Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 706: Cái cuốc sắc bén (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Còn về phần Ma Chiến lâu ở trong miệng người này, đây là một trong năm đạima tông nhất phẩm đương đại, tôn phụng chính là ba vị Ma thần cổ đại, BinhThần – Lê Tham, Chiến Thần – Táng Thiên, Quân Thần – Tử Vũ.Vì vậy, tất cả người của Ma Chiến lâu, đều là kẻ cuồng chiến tranh.Bọn họ cảm thấy rất hứng thú với nội chiến và cả ngoại chiến.Một ít kẻ điên cuồng, còn thích chế tạo các loại chiến sự trên thế gian, dùng đểlấy lòng ba vị Ma thần.Sở Hi Thanh tuy ngẫm một lát, cũng không từ chối ngay: “Mời Chung tiên sinhđể lại một viên Càn Khôn phi kiếm.”Hắn còn không có ý định tạo phản.Nhưng nếu như thật sự bị ép đến đường cùng, không thể không làm, thì Sở HiThanh sẽ không do dự.Nam tử thanh tú nghe vậy liền nở nụ cười, hắn phất tay áo một cái, một viênCàn Khôn phi kiếm liền bay đến trước người Sở Hi Thanh.“Cái Càn Khôn phi kiếm này có thể liên hệ với một trưởng lão của Ma Chiếnlâu. Nếu như Thiếu kỳ chủ hạ quyết tâm, có thể dùng kiếm này để tìm hắn.Thiếu kỳ chủ thiên phú cực cao, dù không thể tiến vào Vô Tướng thần tông,cũng có thể dựa vào thiên phú huyết mạch Táng Thiên của ngươi để kiếm mộtvị trí tại Ma Chiến lâu.”Nam tử thanh tú nói xong liền dẫn bộ khôi lỗi Kim Cương kia đi xuống boongthuyền.Thần thái của hắn ung dung tự tin, khá là tiêu sái.Tuy nhiên, bộ khôi lỗi Kim Cương kia vừa mới đi xuống dưới boong thuyền,liền bắt đầu bốc khói xanh.Sắc mặt của nam tử thanh tú nhất thời đen xì, vô cùng lúng túng.Hắn không thể không gia tăng tốc độ, vội vã mang bộ khôi lỗi Kim Cương bốckhói này đi.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, may mà mình không mua, bằng không thì thua thiệt lớnrồi.Lúc này, ánh mắt của hắn lại chuyển về phía một vị khách khác.Đây là một thiếu niên tầm mười sáu tuổi.Mũi của hắn rất to, gần như chiếm cứ một phần năm gương mặt. Một thân dathịt lại trắng bệch, nhìn qua giống như một người chết.Đó là Thi Cẩu – Lệ Mãng Sơn, là thiếu niên anh kiệt từng tiến vào bí cảnh cửuphẩm ở Lâm Hải với hắn.Sau lưng thiếu niên còn có một ‘người’ đang đứng thẳng. Trên mặt của hắn dánmột tấm bùa, đứng thẳng tại chỗ, toàn thân có thi sát quanh quẩn, da thịt cònxanh trắng hơn cả Lệ Mãng Sơn đến mấy phần.Sở Hi Thanh hơi nhướng mày kiếm lên: “Mãn Sơn, ngươi có mang thứ ta muốnđến không?”“Mang đến!”Sắc mặt Lệ Mãng Sơn nghiêm nghị, gật đầu một cái.Hắn lấy một cái bình ngọc từ tay áo ra, còn có một cái phù ấn, một pháp khí cóhình dạng như khay tròn.“Trong bình là một giọt “Chân thần huyết’, giá trị mười vạn lượng bạc, có thểđể cho thiên phú của con sát thi Hà La Ngư kia của ngươi tăng lên đến Vươnggiai, tương đương với cấp thiên kiêu của Nhân tộc chúng ta.”