Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 737: Hung tàn
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sau khi g**t ch*t Huyết Vũ Kiếm – Ngự Xích Dương, Sở Hi Thanh chỉ dừng lạitầm mười lăm cái hô hấp, sau đó tiếp tục cấp tốc chạy về phía hồ Thái Tử ở phíabắc.Hắn và Bạch Tiểu Chiêu chỉ quét dọn chiến trường một cách qua loa.Bạch Tiểu Chiêu phụ trách thổi tan, phá hủy và dọn dẹp tất cả dấu vết trên chiếntrường, đập nát tất cả ống tiêm Thần Tiên Kiếp. Sở Hi Thanh thì lại tập trungthu thập pháp khí.Chủ yếu là thu thập các pháp khí loại nhỏ như đồ trang sức, không chỉ đáng tiềnmà thể tích nhỏ, trọng lượng nhẹ, sẽ không ảnh hưởng đến tốc độ thân pháp củahắn.Những thứ có thể tích lớn như áo giáo và binh khí, đều không nằm trong cânnhắc của Sở Hi Thanh.Hắn chỉ cầm một thanh Nhạn linh đao để làm đồ dự bị, cùng với kiếm củaHuyết Vũ Kiếm – Ngự Xích Dương.Nhạn linh đao là pháp khí lục phẩm hạ, có thể thay thế Tốn Phong Chấn Lôiđao.Thanh Tốn Phong Chấn Lôi đao này rất rắn chắc và kiên cố, trình độ kiên cốcủa nó có thể so với đại đa số binh khí cấp ngũ phẩm, nhưng khi Sở Hi Thanhgiao thủ với mấy người Ngự Xích Dương, cây đao này vẫn bị nứt vài chỗ, xuấthiện vài lỗ hổng nhỏ.Lỗ hổng không lớn, mài một chút là có thể sử dụng.Nhưng Sở Hi Thanh lại không thể không đề phòng, chuẩn bị một thanh đao làmdự bị.Thật ra hắn có hai thanh đao dự bị, nhưng chuyện lần này xảy ra quá bất ngờ,hắn không kịp mang đi.Huyết Vũ Kiếm là một thanh kiếm cấp độ ngũ phẩm hạ, mấu chốt là vật nàykhông phải pháp khí tà đạo.Dưới trướng của Sở Hi Thanh không có ai dùng loại kiếm tinh xảo này, hắnchuẩn bị bán thứ này đi, sẽ kiếm được một khoản kha khá.Thật ra trên người của mấy kẻ này còn có không ít đan dược, bạc và ngân phiếu.Nhưng Sở Hi Thanh cũng không lục soát.Xử lý những thứ này cũng khá phiền phức, đặc biệt là những ngân phiếu ký tên.Muốn dùng ngân phiếu ký tên để ép các cửa hàng bạc và tiền trang ngoan ngoãnphun tiền ra, quả thực là còn khó hơn lên trời.Mà ngay khi Sở Hi Thanh tiếp tục chạy nhanh về phía bắc, hắn mang theo sắcmặt đầy vui mừng, lấy tay làm đao, bắt đầu khoa tay trong không trung.Vừa rồi, khi giao thủ với Huyết Vũ Kiếm – Ngự Xích Dương, Sở Hi Thanh lạicó một cảm ngộ mới với một chiêu Hư Đường Huyền Kính này, làm cho ý võcủa hắn càng hòa hợp hơn.Tuy nhiên, điều làm Sở Hi Thanh vui mừng chính là, một đao Hư Đường HuyềnKính này được Nhai Tí đao ý tầng mười một ảnh hưởng, lại sinh ra vài phầnThiên đạo chi vận.Uy lực mạnh mẽ, không hề thấp hơn cực chiêu.Nửa khắc thời gian sau, đã nhìn thấy hồ Thái Tử ở phía xa xa.Sở Hi Thanh híp mắt lại, sắc mặt lạnh lùng như băng.Bởi vì có bốn người đang đứng ở bên bờ hồ.Bọn họ có tướng mạo và hình thể khác nhau, hoặc là cao to khỏe mạnh, ngườinhư tháp