Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 742: Hung tàn (6)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Huyết Phong Kiếm – Lý Đạo Quy cũng cảm thấy đau đầu: “Ta sẽ cố gắng kiếmtrọng nỗ Cửu Liên Tinh, nhưng ta nghe nói Cửu Liên Tinh trên thị trường bâygiờ, đã bị Thiết Kỳ Bang mua hết sạch, có lẽ là không còn sót lại bao nhiêu.”Hắn là địa đầu xà ở đâu, việc này chỉ có thể do hắn đi xử lý.Sau đó, vẻ mặt Lý Đạo Quy lại sầu khổ: “Vấn đề là sau khi tạo thành tổ đội nhưvậy, chúng ta căn bản là không thể khóa chặt những con đường kia, người củaHuyết Bức sơn chúng ta không đủ.”Huống hồ, Sở Hi Thanh một đường đi lên phía bắc, đã bỏ đại đa số người trongbọn họ ở phía sau.“Không chặn nổi, dù sao cũng tốt hơn là toàn quân bị diệt ở dưới đao của hắn.Phân tán người ra, chỉ có thể bị hắn tiêu diệt từng bộ phận.”Sắc mặt Yêu Tiễn – Nhạc Văn bình tĩnh, hơi lắc đầu nói: “Cho người đi thươnglượng với đám sát thủ và bộ đầu kia, để bọn họ hỗ trợ. Lần này Thái thủ quậnTú Thủy đã bỏ một cái giá cực lớn, có người nói Lục phiến môn Đông Châugần như đã dốc toàn lực, còn có hơn bốn mươi vị sát thủ kim bài ngũ phẩm lụcphẩm cũng chạy đến đây, ngoài ra còn có rất nhiều người đang chạy về phía bênnày nữa. Tuy nhiên, nếu chúng ta còn tiếp tục tự chiến đấu riêng như vậy, thìchúng ta không chặn được đâu.”Nhưng đúng lúc này, Nhạc Văn nhìn thấy một con Huyết bức (rơi máu) laoxuống từ trên không trung.Sau khi con Huyết bức này lao xuống, liền treo ngược ở trên cây, nhắm mắt ngủluôn. Có điều, trước trán của nó lại ngưng tụ ra một hồn ảnh hình người to bằngđầu ngón tay.“Có một tin xấu, Nham Ưng thần bộ - Triệu Thất Gia đã chết! Ba tên thuộc hạcủa hắn cũng chết dưới tay của Sở Hi Thanh và con Ngũ vĩ bạch điêu kia. Toànbộ quá trình chiến đấu, hẳn là không quá năm mươi cái hô hấp.”Mấy người ở đây đều chấn động.Nham Ưng thần bộ - Triệu Thất Gia, tuy rằng người này không phải ngũ phẩmcấp bậc Thiên trụ hay Siêu thiên trụ gì, nhưng cũng là một kẻ rất mạnh trongcấp ngũ phẩm, hơn nữa còn có kinh nghiệm phong phú.Người này liên thủ với ba tên thuộc hạ của hắn, còn mạnh mẽ hơn đám ngườiHuyết Vũ Kiếm – Ngự Xích Dương nhiều lắm.Sắc mặt Yêu Tiễn – Nhạc Văn không khỏi ngưng trọng, hắn nhìn thuật sư củaHuyết Bức sơn mượn con Huyết bức để hóa hình kia: “Con Huyết bức này cóthể ghi nhớ mùi máu của Sở Hi Thanh không?”“Bọn họ cũng không bị thương, thì lấy đâu ra mùi?”Vị thuật sư kia cười nhẹ một tiếng, sau đó khẽ ồ một tiếng, giọng nói ngưngtrọng: “Phiền phức rồi, sư đệ Đại Lỗi của các ngươi đã bị người đánh chết! Bịmột quyền đánh chết. Hai cao thủ thần bí kia quả thực là quá đáng sợ, còn đángsợ hơn cả Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ Yên Thành và Diệp Tri Thu nữa, đếnbây giờ, bọn họ đã giết bảy tên sát thủ và đệ tử của Huyết Bức sơn