“Phù ân là Khống Thần Ấn, giá trị năm vạn lượng bạc, có thể để ngươi khốngchế sát thi Hà La Ngư mạnh hơn. Sau khi ngươi cho nó ăn Chân thần huyết, nósẽ không chống cự ngươi trồng thứ này vào. Pháp khí này là Thủy Kinh Bàn,giá trị ba vạn lượng bạc. Là pháp khí mà chúng ta chuyên môn làm cho sát thi,có thể cường hóa tất cả thần thông hệ thủy của nó.”Lệ Mãng Sơn nói đến chỗ này, hơi cau mày, rồi hơi chần chờ: “Sở huynh, ThầnCơ môn và Ma Chiến lâu là cá mè một lứa, chỉ sợ thiên hạ không loạn! Đươngkim thiên tử Kiến Nguyên đế đăng cơ đến nay, vẫn luôn mở rộng đất đai, chămlo việc nước, là một vị vua hiếm thấy. Mà thiên hạ ngày nay vẫn tính là tháibình, tuy rằng bách tính khốn khổ, nhưng vẫn còn có thể sống được.”Sở Hi Thanh hơi gật đầu, đây cũng chính là nguyên nhân mà hắn không muốntrực tiếp dựng cờ tạo phản.Một là thực lực không đủ, hai là chiến tranh tàn phá sẽ tai họa bách tính, ba làkhông có trụ cột. . .Đây chỉ là lựa chọn khi đến đường cùng.Tuy nhiên, dù Sở Hi Thanh có không muốn thế nào đi nữa, thì hắn cũng sẽkhông bỏ qua cái tuyển hạng này.Hắn không phải kiêu hùng ‘thà rằng ta phụ người trong thiên hạ, cũng không đểngười trong thiên hạ phụ ta’, nhưng chắc chắn sẽ không bó tay chờ chết.“Lệ huynh yên tâm, ta có chừng mực.”Sở Hi Thanh thu ba món đồ kia của Lệ Mãng Sơn vào trong tay.Sau đó, hắn đi đến cửa sổ bên mạn tàu, đổ ‘Chân thần huyết’ trong bình ngọcxuống dưới.Chân thần huyết khác với Tiên Thần Chi Huyết.Tiên Thần Chi Huyết là máu được luyện từ tinh huyết của hậu duệ cự thần.Chân thần huyết thì lại lấy trực tiếp từ cự thần.Nếu như dùng Chân thần huyết để luyện chế đan dược chữa thương, đủ đểlượng chân nguyên của Sở Vân Vân khôi phục mười hai phần vạn.Tuy nhiên, giá cả của loại đan dược chữa thương này còn đắt hơn Chân thầnhuyết đến mấy lần.Sát thi Hà La Ngư ẩn núp ở dưới nước kia liền nuốt giọt Chân thần huyết nàyvào, sau đó thì lại hưng phấn đến phát điên. Mười cái xúc tu vặn vẹo và baymúa kịch liệt, tạo thành từng làn sóng trên mặt sông.Quả nhiên là con sát thi này không chống cự chuyện Sở Hi Thanh trồng KhốngThần Ấn vào trong cơ thể mình. Cũng mặc kệ Sở Hi Thanh đào một lỗ ở trênđầu của mình, khảm cái phù ấn này vào trong cơ thể mình
Còn về phần Ma Chiến lâu ở trong miệng người này, đây là một trong năm đại
ma tông nhất phẩm đương đại, tôn phụng chính là ba vị Ma thần cổ đại, Binh
Thần – Lê Tham, Chiến Thần – Táng Thiên, Quân Thần – Tử Vũ.
Vì vậy, tất cả người của Ma Chiến lâu, đều là kẻ cuồng chiến tranh.
Bọn họ cảm thấy rất hứng thú với nội chiến và cả ngoại chiến.
Một ít kẻ điên cuồng, còn thích chế tạo các loại chiến sự trên thế gian, dùng để
lấy lòng ba vị Ma thần.
Sở Hi Thanh tuy ngẫm một lát, cũng không từ chối ngay: “Mời Chung tiên sinh
để lại một viên Càn Khôn phi kiếm.”
Hắn còn không có ý định tạo phản.
Nhưng nếu như thật sự bị ép đến đường cùng, không thể không làm, thì Sở Hi
Thanh sẽ không do dự.
Nam tử thanh tú nghe vậy liền nở nụ cười, hắn phất tay áo một cái, một viên
Càn Khôn phi kiếm liền bay đến trước người Sở Hi Thanh.
“Cái Càn Khôn phi kiếm này có thể liên hệ với một trưởng lão của Ma Chiến
lâu. Nếu như Thiếu kỳ chủ hạ quyết tâm, có thể dùng kiếm này để tìm hắn.
