Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 587: Sỉ nhục của nam nhân (4)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ngay sau đó, Tả Thanh Vân ôm quyền về phía Độ Vân Lai: “n tình hộ tống củaĐộ trang chủ, sau này nhất định sẽ báo đáp!”“Dễ nói!” Độ Vân Lai hơi nhướng mày, cố ý thả cần câu xuống để đáp lễ.Độ Vân Lai cũng rất kinh ngạc, người này lại có quan hệ với Bạch Hổ thần bộsao?Đây chính là quan to tam phẩm trong triều! Thực lực và quyền lực đều mạnhhơn Đại lý tự thiếu khanh nhiều.Mà một chớp mắt tiếp theo, mấy người trên thuyền nhìn thấy một vệt ánh sángmàu trắng bay đến từ phía kinh thành.Ánh sáng trắng kia như sao băng, chỉ dùng hai mươi cái hô hấp, là đã bay đượcmấy chục dặm, đi đến trên không trung của chiếc thuyền này.Khi người trong ánh sáng màu trắng rơi xuống đầu thuyền, cả chiếc thuyền đềubị ép xuống tận hai trượng. Hai bên thuyền cũng là sóng lớn ngập trời.Sở Hi Thanh đầu tiên là nghe thấy một tiếng hổ gầm mạnh mẽ hùng tráng, uynghiêm khốc liệt.Sau đó, hắn nhìn thấy một cô gái mắt có ngũ quan vô cùng tinh tế, mắt ngọcmày ngài, mi mục như vẽ ở nơi mũi thuyền, người này đang đi về phía TảThanh Vân.Ngũ quan và dung mạo của cô gái này rất phù hợp với thẩm mỹ của Sở HiThanh.Chỉ là dáng người của nàng. . .để cho Sở Hi Thanh không tự chủ được mà nuốtmột ngụm nước miếng.Tả Thanh Vân đã rất cao, nhưng nữ tử này đứng bên cạnh Tả Thanh Vân, thìcòn cao hơn hắn tận hai cái đầu.Nếu như muốn dùng thứ gì đó để diễn tả nàng. . . đó chính là người khổng lồ cókhuôn mặt trẻ con xinh đẹp.Đây chính là Bạch Hổ hầu, một trong bốn đại thần bộ của Lục phiến môn?Bạch Hổ hầu thì làm như không thấy những ánh mắt khác thường ở trên thuyền,thần sắc nàng đắc ý, dùng cánh tay xoa xoa bóp bóp gương mặt của Tả ThanhVân: “Vân Vân, ngươi tạm biệt bạn bè xong chưa? Chà chà, rõ ràng là ngươiđến cầu ta, bây giờ còn bày bộ mặt thối này ra cho ta xem.”Sắc mặt của Tả Thanh Vân biến thành màu đen, hắn vỗ bỏ tay của Bạch Hổhầu: “Trên thuyền còn có rất nhiều người!”Sau đó, hắn than khẽ một tiếng, trên mặt hiện lên ý cười: “Ta giới thiệu chongươi vài người bạn, đây là bạn bè sinh tử của ta, Sở Hi Thanh, nếu như khôngcó hắn thì có thể ta đã không nhìn thấy được ngươi.”Sở Hi Thanh lập tức giơ tay lên, ôm quyền vái chào về phía Bạch Hổ hầu.Trong lòng hắn cũng bừng tình, bảo sao bọn họ vẫn bình an từ khi tiến vào HàChâu đến giờ.Sở Hi Thanh cảm ứng được có cao thủ rình tập ở gần, mà lại còn có sát ý.Nhưng bọn họ đến kinh thành mà người kia vẫn không có động tĩnh gì.Chuyện này quá nửa là Bạch Hổ hầu đã ra tay, ngăn cản vị Đại lý tự thiếu khanhkia.Cùng lúc đó, trong lòng Sở Hi Thanh cũng âm thầm buồn cười.Thật sự là nhìn lầm vị Tả nha nội này, thế mà hắn lại bám váy đàn bà. . . quảthực là sỉ nhục của nam nhân!Tuy nhiên, Tả nha nội có vị ‘hộ hoa sứ giả’ là Bạch Hổ hầu này, thì Sở HiThanh cũng có thể yên tâm trở về Tú Thủy.. . .