Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 745: Đồ tang (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tổng đốc Vương Thăng cau mày, khóe môi hiện lên một nụ cười khổ.Sao hắn lại không biết mình nên quyết đoán chứ.Nhưng cái quyết đoán này thật sự là không dễ.Sau lưng Thái thú Tư Không Thiện là hoạn quan trong cung, sẽ không mặc chohắn muốn làm gì thì làm.Thời gian gần đây, người này liên thủ với thân sĩ Tú Thủy, đầu tư ngàn vạnlượng bạc để cấu kết và quan hệ với khắp nơi, trăm phương ngàn kế để đóngđinh tội danh mưu phản cho Sở Hi Thanh và Thiết Kỳ Bang, cũng làm choTổng đốc Đông Châu như hắn rơi vào hoàn cảnh lúng túng.Hắn đã không thể coi trận sóng gió ở Tú Thủy này thành một trận dân loạn bìnhthường nữa, nếu như cúi đầu và thỏa hiệp với Thiết Kỳ Bang, thì sẽ khiến chorất nhiều kẻ địch trên chính trị và đám ngự sử trong triều công kích.Nhưng nếu đứng bên phe Tư Không Thiện, xuất binh diệt Thiết Kỳ Bang, thìTổng đốc Vương Thăng lại không nuốt trôi cục tức này.Tư Không Thiện và Án sát sứ Đông Châu liên thủ với nhau, lấy hạ bức thượng,đã phạm vào điều tối kỵ trong quan trường, đã đắc tội với hắn.Đứng trên lập trường của Tư Không Thiện, có lẽ là không còn lựa chọn nàokhác, nhưng Vương Thăng lại không thể tha thứ.Nếu như người người trong quan trường Đông Châu đều như vậy, thì Tổng đốcĐông Châu như hắn còn có quyền uy gì?Hơn nữa, muốn xuất binh diệt Thiết Kỳ Bang, dễ dàng như vậy sao?Từ sau khi Sở Hi Thanh dựng cờ khởi binh, thanh thế càng ngày càng to lớn,bây giờ đã có năm vạn thủy sư ở trên sông, trên lục địa cũng có ít nhất ba vạnngười có thể chiến đấu.Hiện giờ, ngay cả Ngụy Lai thống soái 17.000 quân Thiên Bình cũng bị ép rờikhỏi Cổ Thị tập, lùi về phía sau mười dặm để đóng trại, tránh khỏi quân tiênphong của Thiết Kỳ Bang.Ngụy Lai lo lắng chính là, Thiết Kỳ Bang triệu hồi ba ngàn cường cung thủ vàrất nhiều khí giới quân dụng kia, chạy xuôi theo bờ đông Cổ Thị tập để bắn phá.Khi đó quân Thiên Bình chắc chắn sẽ không còn hơi sức để phản kháng, sẽ tổnthất nặng nề.Đội hình cao thủ của Thiết Kỳ Bang cũng tương đối mạnh.Dù là không nhắc đến mấy cao thủ thần bí kia, chỉ với mấy vị cao thủ Hắc Bảngmà Thiết Kỳ Bang mới chiêu mộ được gần đây, cũng đủ để thay thế ThiếtCuồng Nhân, chống đỡ cho Thiết Kỳ Bang.Huống hồ, nếu như Thiết Kỳ Bang thực sự tạo phản, vậy Ma Chiến lâu nhấtđịnh sẽ nhúng tay vào, sẽ phái một lượng lớn cao thủ đến đây.Toàn bộ Đông Châu cũng vì thế mà phải điều động bao nhiêu binh lực? Baonhiêu cao thủ? Bao nhiêu tiền tài lương thực? Bao nhiêu khí giới quân dụng?Nếu như cuối cùng vây quét không thành công thì làm sao bây giờ?Vương Thăng nghĩ đến chỗ này, chỉ cảm thấy lồng ngực tràn đầy uất hận, khiếncho tim và phổi của hắn như bị kim đâm, bên trong sọ não thì kêu ong ong, nhưcó vạn cái chiêng trống đang gõ.Bây giờ hắn chỉ hận không thể trực tiếp xé nát tên khốn Thái thú Tư KhôngThiện kia!