rồi. Tất cảđều là lạc đàn rồi bị g**t ch*t, không ai có thể sống quá một hiệp dưới tay bọnhọ.”Trái tim của Yêu Tiễn – Nhạc Văn không khỏi co lại.Sư đệ Đại Lỗi của hắn, còn được xưng là Hỏa Diễm Đao, là một cao thủ có thểsánh vai với Nham Ưng thần bộ - Triệu Thất Gia.Cũng là đệ tử Huyết Bức sơn chạy đến đây cứu viện, giờ cũng bị một quyềnđấm chết rồi?Nhiệm vụ lần này, không chỉ vướng tay vướng chân, mà còn vô cùng nguyhiểm!Thật sự không biết hai cao thủ thần bí kia có thân phận gì, vì sao lại hung tànnhư vậy?Yêu Tiễn – Nhạc Văn không biết chính là, Kế Tiễn Tiễn bây giờ đang che mặtđứng ở bên ven hồ, nhìn nam tử mặc áo đen, eo đeo hai thanh kiếm tinh xảo.Kế Tiễn Tiễn nhìn bức đồ đằng song phượng quấn quýt ở trên cổ người này, mắthiện lên một tia lăng lệ: “Ngươi là sát thủ kim bài của Sát Sinh lâu, SongPhượng Đao – Khang Minh?”Vẻ mặt Song Phượng Đao – Khang Minh ngưng trọng, hai tay đè kiếm bên eo,nhìn Kế Tiễn Tiễn với vẻ cảnh giác: “Tại hạ đi không đổi tên, ngồi không đổihọ! Nếu ngươi đã nhận ra đồ đằng song phượng này của ta, há có thể không biếtthân phận của ta! Như vậy các hạ là ai? Cản đường của ta là muốn làm gì?”Kế Tiễn Tiễn lại hơi cau mày liễu: “Là ngươi thì tốt rồi, ta sợ giết nhầm ngườithôi.”Khang Minh nghe thấy một chữ ‘giết’, liền cảm nhận được võ ý cuồng bạo từtrên người đối phương, ép thẳng về phía hắn như núi lớn.Vẻ mặt hắn trở nên nghiêm túc, rút kiếm ra trước.Nhưng mà Khang Minh lại phát hiện kiếm của mình lại chậm chạp giống nhưốc sên, thần niệm của mình ở trước mặt võ ý của người này lại nhỏ bé giốngnhư giun dế.Một cái chớp mắt tiếp theo, thân thể của hắn bỗng nổ ầm ầm, hóa thành máutươi và mưa bụi!Kế Tiễn Tiễn dùng một quyền đánh chết Song Phượng Đao – Khang Minh, sauđó cũng không dừng lại, mà tiếp tục chạy về một phía khác.Lúc này, thần niệm của nàng đã khóa chặt một vị ngũ phẩm khác!Ánh mắt của Kế Tiễn Tiễn thì lại hiện lên một vệt lạnh lẽo như băng.Nàng sẽ để cho đám sát thủ đang chạy về đây giống như những con kền kền kiabiết, hai trăm vạn lượng bạc của Sát Sinh lâu, không dễ cầm như vậy!
Huyết Phong Kiếm – Lý Đạo Quy cũng cảm thấy đau đầu: “Ta sẽ cố gắng kiếm
trọng nỗ Cửu Liên Tinh, nhưng ta nghe nói Cửu Liên Tinh trên thị trường bây
giờ, đã bị Thiết Kỳ Bang mua hết sạch, có lẽ là không còn sót lại bao nhiêu.”
Hắn là địa đầu xà ở đâu, việc này chỉ có thể do hắn đi xử lý.
Sau đó, vẻ mặt Lý Đạo Quy lại sầu khổ: “Vấn đề là sau khi tạo thành tổ đội như
vậy, chúng ta căn bản là không thể khóa chặt những con đường kia, người của
Huyết Bức sơn chúng ta không đủ.”
Huống hồ, Sở Hi Thanh một đường đi lên phía bắc, đã bỏ đại đa số người trong
bọn họ ở phía sau.
“Không chặn nổi, dù sao cũng tốt hơn là toàn quân bị diệt ở dưới đao của hắn.
Phân tán người ra, chỉ có thể bị hắn tiêu diệt từng bộ phận.”