Đúng là thiên hạ không có bữa tiệc nào là không tàn.Sau khi Bạch Hổ hầu đến, liền tự mình tọa trấn, đưa cả nhà Tả gia từ bến tàuphía đông thành Vọng An, rồi cùng đi đến Đại lý tự.Tuy nhiên, khi đến bến tàu thì Độ Vân Lai đã cáo từ rời đi.Hắn đã hoàn thành lời hứa hẹn với Ngô Mị Nương, đã hộ tống Tả gia vào kinhthành.Sau này, tất cả chuyện của Tả gia đều không liên quan đến hắn nữa.Độ Vân Lai đã dùng tin phù để hẹn vài người bạn cũ ở kinh thành từ trước,cũng đặt tửu lâu rồi, muốn nhanh chóng gặp mặt bạn cũ, nên liền cáo từ.Tư Không Hinh cũng rời đi khi đi đến cửa Đại lý tự.Tông môn nàng nằm ở phương bắc, là một tiểu tông môn lánh đời có tên Thầnâm môn.Sơn môn của Thần âm môn nằm cách thành Vọng An không xa, cũng chỉkhoảng tầm hai ngàn dặm.Đây là một môn phái nhỏ, tổng cộng chưa đến 300 người.Môn hạ đệ tử, hoặc là làm sát thủ cho các tổ chức sát thủ lớn, hoặc là làm hộ vệcho các thế gia vọng tộc.Tuy nhiên, công pháp truyền thừa của Thần âm môn lại rất đầy đủ, hai mônnguyên công đều có thể nhắm thẳng tam phẩm.Tư Không Hinh đã không kịp chờ đợi, muốn trở về tông môn để đổi bí dược lụcphẩm thượng.Sở Hi Thanh thì lại tận mắt nhìn mấy người Tả Thanh Vân bị giải vào đại laocủa Đại lý tự, sau đó mới quay người rời đi.Kế Tiễn Tiễn đi theo sau lưng hắn: “Đường chủ, bây giờ chúng ta đi đâu? Nếunhư ngươi muốn phó ước với Phong Đao – Vương Mệnh, vậy phải đi tìm mộtnơi đặt chân trước đã.”Nàng vừa nói chuyện, vừa ra vẻ tò mò mà nhìn bốn phía xung quanh.Kế Tiễn Tiễn như là lần đầu vào kinh, như một tên nhà quê vào thành phố, nhìnthấy cái gì cũng đều rất mới mẻ.Thật ra thì nàng đang tìm kiếm bóng dáng thuộc hạ của mình.Đám thuộc hạ kia của nàng, hẳn là cũng nhận được tin tức nàng trở về kinh.Kế Tiễn Tiễn muốn bố trí vài chuyện về Sở Hi Thanh, và an bài một số chuyện
Ngay sau đó, Tả Thanh Vân ôm quyền về phía Độ Vân Lai: “n tình hộ tống của
Độ trang chủ, sau này nhất định sẽ báo đáp!”
“Dễ nói!” Độ Vân Lai hơi nhướng mày, cố ý thả cần câu xuống để đáp lễ.
Độ Vân Lai cũng rất kinh ngạc, người này lại có quan hệ với Bạch Hổ thần bộ
sao?
Đây chính là quan to tam phẩm trong triều! Thực lực và quyền lực đều mạnh
hơn Đại lý tự thiếu khanh nhiều.
Mà một chớp mắt tiếp theo, mấy người trên thuyền nhìn thấy một vệt ánh sáng
màu trắng bay đến từ phía kinh thành.
Ánh sáng trắng kia như sao băng, chỉ dùng hai mươi cái hô hấp, là đã bay được
mấy chục dặm, đi đến trên không trung của chiếc thuyền này.
Khi người trong ánh sáng màu trắng rơi xuống đầu thuyền, cả chiếc thuyền đều
bị ép xuống tận hai trượng. Hai bên thuyền cũng là sóng lớn ngập trời.
Sở Hi Thanh đầu tiên là nghe thấy một tiếng hổ gầm mạnh mẽ hùng tráng, uy
nghiêm khốc liệt.
