Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 631: Thù dai (4)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh thì lại âm thầm thở dài, quả nhiên là hắn bây giờ vẫn chưa phải đốithủ của con rắn độc này.Song phương dùng ‘toàn lực’ để giao thủ, Sở Hi Thanh đoán là mình chỉ có thểchống đỡ năm mươi hiệp.Cho nên nơi này mới cố ý thêm hai chữ ‘toàn lực’, là do Sở Hi Thanh có giữ lại,Long Hành ở trước mắt cũng không hề dùng toàn lực.Tuy nhiên, trận chiến này hắn thắng chắc, bởi vì hắn còn có sự giúp đỡ.Ngay khi sắc mặt Long Hành lành lạnh, sát ý càng ngày càng mạnh, thì mườicái xúc tu của Hà La Ngư đột nhiên xuất hiện trên mặt sông, nện thẳng vàochiếc thuyền lớn ở dưới chân Long Hành.Long Hành không thấy bất ngờ chút nào, thời gian gần đây hắn vẫn luôn quantâm đến Sở Hi Thanh, cũng biết người này có một con sát thi Hà La Ngư cấp độlục phẩm thượng.Con sát thi này khi ở trong nước sẽ đạt đến cấp độ ngũ phẩm.Hắn phất tay một cái, trường kiếm trong tay lập tức ngưng tụ ra vô tận khí lạnh,lao ra như một dải sông băng. Không chỉ làm cho mặt sông bị đóng băng, màmặt ngoài của mười cái xúc tu kia cũng bắt đầu bị hàn băng bao phủ.Tuy nhiên, khi Long Hành sắp sửa đóng băng sát thi Hà La Ngư, đã thấy đaocủa Sở Hi Thanh biến đổi.“Chiếc thuyền này của ngươi. . . không gánh nổi!”Một đao này lại ảo diệu đến cực điểm.Nhìn như là bên trái, nhưng đột nhiên lại ở bên phải, thật thật giả giả, xa xa gầngần, thiên biến vạn hóa, khó có thể nắm giữ.Chẳng lẽ đây chính là một đao Bạch Mã Phi Mã giúp Sở Hi Thanh thành danh?Long Hành rất kinh hãi, dùng tất cả lực lượng linh cảm của mình, lúc này mớimiễn cưỡng đỡ được thanh Tốn Phong Chấn Lôi đao khi nó chỉ cách trán củahắn một chút.Tại giờ phút cuối cùng, Long Hành mới chặn nổi đao thế của Sở Hi Thanh.“Coong!”Theo tiếng vang bén nhọn này, toàn thân Long Hành bỗng nhiên bị trượt lùi vàibước, có thể thấy sức đao của Sở Hi Thanh nặng thế nào.Cùng lúc đó, hắn đã không thể nào ngăn cản Hà La Ngư ra tay.Mươi cái xúc tu thô to như vại nước kia, lập tức nện chiếc thuyền lớn tám ngànliêu này ra thành trăm mảnh! Cả chiếc thuyền lật về phía trước, hiện ra tư thế bịlật úp.“Ngươi. . .”Sắc mặt Long Hành đã xanh mét, lửa giận tràn ngập trong tim.Lúc này, thậm chí hắn còn có quyết tâm không tiếc tất cả, cũng phải g**t ch*t SởHi Thanh tại đây.Dù là sau này bị Diệp Tri Thu và Thiết Cuồng Nhân vây giết báo thù, thì LongHành cũng không tiếc.Tuy nhiên, muốn g**t ch*t người này thì vẫn phải dùng một đòn trí mạng, khôngthể cho Diệp Tri Thu có cơ hội ra tay.Ngay khi hắn đang suy nghĩ rất nhiều, Sở Hi Thanh đã bay về phía một chiếcthuyền lớn khác.Hắn vẫn không có năng lực g**t ch*t Long Hành, nhưng lại có thể phá hủy mấychiếc thuyền hàng lớn tám ngàn liêu này ở trước mặt Long Hành.“Đừng hòng!”Long Hành hừ một tiếng, truy kích Sở Hi Thanh như hình với bóng.Lúc này, hắn đã cảm thấy Sở Hi Thanh rất khó chơi.Thực lực của tên này, tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn, nhưng cộng thêmmột con Hà La Ngư, một người một thú liên thủ, công thủ một thể, sức chiếnđấu tăng vọt đâu chỉ gấp đôi.Long Hành giao thủ không dưới hai trăm kích với Sở Hi Thanh ở trên mặt sông,hàn lực của hắn khuếch tán ra ngoài, làm cho mặt sông bị bao phủ bởi một lớpbăng, nhưng lại không thể làm gì Sở Hi Thanh.Trái lại thì mấy chiếc thuyền hàng khác của hắn lại bị xúc tu của Hà La Ngưphá hoại, không còn ra hình dạng gì.Sở Hi Thanh cũng không toàn lực giao thủ với hắn, mà tập trung vào chuyệnphá hoại nhiều hơn, mười chiếc xúc tu kia cũng là một roi rồi lại một roi, nệnnát mấy chiếc thuyền hàng kia.Mấy chiếc thuyền lớn tám ngàn liêu ở trước mắt đã có dấu hiệu chìm, có thểkhông chịu nổi nữa, Long Hành cũng không nhịn nổi nữa.“Hàn Thiên Trảm, chết!”Hắn đã thi triển bí chiêu, trường kiếm màu xanh kia tuôn ra vô số ánh sáng màuxanh lam.Nơi ánh kiếm đi qua, bảy cái xúc tu như khiên thịt ở phía trước Sở Hi Thanh đãbị chém đứt sạch.Một kiếm này của Long Hành vẫn còn dư ba phần sức mạnh, tiếp túc chém vềphía Sở Hi Thanh.Sở Hi Thanh thì lại sắc mặt hờ hững, cũng thi triển cực chiêu, lấy công đốicông.Cực chiêu – Phong Chi Ngân!Một đao này, hắn chỉ cầu nhanh, tàn nhẫn, nặng! Tựa như muốn dùng một đaonày để chém Long Hành ra làm hai nửa.Điều khiến Sở Hi Thanh kinh ngạc chính là, Long Hành cũng không né tránh,cũng không đón đỡ, thế mà lại có khí thế lấy thương đổi thương, đồng quy vutận với địch!Sở Hi Thanh hơi ngẩn ngơ, sau đó khóe môi hơi cong lên.Nếu như lấy thương đổi thương, vậy phải xem thân thể của ai càng mạnh hơn. ..Hắn cũng không có ý lùi bước, thanh Tốn Phong Chấn Lôi đao trong tay lạicàng nhanh hơn, càng ác hơn, càng nặng hơn!Mà ngay một chớp mắt tiếp theo, đao kiếm của hai người gần như chém vàothân thể của đối phương trong cùng một lúc.

