Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 679: Chọc thủng trời (4)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Nàng buộc dây thừng cho Sở Hi Thanh, lời nói mang theo tò mò: “Câu ‘coithường kẻ địch trên chiến lược, coi trọng kẻ địch trên chiến thuật’ của ngươivừa rồi, thật sự là rất có đạo lý, rất có yếu quyết của binh pháp. Nhưng màhuynh trưởng ngươi đọc nó ở quyển binh pháp nào vậy, vì sao ta chưa bao giờnhìn thấy?”Sở Vân Vân hơi nghi ngờ, đây rất có thể là tài học gia truyền của Sở Hi Thanh.Bắt nguồn từ khi khai quốc quân thần của Đại Ninh kia. . .Sở Hi Thanh hơi lắc đầu: “Không nhớ rõ, chỉ nhớ mang máng là có người nóinhư vậy.”Hắn không tiện giải thích, câu này nói là của một vĩ nhân ở thế giới khác.Sau đó, Sở Hi Thanh tiện tay ấn đao, cất bước đi ra ngoài: “Đi thôi! Sương mùđã đến rồi.”. . .Cùng lúc đó, Vương Chính đang đứng trước đội quân, vẻ mặt nghiêm túc nhìnvề phía trước.Khí thế liên quân Tú Thủy rất kinh người, tổng cộng bảy ngàn quận quân, thêmtộc binh của các thế gia kia, tổng cộng hơn hai vạn người, tất cả xếp thành độingũ dài tầm một dặm, đang chậm rãi ép sát về phía bọn họ.Còn có rất nhiều tộc binh và gia tướng của các thế gia ở trong thành chạy rangoài, gia nhập vào trong đó, số lượng có thể vượt qua 24.000 người.Vương Chính cũng là người từng nhìn thấy máu, trong tay cũng có hai mươimấy cái mạng người, càng là người trải qua trận chiến quy mô vạn người ở núiHắc Hùng kia.Lúc này, nội tâm hắn cũng không khỏi rung động, da đầu tê dại.Cũng không phải là Vương Chính sợ hãi.Nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên hắn trải qua trận chiến quy mô lớn nhưvậy, khó tránh khỏi căng thẳng.Đây đã không phải đánh nhau bằng binh khí trong giang hồ, mà là chinh chiếnsa trường rồi, gần như tạo phản rồi.Lúc này, Vương Chính lại phát hiện Hướng Quỳ của Bắc Thiên môn đang từngbước áp sát về phía mình.Vương Chính nhíu chặt lông mày, trực tiếp mở miệng hỏi dò: “Ngươi đi quabên này làm gì?”Hai người bọn họ đều hiệu lực dưới trướng Lục Loạn Ly, bởi mấy trận trước đãlập công lớn, tu vị cũng tăng lên, cho nên được đề bạt lên làm phó đàn chủ, mỗingười quản lý ba mươi người.Mặc dù bọn họ là đồng liêu, nhưng sau khi phân liệt thì Nam Thiên môn và BắcThiên môn là kẻ địch sống chết.Năm ngoái ở Tàng Kinh Lâu, Vương Chính còn cho là mình bị Hướng Quỳ gàibẫy, cho nên vẫn luôn không hợp với Hướng Quỳ.Vẻ mặt Hướng Quỳ bất đắc dĩ: “Vương hunh, dù sao ngàn năm trước Nam Bắcthiên môn cũng là người một nhà, ngươi và ta bây giờ cũng là huynh đệ cùngbang, cần gì xa lạ như vậy?”Hắn còn chưa dứt lời, liền nghe thấy Vương Chính cười gằn một tiếng.Hướng Quỳ cũng biết mấy câu nói này không lừa gạt được tên này, cho nên liềnvào thẳng đề tài chính, tiếng nói ngưng thành một đường: “Vương hunh, ngươicó ý kiến gì với tình hình của Thiết Kỳ Bang bây giờ không?”Vương Chính âm thầm cười gằn, giọng nói dõng dạc: “Còn có thể có ý kiến gì?Tự nhiên là cố hết sức! Ăn lộc của vua, trung thành làm việc thôi. Sở sư huynhđối xử không tệ với ta, Vương mỗ tự nhiên sẽ lấy cái chết để báo đáp.”“Hơn nữa, Sở sư huynh rất có vũ lược, những lời vừa nói trong trướng bốngcũng rất biết cỗ vũ sĩ khí, ta cảm thấy khí vận của Thiết Kỳ Bang vẫn chưa hết,nhất định có thể sống qua kiếp nạn này.”Hắn suy đoán Hướng Quỳ đã có dị tâm.Thiết Kỳ Bang đã mệt mỏi không còn sức lực, mà dựa theo kết quả sau khi hắnđiều tra Tây Sơn Đường, nơi này quả thực là không có cái gì cả!Chỉ có hai tên cao thủ bán yêu kia là hơi đáng nghi, nhưng vấn đề là chuyện nàycó quan hệ gì với bọn họ đâu?Tuy nhiên, Vương Chính vẫn chuẩn bị dùng hết sức để chiến đấu một trận.Trước khi tìm thấy Nghịch Thần Kỳ, bọn họ vẫn phải lăn lộn trong hệ thống củaVô Tướng thần tông.Sở Hi Thanh rất được Vô Tướng thần tông coi trọng, nếu như lần này hắnkhông đánh mà chạy, hoặc là không chịu dùng sức, những sư huynh đệ đồngmôn và giáo đầu ở võ quán Chính Dương sẽ nhìn hắn thế nào?Dù sao thì bây giờ hắn biểu hiện càng tốt, sau này Vô Tướng thần tông cũngcàng coi trọng hắn hơn.Huống hồ. . .Vương Chính liếc mắt nhìn về nơi ngoài hai mươi trượng ở bên phải mình, đómột cô gái dáng người cao gầy, da thịt hơi đen.Chính là Kế Tiễn Tiễn.Tuy rằng nàng là thủ lĩnh cận vệ của Sở Hi Thanh, nhưng lần này cũng bị sắpxếp ở quân tiên phong, thống lĩnh đội cận vệ của Sở Hi Thanh và đàn chữThanh xung kích quân địch.Tuy nhiên, đó là Sở Hi Thanh nói, nhưng tất cả mọi người đều hiểu, nữ tử nàylà được sắp xếp đến đây để đốc chiến.Vương Chính có cảm giác nữ nhân này rất nguy hiểm, tốt nhất là mình nên để ýmột chútMấu chốt là Vương Chính cũng không tin cái tên Hướng Quỳ của Bắc Thiênmôn này.Nếu như mình nói cái gì hoặc làm gì mà để tên này bắt được nhược điểm, nóikhông chừng sẽ là một tai họa. 

