực kỳ dày đặc, trước ngực và hai tay đều có vảy màuđỏ thắm.Trong tay hắn thì lại cầm hai thanh khảm đao rất to lớn.Khảm đao này dài khoảng sáu thước, bề rộng tầm ba thước, phải rộng như váncửa. Tuy nhiên, trong tay của hắn thì lại nhẹ nhàng giống như là người bìnhthường cầm con dao thái rau vậy.Mỗi một đao của người này đều nặng như núi, khí thế hung mãnh, đánh thẳngvề phương hướng của Hề Tuyền.Thân thể cao gầy của Hề Tuyền thì lại như một cây sào tre, bị thanh đao lớn kianện cho né tránh khắp nơi.“Bán yêu?”Hai người Hạ Thanh Thiên và Mông Vân Sơn đều lấy làm kinh hãi, liếc mắtnhìn lẫn nhau một chút.Trong lòng bọn họ lại thoải mái.Bảo sau vị cao thủ ngũ thẩm của Tây Sơn Đường này lại phải giấu đầu lòi đuôi,thì ra là một tên bán yêu ngũ phẩm.Lúc này Hề Tuyền gầm lên một tiếng: “Còn nghĩ ngợi cái gì? Mau đến giúp ta!”Hắn cầm một thanh nhuyễn kiếm, cố gắng lắm mới có thể đỡ được đao của đốiphương.Hề Tuyền đi theo còn đường linh hoạt và tinh tế, thân pháp của hắn thiên biếnvạn hóa, quỷ quyệt khó dò, nhuyễn kiếm trong tay thì lại nhẹ nhàng mãnh liệt,biến hóa vô thường.Tuy nhiên, cái tên bán yêu ngũ phẩm ở trước mắt lại không cho hắn nhanh,cũng không cho hắn có cơ hội biến hóa.Mặc cho Hề Tuyền thi triển kiếm pháp cao siêu và linh hoạt thế nào, đốiphương cũng dùng một đao nện đến, liền có thể phá giải.Hắn đã dựa vào tốc độ kiếm cực hạn, đâm trúng thân thể của đối phương tận balần. Nhưng lại tựa như nắm đấm đâm vào tấm thép, nhập thịt được nửa tấc là sẽbật lại.Tên trước mắt này, còn tu luyện ngoại công Bá thể ‘Đại Lực Kim Cương quyết’của nhân loại! Hơn nữa, ít nhất cũng tu đến tầng thứ chín, toàn thân cứng rắnnhư thép!Sơ hở duy nhất của đối phương, chính là vị trí thất khiếu yếu ớt kia, còn có ‘tráomôn’ không biết ở nơi nào kia nữa.Tuy nhiên, bán yêu ngũ phẩm này bảo vệ mấy vị trí này rất kỹ, Hề Tuyền khôngtìm được bất kỳ cơ hội nào.Lúc này, chỉ có mượn hai người sau lưng hỗ trợ, trong một trăm cái hô hấp, dâmtrúng thất khiếu của đối phương.Nếu như trong một một trăm cái hô hấp mà không thành công, thì Hề Tuyền sẽphải cân nhắc đến chuyện chạy trốn.Đao của đối phương đã nện cho khí huyết trong ngực của hắn dâng trào, lục phủngũ tạng bị chấn động.Nhuyễn kiếm trong tay Hề Tuyền cũng không chịu được nữa, tuy rằng đây làmột pháp khí ngũ phẩm, nhưng lại không thích hợp cứng đối cứng, đã khôngchống đỡ được bao nhiêu hiệp.Có điều, khi Hề Tuyền chờ đợi đồng bạn đến giúp đỡ, thì trong màn khói lạitruyền ra một tiếng cười gằn.“Bọn họ không giúp được đâu!”Lúc này, bỗng nhiên lại có một người nữa nhảy ra từ trong màn khói xanh.Đó là một người mang mặt nạ khác, cũng có thân thể cao to, bô lông dày đặc,trước ngực và hai tay có vảy màu đỏ thắm.Nhưng thân thể của người này nhỏ hơn một vòng, chỉ cao hơn một trượng.Người đeo mặt nạ sắt nhảy ra này, liền vung một đôi trọng đao về phía KinhHồng Đao – Hạ Thanh Thiên.Hạ Thanh Thiên cũng phản ứng rất nhanh, thân hình hắn trượt lùi, đao như cầuvồng, trực tiếp chém về phía cổ họng của đối phương.Nhưng cổ họng của người này lại cứng rắn như tấm thép, chỉ nghe thấy ‘cheng’một tiếng.Bảo đao lục phẩm trong tay Hạ Thanh Thiên chỉ chém ra một vệt trắng ở trên cổngười đeo mặt nạ sắt, còn có một chuỗi tia lửa.Hắn không những không làm người đeo mặt nạ sắt bị thương, trái lại còn bị đốiphương nhân cơ hội này, đâm một đao vào ngực.
