Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 699: Thiết Tiếu Sinh (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tuy nhiên, tình huống bết bát nhất đã phát sinh, Thiết Kỳ Bang có hơn bốn trămthuyền lớn, bốn ngàn bang chúng, bốn vạn c* li, uy thế hùng vĩ, che kín trời đất,để cho Thủy sư doanh quận Giang Nam cũng không dám làm bừa.Năm mươi vạn lượng bạc vẫn là quá ít, sau đó chưa chắc đã đủ để bù đắp tổnthất cho Thủy sư doanh quận Giang Nam.Vấn đề là Thập Thất Liên Hoàn Ổ đã đại chiến mấy trận, của cải đã hết sạch. Vịchỉ huy sứ Thủy sư doanh kia lại không nhận giấy nợ.Nhậm Đạo Hành nhìn sắc mặt Ôn Tú Văn, không khỏi âm thầm thở dài: “Ngươilà quân sư, có biện pháp gì không?”“Thuộc hạ vô năng, không có biện pháp gì.” Ôn Tú Văn nhìn về phía trước:“Trước kia, ta cho rằng Thiết Kỳ Bang chỉ có một cái Thiết Cuồng Nhân, hômnay mới biết còn có một cái Thiết Tiếu Sinh, năng lực thủy chiến của người này,tuyệt đối không dưới Thiết Cuồng Nhân.”Cách đánh của Thiết Kỳ Bang là dùng tàu đắm và lửa lớn để ngăn cản thế tấncông của Thập Thất Liên Hoàn Ổ.Bang chúng tinh nhuệ của bọn họ quá ít, thiếu sức chiến đấu chủ chốt, cho nêntuyệt đối không muốn chiến đấu ở trên thuyền, mà chỉ dùng mũi tên để ngăncản địch.Nếu như người của Thập Thất Liên Hoàn Ổ lên thuyền, bọn họ dứt khoát bỏthuyền, quay ngang thuyền lớn, hoặc là dùng lửa lớn để đốt chạy, hoặc là chủđộng đục chìm thuyền, làm cho người của Thập Thất Liên Hoàn Ổ không thểnào xuôi dòng xuống.Thiết Tiếu Sinh lựa chọn chiến trường cũng rất tốt, tốc độ nước ở đoạn sông nàykhá chậm, khiến cho ưu thế xuôi dòng của bọn họ bị giảm mạnh.“Tiếp đó, chỉ có thể chọn người tháo vát để mạnh mẽ đột phá. Cái gọi là bắnngười phải bắn ngựa trước, bắt giặc phải bắt vua trước, chỉ cần có thể trừ khửThiết Tiếu Sinh, Thiết Kỳ Bang sẽ tự thua. Nhưng chuyện này có nguy hiểm rấtlớn . . .”Nhậm Đạo Hành biết ‘nguy hiểm’ mà Ôn Tú Văn đang nói đến là gì.Đối phương có rất nhiều cung nỏ mạnh mẽ, còn có lượng lớn trọng tiễn phùvăn, còn triệu tập một đám đường chủ ngoại đường của Thiết Kỳ Bang, sốlượng cao thủ cũng không kém Thập Thất Liên Hoàn Ổ bao nhiêu.Thiết Tiếu Sinh thì lại ẩn nấp ở sâu trong đội quân, chung quanh có rất nhiềuthuyền lớn bảo vệ, lúc nào cũng sẵn sàng nghênh địch.Nếu như bọn họ muốn mạnh mẽ đột phá, tất phải gặp nguy hiểm rất lớn.“Cứ như vậy đi!”Nhậm Đạo Hành giơ tay lên, ngăn cản lời nói tiếp theo của Ôn Tú Văn.Trên mặt của hắn hiện lên một vệt ý lạnh: “Vẫn là năm mươi vạn lượng bạc,bảo Thủy sư doanh quận Giang Nam điều động một ít cao thủ, ta sẽ đích thândẫn đội đột kích.”Tu vị của Thiết Tiếu Sinh là ngũ phẩm hạ, pháp khí và chiến đồ cũng khôngyếu.Nhưng thiên phú của người này kém hơn Thiết Cuồng Nhân rất nhiều.Nhậm Đạo Hành nghĩ thầm, chỉ cần người dưới trướng có thể tranh thủ cho hắnmột khắc thời gian. . . không! Chỉ cần nửa khắc thời gian. Để cho hắn có thểđơn độc chiến đấu với Thiết Tiếu Sinh, vậy hắn nhất định có thể bắt được ngườinày.. . .Nhậm Đạo Hành làm việc dứt khoát mạnh mẽ, chỉ trong một thời gian ngắnngủi mà đã chọn được bảy mươi ba người, thấp nhất trong đó cũng có tu vị thấtphẩm.Năng lực ăn nói của Ôn Tú Văn cũng vô cùng kiệt xuất.Lần này, Thủy sư doanh quận Giang Nam đáp ứng rất sảng khoái, điều ra tậnsáu mươi hai người từ thất phẩm trở lên.Để Nhậm Đạo Hành vui mừng là, một phó chỉ huy sứ của Thủy sư doanh quậnGiang Nam của nằm trong số đó, người này cũng là một cao thủ cấp độ ngũphẩm hạ.Bọn họ chuẩn bị trong nửa khắc thời gian, sau đó liền nhảy lên từ thuyền lớn,như những con chim ưng bay thẳng về phía hạ du.Bọn họ hoặc là đạp trên mặt sông, hoặc là ngự phong mà đi.Khi những người này đi qua những chiếc thuyền chìm và những chiếc thuyềnđang cháy lớn ở trên sông kia, người của Thiết Kỳ Bang cũng đã cảnh giác. Vôsố những mũi tên đã xuất hiện, lít nha lít nhít.Những người này hoặc là dùng đao kiếm để đón đỡ, hoặc là lẻn vào sâu trongnước, hoặc là gia tăng thân pháp để né tránh.Nhậm Đạo Hành thì bay giữa không trung, trước người hắn có một tầng cươnglực màu xanh lam, dày đến ba tấc.Những mũi tên kia, ban đầu có thể dễ dàng phá cương mà vào. Nhưng khônglâu sau, chúng nó sẽ mất tất cả sức mạnh ở trong tầng cương lực này, rơi vàotrạng thái nỏ mạnh hết đà.Nhậm Đạo Hành hoàn toàn mặc kệ những mũi tên này, chỉ có một số mũi tênphù văn mạnh mẽ thì mới có thể làm hắn phải đón đỡ.Đại đa số lực lượng của hắn đều đang phong tỏa Thiết Tiếu Sinh.Người này đang mặc một thân trọng giáp màu đen, ngồi bệ vệ trên ghế thái sưtại boong thuyền lớn, hay tổng đà của Thiết Kỳ Bang.Làm cho tất cả bang chúng của Thiết Kỳ Bang ở chung quanh, đều có thể nhìnthấy bóng người của hắn.Phía sau lưng Thiết Tiếu Sinh thì là một lá cờ có thêu hai chữ “Thiết Kỳ”, bayphấp phới trên không trung.Mà lúc này, rất nhiều thuyền lớn của Thiết Kỳ Bang đã hỗn loạn tưng bừng

