Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 609: Làm sao lại mạnh như vậy (6)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Rốt cuộc là Luận Võ Thần Cơ và Thiên Cơ Võ Phổ đánh giá thấp Sở Hi Thanh,hay là thế giới này thay đổi quá nhanh, trình độ võ đạo đã tăng lên trên diệnrộng rồi?Ngay khi bốn người đều khẩn trương và căng thẳng, tâm tư đang hỗn loạn, thìbóng người của Sở Hi Thanh lại động một lần nữa.Sở Hi Thanh bỗng nhiên biến mất rồi lại xuất hiện ở sau lưng của một vị võ tulục phẩm hạ.Cực chiêu – Phong Chi Ngân!Đây là cực chiêu mà Sở Hi Thanh đã sử dụng quen, nhưng dưới sự phụ trợ củathẻ nhân vật Tần Mộc Ca, thì lại có một phong thái khác.Người đối diện Sở Hi Thanh chỉ cảm thấy nguy hiểm đến cực hạn.“Muốn chết!”Hắn không do dự chút nào, dứt khoát kích hoạt hai ống tiêm ở trong tay áo.Đây là ám khí Thần Tiên Kiếp của Thần Cơ môn, trong nháy mắt đã b*n r* hơnmột ngàn viên ngân châm về phía trước.Cùng lúc đó, hắn còn sử dụng một tấm Phong độn phù, hòng biến thành cuồngphong, chạy thoát khỏi Sở Hi Thanh.Một đao chém chết tên lục phẩm hạ kia của Sở Hi Thanh, đã làm cho hắn hoàntoàn không còn can đảm để chống lại.Người này là sát thủ kim bài lục phẩm của Sát Sinh Lâu, thực lực mạnh hơnngười ban nãy không ít.Nhưng hắn cũng tự hiểu lấy mình, biết mình tuyệt đối không thể chống lại mộtđao kia của Sở Hi Thanh.Tuy nhiên, ngay một chớp mắt tiếp theo, hắn chỉ thấy trước mắt có hàn quanglóe lên.Một đao này tựa như thần phạt từ trên trời đánh xuống, bổ thân thể hóa cuồngphong của hắn, cũng chém đầu của hắn xuống.Ba tên sát thủ còn lại nhìn thấy tình cảnh này, nhất thời đều sinh lòng hồi hộpcăng thẳng.Đó rõ ràng là ‘lực lượng phá pháp’! Hơn nữa còn cực kỳ mạnh mẽ, dễ dàng loạibỏ Phong độn phù ngũ phẩm.Chuyện này có nghĩa là, bất cứ pháp thuật nào cũng trở nên vô dụng trước mặtSở Hi Thanh, bao quát cả ngọc phù bảo mệnh ở trong tay bọn họ.Sắc mặt của ba người đều hiện lên vẻ tuyệt vọng, đáy lòng cũng sinh ý tuyệtvọng.Bọn họ đã ý thức được kết cục của mình, hơn nữa còn không có bất kỳ biệnpháp nào để xoay chuyển.Mà lúc này, nơi sâu xa trong rừng cây ở bờ nam, bên người Kế Tiễn Tiễn đã cóbốn bộ thi thể.Đó chính là bốn vị sát thủ Sát Sinh Lâu đuổi theo nàng, tất cả đều là đầu nổtung, không có sức chống cự nào mà đột tử tại chỗ.Sau khi Kế Tiễn Tiễn giết người, liền lấy Hóa Thi Thủy trong ống tay áo ra, bắtđầu nhỏ vào bốn bộ thi thể.Khi bốn bộ thi thể này phát ra tiếng ‘xì xì’, nhanh chóng tan ra, phó thiên hộ ĐôHồng Liên của Cẩm y vệ cũng lắc mình đi đến phía sau nàng.Mùi máu tanh ở nơi này cũng bốc lên tận trời.Nàng không thể không ngừng thở, vẻ mặt nghiêm túc, khom người nói: “Thiênhộ đại nhân! Chúng ta đến muộn một bước, còn xin thứ tội.”Kế Tiễn Tiễn nở nụ cười thản nhiên: “Chỉ là hai tên sát thủ ngân bài lục phẩmcủa Sát Sinh Lâu mà thôi, ta còn cần các ngươi giúp đỡ? Nếu như chờ các ngươichạy đến kịp, há không phải là ta vô năng?”Nàng phất tay áo: “Lát nữa các ngươi có thể mô phỏng hình thể của bọn họ, rồirút lui ở trước mặt Sở Hi Thanh.”Nếu như vậy, bốn người này liền không phải chết trong tay Kế Tiễn Tiễn nàng.Bốn người này đột nhiên rút lui, nào có liên quan gì đến nàng.Chỉ cần Sở Hi Thanh nhìn thấy bọn họ rời đi, liền sẽ không nghi ngờ lên đầunàng.Kế Tiễn Tiễn không khỏi âm thầm đắc ý vì sự nhanh trí của mình.“Đúng rồi.” Ánh mắt của Kế Tiễn Tiễn lại chuyển qua hướng mặt sông: “Vịđường chủ đại nhân kia của ta đâu? Hắn không có sao chứ?”Kế Tiễn Tiễn biết năng lực cảm ứng của Sở Hi Thanh bây giờ rất mạnh, trongphạm vi mười trượng, thậm chí còn có năng lực biết trước như Thần Tri.Vì đề phòng Sở Hi Thanh nhìn ra sơ hở, nên nàng cố tình dẫn bốn người này đicực xa.Nơi này cách mặt sông tận mười lăm dặm, vượt xa khỏi phạm vi thần thức củaSở Hi Thanh. Rừng rậm rậm rạp cũng có thể che đậy tầm mắt của Sở Hi Thanh.Nhưng cùng với đó, Kế Tiễn Tiễn cũng không thể biết được tình hình của Sở HiThanh.Kế Tiễn Tiễn chỉ có thể dựa vào đám thuộc hạ ẩn núp trong bóng tối của mình,để bảo đảm tính mạng cho Sở Hi Thanh.“Hắn không có chuyện gì.”Phó thiên hộ Đô Hồng Liên khẽ lắc đầu, ánh mắt rất quái dị: “Những sát thủ SátSinh Lâu kia đều không phải đối thủ của hắn, vừa rồi ta ở cách hai mươi dặm,nhìn thấy người này giết người đều không cần đao thứ hai.”“Mặc kệ là lục phẩm hay là thất phẩm, đều là một đao. Có lẽ khi thiên hộ đạinhân đi qua bên kia, thì hắn đã giải quyết xong rồi.”Kế Tiễn Tiễn nghe vậy thì sững sờ, nàng nhìn Đô Hồng Liên với ánh mắt khócó thể tin tưởng.Nàng nghi ngờ thuộc hạ của mình trúng huyễn thuật, đang nói mơ giữa banngày.Sau đó, sắc mặt Kế Tiễn Tiễn ngưng lại, nàng hóa thân thành ảo ảnh, lao về phíabờ sông như một cơn gió.Nàng muốn nhìn đao của Sở Hi Thanh một chút, xem xem có phải mạnh nhưĐô Hồng Liên nói hay không!