sắt. hoặc là thấp bé thon gầy, tựa như khỉ già.Nhưng đều không ngoại lệ, tất cả đều mặc trang phục bộ khoái của Lục phiếnmôn.Sở Hi Thanh cũng không đổi phương hướng, tốc độ cũng không hề giảm lấymột chút.Toàn thân hắn trượt sát mặt đất, tựa như quỷ mị, lại giống như một đoàn sươngkhói.Sở Hi Thanh vẫn chạy nhanh đến bờ hồ, khoảng cách bốn tên bộ đầu của Lụcphiến môn chỉ còn hơi mươi trượng, lúc này hắn mới dừng bước.“Nham Ưng thần bộ - Triệu Thất Gia?”Sở Hi Thanh nhìn vị lão giả đứng ở nơi trung ương của bốn người.Mày kiếm của hắn giương lên, lời nói hàm chứa bất ngờ: “Các hạ là Tổng bộđầu của Lâm Hải, vì sao lại nhảy vào vũng nước đục của quận Tú Thủy chúngta?”Ngày xưa, hắn còn được Chu gia ở Lâm Hải dẫn tiến, từng gặp mặt vị Tổng bộđầu này một lần.Thậm chí Sở Hi Thanh còn nhận ra ba người còn lại, Quỷ Thủ – Kham TrungThạch, Thiết Đao – Lạc Tường, Bạch Viên Kiếm – Yến Liễu. Tất cả đều là bộđầu có tiếng ở Lâm Hải, bọn họ đã từng uống rượu với nhau.Triệu Thất Gia tầm sáu mươi tuổi, mái tóc xám trắng, hai hàng lông mày dàyđặc, mũi như ưng.Vị này cụp mắt xuống, sắc mặt nghiêm nghị: “Án sát sứ ty Đông Châu có lệnh,Lục phiến môn Đông Châu cần không tiếc bất cứ giá nào, mau chóng bắt giữngươi. Tại hạ phụng mệnh mà đến, lùng bắt Sở thiếu kỳ chủ về quy án.”Đôi tay hắn hơi cong lại, tựa như vuốt ưng, mạnh mẽ và cứng cáp, móng tay thìlại sáng loáng tựa như lưỡi đao: “Ta khuyên Sở thiếu kỳ chủ không nên chốngcự! Nể tình chúng ta từng quen biết, lão phu nhất định sẽ dùng toàn lực, bảo vệngươi an toàn khi ở trong ngục. Bằng không thì lão phu sẽ không nhận ngươi,đôi ‘ưng trảo’ này của lão phu cũng không nhận ra Sở thiếu kỳ chủ.”Sở Hi Thanh thấy buồn cười, tiếp tục cất bước về phía bốn người phía trước:“Vậy ta cũng khuyên các ngươi, tốt nhất là tránh ra cho ta, đừng bỏ mạng vìchuyện không liên quan đến các ngươi. Đao của Sở mỗ cũng không biết nóichuyện tình cảm đâu.”
Sau khi g**t ch*t Huyết Vũ Kiếm – Ngự Xích Dương, Sở Hi Thanh chỉ dừng lại
tầm mười lăm cái hô hấp, sau đó tiếp tục cấp tốc chạy về phía hồ Thái Tử ở phía
bắc.
Hắn và Bạch Tiểu Chiêu chỉ quét dọn chiến trường một cách qua loa.
Bạch Tiểu Chiêu phụ trách thổi tan, phá hủy và dọn dẹp tất cả dấu vết trên chiến
trường, đập nát tất cả ống tiêm Thần Tiên Kiếp. Sở Hi Thanh thì lại tập trung
thu thập pháp khí.
Chủ yếu là thu thập các pháp khí loại nhỏ như đồ trang sức, không chỉ đáng tiền
mà thể tích nhỏ, trọng lượng nhẹ, sẽ không ảnh hưởng đến tốc độ thân pháp của
hắn.
Những thứ có thể tích lớn như áo giáo và binh khí, đều không nằm trong cân
nhắc của Sở Hi Thanh.
Hắn chỉ cầm một thanh Nhạn linh đao để làm đồ dự bị, cùng với kiếm của
Huyết Vũ Kiếm – Ngự Xích Dương.
Nhạn linh đao là pháp khí lục phẩm hạ, có thể thay thế Tốn Phong Chấn Lôi
đao.
