Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 751: Là hắn (4)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Bọn họ thậm chí còn có một bộ chiến thuật.Sở Hi Thanh sẽ dùng các loại phương pháp để dụ dỗ kẻ địch đến đây, khiến chođám cao thủ ngũ phẩm lục phẩm kia bị tách ra.Lúc này, Bộ Yên Thành sẽ xông lên chính diện, Sở Hi Thanh và Bạch TiểuChiêu sẽ liên thủ tấn công từ hai phía, nhanh chóng đánh giết kẻ địch.Chiến thuật này mười lần như một, từng chém giết hơn trăm người trong vòngmột ngày.Tuy nhiên, hiển nhiên là kẻ địch đã học được bài học, đám sát thủ mà Sở HiThanh nhìn chằm chằm kia, vẫn luôn cẩn thận từng bước từng bước tiến lên.Sở Hi Thanh vừa ăn thịt, vừa làm mới võ đạo bảo khố.Lúc này, điểm huyết nguyên bên trong bảng nhân vật của hắn đã là 2531.4điểm.Sau khi tiến vào cuộn Thái Sơn, điểm huyết nguyên của Sở Hi Thanh vẫn điêncuồng tăng lên.Số lần làm mới võ đạo bảo khố của Sở Hi Thanh, cũng tăng lên 2000 lần mộtngày, chỉ mong có thể quét ra thiên phú mà mình cần, hoặc là thứ có thể dùngcho thuộc hạ.“Đúng là vô vị, nhưng vẫn phải chờ một thêm ngày. Ta muốn làm một việctrước khi trở về Tú Thủy.”Hắn nói câu này xong, lại nhìn Bộ Yên Thành với ánh mắt hàm chứa kinh dị:“Bộ huynh hẳn là xuất thân từ Ma Chiến lâu đúng không? Lần này là phụngmệnh Ma Chiến lâu đến Thiết Kỳ Bang để bảo vệ ta? Các ngươi muốn ta tạophản như vậy sao?”Động tác của Bộ Yên Thành hơi dừng lại, sau đó liền cười đắc ý: “Thiếu kỳ chủnhìn rõ mọi việc, Bộ mỗ đúng là xuất thân từ Ma Chiến lâu. Có điều, ngươiđừng lo, mặc dù ta phụng mệnh mà đến, nhưng nếu như đã cầm tiền bạc củangươi, Bộ mỗ tự nhiên sẽ lấy an toàn của ngươi làm đầu, còn ngươi có tạo phảnhay không, thì có quan hệ gì đến ta, Bộ mỗ cũng lười quan tâm.”Lúc này, Bạch Tiểu Chiêu ngẩng đầu lên, nàng nhìn vào Bộ Yên Thành mộtchút, sau đó ra vẻ như không có chuyện gì mà di chuyển thân thể về phía Sở HiThanh.Bọn họ kề vai chiến đấu mấy ngày, Bạch Tiểu Chiêu còn tưởng rằng cái tên nàylà người có thể tin được.Không ngờ người này lại xuất thân từ ma môn. . .Khóe môi Sở Hi Thanh hơi cong lên, mỉm cười trào phúng: “Dù là Ma Chiếnlâu muốn lấy tính mạng của ta, thì Bộ huynh cũng dốc hết sức bảo vệ ta?”“Tất nhiên!” Bộ Yên Thành nói đến đây, giọng nói như chém đinh chặt sắt, thầnsắc lại thản nhiên: “Trong thời gian bảo hộ, nếu bọn họ dám gây bất lợi chongươi, Bộ mỗ cũng sẽ một kiếm chém qua. Chắc hẳn Thiếu kỳ chủ cũng nghenói đến một ít quy củ của Ma Chiến lâu chúng ta. Bây giờ Bộ mỗ đang hiệu lựccho ngươi, chính là phụng ngươi như ‘Binh chủ’, không cần phải quan tâm ýnghĩ của phía trên.”