“Vậy bên kia Thái Sơn thì sao?” Tổng đốc Vương Thăng xoa thái dương: “TưKhông Thiện đã không tiếc tất cả, thuê người vây giết Sở Hi Thanh rồi đúngkhông? Có người nói Huyết Bức sơn cũng là cưỡi hổ khó xuống, sau khi tửthương nặng nề thì cũng thật sự nổi giận, bọn họ còn không thể bắt được Sở HiThanh?”Tư nghị tòng quân trẻ tuổi tỏ vẻ ngưng trọng, lắc đầu không nói.Ngồi một bên của Vương Thăng là trường sử của phủ Tổng đốc, người này thìlại yên lặng không nói, đưa một quyển sách mỏng đến trước mặt Vương Thăng.Tổng đốc Vương Thăng cầm lên xem, phát hiện trên bìa sách là mấy chữ “LuậnVõ Thần Cơ – Đông Châu Chí – Phụ trương thêm về Thiết Kỳ Bang”.Hắn hơi nhướng mày lên: “Phụ trương này phát hành từ bao giờ? Xem ra bị Tạlâu chủ của Luận Võ Lâu cũng không chống nổi áp lực.”Vương Thăng cũng biết hai vị chính và phó lâu chủ của Luận Võ Lâu ĐôngChâu đang tranh quyền đoạt lực.Thậm chí sau lưng Tạ Chân Khanh, còn có Tổng đốc Đông Châu như hắn ủnghộ.Tư Không Thiện muốn Luận Võ Lâu Đông Châu ra thêm phụ trương, hòng xácđịnh tội danh của Sở Hi Thanh, Vương Thăng há có thể để hắn được toạinguyện?Tuy nhiên, Tạ lâu chủ đến cùng vẫn là một cô gái, không thể trông cậy quánhiều.Lúc này mới có mấy ngày, vậy mà đã không chịu nổi áp lực rồi.Khi Tổng đốc Vương Thăng mở quyển sách chỉ có hơn ba mươi trang này ra,sắc mặt lại trầm xuống lần nữa.Sở Hi Thanh leo lên vị trí rất cao trên Hắc Bảng, bị Luận Võ Lâu Đông Châuxếp vào hạng thứ ba, chuyện này cũng không nằm ngoài dự đoán của VươngThăng.Ngay ngày hôm trước, Án sát sứ ty Đông Châu dã tăng mức thưởng của Sở HiThanh lên đến 144.000 lượng bạc!Điều khiến Vương Thăng cảm thấy tê cả da đầu chính là, sau phần giới thiệu vềSở Hi Thanh, còn có một chuỗi tên rất dài.-Nham Ưng thần bộ - Triệu Thất Gia.-Lâm Hải Tam Kiếm – Vương Khánh Bình.-Thạch Giáp Hổ - Mễ Thường.-Thiên Tinh Thủ - Cổ Ứng Khôi.
Tổng đốc Vương Thăng cau mày, khóe môi hiện lên một nụ cười khổ.
Sao hắn lại không biết mình nên quyết đoán chứ.
Nhưng cái quyết đoán này thật sự là không dễ.
Sau lưng Thái thú Tư Không Thiện là hoạn quan trong cung, sẽ không mặc cho
hắn muốn làm gì thì làm.
Thời gian gần đây, người này liên thủ với thân sĩ Tú Thủy, đầu tư ngàn vạn
lượng bạc để cấu kết và quan hệ với khắp nơi, trăm phương ngàn kế để đóng
đinh tội danh mưu phản cho Sở Hi Thanh và Thiết Kỳ Bang, cũng làm cho
Tổng đốc Đông Châu như hắn rơi vào hoàn cảnh lúng túng.
Hắn đã không thể coi trận sóng gió ở Tú Thủy này thành một trận dân loạn bình
thường nữa, nếu như cúi đầu và thỏa hiệp với Thiết Kỳ Bang, thì sẽ khiến cho
rất nhiều kẻ địch trên chính trị và đám ngự sử trong triều công kích.
Nhưng nếu đứng bên phe Tư Không Thiện, xuất binh diệt Thiết Kỳ Bang, thì
Tổng đốc Vương Thăng lại không nuốt trôi cục tức này.
Tư Không Thiện và Án sát sứ Đông Châu liên thủ với nhau, lấy hạ bức thượng,
đã phạm vào điều tối kỵ trong quan trường, đã đắc tội với hắn.
