Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 625: Danh chấn Hà Lạc (2)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Thứ này gọi là Huyết Toan Nghê, cực kỳ nổi danh ở quận Thái Sơn chúng ta.Thật ra nó còn có một biệt danh khác, nhưng từ khi Vương Thanh sử dụng nó,mọi người đều gọi nó là Huyết Toan Nghê.Diệp Tri Thu nhìn sợi dây chuyền này, giọng nói thản nhiên: “Vương Thanhdựa vào thứ này để thi triển Hỏa độn và Yên độn, rất khó đề phòng. Hôm naycũng mà là đang ở trên sông, bằng không thì hắn có thể sử dụng thứ này để bỏchạy. Nói đến thì võ đạo của người này cũng theo hệ Hỏa, Cẩm y vệ ép hắn đếnsông, đúng là một cách làm thông minh.”Sở Hi Thanh thì lại vô cùng vui mừng, cái Huyết Toan Nghê này rõ ràng là mộtpháp khí cực phẩm có uy lực đuổi sát ngũ phẩm.Nó chẳng những có thể để người thi triển Yên độn và Hỏa độn ở cấp độ lụcphẩm thượng, mà còn có thể khiến người nắm giữ thiên phú Toan Nghê ChiHuyết tầng một.Màng thứ này về cho Sở Vân Vân, nhất định có thể làm cho nàng vui vẻ.Cũng đúng lúc này, thần sắc Sở Hi Thanh hơi động, liếc mắt nhìn về phía trước.Hắn nhìn thấy một chiếc thuyền treo cờ xí của Cẩm y vệ ở ngoài mười dặm, nóđang đi từ hạ du đến nơi này. Trên thuyền có một lượng lớn Cẩm y vệ được võtrang đầy đủ, Tào Hiên tóc xanh mày xanh cực kỳ bắt mắt khi đứng ở trong đó.Chỉ một lát sau, Tào Hiên bỗng nhiên phất tay áo một cái, ra hiệu cho thuyềndừng lại ở trên mặt sông.Bản thân Tào Hiên thì lại nhảy lên như diều hâu, chỉ mới lát mà đã bay qua hơnmười dặm, rơi vào trên thuyền Sở Hi Thanh.“Vương Thanh chết rồi?”Tào Hiên nhìn thi thể và đống thịt nát ở đang nổi lềnh bềnh trên sông, vẻ mặt‘vô cùng vui mừng’ mà vỗ vai Sở Hi Thanh: “Xem vết thương của hắn, hẳn làchết dưới đao của tiểu Sở? Khá lắm!”“Ta đoán ngươi đang xuôi nam, hẳn là đã đến gần quận Hợp An, cho nên mớigửi một thanh Càn Khôn phi kiếm cho ngươi, không ngờ tiểu Sở ngươi lại cóthể giết hắn giúp chúng ta. Ngươi không biết thì thôi, vừa rồi chúng ta đã bị hắnbỏ xa vài dặm, suýt nữa thì để hắn chạy thoát.”Sau khi cảm khái một phen, vẻ mặt Tào Hiên hơi xúc động, giọng nói trịnhtrọng: “Vương Thanh này tội ác ngập trời, Cẩm y vệ ta liên thủ với Lục phiếnmôn vây giết hắn, thế mà để hắn chạy trốn vài lần, cho đến hôm nay mới gặpbáo ứng dưới tay tiểu Sở ngươi.”“Lần này về Đông Châu, ta sẽ thỉnh công cho tiểu Sở ngươi, nhất định sẽ đượckhen thưởng. Vương Thanh không chỉ là kẻ xếp 12 trên Hắc Bảng, mà còn làma đầu mà Địa nha Cẩm y vệ điểm danh muốn trừ khử. Tiểu Sở ngươi chémgiết người này, công huân của ngươi thậm chí có thể để chức quan của ngươithăng ba bậc.”“Thiên hộ quá khen!” Sở Hi Thanh khẽ mỉm cười, ôm quyền nói: “Lần nàythuộc hạ chỉ tình cờ gặp được, lại may mắn nhặt được chỗ tốt. Khi ta gặpVương Thanh, kẻ này đã chỉ còn lại một hơi.”