Rốt cuộc là Luận Võ Thần Cơ và Thiên Cơ Võ Phổ đánh giá thấp Sở Hi Thanh,

hay là thế giới này thay đổi quá nhanh, trình độ võ đạo đã tăng lên trên diện

rộng rồi?

Ngay khi bốn người đều khẩn trương và căng thẳng, tâm tư đang hỗn loạn, thì

bóng người của Sở Hi Thanh lại động một lần nữa.

Sở Hi Thanh bỗng nhiên biến mất rồi lại xuất hiện ở sau lưng của một vị võ tu

lục phẩm hạ.

Cực chiêu – Phong Chi Ngân!

Đây là cực chiêu mà Sở Hi Thanh đã sử dụng quen, nhưng dưới sự phụ trợ của

thẻ nhân vật Tần Mộc Ca, thì lại có một phong thái khác.

Người đối diện Sở Hi Thanh chỉ cảm thấy nguy hiểm đến cực hạn.

“Muốn chết!”

Hắn không do dự chút nào, dứt khoát kích hoạt hai ống tiêm ở trong tay áo.

Đây là ám khí Thần Tiên Kiếp của Thần Cơ môn, trong nháy mắt đã b*n r* hơn

một ngàn viên ngân châm về phía trước.

Cùng lúc đó, hắn còn sử dụng một tấm Phong độn phù, hòng biến thành cuồng

phong, chạy thoát khỏi Sở Hi Thanh.