Thanh Tốn Phong Chấn Lôi đao này rất rắn chắc và kiên cố, trình độ kiên cố
của nó có thể so với đại đa số binh khí cấp ngũ phẩm, nhưng khi Sở Hi Thanh
giao thủ với mấy người Ngự Xích Dương, cây đao này vẫn bị nứt vài chỗ, xuất
hiện vài lỗ hổng nhỏ.
Lỗ hổng không lớn, mài một chút là có thể sử dụng.
Nhưng Sở Hi Thanh lại không thể không đề phòng, chuẩn bị một thanh đao làm
dự bị.
Thật ra hắn có hai thanh đao dự bị, nhưng chuyện lần này xảy ra quá bất ngờ,
hắn không kịp mang đi.
Huyết Vũ Kiếm là một thanh kiếm cấp độ ngũ phẩm hạ, mấu chốt là vật này
không phải pháp khí tà đạo.
Dưới trướng của Sở Hi Thanh không có ai dùng loại kiếm tinh xảo này, hắn
chuẩn bị bán thứ này đi, sẽ kiếm được một khoản kha khá.
Thật ra trên người của mấy kẻ này còn có không ít đan dược, bạc và ngân phiếu.
Nhưng Sở Hi Thanh cũng không lục soát.
Xử lý những thứ này cũng khá phiền phức, đặc biệt là những ngân phiếu ký tên.
Muốn dùng ngân phiếu ký tên để ép các cửa hàng bạc và tiền trang ngoan ngoãn
phun tiền ra, quả thực là còn khó hơn lên trời.
Mà ngay khi Sở Hi Thanh tiếp tục chạy nhanh về phía bắc, hắn mang theo sắc
mặt đầy vui mừng, lấy tay làm đao, bắt đầu khoa tay trong không trung.
Vừa rồi, khi giao thủ với Huyết Vũ Kiếm – Ngự Xích Dương, Sở Hi Thanh lại
có một cảm ngộ mới với một chiêu Hư Đường Huyền Kính này, làm cho ý võ
của hắn càng hòa hợp hơn.
Tuy nhiên, điều làm Sở Hi Thanh vui mừng chính là, một đao Hư Đường Huyền
Kính này được Nhai Tí đao ý tầng mười một ảnh hưởng, lại sinh ra vài phần
Thiên đạo chi vận.
Uy lực mạnh mẽ, không hề thấp hơn cực chiêu.
Nửa khắc thời gian sau, đã nhìn thấy hồ Thái Tử ở phía xa xa.
Sở Hi Thanh híp mắt lại, sắc mặt lạnh lùng như băng.
Bởi vì có bốn người đang đứng ở bên bờ hồ.
Bọn họ có tướng mạo và hình thể khác nhau, hoặc là cao to khỏe mạnh, người
như tháp sắt. hoặc là thấp bé thon gầy, tựa như khỉ già.
Nhưng đều không ngoại lệ, tất cả đều mặc trang phục bộ khoái của Lục phiến
môn.
Sở Hi Thanh cũng không đổi phương hướng, tốc độ cũng không hề giảm lấy
một chút.
Toàn thân hắn trượt sát mặt đất, tựa như quỷ mị, lại giống như một đoàn sương
khói.
Sở Hi Thanh vẫn chạy nhanh đến bờ hồ, khoảng cách bốn tên bộ đầu của Lục
phiến môn chỉ còn hơi mươi trượng, lúc này hắn mới dừng bước.
“Nham Ưng thần bộ - Triệu Thất Gia?”
Sở Hi Thanh nhìn vị lão giả đứng ở nơi trung ương của bốn người.
Mày kiếm của hắn giương lên, lời nói hàm chứa bất ngờ: “Các hạ là Tổng bộ
đầu của Lâm Hải, vì sao lại nhảy vào vũng nước đục của quận Tú Thủy chúng
ta?”
Ngày xưa, hắn còn được Chu gia ở Lâm Hải dẫn tiến, từng gặp mặt vị Tổng bộ
đầu này một lần.
Thậm chí Sở Hi Thanh còn nhận ra ba người còn lại, Quỷ Thủ – Kham Trung
Thạch, Thiết Đao – Lạc Tường, Bạch Viên Kiếm – Yến Liễu. Tất cả đều là bộ
đầu có tiếng ở Lâm Hải, bọn họ đã từng uống rượu với nhau.
