Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 681: Trong sương có quái
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Thượng Quan Thần Hạo cười lạnh lùng, dúng vỏ kiếm vỗ vào đầu người của ĐôVăn Uyên: “Đúng là Đô Văn Uyên, cái tên này thật xui xẻo, lại gặp phải mộttên vô lễ và thô bạo như vậy.”“Buồn cười chính là tên Sở Hi Thanh kia, tuy rằng tên này nghĩa khí nhưngcũng cực kỳ ngu xuẩn. Rõ ràng là có đường sống lại không đi, nhất định phảibước vào đường chết.”Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt hàm chứa châm biếm mà nhìn về phía đối diện:“Tây Sơn Đường bây giờ, có tư cách đánh với chúng ta sao? Hắn muốn dùngcao thủ để đánh, hay dùng binh lực để đánh? Hay là dùng sĩ khí? Thiết CuồngNhân cũng đã chết rồi, đám thủ lĩnh thợ săn và địa chủ ở Tây Sơn kia, dựa vàocái gì mà bán mạng cho hắn?”Quận úy Thẩm Chu rơi vào suy tư.Hắn thừa nhận lời nói của Thượng Quan Thần Hạo rất có đạo lý.Vấn đề là bốn ngàn binh mã ở dưới kia, chính là vốn liếng cuối cùng của Thẩmgia.Còn cả quận binh. . .Lần đại bại ở núi Hắc Hùng, hắn dựa vào mấy người Thượng Quan Thần Hạođể gánh vác tổn thất, lúc này mới miễn cưỡng lừa gạt được bên trên.Nhưng mà Tổng đốc Đông Châu đã rất bất mãn, trước kia không lâu còn gọihắn đến nha môn Tổng đốc ở Giang Nam, răn dạy hắn một trận đến máu chóđầy đầu.Nếu như quận quân lại tổn thất nặng nề một lần nữa, Thẩm Chu cho rằng mìnhnhất định sẽ bị biếm quan.Lúc này, Long Hành lại đứng dậy, vẻ mặt hắn lạnh lẽo: “Chư vị thế thúc thế bá,xin nghe tiểu chất nói một lời! Hôm nay, muốn nói bnh lực, liên quân chúng tacó hơn hai mươi bốn ngàn ngươi! Trong đó quận quân là binh mã tinh nhuệ nhấttrong quận! Muốn nói đến cao thủ, chúng ta có hơn ba mươi lục phẩm thượng,trong đó còn có chín người có sức chiến đấu ngang với ngũ phẩm.”“Lại có tám người ngũ phẩm, Thượng Quan gia chủ còn có sức chiến đấu tiếpcận tứ phẩm! Vì sao phải sợ Tây Sơn Đường bọn họ? Muốn nói đến sĩ khí,Thiết Cuồng Nhân đã chết, trên dưới Tây Sơn Đường há có thể không lo lắngcho tiền đồ của mình? Há có thể không e sợ quan phủ và triều đình? Chúng tachỉ cần ép sát, chỉ cần một lần là có thể ép vỡ!”Long Hành vừa nói chuyện vừa quan sát vẻ mặt của mọi người trên tườngthành.Hầu như tất cả mọi người đều gật đầu, dáng vẻ như đang khen ngợi Long Hành.Nhưng lại không có ai lên tiếng hưởng ứng.Ánh mắt Long Hành hơi âm trầm.Hắn biết những người này không e ngại Tây Sơn Đường.Tây Sơn Đường đã bấp bênh, đã như mặt trời sắp lặn, có gì phải sợ chứ?Đám gia chủ này chỉ không muốn tộc binh và gia tướng nhà mình bị tổn thấtthôi.Trên mặt Long Hành vẫn tràn trề tươi cười như cũ: “Còn nữa, chư vị đừng quênThái thú đại nhân! Thái thú đại nhân và nội phủ thái giám Đông Châu đã đặtbẫy vây giết Thiết Cuồng Nhân, không chỉ chết mấy ngàn binh mã tinh nhuệ,thậm chí thái thú phu nhân cũng chết trận tại Mi gia trang.”