Hai người Hạ Thanh Thiên và Mông Vân Sơn đều nhìn nhau một chút, sau đó
đều đi theo sát phía sau, lục tục nhảy vào trong màn khói xanh.
Bọn họ đều ý thức được trong màn khói xanh này rất nguy hiểm, nhưng rất
nhiều huynh đệ của hai nhà bọn họ đều đang ở trong này, hai người không thể
không cứu.
Hề Tuyền đến, cũng làm cho bọn họ có tự tin để đi vào bên trong liều mạng.
Bọn họ tin rằng, ba người bọn họ liên thủ, có thể bình yên thoát khói làn khói
xanh này.
Bóng người của Hạ Thanh Thiên chạy như bay trên mặt đất, hắn vừa lao nhanh
vừa duy trì cảnh giác.
Bọn họ tiến về phía trước, chỉ nhìn thấy tất cả đều là tàn binh.
Cửu Đao Ổ, Bạch Vân Trại, Hắc Đao Trại, Thanh Sơn Bảo. . . tất cả đều bị đánh
tơi bời, tháo chạy về phía sau như ong vỡ tổ.
Hạ Thanh Thiên không ngăn cản, cục diện bây giờ không phải lúc cố gắng
chống đỡ. Huynh đệ Cửu Đao Ổ bọn họ, chính là tiền vốn trong tay hắn, không
thể ngã xuống ở đây được.
Mà ngay khi hai người đi vào khoảng 120 trượng trong màn khói xanh, con
ngươi của trại chủ Mông Vân Sơn bỗng nhiên co lại: “Thấy rồi!”
Thị lực của hắn mạnh hơn Hạ Thanh Thiên một đường.
Lúc này, khoảng cách bảy mươi trượng trước mặt bọn họ, Hề Tuyền đang giao
thủ với một nam tử hùng tráng đeo mặt nạ sắt.
Thân thế của nam tử kia cao lớn dị thường, phải cao đến một trượng hai thước,
cơ bắp toàn thân giống như những khối thép, nhìn như một tòa thiết tháp.
Nam tử này có bộ lông cực kỳ dày đặc, trước ngực và hai tay đều có vảy màu
đỏ thắm.
Trong tay hắn thì lại cầm hai thanh khảm đao rất to lớn.
Khảm đao này dài khoảng sáu thước, bề rộng tầm ba thước, phải rộng như ván
cửa. Tuy nhiên, trong tay của hắn thì lại nhẹ nhàng giống như là người bình
thường cầm con dao thái rau vậy.
Mỗi một đao của người này đều nặng như núi, khí thế hung mãnh, đánh thẳng
về phương hướng của Hề Tuyền.
Thân thể cao gầy của Hề Tuyền thì lại như một cây sào tre, bị thanh đao lớn kia
nện cho né tránh khắp nơi.
“Bán yêu?”
Hai người Hạ Thanh Thiên và Mông Vân Sơn đều lấy làm kinh hãi, liếc mắt
nhìn lẫn nhau một chút.
Trong lòng bọn họ lại thoải mái.
Bảo sau vị cao thủ ngũ thẩm của Tây Sơn Đường này lại phải giấu đầu lòi đuôi,
thì ra là một tên bán yêu ngũ phẩm.
Lúc này Hề Tuyền gầm lên một tiếng: “Còn nghĩ ngợi cái gì? Mau đến giúp ta!”
Hắn cầm một thanh nhuyễn kiếm, cố gắng lắm mới có thể đỡ được đao của đối
phương.
Hề Tuyền đi theo còn đường linh hoạt và tinh tế, thân pháp của hắn thiên biến
vạn hóa, quỷ quyệt khó dò, nhuyễn kiếm trong tay thì lại nhẹ nhàng mãnh liệt,
biến hóa vô thường.
Tuy nhiên, cái tên bán yêu ngũ phẩm ở trước mắt lại không cho hắn nhanh,
cũng không cho hắn có cơ hội biến hóa.
Mặc cho Hề Tuyền thi triển kiếm pháp cao siêu và linh hoạt thế nào, đối
phương cũng dùng một đao nện đến, liền có thể phá giải.
Hắn đã dựa vào tốc độ kiếm cực hạn, đâm trúng thân thể của đối phương tận ba
lần. Nhưng lại tựa như nắm đấm đâm vào tấm thép, nhập thịt được nửa tấc là sẽ
bật lại.
Tên trước mắt này, còn tu luyện ngoại công Bá thể ‘Đại Lực Kim Cương quyết’
của nhân loại! Hơn nữa, ít nhất cũng tu đến tầng thứ chín, toàn thân cứng rắn
như thép!
