Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 668: Ngoài dự đoán (5)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Có phải hiểu lầm hay không, ngươi có thể nói với sư bá của ta.”Giả Đại Lực vác trọng kiếm trên vai, sắc mặt điên cuồng, cười nhạo: “Hôm naynghĩ đến đây, Tử Vận kia đúng là có vấn đề, Giả Đại Lực ta quá ngu xuẩn, thântrúng huyễn thuật mà còn không biết. Lão tử cũng đã đi đường nghiêng, cấu kếtvới ma đạo, đây là tối kỵ của Thiết Giáp môn ta.”“Năm xưa, Thiết Giáp môn vì ma môn cho nên mới suy yếu, tên đệ tử chẳng ragì như ta, lại quên mất luật sắt của tổ tiên. Bây giờ nghĩ lại, chỉ sợ những ngườikia đều là đại địch của Thiết Kỳ Bang ta, nhất định muốn dẫn ta xuống vực sâu,không thể quay đầu lại. Nhưng đời này của Giả mỗ cũng đáng giá, mãi đến tậncuối cùng mà sư bá cũng không muốn ra tay với ta, sư điệt vô cùng biết ơn!”Thiết Tiếu Sinh nghe đến đây, nhất thời có một loại dự cảm xấu.Cổ họng hắn khô khốc: “Đại Lực, ngươi muốn làm gì? Trở về!”Lúc này, Giả Đại Lực đã trực tiếp nhảy lên trời, lao xuống pháo đài đá. Hắnnhìn bụi mù tràn ngập ở phương xa, còn cả đám binh mã đông nghìn nghịt kia,khóe môi hơi cong lên: “Sư bá, ta đi nhầm đường, phải trả giá thật lớn. Ngươicũng không cần phải đau lòng thay cho ta, ta đã tu luyện một môn bí pháp mađạo, đã làm trái với môn quy. Điều đáng lo hơn là huyễn pháp của Huyễn Linhtông rất khó lường, có thể khống chế nhân tâm, chỉ sợ đã không thể quay đầulại.”“Hôm nay sư điệt chỉ có thể dùng trận chiến này để chứng minh bản thân trongsạch! Cũng báo đáp công ơn nuôi dưỡng của hai vị sư thúc sư bá!”Hắn vừa nói xong, đã chạy như bay, xông thẳng về phía đại quân ở phía trước.Cùng lúc đó, Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch cũng đã bay ra phía người tườngđá.Hắn thân như lá rụng, nhẹ nhàng, không ngừng dập dờn ở trên không trung,nhìn như chậm mà lại rất nhanh, chỉ chớp mắt đã bay ra hơn mười trượng.Huyết khí toàn thân Thiết Tiếu Sinh dâng trào, đánh thẳng về phía Lâm Thạch.Hắn ngậm lấy vô cùng tức giận và bi thương, đau lòng và khó hiểu, cùng với sátý vô tận, trọng kiếm đánh ra như Thái sơn áp đỉnh.Tu vị của hai người đều là ngũ phẩm hạ, nhưng mà sức chiến đấu của Thiết TiếuSinh vốn mạnh hơn Lâm Thạch một đoạn dài.Lúc này, trên người Thiết Tiếu Sinh còn mặc Thiết Phù Đồ, sức chiến đấu đãtiếp cận với ngũ phẩm thượng đỉnh phong.Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch chỉ đỡ một kiếm, nhất thời đã là thất khiếuchảy máu.“Vì sao?” Giọng nói Thiết Tiếu Sinh khàn khàn, ánh mắt phẫn nộ và hận thù:“Hai người chúng ta đối xử với ngươi không tốt sao? Huynh đệ Sùng ChâuThủy sư doanh chúng ta mở cơ nghiệp ở nơi này, cũng có một phần của LâmThạch ngươi, vì sao ngươi lại phản bội chúng ta? Đại Lực cũng coi ngươi nhưthúc phụ, bình thường đều không dám bất kính, vì sao ngươi lại muốn hại hắnnhư vậy?”Lâm Thạch không có trả lời, sắc mặt hắn lạnh lẽo, thân như quỷ mị mà tiếp tụclùi về sau.Hắn đã sắp không chống đỡ nổi rồi, trả lời những thứ này lại có ý nghĩa gì?Chỉ có chạy ra khỏi đây trước, trốn vào trong đại quân ở bên ngoài, khi đó hắnmới không cần lo về tính mạng, lúc đó mới nể tình mà giải đáp nghi ngờ choThiết Tiếu Sinh.. . .Cùng lúc đó, ở ngoài ba dặm, Thái thú Tư Không Thiện của quận Tú Thủy đangcõng một hộp kiếm hẹp dài hai màu đỏ và vàng, bề rộng chứng năm ngón tay,ngồi đàng hoàng trên một con tích dịch (thằn lằn) cực lớn, nhìn một phần giấyviết thư trong tay.Đây là một con tích dịch cực lớn, dài tầm hai mươi trượng, cao tầm bảy trượng,toàn thân được bao trùm bởi vảy giáp, thân thế nó như một tòa núi nhỏ, hànhđộng lại cực kỳ nhanh nhẹn, hơn nữa còn cực kỳ chắc chắn, bước hân nhẹnhàng gần như vô thanh vô tức.Không lâu sau, khóe môi Tư Không Thiện hiện lên vai phần khinh miệt, cấtgiấy viết thư vào trong tay áo.Ma ở cách đó mấy bước, một phu nhân có dung mạo xinh đẹp mở miệng hỏi dò:“Con bồ câu Lưu Quan Ngân Vũ vừa rồi, tựa như là của thủ Tổng đốc. Đây làthư của Tổng đốc đại nhân à? Hắn nói cái gì?”Tư Không Thiện liếc mắt nhìn thiếu phụ trẻ tuổi ở bên cạnh.Đây là phu nhân của hắn, Hàn Vũ Yên, đệ tử chân truyền của Nam Hải kiếmphái, cũng là vợ hiền của hắn.Thiếu phụ đang mở to mắt, ngậm lấy vài phần tò mò và lo lắng mà nhìn hắn.Tư Không Thiện thấy buồn cười: “Làm sao có thể là thư của tổng đốc? Hắn làloại người rất cẩn thận, làm sao có thể để ta nắm được nhược điểm? Thư này làdo người khác viết thay, cũng không có bất kỳ ấn tín nào.”Tư Không Thiện hơi lắc đầu, lời nói hàm chứa trào phúng: “Đây là mô phỏngtheo giọng điệu bạn bè, khuyên ta nếu đã tự mình điều động binh mã, vậy nhấtđịnh phải làm việc ổn thỏa. Cái gọi là đánh rắn không chết, tất bị cắn ngước.Nếu như quận Tú Thủy có đại loạn, vậy tổng đốc đại nhân sẽ không tha cho ta.”“Nói cách khác, Tổng đốc đại nhân là ngầm đồng ý cho ta đi làm, đồng ý tạođiều kiện cho ta, nhưng nếu như ta làm việc bất lực, để lại hậu hoạn gì đó, vậythì đừng trách hắn lòng dạ độc ác.” 

