Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 689: Ngọa hổ tàng long (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Trước đó không lâu, tại trước quân trận, Hướng Quỳ cũng vội vã chạy về.Vừa rồi, hắn đuổi theo chém một tên võ tu thất phẩm, không cẩn thận liền đuổitheo quá xa, tách ra khỏi thuộc hạ của mình.Ngay khi hắn chạy về được một nửa đường, liền phát hiện một người quen ởbên cạnh mình.“Vương Chính?”Đó chính là Vương Chính của Nam Thiên môn, tên này cũng đang thi triển thânpháp, chạy hết tốc lực.Hướng Quỳ phát hiện trên eo của Vương Chính có thêm một cái túi nhỏ, phíadưới túi còn có máu chảy ra.Hướng Quỳ híp mắt lại, sau đó cười gằn một tiếng: “Xem ra thu hoạch củaVương huynh rất tốt.”Hắn cảm ứng được đồ vật ở bên trong, đều là pháp khí rất đáng giá.Vương Chính thì lại hàm chứa ý cười, liếc mắt nhìn Hướng Quỳ của Bắc Thiênmôn một chút: “Không phải các hạ cũng vậy sao? Ngươi còn tham hơn ta.”Sau thắt lưng của Hướng Quỳ cũng có một cái bọc.Trong túi của Vương Chính chỉ có vài món nhỏ, còn những món pháp khi to lớnthì đã bị hắn chôn và giấu đi rồi.Tuy nhiên, pháp khi có lực phản ứng với linh lực, nên chưa chắc đã có thể chegiấu cho đến khi hắn quay lại lấy.Lần ở Văn gia bảo, Vương Chính chỉ có thể tìm được ba món trong số pháp khíhắn che giấu.Hướng Quỳ thì lại thấy buồn cười: “Hướng mỗ xuất thân nghèo khó, không cótài nguyên để tu hành, bất đắc dĩ mới phải đi nằm vùng. Hôm nay có cơ hộikiếm chút bổng lộc, thực sự là không đành lòng buông tha.”Thật ra không chỉ là do bổng lộc.Trong lòng Hướng Quỳ cũng không muốn thấy Tây Sơn Đường ngã xuống.Điều này có thể là do Sở Hi Thanh đã được Vô Tướng thần tông coi trọng.Cái gọi là dưới cây to thì được hưởng bóng râm.Sau này hắn muốn lẫn vào Vô Tướng thần tông, như vậy Sở sư huynh há khôngphải là một cái bắp đùi lớn?Cũng có thể là do tiền trợ giúp, bây giờ hắn lẫn vào Tây Sơn Đường, ngoài tiềnhỗ trợ của Bắc Thiên môn ra, Tây Sơn Đường cũng cho hắn thêm một trămlượng bạc một tháng làm tiền trợ giúp.Hướng Quỳ cũng không hiểu mình nghĩ thế nào, nói chung là sau khi sương mùxuất hiện, thì hắn vẫn dùng toàn lực để chém giết.Lúc này, sắc mặt Hướng Quỳ chuyển thành nghiêm túc: “Mấy chục đạo ánhsáng đỏ vừa nãy, ngươi có nhìn thấy không? Vương sư đệ, ngươi cảm thấy thếnào?”“Còn có thể thấy thế nào? Tây Sơn Đường và Thiết Kỳ Bang đều không đỏđược, nơi này tàng long ngọa hổ, nước cực kỳ sâu, không để đong đếm.”Vương Chính lòng thầm nói, bên trong Tây Sơn Đường này, nhất định cất giấubí mật cực lớn.Hắn không có nói nhiều, bởi vì sương mù ở chung quanh càng ngày càng mỏngmanh, gió tây nam thổi càng ngày càng mạnh.Vương Chính gia tăng tốc độ, rốt cuộc cũng tìm thấy đám thuộc hạ của mình ởtrước khi sương mù tiêu tan.Mà sau khi sương mù hoàn toàn tiêu tán, Vương Chính lại làm bộ như không cóchuyện gì xảy ra, giả vờ sững sờ.Hắn phát hiện đàn chữ Loạn của mình đã đột nhập vào trận địa quân địch đếntận chín trượng!Phạm vi hai trượng chung quanh, đã không còn một người sống.Mấu chốt là phía trước bọn họ cũng có một lượng lớn thi thể.Từ nơi bọn họ đứng cho đến hai mươi trượng về phía trước, đã không có bất kỳmột người sống nào.Toàn bộ quận quân Tú Thủy đã bị giết xuyên thành một khe hở rộng tầm nămtrượng.