“Nếu như không có Thiên hộ và chư vị đồng liêu Cẩm y vệ vây giết kẻ này, lạitruy kích mấy ngàn dặm, để cho khí huyết của hắn khô héo, sức cùng lực kiệt, tanào có thể giết được hắn. Sở mỗ mặt dày đến đâu thì cũng không dám lĩnh cônglao này một mình.”Thần thái của hắn nhìn như khiêm tốn, giọng nói lại nhàn nhạt.Sở Hi Thanh tự nhủ sau ngày hôm nay, công lao của hắn đã đủ để ăn lươngbổng của chức vụ phó thiên hộ Cẩm y vệ này cả đời.Có bao nhiêu phó bách hộ Cẩm y vệ có thể chém giết hạng 12 Hắc Bảng?Tào Hiên lại âm thầm cười gằn.Cái tên này đương nhiên là nhặt được chỗ tốt!Thiên nha Cẩm y vệ muốn đưa công lao này cho Sở Hi Thanh, thậm chí cònkhông tiếc điều động một cao thủ tứ phẩm có thân pháp nhanh nhẹn, cộng thêmmột thuật sư ngũ phẩm có thể loại bỏ Hỏa độn và Yên độn.Vì muốn cho tên này có thể tiếp tục tu luyện Cửu Luyện Cực Nguyên Tử KimThân, mà Cẩm y vệ bọn họ phải phung phí nhân lực và vật lực như vậy đấy.Tuy nhiên, sớm muộn gì bọn họ cũng đòi lại món nợ ngày hôm nay.Trên mặt Tào Hiên lại không tỏ vẻ gì, hắn lắc đầu nói: “Nếu như không cóngươi, tất cả những gì chúng ta làm đều vô cụng, công lao này vẫn thuộc vềngươi. Tào mỗ làm người rộng rãi, xưa nay không để thuộc hạ chịu ủy khuất.”Lúc này, hắn và Kế Tiễn Tiễn đều liếc mắt nhìn nhau một chút.Tào Hiên phát hiện ánh mắt của Kế Tiễn Tiễn, sau đó nhìn về phía thứ trong taySở Hi Thanh.Sau đó, lông mày xanh của Tào Hiên hơi nhếch lên: “Đây là Huyết Tích Tử củaVương Thanh? Kính xin tiểu Sở ngươi giao thứ này cho Cẩm y vệ ta xử lý.”“Tiểu Sở, ngươi yên tâm, Cẩm y vệ ta cũng cấm dùng pháp khí tà đạo, Tào mỗchuẩn bị mang nó đến cho Vạn hộ Đông Châu, tránh để cho thứ này tai họa thếgian, cũng không để nó lọt vào tay tà ma ngoại đạo. Ngoài ra, cái này cũng làmột phần công huân, cái ma kiếm ngũ phẩm này có thể giúp tiểu Sở ngươi đổi ítnhất hai mươi bốn viên Ngũ chuyển Kim Thân Đan.”Sở Hi Thanh vốn là không tình nguyện, hắn cũng không quá tin tưởng Cẩm yvệ.Một viên Ngũ chuyển Kim Thân Đan có giá khoảng 2500 lượng, hai mươi bốnviên chính là sáu vạn lượng bạc.Nếu như bán cái Huyết Tích Tử này cho cao nhân ma đạo, vậy giá cả sẽ khôngthấp hơn hai mươi lăm vạn lượng bạc.
“Thứ này gọi là Huyết Toan Nghê, cực kỳ nổi danh ở quận Thái Sơn chúng ta.
Thật ra nó còn có một biệt danh khác, nhưng từ khi Vương Thanh sử dụng nó,
mọi người đều gọi nó là Huyết Toan Nghê.
Diệp Tri Thu nhìn sợi dây chuyền này, giọng nói thản nhiên: “Vương Thanh
dựa vào thứ này để thi triển Hỏa độn và Yên độn, rất khó đề phòng. Hôm nay
cũng mà là đang ở trên sông, bằng không thì hắn có thể sử dụng thứ này để bỏ
chạy. Nói đến thì võ đạo của người này cũng theo hệ Hỏa, Cẩm y vệ ép hắn đến
sông, đúng là một cách làm thông minh.”
Sở Hi Thanh thì lại vô cùng vui mừng, cái Huyết Toan Nghê này rõ ràng là một
pháp khí cực phẩm có uy lực đuổi sát ngũ phẩm.
Nó chẳng những có thể để người thi triển Yên độn và Hỏa độn ở cấp độ lục
phẩm thượng, mà còn có thể khiến người nắm giữ thiên phú Toan Nghê Chi
Huyết tầng một.
Màng thứ này về cho Sở Vân Vân, nhất định có thể làm cho nàng vui vẻ.
Cũng đúng lúc này, thần sắc Sở Hi Thanh hơi động, liếc mắt nhìn về phía trước.
