Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 674: Thà gãy không cong (5)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Hai người Lục Loạn Ly và Kế Tiễn Tiễn thì lại nhìn người ngồi trên cao kia vớiánh mắt đau lòng.Sở Hi Thanh ngồi ở nơi đó, sắc mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, hai mắt đỏ ửng.Một tay nắm chặt đao, ánh mắt thì ác liệt và sắc bén như đao kiếm.“Kỳ chủ đâu? Hắn còn sống không?”Thật ra thì từ hai canh giờ trước, Sở Hi Thanh đã nhận được tin từ Thiết TiếuSinh, biết được tin tức Thiết Cuồng Nhân thăng cấp thất bại.Cửa thành Tú Thủy còn treo một lá cờ lớn, tuyên dương chuyện Thiết CuồngNhân bại vong.Sở Hi Thanh lại không thể tin tưởng, trong thư của Thiết Tiếu Sinh, cũng khôngđề cập đến kết cục của Thiết Cuồng Nhân.Sở Hi Thanh vẫn ôm một tia hi vọng cuối cùng, hi vọng Thiết Cuồng Nhân cóthể chạy thoát từ trong đại quân.Lỗ Bình Nguyên cười khổ nói: “Kỳ chủ cuối cùng khí huyết khô cạn, tại giờphút cuối cùng đã cùng chiến giáp Thiết Phù Đồ chìm vào nơi sâu xa trong lòngđất, không thấy tung tích. Lúc này, ngay cả Ngô Mị Nương cũng không thể xácnhận hắn sống hay chết, nhưng dựa theo lẽ thường thì . . . kỳ chủ. . .”Hắn muốn nói kỳ chủ đã chết, nhưng khi Lỗ Bình Nguyên nhìn thấy dáng vẻthất hồn lạc phách của Sở Hi Thanh, thì câu nói này lại bị kẹt trong cổ họng,không thể nói ra được.Tuy nhiên, một ít tin tức nên nói thì vẫn phải nói.“Quận úy Thẩm Chu đã dẫn quân ra khỏi thành, tổng cộng bảy ngàn quận quânliên thủ với tộc binh của mấy thế gia trong nội thành, tổng cộng hai mươi bangàn ngươi. Bọn họ dùng hai ngàn người chiếm cứ bến tàu phía đông thành, đạibộ phận còn lại đang dàn quân dưới tường thành, chính là đang từng bước áp sátvề phía chúng ta. Ngoài ra còn có hai việc. . .”Lỗ Bình Nguyên nói đến đây thì hơi dừng lại, quét mắt nhìn mọi người chungquanh một chút, ý tứ là không tiện nói tại đây.Sở Hi Thanh hơi vung tay lên: “Có tin tức xấu gì thì có nói hết đi.”Lỗ Bình Nguyên hơi cau mày, nhưng vẫn mở miệng nói: “Là có quan hệ vớiquân Thiên Bình, một canh giờ trước, thám tử của chúng ở phát hiện bóngngười của quân Thiên Bình ở góc đông bắc của Cổ Thị tập, tổng cộng mười sáungàn người, do Du Kích tướng quân Ngụy Lai của quân Thiên Bình thống lĩnh.”“Ngoài ra, Thập Thất Liên Hoàn Ổ đã tụ tập 100 chiếc thuyền lớn, bắt đầu xuôidòng từ thượng du. Nhưng để cho người ta lo lắng chính là Thủy sư doanh củaquận Giang Nam, có người nói tất cả chiến thuyền trong Thủy sư doanh đã biếnmất, không biết đi đâu.”Quân Thiên Bình là binh mã trực thuộc Tổng đốc bản châu, tổng cộng chia làmbốn bộ, trú tại quận Thiên Bình, quận Tú Thủy, quận Lâm Hải và quận TháiSơn, vì đề phòng cướp biển mà thiết lập.Nhân viên và trang bị đều dựa theo tiêu chuẩn biên quân, sức chiến đấu khámạnh, còn vượt qua cả quân nội phủ thái giám Đông Châu.Mà Thủy sư doanh quận Giang Nam thì là thủy sư có sức chiến đấu xếp thứ ai ởĐông Châu, có một trăm chiến thuyền, binh mã gần vạn.Tất cả mọi người nghe vậy, tâm trạng càng nặng