Triệu Thất Gia tầm sáu mươi tuổi, mái tóc xám trắng, hai hàng lông mày dày
đặc, mũi như ưng.
Vị này cụp mắt xuống, sắc mặt nghiêm nghị: “Án sát sứ ty Đông Châu có lệnh,
Lục phiến môn Đông Châu cần không tiếc bất cứ giá nào, mau chóng bắt giữ
ngươi. Tại hạ phụng mệnh mà đến, lùng bắt Sở thiếu kỳ chủ về quy án.”
Đôi tay hắn hơi cong lại, tựa như vuốt ưng, mạnh mẽ và cứng cáp, móng tay thì
lại sáng loáng tựa như lưỡi đao: “Ta khuyên Sở thiếu kỳ chủ không nên chống
cự! Nể tình chúng ta từng quen biết, lão phu nhất định sẽ dùng toàn lực, bảo vệ
ngươi an toàn khi ở trong ngục. Bằng không thì lão phu sẽ không nhận ngươi,
đôi ‘ưng trảo’ này của lão phu cũng không nhận ra Sở thiếu kỳ chủ.”
Sở Hi Thanh thấy buồn cười, tiếp tục cất bước về phía bốn người phía trước:
“Vậy ta cũng khuyên các ngươi, tốt nhất là tránh ra cho ta, đừng bỏ mạng vì
chuyện không liên quan đến các ngươi. Đao của Sở mỗ cũng không biết nói
chuyện tình cảm đâu.”
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sau khi g**t ch*t Huyết Vũ Kiếm – Ngự Xích Dương, Sở Hi Thanh chỉ dừng lạitầm mười lăm cái hô hấp, sau đó tiếp tục cấp tốc chạy về phía hồ Thái Tử ở phíabắc.Hắn và Bạch Tiểu Chiêu chỉ quét dọn chiến trường một cách qua loa.Bạch Tiểu Chiêu phụ trách thổi tan, phá hủy và dọn dẹp tất cả dấu vết trên chiếntrường, đập nát tất cả ống tiêm Thần Tiên Kiếp. Sở Hi Thanh thì lại tập trungthu thập pháp khí.Chủ yếu là thu thập các pháp khí loại nhỏ như đồ trang sức, không chỉ đáng tiềnmà thể tích nhỏ, trọng lượng nhẹ, sẽ không ảnh hưởng đến tốc độ thân pháp củahắn.Những thứ có thể tích lớn như áo giáo và binh khí, đều không nằm trong cânnhắc của Sở Hi Thanh.Hắn chỉ cầm một thanh Nhạn linh đao để làm đồ dự bị, cùng với kiếm củaHuyết Vũ Kiếm – Ngự Xích Dương.Nhạn linh đao là pháp khí lục phẩm hạ, có thể thay thế Tốn Phong Chấn Lôiđao.Thanh Tốn Phong Chấn Lôi đao này rất rắn chắc và kiên cố, trình độ kiên cốcủa nó có thể so với đại đa số binh khí cấp ngũ phẩm, nhưng khi Sở Hi Thanhgiao thủ với mấy người Ngự Xích Dương, cây đao này vẫn bị nứt vài chỗ, xuấthiện vài lỗ hổng nhỏ.Lỗ hổng không lớn, mài một chút là có thể sử dụng.Nhưng Sở Hi Thanh lại không thể không đề phòng, chuẩn bị một thanh đao làmdự bị.Thật ra hắn có hai thanh đao dự bị, nhưng chuyện lần này xảy ra quá bất ngờ,hắn không kịp mang đi.Huyết Vũ Kiếm là một thanh kiếm cấp độ ngũ phẩm hạ, mấu chốt là vật nàykhông phải pháp khí tà đạo.Dưới trướng của Sở Hi Thanh không có ai dùng loại kiếm tinh xảo này, hắnchuẩn bị bán thứ này đi, sẽ kiếm được một khoản kha khá.Thật ra trên người của mấy kẻ này còn có không ít đan dược, bạc và ngân phiếu.Nhưng Sở Hi Thanh cũng không lục soát.Xử lý những thứ này cũng khá phiền phức, đặc biệt là những ngân phiếu ký tên.Muốn dùng ngân phiếu ký