“Có phải hiểu lầm hay không, ngươi có thể nói với sư bá của ta.”

Giả Đại Lực vác trọng kiếm trên vai, sắc mặt điên cuồng, cười nhạo: “Hôm nay

nghĩ đến đây, Tử Vận kia đúng là có vấn đề, Giả Đại Lực ta quá ngu xuẩn, thân

trúng huyễn thuật mà còn không biết. Lão tử cũng đã đi đường nghiêng, cấu kết

với ma đạo, đây là tối kỵ của Thiết Giáp môn ta.”

“Năm xưa, Thiết Giáp môn vì ma môn cho nên mới suy yếu, tên đệ tử chẳng ra

gì như ta, lại quên mất luật sắt của tổ tiên. Bây giờ nghĩ lại, chỉ sợ những người

kia đều là đại địch của Thiết Kỳ Bang ta, nhất định muốn dẫn ta xuống vực sâu,

không thể quay đầu lại. Nhưng đời này của Giả mỗ cũng đáng giá, mãi đến tận

cuối cùng mà sư bá cũng không muốn ra tay với ta, sư điệt vô cùng biết ơn!”

Thiết Tiếu Sinh nghe đến đây, nhất thời có một loại dự cảm xấu.

Cổ họng hắn khô khốc: “Đại Lực, ngươi muốn làm gì? Trở về!”