Sở Hi Thanh thì lại âm thầm thở dài, quả nhiên là hắn bây giờ vẫn chưa phải đối

thủ của con rắn độc này.

Song phương dùng ‘toàn lực’ để giao thủ, Sở Hi Thanh đoán là mình chỉ có thể

chống đỡ năm mươi hiệp.

Cho nên nơi này mới cố ý thêm hai chữ ‘toàn lực’, là do Sở Hi Thanh có giữ lại,

Long Hành ở trước mắt cũng không hề dùng toàn lực.

Tuy nhiên, trận chiến này hắn thắng chắc, bởi vì hắn còn có sự giúp đỡ.

Ngay khi sắc mặt Long Hành lành lạnh, sát ý càng ngày càng mạnh, thì mười

cái xúc tu của Hà La Ngư đột nhiên xuất hiện trên mặt sông, nện thẳng vào

chiếc thuyền lớn ở dưới chân Long Hành.

Long Hành không thấy bất ngờ chút nào, thời gian gần đây hắn vẫn luôn quan

tâm đến Sở Hi Thanh, cũng biết người này có một con sát thi Hà La Ngư cấp độ

lục phẩm thượng.

Con sát thi này khi ở trong nước sẽ đạt đến cấp độ ngũ phẩm.

Hắn phất tay một cái, trường kiếm trong tay lập tức ngưng tụ ra vô tận khí lạnh,

lao ra như một dải sông băng. Không chỉ làm cho mặt sông bị đóng băng, mà

mặt ngoài của mười cái xúc tu kia cũng bắt đầu bị hàn băng bao phủ.