nề hơn.Cha con Đơn gia thì mặt như mướp đắng, bọn họ cảm thấy lần này thật sự là bịSở Hi Thanh và Thiết Kỳ Bang kéo xuống tu la địa ngục, có thể không leo lênđược. . .Lỗ Bình Nguyên cũng phát hiện lòng người bàng hoàng.Thật ra hắn không đồng ý nói tin tức này ở đây.Việc này ngoại trừ làm cho mọi người càng hoảng loạn ra, thì không có tácdụng gì khác.Chỉnh bản thân hắn cũng hết sức bất đắc dĩ.Lỗ Bình Nguyên tưởng mình có một tiền đồ sáng sủa rồi, nhưng Thiết CuồngNhân vừa chết, lại để cho phần công việc này của hắn trở nên lu mờ ảm đạm.“Thiếu kỳ chủ!” Lỗ Bình Nguyên âm thầm thở dài, hai tay ôm quyền: “Kính xinThiếu kỳ chủ nhanh chóng quyết định! Thuộc hạ cho rằng, chúng ta còn phảimau chóng tụ tập mọi người, lùi về phía Tây Sơn để né tránh, một khi bị binhmã triều đình bao vây, vậy rất khó chống đối.”Nhân mã của Tây Sơn Đường đều ở đây.Vì vậy ‘mọi người’ trong lời nói của Lỗ Bình Nguyên, chính là chỉ bang chúngcủa Thiết Kỳ Bang, đặc biệt là người nhà của những bang chúng này.Ngụy Dương lại cười khổ một tiếng, khẽ lắc đầu: “Thời gian cấp bách, nhiềunhất nửa ngày là quân Thiên Bình có thể vượt sông. Đường chủ Lục Cửu Ly củaTầm Dương Đường cũng không thể ngăn cản quân tiên phong của Thập ThấtLiên Hoàn Ổ, chúng ta trì hoãn thêm một canh giờ, thì có nguy hiểm toàn quânbị diệt.”Trong đám người cũng không chỉ một mình Ngụy Dương là không đồng ý vớiLỗ Bình Nguyên.Lý Thần Sơn liền lắc đầu, nhưng cái nhìn của hắn lại khác với Ngụy Dương:“Bây giờ chúng ta lùi lại, gia quyến của các huynh đệ Thiết Kỳ Bang thì sao?Còn cần huynh đệ của mười tám ngoại đường hay không? Những c* li ở bến tàuthì phải làm sao bây giờ? Nếu như mặc kệ không để ý đến, ta dám chắc chắn làtrong vài tháng, mấy vạn binh mã của Thiết Kỳ Bang chúng ta sẽ tan thành mâykhói.”“Từ khi thành Tú Thủy treo lá cờ lớn kia lên, lòng người phía dưới đã bànghoàng, ta lo lắng một khi chúng ta rời đi, Tây Sơn Đường sẽ có xu thế tan tác.”
Hai người Lục Loạn Ly và Kế Tiễn Tiễn thì lại nhìn người ngồi trên cao kia với
ánh mắt đau lòng.
Sở Hi Thanh ngồi ở nơi đó, sắc mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, hai mắt đỏ ửng.
Một tay nắm chặt đao, ánh mắt thì ác liệt và sắc bén như đao kiếm.
“Kỳ chủ đâu? Hắn còn sống không?”
Thật ra thì từ hai canh giờ trước, Sở Hi Thanh đã nhận được tin từ Thiết Tiếu
Sinh, biết được tin tức Thiết Cuồng Nhân thăng cấp thất bại.
Cửa thành Tú Thủy còn treo một lá cờ lớn, tuyên dương chuyện Thiết Cuồng
Nhân bại vong.
Sở Hi Thanh lại không thể tin tưởng, trong thư của Thiết Tiếu Sinh, cũng không
đề cập đến kết cục của Thiết Cuồng Nhân.
Sở Hi Thanh vẫn ôm một tia hi vọng cuối cùng, hi vọng Thiết Cuồng Nhân có
thể chạy thoát từ trong đại quân.
Lỗ Bình Nguyên cười khổ nói: “Kỳ chủ cuối cùng khí huyết khô cạn, tại giờ
phút cuối cùng đã cùng chiến giáp Thiết Phù Đồ chìm vào nơi sâu xa trong lòng
đất, không thấy tung tích. Lúc này, ngay cả Ngô Mị Nương cũng không thể xác
nhận hắn sống hay chết, nhưng dựa theo lẽ thường thì . . . kỳ chủ. . .”