Tuy nhiên, tình huống bết bát nhất đã phát sinh, Thiết Kỳ Bang có hơn bốn trăm

thuyền lớn, bốn ngàn bang chúng, bốn vạn c* li, uy thế hùng vĩ, che kín trời đất,

để cho Thủy sư doanh quận Giang Nam cũng không dám làm bừa.

Năm mươi vạn lượng bạc vẫn là quá ít, sau đó chưa chắc đã đủ để bù đắp tổn

thất cho Thủy sư doanh quận Giang Nam.

Vấn đề là Thập Thất Liên Hoàn Ổ đã đại chiến mấy trận, của cải đã hết sạch. Vị

chỉ huy sứ Thủy sư doanh kia lại không nhận giấy nợ.

Nhậm Đạo Hành nhìn sắc mặt Ôn Tú Văn, không khỏi âm thầm thở dài: “Ngươi

là quân sư, có biện pháp gì không?”

“Thuộc hạ vô năng, không có biện pháp gì.” Ôn Tú Văn nhìn về phía trước:

“Trước kia, ta cho rằng Thiết Kỳ Bang chỉ có một cái Thiết Cuồng Nhân, hôm

nay mới biết còn có một cái Thiết Tiếu Sinh, năng lực thủy chiến của người này,

tuyệt đối không dưới Thiết Cuồng Nhân.”

Cách đánh của Thiết Kỳ Bang là dùng tàu đắm và lửa lớn để ngăn cản thế tấn

công của Thập Thất Liên Hoàn Ổ.