Sau đó, hắn nhìn thấy một cô gái mắt có ngũ quan vô cùng tinh tế, mắt ngọc
mày ngài, mi mục như vẽ ở nơi mũi thuyền, người này đang đi về phía Tả
Thanh Vân.
Ngũ quan và dung mạo của cô gái này rất phù hợp với thẩm mỹ của Sở Hi
Thanh.
Chỉ là dáng người của nàng. . .để cho Sở Hi Thanh không tự chủ được mà nuốt
một ngụm nước miếng.
Tả Thanh Vân đã rất cao, nhưng nữ tử này đứng bên cạnh Tả Thanh Vân, thì
còn cao hơn hắn tận hai cái đầu.
Nếu như muốn dùng thứ gì đó để diễn tả nàng. . . đó chính là người khổng lồ có
khuôn mặt trẻ con xinh đẹp.
Đây chính là Bạch Hổ hầu, một trong bốn đại thần bộ của Lục phiến môn?
Bạch Hổ hầu thì làm như không thấy những ánh mắt khác thường ở trên thuyền,
thần sắc nàng đắc ý, dùng cánh tay xoa xoa bóp bóp gương mặt của Tả Thanh
Vân: “Vân Vân, ngươi tạm biệt bạn bè xong chưa? Chà chà, rõ ràng là ngươi
đến cầu ta, bây giờ còn bày bộ mặt thối này ra cho ta xem.”
Sắc mặt của Tả Thanh Vân biến thành màu đen, hắn vỗ bỏ tay của Bạch Hổ
hầu: “Trên thuyền còn có rất nhiều người!”
Sau đó, hắn than khẽ một tiếng, trên mặt hiện lên ý cười: “Ta giới thiệu cho
ngươi vài người bạn, đây là bạn bè sinh tử của ta, Sở Hi Thanh, nếu như không
có hắn thì có thể ta đã không nhìn thấy được ngươi.”
Sở Hi Thanh lập tức giơ tay lên, ôm quyền vái chào về phía Bạch Hổ hầu.
Trong lòng hắn cũng bừng tình, bảo sao bọn họ vẫn bình an từ khi tiến vào Hà
Châu đến giờ.
Sở Hi Thanh cảm ứng được có cao thủ rình tập ở gần, mà lại còn có sát ý.
Nhưng bọn họ đến kinh thành mà người kia vẫn không có động tĩnh gì.
Chuyện này quá nửa là Bạch Hổ hầu đã ra tay, ngăn cản vị Đại lý tự thiếu khanh
kia.
Cùng lúc đó, trong lòng Sở Hi Thanh cũng âm thầm buồn cười.
Thật sự là nhìn lầm vị Tả nha nội này, thế mà hắn lại bám váy đàn bà. . . quả
thực là sỉ nhục của nam nhân!
Tuy nhiên, Tả nha nội có vị ‘hộ hoa sứ giả’ là Bạch Hổ hầu này, thì Sở Hi
Thanh cũng có thể yên tâm trở về Tú Thủy.
. . .
Đúng là thiên hạ không có bữa tiệc nào là không tàn.
Sau khi Bạch Hổ hầu đến, liền tự mình tọa trấn, đưa cả nhà Tả gia từ bến tàu
phía đông thành Vọng An, rồi cùng đi đến Đại lý tự.
Tuy nhiên, khi đến bến tàu thì Độ Vân Lai đã cáo từ rời đi.
Hắn đã hoàn thành lời hứa hẹn với Ngô Mị Nương, đã hộ tống Tả gia vào kinh
thành.
Sau này, tất cả chuyện của Tả gia đều không liên quan đến hắn nữa.
Độ Vân Lai đã dùng tin phù để hẹn vài người bạn cũ ở kinh thành từ trước,
cũng đặt tửu lâu rồi, muốn nhanh chóng gặp mặt bạn cũ, nên liền cáo từ.
Tư Không Hinh cũng rời đi khi đi đến cửa Đại lý tự.
Tông môn nàng nằm ở phương bắc, là một tiểu tông môn lánh đời có tên Thần
âm môn.
Sơn môn của Thần âm môn nằm cách thành Vọng An không xa, cũng chỉ
khoảng tầm hai ngàn dặm.
Đây là một môn phái nhỏ, tổng cộng chưa đến 300 người.
