Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 581: Thần Tri (4)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn vị thiếu niên cưỡi ngựa ở bên bờ trái một chút, vẻmặt hơi bất đắc dĩ, nói: “Xin mời các hạ lên thuyền đi, ngươi và ta sẽ chiến mộttrận ở đây.”Tả Thanh Vân và Độ Vân Lai ở bên cạnh nghe vậy không khỏi ngạc nhiên nói:“Ngươi không ký Sinh Tử Khế, cũng không chọn trọng tài?”Sở Hi Thanh nghe vậy thì hơi lắc đầu: “Không ký, dù sao cũng là một chiêu, tasẽ không làm hắn bị thương.”Mấu chốt là hắn không gặt được lông dê.Giao thủ với thiên kiêu Thanh Vân Bảng ở tầng thứ này, dù cho có nhiều ngườixem hơn nữa thì cũng vô dụng.Bởi vì tuyệt đại đa số người đều đã công nhận thực lực của hắn rồi.Vì lẽ đó, Sở Hi Thanh không muốn tìm địa phương nhiều người để đánh nữa,mà chuẩn bị giải quyết người này ở trên sông luôn.Nếu như không phải từ chối chiến đấu thì điểm võ đạo sẽ giảm, vậy Sở HiThanh thậm chí còn không muốn đánh.Lăng Mặc lại quát to một tiếng: “Được!”Người này từ yên ngựa nhảy lên trời, sau đó chân đạp mặt sông, như một contuấn mã mạnh mẽ đang chạy băng băng về phía chiếc thuyền.Lăng Mặc chạy ngang qua tầm năm dặm trên mặt sông, sau đó đột nhiên bayvút lên, rơi xuống boong thuyền.Người này tầm mười lăm tuổi, mặc một thân thiết giáp, ánh mắt lạnh lùngnghiêm nghị như đao kiếm, nhìn thẳng vào Sở Hi Thanh: “Ngươi chính là ngườithứ 10 trên Thần Tú Thập Kiệt đao? Sở Nhất Đao đã quét ngang bốn châu?”Sở Hi Thanh cũng biết mình có cái danh hiệu Sở Nhất Đao này.Hắn hơi gật đầu: “Chính là Sở mỗ, chiếc thuyền này không tiện cho người ngoàiở lâu. Các hạ, mời, chúng ta đánh nhanh thắng nhanh!”Sắc mặt Lăng Mặc trầm xuống, lòng thầm nói Sở Nhất Đao này quả nhiên làcàn rỡ tự phụ, coi thường anh kiệt trong thiên hạ như lời đồn đại.Hắn lại nhìn tay của Sở Hi Thanh, phát hiện tuy rằng tên này đang nắm đao,nhưng tư thế lại cực kỳ buông lỏng, bắp thịt cũng lỏng lẻo không có sức.Lăng Mặc không khỏi cười gằn: “Cũng được! Vậy thì mời Sở huynh chú ý!’Cheng!Hắn rút đao mà ra, phát ra tiếng vang bén nhọn.Nhưng Lăng Mặc lập tức phát hiện ra, động tác rút đao của Sở Hi Thanh rõ rànglà chậm hơn hắn một đường, nhưng Nhạn linh đao của Sở Hi Thanh lại lấy tốcđộ nhanh hơn để ra khỏi vỏ trước.Điều càng làm cho hắn giật mình là, đao của Sở Hi Thanh tựa như ở khắp mọinơi, không thể phán đoán, không thể nắm giữ, giống như thật mà lại là giả, thếnào cũng được như ba phải.Giống hệt như tin tình báo của hắn.Lăng Mặc tưởng rằng mình có thể ứng phó, nhưng khi hắn đối diện với đao củaSở Hi Thanh, thì hắn mới phát hiện ra là mình đã nghĩ quá đơn giản.Lăng Mặc không biết nên làm gì để đón đỡ, hắn chỉ có thể lùi về phía sau, lùiliên tục, lùi không ngừng.Sau đó không lâu, trên mặt sông truyền đến một tiếng ‘rầm’ rất lớn.Đây là Lăng Mặc bị đao của Sở Hi Thanh bức bách, rơi vào sông Thương Lãng.