Tuy nhiên, khi Long Hành sắp sửa đóng băng sát thi Hà La Ngư, đã thấy đao

của Sở Hi Thanh biến đổi.

“Chiếc thuyền này của ngươi. . . không gánh nổi!”

Một đao này lại ảo diệu đến cực điểm.

Nhìn như là bên trái, nhưng đột nhiên lại ở bên phải, thật thật giả giả, xa xa gần

gần, thiên biến vạn hóa, khó có thể nắm giữ.

Chẳng lẽ đây chính là một đao Bạch Mã Phi Mã giúp Sở Hi Thanh thành danh?

Long Hành rất kinh hãi, dùng tất cả lực lượng linh cảm của mình, lúc này mới

miễn cưỡng đỡ được thanh Tốn Phong Chấn Lôi đao khi nó chỉ cách trán của

hắn một chút.

Tại giờ phút cuối cùng, Long Hành mới chặn nổi đao thế của Sở Hi Thanh.

“Coong!”

Theo tiếng vang bén nhọn này, toàn thân Long Hành bỗng nhiên bị trượt lùi vài

bước, có thể thấy sức đao của Sở Hi Thanh nặng thế nào.

Cùng lúc đó, hắn đã không thể nào ngăn cản Hà La Ngư ra tay.

Mươi cái xúc tu thô to như vại nước kia, lập tức nện chiếc thuyền lớn tám ngàn

liêu này ra thành trăm mảnh! Cả chiếc thuyền lật về phía trước, hiện ra tư thế bị

lật úp.

“Ngươi. . .”

Sắc mặt Long Hành đã xanh mét, lửa giận tràn ngập trong tim.

Lúc này, thậm chí hắn còn có quyết tâm không tiếc tất cả, cũng phải g**t ch*t Sở

Hi Thanh tại đây.

Dù là sau này bị Diệp Tri Thu và Thiết Cuồng Nhân vây giết báo thù, thì Long

Hành cũng không tiếc.

Tuy nhiên, muốn g**t ch*t người này thì vẫn phải dùng một đòn trí mạng, không

thể cho Diệp Tri Thu có cơ hội ra tay.

Ngay khi hắn đang suy nghĩ rất nhiều, Sở Hi Thanh đã bay về phía một chiếc

thuyền lớn khác.

Hắn vẫn không có năng lực g**t ch*t Long Hành, nhưng lại có thể phá hủy mấy

chiếc thuyền hàng lớn tám ngàn liêu này ở trước mặt Long Hành.

“Đừng hòng!”

Long Hành hừ một tiếng, truy kích Sở Hi Thanh như hình với bóng.

Lúc này, hắn đã cảm thấy Sở Hi Thanh rất khó chơi.

Thực lực của tên này, tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn, nhưng cộng thêm

một con Hà La Ngư, một người một thú liên thủ, công thủ một thể, sức chiến

đấu tăng vọt đâu chỉ gấp đôi.

Long Hành giao thủ không dưới hai trăm kích với Sở Hi Thanh ở trên mặt sông,

hàn lực của hắn khuếch tán ra ngoài, làm cho mặt sông bị bao phủ bởi một lớp

băng, nhưng lại không thể làm gì Sở Hi Thanh.

Trái lại thì mấy chiếc thuyền hàng khác của hắn lại bị xúc tu của Hà La Ngư

phá hoại, không còn ra hình dạng gì.

Sở Hi Thanh cũng không toàn lực giao thủ với hắn, mà tập trung vào chuyện

phá hoại nhiều hơn, mười chiếc xúc tu kia cũng là một roi rồi lại một roi, nện

nát mấy chiếc thuyền hàng kia.

Mấy chiếc thuyền lớn tám ngàn liêu ở trước mắt đã có dấu hiệu chìm, có thể

không chịu nổi nữa, Long Hành cũng không nhịn nổi nữa.

“Hàn Thiên Trảm, chết!”

Hắn đã thi triển bí chiêu, trường kiếm màu xanh kia tuôn ra vô số ánh sáng màu

xanh lam.