“Thái thú đã hi sinh rất nhiều vì thân sĩ quận Tú Thủy chúng ta, nếu như chúngta không làm gì cả, chỉ biết ngồi mát ăn bát vàng, chỉ sợ sẽ khiến Thái thú chạnhlòng.”Hắn nói đến chỗ này, sắc mặt mọi người mới hay thay đổi.Cái này không chỉ là chạnh lòng mà thôi, chỉ sợ sẽ làm cho Thái thú và nội phủthái giám Đông Châu tức giận lôi đình.“Long Hành nói rất đúng! Người xưa nói quân coi thần như tay chân, thì thầnphải coi quân như tim gan. Từ khi Thái thú nhậm chức đến giờ, đối xử rất tốt vàthành thật thật với thân sĩ chúng ta, mà bây giờ chính là lúc chúng ta báo đáp lạiThái thú.”Mặt Thượng Quan Thần Hạo hàm chứa tán thưởng mà nhìn Long Hành mộtchút, sau đó liền nhìn về phía Thẩm Chu, ôm quyền nói: “Xin mời Thẩm huynhhạ lệnh, bang chúng của Thiết Kỳ Bang mang binh lâm thành, rõ ràng là có ýđịnh mưu phản. Hôm nay, nếu Thẩm huynh có thể dẫn dắt chúng ta diệt trừ bọnhọ, vậy chính là một công lao rất lớn.”Thẩm Chu cũng lên tinh thần.Hắn cũng không để ý đến công lao lớn hay không công lao nhỏ gì, chỉ cần cóthể bảo vệ cái chức quận úy này, thu hồi tất cả sản nghiệp của Thẩm gia tại TâySơn là được.Thiết Kỳ Bang bây giờ chỉ còn lại một hơi cuối cùng, nếu như bọn họ sợ tổnthất, tránh né không chiến, há không phải để người đời cười đến rụng răng? Tấtcả thế tộc của Tú Thủy còn uy vọng để chấn nhiếp bọn đạo chích giang hồ sao?Thẩm Chu nheo mắt lại: “Truyền lệnh toàn quân, bày trận tại chỗ để nghênhđịch! Lấy bảy ngàn quận quân làm trung quân, do Thượng Quan gia phụ tráchcánh phải, 1500 người của Long gia xông lên trước, có thể đột kích từ cánhphải, đánh tan đám địa chủ Tây Sơn trong một lần!”Long Hành nghe vậy, trong mắt nhất hiện lên vài phần tức giận.Tuy nhiên, sau khi hắn nhìn đám người chung quanh, vẫn cố gắng nhẫn nạixuống.Từ tháng bảy năm ngoái đến giờ, Long gia gặp đả kích liên tục, thực lực đãkhông bằng trước kia, đã không có vốn liếng để cò kè mặc cả với những ngườinày.Hơn nữa, đám địa chủ Tây Sơn kia, quả thực cũng là một quả hồng mềm dễnắm nhất.
Thượng Quan Thần Hạo cười lạnh lùng, dúng vỏ kiếm vỗ vào đầu người của Đô
Văn Uyên: “Đúng là Đô Văn Uyên, cái tên này thật xui xẻo, lại gặp phải một
tên vô lễ và thô bạo như vậy.”
“Buồn cười chính là tên Sở Hi Thanh kia, tuy rằng tên này nghĩa khí nhưng
cũng cực kỳ ngu xuẩn. Rõ ràng là có đường sống lại không đi, nhất định phải
bước vào đường chết.”
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt hàm chứa châm biếm mà nhìn về phía đối diện:
“Tây Sơn Đường bây giờ, có tư cách đánh với chúng ta sao? Hắn muốn dùng
cao thủ để đánh, hay dùng binh lực để đánh? Hay là dùng sĩ khí? Thiết Cuồng
Nhân cũng đã chết rồi, đám thủ lĩnh thợ săn và địa chủ ở Tây Sơn kia, dựa vào
cái gì mà bán mạng cho hắn?”
Quận úy Thẩm Chu rơi vào suy tư.
Hắn thừa nhận lời nói của Thượng Quan Thần Hạo rất có đạo lý.
Vấn đề là bốn ngàn binh mã ở dưới kia, chính là vốn liếng cuối cùng của Thẩm
gia.
Còn cả quận binh. . .