Hắn nhìn thấy một chiếc thuyền treo cờ xí của Cẩm y vệ ở ngoài mười dặm, nó
đang đi từ hạ du đến nơi này. Trên thuyền có một lượng lớn Cẩm y vệ được võ
trang đầy đủ, Tào Hiên tóc xanh mày xanh cực kỳ bắt mắt khi đứng ở trong đó.
Chỉ một lát sau, Tào Hiên bỗng nhiên phất tay áo một cái, ra hiệu cho thuyền
dừng lại ở trên mặt sông.
Bản thân Tào Hiên thì lại nhảy lên như diều hâu, chỉ mới lát mà đã bay qua hơn
mười dặm, rơi vào trên thuyền Sở Hi Thanh.
“Vương Thanh chết rồi?”
Tào Hiên nhìn thi thể và đống thịt nát ở đang nổi lềnh bềnh trên sông, vẻ mặt
‘vô cùng vui mừng’ mà vỗ vai Sở Hi Thanh: “Xem vết thương của hắn, hẳn là
chết dưới đao của tiểu Sở? Khá lắm!”
“Ta đoán ngươi đang xuôi nam, hẳn là đã đến gần quận Hợp An, cho nên mới
gửi một thanh Càn Khôn phi kiếm cho ngươi, không ngờ tiểu Sở ngươi lại có
thể giết hắn giúp chúng ta. Ngươi không biết thì thôi, vừa rồi chúng ta đã bị hắn
bỏ xa vài dặm, suýt nữa thì để hắn chạy thoát.”
Sau khi cảm khái một phen, vẻ mặt Tào Hiên hơi xúc động, giọng nói trịnh
trọng: “Vương Thanh này tội ác ngập trời, Cẩm y vệ ta liên thủ với Lục phiến
môn vây giết hắn, thế mà để hắn chạy trốn vài lần, cho đến hôm nay mới gặp
báo ứng dưới tay tiểu Sở ngươi.”
“Lần này về Đông Châu, ta sẽ thỉnh công cho tiểu Sở ngươi, nhất định sẽ được
khen thưởng. Vương Thanh không chỉ là kẻ xếp 12 trên Hắc Bảng, mà còn là
ma đầu mà Địa nha Cẩm y vệ điểm danh muốn trừ khử. Tiểu Sở ngươi chém
giết người này, công huân của ngươi thậm chí có thể để chức quan của ngươi
thăng ba bậc.”
“Thiên hộ quá khen!” Sở Hi Thanh khẽ mỉm cười, ôm quyền nói: “Lần này
thuộc hạ chỉ tình cờ gặp được, lại may mắn nhặt được chỗ tốt. Khi ta gặp
Vương Thanh, kẻ này đã chỉ còn lại một hơi.”
“Nếu như không có Thiên hộ và chư vị đồng liêu Cẩm y vệ vây giết kẻ này, lại
truy kích mấy ngàn dặm, để cho khí huyết của hắn khô héo, sức cùng lực kiệt, ta
nào có thể giết được hắn. Sở mỗ mặt dày đến đâu thì cũng không dám lĩnh công
lao này một mình.”
Thần thái của hắn nhìn như khiêm tốn, giọng nói lại nhàn nhạt.
Sở Hi Thanh tự nhủ sau ngày hôm nay, công lao của hắn đã đủ để ăn lương
bổng của chức vụ phó thiên hộ Cẩm y vệ này cả đời.
Có bao nhiêu phó bách hộ Cẩm y vệ có thể chém giết hạng 12 Hắc Bảng?
Tào Hiên lại âm thầm cười gằn.
Cái tên này đương nhiên là nhặt được chỗ tốt!
Thiên nha Cẩm y vệ muốn đưa công lao này cho Sở Hi Thanh, thậm chí còn
không tiếc điều động một cao thủ tứ phẩm có thân pháp nhanh nhẹn, cộng thêm
một thuật sư ngũ phẩm có thể loại bỏ Hỏa độn và Yên độn.
Vì muốn cho tên này có thể tiếp tục tu luyện Cửu Luyện Cực Nguyên Tử Kim
Thân, mà Cẩm y vệ bọn họ phải phung phí nhân lực và vật lực như vậy đấy.
Tuy nhiên, sớm muộn gì bọn họ cũng đòi lại món nợ ngày hôm nay.
Trên mặt Tào Hiên lại không tỏ vẻ gì, hắn lắc đầu nói: “Nếu như không có
ngươi, tất cả những gì chúng ta làm đều vô cụng, công lao này vẫn thuộc về
ngươi. Tào mỗ làm người rộng rãi, xưa nay không để thuộc hạ chịu ủy khuất.”