Sắc mặt Yêu Tiễn – Nhạc Văn bình tĩnh, hơi lắc đầu nói: “Cho người đi thương
lượng với đám sát thủ và bộ đầu kia, để bọn họ hỗ trợ. Lần này Thái thủ quận
Tú Thủy đã bỏ một cái giá cực lớn, có người nói Lục phiến môn Đông Châu
gần như đã dốc toàn lực, còn có hơn bốn mươi vị sát thủ kim bài ngũ phẩm lục
phẩm cũng chạy đến đây, ngoài ra còn có rất nhiều người đang chạy về phía bên
này nữa. Tuy nhiên, nếu chúng ta còn tiếp tục tự chiến đấu riêng như vậy, thì
chúng ta không chặn được đâu.”
Nhưng đúng lúc này, Nhạc Văn nhìn thấy một con Huyết bức (rơi máu) lao
xuống từ trên không trung.
Sau khi con Huyết bức này lao xuống, liền treo ngược ở trên cây, nhắm mắt ngủ
luôn. Có điều, trước trán của nó lại ngưng tụ ra một hồn ảnh hình người to bằng
đầu ngón tay.
“Có một tin xấu, Nham Ưng thần bộ - Triệu Thất Gia đã chết! Ba tên thuộc hạ
của hắn cũng chết dưới tay của Sở Hi Thanh và con Ngũ vĩ bạch điêu kia. Toàn
bộ quá trình chiến đấu, hẳn là không quá năm mươi cái hô hấp.”
Mấy người ở đây đều chấn động.
Nham Ưng thần bộ - Triệu Thất Gia, tuy rằng người này không phải ngũ phẩm
cấp bậc Thiên trụ hay Siêu thiên trụ gì, nhưng cũng là một kẻ rất mạnh trong
cấp ngũ phẩm, hơn nữa còn có kinh nghiệm phong phú.
Người này liên thủ với ba tên thuộc hạ của hắn, còn mạnh mẽ hơn đám người
Huyết Vũ Kiếm – Ngự Xích Dương nhiều lắm.
Sắc mặt Yêu Tiễn – Nhạc Văn không khỏi ngưng trọng, hắn nhìn thuật sư của
Huyết Bức sơn mượn con Huyết bức để hóa hình kia: “Con Huyết bức này có
thể ghi nhớ mùi máu của Sở Hi Thanh không?”
“Bọn họ cũng không bị thương, thì lấy đâu ra mùi?”
Vị thuật sư kia cười nhẹ một tiếng, sau đó khẽ ồ một tiếng, giọng nói ngưng
trọng: “Phiền phức rồi, sư đệ Đại Lỗi của các ngươi đã bị người đánh chết! Bị
một quyền đánh chết. Hai cao thủ thần bí kia quả thực là quá đáng sợ, còn đáng
sợ hơn cả Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ Yên Thành và Diệp Tri Thu nữa, đến
bây giờ, bọn họ đã giết bảy tên sát thủ và đệ tử của Huyết Bức sơn rồi. Tất cả
đều là lạc đàn rồi bị g**t ch*t, không ai có thể sống quá một hiệp dưới tay bọn
họ.”
Trái tim của Yêu Tiễn – Nhạc Văn không khỏi co lại.
Sư đệ Đại Lỗi của hắn, còn được xưng là Hỏa Diễm Đao, là một cao thủ có thể
sánh vai với Nham Ưng thần bộ - Triệu Thất Gia.
Cũng là đệ tử Huyết Bức sơn chạy đến đây cứu viện, giờ cũng bị một quyền
đấm chết rồi?
Nhiệm vụ lần này, không chỉ vướng tay vướng chân, mà còn vô cùng nguy
hiểm!
Thật sự không biết hai cao thủ thần bí kia có thân phận gì, vì sao lại hung tàn
như vậy?
Yêu Tiễn – Nhạc Văn không biết chính là, Kế Tiễn Tiễn bây giờ đang che mặt
đứng ở bên ven hồ, nhìn nam tử mặc áo đen, eo đeo hai thanh kiếm tinh xảo.
Kế Tiễn Tiễn nhìn bức đồ đằng song phượng quấn quýt ở trên cổ người này, mắt
hiện lên một tia lăng lệ: “Ngươi là sát thủ kim bài của Sát Sinh lâu, Song
Phượng Đao – Khang Minh?”
Vẻ mặt Song Phượng Đao – Khang Minh ngưng trọng, hai tay đè kiếm bên eo,
nhìn Kế Tiễn Tiễn với vẻ cảnh giác: “Tại hạ đi không đổi tên, ngồi không đổi
họ! Nếu ngươi đã nhận ra đồ đằng song phượng này của ta, há có thể không biết
thân phận của ta! Như vậy các hạ là ai? Cản đường của ta là muốn làm gì?”