Lần đại bại ở núi Hắc Hùng, hắn dựa vào mấy người Thượng Quan Thần Hạo
để gánh vác tổn thất, lúc này mới miễn cưỡng lừa gạt được bên trên.
Nhưng mà Tổng đốc Đông Châu đã rất bất mãn, trước kia không lâu còn gọi
hắn đến nha môn Tổng đốc ở Giang Nam, răn dạy hắn một trận đến máu chó
đầy đầu.
Nếu như quận quân lại tổn thất nặng nề một lần nữa, Thẩm Chu cho rằng mình
nhất định sẽ bị biếm quan.
Lúc này, Long Hành lại đứng dậy, vẻ mặt hắn lạnh lẽo: “Chư vị thế thúc thế bá,
xin nghe tiểu chất nói một lời! Hôm nay, muốn nói bnh lực, liên quân chúng ta
có hơn hai mươi bốn ngàn ngươi! Trong đó quận quân là binh mã tinh nhuệ nhất
trong quận! Muốn nói đến cao thủ, chúng ta có hơn ba mươi lục phẩm thượng,
trong đó còn có chín người có sức chiến đấu ngang với ngũ phẩm.”
“Lại có tám người ngũ phẩm, Thượng Quan gia chủ còn có sức chiến đấu tiếp
cận tứ phẩm! Vì sao phải sợ Tây Sơn Đường bọn họ? Muốn nói đến sĩ khí,
Thiết Cuồng Nhân đã chết, trên dưới Tây Sơn Đường há có thể không lo lắng
cho tiền đồ của mình? Há có thể không e sợ quan phủ và triều đình? Chúng ta
chỉ cần ép sát, chỉ cần một lần là có thể ép vỡ!”
Long Hành vừa nói chuyện vừa quan sát vẻ mặt của mọi người trên tường
thành.
Hầu như tất cả mọi người đều gật đầu, dáng vẻ như đang khen ngợi Long Hành.
Nhưng lại không có ai lên tiếng hưởng ứng.
Ánh mắt Long Hành hơi âm trầm.
Hắn biết những người này không e ngại Tây Sơn Đường.
Tây Sơn Đường đã bấp bênh, đã như mặt trời sắp lặn, có gì phải sợ chứ?
Đám gia chủ này chỉ không muốn tộc binh và gia tướng nhà mình bị tổn thất
thôi.
Trên mặt Long Hành vẫn tràn trề tươi cười như cũ: “Còn nữa, chư vị đừng quên
Thái thú đại nhân! Thái thú đại nhân và nội phủ thái giám Đông Châu đã đặt
bẫy vây giết Thiết Cuồng Nhân, không chỉ chết mấy ngàn binh mã tinh nhuệ,
thậm chí thái thú phu nhân cũng chết trận tại Mi gia trang.”
“Thái thú đã hi sinh rất nhiều vì thân sĩ quận Tú Thủy chúng ta, nếu như chúng
ta không làm gì cả, chỉ biết ngồi mát ăn bát vàng, chỉ sợ sẽ khiến Thái thú chạnh
lòng.”
Hắn nói đến chỗ này, sắc mặt mọi người mới hay thay đổi.
Cái này không chỉ là chạnh lòng mà thôi, chỉ sợ sẽ làm cho Thái thú và nội phủ
thái giám Đông Châu tức giận lôi đình.
“Long Hành nói rất đúng! Người xưa nói quân coi thần như tay chân, thì thần
phải coi quân như tim gan. Từ khi Thái thú nhậm chức đến giờ, đối xử rất tốt và
thành thật thật với thân sĩ chúng ta, mà bây giờ chính là lúc chúng ta báo đáp lại
Thái thú.”
Mặt Thượng Quan Thần Hạo hàm chứa tán thưởng mà nhìn Long Hành một
chút, sau đó liền nhìn về phía Thẩm Chu, ôm quyền nói: “Xin mời Thẩm huynh
hạ lệnh, bang chúng của Thiết Kỳ Bang mang binh lâm thành, rõ ràng là có ý
định mưu phản. Hôm nay, nếu Thẩm huynh có thể dẫn dắt chúng ta diệt trừ bọn
họ, vậy chính là một công lao rất lớn.”
Thẩm Chu cũng lên tinh thần.