Nàng buộc dây thừng cho Sở Hi Thanh, lời nói mang theo tò mò: “Câu ‘coi

thường kẻ địch trên chiến lược, coi trọng kẻ địch trên chiến thuật’ của ngươi

vừa rồi, thật sự là rất có đạo lý, rất có yếu quyết của binh pháp. Nhưng mà

huynh trưởng ngươi đọc nó ở quyển binh pháp nào vậy, vì sao ta chưa bao giờ

nhìn thấy?”

Sở Vân Vân hơi nghi ngờ, đây rất có thể là tài học gia truyền của Sở Hi Thanh.

Bắt nguồn từ khi khai quốc quân thần của Đại Ninh kia. . .

Sở Hi Thanh hơi lắc đầu: “Không nhớ rõ, chỉ nhớ mang máng là có người nói

như vậy.”

Hắn không tiện giải thích, câu này nói là của một vĩ nhân ở thế giới khác.

Sau đó, Sở Hi Thanh tiện tay ấn đao, cất bước đi ra ngoài: “Đi thôi! Sương mù

đã đến rồi.”

. . .

Cùng lúc đó, Vương Chính đang đứng trước đội quân, vẻ mặt nghiêm túc nhìn

về phía trước.

Khí thế liên quân Tú Thủy rất kinh người, tổng cộng bảy ngàn quận quân, thêm

tộc binh của các thế gia kia, tổng cộng hơn hai vạn người, tất cả xếp thành đội

ngũ dài tầm một dặm, đang chậm rãi ép sát về phía bọn họ.