Hắn muốn nói kỳ chủ đã chết, nhưng khi Lỗ Bình Nguyên nhìn thấy dáng vẻ
thất hồn lạc phách của Sở Hi Thanh, thì câu nói này lại bị kẹt trong cổ họng,
không thể nói ra được.
Tuy nhiên, một ít tin tức nên nói thì vẫn phải nói.
“Quận úy Thẩm Chu đã dẫn quân ra khỏi thành, tổng cộng bảy ngàn quận quân
liên thủ với tộc binh của mấy thế gia trong nội thành, tổng cộng hai mươi ba
ngàn ngươi. Bọn họ dùng hai ngàn người chiếm cứ bến tàu phía đông thành, đại
bộ phận còn lại đang dàn quân dưới tường thành, chính là đang từng bước áp sát
về phía chúng ta. Ngoài ra còn có hai việc. . .”
Lỗ Bình Nguyên nói đến đây thì hơi dừng lại, quét mắt nhìn mọi người chung
quanh một chút, ý tứ là không tiện nói tại đây.
Sở Hi Thanh hơi vung tay lên: “Có tin tức xấu gì thì có nói hết đi.”
Lỗ Bình Nguyên hơi cau mày, nhưng vẫn mở miệng nói: “Là có quan hệ với
quân Thiên Bình, một canh giờ trước, thám tử của chúng ở phát hiện bóng
người của quân Thiên Bình ở góc đông bắc của Cổ Thị tập, tổng cộng mười sáu
ngàn người, do Du Kích tướng quân Ngụy Lai của quân Thiên Bình thống lĩnh.”
“Ngoài ra, Thập Thất Liên Hoàn Ổ đã tụ tập 100 chiếc thuyền lớn, bắt đầu xuôi
dòng từ thượng du. Nhưng để cho người ta lo lắng chính là Thủy sư doanh của
quận Giang Nam, có người nói tất cả chiến thuyền trong Thủy sư doanh đã biến
mất, không biết đi đâu.”
Quân Thiên Bình là binh mã trực thuộc Tổng đốc bản châu, tổng cộng chia làm
bốn bộ, trú tại quận Thiên Bình, quận Tú Thủy, quận Lâm Hải và quận Thái
Sơn, vì đề phòng cướp biển mà thiết lập.
Nhân viên và trang bị đều dựa theo tiêu chuẩn biên quân, sức chiến đấu khá
mạnh, còn vượt qua cả quân nội phủ thái giám Đông Châu.
Mà Thủy sư doanh quận Giang Nam thì là thủy sư có sức chiến đấu xếp thứ ai ở
Đông Châu, có một trăm chiến thuyền, binh mã gần vạn.
Tất cả mọi người nghe vậy, tâm trạng càng nặng nề hơn.
Cha con Đơn gia thì mặt như mướp đắng, bọn họ cảm thấy lần này thật sự là bị
Sở Hi Thanh và Thiết Kỳ Bang kéo xuống tu la địa ngục, có thể không leo lên
được. . .
Lỗ Bình Nguyên cũng phát hiện lòng người bàng hoàng.
Thật ra hắn không đồng ý nói tin tức này ở đây.
Việc này ngoại trừ làm cho mọi người càng hoảng loạn ra, thì không có tác
dụng gì khác.
Chỉnh bản thân hắn cũng hết sức bất đắc dĩ.
Lỗ Bình Nguyên tưởng mình có một tiền đồ sáng sủa rồi, nhưng Thiết Cuồng
Nhân vừa chết, lại để cho phần công việc này của hắn trở nên lu mờ ảm đạm.
“Thiếu kỳ chủ!” Lỗ Bình Nguyên âm thầm thở dài, hai tay ôm quyền: “Kính xin
Thiếu kỳ chủ nhanh chóng quyết định! Thuộc hạ cho rằng, chúng ta còn phải
mau chóng tụ tập mọi người, lùi về phía Tây Sơn để né tránh, một khi bị binh
mã triều đình bao vây, vậy rất khó chống đối.”
Nhân mã của Tây Sơn Đường đều ở đây.
Vì vậy ‘mọi người’ trong lời nói của Lỗ Bình Nguyên, chính là chỉ bang chúng
của Thiết Kỳ Bang, đặc biệt là người nhà của những bang chúng này.