Môn hạ đệ tử, hoặc là làm sát thủ cho các tổ chức sát thủ lớn, hoặc là làm hộ vệ
cho các thế gia vọng tộc.
Tuy nhiên, công pháp truyền thừa của Thần âm môn lại rất đầy đủ, hai môn
nguyên công đều có thể nhắm thẳng tam phẩm.
Tư Không Hinh đã không kịp chờ đợi, muốn trở về tông môn để đổi bí dược lục
phẩm thượng.
Sở Hi Thanh thì lại tận mắt nhìn mấy người Tả Thanh Vân bị giải vào đại lao
của Đại lý tự, sau đó mới quay người rời đi.
Kế Tiễn Tiễn đi theo sau lưng hắn: “Đường chủ, bây giờ chúng ta đi đâu? Nếu
như ngươi muốn phó ước với Phong Đao – Vương Mệnh, vậy phải đi tìm một
nơi đặt chân trước đã.”
Nàng vừa nói chuyện, vừa ra vẻ tò mò mà nhìn bốn phía xung quanh.
Kế Tiễn Tiễn như là lần đầu vào kinh, như một tên nhà quê vào thành phố, nhìn
thấy cái gì cũng đều rất mới mẻ.
Thật ra thì nàng đang tìm kiếm bóng dáng thuộc hạ của mình.
Đám thuộc hạ kia của nàng, hẳn là cũng nhận được tin tức nàng trở về kinh.
Kế Tiễn Tiễn muốn bố trí vài chuyện về Sở Hi Thanh, và an bài một số chuyện
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ngay sau đó, Tả Thanh Vân ôm quyền về phía Độ Vân Lai: “n tình hộ tống củaĐộ trang chủ, sau này nhất định sẽ báo đáp!”“Dễ nói!” Độ Vân Lai hơi nhướng mày, cố ý thả cần câu xuống để đáp lễ.Độ Vân Lai cũng rất kinh ngạc, người này lại có quan hệ với Bạch Hổ thần bộsao?Đây chính là quan to tam phẩm trong triều! Thực lực và quyền lực đều mạnhhơn Đại lý tự thiếu khanh nhiều.Mà một chớp mắt tiếp theo, mấy người trên thuyền nhìn thấy một vệt ánh sángmàu trắng bay đến từ phía kinh thành.Ánh sáng trắng kia như sao băng, chỉ dùng hai mươi cái hô hấp, là đã bay đượcmấy chục dặm, đi đến trên không trung của chiếc thuyền này.Khi người trong ánh sáng màu trắng rơi xuống đầu thuyền, cả chiếc thuyền đềubị ép xuống tận hai trượng. Hai bên thuyền cũng là sóng lớn ngập trời.Sở Hi Thanh đầu tiên là nghe thấy một tiếng hổ gầm mạnh mẽ hùng tráng, uynghiêm khốc liệt.Sau đó, hắn nhìn thấy một cô gái mắt có ngũ quan vô cùng tinh tế, mắt ngọcmày ngài, mi mục như vẽ ở nơi mũi thuyền, người này đang đi về phía TảThanh Vân.Ngũ quan và dung mạo của cô gái này rất phù hợp với thẩm mỹ của Sở HiThanh.Chỉ là dáng người của nàng. . .để cho Sở Hi Thanh không tự chủ được mà nuốtmột ngụm nước miếng.Tả Thanh Vân đã rất cao, nhưng nữ tử này đứng bên cạnh Tả Thanh Vân, thìcòn cao hơn hắn tận hai cái đầu.Nếu như muốn dùng thứ gì đó để diễn tả nàng. . . đó chính là người khổng lồ cókhuôn mặt trẻ con xinh đẹp.