Còn có rất nhiều tộc binh và gia tướng của các thế gia ở trong thành chạy ra

ngoài, gia nhập vào trong đó, số lượng có thể vượt qua 24.000 người.

Vương Chính cũng là người từng nhìn thấy máu, trong tay cũng có hai mươi

mấy cái mạng người, càng là người trải qua trận chiến quy mô vạn người ở núi

Hắc Hùng kia.

Lúc này, nội tâm hắn cũng không khỏi rung động, da đầu tê dại.

Cũng không phải là Vương Chính sợ hãi.

Nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên hắn trải qua trận chiến quy mô lớn như

vậy, khó tránh khỏi căng thẳng.

Đây đã không phải đánh nhau bằng binh khí trong giang hồ, mà là chinh chiến

sa trường rồi, gần như tạo phản rồi.

Lúc này, Vương Chính lại phát hiện Hướng Quỳ của Bắc Thiên môn đang từng

bước áp sát về phía mình.

Vương Chính nhíu chặt lông mày, trực tiếp mở miệng hỏi dò: “Ngươi đi qua

bên này làm gì?”

Hai người bọn họ đều hiệu lực dưới trướng Lục Loạn Ly, bởi mấy trận trước đã

lập công lớn, tu vị cũng tăng lên, cho nên được đề bạt lên làm phó đàn chủ, mỗi

người quản lý ba mươi người.

Mặc dù bọn họ là đồng liêu, nhưng sau khi phân liệt thì Nam Thiên môn và Bắc

Thiên môn là kẻ địch sống chết.

Năm ngoái ở Tàng Kinh Lâu, Vương Chính còn cho là mình bị Hướng Quỳ gài

bẫy, cho nên vẫn luôn không hợp với Hướng Quỳ.

Vẻ mặt Hướng Quỳ bất đắc dĩ: “Vương hunh, dù sao ngàn năm trước Nam Bắc

thiên môn cũng là người một nhà, ngươi và ta bây giờ cũng là huynh đệ cùng

bang, cần gì xa lạ như vậy?”

Hắn còn chưa dứt lời, liền nghe thấy Vương Chính cười gằn một tiếng.

Hướng Quỳ cũng biết mấy câu nói này không lừa gạt được tên này, cho nên liền

vào thẳng đề tài chính, tiếng nói ngưng thành một đường: “Vương hunh, ngươi

có ý kiến gì với tình hình của Thiết Kỳ Bang bây giờ không?”

Vương Chính âm thầm cười gằn, giọng nói dõng dạc: “Còn có thể có ý kiến gì?

Tự nhiên là cố hết sức! Ăn lộc của vua, trung thành làm việc thôi. Sở sư huynh

đối xử không tệ với ta, Vương mỗ tự nhiên sẽ lấy cái chết để báo đáp.”

“Hơn nữa, Sở sư huynh rất có vũ lược, những lời vừa nói trong trướng bống

cũng rất biết cỗ vũ sĩ khí, ta cảm thấy khí vận của Thiết Kỳ Bang vẫn chưa hết,

nhất định có thể sống qua kiếp nạn này.”

Hắn suy đoán Hướng Quỳ đã có dị tâm.

Thiết Kỳ Bang đã mệt mỏi không còn sức lực, mà dựa theo kết quả sau khi hắn

điều tra Tây Sơn Đường, nơi này quả thực là không có cái gì cả!

Chỉ có hai tên cao thủ bán yêu kia là hơi đáng nghi, nhưng vấn đề là chuyện này

có quan hệ gì với bọn họ đâu?

Tuy nhiên, Vương Chính vẫn chuẩn bị dùng hết sức để chiến đấu một trận.

Trước khi tìm thấy Nghịch Thần Kỳ, bọn họ vẫn phải lăn lộn trong hệ thống của

Vô Tướng thần tông.