Sơ hở duy nhất của đối phương, chính là vị trí thất khiếu yếu ớt kia, còn có ‘tráo
môn’ không biết ở nơi nào kia nữa.
Tuy nhiên, bán yêu ngũ phẩm này bảo vệ mấy vị trí này rất kỹ, Hề Tuyền không
tìm được bất kỳ cơ hội nào.
Lúc này, chỉ có mượn hai người sau lưng hỗ trợ, trong một trăm cái hô hấp, dâm
trúng thất khiếu của đối phương.
Nếu như trong một một trăm cái hô hấp mà không thành công, thì Hề Tuyền sẽ
phải cân nhắc đến chuyện chạy trốn.
Đao của đối phương đã nện cho khí huyết trong ngực của hắn dâng trào, lục phủ
ngũ tạng bị chấn động.
Nhuyễn kiếm trong tay Hề Tuyền cũng không chịu được nữa, tuy rằng đây là
một pháp khí ngũ phẩm, nhưng lại không thích hợp cứng đối cứng, đã không
chống đỡ được bao nhiêu hiệp.
Có điều, khi Hề Tuyền chờ đợi đồng bạn đến giúp đỡ, thì trong màn khói lại
truyền ra một tiếng cười gằn.
“Bọn họ không giúp được đâu!”
Lúc này, bỗng nhiên lại có một người nữa nhảy ra từ trong màn khói xanh.
Đó là một người mang mặt nạ khác, cũng có thân thể cao to, bô lông dày đặc,
trước ngực và hai tay có vảy màu đỏ thắm.
Nhưng thân thể của người này nhỏ hơn một vòng, chỉ cao hơn một trượng.
Người đeo mặt nạ sắt nhảy ra này, liền vung một đôi trọng đao về phía Kinh
Hồng Đao – Hạ Thanh Thiên.
Hạ Thanh Thiên cũng phản ứng rất nhanh, thân hình hắn trượt lùi, đao như cầu
vồng, trực tiếp chém về phía cổ họng của đối phương.
Nhưng cổ họng của người này lại cứng rắn như tấm thép, chỉ nghe thấy ‘cheng’
một tiếng.
Bảo đao lục phẩm trong tay Hạ Thanh Thiên chỉ chém ra một vệt trắng ở trên cổ
người đeo mặt nạ sắt, còn có một chuỗi tia lửa.
Hắn không những không làm người đeo mặt nạ sắt bị thương, trái lại còn bị đối
phương nhân cơ hội này, đâm một đao vào ngực.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Hai người Hạ Thanh Thiên và Mông Vân Sơn đều nhìn nhau một chút, sau đóđều đi theo sát phía sau, lục tục nhảy vào trong màn khói xanh.Bọn họ đều ý thức được trong màn khói xanh này rất nguy hiểm, nhưng rấtnhiều huynh đệ của hai nhà bọn họ đều đang ở trong này, hai người không thểkhông cứu.Hề Tuyền đến, cũng làm cho bọn họ có tự tin để đi vào bên trong liều mạng.Bọn họ tin rằng, ba người bọn họ liên thủ, có thể bình yên thoát khói làn khóixanh này.Bóng người của Hạ Thanh Thiên chạy như bay trên mặt đất, hắn vừa lao nhanhvừa duy trì cảnh giác.Bọn họ tiến về phía trước, chỉ nhìn thấy tất cả đều là tàn binh.Cửu Đao Ổ, Bạch Vân Trại, Hắc Đao Trại, Thanh Sơn Bảo. . . tất cả đều bị đánhtơi bời, tháo chạy về phía sau như ong vỡ tổ.Hạ Thanh Thiên không ngăn cản, cục diện bây giờ không phải lúc cố gắngchống đỡ. Huynh đệ Cửu Đao Ổ bọn họ, chính là tiền vốn trong tay hắn, khôngthể ngã xuống ở đây được.Mà ngay khi hai người đi vào khoảng 120 trượng trong màn khói xanh, conngươi của trại chủ Mông Vân Sơn bỗng nhiên co lại: “Thấy rồi!”Thị lực của hắn mạnh hơn Hạ Thanh Thiên một đường.Lúc này, khoảng cách bảy mươi trượng trước mặt bọn họ, Hề Tuyền đang giaothủ với một nam tử hùng tráng đeo mặt nạ sắt.Thân thế của nam tử kia cao lớn dị thường, phải cao đến một trượng hai thước,cơ bắp toàn thân giống như những khối thép, nhìn như một tòa thiết tháp.Nam tử này có bộ lông cực kỳ dày đặc, trước ngực và hai tay đều có vảy màuđỏ thắm.Trong tay hắn thì lại cầm hai thanh khảm đao rất to lớn.Khảm đao này dài khoảng sáu thước, bề rộng tầm ba thước, phải rộng như váncửa. Tuy nhiên, trong tay của hắn thì lại nhẹ nhàng giống như là người bìnhthường cầm con dao thái rau vậy.Mỗi một đao của người này đều nặng như núi, khí thế hung mãnh, đánh thẳngvề phương hướng của Hề Tuyền.Thân thể cao gầy của Hề Tuyền thì lại như một cây sào tre, bị thanh đao lớn kianện cho né tránh khắp nơi.