Bang chúng tinh nhuệ của bọn họ quá ít, thiếu sức chiến đấu chủ chốt, cho nên

tuyệt đối không muốn chiến đấu ở trên thuyền, mà chỉ dùng mũi tên để ngăn

cản địch.

Nếu như người của Thập Thất Liên Hoàn Ổ lên thuyền, bọn họ dứt khoát bỏ

thuyền, quay ngang thuyền lớn, hoặc là dùng lửa lớn để đốt chạy, hoặc là chủ

động đục chìm thuyền, làm cho người của Thập Thất Liên Hoàn Ổ không thể

nào xuôi dòng xuống.

Thiết Tiếu Sinh lựa chọn chiến trường cũng rất tốt, tốc độ nước ở đoạn sông này

khá chậm, khiến cho ưu thế xuôi dòng của bọn họ bị giảm mạnh.

“Tiếp đó, chỉ có thể chọn người tháo vát để mạnh mẽ đột phá. Cái gọi là bắn

người phải bắn ngựa trước, bắt giặc phải bắt vua trước, chỉ cần có thể trừ khử

Thiết Tiếu Sinh, Thiết Kỳ Bang sẽ tự thua. Nhưng chuyện này có nguy hiểm rất

lớn . . .”

Nhậm Đạo Hành biết ‘nguy hiểm’ mà Ôn Tú Văn đang nói đến là gì.

Đối phương có rất nhiều cung nỏ mạnh mẽ, còn có lượng lớn trọng tiễn phù

văn, còn triệu tập một đám đường chủ ngoại đường của Thiết Kỳ Bang, số

lượng cao thủ cũng không kém Thập Thất Liên Hoàn Ổ bao nhiêu.

Thiết Tiếu Sinh thì lại ẩn nấp ở sâu trong đội quân, chung quanh có rất nhiều

thuyền lớn bảo vệ, lúc nào cũng sẵn sàng nghênh địch.

Nếu như bọn họ muốn mạnh mẽ đột phá, tất phải gặp nguy hiểm rất lớn.

“Cứ như vậy đi!”

Nhậm Đạo Hành giơ tay lên, ngăn cản lời nói tiếp theo của Ôn Tú Văn.

Trên mặt của hắn hiện lên một vệt ý lạnh: “Vẫn là năm mươi vạn lượng bạc,

bảo Thủy sư doanh quận Giang Nam điều động một ít cao thủ, ta sẽ đích thân

dẫn đội đột kích.”

Tu vị của Thiết Tiếu Sinh là ngũ phẩm hạ, pháp khí và chiến đồ cũng không

yếu.

Nhưng thiên phú của người này kém hơn Thiết Cuồng Nhân rất nhiều.

Nhậm Đạo Hành nghĩ thầm, chỉ cần người dưới trướng có thể tranh thủ cho hắn

một khắc thời gian. . . không! Chỉ cần nửa khắc thời gian. Để cho hắn có thể

đơn độc chiến đấu với Thiết Tiếu Sinh, vậy hắn nhất định có thể bắt được người

này.

. . .

Nhậm Đạo Hành làm việc dứt khoát mạnh mẽ, chỉ trong một thời gian ngắn

ngủi mà đã chọn được bảy mươi ba người, thấp nhất trong đó cũng có tu vị thất

phẩm.

Năng lực ăn nói của Ôn Tú Văn cũng vô cùng kiệt xuất.

Lần này, Thủy sư doanh quận Giang Nam đáp ứng rất sảng khoái, điều ra tận

sáu mươi hai người từ thất phẩm trở lên.

Để Nhậm Đạo Hành vui mừng là, một phó chỉ huy sứ của Thủy sư doanh quận

Giang Nam của nằm trong số đó, người này cũng là một cao thủ cấp độ ngũ

phẩm hạ.

Bọn họ chuẩn bị trong nửa khắc thời gian, sau đó liền nhảy lên từ thuyền lớn,

như những con chim ưng bay thẳng về phía hạ du.

Bọn họ hoặc là đạp trên mặt sông, hoặc là ngự phong mà đi.

Khi những người này đi qua những chiếc thuyền chìm và những chiếc thuyền

đang cháy lớn ở trên sông kia, người của Thiết Kỳ Bang cũng đã cảnh giác. Vô

số những mũi tên đã xuất hiện, lít nha lít nhít.