Một đao chém chết tên lục phẩm hạ kia của Sở Hi Thanh, đã làm cho hắn hoàn

toàn không còn can đảm để chống lại.

Người này là sát thủ kim bài lục phẩm của Sát Sinh Lâu, thực lực mạnh hơn

người ban nãy không ít.

Nhưng hắn cũng tự hiểu lấy mình, biết mình tuyệt đối không thể chống lại một

đao kia của Sở Hi Thanh.

Tuy nhiên, ngay một chớp mắt tiếp theo, hắn chỉ thấy trước mắt có hàn quang

lóe lên.

Một đao này tựa như thần phạt từ trên trời đánh xuống, bổ thân thể hóa cuồng

phong của hắn, cũng chém đầu của hắn xuống.

Ba tên sát thủ còn lại nhìn thấy tình cảnh này, nhất thời đều sinh lòng hồi hộp

căng thẳng.

Đó rõ ràng là ‘lực lượng phá pháp’! Hơn nữa còn cực kỳ mạnh mẽ, dễ dàng loại

bỏ Phong độn phù ngũ phẩm.

Chuyện này có nghĩa là, bất cứ pháp thuật nào cũng trở nên vô dụng trước mặt

Sở Hi Thanh, bao quát cả ngọc phù bảo mệnh ở trong tay bọn họ.

Sắc mặt của ba người đều hiện lên vẻ tuyệt vọng, đáy lòng cũng sinh ý tuyệt

vọng.

Bọn họ đã ý thức được kết cục của mình, hơn nữa còn không có bất kỳ biện

pháp nào để xoay chuyển.

Mà lúc này, nơi sâu xa trong rừng cây ở bờ nam, bên người Kế Tiễn Tiễn đã có

bốn bộ thi thể.

Đó chính là bốn vị sát thủ Sát Sinh Lâu đuổi theo nàng, tất cả đều là đầu nổ

tung, không có sức chống cự nào mà đột tử tại chỗ.

Sau khi Kế Tiễn Tiễn giết người, liền lấy Hóa Thi Thủy trong ống tay áo ra, bắt

đầu nhỏ vào bốn bộ thi thể.

Khi bốn bộ thi thể này phát ra tiếng ‘xì xì’, nhanh chóng tan ra, phó thiên hộ Đô

Hồng Liên của Cẩm y vệ cũng lắc mình đi đến phía sau nàng.

Mùi máu tanh ở nơi này cũng bốc lên tận trời.

Nàng không thể không ngừng thở, vẻ mặt nghiêm túc, khom người nói: “Thiên

hộ đại nhân! Chúng ta đến muộn một bước, còn xin thứ tội.”

Kế Tiễn Tiễn nở nụ cười thản nhiên: “Chỉ là hai tên sát thủ ngân bài lục phẩm

của Sát Sinh Lâu mà thôi, ta còn cần các ngươi giúp đỡ? Nếu như chờ các ngươi

chạy đến kịp, há không phải là ta vô năng?”

Nàng phất tay áo: “Lát nữa các ngươi có thể mô phỏng hình thể của bọn họ, rồi

rút lui ở trước mặt Sở Hi Thanh.”

Nếu như vậy, bốn người này liền không phải chết trong tay Kế Tiễn Tiễn nàng.

Bốn người này đột nhiên rút lui, nào có liên quan gì đến nàng.

Chỉ cần Sở Hi Thanh nhìn thấy bọn họ rời đi, liền sẽ không nghi ngờ lên đầu

nàng.

Kế Tiễn Tiễn không khỏi âm thầm đắc ý vì sự nhanh trí của mình.

“Đúng rồi.” Ánh mắt của Kế Tiễn Tiễn lại chuyển qua hướng mặt sông: “Vị

đường chủ đại nhân kia của ta đâu? Hắn không có sao chứ?”

Kế Tiễn Tiễn biết năng lực cảm ứng của Sở Hi Thanh bây giờ rất mạnh, trong

phạm vi mười trượng, thậm chí còn có năng lực biết trước như Thần Tri.

Vì đề phòng Sở Hi Thanh nhìn ra sơ hở, nên nàng cố tình dẫn bốn người này đi

cực xa.

Nơi này cách mặt sông tận mười lăm dặm, vượt xa khỏi phạm vi thần thức của

Sở Hi Thanh. Rừng rậm rậm rạp cũng có thể che đậy tầm mắt của Sở Hi Thanh.