Lúc này, Giả Đại Lực đã trực tiếp nhảy lên trời, lao xuống pháo đài đá. Hắn

nhìn bụi mù tràn ngập ở phương xa, còn cả đám binh mã đông nghìn nghịt kia,

khóe môi hơi cong lên: “Sư bá, ta đi nhầm đường, phải trả giá thật lớn. Ngươi

cũng không cần phải đau lòng thay cho ta, ta đã tu luyện một môn bí pháp ma

đạo, đã làm trái với môn quy. Điều đáng lo hơn là huyễn pháp của Huyễn Linh

tông rất khó lường, có thể khống chế nhân tâm, chỉ sợ đã không thể quay đầu

lại.”

“Hôm nay sư điệt chỉ có thể dùng trận chiến này để chứng minh bản thân trong

sạch! Cũng báo đáp công ơn nuôi dưỡng của hai vị sư thúc sư bá!”

Hắn vừa nói xong, đã chạy như bay, xông thẳng về phía đại quân ở phía trước.

Cùng lúc đó, Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch cũng đã bay ra phía người tường

đá.

Hắn thân như lá rụng, nhẹ nhàng, không ngừng dập dờn ở trên không trung,

nhìn như chậm mà lại rất nhanh, chỉ chớp mắt đã bay ra hơn mười trượng.

Huyết khí toàn thân Thiết Tiếu Sinh dâng trào, đánh thẳng về phía Lâm Thạch.

Hắn ngậm lấy vô cùng tức giận và bi thương, đau lòng và khó hiểu, cùng với sát

ý vô tận, trọng kiếm đánh ra như Thái sơn áp đỉnh.

Tu vị của hai người đều là ngũ phẩm hạ, nhưng mà sức chiến đấu của Thiết Tiếu

Sinh vốn mạnh hơn Lâm Thạch một đoạn dài.

Lúc này, trên người Thiết Tiếu Sinh còn mặc Thiết Phù Đồ, sức chiến đấu đã

tiếp cận với ngũ phẩm thượng đỉnh phong.

Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch chỉ đỡ một kiếm, nhất thời đã là thất khiếu

chảy máu.

“Vì sao?” Giọng nói Thiết Tiếu Sinh khàn khàn, ánh mắt phẫn nộ và hận thù:

“Hai người chúng ta đối xử với ngươi không tốt sao? Huynh đệ Sùng Châu

Thủy sư doanh chúng ta mở cơ nghiệp ở nơi này, cũng có một phần của Lâm

Thạch ngươi, vì sao ngươi lại phản bội chúng ta? Đại Lực cũng coi ngươi như

thúc phụ, bình thường đều không dám bất kính, vì sao ngươi lại muốn hại hắn

như vậy?”

Lâm Thạch không có trả lời, sắc mặt hắn lạnh lẽo, thân như quỷ mị mà tiếp tục

lùi về sau.

Hắn đã sắp không chống đỡ nổi rồi, trả lời những thứ này lại có ý nghĩa gì?

Chỉ có chạy ra khỏi đây trước, trốn vào trong đại quân ở bên ngoài, khi đó hắn

mới không cần lo về tính mạng, lúc đó mới nể tình mà giải đáp nghi ngờ cho

Thiết Tiếu Sinh.

. . .

Cùng lúc đó, ở ngoài ba dặm, Thái thú Tư Không Thiện của quận Tú Thủy đang

cõng một hộp kiếm hẹp dài hai màu đỏ và vàng, bề rộng chứng năm ngón tay,

ngồi đàng hoàng trên một con tích dịch (thằn lằn) cực lớn, nhìn một phần giấy

viết thư trong tay.

Đây là một con tích dịch cực lớn, dài tầm hai mươi trượng, cao tầm bảy trượng,

toàn thân được bao trùm bởi vảy giáp, thân thế nó như một tòa núi nhỏ, hành

động lại cực kỳ nhanh nhẹn, hơn nữa còn cực kỳ chắc chắn, bước hân nhẹ

nhàng gần như vô thanh vô tức.

Không lâu sau, khóe môi Tư Không Thiện hiện lên vai phần khinh miệt, cất

giấy viết thư vào trong tay áo.

Ma ở cách đó mấy bước, một phu nhân có dung mạo xinh đẹp mở miệng hỏi dò:

“Con bồ câu Lưu Quan Ngân Vũ vừa rồi, tựa như là của thủ Tổng đốc. Đây là

thư của Tổng đốc đại nhân à? Hắn nói cái gì?”