Thiếu kỳ chủ thiên phú cực cao, dù không thể tiến vào Vô Tướng thần tông,
cũng có thể dựa vào thiên phú huyết mạch Táng Thiên của ngươi để kiếm một
vị trí tại Ma Chiến lâu.”
Nam tử thanh tú nói xong liền dẫn bộ khôi lỗi Kim Cương kia đi xuống boong
thuyền.
Thần thái của hắn ung dung tự tin, khá là tiêu sái.
Tuy nhiên, bộ khôi lỗi Kim Cương kia vừa mới đi xuống dưới boong thuyền,
liền bắt đầu bốc khói xanh.
Sắc mặt của nam tử thanh tú nhất thời đen xì, vô cùng lúng túng.
Hắn không thể không gia tăng tốc độ, vội vã mang bộ khôi lỗi Kim Cương bốc
khói này đi.
Sở Hi Thanh nghĩ thầm, may mà mình không mua, bằng không thì thua thiệt lớn
rồi.
Lúc này, ánh mắt của hắn lại chuyển về phía một vị khách khác.
Đây là một thiếu niên tầm mười sáu tuổi.
Mũi của hắn rất to, gần như chiếm cứ một phần năm gương mặt. Một thân da
thịt lại trắng bệch, nhìn qua giống như một người chết.
Đó là Thi Cẩu – Lệ Mãng Sơn, là thiếu niên anh kiệt từng tiến vào bí cảnh cửu
phẩm ở Lâm Hải với hắn.
Sau lưng thiếu niên còn có một ‘người’ đang đứng thẳng. Trên mặt của hắn dán
một tấm bùa, đứng thẳng tại chỗ, toàn thân có thi sát quanh quẩn, da thịt còn
xanh trắng hơn cả Lệ Mãng Sơn đến mấy phần.
Sở Hi Thanh hơi nhướng mày kiếm lên: “Mãn Sơn, ngươi có mang thứ ta muốn
đến không?”
“Mang đến!”
Sắc mặt Lệ Mãng Sơn nghiêm nghị, gật đầu một cái.
Hắn lấy một cái bình ngọc từ tay áo ra, còn có một cái phù ấn, một pháp khí có
hình dạng như khay tròn.
“Trong bình là một giọt “Chân thần huyết’, giá trị mười vạn lượng bạc, có thể
để cho thiên phú của con sát thi Hà La Ngư kia của ngươi tăng lên đến Vương
giai, tương đương với cấp thiên kiêu của Nhân tộc chúng ta.”
“Phù ân là Khống Thần Ấn, giá trị năm vạn lượng bạc, có thể để ngươi khống
chế sát thi Hà La Ngư mạnh hơn. Sau khi ngươi cho nó ăn Chân thần huyết, nó
sẽ không chống cự ngươi trồng thứ này vào. Pháp khí này là Thủy Kinh Bàn,
giá trị ba vạn lượng bạc. Là pháp khí mà chúng ta chuyên môn làm cho sát thi,
có thể cường hóa tất cả thần thông hệ thủy của nó.”
Lệ Mãng Sơn nói đến chỗ này, hơi cau mày, rồi hơi chần chờ: “Sở huynh, Thần
Cơ môn và Ma Chiến lâu là cá mè một lứa, chỉ sợ thiên hạ không loạn! Đương
kim thiên tử Kiến Nguyên đế đăng cơ đến nay, vẫn luôn mở rộng đất đai, chăm
lo việc nước, là một vị vua hiếm thấy. Mà thiên hạ ngày nay vẫn tính là thái
bình, tuy rằng bách tính khốn khổ, nhưng vẫn còn có thể sống được.”
Sở Hi Thanh hơi gật đầu, đây cũng chính là nguyên nhân mà hắn không muốn
trực tiếp dựng cờ tạo phản.
Một là thực lực không đủ, hai là chiến tranh tàn phá sẽ tai họa bách tính, ba là
không có trụ cột. . .
Đây chỉ là lựa chọn khi đến đường cùng.
Tuy nhiên, dù Sở Hi Thanh có không muốn thế nào đi nữa, thì hắn cũng sẽ
không bỏ qua cái tuyển hạng này.
Hắn không phải kiêu hùng ‘thà rằng ta phụ người trong thiên hạ, cũng không để
người trong thiên hạ phụ ta’, nhưng chắc chắn sẽ không bó tay chờ chết.