Nơi ánh kiếm đi qua, bảy cái xúc tu như khiên thịt ở phía trước Sở Hi Thanh đã

bị chém đứt sạch.

Một kiếm này của Long Hành vẫn còn dư ba phần sức mạnh, tiếp túc chém về

phía Sở Hi Thanh.

Sở Hi Thanh thì lại sắc mặt hờ hững, cũng thi triển cực chiêu, lấy công đối

công.

Cực chiêu – Phong Chi Ngân!

Một đao này, hắn chỉ cầu nhanh, tàn nhẫn, nặng! Tựa như muốn dùng một đao

này để chém Long Hành ra làm hai nửa.

Điều khiến Sở Hi Thanh kinh ngạc chính là, Long Hành cũng không né tránh,

cũng không đón đỡ, thế mà lại có khí thế lấy thương đổi thương, đồng quy vu

tận với địch!

Sở Hi Thanh hơi ngẩn ngơ, sau đó khóe môi hơi cong lên.

Nếu như lấy thương đổi thương, vậy phải xem thân thể của ai càng mạnh hơn. .

.

Hắn cũng không có ý lùi bước, thanh Tốn Phong Chấn Lôi đao trong tay lại

càng nhanh hơn, càng ác hơn, càng nặng hơn!

Mà ngay một chớp mắt tiếp theo, đao kiếm của hai người gần như chém vào

thân thể của đối phương trong cùng một lúc.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh thì lại âm thầm thở dài, quả nhiên là hắn bây giờ vẫn chưa phải đốithủ của con rắn độc này.Song phương dùng ‘toàn lực’ để giao thủ, Sở Hi Thanh đoán là mình chỉ có thểchống đỡ năm mươi hiệp.Cho nên nơi này mới cố ý thêm hai chữ ‘toàn lực’, là do Sở Hi Thanh có giữ lại,Long Hành ở trước mắt cũng không hề dùng toàn lực.Tuy nhiên, trận chiến này hắn thắng chắc, bởi vì hắn còn có sự giúp đỡ.Ngay khi sắc mặt Long Hành lành lạnh, sát ý càng ngày càng mạnh, thì mườicái xúc tu của Hà La Ngư đột nhiên xuất hiện trên mặt sông, nện thẳng vàochiếc thuyền lớn ở dưới chân Long Hành.Long Hành không thấy bất ngờ chút nào, thời gian gần đây hắn vẫn luôn quantâm đến Sở Hi Thanh, cũng biết người này có một con sát thi Hà La Ngư cấp độlục phẩm thượng.Con sát thi này khi ở trong nước sẽ đạt đến cấp độ ngũ phẩm.Hắn phất tay một cái, trường kiếm trong tay lập tức ngưng tụ ra vô tận khí lạnh,lao ra như một dải sông băng. Không chỉ làm cho mặt sông bị đóng băng, màmặt ngoài của mười cái xúc tu kia cũng bắt đầu bị hàn băng bao phủ.Tuy nhiên, khi Long Hành sắp sửa đóng băng sát thi Hà La Ngư, đã thấy đaocủa Sở Hi Thanh biến đổi.“Chiếc thuyền này của ngươi. . . không gánh nổi!”Một đao này lại ảo diệu đến cực điểm.Nhìn như là bên trái, nhưng đột nhiên lại ở bên phải, thật thật giả giả, xa xa gầngần, thiên biến vạn hóa, khó có thể nắm giữ.Chẳng lẽ đây chính là một đao Bạch Mã Phi Mã giúp Sở Hi Thanh thành danh?Long Hành rất kinh hãi, dùng tất cả lực lượng linh cảm của mình, lúc này mớimiễn cưỡng đỡ được thanh Tốn Phong Chấn Lôi đao khi nó chỉ cách trán củahắn một chút.Tại giờ phút cuối cùng, Long Hành mới chặn nổi đao thế của Sở Hi Thanh.