Sở Hi Thanh rất được Vô Tướng thần tông coi trọng, nếu như lần này hắn

không đánh mà chạy, hoặc là không chịu dùng sức, những sư huynh đệ đồng

môn và giáo đầu ở võ quán Chính Dương sẽ nhìn hắn thế nào?

Dù sao thì bây giờ hắn biểu hiện càng tốt, sau này Vô Tướng thần tông cũng

càng coi trọng hắn hơn.

Huống hồ. . .

Vương Chính liếc mắt nhìn về nơi ngoài hai mươi trượng ở bên phải mình, đó

một cô gái dáng người cao gầy, da thịt hơi đen.

Chính là Kế Tiễn Tiễn.

Tuy rằng nàng là thủ lĩnh cận vệ của Sở Hi Thanh, nhưng lần này cũng bị sắp

xếp ở quân tiên phong, thống lĩnh đội cận vệ của Sở Hi Thanh và đàn chữ

Thanh xung kích quân địch.

Tuy nhiên, đó là Sở Hi Thanh nói, nhưng tất cả mọi người đều hiểu, nữ tử này

là được sắp xếp đến đây để đốc chiến.

Vương Chính có cảm giác nữ nhân này rất nguy hiểm, tốt nhất là mình nên để ý

một chút

Mấu chốt là Vương Chính cũng không tin cái tên Hướng Quỳ của Bắc Thiên

môn này.