Nhưng cùng với đó, Kế Tiễn Tiễn cũng không thể biết được tình hình của Sở Hi

Thanh.

Kế Tiễn Tiễn chỉ có thể dựa vào đám thuộc hạ ẩn núp trong bóng tối của mình,

để bảo đảm tính mạng cho Sở Hi Thanh.

“Hắn không có chuyện gì.”

Phó thiên hộ Đô Hồng Liên khẽ lắc đầu, ánh mắt rất quái dị: “Những sát thủ Sát

Sinh Lâu kia đều không phải đối thủ của hắn, vừa rồi ta ở cách hai mươi dặm,

nhìn thấy người này giết người đều không cần đao thứ hai.”

“Mặc kệ là lục phẩm hay là thất phẩm, đều là một đao. Có lẽ khi thiên hộ đại

nhân đi qua bên kia, thì hắn đã giải quyết xong rồi.”

Kế Tiễn Tiễn nghe vậy thì sững sờ, nàng nhìn Đô Hồng Liên với ánh mắt khó

có thể tin tưởng.

Nàng nghi ngờ thuộc hạ của mình trúng huyễn thuật, đang nói mơ giữa ban

ngày.

Sau đó, sắc mặt Kế Tiễn Tiễn ngưng lại, nàng hóa thân thành ảo ảnh, lao về phía

bờ sông như một cơn gió.

Nàng muốn nhìn đao của Sở Hi Thanh một chút, xem xem có phải mạnh như

Đô Hồng Liên nói hay không!