Hắn cũng không để ý đến công lao lớn hay không công lao nhỏ gì, chỉ cần có
thể bảo vệ cái chức quận úy này, thu hồi tất cả sản nghiệp của Thẩm gia tại Tây
Sơn là được.
Thiết Kỳ Bang bây giờ chỉ còn lại một hơi cuối cùng, nếu như bọn họ sợ tổn
thất, tránh né không chiến, há không phải để người đời cười đến rụng răng? Tất
cả thế tộc của Tú Thủy còn uy vọng để chấn nhiếp bọn đạo chích giang hồ sao?
Thẩm Chu nheo mắt lại: “Truyền lệnh toàn quân, bày trận tại chỗ để nghênh
địch! Lấy bảy ngàn quận quân làm trung quân, do Thượng Quan gia phụ trách
cánh phải, 1500 người của Long gia xông lên trước, có thể đột kích từ cánh
phải, đánh tan đám địa chủ Tây Sơn trong một lần!”
Long Hành nghe vậy, trong mắt nhất hiện lên vài phần tức giận.
Tuy nhiên, sau khi hắn nhìn đám người chung quanh, vẫn cố gắng nhẫn nại
xuống.
Từ tháng bảy năm ngoái đến giờ, Long gia gặp đả kích liên tục, thực lực đã
không bằng trước kia, đã không có vốn liếng để cò kè mặc cả với những người
này.
Hơn nữa, đám địa chủ Tây Sơn kia, quả thực cũng là một quả hồng mềm dễ
nắm nhất.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Thượng Quan Thần Hạo cười lạnh lùng, dúng vỏ kiếm vỗ vào đầu người của ĐôVăn Uyên: “Đúng là Đô Văn Uyên, cái tên này thật xui xẻo, lại gặp phải mộttên vô lễ và thô bạo như vậy.”“Buồn cười chính là tên Sở Hi Thanh kia, tuy rằng tên này nghĩa khí nhưngcũng cực kỳ ngu xuẩn. Rõ ràng là có đường sống lại không đi, nhất định phảibước vào đường chết.”Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt hàm chứa châm biếm mà nhìn về phía đối diện:“Tây Sơn Đường bây giờ, có tư cách đánh với chúng ta sao? Hắn muốn dùngcao thủ để đánh, hay dùng binh lực để đánh? Hay là dùng sĩ khí? Thiết CuồngNhân cũng đã chết rồi, đám thủ lĩnh thợ săn và địa chủ ở Tây Sơn kia, dựa vàocái gì mà bán mạng cho hắn?”Quận úy Thẩm Chu rơi vào suy tư.Hắn thừa nhận lời nói của Thượng Quan Thần Hạo rất có đạo lý.Vấn đề là bốn ngàn binh mã ở dưới kia, chính là vốn liếng cuối cùng của Thẩmgia.Còn cả quận binh. . .Lần đại bại ở núi Hắc Hùng, hắn dựa vào mấy người Thượng Quan Thần Hạođể gánh vác tổn thất, lúc này mới miễn cưỡng lừa gạt được bên trên.Nhưng mà Tổng đốc Đông Châu đã rất bất mãn, trước kia không lâu còn gọihắn đến nha môn Tổng đốc ở Giang Nam, răn dạy hắn một trận đến máu chóđầy đầu.Nếu như quận quân lại tổn thất nặng nề một lần nữa, Thẩm Chu cho rằng mìnhnhất định sẽ bị biếm quan.Lúc này, Long Hành lại đứng dậy, vẻ mặt hắn lạnh lẽo: “Chư vị thế thúc thế bá,xin nghe tiểu chất nói một lời! Hôm nay, muốn nói bnh lực, liên quân chúng tacó hơn hai mươi bốn ngàn ngươi! Trong đó quận quân là binh mã tinh nhuệ nhấttrong quận! Muốn nói đến cao thủ, chúng ta có hơn ba mươi lục phẩm thượng,trong đó còn có chín người có sức chiến đấu ngang với ngũ phẩm.”