Nếu như mình nói cái gì hoặc làm gì mà để tên này bắt được nhược điểm, nói

không chừng sẽ là một tai họa. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Nàng buộc dây thừng cho Sở Hi Thanh, lời nói mang theo tò mò: “Câu ‘coithường kẻ địch trên chiến lược, coi trọng kẻ địch trên chiến thuật’ của ngươivừa rồi, thật sự là rất có đạo lý, rất có yếu quyết của binh pháp. Nhưng màhuynh trưởng ngươi đọc nó ở quyển binh pháp nào vậy, vì sao ta chưa bao giờnhìn thấy?”Sở Vân Vân hơi nghi ngờ, đây rất có thể là tài học gia truyền của Sở Hi Thanh.Bắt nguồn từ khi khai quốc quân thần của Đại Ninh kia. . .Sở Hi Thanh hơi lắc đầu: “Không nhớ rõ, chỉ nhớ mang máng là có người nóinhư vậy.”Hắn không tiện giải thích, câu này nói là của một vĩ nhân ở thế giới khác.Sau đó, Sở Hi Thanh tiện tay ấn đao, cất bước đi ra ngoài: “Đi thôi! Sương mùđã đến rồi.”. . .Cùng lúc đó, Vương Chính đang đứng trước đội quân, vẻ mặt nghiêm túc nhìnvề phía trước.Khí thế liên quân Tú Thủy rất kinh người, tổng cộng bảy ngàn quận quân, thêmtộc binh của các thế gia kia, tổng cộng hơn hai vạn người, tất cả xếp thành độingũ dài tầm một dặm, đang chậm rãi ép sát về phía bọn họ.Còn có rất nhiều tộc binh và gia tướng của các thế gia ở trong thành chạy rangoài, gia nhập vào trong đó, số lượng có thể vượt qua 24.000 người.Vương Chính cũng là người từng nhìn thấy máu, trong tay cũng có hai mươimấy cái mạng người, càng là người trải qua trận chiến quy mô vạn người ở núiHắc Hùng kia.Lúc này, nội tâm hắn cũng không khỏi rung động, da đầu tê dại.Cũng không phải là Vương Chính sợ hãi.Nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên hắn trải qua trận chiến quy mô lớn nhưvậy, khó tránh khỏi căng thẳng.Đây đã không phải đánh nhau bằng binh khí trong giang hồ, mà là chinh chiếnsa trường rồi, gần như tạo phản rồi.Lúc này, Vương Chính lại phát hiện Hướng Quỳ của Bắc Thiên môn đang từngbước áp sát về phía mình.Vương Chính nhíu chặt lông mày, trực tiếp mở miệng hỏi dò: “Ngươi đi quabên này làm gì?”Hai người bọn họ đều hiệu lực dưới trướng Lục Loạn Ly, bởi mấy trận trước đãlập công lớn, tu vị cũng tăng lên, cho nên được đề bạt lên làm phó đàn chủ, mỗingười quản lý ba mươi người.Mặc dù bọn họ là đồng liêu, nhưng sau khi phân liệt thì Nam Thiên môn và BắcThiên môn là kẻ địch sống chết.Năm ngoái ở Tàng Kinh Lâu, Vương Chính còn cho là mình bị Hướng Quỳ gàibẫy, cho nên vẫn luôn không hợp với Hướng Quỳ.Vẻ mặt Hướng Quỳ bất đắc dĩ: “Vương hunh, dù sao ngàn năm trước Nam Bắcthiên môn cũng là người một nhà, ngươi và ta bây giờ cũng là huynh đệ cùngbang, cần gì xa lạ như vậy?”Hắn còn chưa dứt lời, liền nghe thấy Vương Chính cười gằn một tiếng.Hướng Quỳ cũng biết mấy câu nói này không lừa gạt được tên này, cho nên liềnvào thẳng đề tài chính, tiếng nói ngưng thành một đường: “Vương hunh, ngươicó ý kiến gì với tình hình của Thiết Kỳ Bang bây giờ không?”Vương Chính âm thầm cười gằn, giọng nói dõng dạc: “Còn có thể có ý kiến gì?Tự nhiên là cố hết sức! Ăn lộc của vua, trung thành làm việc thôi. Sở sư huynhđối xử không tệ với ta, Vương mỗ tự nhiên sẽ lấy cái chết để báo đáp.”“Hơn nữa, Sở sư huynh rất có vũ lược, những lời vừa nói trong trướng bốngcũng rất biết cỗ vũ sĩ khí, ta cảm thấy khí vận của Thiết Kỳ Bang vẫn chưa hết,nhất định có thể sống qua kiếp nạn này.”Hắn suy đoán Hướng Quỳ đã có dị tâm.Thiết Kỳ Bang đã mệt mỏi không còn sức lực, mà dựa theo kết quả sau khi hắnđiều tra Tây Sơn Đường, nơi này quả thực là không có cái gì cả!Chỉ có hai tên cao thủ bán yêu kia là hơi đáng nghi, nhưng vấn đề là chuyện nàycó quan hệ gì với bọn họ đâu?Tuy nhiên, Vương Chính vẫn chuẩn bị dùng hết sức để chiến đấu một trận.Trước khi tìm thấy Nghịch Thần Kỳ, bọn họ vẫn phải lăn lộn trong hệ thống củaVô Tướng thần tông.Sở Hi Thanh rất được Vô Tướng thần tông coi trọng, nếu như lần này hắnkhông đánh mà chạy, hoặc là không chịu dùng sức, những sư huynh đệ đồngmôn và giáo đầu ở võ quán Chính Dương sẽ nhìn hắn thế nào?Dù sao thì bây giờ hắn biểu hiện càng tốt, sau này Vô Tướng thần tông cũngcàng coi trọng hắn hơn.Huống hồ. . .Vương Chính liếc mắt nhìn về nơi ngoài hai mươi trượng ở bên phải mình, đómột cô gái dáng người cao gầy, da thịt hơi đen.Chính là Kế Tiễn Tiễn.Tuy rằng nàng là thủ lĩnh cận vệ của Sở Hi Thanh, nhưng lần này cũng bị sắpxếp ở quân tiên phong, thống lĩnh đội cận vệ của Sở Hi Thanh và đàn chữThanh xung kích quân địch.Tuy nhiên, đó là Sở Hi Thanh nói, nhưng tất cả mọi người đều hiểu, nữ tử nàylà được sắp xếp đến đây để đốc chiến.Vương Chính có cảm giác nữ nhân này rất nguy hiểm, tốt nhất là mình nên để ýmột chútMấu chốt là Vương Chính cũng không tin cái tên Hướng Quỳ của Bắc Thiênmôn này.Nếu như mình nói cái gì hoặc làm gì mà để tên này bắt được nhược điểm, nóikhông chừng sẽ là một tai họa. 

Chương 679: Chọc thủng trời (4)