“Móa!”Vương Chính vô thức mắng một tiếng, nỗi lòng cũng chìm xuống.Xem ra trong đàn bọn họ có quá nhiều nhân vật thâm tàng bất lộ, giết quá ácrồi!Hướng Quỳ của Bắc Thiên môn cũng cứng đờ, sau đó vô cùng đau đầu mà xoahuyệt thái dương, lòng thầm nói làm sao để lấp l**m cho qua chuyện này bâygiờ?Lúc này, trong hai mươi lăm phân đàn của Tây Sơn Đường, đàn chữ Lương làtinh nhuệ nhất, cũng là đàn do Chu Lương Thần thống lĩnh, bọn họ mới chỉđánh được vào sâu không đến ba trượng. Đàn chữ Hi là dũng mãnh nhất, dướisự thống lĩnh của Lưu Nhược Hi, mà cũng chỉ đánh tan được hai đội quân tinhnhuệ của quận quân Tú Thủy mà thôi.Mà đàn chữ Loạn của bọn họ, dưới tình huống không có đàn chủ dẫn dắt, thếmà lại đánh vào sâu tận chính trượng, chỉ trong vòng thời gian chưa đến mộtkhắc, đánh tan toàn bộ kẻ địch ở trước mặt, chuyện này phải giải thích thế nào?Kế Tiễn Tiễn cũng đã trở về chỗ, nàng cũng nhìn thấy một màn này.Mày liễu của nàng hơi cau lại.Cái đám nội quỷ này ra sức như vậy sao? Rốt cuộc là bọn họ nghĩ thế nào?Cũng đúng lúc này, Kế Tiễn Tiễn nghe thấy vài tiếng ‘cong cong cong cong’ xégió.Nàng ngẩng đầu lên, nhìn về nơi phát ra âm thanh, chỉ thấy trên không là mộtmảnh mưa tên tối om om.Những mưa tên này đến từ góc tây nam.12.000 tên thợ săn dưới trướng Sở Hi Thanh, đã có gần chín người thừa dịpsương mù lan tràn, lặng lẽ chạy đến một ngọn núi ở phía tây nam, rồi bày trậntại đó.Đây mới là đòn sát thủ để phá địch của Sở Hi Thanh.Mượn gió tây nam, làm cho tầm bắn và uy lực của cung thủ tăng lên gấp đôi,dùng để đả kích trận địa quân địch!
Trước đó không lâu, tại trước quân trận, Hướng Quỳ cũng vội vã chạy về.
Vừa rồi, hắn đuổi theo chém một tên võ tu thất phẩm, không cẩn thận liền đuổi
theo quá xa, tách ra khỏi thuộc hạ của mình.
Ngay khi hắn chạy về được một nửa đường, liền phát hiện một người quen ở
bên cạnh mình.
“Vương Chính?”
Đó chính là Vương Chính của Nam Thiên môn, tên này cũng đang thi triển thân
pháp, chạy hết tốc lực.
Hướng Quỳ phát hiện trên eo của Vương Chính có thêm một cái túi nhỏ, phía
dưới túi còn có máu chảy ra.
Hướng Quỳ híp mắt lại, sau đó cười gằn một tiếng: “Xem ra thu hoạch của
Vương huynh rất tốt.”
Hắn cảm ứng được đồ vật ở bên trong, đều là pháp khí rất đáng giá.
Vương Chính thì lại hàm chứa ý cười, liếc mắt nhìn Hướng Quỳ của Bắc Thiên
môn một chút: “Không phải các hạ cũng vậy sao? Ngươi còn tham hơn ta.”
Sau thắt lưng của Hướng Quỳ cũng có một cái bọc.
Trong túi của Vương Chính chỉ có vài món nhỏ, còn những món pháp khi to lớn
thì đã bị hắn chôn và giấu đi rồi.