Đứng trên lập trường của Tư Không Thiện, có lẽ là không còn lựa chọn nào
khác, nhưng Vương Thăng lại không thể tha thứ.
Nếu như người người trong quan trường Đông Châu đều như vậy, thì Tổng đốc
Đông Châu như hắn còn có quyền uy gì?
Hơn nữa, muốn xuất binh diệt Thiết Kỳ Bang, dễ dàng như vậy sao?
Từ sau khi Sở Hi Thanh dựng cờ khởi binh, thanh thế càng ngày càng to lớn,
bây giờ đã có năm vạn thủy sư ở trên sông, trên lục địa cũng có ít nhất ba vạn
người có thể chiến đấu.
Hiện giờ, ngay cả Ngụy Lai thống soái 17.000 quân Thiên Bình cũng bị ép rời
khỏi Cổ Thị tập, lùi về phía sau mười dặm để đóng trại, tránh khỏi quân tiên
phong của Thiết Kỳ Bang.
Ngụy Lai lo lắng chính là, Thiết Kỳ Bang triệu hồi ba ngàn cường cung thủ và
rất nhiều khí giới quân dụng kia, chạy xuôi theo bờ đông Cổ Thị tập để bắn phá.
Khi đó quân Thiên Bình chắc chắn sẽ không còn hơi sức để phản kháng, sẽ tổn
thất nặng nề.
Đội hình cao thủ của Thiết Kỳ Bang cũng tương đối mạnh.
Dù là không nhắc đến mấy cao thủ thần bí kia, chỉ với mấy vị cao thủ Hắc Bảng
mà Thiết Kỳ Bang mới chiêu mộ được gần đây, cũng đủ để thay thế Thiết
Cuồng Nhân, chống đỡ cho Thiết Kỳ Bang.
Huống hồ, nếu như Thiết Kỳ Bang thực sự tạo phản, vậy Ma Chiến lâu nhất
định sẽ nhúng tay vào, sẽ phái một lượng lớn cao thủ đến đây.
Toàn bộ Đông Châu cũng vì thế mà phải điều động bao nhiêu binh lực? Bao
nhiêu cao thủ? Bao nhiêu tiền tài lương thực? Bao nhiêu khí giới quân dụng?
Nếu như cuối cùng vây quét không thành công thì làm sao bây giờ?
Vương Thăng nghĩ đến chỗ này, chỉ cảm thấy lồng ngực tràn đầy uất hận, khiến
cho tim và phổi của hắn như bị kim đâm, bên trong sọ não thì kêu ong ong, như
có vạn cái chiêng trống đang gõ.
Bây giờ hắn chỉ hận không thể trực tiếp xé nát tên khốn Thái thú Tư Không
Thiện kia!
“Vậy bên kia Thái Sơn thì sao?” Tổng đốc Vương Thăng xoa thái dương: “Tư
Không Thiện đã không tiếc tất cả, thuê người vây giết Sở Hi Thanh rồi đúng
không? Có người nói Huyết Bức sơn cũng là cưỡi hổ khó xuống, sau khi tử
thương nặng nề thì cũng thật sự nổi giận, bọn họ còn không thể bắt được Sở Hi
Thanh?”
Tư nghị tòng quân trẻ tuổi tỏ vẻ ngưng trọng, lắc đầu không nói.
Ngồi một bên của Vương Thăng là trường sử của phủ Tổng đốc, người này thì
lại yên lặng không nói, đưa một quyển sách mỏng đến trước mặt Vương Thăng.
Tổng đốc Vương Thăng cầm lên xem, phát hiện trên bìa sách là mấy chữ “Luận
Võ Thần Cơ – Đông Châu Chí – Phụ trương thêm về Thiết Kỳ Bang”.
Hắn hơi nhướng mày lên: “Phụ trương này phát hành từ bao giờ? Xem ra bị Tạ
lâu chủ của Luận Võ Lâu cũng không chống nổi áp lực.”
Vương Thăng cũng biết hai vị chính và phó lâu chủ của Luận Võ Lâu Đông
Châu đang tranh quyền đoạt lực.
Thậm chí sau lưng Tạ Chân Khanh, còn có Tổng đốc Đông Châu như hắn ủng
hộ.