Những người này hoặc là dùng đao kiếm để đón đỡ, hoặc là lẻn vào sâu trong

nước, hoặc là gia tăng thân pháp để né tránh.

Nhậm Đạo Hành thì bay giữa không trung, trước người hắn có một tầng cương

lực màu xanh lam, dày đến ba tấc.

Những mũi tên kia, ban đầu có thể dễ dàng phá cương mà vào. Nhưng không

lâu sau, chúng nó sẽ mất tất cả sức mạnh ở trong tầng cương lực này, rơi vào

trạng thái nỏ mạnh hết đà.

Nhậm Đạo Hành hoàn toàn mặc kệ những mũi tên này, chỉ có một số mũi tên

phù văn mạnh mẽ thì mới có thể làm hắn phải đón đỡ.

Đại đa số lực lượng của hắn đều đang phong tỏa Thiết Tiếu Sinh.

Người này đang mặc một thân trọng giáp màu đen, ngồi bệ vệ trên ghế thái sư

tại boong thuyền lớn, hay tổng đà của Thiết Kỳ Bang.

Làm cho tất cả bang chúng của Thiết Kỳ Bang ở chung quanh, đều có thể nhìn

thấy bóng người của hắn.

Phía sau lưng Thiết Tiếu Sinh thì là một lá cờ có thêu hai chữ “Thiết Kỳ”, bay

phấp phới trên không trung.