Tuy nhiên, pháp khi có lực phản ứng với linh lực, nên chưa chắc đã có thể che
giấu cho đến khi hắn quay lại lấy.
Lần ở Văn gia bảo, Vương Chính chỉ có thể tìm được ba món trong số pháp khí
hắn che giấu.
Hướng Quỳ thì lại thấy buồn cười: “Hướng mỗ xuất thân nghèo khó, không có
tài nguyên để tu hành, bất đắc dĩ mới phải đi nằm vùng. Hôm nay có cơ hội
kiếm chút bổng lộc, thực sự là không đành lòng buông tha.”
Thật ra không chỉ là do bổng lộc.
Trong lòng Hướng Quỳ cũng không muốn thấy Tây Sơn Đường ngã xuống.
Điều này có thể là do Sở Hi Thanh đã được Vô Tướng thần tông coi trọng.
Cái gọi là dưới cây to thì được hưởng bóng râm.
Sau này hắn muốn lẫn vào Vô Tướng thần tông, như vậy Sở sư huynh há không
phải là một cái bắp đùi lớn?
Cũng có thể là do tiền trợ giúp, bây giờ hắn lẫn vào Tây Sơn Đường, ngoài tiền
hỗ trợ của Bắc Thiên môn ra, Tây Sơn Đường cũng cho hắn thêm một trăm
lượng bạc một tháng làm tiền trợ giúp.
Hướng Quỳ cũng không hiểu mình nghĩ thế nào, nói chung là sau khi sương mù
xuất hiện, thì hắn vẫn dùng toàn lực để chém giết.
Lúc này, sắc mặt Hướng Quỳ chuyển thành nghiêm túc: “Mấy chục đạo ánh
sáng đỏ vừa nãy, ngươi có nhìn thấy không? Vương sư đệ, ngươi cảm thấy thế
nào?”
“Còn có thể thấy thế nào? Tây Sơn Đường và Thiết Kỳ Bang đều không đỏ
được, nơi này tàng long ngọa hổ, nước cực kỳ sâu, không để đong đếm.”
Vương Chính lòng thầm nói, bên trong Tây Sơn Đường này, nhất định cất giấu
bí mật cực lớn.
Hắn không có nói nhiều, bởi vì sương mù ở chung quanh càng ngày càng mỏng
manh, gió tây nam thổi càng ngày càng mạnh.
Vương Chính gia tăng tốc độ, rốt cuộc cũng tìm thấy đám thuộc hạ của mình ở
trước khi sương mù tiêu tan.
Mà sau khi sương mù hoàn toàn tiêu tán, Vương Chính lại làm bộ như không có
chuyện gì xảy ra, giả vờ sững sờ.
Hắn phát hiện đàn chữ Loạn của mình đã đột nhập vào trận địa quân địch đến
tận chín trượng!
Phạm vi hai trượng chung quanh, đã không còn một người sống.
Mấu chốt là phía trước bọn họ cũng có một lượng lớn thi thể.
Từ nơi bọn họ đứng cho đến hai mươi trượng về phía trước, đã không có bất kỳ
một người sống nào.
Toàn bộ quận quân Tú Thủy đã bị giết xuyên thành một khe hở rộng tầm năm
trượng.
“Móa!”
Vương Chính vô thức mắng một tiếng, nỗi lòng cũng chìm xuống.
Xem ra trong đàn bọn họ có quá nhiều nhân vật thâm tàng bất lộ, giết quá ác
rồi!
Hướng Quỳ của Bắc Thiên môn cũng cứng đờ, sau đó vô cùng đau đầu mà xoa
huyệt thái dương, lòng thầm nói làm sao để lấp l**m cho qua chuyện này bây
giờ?
Lúc này, trong hai mươi lăm phân đàn của Tây Sơn Đường, đàn chữ Lương là
tinh nhuệ nhất, cũng là đàn do Chu Lương Thần thống lĩnh, bọn họ mới chỉ
đánh được vào sâu không đến ba trượng. Đàn chữ Hi là dũng mãnh nhất, dưới
sự thống lĩnh của Lưu Nhược Hi, mà cũng chỉ đánh tan được hai đội quân tinh
nhuệ của quận quân Tú Thủy mà thôi.