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Rốt cuộc là Luận Võ Thần Cơ và Thiên Cơ Võ Phổ đánh giá thấp Sở Hi Thanh,hay là thế giới này thay đổi quá nhanh, trình độ võ đạo đã tăng lên trên diệnrộng rồi?Ngay khi bốn người đều khẩn trương và căng thẳng, tâm tư đang hỗn loạn, thìbóng người của Sở Hi Thanh lại động một lần nữa.Sở Hi Thanh bỗng nhiên biến mất rồi lại xuất hiện ở sau lưng của một vị võ tulục phẩm hạ.Cực chiêu – Phong Chi Ngân!Đây là cực chiêu mà Sở Hi Thanh đã sử dụng quen, nhưng dưới sự phụ trợ củathẻ nhân vật Tần Mộc Ca, thì lại có một phong thái khác.Người đối diện Sở Hi Thanh chỉ cảm thấy nguy hiểm đến cực hạn.“Muốn chết!”Hắn không do dự chút nào, dứt khoát kích hoạt hai ống tiêm ở trong tay áo.Đây là ám khí Thần Tiên Kiếp của Thần Cơ môn, trong nháy mắt đã b*n r* hơnmột ngàn viên ngân châm về phía trước.Cùng lúc đó, hắn còn sử dụng một tấm Phong độn phù, hòng biến thành cuồngphong, chạy thoát khỏi Sở Hi Thanh.Một đao chém chết tên lục phẩm hạ kia của Sở Hi Thanh, đã làm cho hắn hoàntoàn không còn can đảm để chống lại.Người này là sát thủ kim bài lục phẩm của Sát Sinh Lâu, thực lực mạnh hơnngười ban nãy không ít.Nhưng hắn cũng tự hiểu lấy mình, biết mình tuyệt đối không thể chống lại mộtđao kia của Sở Hi Thanh.Tuy nhiên, ngay một chớp mắt tiếp theo, hắn chỉ thấy trước mắt có hàn quanglóe lên.Một đao này tựa như thần phạt từ trên trời đánh xuống, bổ thân thể hóa cuồngphong của hắn, cũng chém đầu của hắn xuống.Ba tên sát thủ còn lại nhìn thấy tình cảnh này, nhất thời đều sinh lòng hồi hộpcăng thẳng.Đó rõ ràng là ‘lực lượng phá pháp’! Hơn nữa còn cực kỳ mạnh mẽ, dễ dàng loạibỏ Phong độn phù ngũ phẩm.Chuyện này có nghĩa là, bất cứ pháp thuật nào cũng trở nên vô dụng trước mặtSở Hi Thanh, bao quát cả ngọc phù bảo mệnh ở trong tay bọn họ.Sắc mặt của ba người đều hiện lên vẻ tuyệt vọng, đáy lòng cũng sinh ý tuyệtvọng.Bọn họ đã ý thức được kết cục của mình, hơn nữa còn không có bất kỳ biệnpháp nào để xoay chuyển.Mà lúc này, nơi sâu xa trong rừng cây ở bờ nam, bên người Kế Tiễn Tiễn đã cóbốn bộ thi thể.Đó chính là bốn vị sát thủ Sát Sinh Lâu đuổi theo nàng, tất cả đều là đầu nổtung, không có sức chống cự nào mà đột tử tại chỗ.Sau khi Kế Tiễn Tiễn giết người, liền lấy Hóa Thi Thủy trong ống tay áo ra, bắtđầu nhỏ vào bốn bộ thi thể.Khi bốn bộ thi thể này phát ra tiếng ‘xì xì’, nhanh chóng tan ra, phó thiên hộ ĐôHồng Liên của Cẩm y vệ cũng lắc mình đi đến phía sau nàng.Mùi máu tanh ở nơi này cũng bốc lên tận trời.Nàng không thể không ngừng thở, vẻ mặt nghiêm túc, khom người nói: “Thiênhộ đại nhân! Chúng ta đến muộn một bước, còn xin thứ tội.”Kế Tiễn Tiễn nở nụ cười thản nhiên: “Chỉ là hai tên sát thủ ngân bài lục phẩmcủa Sát Sinh Lâu mà thôi, ta còn cần các ngươi giúp đỡ? Nếu như chờ các ngươichạy đến kịp, há không phải là ta vô năng?”Nàng phất tay áo: “Lát nữa các ngươi có thể mô phỏng hình thể của bọn họ, rồirút lui ở trước mặt Sở Hi Thanh.”Nếu như vậy, bốn người này liền không phải chết trong tay Kế Tiễn Tiễn nàng.Bốn người này đột nhiên rút lui, nào có liên quan gì đến nàng.Chỉ cần Sở Hi Thanh nhìn thấy bọn họ rời đi, liền sẽ không nghi ngờ lên đầunàng.Kế Tiễn Tiễn không khỏi âm thầm đắc ý vì sự nhanh trí của mình.“Đúng rồi.” Ánh mắt của Kế Tiễn Tiễn lại chuyển qua hướng mặt sông: “Vịđường chủ đại nhân kia của ta đâu? Hắn không có sao chứ?”Kế Tiễn Tiễn biết năng lực cảm ứng của Sở Hi Thanh bây giờ rất mạnh, trongphạm vi mười trượng, thậm chí còn có năng lực biết trước như Thần Tri.Vì đề phòng Sở Hi Thanh nhìn ra sơ hở, nên nàng cố tình dẫn bốn người này đicực xa.Nơi này cách mặt sông tận mười lăm dặm, vượt xa khỏi phạm vi thần thức củaSở Hi Thanh. Rừng rậm rậm rạp cũng có thể che đậy tầm mắt của Sở Hi Thanh.Nhưng cùng với đó, Kế Tiễn Tiễn cũng không thể biết được tình hình của Sở HiThanh.Kế Tiễn Tiễn chỉ có thể dựa vào đám thuộc hạ ẩn núp trong bóng tối của mình,để bảo đảm tính mạng cho Sở Hi Thanh.“Hắn không có chuyện gì.”Phó thiên hộ Đô Hồng Liên khẽ lắc đầu, ánh mắt rất quái dị: “Những sát thủ SátSinh Lâu kia đều không phải đối thủ của hắn, vừa rồi ta ở cách hai mươi dặm,nhìn thấy người này giết người đều không cần đao thứ hai.”“Mặc kệ là lục phẩm hay là thất phẩm, đều là một đao. Có lẽ khi thiên hộ đạinhân đi qua bên kia, thì hắn đã giải quyết xong rồi.”Kế Tiễn Tiễn nghe vậy thì sững sờ, nàng nhìn Đô Hồng Liên với ánh mắt khócó thể tin tưởng.Nàng nghi ngờ thuộc hạ của mình trúng huyễn thuật, đang nói mơ giữa banngày.Sau đó, sắc mặt Kế Tiễn Tiễn ngưng lại, nàng hóa thân thành ảo ảnh, lao về phíabờ sông như một cơn gió.Nàng muốn nhìn đao của Sở Hi Thanh một chút, xem xem có phải mạnh nhưĐô Hồng Liên nói hay không!

Chương 609: Làm sao lại mạnh như vậy (6)