Độ Vân Lai nhìn tình cảnh này, không khỏi lắc đầu.Thời gian mười ngày này, Sở Hi Thanh đã càng thành thạo hơn với Bạch MãPhi mã rồi.Ngoài ra, dường như sức mạnh thần thức của hắn cũng đã tăng mạnh, Thiên đạochi vận ở trong đao cũng càng nhiều hơn, càng khó đối phó hơn.Sở Hi Thanh thu đao vào vỏ, nhẹ nhàng thi lễ với Lăng Mặc vừa trồi lên khỏimặt sông: “Đa tạ!”Hắn không có ý định cứu Lăng Mặc lên thuyền, mà có lẽ đối phương cũngkhông cần.Ngay khi Sở Hi Thanh quay người lại, hắn liền nghe thấy một tiếng cười lạnhlẽo và ngông cuồng: “Thực lực bọn họ bọn thực sự quá cặn bã, không bằng thửđao của ta xem.”Sở Hi Thanh nghe vậy, trong lòng bỗng nhiên có cảm giác, nhất thời nghiêngđầu qua một bên.Một chớp mắt tiếp theo, một viên phi đao được gấp bằng giấy đột nhiên sượtqua gò má của hắn, sau đó cắm thẳng vào tường gỗ trên khoang thuyền, cònphát ra một tiếng ‘đoạt’.Phi đao này rõ ràng là bằng gỗ, thế mà lại cắm sâu ba phân.Vừa rồi, Sở Hi Thanh chỉ cần hơi chậm một chút, thì sẽ bị phi đao bằng giấynày đánh trúng trán. . .Cùng lúc đó, người thiếu niên kia lại cười điên cuồng, tiếng nói kia lại truyềnvào trong tai của Sở Hi Thanh: “Ngươi quả nhiên là rất thu vị. Chú ý, cẩn thậnphía sau ngươi.”Theo tiếng nói này, một vệt ánh đao xuất hiện ở sau lưng Sở Hi Thanh, chémthẳng vào cổ hắn.Mà Độ Vân Lai và Tư Không Hinh ở trên thuyền đều biến sắc.Bọn họ cũng không biết võ tu đang tập kích Sở Hi Thanh này lên thuyền từ baogiờ!Tuy nhiên, người này có vẻ như không giống với sát thủ cho lắm!Hắn không ra tay với cha con Tả gia, khi xuất đao với Sở Hi Thanh thì còn lêntiếng nhắc nhở.Độ Vân Lai nhìn thấy nhiên áo trắng sử dụng Nhạn linh đao kia, lại nhìn nụcười hì hì trên mặt của hắn.Chẳng lẽ người này là Phong Đao – Vương Mệnh?Chắc hẳn là người này rồi.Độ Vân Lai cũng xem qua những tình báo mà các quán cá cược ném lên thuyền,nên cũng hiểu rõ đặc thù của Phong Đao – Vương Mệnh.
Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn vị thiếu niên cưỡi ngựa ở bên bờ trái một chút, vẻ
mặt hơi bất đắc dĩ, nói: “Xin mời các hạ lên thuyền đi, ngươi và ta sẽ chiến một
trận ở đây.”
Tả Thanh Vân và Độ Vân Lai ở bên cạnh nghe vậy không khỏi ngạc nhiên nói:
“Ngươi không ký Sinh Tử Khế, cũng không chọn trọng tài?”
Sở Hi Thanh nghe vậy thì hơi lắc đầu: “Không ký, dù sao cũng là một chiêu, ta
sẽ không làm hắn bị thương.”
Mấu chốt là hắn không gặt được lông dê.
Giao thủ với thiên kiêu Thanh Vân Bảng ở tầng thứ này, dù cho có nhiều người
xem hơn nữa thì cũng vô dụng.
Bởi vì tuyệt đại đa số người đều đã công nhận thực lực của hắn rồi.
Vì lẽ đó, Sở Hi Thanh không muốn tìm địa phương nhiều người để đánh nữa,
mà chuẩn bị giải quyết người này ở trên sông luôn.
Nếu như không phải từ chối chiến đấu thì điểm võ đạo sẽ giảm, vậy Sở Hi
Thanh thậm chí còn không muốn đánh.
Lăng Mặc lại quát to một tiếng: “Được!”
Người này từ yên ngựa nhảy lên trời, sau đó chân đạp mặt sông, như một con
tuấn mã mạnh mẽ đang chạy băng băng về phía chiếc thuyền.