“Coong!”Theo tiếng vang bén nhọn này, toàn thân Long Hành bỗng nhiên bị trượt lùi vàibước, có thể thấy sức đao của Sở Hi Thanh nặng thế nào.Cùng lúc đó, hắn đã không thể nào ngăn cản Hà La Ngư ra tay.Mươi cái xúc tu thô to như vại nước kia, lập tức nện chiếc thuyền lớn tám ngànliêu này ra thành trăm mảnh! Cả chiếc thuyền lật về phía trước, hiện ra tư thế bịlật úp.“Ngươi. . .”Sắc mặt Long Hành đã xanh mét, lửa giận tràn ngập trong tim.Lúc này, thậm chí hắn còn có quyết tâm không tiếc tất cả, cũng phải g**t ch*t SởHi Thanh tại đây.Dù là sau này bị Diệp Tri Thu và Thiết Cuồng Nhân vây giết báo thù, thì LongHành cũng không tiếc.Tuy nhiên, muốn g**t ch*t người này thì vẫn phải dùng một đòn trí mạng, khôngthể cho Diệp Tri Thu có cơ hội ra tay.Ngay khi hắn đang suy nghĩ rất nhiều, Sở Hi Thanh đã bay về phía một chiếcthuyền lớn khác.Hắn vẫn không có năng lực g**t ch*t Long Hành, nhưng lại có thể phá hủy mấychiếc thuyền hàng lớn tám ngàn liêu này ở trước mặt Long Hành.“Đừng hòng!”Long Hành hừ một tiếng, truy kích Sở Hi Thanh như hình với bóng.Lúc này, hắn đã cảm thấy Sở Hi Thanh rất khó chơi.Thực lực của tên này, tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn, nhưng cộng thêmmột con Hà La Ngư, một người một thú liên thủ, công thủ một thể, sức chiếnđấu tăng vọt đâu chỉ gấp đôi.Long Hành giao thủ không dưới hai trăm kích với Sở Hi Thanh ở trên mặt sông,hàn lực của hắn khuếch tán ra ngoài, làm cho mặt sông bị bao phủ bởi một lớpbăng, nhưng lại không thể làm gì Sở Hi Thanh.Trái lại thì mấy chiếc thuyền hàng khác của hắn lại bị xúc tu của Hà La Ngưphá hoại, không còn ra hình dạng gì.Sở Hi Thanh cũng không toàn lực giao thủ với hắn, mà tập trung vào chuyệnphá hoại nhiều hơn, mười chiếc xúc tu kia cũng là một roi rồi lại một roi, nệnnát mấy chiếc thuyền hàng kia.Mấy chiếc thuyền lớn tám ngàn liêu ở trước mắt đã có dấu hiệu chìm, có thểkhông chịu nổi nữa, Long Hành cũng không nhịn nổi nữa.“Hàn Thiên Trảm, chết!”Hắn đã thi triển bí chiêu, trường kiếm màu xanh kia tuôn ra vô số ánh sáng màuxanh lam.Nơi ánh kiếm đi qua, bảy cái xúc tu như khiên thịt ở phía trước Sở Hi Thanh đãbị chém đứt sạch.Một kiếm này của Long Hành vẫn còn dư ba phần sức mạnh, tiếp túc chém vềphía Sở Hi Thanh.Sở Hi Thanh thì lại sắc mặt hờ hững, cũng thi triển cực chiêu, lấy công đốicông.Cực chiêu – Phong Chi Ngân!Một đao này, hắn chỉ cầu nhanh, tàn nhẫn, nặng! Tựa như muốn dùng một đaonày để chém Long Hành ra làm hai nửa.Điều khiến Sở Hi Thanh kinh ngạc chính là, Long Hành cũng không né tránh,cũng không đón đỡ, thế mà lại có khí thế lấy thương đổi thương, đồng quy vutận với địch!Sở Hi Thanh hơi ngẩn ngơ, sau đó khóe môi hơi cong lên.Nếu như lấy thương đổi thương, vậy phải xem thân thể của ai càng mạnh hơn. ..Hắn cũng không có ý lùi bước, thanh Tốn Phong Chấn Lôi đao trong tay lạicàng nhanh hơn, càng ác hơn, càng nặng hơn!Mà ngay một chớp mắt tiếp theo, đao kiếm của hai người gần như chém vàothân thể của đối phương trong cùng một lúc.

Chương 631: Thù dai (4)