“Lệ huynh yên tâm, ta có chừng mực.”
Sở Hi Thanh thu ba món đồ kia của Lệ Mãng Sơn vào trong tay.
Sau đó, hắn đi đến cửa sổ bên mạn tàu, đổ ‘Chân thần huyết’ trong bình ngọc
xuống dưới.
Chân thần huyết khác với Tiên Thần Chi Huyết.
Tiên Thần Chi Huyết là máu được luyện từ tinh huyết của hậu duệ cự thần.
Chân thần huyết thì lại lấy trực tiếp từ cự thần.
Nếu như dùng Chân thần huyết để luyện chế đan dược chữa thương, đủ để
lượng chân nguyên của Sở Vân Vân khôi phục mười hai phần vạn.
Tuy nhiên, giá cả của loại đan dược chữa thương này còn đắt hơn Chân thần
huyết đến mấy lần.
Sát thi Hà La Ngư ẩn núp ở dưới nước kia liền nuốt giọt Chân thần huyết này
vào, sau đó thì lại hưng phấn đến phát điên. Mười cái xúc tu vặn vẹo và bay
múa kịch liệt, tạo thành từng làn sóng trên mặt sông.
Quả nhiên là con sát thi này không chống cự chuyện Sở Hi Thanh trồng Khống
Thần Ấn vào trong cơ thể mình. Cũng mặc kệ Sở Hi Thanh đào một lỗ ở trên
đầu của mình, khảm cái phù ấn này vào trong cơ thể mình
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Còn về phần Ma Chiến lâu ở trong miệng người này, đây là một trong năm đạima tông nhất phẩm đương đại, tôn phụng chính là ba vị Ma thần cổ đại, BinhThần – Lê Tham, Chiến Thần – Táng Thiên, Quân Thần – Tử Vũ.Vì vậy, tất cả người của Ma Chiến lâu, đều là kẻ cuồng chiến tranh.Bọn họ cảm thấy rất hứng thú với nội chiến và cả ngoại chiến.Một ít kẻ điên cuồng, còn thích chế tạo các loại chiến sự trên thế gian, dùng đểlấy lòng ba vị Ma thần.Sở Hi Thanh tuy ngẫm một lát, cũng không từ chối ngay: “Mời Chung tiên sinhđể lại một viên Càn Khôn phi kiếm.”Hắn còn không có ý định tạo phản.Nhưng nếu như thật sự bị ép đến đường cùng, không thể không làm, thì Sở HiThanh sẽ không do dự.Nam tử thanh tú nghe vậy liền nở nụ cười, hắn phất tay áo một cái, một viênCàn Khôn phi kiếm liền bay đến trước người Sở Hi Thanh.“Cái Càn Khôn phi kiếm này có thể liên hệ với một trưởng lão của Ma Chiếnlâu. Nếu như Thiếu kỳ chủ hạ quyết tâm, có thể dùng kiếm này để tìm hắn.Thiếu kỳ chủ thiên phú cực cao, dù không thể tiến vào Vô Tướng thần tông,cũng có thể dựa vào thiên phú huyết mạch Táng Thiên của ngươi để kiếm mộtvị trí tại Ma Chiến lâu.”Nam tử thanh tú nói xong liền dẫn bộ khôi lỗi Kim Cương kia đi xuống boongthuyền.Thần thái của hắn ung dung tự tin, khá là tiêu sái.Tuy nhiên, bộ khôi lỗi Kim Cương kia vừa mới đi xuống dưới boong thuyền,liền bắt đầu bốc khói xanh.Sắc mặt của nam tử thanh tú nhất thời đen xì, vô cùng lúng túng.Hắn không thể không gia tăng tốc độ, vội vã mang bộ khôi lỗi Kim Cương bốckhói này đi.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, may mà mình không mua, bằng không thì thua thiệt lớnrồi.Lúc này, ánh mắt của hắn lại chuyển về phía một vị khách khác.Đây là một thiếu niên tầm mười sáu tuổi.Mũi của hắn rất to, gần như chiếm cứ một phần năm gương mặt. Một thân dathịt lại trắng bệch, nhìn qua giống như một người chết.