Lăng Mặc chạy ngang qua tầm năm dặm trên mặt sông, sau đó đột nhiên bay
vút lên, rơi xuống boong thuyền.
Người này tầm mười lăm tuổi, mặc một thân thiết giáp, ánh mắt lạnh lùng
nghiêm nghị như đao kiếm, nhìn thẳng vào Sở Hi Thanh: “Ngươi chính là người
thứ 10 trên Thần Tú Thập Kiệt đao? Sở Nhất Đao đã quét ngang bốn châu?”
Sở Hi Thanh cũng biết mình có cái danh hiệu Sở Nhất Đao này.
Hắn hơi gật đầu: “Chính là Sở mỗ, chiếc thuyền này không tiện cho người ngoài
ở lâu. Các hạ, mời, chúng ta đánh nhanh thắng nhanh!”
Sắc mặt Lăng Mặc trầm xuống, lòng thầm nói Sở Nhất Đao này quả nhiên là
càn rỡ tự phụ, coi thường anh kiệt trong thiên hạ như lời đồn đại.
Hắn lại nhìn tay của Sở Hi Thanh, phát hiện tuy rằng tên này đang nắm đao,
nhưng tư thế lại cực kỳ buông lỏng, bắp thịt cũng lỏng lẻo không có sức.
Lăng Mặc không khỏi cười gằn: “Cũng được! Vậy thì mời Sở huynh chú ý!’
Cheng!
Hắn rút đao mà ra, phát ra tiếng vang bén nhọn.
Nhưng Lăng Mặc lập tức phát hiện ra, động tác rút đao của Sở Hi Thanh rõ ràng
là chậm hơn hắn một đường, nhưng Nhạn linh đao của Sở Hi Thanh lại lấy tốc
độ nhanh hơn để ra khỏi vỏ trước.
Điều càng làm cho hắn giật mình là, đao của Sở Hi Thanh tựa như ở khắp mọi
nơi, không thể phán đoán, không thể nắm giữ, giống như thật mà lại là giả, thế
nào cũng được như ba phải.
Giống hệt như tin tình báo của hắn.
Lăng Mặc tưởng rằng mình có thể ứng phó, nhưng khi hắn đối diện với đao của
Sở Hi Thanh, thì hắn mới phát hiện ra là mình đã nghĩ quá đơn giản.
Lăng Mặc không biết nên làm gì để đón đỡ, hắn chỉ có thể lùi về phía sau, lùi
liên tục, lùi không ngừng.
Sau đó không lâu, trên mặt sông truyền đến một tiếng ‘rầm’ rất lớn.
Đây là Lăng Mặc bị đao của Sở Hi Thanh bức bách, rơi vào sông Thương Lãng.
Độ Vân Lai nhìn tình cảnh này, không khỏi lắc đầu.
Thời gian mười ngày này, Sở Hi Thanh đã càng thành thạo hơn với Bạch Mã
Phi mã rồi.
Ngoài ra, dường như sức mạnh thần thức của hắn cũng đã tăng mạnh, Thiên đạo
chi vận ở trong đao cũng càng nhiều hơn, càng khó đối phó hơn.
Sở Hi Thanh thu đao vào vỏ, nhẹ nhàng thi lễ với Lăng Mặc vừa trồi lên khỏi
mặt sông: “Đa tạ!”
Hắn không có ý định cứu Lăng Mặc lên thuyền, mà có lẽ đối phương cũng
không cần.
Ngay khi Sở Hi Thanh quay người lại, hắn liền nghe thấy một tiếng cười lạnh
lẽo và ngông cuồng: “Thực lực bọn họ bọn thực sự quá cặn bã, không bằng thử
đao của ta xem.”
Sở Hi Thanh nghe vậy, trong lòng bỗng nhiên có cảm giác, nhất thời nghiêng
đầu qua một bên.
Một chớp mắt tiếp theo, một viên phi đao được gấp bằng giấy đột nhiên sượt
qua gò má của hắn, sau đó cắm thẳng vào tường gỗ trên khoang thuyền, còn
phát ra một tiếng ‘đoạt’.
Phi đao này rõ ràng là bằng gỗ, thế mà lại cắm sâu ba phân.