Ngụy Dương lại cười khổ một tiếng, khẽ lắc đầu: “Thời gian cấp bách, nhiều
nhất nửa ngày là quân Thiên Bình có thể vượt sông. Đường chủ Lục Cửu Ly của
Tầm Dương Đường cũng không thể ngăn cản quân tiên phong của Thập Thất
Liên Hoàn Ổ, chúng ta trì hoãn thêm một canh giờ, thì có nguy hiểm toàn quân
bị diệt.”
Trong đám người cũng không chỉ một mình Ngụy Dương là không đồng ý với
Lỗ Bình Nguyên.
Lý Thần Sơn liền lắc đầu, nhưng cái nhìn của hắn lại khác với Ngụy Dương:
“Bây giờ chúng ta lùi lại, gia quyến của các huynh đệ Thiết Kỳ Bang thì sao?
Còn cần huynh đệ của mười tám ngoại đường hay không? Những c* li ở bến tàu
thì phải làm sao bây giờ? Nếu như mặc kệ không để ý đến, ta dám chắc chắn là
trong vài tháng, mấy vạn binh mã của Thiết Kỳ Bang chúng ta sẽ tan thành mây
khói.”
“Từ khi thành Tú Thủy treo lá cờ lớn kia lên, lòng người phía dưới đã bàng
hoàng, ta lo lắng một khi chúng ta rời đi, Tây Sơn Đường sẽ có xu thế tan tác.”
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Hai người Lục Loạn Ly và Kế Tiễn Tiễn thì lại nhìn người ngồi trên cao kia vớiánh mắt đau lòng.Sở Hi Thanh ngồi ở nơi đó, sắc mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, hai mắt đỏ ửng.Một tay nắm chặt đao, ánh mắt thì ác liệt và sắc bén như đao kiếm.“Kỳ chủ đâu? Hắn còn sống không?”Thật ra thì từ hai canh giờ trước, Sở Hi Thanh đã nhận được tin từ Thiết TiếuSinh, biết được tin tức Thiết Cuồng Nhân thăng cấp thất bại.Cửa thành Tú Thủy còn treo một lá cờ lớn, tuyên dương chuyện Thiết CuồngNhân bại vong.Sở Hi Thanh lại không thể tin tưởng, trong thư của Thiết Tiếu Sinh, cũng khôngđề cập đến kết cục của Thiết Cuồng Nhân.Sở Hi Thanh vẫn ôm một tia hi vọng cuối cùng, hi vọng Thiết Cuồng Nhân cóthể chạy thoát từ trong đại quân.Lỗ Bình Nguyên cười khổ nói: “Kỳ chủ cuối cùng khí huyết khô cạn, tại giờphút cuối cùng đã cùng chiến giáp Thiết Phù Đồ chìm vào nơi sâu xa trong lòngđất, không thấy tung tích. Lúc này, ngay cả Ngô Mị Nương cũng không thể xácnhận hắn sống hay chết, nhưng dựa theo lẽ thường thì . . . kỳ chủ. . .”Hắn muốn nói kỳ chủ đã chết, nhưng khi Lỗ Bình Nguyên nhìn thấy dáng vẻthất hồn lạc phách của Sở Hi Thanh, thì câu nói này lại bị kẹt trong cổ họng,không thể nói ra được.Tuy nhiên, một ít tin tức nên nói thì vẫn phải nói.“Quận úy Thẩm Chu đã dẫn quân ra khỏi thành, tổng cộng bảy ngàn quận quânliên thủ với tộc binh của mấy thế gia trong nội thành, tổng cộng hai mươi bangàn ngươi. Bọn họ dùng hai ngàn người chiếm cứ bến tàu phía đông thành, đạibộ phận còn lại đang dàn quân dưới tường thành, chính là đang từng bước áp sátvề phía chúng ta. Ngoài ra còn có hai việc. . .”Lỗ Bình Nguyên nói đến đây thì hơi dừng lại, quét mắt nhìn mọi người chungquanh một chút, ý tứ là không tiện nói tại đây.Sở Hi Thanh hơi vung tay lên: “Có tin tức xấu gì thì có nói hết đi.”Lỗ Bình Nguyên hơi cau mày, nhưng vẫn mở miệng nói: “Là có quan hệ vớiquân Thiên Bình, một canh giờ trước, thám tử của chúng ở phát hiện bóngngười của quân Thiên Bình ở góc đông bắc của Cổ Thị tập, tổng cộng mười sáungàn người, do Du Kích tướng quân Ngụy Lai của quân Thiên Bình thống lĩnh.”