Mà đàn chữ Loạn của bọn họ, dưới tình huống không có đàn chủ dẫn dắt, thế
mà lại đánh vào sâu tận chính trượng, chỉ trong vòng thời gian chưa đến một
khắc, đánh tan toàn bộ kẻ địch ở trước mặt, chuyện này phải giải thích thế nào?
Kế Tiễn Tiễn cũng đã trở về chỗ, nàng cũng nhìn thấy một màn này.
Mày liễu của nàng hơi cau lại.
Cái đám nội quỷ này ra sức như vậy sao? Rốt cuộc là bọn họ nghĩ thế nào?
Cũng đúng lúc này, Kế Tiễn Tiễn nghe thấy vài tiếng ‘cong cong cong cong’ xé
gió.
Nàng ngẩng đầu lên, nhìn về nơi phát ra âm thanh, chỉ thấy trên không là một
mảnh mưa tên tối om om.
Những mưa tên này đến từ góc tây nam.
12.000 tên thợ săn dưới trướng Sở Hi Thanh, đã có gần chín người thừa dịp
sương mù lan tràn, lặng lẽ chạy đến một ngọn núi ở phía tây nam, rồi bày trận
tại đó.
Đây mới là đòn sát thủ để phá địch của Sở Hi Thanh.
Mượn gió tây nam, làm cho tầm bắn và uy lực của cung thủ tăng lên gấp đôi,
dùng để đả kích trận địa quân địch!
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Trước đó không lâu, tại trước quân trận, Hướng Quỳ cũng vội vã chạy về.Vừa rồi, hắn đuổi theo chém một tên võ tu thất phẩm, không cẩn thận liền đuổitheo quá xa, tách ra khỏi thuộc hạ của mình.Ngay khi hắn chạy về được một nửa đường, liền phát hiện một người quen ởbên cạnh mình.“Vương Chính?”Đó chính là Vương Chính của Nam Thiên môn, tên này cũng đang thi triển thânpháp, chạy hết tốc lực.Hướng Quỳ phát hiện trên eo của Vương Chính có thêm một cái túi nhỏ, phíadưới túi còn có máu chảy ra.Hướng Quỳ híp mắt lại, sau đó cười gằn một tiếng: “Xem ra thu hoạch củaVương huynh rất tốt.”Hắn cảm ứng được đồ vật ở bên trong, đều là pháp khí rất đáng giá.Vương Chính thì lại hàm chứa ý cười, liếc mắt nhìn Hướng Quỳ của Bắc Thiênmôn một chút: “Không phải các hạ cũng vậy sao? Ngươi còn tham hơn ta.”Sau thắt lưng của Hướng Quỳ cũng có một cái bọc.Trong túi của Vương Chính chỉ có vài món nhỏ, còn những món pháp khi to lớnthì đã bị hắn chôn và giấu đi rồi.Tuy nhiên, pháp khi có lực phản ứng với linh lực, nên chưa chắc đã có thể chegiấu cho đến khi hắn quay lại lấy.Lần ở Văn gia bảo, Vương Chính chỉ có thể tìm được ba món trong số pháp khíhắn che giấu.Hướng Quỳ thì lại thấy buồn cười: “Hướng mỗ xuất thân nghèo khó, không cótài nguyên để tu hành, bất đắc dĩ mới phải đi nằm vùng. Hôm nay có cơ hộikiếm chút bổng lộc, thực sự là không đành lòng buông tha.”Thật ra không chỉ là do bổng lộc.Trong lòng Hướng Quỳ cũng không muốn thấy Tây Sơn Đường ngã xuống.Điều này có thể là do Sở Hi Thanh đã được Vô Tướng thần tông coi trọng.Cái gọi là dưới cây to thì được hưởng bóng râm.Sau này hắn muốn lẫn vào Vô Tướng thần tông, như vậy Sở sư huynh há khôngphải là một cái bắp đùi lớn?Cũng có thể là do tiền trợ giúp, bây giờ hắn lẫn vào Tây Sơn Đường, ngoài tiềnhỗ trợ của Bắc Thiên môn ra, Tây Sơn Đường cũng cho hắn thêm một trămlượng bạc một tháng làm tiền trợ giúp.Hướng Quỳ cũng không hiểu mình nghĩ thế nào, nói chung là sau khi sương mùxuất hiện, thì hắn vẫn dùng toàn lực để chém giết.Lúc này, sắc mặt Hướng Quỳ chuyển thành nghiêm túc: “Mấy chục đạo ánhsáng đỏ vừa nãy, ngươi có nhìn thấy không? Vương sư đệ, ngươi cảm thấy thếnào?”