Đó là Thi Cẩu – Lệ Mãng Sơn, là thiếu niên anh kiệt từng tiến vào bí cảnh cửuphẩm ở Lâm Hải với hắn.Sau lưng thiếu niên còn có một ‘người’ đang đứng thẳng. Trên mặt của hắn dánmột tấm bùa, đứng thẳng tại chỗ, toàn thân có thi sát quanh quẩn, da thịt cònxanh trắng hơn cả Lệ Mãng Sơn đến mấy phần.Sở Hi Thanh hơi nhướng mày kiếm lên: “Mãn Sơn, ngươi có mang thứ ta muốnđến không?”“Mang đến!”Sắc mặt Lệ Mãng Sơn nghiêm nghị, gật đầu một cái.Hắn lấy một cái bình ngọc từ tay áo ra, còn có một cái phù ấn, một pháp khí cóhình dạng như khay tròn.“Trong bình là một giọt “Chân thần huyết’, giá trị mười vạn lượng bạc, có thểđể cho thiên phú của con sát thi Hà La Ngư kia của ngươi tăng lên đến Vươnggiai, tương đương với cấp thiên kiêu của Nhân tộc chúng ta.”“Phù ân là Khống Thần Ấn, giá trị năm vạn lượng bạc, có thể để ngươi khốngchế sát thi Hà La Ngư mạnh hơn. Sau khi ngươi cho nó ăn Chân thần huyết, nósẽ không chống cự ngươi trồng thứ này vào. Pháp khí này là Thủy Kinh Bàn,giá trị ba vạn lượng bạc. Là pháp khí mà chúng ta chuyên môn làm cho sát thi,có thể cường hóa tất cả thần thông hệ thủy của nó.”Lệ Mãng Sơn nói đến chỗ này, hơi cau mày, rồi hơi chần chờ: “Sở huynh, ThầnCơ môn và Ma Chiến lâu là cá mè một lứa, chỉ sợ thiên hạ không loạn! Đươngkim thiên tử Kiến Nguyên đế đăng cơ đến nay, vẫn luôn mở rộng đất đai, chămlo việc nước, là một vị vua hiếm thấy. Mà thiên hạ ngày nay vẫn tính là tháibình, tuy rằng bách tính khốn khổ, nhưng vẫn còn có thể sống được.”Sở Hi Thanh hơi gật đầu, đây cũng chính là nguyên nhân mà hắn không muốntrực tiếp dựng cờ tạo phản.Một là thực lực không đủ, hai là chiến tranh tàn phá sẽ tai họa bách tính, ba làkhông có trụ cột. . .Đây chỉ là lựa chọn khi đến đường cùng.Tuy nhiên, dù Sở Hi Thanh có không muốn thế nào đi nữa, thì hắn cũng sẽkhông bỏ qua cái tuyển hạng này.Hắn không phải kiêu hùng ‘thà rằng ta phụ người trong thiên hạ, cũng không đểngười trong thiên hạ phụ ta’, nhưng chắc chắn sẽ không bó tay chờ chết.“Lệ huynh yên tâm, ta có chừng mực.”Sở Hi Thanh thu ba món đồ kia của Lệ Mãng Sơn vào trong tay.Sau đó, hắn đi đến cửa sổ bên mạn tàu, đổ ‘Chân thần huyết’ trong bình ngọcxuống dưới.Chân thần huyết khác với Tiên Thần Chi Huyết.Tiên Thần Chi Huyết là máu được luyện từ tinh huyết của hậu duệ cự thần.Chân thần huyết thì lại lấy trực tiếp từ cự thần.Nếu như dùng Chân thần huyết để luyện chế đan dược chữa thương, đủ đểlượng chân nguyên của Sở Vân Vân khôi phục mười hai phần vạn.Tuy nhiên, giá cả của loại đan dược chữa thương này còn đắt hơn Chân thầnhuyết đến mấy lần.Sát thi Hà La Ngư ẩn núp ở dưới nước kia liền nuốt giọt Chân thần huyết nàyvào, sau đó thì lại hưng phấn đến phát điên. Mười cái xúc tu vặn vẹo và baymúa kịch liệt, tạo thành từng làn sóng trên mặt sông.Quả nhiên là con sát thi này không chống cự chuyện Sở Hi Thanh trồng KhốngThần Ấn vào trong cơ thể mình. Cũng mặc kệ Sở Hi Thanh đào một lỗ ở trênđầu của mình, khảm cái phù ấn này vào trong cơ thể mình