Đây chính là Bạch Hổ hầu, một trong bốn đại thần bộ của Lục phiến môn?Bạch Hổ hầu thì làm như không thấy những ánh mắt khác thường ở trên thuyền,thần sắc nàng đắc ý, dùng cánh tay xoa xoa bóp bóp gương mặt của Tả ThanhVân: “Vân Vân, ngươi tạm biệt bạn bè xong chưa? Chà chà, rõ ràng là ngươiđến cầu ta, bây giờ còn bày bộ mặt thối này ra cho ta xem.”Sắc mặt của Tả Thanh Vân biến thành màu đen, hắn vỗ bỏ tay của Bạch Hổhầu: “Trên thuyền còn có rất nhiều người!”Sau đó, hắn than khẽ một tiếng, trên mặt hiện lên ý cười: “Ta giới thiệu chongươi vài người bạn, đây là bạn bè sinh tử của ta, Sở Hi Thanh, nếu như khôngcó hắn thì có thể ta đã không nhìn thấy được ngươi.”Sở Hi Thanh lập tức giơ tay lên, ôm quyền vái chào về phía Bạch Hổ hầu.Trong lòng hắn cũng bừng tình, bảo sao bọn họ vẫn bình an từ khi tiến vào HàChâu đến giờ.Sở Hi Thanh cảm ứng được có cao thủ rình tập ở gần, mà lại còn có sát ý.Nhưng bọn họ đến kinh thành mà người kia vẫn không có động tĩnh gì.Chuyện này quá nửa là Bạch Hổ hầu đã ra tay, ngăn cản vị Đại lý tự thiếu khanhkia.Cùng lúc đó, trong lòng Sở Hi Thanh cũng âm thầm buồn cười.Thật sự là nhìn lầm vị Tả nha nội này, thế mà hắn lại bám váy đàn bà. . . quảthực là sỉ nhục của nam nhân!Tuy nhiên, Tả nha nội có vị ‘hộ hoa sứ giả’ là Bạch Hổ hầu này, thì Sở HiThanh cũng có thể yên tâm trở về Tú Thủy.. . .Đúng là thiên hạ không có bữa tiệc nào là không tàn.Sau khi Bạch Hổ hầu đến, liền tự mình tọa trấn, đưa cả nhà Tả gia từ bến tàuphía đông thành Vọng An, rồi cùng đi đến Đại lý tự.Tuy nhiên, khi đến bến tàu thì Độ Vân Lai đã cáo từ rời đi.Hắn đã hoàn thành lời hứa hẹn với Ngô Mị Nương, đã hộ tống Tả gia vào kinhthành.Sau này, tất cả chuyện của Tả gia đều không liên quan đến hắn nữa.Độ Vân Lai đã dùng tin phù để hẹn vài người bạn cũ ở kinh thành từ trước,cũng đặt tửu lâu rồi, muốn nhanh chóng gặp mặt bạn cũ, nên liền cáo từ.Tư Không Hinh cũng rời đi khi đi đến cửa Đại lý tự.Tông môn nàng nằm ở phương bắc, là một tiểu tông môn lánh đời có tên Thầnâm môn.Sơn môn của Thần âm môn nằm cách thành Vọng An không xa, cũng chỉkhoảng tầm hai ngàn dặm.Đây là một môn phái nhỏ, tổng cộng chưa đến 300 người.Môn hạ đệ tử, hoặc là làm sát thủ cho các tổ chức sát thủ lớn, hoặc là làm hộ vệcho các thế gia vọng tộc.Tuy nhiên, công pháp truyền thừa của Thần âm môn lại rất đầy đủ, hai mônnguyên công đều có thể nhắm thẳng tam phẩm.Tư Không Hinh đã không kịp chờ đợi, muốn trở về tông môn để đổi bí dược lụcphẩm thượng.Sở Hi Thanh thì lại tận mắt nhìn mấy người Tả Thanh Vân bị giải vào đại laocủa Đại lý tự, sau đó mới quay người rời đi.Kế Tiễn Tiễn đi theo sau lưng hắn: “Đường chủ, bây giờ chúng ta đi đâu? Nếunhư ngươi muốn phó ước với Phong Đao – Vương Mệnh, vậy phải đi tìm mộtnơi đặt chân trước đã.”Nàng vừa nói chuyện, vừa ra vẻ tò mò mà nhìn bốn phía xung quanh.Kế Tiễn Tiễn như là lần đầu vào kinh, như một tên nhà quê vào thành phố, nhìnthấy cái gì cũng đều rất mới mẻ.Thật ra thì nàng đang tìm kiếm bóng dáng thuộc hạ của mình.Đám thuộc hạ kia của nàng, hẳn là cũng nhận được tin tức nàng trở về kinh.Kế Tiễn Tiễn muốn bố trí vài chuyện về Sở Hi Thanh, và an bài một số chuyện