Lúc này, hắn và Kế Tiễn Tiễn đều liếc mắt nhìn nhau một chút.
Tào Hiên phát hiện ánh mắt của Kế Tiễn Tiễn, sau đó nhìn về phía thứ trong tay
Sở Hi Thanh.
Sau đó, lông mày xanh của Tào Hiên hơi nhếch lên: “Đây là Huyết Tích Tử của
Vương Thanh? Kính xin tiểu Sở ngươi giao thứ này cho Cẩm y vệ ta xử lý.”
“Tiểu Sở, ngươi yên tâm, Cẩm y vệ ta cũng cấm dùng pháp khí tà đạo, Tào mỗ
chuẩn bị mang nó đến cho Vạn hộ Đông Châu, tránh để cho thứ này tai họa thế
gian, cũng không để nó lọt vào tay tà ma ngoại đạo. Ngoài ra, cái này cũng là
một phần công huân, cái ma kiếm ngũ phẩm này có thể giúp tiểu Sở ngươi đổi ít
nhất hai mươi bốn viên Ngũ chuyển Kim Thân Đan.”
Sở Hi Thanh vốn là không tình nguyện, hắn cũng không quá tin tưởng Cẩm y
vệ.
Một viên Ngũ chuyển Kim Thân Đan có giá khoảng 2500 lượng, hai mươi bốn
viên chính là sáu vạn lượng bạc.
Nếu như bán cái Huyết Tích Tử này cho cao nhân ma đạo, vậy giá cả sẽ không
thấp hơn hai mươi lăm vạn lượng bạc.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Thứ này gọi là Huyết Toan Nghê, cực kỳ nổi danh ở quận Thái Sơn chúng ta.Thật ra nó còn có một biệt danh khác, nhưng từ khi Vương Thanh sử dụng nó,mọi người đều gọi nó là Huyết Toan Nghê.Diệp Tri Thu nhìn sợi dây chuyền này, giọng nói thản nhiên: “Vương Thanhdựa vào thứ này để thi triển Hỏa độn và Yên độn, rất khó đề phòng. Hôm naycũng mà là đang ở trên sông, bằng không thì hắn có thể sử dụng thứ này để bỏchạy. Nói đến thì võ đạo của người này cũng theo hệ Hỏa, Cẩm y vệ ép hắn đếnsông, đúng là một cách làm thông minh.”Sở Hi Thanh thì lại vô cùng vui mừng, cái Huyết Toan Nghê này rõ ràng là mộtpháp khí cực phẩm có uy lực đuổi sát ngũ phẩm.Nó chẳng những có thể để người thi triển Yên độn và Hỏa độn ở cấp độ lụcphẩm thượng, mà còn có thể khiến người nắm giữ thiên phú Toan Nghê ChiHuyết tầng một.Màng thứ này về cho Sở Vân Vân, nhất định có thể làm cho nàng vui vẻ.Cũng đúng lúc này, thần sắc Sở Hi Thanh hơi động, liếc mắt nhìn về phía trước.Hắn nhìn thấy một chiếc thuyền treo cờ xí của Cẩm y vệ ở ngoài mười dặm, nóđang đi từ hạ du đến nơi này. Trên thuyền có một lượng lớn Cẩm y vệ được võtrang đầy đủ, Tào Hiên tóc xanh mày xanh cực kỳ bắt mắt khi đứng ở trong đó.Chỉ một lát sau, Tào Hiên bỗng nhiên phất tay áo một cái, ra hiệu cho thuyềndừng lại ở trên mặt sông.Bản thân Tào Hiên thì lại nhảy lên như diều hâu, chỉ mới lát mà đã bay qua hơnmười dặm, rơi vào trên thuyền Sở Hi Thanh.“Vương Thanh chết rồi?”Tào Hiên nhìn thi thể và đống thịt nát ở đang nổi lềnh bềnh trên sông, vẻ mặt‘vô cùng vui mừng’ mà vỗ vai Sở Hi Thanh: “Xem vết thương của hắn, hẳn làchết dưới đao của tiểu Sở? Khá lắm!”“Ta đoán ngươi đang xuôi nam, hẳn là đã đến gần quận Hợp An, cho nên mớigửi một thanh Càn Khôn phi kiếm cho ngươi, không ngờ tiểu Sở ngươi lại cóthể giết hắn giúp chúng ta. Ngươi không biết thì thôi, vừa rồi chúng ta đã bị hắnbỏ xa vài dặm, suýt nữa thì để hắn chạy thoát.”Sau khi cảm khái một phen, vẻ mặt Tào Hiên hơi xúc động, giọng nói trịnhtrọng: “Vương Thanh này tội ác ngập trời, Cẩm y vệ ta liên thủ với Lục phiếnmôn vây giết hắn, thế mà để hắn chạy trốn vài lần, cho đến hôm nay mới gặpbáo ứng dưới tay tiểu Sở ngươi.”