Mà lúc này, rất nhiều thuyền lớn của Thiết Kỳ Bang đã hỗn loạn tưng bừng

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tuy nhiên, tình huống bết bát nhất đã phát sinh, Thiết Kỳ Bang có hơn bốn trămthuyền lớn, bốn ngàn bang chúng, bốn vạn c* li, uy thế hùng vĩ, che kín trời đất,để cho Thủy sư doanh quận Giang Nam cũng không dám làm bừa.Năm mươi vạn lượng bạc vẫn là quá ít, sau đó chưa chắc đã đủ để bù đắp tổnthất cho Thủy sư doanh quận Giang Nam.Vấn đề là Thập Thất Liên Hoàn Ổ đã đại chiến mấy trận, của cải đã hết sạch. Vịchỉ huy sứ Thủy sư doanh kia lại không nhận giấy nợ.Nhậm Đạo Hành nhìn sắc mặt Ôn Tú Văn, không khỏi âm thầm thở dài: “Ngươilà quân sư, có biện pháp gì không?”“Thuộc hạ vô năng, không có biện pháp gì.” Ôn Tú Văn nhìn về phía trước:“Trước kia, ta cho rằng Thiết Kỳ Bang chỉ có một cái Thiết Cuồng Nhân, hômnay mới biết còn có một cái Thiết Tiếu Sinh, năng lực thủy chiến của người này,tuyệt đối không dưới Thiết Cuồng Nhân.”Cách đánh của Thiết Kỳ Bang là dùng tàu đắm và lửa lớn để ngăn cản thế tấncông của Thập Thất Liên Hoàn Ổ.Bang chúng tinh nhuệ của bọn họ quá ít, thiếu sức chiến đấu chủ chốt, cho nêntuyệt đối không muốn chiến đấu ở trên thuyền, mà chỉ dùng mũi tên để ngăncản địch.Nếu như người của Thập Thất Liên Hoàn Ổ lên thuyền, bọn họ dứt khoát bỏthuyền, quay ngang thuyền lớn, hoặc là dùng lửa lớn để đốt chạy, hoặc là chủđộng đục chìm thuyền, làm cho người của Thập Thất Liên Hoàn Ổ không thểnào xuôi dòng xuống.Thiết Tiếu Sinh lựa chọn chiến trường cũng rất tốt, tốc độ nước ở đoạn sông nàykhá chậm, khiến cho ưu thế xuôi dòng của bọn họ bị giảm mạnh.“Tiếp đó, chỉ có thể chọn người tháo vát để mạnh mẽ đột phá. Cái gọi là bắnngười phải bắn ngựa trước, bắt giặc phải bắt vua trước, chỉ cần có thể trừ khửThiết Tiếu Sinh, Thiết Kỳ Bang sẽ tự thua. Nhưng chuyện này có nguy hiểm rấtlớn . . .”Nhậm Đạo Hành biết ‘nguy hiểm’ mà Ôn Tú Văn đang nói đến là gì.Đối phương có rất nhiều cung nỏ mạnh mẽ, còn có lượng lớn trọng tiễn phùvăn, còn triệu tập một đám đường chủ ngoại đường của Thiết Kỳ Bang, sốlượng cao thủ cũng không kém Thập Thất Liên Hoàn Ổ bao nhiêu.Thiết Tiếu Sinh thì lại ẩn nấp ở sâu trong đội quân, chung quanh có rất nhiềuthuyền lớn bảo vệ, lúc nào cũng sẵn sàng nghênh địch.Nếu như bọn họ muốn mạnh mẽ đột phá, tất phải gặp nguy hiểm rất lớn.“Cứ như vậy đi!”Nhậm Đạo Hành giơ tay lên, ngăn cản lời nói tiếp theo của Ôn Tú Văn.Trên mặt của hắn hiện lên một vệt ý lạnh: “Vẫn là năm mươi vạn lượng bạc,bảo Thủy sư doanh quận Giang Nam điều động một ít cao thủ, ta sẽ đích thândẫn đội đột kích.”Tu vị của Thiết Tiếu Sinh là ngũ phẩm hạ, pháp khí và chiến đồ cũng khôngyếu.Nhưng thiên phú của người này kém hơn Thiết Cuồng Nhân rất nhiều.Nhậm Đạo Hành nghĩ thầm, chỉ cần người dưới trướng có thể tranh thủ cho hắnmột khắc thời gian. . . không! Chỉ cần nửa khắc thời gian. Để cho hắn có thểđơn độc chiến đấu với Thiết Tiếu Sinh, vậy hắn nhất định có thể bắt được ngườinày.. . .Nhậm Đạo Hành làm việc dứt khoát mạnh mẽ, chỉ trong một thời gian ngắnngủi mà đã chọn được bảy mươi ba người, thấp nhất trong đó cũng có tu vị thấtphẩm.Năng lực ăn nói của Ôn Tú Văn cũng vô cùng kiệt xuất.Lần này, Thủy sư doanh quận Giang Nam đáp ứng rất sảng khoái, điều ra tậnsáu mươi hai người từ thất phẩm trở lên.Để Nhậm Đạo Hành vui mừng là, một phó chỉ huy sứ của Thủy sư doanh quậnGiang Nam của nằm trong số đó, người này cũng là một cao thủ cấp độ ngũphẩm hạ.Bọn họ chuẩn bị trong nửa khắc thời gian, sau đó liền nhảy lên từ thuyền lớn,như những con chim ưng bay thẳng về phía hạ du.Bọn họ hoặc là đạp trên mặt sông, hoặc là ngự phong mà đi.Khi những người này đi qua những chiếc thuyền chìm và những chiếc thuyềnđang cháy lớn ở trên sông kia, người của Thiết Kỳ Bang cũng đã cảnh giác. Vôsố những mũi tên đã xuất hiện, lít nha lít nhít.Những người này hoặc là dùng đao kiếm để đón đỡ, hoặc là lẻn vào sâu trongnước, hoặc là gia tăng thân pháp để né tránh.Nhậm Đạo Hành thì bay giữa không trung, trước người hắn có một tầng cươnglực màu xanh lam, dày đến ba tấc.Những mũi tên kia, ban đầu có thể dễ dàng phá cương mà vào. Nhưng khônglâu sau, chúng nó sẽ mất tất cả sức mạnh ở trong tầng cương lực này, rơi vàotrạng thái nỏ mạnh hết đà.Nhậm Đạo Hành hoàn toàn mặc kệ những mũi tên này, chỉ có một số mũi tênphù văn mạnh mẽ thì mới có thể làm hắn phải đón đỡ.Đại đa số lực lượng của hắn đều đang phong tỏa Thiết Tiếu Sinh.Người này đang mặc một thân trọng giáp màu đen, ngồi bệ vệ trên ghế thái sưtại boong thuyền lớn, hay tổng đà của Thiết Kỳ Bang.Làm cho tất cả bang chúng của Thiết Kỳ Bang ở chung quanh, đều có thể nhìnthấy bóng người của hắn.Phía sau lưng Thiết Tiếu Sinh thì là một lá cờ có thêu hai chữ “Thiết Kỳ”, bayphấp phới trên không trung.Mà lúc này, rất nhiều thuyền lớn của Thiết Kỳ Bang đã hỗn loạn tưng bừng

Chương 699: Thiết Tiếu Sinh (2)