“Ngoài ra, Thập Thất Liên Hoàn Ổ đã tụ tập 100 chiếc thuyền lớn, bắt đầu xuôidòng từ thượng du. Nhưng để cho người ta lo lắng chính là Thủy sư doanh củaquận Giang Nam, có người nói tất cả chiến thuyền trong Thủy sư doanh đã biếnmất, không biết đi đâu.”Quân Thiên Bình là binh mã trực thuộc Tổng đốc bản châu, tổng cộng chia làmbốn bộ, trú tại quận Thiên Bình, quận Tú Thủy, quận Lâm Hải và quận TháiSơn, vì đề phòng cướp biển mà thiết lập.Nhân viên và trang bị đều dựa theo tiêu chuẩn biên quân, sức chiến đấu khámạnh, còn vượt qua cả quân nội phủ thái giám Đông Châu.Mà Thủy sư doanh quận Giang Nam thì là thủy sư có sức chiến đấu xếp thứ ai ởĐông Châu, có một trăm chiến thuyền, binh mã gần vạn.Tất cả mọi người nghe vậy, tâm trạng càng nặng nề hơn.Cha con Đơn gia thì mặt như mướp đắng, bọn họ cảm thấy lần này thật sự là bịSở Hi Thanh và Thiết Kỳ Bang kéo xuống tu la địa ngục, có thể không leo lênđược. . .Lỗ Bình Nguyên cũng phát hiện lòng người bàng hoàng.Thật ra hắn không đồng ý nói tin tức này ở đây.Việc này ngoại trừ làm cho mọi người càng hoảng loạn ra, thì không có tácdụng gì khác.Chỉnh bản thân hắn cũng hết sức bất đắc dĩ.Lỗ Bình Nguyên tưởng mình có một tiền đồ sáng sủa rồi, nhưng Thiết CuồngNhân vừa chết, lại để cho phần công việc này của hắn trở nên lu mờ ảm đạm.“Thiếu kỳ chủ!” Lỗ Bình Nguyên âm thầm thở dài, hai tay ôm quyền: “Kính xinThiếu kỳ chủ nhanh chóng quyết định! Thuộc hạ cho rằng, chúng ta còn phảimau chóng tụ tập mọi người, lùi về phía Tây Sơn để né tránh, một khi bị binhmã triều đình bao vây, vậy rất khó chống đối.”Nhân mã của Tây Sơn Đường đều ở đây.Vì vậy ‘mọi người’ trong lời nói của Lỗ Bình Nguyên, chính là chỉ bang chúngcủa Thiết Kỳ Bang, đặc biệt là người nhà của những bang chúng này.Ngụy Dương lại cười khổ một tiếng, khẽ lắc đầu: “Thời gian cấp bách, nhiềunhất nửa ngày là quân Thiên Bình có thể vượt sông. Đường chủ Lục Cửu Ly củaTầm Dương Đường cũng không thể ngăn cản quân tiên phong của Thập ThấtLiên Hoàn Ổ, chúng ta trì hoãn thêm một canh giờ, thì có nguy hiểm toàn quânbị diệt.”Trong đám người cũng không chỉ một mình Ngụy Dương là không đồng ý vớiLỗ Bình Nguyên.Lý Thần Sơn liền lắc đầu, nhưng cái nhìn của hắn lại khác với Ngụy Dương:“Bây giờ chúng ta lùi lại, gia quyến của các huynh đệ Thiết Kỳ Bang thì sao?Còn cần huynh đệ của mười tám ngoại đường hay không? Những c* li ở bến tàuthì phải làm sao bây giờ? Nếu như mặc kệ không để ý đến, ta dám chắc chắn làtrong vài tháng, mấy vạn binh mã của Thiết Kỳ Bang chúng ta sẽ tan thành mâykhói.”“Từ khi thành Tú Thủy treo lá cờ lớn kia lên, lòng người phía dưới đã bànghoàng, ta lo lắng một khi chúng ta rời đi, Tây Sơn Đường sẽ có xu thế tan tác.”