Vừa rồi, Sở Hi Thanh chỉ cần hơi chậm một chút, thì sẽ bị phi đao bằng giấy
này đánh trúng trán. . .
Cùng lúc đó, người thiếu niên kia lại cười điên cuồng, tiếng nói kia lại truyền
vào trong tai của Sở Hi Thanh: “Ngươi quả nhiên là rất thu vị. Chú ý, cẩn thận
phía sau ngươi.”
Theo tiếng nói này, một vệt ánh đao xuất hiện ở sau lưng Sở Hi Thanh, chém
thẳng vào cổ hắn.
Mà Độ Vân Lai và Tư Không Hinh ở trên thuyền đều biến sắc.
Bọn họ cũng không biết võ tu đang tập kích Sở Hi Thanh này lên thuyền từ bao
giờ!
Tuy nhiên, người này có vẻ như không giống với sát thủ cho lắm!
Hắn không ra tay với cha con Tả gia, khi xuất đao với Sở Hi Thanh thì còn lên
tiếng nhắc nhở.
Độ Vân Lai nhìn thấy nhiên áo trắng sử dụng Nhạn linh đao kia, lại nhìn nụ
cười hì hì trên mặt của hắn.
Chẳng lẽ người này là Phong Đao – Vương Mệnh?
Chắc hẳn là người này rồi.
Độ Vân Lai cũng xem qua những tình báo mà các quán cá cược ném lên thuyền,
nên cũng hiểu rõ đặc thù của Phong Đao – Vương Mệnh.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn vị thiếu niên cưỡi ngựa ở bên bờ trái một chút, vẻmặt hơi bất đắc dĩ, nói: “Xin mời các hạ lên thuyền đi, ngươi và ta sẽ chiến mộttrận ở đây.”Tả Thanh Vân và Độ Vân Lai ở bên cạnh nghe vậy không khỏi ngạc nhiên nói:“Ngươi không ký Sinh Tử Khế, cũng không chọn trọng tài?”Sở Hi Thanh nghe vậy thì hơi lắc đầu: “Không ký, dù sao cũng là một chiêu, tasẽ không làm hắn bị thương.”Mấu chốt là hắn không gặt được lông dê.Giao thủ với thiên kiêu Thanh Vân Bảng ở tầng thứ này, dù cho có nhiều ngườixem hơn nữa thì cũng vô dụng.Bởi vì tuyệt đại đa số người đều đã công nhận thực lực của hắn rồi.Vì lẽ đó, Sở Hi Thanh không muốn tìm địa phương nhiều người để đánh nữa,mà chuẩn bị giải quyết người này ở trên sông luôn.Nếu như không phải từ chối chiến đấu thì điểm võ đạo sẽ giảm, vậy Sở HiThanh thậm chí còn không muốn đánh.Lăng Mặc lại quát to một tiếng: “Được!”Người này từ yên ngựa nhảy lên trời, sau đó chân đạp mặt sông, như một contuấn mã mạnh mẽ đang chạy băng băng về phía chiếc thuyền.Lăng Mặc chạy ngang qua tầm năm dặm trên mặt sông, sau đó đột nhiên bayvút lên, rơi xuống boong thuyền.Người này tầm mười lăm tuổi, mặc một thân thiết giáp, ánh mắt lạnh lùngnghiêm nghị như đao kiếm, nhìn thẳng vào Sở Hi Thanh: “Ngươi chính là ngườithứ 10 trên Thần Tú Thập Kiệt đao? Sở Nhất Đao đã quét ngang bốn châu?”Sở Hi Thanh cũng biết mình có cái danh hiệu Sở Nhất Đao này.Hắn hơi gật đầu: “Chính là Sở mỗ, chiếc thuyền này không tiện cho người ngoàiở lâu. Các hạ, mời, chúng ta đánh nhanh thắng nhanh!”Sắc mặt Lăng Mặc trầm xuống, lòng thầm nói Sở Nhất Đao này quả nhiên làcàn rỡ tự phụ, coi thường anh kiệt trong thiên hạ như lời đồn đại.Hắn lại nhìn tay của Sở Hi Thanh, phát hiện tuy rằng tên này đang nắm đao,nhưng tư thế lại cực kỳ buông lỏng, bắp thịt cũng lỏng lẻo không có sức.Lăng Mặc không khỏi cười gằn: “Cũng được! Vậy thì mời Sở huynh chú ý!’Cheng!Hắn rút đao mà ra, phát ra tiếng vang bén nhọn.Nhưng Lăng Mặc lập tức phát hiện ra, động tác rút đao của Sở Hi Thanh rõ rànglà chậm hơn hắn một đường, nhưng Nhạn linh đao của Sở Hi Thanh lại lấy tốcđộ nhanh hơn để ra khỏi vỏ trước.