Tư Không Thiện liếc mắt nhìn thiếu phụ trẻ tuổi ở bên cạnh.

Đây là phu nhân của hắn, Hàn Vũ Yên, đệ tử chân truyền của Nam Hải kiếm

phái, cũng là vợ hiền của hắn.

Thiếu phụ đang mở to mắt, ngậm lấy vài phần tò mò và lo lắng mà nhìn hắn.

Tư Không Thiện thấy buồn cười: “Làm sao có thể là thư của tổng đốc? Hắn là

loại người rất cẩn thận, làm sao có thể để ta nắm được nhược điểm? Thư này là

do người khác viết thay, cũng không có bất kỳ ấn tín nào.”

Tư Không Thiện hơi lắc đầu, lời nói hàm chứa trào phúng: “Đây là mô phỏng

theo giọng điệu bạn bè, khuyên ta nếu đã tự mình điều động binh mã, vậy nhất

định phải làm việc ổn thỏa. Cái gọi là đánh rắn không chết, tất bị cắn ngước.

Nếu như quận Tú Thủy có đại loạn, vậy tổng đốc đại nhân sẽ không tha cho ta.”

“Nói cách khác, Tổng đốc đại nhân là ngầm đồng ý cho ta đi làm, đồng ý tạo

điều kiện cho ta, nhưng nếu như ta làm việc bất lực, để lại hậu hoạn gì đó, vậy

thì đừng trách hắn lòng dạ độc ác.” 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Có phải hiểu lầm hay không, ngươi có thể nói với sư bá của ta.”Giả Đại Lực vác trọng kiếm trên vai, sắc mặt điên cuồng, cười nhạo: “Hôm naynghĩ đến đây, Tử Vận kia đúng là có vấn đề, Giả Đại Lực ta quá ngu xuẩn, thântrúng huyễn thuật mà còn không biết. Lão tử cũng đã đi đường nghiêng, cấu kếtvới ma đạo, đây là tối kỵ của Thiết Giáp môn ta.”“Năm xưa, Thiết Giáp môn vì ma môn cho nên mới suy yếu, tên đệ tử chẳng ragì như ta, lại quên mất luật sắt của tổ tiên. Bây giờ nghĩ lại, chỉ sợ những ngườikia đều là đại địch của Thiết Kỳ Bang ta, nhất định muốn dẫn ta xuống vực sâu,không thể quay đầu lại. Nhưng đời này của Giả mỗ cũng đáng giá, mãi đến tậncuối cùng mà sư bá cũng không muốn ra tay với ta, sư điệt vô cùng biết ơn!”Thiết Tiếu Sinh nghe đến đây, nhất thời có một loại dự cảm xấu.Cổ họng hắn khô khốc: “Đại Lực, ngươi muốn làm gì? Trở về!”Lúc này, Giả Đại Lực đã trực tiếp nhảy lên trời, lao xuống pháo đài đá. Hắnnhìn bụi mù tràn ngập ở phương xa, còn cả đám binh mã đông nghìn nghịt kia,khóe môi hơi cong lên: “Sư bá, ta đi nhầm đường, phải trả giá thật lớn. Ngươicũng không cần phải đau lòng thay cho ta, ta đã tu luyện một môn bí pháp mađạo, đã làm trái với môn quy. Điều đáng lo hơn là huyễn pháp của Huyễn Linhtông rất khó lường, có thể khống chế nhân tâm, chỉ sợ đã không thể quay đầulại.”“Hôm nay sư điệt chỉ có thể dùng trận chiến này để chứng minh bản thân trongsạch! Cũng báo đáp công ơn nuôi dưỡng của hai vị sư thúc sư bá!”Hắn vừa nói xong, đã chạy như bay, xông thẳng về phía đại quân ở phía trước.Cùng lúc đó, Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch cũng đã bay ra phía người tườngđá.Hắn thân như lá rụng, nhẹ nhàng, không ngừng dập dờn ở trên không trung,nhìn như chậm mà lại rất nhanh, chỉ chớp mắt đã bay ra hơn mười trượng.Huyết khí toàn thân Thiết Tiếu Sinh dâng trào, đánh thẳng về phía Lâm Thạch.Hắn ngậm lấy vô cùng tức giận và bi thương, đau lòng và khó hiểu, cùng với sátý vô tận, trọng kiếm đánh ra như Thái sơn áp đỉnh.Tu vị của hai người đều là ngũ phẩm hạ, nhưng mà sức chiến đấu của Thiết TiếuSinh vốn mạnh hơn Lâm Thạch một đoạn dài.Lúc này, trên người Thiết Tiếu Sinh còn mặc Thiết Phù Đồ, sức chiến đấu đãtiếp cận với ngũ phẩm thượng đỉnh phong.Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch chỉ đỡ một kiếm, nhất thời đã là thất khiếuchảy máu.“Vì sao?” Giọng nói Thiết Tiếu Sinh khàn khàn, ánh mắt phẫn nộ và hận thù:“Hai người chúng ta đối xử với ngươi không tốt sao? Huynh đệ Sùng ChâuThủy sư doanh chúng ta mở cơ nghiệp ở nơi này, cũng có một phần của LâmThạch ngươi, vì sao ngươi lại phản bội chúng ta? Đại Lực cũng coi ngươi nhưthúc phụ, bình thường đều không dám bất kính, vì sao ngươi lại muốn hại hắnnhư vậy?”Lâm Thạch không có trả lời, sắc mặt hắn lạnh lẽo, thân như quỷ mị mà tiếp tụclùi về sau.Hắn đã sắp không chống đỡ nổi rồi, trả lời những thứ này lại có ý nghĩa gì?Chỉ có chạy ra khỏi đây trước, trốn vào trong đại quân ở bên ngoài, khi đó hắnmới không cần lo về tính mạng, lúc đó mới nể tình mà giải đáp nghi ngờ choThiết Tiếu Sinh.. . .Cùng lúc đó, ở ngoài ba dặm, Thái thú Tư Không Thiện của quận Tú Thủy đangcõng một hộp kiếm hẹp dài hai màu đỏ và vàng, bề rộng chứng năm ngón tay,ngồi đàng hoàng trên một con tích dịch (thằn lằn) cực lớn, nhìn một phần giấyviết thư trong tay.Đây là một con tích dịch cực lớn, dài tầm hai mươi trượng, cao tầm bảy trượng,toàn thân được bao trùm bởi vảy giáp, thân thế nó như một tòa núi nhỏ, hànhđộng lại cực kỳ nhanh nhẹn, hơn nữa còn cực kỳ chắc chắn, bước hân nhẹnhàng gần như vô thanh vô tức.Không lâu sau, khóe môi Tư Không Thiện hiện lên vai phần khinh miệt, cấtgiấy viết thư vào trong tay áo.Ma ở cách đó mấy bước, một phu nhân có dung mạo xinh đẹp mở miệng hỏi dò:“Con bồ câu Lưu Quan Ngân Vũ vừa rồi, tựa như là của thủ Tổng đốc. Đây làthư của Tổng đốc đại nhân à? Hắn nói cái gì?”Tư Không Thiện liếc mắt nhìn thiếu phụ trẻ tuổi ở bên cạnh.Đây là phu nhân của hắn, Hàn Vũ Yên, đệ tử chân truyền của Nam Hải kiếmphái, cũng là vợ hiền của hắn.Thiếu phụ đang mở to mắt, ngậm lấy vài phần tò mò và lo lắng mà nhìn hắn.Tư Không Thiện thấy buồn cười: “Làm sao có thể là thư của tổng đốc? Hắn làloại người rất cẩn thận, làm sao có thể để ta nắm được nhược điểm? Thư này làdo người khác viết thay, cũng không có bất kỳ ấn tín nào.”Tư Không Thiện hơi lắc đầu, lời nói hàm chứa trào phúng: “Đây là mô phỏngtheo giọng điệu bạn bè, khuyên ta nếu đã tự mình điều động binh mã, vậy nhấtđịnh phải làm việc ổn thỏa. Cái gọi là đánh rắn không chết, tất bị cắn ngước.Nếu như quận Tú Thủy có đại loạn, vậy tổng đốc đại nhân sẽ không tha cho ta.”“Nói cách khác, Tổng đốc đại nhân là ngầm đồng ý cho ta đi làm, đồng ý tạođiều kiện cho ta, nhưng nếu như ta làm việc bất lực, để lại hậu hoạn gì đó, vậythì đừng trách hắn lòng dạ độc ác.” 

Chương 668: Ngoài dự đoán (5)