tên để ép các cửa hàng bạc và tiền trang ngoan ngoãnphun tiền ra, quả thực là còn khó hơn lên trời.Mà ngay khi Sở Hi Thanh tiếp tục chạy nhanh về phía bắc, hắn mang theo sắcmặt đầy vui mừng, lấy tay làm đao, bắt đầu khoa tay trong không trung.Vừa rồi, khi giao thủ với Huyết Vũ Kiếm – Ngự Xích Dương, Sở Hi Thanh lạicó một cảm ngộ mới với một chiêu Hư Đường Huyền Kính này, làm cho ý võcủa hắn càng hòa hợp hơn.Tuy nhiên, điều làm Sở Hi Thanh vui mừng chính là, một đao Hư Đường HuyềnKính này được Nhai Tí đao ý tầng mười một ảnh hưởng, lại sinh ra vài phầnThiên đạo chi vận.Uy lực mạnh mẽ, không hề thấp hơn cực chiêu.Nửa khắc thời gian sau, đã nhìn thấy hồ Thái Tử ở phía xa xa.Sở Hi Thanh híp mắt lại, sắc mặt lạnh lùng như băng.Bởi vì có bốn người đang đứng ở bên bờ hồ.Bọn họ có tướng mạo và hình thể khác nhau, hoặc là cao to khỏe mạnh, ngườinhư tháp sắt. hoặc là thấp bé thon gầy, tựa như khỉ già.Nhưng đều không ngoại lệ, tất cả đều mặc trang phục bộ khoái của Lục phiếnmôn.Sở Hi Thanh cũng không đổi phương hướng, tốc độ cũng không hề giảm lấymột chút.Toàn thân hắn trượt sát mặt đất, tựa như quỷ mị, lại giống như một đoàn sươngkhói.Sở Hi Thanh vẫn chạy nhanh đến bờ hồ, khoảng cách bốn tên bộ đầu của Lụcphiến môn chỉ còn hơi mươi trượng, lúc này hắn mới dừng bước.“Nham Ưng thần bộ - Triệu Thất Gia?”Sở Hi Thanh nhìn vị lão giả đứng ở nơi trung ương của bốn người.Mày kiếm của hắn giương lên, lời nói hàm chứa bất ngờ: “Các hạ là Tổng bộđầu của Lâm Hải, vì sao lại nhảy vào vũng nước đục của quận Tú Thủy chúngta?”Ngày xưa, hắn còn được Chu gia ở Lâm Hải dẫn tiến, từng gặp mặt vị Tổng bộđầu này một lần.Thậm chí Sở Hi Thanh còn nhận ra ba người còn lại, Quỷ Thủ – Kham TrungThạch, Thiết Đao – Lạc Tường, Bạch Viên Kiếm – Yến Liễu. Tất cả đều là bộđầu có tiếng ở Lâm Hải, bọn họ đã từng uống rượu với nhau.Triệu Thất Gia tầm sáu mươi tuổi, mái tóc xám trắng, hai hàng lông mày dàyđặc, mũi như ưng.Vị này cụp mắt xuống, sắc mặt nghiêm nghị: “Án sát sứ ty Đông Châu có lệnh,Lục phiến môn Đông Châu cần không tiếc bất cứ giá nào, mau chóng bắt giữngươi. Tại hạ phụng mệnh mà đến, lùng bắt Sở thiếu kỳ chủ về quy án.”Đôi tay hắn hơi cong lại, tựa như vuốt ưng, mạnh mẽ và cứng cáp, móng tay thìlại sáng loáng tựa như lưỡi đao: “Ta khuyên Sở thiếu kỳ chủ không nên chốngcự! Nể tình chúng ta từng quen biết, lão phu nhất định sẽ dùng toàn lực, bảo vệngươi an toàn khi ở trong ngục. Bằng không thì lão phu sẽ không nhận ngươi,đôi ‘ưng trảo’ này của lão phu cũng không nhận ra Sở thiếu kỳ chủ.”Sở Hi Thanh thấy buồn cười, tiếp tục cất bước về phía bốn người phía trước:“Vậy ta cũng khuyên các ngươi, tốt nhất là tránh ra cho ta, đừng bỏ mạng vìchuyện không liên quan đến các ngươi. Đao của Sở mỗ cũng không biết nóichuyện tình cảm đâu.”