Tư Không Thiện muốn Luận Võ Lâu Đông Châu ra thêm phụ trương, hòng xác
định tội danh của Sở Hi Thanh, Vương Thăng há có thể để hắn được toại
nguyện?
Tuy nhiên, Tạ lâu chủ đến cùng vẫn là một cô gái, không thể trông cậy quá
nhiều.
Lúc này mới có mấy ngày, vậy mà đã không chịu nổi áp lực rồi.
Khi Tổng đốc Vương Thăng mở quyển sách chỉ có hơn ba mươi trang này ra,
sắc mặt lại trầm xuống lần nữa.
Sở Hi Thanh leo lên vị trí rất cao trên Hắc Bảng, bị Luận Võ Lâu Đông Châu
xếp vào hạng thứ ba, chuyện này cũng không nằm ngoài dự đoán của Vương
Thăng.
Ngay ngày hôm trước, Án sát sứ ty Đông Châu dã tăng mức thưởng của Sở Hi
Thanh lên đến 144.000 lượng bạc!
Điều khiến Vương Thăng cảm thấy tê cả da đầu chính là, sau phần giới thiệu về
Sở Hi Thanh, còn có một chuỗi tên rất dài.
-Nham Ưng thần bộ - Triệu Thất Gia.
-Lâm Hải Tam Kiếm – Vương Khánh Bình.
-Thạch Giáp Hổ - Mễ Thường.
-Thiên Tinh Thủ - Cổ Ứng Khôi.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tổng đốc Vương Thăng cau mày, khóe môi hiện lên một nụ cười khổ.Sao hắn lại không biết mình nên quyết đoán chứ.Nhưng cái quyết đoán này thật sự là không dễ.Sau lưng Thái thú Tư Không Thiện là hoạn quan trong cung, sẽ không mặc chohắn muốn làm gì thì làm.Thời gian gần đây, người này liên thủ với thân sĩ Tú Thủy, đầu tư ngàn vạnlượng bạc để cấu kết và quan hệ với khắp nơi, trăm phương ngàn kế để đóngđinh tội danh mưu phản cho Sở Hi Thanh và Thiết Kỳ Bang, cũng làm choTổng đốc Đông Châu như hắn rơi vào hoàn cảnh lúng túng.Hắn đã không thể coi trận sóng gió ở Tú Thủy này thành một trận dân loạn bìnhthường nữa, nếu như cúi đầu và thỏa hiệp với Thiết Kỳ Bang, thì sẽ khiến chorất nhiều kẻ địch trên chính trị và đám ngự sử trong triều công kích.Nhưng nếu đứng bên phe Tư Không Thiện, xuất binh diệt Thiết Kỳ Bang, thìTổng đốc Vương Thăng lại không nuốt trôi cục tức này.Tư Không Thiện và Án sát sứ Đông Châu liên thủ với nhau, lấy hạ bức thượng,đã phạm vào điều tối kỵ trong quan trường, đã đắc tội với hắn.Đứng trên lập trường của Tư Không Thiện, có lẽ là không còn lựa chọn nàokhác, nhưng Vương Thăng lại không thể tha thứ.Nếu như người người trong quan trường Đông Châu đều như vậy, thì Tổng đốcĐông Châu như hắn còn có quyền uy gì?Hơn nữa, muốn xuất binh diệt Thiết Kỳ Bang, dễ dàng như vậy sao?Từ sau khi Sở Hi Thanh dựng cờ khởi binh, thanh thế càng ngày càng to lớn,bây giờ đã có năm vạn thủy sư ở trên sông, trên lục địa cũng có ít nhất ba vạnngười có thể chiến đấu.Hiện giờ, ngay cả Ngụy Lai thống soái 17.000 quân Thiên Bình cũng bị ép rờikhỏi Cổ Thị tập, lùi về phía sau mười dặm để đóng trại, tránh khỏi quân tiênphong của Thiết Kỳ Bang.Ngụy Lai lo lắng chính là, Thiết Kỳ Bang triệu hồi ba ngàn cường cung thủ vàrất nhiều khí giới quân dụng kia, chạy xuôi theo bờ đông Cổ Thị tập để bắn phá.Khi đó quân Thiên Bình chắc chắn sẽ không còn hơi sức để phản kháng, sẽ tổnthất nặng nề.