“Lại có tám người ngũ phẩm, Thượng Quan gia chủ còn có sức chiến đấu tiếpcận tứ phẩm! Vì sao phải sợ Tây Sơn Đường bọn họ? Muốn nói đến sĩ khí,Thiết Cuồng Nhân đã chết, trên dưới Tây Sơn Đường há có thể không lo lắngcho tiền đồ của mình? Há có thể không e sợ quan phủ và triều đình? Chúng tachỉ cần ép sát, chỉ cần một lần là có thể ép vỡ!”Long Hành vừa nói chuyện vừa quan sát vẻ mặt của mọi người trên tườngthành.Hầu như tất cả mọi người đều gật đầu, dáng vẻ như đang khen ngợi Long Hành.Nhưng lại không có ai lên tiếng hưởng ứng.Ánh mắt Long Hành hơi âm trầm.Hắn biết những người này không e ngại Tây Sơn Đường.Tây Sơn Đường đã bấp bênh, đã như mặt trời sắp lặn, có gì phải sợ chứ?Đám gia chủ này chỉ không muốn tộc binh và gia tướng nhà mình bị tổn thấtthôi.Trên mặt Long Hành vẫn tràn trề tươi cười như cũ: “Còn nữa, chư vị đừng quênThái thú đại nhân! Thái thú đại nhân và nội phủ thái giám Đông Châu đã đặtbẫy vây giết Thiết Cuồng Nhân, không chỉ chết mấy ngàn binh mã tinh nhuệ,thậm chí thái thú phu nhân cũng chết trận tại Mi gia trang.”“Thái thú đã hi sinh rất nhiều vì thân sĩ quận Tú Thủy chúng ta, nếu như chúngta không làm gì cả, chỉ biết ngồi mát ăn bát vàng, chỉ sợ sẽ khiến Thái thú chạnhlòng.”Hắn nói đến chỗ này, sắc mặt mọi người mới hay thay đổi.Cái này không chỉ là chạnh lòng mà thôi, chỉ sợ sẽ làm cho Thái thú và nội phủthái giám Đông Châu tức giận lôi đình.“Long Hành nói rất đúng! Người xưa nói quân coi thần như tay chân, thì thầnphải coi quân như tim gan. Từ khi Thái thú nhậm chức đến giờ, đối xử rất tốt vàthành thật thật với thân sĩ chúng ta, mà bây giờ chính là lúc chúng ta báo đáp lạiThái thú.”Mặt Thượng Quan Thần Hạo hàm chứa tán thưởng mà nhìn Long Hành mộtchút, sau đó liền nhìn về phía Thẩm Chu, ôm quyền nói: “Xin mời Thẩm huynhhạ lệnh, bang chúng của Thiết Kỳ Bang mang binh lâm thành, rõ ràng là có ýđịnh mưu phản. Hôm nay, nếu Thẩm huynh có thể dẫn dắt chúng ta diệt trừ bọnhọ, vậy chính là một công lao rất lớn.”Thẩm Chu cũng lên tinh thần.Hắn cũng không để ý đến công lao lớn hay không công lao nhỏ gì, chỉ cần cóthể bảo vệ cái chức quận úy này, thu hồi tất cả sản nghiệp của Thẩm gia tại TâySơn là được.Thiết Kỳ Bang bây giờ chỉ còn lại một hơi cuối cùng, nếu như bọn họ sợ tổnthất, tránh né không chiến, há không phải để người đời cười đến rụng răng? Tấtcả thế tộc của Tú Thủy còn uy vọng để chấn nhiếp bọn đạo chích giang hồ sao?Thẩm Chu nheo mắt lại: “Truyền lệnh toàn quân, bày trận tại chỗ để nghênhđịch! Lấy bảy ngàn quận quân làm trung quân, do Thượng Quan gia phụ tráchcánh phải, 1500 người của Long gia xông lên trước, có thể đột kích từ cánhphải, đánh tan đám địa chủ Tây Sơn trong một lần!”Long Hành nghe vậy, trong mắt nhất hiện lên vài phần tức giận.Tuy nhiên, sau khi hắn nhìn đám người chung quanh, vẫn cố gắng nhẫn nạixuống.Từ tháng bảy năm ngoái đến giờ, Long gia gặp đả kích liên tục, thực lực đãkhông bằng trước kia, đã không có vốn liếng để cò kè mặc cả với những ngườinày.Hơn nữa, đám địa chủ Tây Sơn kia, quả thực cũng là một quả hồng mềm dễnắm nhất.