Kế Tiễn Tiễn lại hơi cau mày liễu: “Là ngươi thì tốt rồi, ta sợ giết nhầm người
thôi.”
Khang Minh nghe thấy một chữ ‘giết’, liền cảm nhận được võ ý cuồng bạo từ
trên người đối phương, ép thẳng về phía hắn như núi lớn.
Vẻ mặt hắn trở nên nghiêm túc, rút kiếm ra trước.
Nhưng mà Khang Minh lại phát hiện kiếm của mình lại chậm chạp giống như
ốc sên, thần niệm của mình ở trước mặt võ ý của người này lại nhỏ bé giống
như giun dế.
Một cái chớp mắt tiếp theo, thân thể của hắn bỗng nổ ầm ầm, hóa thành máu
tươi và mưa bụi!
Kế Tiễn Tiễn dùng một quyền đánh chết Song Phượng Đao – Khang Minh, sau
đó cũng không dừng lại, mà tiếp tục chạy về một phía khác.
Lúc này, thần niệm của nàng đã khóa chặt một vị ngũ phẩm khác!
Ánh mắt của Kế Tiễn Tiễn thì lại hiện lên một vệt lạnh lẽo như băng.
Nàng sẽ để cho đám sát thủ đang chạy về đây giống như những con kền kền kia
biết, hai trăm vạn lượng bạc của Sát Sinh lâu, không dễ cầm như vậy!
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Huyết Phong Kiếm – Lý Đạo Quy cũng cảm thấy đau đầu: “Ta sẽ cố gắng kiếmtrọng nỗ Cửu Liên Tinh, nhưng ta nghe nói Cửu Liên Tinh trên thị trường bâygiờ, đã bị Thiết Kỳ Bang mua hết sạch, có lẽ là không còn sót lại bao nhiêu.”Hắn là địa đầu xà ở đâu, việc này chỉ có thể do hắn đi xử lý.Sau đó, vẻ mặt Lý Đạo Quy lại sầu khổ: “Vấn đề là sau khi tạo thành tổ đội nhưvậy, chúng ta căn bản là không thể khóa chặt những con đường kia, người củaHuyết Bức sơn chúng ta không đủ.”Huống hồ, Sở Hi Thanh một đường đi lên phía bắc, đã bỏ đại đa số người trongbọn họ ở phía sau.“Không chặn nổi, dù sao cũng tốt hơn là toàn quân bị diệt ở dưới đao của hắn.Phân tán người ra, chỉ có thể bị hắn tiêu diệt từng bộ phận.”Sắc mặt Yêu Tiễn – Nhạc Văn bình tĩnh, hơi lắc đầu nói: “Cho người đi thươnglượng với đám sát thủ và bộ đầu kia, để bọn họ hỗ trợ. Lần này Thái thủ quậnTú Thủy đã bỏ một cái giá cực lớn, có người nói Lục phiến môn Đông Châugần như đã dốc toàn lực, còn có hơn bốn mươi vị sát thủ kim bài ngũ phẩm lụcphẩm cũng chạy đến đây, ngoài ra còn có rất nhiều người đang chạy về phía bênnày nữa. Tuy nhiên, nếu chúng ta còn tiếp tục tự chiến đấu riêng như vậy, thìchúng ta không chặn được đâu.”Nhưng đúng lúc này, Nhạc Văn nhìn thấy một con Huyết bức (rơi máu) laoxuống từ trên không trung.Sau khi con Huyết bức này lao xuống, liền treo ngược ở trên cây, nhắm mắt ngủluôn. Có điều, trước trán của nó lại ngưng tụ ra một hồn ảnh hình người to bằngđầu ngón tay.“Có một tin xấu, Nham Ưng thần bộ - Triệu Thất Gia đã chết! Ba tên thuộc hạcủa hắn cũng chết dưới tay của Sở Hi Thanh và con Ngũ vĩ bạch điêu kia. Toànbộ quá trình chiến đấu, hẳn là không quá năm mươi cái hô hấp.”Mấy người ở đây đều chấn động.Nham Ưng thần bộ - Triệu Thất Gia, tuy rằng người này không phải ngũ phẩmcấp bậc Thiên trụ hay Siêu thiên trụ gì, nhưng cũng là một kẻ rất mạnh trongcấp ngũ phẩm, hơn nữa còn có kinh nghiệm phong phú.Người này liên thủ với ba tên thuộc hạ của hắn, còn mạnh mẽ hơn đám ngườiHuyết Vũ Kiếm – Ngự Xích Dương nhiều lắm.Sắc mặt Yêu Tiễn – Nhạc Văn không khỏi ngưng trọng, hắn nhìn thuật sư củaHuyết Bức sơn mượn con Huyết bức để hóa hình kia: “Con Huyết bức này cóthể ghi nhớ mùi máu của Sở Hi Thanh không?”