“Còn có thể thấy thế nào? Tây Sơn Đường và Thiết Kỳ Bang đều không đỏđược, nơi này tàng long ngọa hổ, nước cực kỳ sâu, không để đong đếm.”Vương Chính lòng thầm nói, bên trong Tây Sơn Đường này, nhất định cất giấubí mật cực lớn.Hắn không có nói nhiều, bởi vì sương mù ở chung quanh càng ngày càng mỏngmanh, gió tây nam thổi càng ngày càng mạnh.Vương Chính gia tăng tốc độ, rốt cuộc cũng tìm thấy đám thuộc hạ của mình ởtrước khi sương mù tiêu tan.Mà sau khi sương mù hoàn toàn tiêu tán, Vương Chính lại làm bộ như không cóchuyện gì xảy ra, giả vờ sững sờ.Hắn phát hiện đàn chữ Loạn của mình đã đột nhập vào trận địa quân địch đếntận chín trượng!Phạm vi hai trượng chung quanh, đã không còn một người sống.Mấu chốt là phía trước bọn họ cũng có một lượng lớn thi thể.Từ nơi bọn họ đứng cho đến hai mươi trượng về phía trước, đã không có bất kỳmột người sống nào.Toàn bộ quận quân Tú Thủy đã bị giết xuyên thành một khe hở rộng tầm nămtrượng.“Móa!”Vương Chính vô thức mắng một tiếng, nỗi lòng cũng chìm xuống.Xem ra trong đàn bọn họ có quá nhiều nhân vật thâm tàng bất lộ, giết quá ácrồi!Hướng Quỳ của Bắc Thiên môn cũng cứng đờ, sau đó vô cùng đau đầu mà xoahuyệt thái dương, lòng thầm nói làm sao để lấp l**m cho qua chuyện này bâygiờ?Lúc này, trong hai mươi lăm phân đàn của Tây Sơn Đường, đàn chữ Lương làtinh nhuệ nhất, cũng là đàn do Chu Lương Thần thống lĩnh, bọn họ mới chỉđánh được vào sâu không đến ba trượng. Đàn chữ Hi là dũng mãnh nhất, dướisự thống lĩnh của Lưu Nhược Hi, mà cũng chỉ đánh tan được hai đội quân tinhnhuệ của quận quân Tú Thủy mà thôi.Mà đàn chữ Loạn của bọn họ, dưới tình huống không có đàn chủ dẫn dắt, thếmà lại đánh vào sâu tận chính trượng, chỉ trong vòng thời gian chưa đến mộtkhắc, đánh tan toàn bộ kẻ địch ở trước mặt, chuyện này phải giải thích thế nào?Kế Tiễn Tiễn cũng đã trở về chỗ, nàng cũng nhìn thấy một màn này.Mày liễu của nàng hơi cau lại.Cái đám nội quỷ này ra sức như vậy sao? Rốt cuộc là bọn họ nghĩ thế nào?Cũng đúng lúc này, Kế Tiễn Tiễn nghe thấy vài tiếng ‘cong cong cong cong’ xégió.Nàng ngẩng đầu lên, nhìn về nơi phát ra âm thanh, chỉ thấy trên không là mộtmảnh mưa tên tối om om.Những mưa tên này đến từ góc tây nam.12.000 tên thợ săn dưới trướng Sở Hi Thanh, đã có gần chín người thừa dịpsương mù lan tràn, lặng lẽ chạy đến một ngọn núi ở phía tây nam, rồi bày trậntại đó.Đây mới là đòn sát thủ để phá địch của Sở Hi Thanh.Mượn gió tây nam, làm cho tầm bắn và uy lực của cung thủ tăng lên gấp đôi,dùng để đả kích trận địa quân địch!