Điều càng làm cho hắn giật mình là, đao của Sở Hi Thanh tựa như ở khắp mọinơi, không thể phán đoán, không thể nắm giữ, giống như thật mà lại là giả, thếnào cũng được như ba phải.Giống hệt như tin tình báo của hắn.Lăng Mặc tưởng rằng mình có thể ứng phó, nhưng khi hắn đối diện với đao củaSở Hi Thanh, thì hắn mới phát hiện ra là mình đã nghĩ quá đơn giản.Lăng Mặc không biết nên làm gì để đón đỡ, hắn chỉ có thể lùi về phía sau, lùiliên tục, lùi không ngừng.Sau đó không lâu, trên mặt sông truyền đến một tiếng ‘rầm’ rất lớn.Đây là Lăng Mặc bị đao của Sở Hi Thanh bức bách, rơi vào sông Thương Lãng.Độ Vân Lai nhìn tình cảnh này, không khỏi lắc đầu.Thời gian mười ngày này, Sở Hi Thanh đã càng thành thạo hơn với Bạch MãPhi mã rồi.Ngoài ra, dường như sức mạnh thần thức của hắn cũng đã tăng mạnh, Thiên đạochi vận ở trong đao cũng càng nhiều hơn, càng khó đối phó hơn.Sở Hi Thanh thu đao vào vỏ, nhẹ nhàng thi lễ với Lăng Mặc vừa trồi lên khỏimặt sông: “Đa tạ!”Hắn không có ý định cứu Lăng Mặc lên thuyền, mà có lẽ đối phương cũngkhông cần.Ngay khi Sở Hi Thanh quay người lại, hắn liền nghe thấy một tiếng cười lạnhlẽo và ngông cuồng: “Thực lực bọn họ bọn thực sự quá cặn bã, không bằng thửđao của ta xem.”Sở Hi Thanh nghe vậy, trong lòng bỗng nhiên có cảm giác, nhất thời nghiêngđầu qua một bên.Một chớp mắt tiếp theo, một viên phi đao được gấp bằng giấy đột nhiên sượtqua gò má của hắn, sau đó cắm thẳng vào tường gỗ trên khoang thuyền, cònphát ra một tiếng ‘đoạt’.Phi đao này rõ ràng là bằng gỗ, thế mà lại cắm sâu ba phân.Vừa rồi, Sở Hi Thanh chỉ cần hơi chậm một chút, thì sẽ bị phi đao bằng giấynày đánh trúng trán. . .Cùng lúc đó, người thiếu niên kia lại cười điên cuồng, tiếng nói kia lại truyềnvào trong tai của Sở Hi Thanh: “Ngươi quả nhiên là rất thu vị. Chú ý, cẩn thậnphía sau ngươi.”Theo tiếng nói này, một vệt ánh đao xuất hiện ở sau lưng Sở Hi Thanh, chémthẳng vào cổ hắn.Mà Độ Vân Lai và Tư Không Hinh ở trên thuyền đều biến sắc.Bọn họ cũng không biết võ tu đang tập kích Sở Hi Thanh này lên thuyền từ baogiờ!Tuy nhiên, người này có vẻ như không giống với sát thủ cho lắm!Hắn không ra tay với cha con Tả gia, khi xuất đao với Sở Hi Thanh thì còn lêntiếng nhắc nhở.Độ Vân Lai nhìn thấy nhiên áo trắng sử dụng Nhạn linh đao kia, lại nhìn nụcười hì hì trên mặt của hắn.Chẳng lẽ người này là Phong Đao – Vương Mệnh?Chắc hẳn là người này rồi.Độ Vân Lai cũng xem qua những tình báo mà các quán cá cược ném lên thuyền,nên cũng hiểu rõ đặc thù của Phong Đao – Vương Mệnh.