“Bọn họ cũng không bị thương, thì lấy đâu ra mùi?”Vị thuật sư kia cười nhẹ một tiếng, sau đó khẽ ồ một tiếng, giọng nói ngưngtrọng: “Phiền phức rồi, sư đệ Đại Lỗi của các ngươi đã bị người đánh chết! Bịmột quyền đánh chết. Hai cao thủ thần bí kia quả thực là quá đáng sợ, còn đángsợ hơn cả Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ Yên Thành và Diệp Tri Thu nữa, đếnbây giờ, bọn họ đã giết bảy tên sát thủ và đệ tử của Huyết Bức sơn rồi. Tất cảđều là lạc đàn rồi bị g**t ch*t, không ai có thể sống quá một hiệp dưới tay bọnhọ.”Trái tim của Yêu Tiễn – Nhạc Văn không khỏi co lại.Sư đệ Đại Lỗi của hắn, còn được xưng là Hỏa Diễm Đao, là một cao thủ có thểsánh vai với Nham Ưng thần bộ - Triệu Thất Gia.Cũng là đệ tử Huyết Bức sơn chạy đến đây cứu viện, giờ cũng bị một quyềnđấm chết rồi?Nhiệm vụ lần này, không chỉ vướng tay vướng chân, mà còn vô cùng nguyhiểm!Thật sự không biết hai cao thủ thần bí kia có thân phận gì, vì sao lại hung tànnhư vậy?Yêu Tiễn – Nhạc Văn không biết chính là, Kế Tiễn Tiễn bây giờ đang che mặtđứng ở bên ven hồ, nhìn nam tử mặc áo đen, eo đeo hai thanh kiếm tinh xảo.Kế Tiễn Tiễn nhìn bức đồ đằng song phượng quấn quýt ở trên cổ người này, mắthiện lên một tia lăng lệ: “Ngươi là sát thủ kim bài của Sát Sinh lâu, SongPhượng Đao – Khang Minh?”Vẻ mặt Song Phượng Đao – Khang Minh ngưng trọng, hai tay đè kiếm bên eo,nhìn Kế Tiễn Tiễn với vẻ cảnh giác: “Tại hạ đi không đổi tên, ngồi không đổihọ! Nếu ngươi đã nhận ra đồ đằng song phượng này của ta, há có thể không biếtthân phận của ta! Như vậy các hạ là ai? Cản đường của ta là muốn làm gì?”Kế Tiễn Tiễn lại hơi cau mày liễu: “Là ngươi thì tốt rồi, ta sợ giết nhầm ngườithôi.”Khang Minh nghe thấy một chữ ‘giết’, liền cảm nhận được võ ý cuồng bạo từtrên người đối phương, ép thẳng về phía hắn như núi lớn.Vẻ mặt hắn trở nên nghiêm túc, rút kiếm ra trước.Nhưng mà Khang Minh lại phát hiện kiếm của mình lại chậm chạp giống nhưốc sên, thần niệm của mình ở trước mặt võ ý của người này lại nhỏ bé giốngnhư giun dế.Một cái chớp mắt tiếp theo, thân thể của hắn bỗng nổ ầm ầm, hóa thành máutươi và mưa bụi!Kế Tiễn Tiễn dùng một quyền đánh chết Song Phượng Đao – Khang Minh, sauđó cũng không dừng lại, mà tiếp tục chạy về một phía khác.Lúc này, thần niệm của nàng đã khóa chặt một vị ngũ phẩm khác!Ánh mắt của Kế Tiễn Tiễn thì lại hiện lên một vệt lạnh lẽo như băng.Nàng sẽ để cho đám sát thủ đang chạy về đây giống như những con kền kền kiabiết, hai trăm vạn lượng bạc của Sát Sinh lâu, không dễ cầm như vậy!