Đội hình cao thủ của Thiết Kỳ Bang cũng tương đối mạnh.Dù là không nhắc đến mấy cao thủ thần bí kia, chỉ với mấy vị cao thủ Hắc Bảngmà Thiết Kỳ Bang mới chiêu mộ được gần đây, cũng đủ để thay thế ThiếtCuồng Nhân, chống đỡ cho Thiết Kỳ Bang.Huống hồ, nếu như Thiết Kỳ Bang thực sự tạo phản, vậy Ma Chiến lâu nhấtđịnh sẽ nhúng tay vào, sẽ phái một lượng lớn cao thủ đến đây.Toàn bộ Đông Châu cũng vì thế mà phải điều động bao nhiêu binh lực? Baonhiêu cao thủ? Bao nhiêu tiền tài lương thực? Bao nhiêu khí giới quân dụng?Nếu như cuối cùng vây quét không thành công thì làm sao bây giờ?Vương Thăng nghĩ đến chỗ này, chỉ cảm thấy lồng ngực tràn đầy uất hận, khiếncho tim và phổi của hắn như bị kim đâm, bên trong sọ não thì kêu ong ong, nhưcó vạn cái chiêng trống đang gõ.Bây giờ hắn chỉ hận không thể trực tiếp xé nát tên khốn Thái thú Tư KhôngThiện kia!“Vậy bên kia Thái Sơn thì sao?” Tổng đốc Vương Thăng xoa thái dương: “TưKhông Thiện đã không tiếc tất cả, thuê người vây giết Sở Hi Thanh rồi đúngkhông? Có người nói Huyết Bức sơn cũng là cưỡi hổ khó xuống, sau khi tửthương nặng nề thì cũng thật sự nổi giận, bọn họ còn không thể bắt được Sở HiThanh?”Tư nghị tòng quân trẻ tuổi tỏ vẻ ngưng trọng, lắc đầu không nói.Ngồi một bên của Vương Thăng là trường sử của phủ Tổng đốc, người này thìlại yên lặng không nói, đưa một quyển sách mỏng đến trước mặt Vương Thăng.Tổng đốc Vương Thăng cầm lên xem, phát hiện trên bìa sách là mấy chữ “LuậnVõ Thần Cơ – Đông Châu Chí – Phụ trương thêm về Thiết Kỳ Bang”.Hắn hơi nhướng mày lên: “Phụ trương này phát hành từ bao giờ? Xem ra bị Tạlâu chủ của Luận Võ Lâu cũng không chống nổi áp lực.”Vương Thăng cũng biết hai vị chính và phó lâu chủ của Luận Võ Lâu ĐôngChâu đang tranh quyền đoạt lực.Thậm chí sau lưng Tạ Chân Khanh, còn có Tổng đốc Đông Châu như hắn ủnghộ.Tư Không Thiện muốn Luận Võ Lâu Đông Châu ra thêm phụ trương, hòng xácđịnh tội danh của Sở Hi Thanh, Vương Thăng há có thể để hắn được toạinguyện?Tuy nhiên, Tạ lâu chủ đến cùng vẫn là một cô gái, không thể trông cậy quánhiều.Lúc này mới có mấy ngày, vậy mà đã không chịu nổi áp lực rồi.Khi Tổng đốc Vương Thăng mở quyển sách chỉ có hơn ba mươi trang này ra,sắc mặt lại trầm xuống lần nữa.Sở Hi Thanh leo lên vị trí rất cao trên Hắc Bảng, bị Luận Võ Lâu Đông Châuxếp vào hạng thứ ba, chuyện này cũng không nằm ngoài dự đoán của VươngThăng.Ngay ngày hôm trước, Án sát sứ ty Đông Châu dã tăng mức thưởng của Sở HiThanh lên đến 144.000 lượng bạc!Điều khiến Vương Thăng cảm thấy tê cả da đầu chính là, sau phần giới thiệu vềSở Hi Thanh, còn có một chuỗi tên rất dài.-Nham Ưng thần bộ - Triệu Thất Gia.-Lâm Hải Tam Kiếm – Vương Khánh Bình.-Thạch Giáp Hổ - Mễ Thường.-Thiên Tinh Thủ - Cổ Ứng Khôi.