“Lần này về Đông Châu, ta sẽ thỉnh công cho tiểu Sở ngươi, nhất định sẽ đượckhen thưởng. Vương Thanh không chỉ là kẻ xếp 12 trên Hắc Bảng, mà còn làma đầu mà Địa nha Cẩm y vệ điểm danh muốn trừ khử. Tiểu Sở ngươi chémgiết người này, công huân của ngươi thậm chí có thể để chức quan của ngươithăng ba bậc.”“Thiên hộ quá khen!” Sở Hi Thanh khẽ mỉm cười, ôm quyền nói: “Lần nàythuộc hạ chỉ tình cờ gặp được, lại may mắn nhặt được chỗ tốt. Khi ta gặpVương Thanh, kẻ này đã chỉ còn lại một hơi.”“Nếu như không có Thiên hộ và chư vị đồng liêu Cẩm y vệ vây giết kẻ này, lạitruy kích mấy ngàn dặm, để cho khí huyết của hắn khô héo, sức cùng lực kiệt, tanào có thể giết được hắn. Sở mỗ mặt dày đến đâu thì cũng không dám lĩnh cônglao này một mình.”Thần thái của hắn nhìn như khiêm tốn, giọng nói lại nhàn nhạt.Sở Hi Thanh tự nhủ sau ngày hôm nay, công lao của hắn đã đủ để ăn lươngbổng của chức vụ phó thiên hộ Cẩm y vệ này cả đời.Có bao nhiêu phó bách hộ Cẩm y vệ có thể chém giết hạng 12 Hắc Bảng?Tào Hiên lại âm thầm cười gằn.Cái tên này đương nhiên là nhặt được chỗ tốt!Thiên nha Cẩm y vệ muốn đưa công lao này cho Sở Hi Thanh, thậm chí cònkhông tiếc điều động một cao thủ tứ phẩm có thân pháp nhanh nhẹn, cộng thêmmột thuật sư ngũ phẩm có thể loại bỏ Hỏa độn và Yên độn.Vì muốn cho tên này có thể tiếp tục tu luyện Cửu Luyện Cực Nguyên Tử KimThân, mà Cẩm y vệ bọn họ phải phung phí nhân lực và vật lực như vậy đấy.Tuy nhiên, sớm muộn gì bọn họ cũng đòi lại món nợ ngày hôm nay.Trên mặt Tào Hiên lại không tỏ vẻ gì, hắn lắc đầu nói: “Nếu như không cóngươi, tất cả những gì chúng ta làm đều vô cụng, công lao này vẫn thuộc vềngươi. Tào mỗ làm người rộng rãi, xưa nay không để thuộc hạ chịu ủy khuất.”Lúc này, hắn và Kế Tiễn Tiễn đều liếc mắt nhìn nhau một chút.Tào Hiên phát hiện ánh mắt của Kế Tiễn Tiễn, sau đó nhìn về phía thứ trong taySở Hi Thanh.Sau đó, lông mày xanh của Tào Hiên hơi nhếch lên: “Đây là Huyết Tích Tử củaVương Thanh? Kính xin tiểu Sở ngươi giao thứ này cho Cẩm y vệ ta xử lý.”“Tiểu Sở, ngươi yên tâm, Cẩm y vệ ta cũng cấm dùng pháp khí tà đạo, Tào mỗchuẩn bị mang nó đến cho Vạn hộ Đông Châu, tránh để cho thứ này tai họa thếgian, cũng không để nó lọt vào tay tà ma ngoại đạo. Ngoài ra, cái này cũng làmột phần công huân, cái ma kiếm ngũ phẩm này có thể giúp tiểu Sở ngươi đổi ítnhất hai mươi bốn viên Ngũ chuyển Kim Thân Đan.”Sở Hi Thanh vốn là không tình nguyện, hắn cũng không quá tin tưởng Cẩm yvệ.Một viên Ngũ chuyển Kim Thân Đan có giá khoảng 2500 lượng, hai mươi bốnviên chính là sáu vạn lượng bạc.Nếu như bán cái Huyết Tích Tử này cho cao nhân ma đạo, vậy giá cả sẽ khôngthấp hơn hai mươi lăm vạn lượng bạc.