“Bán yêu?”Hai người Hạ Thanh Thiên và Mông Vân Sơn đều lấy làm kinh hãi, liếc mắtnhìn lẫn nhau một chút.Trong lòng bọn họ lại thoải mái.Bảo sau vị cao thủ ngũ thẩm của Tây Sơn Đường này lại phải giấu đầu lòi đuôi,thì ra là một tên bán yêu ngũ phẩm.Lúc này Hề Tuyền gầm lên một tiếng: “Còn nghĩ ngợi cái gì? Mau đến giúp ta!”Hắn cầm một thanh nhuyễn kiếm, cố gắng lắm mới có thể đỡ được đao của đốiphương.Hề Tuyền đi theo còn đường linh hoạt và tinh tế, thân pháp của hắn thiên biếnvạn hóa, quỷ quyệt khó dò, nhuyễn kiếm trong tay thì lại nhẹ nhàng mãnh liệt,biến hóa vô thường.Tuy nhiên, cái tên bán yêu ngũ phẩm ở trước mắt lại không cho hắn nhanh,cũng không cho hắn có cơ hội biến hóa.Mặc cho Hề Tuyền thi triển kiếm pháp cao siêu và linh hoạt thế nào, đốiphương cũng dùng một đao nện đến, liền có thể phá giải.Hắn đã dựa vào tốc độ kiếm cực hạn, đâm trúng thân thể của đối phương tận balần. Nhưng lại tựa như nắm đấm đâm vào tấm thép, nhập thịt được nửa tấc là sẽbật lại.Tên trước mắt này, còn tu luyện ngoại công Bá thể ‘Đại Lực Kim Cương quyết’của nhân loại! Hơn nữa, ít nhất cũng tu đến tầng thứ chín, toàn thân cứng rắnnhư thép!Sơ hở duy nhất của đối phương, chính là vị trí thất khiếu yếu ớt kia, còn có ‘tráomôn’ không biết ở nơi nào kia nữa.Tuy nhiên, bán yêu ngũ phẩm này bảo vệ mấy vị trí này rất kỹ, Hề Tuyền khôngtìm được bất kỳ cơ hội nào.Lúc này, chỉ có mượn hai người sau lưng hỗ trợ, trong một trăm cái hô hấp, dâmtrúng thất khiếu của đối phương.Nếu như trong một một trăm cái hô hấp mà không thành công, thì Hề Tuyền sẽphải cân nhắc đến chuyện chạy trốn.Đao của đối phương đã nện cho khí huyết trong ngực của hắn dâng trào, lục phủngũ tạng bị chấn động.Nhuyễn kiếm trong tay Hề Tuyền cũng không chịu được nữa, tuy rằng đây làmột pháp khí ngũ phẩm, nhưng lại không thích hợp cứng đối cứng, đã khôngchống đỡ được bao nhiêu hiệp.Có điều, khi Hề Tuyền chờ đợi đồng bạn đến giúp đỡ, thì trong màn khói lạitruyền ra một tiếng cười gằn.“Bọn họ không giúp được đâu!”Lúc này, bỗng nhiên lại có một người nữa nhảy ra từ trong màn khói xanh.Đó là một người mang mặt nạ khác, cũng có thân thể cao to, bô lông dày đặc,trước ngực và hai tay có vảy màu đỏ thắm.Nhưng thân thể của người này nhỏ hơn một vòng, chỉ cao hơn một trượng.Người đeo mặt nạ sắt nhảy ra này, liền vung một đôi trọng đao về phía KinhHồng Đao – Hạ Thanh Thiên.Hạ Thanh Thiên cũng phản ứng rất nhanh, thân hình hắn trượt lùi, đao như cầuvồng, trực tiếp chém về phía cổ họng của đối phương.Nhưng cổ họng của người này lại cứng rắn như tấm thép, chỉ nghe thấy ‘cheng’một tiếng.Bảo đao lục phẩm trong tay Hạ Thanh Thiên chỉ chém ra một vệt trắng ở trên cổngười đeo mặt nạ sắt, còn có một chuỗi tia lửa.Hắn không những không làm người đeo mặt nạ sắt bị thương, trái lại còn bị đốiphương nhân cơ hội này, đâm một đao vào ngực.