“Bằng không thì vì sao mọi người lại nói Ma Chiến lâu ta là một đám năm bèbảy mảng chứ? Ngàn năm trước, thiên hạ đại loạn, đệ tử Ma Chiến lâu chia rarất nhiều trận doanh khác nhau, tự nghe theo mệnh lệnh Binh chủ của mình, tànsát lẫn nhau là chuyện như cơm bữa. Huống hồ, môn quy thứ nhất của MaChiến lâu ta, chính là tôn thờ ba vị Ma thần làm chủ, mà bây giờ. . .”Hắn ngẩng đầu lên, nhìn lên trời với vẻ phức tạp: “Ta cảm giác được, Binh Thần– Lê Tham và Chiến Thần – Táng Thiên đang nhìn chằm chằm vào người.”Sở Hi Thanh không khỏi sững sờ.Binh Thần – Lê Tham và Chiến Thần – Táng Thiên đang nhìn mình?Hắn không khỏi sởn cả tóc gái, liếc mắt nhìn về bốn phía.“Yên tâm, Chiến Thần – Táng Thiên và Binh Thần – Lê Tham quan sát rấtnhiều người, chứ không phải một mình ngươi. Nhưng tương lai của Thiếu kỳchủ ngươi, nhất định sẽ là ánh đao bóng kiếm, thiết mã lưỡi mác. Phàm là ngườibị ba vị thần nhìn chằm chằm, không có kẻ nào là có thể sống bình yên cả.”Bộ Yên Thành mỉm cười: “Vì vậy, có cân nhắc đến chuyện thuê ta lâu dàikhông? Thiếu kỳ chủ ngươi rất dũng cảm, ta rất kính phục. Các hạ có thủ đoạnlôi đình, nhưng lại không thiếu tâm địa bồ bát, ta cũng rất yêu thích. Làm việccho ngươi, Bộ mỗ cũng cảm thấy sảng khoái thoải mái.”Sở Hi Thanh đang định trả lời, liền nghe thấy tiếng ‘hừ hừ’ truyền ra từ trongrừng rậm.Sở Hi Thanh lấy lại tinh thần, phát hiện có ba cái chân lợn rừng đã chín, Lúcnày hắn lấy chân lợn nướng xuống, rồi ném về ba phương hướng ở trong rừng.Hiện giờ, hắn chẳng những phải phụ trách đồ ăn cho Bộ Yên Thành và BạchTiểu Chiêu, mà còn phải chăm sóc ba cái miệng ở gần đây nữa.Sức ăn của bọn họ rất mạnh, hắn đã nướng bốn con lợn rừng rồi, mà vẫn khôngthể để cho các nàng ăn no.Sau khi ném cho ba người Lục Loạn Ly ở trong rừng xong, Sở Hi Thanh tiếptục tỏ vẻ ngưng trọng, hỏi Bộ Yên Thành: “Xin hỏi Bộ huynh có tu luyện macông không? Lại có suy nghĩ gì về ma công?”Đây là mấu chốt để hắn quyết định có thuê người này hay không.“Không có!” Vẻ mặt Bộ Yên Thành kiên định lắc đầu, hai mắt của hắn cònngậm lấy phản cảm.
Bọn họ thậm chí còn có một bộ chiến thuật.
Sở Hi Thanh sẽ dùng các loại phương pháp để dụ dỗ kẻ địch đến đây, khiến cho
đám cao thủ ngũ phẩm lục phẩm kia bị tách ra.
Lúc này, Bộ Yên Thành sẽ xông lên chính diện, Sở Hi Thanh và Bạch Tiểu
Chiêu sẽ liên thủ tấn công từ hai phía, nhanh chóng đánh giết kẻ địch.
Chiến thuật này mười lần như một, từng chém giết hơn trăm người trong vòng
một ngày.
Tuy nhiên, hiển nhiên là kẻ địch đã học được bài học, đám sát thủ mà Sở Hi
Thanh nhìn chằm chằm kia, vẫn luôn cẩn thận từng bước từng bước tiến lên.
Sở Hi Thanh vừa ăn thịt, vừa làm mới võ đạo bảo khố.
Lúc này, điểm huyết nguyên bên trong bảng nhân vật của hắn đã là 2531.4
điểm.
Sau khi tiến vào cuộn Thái Sơn, điểm huyết nguyên của Sở Hi Thanh vẫn điên
cuồng tăng lên.
Số lần làm mới võ đạo bảo khố của Sở Hi Thanh, cũng tăng lên 2000 lần một
ngày, chỉ mong có thể quét ra thiên phú mà mình cần, hoặc là thứ có thể dùng
cho thuộc hạ.
“Đúng là vô vị, nhưng vẫn phải chờ một thêm ngày. Ta muốn làm một việc
trước khi trở về Tú Thủy.”
Hắn nói câu này xong, lại nhìn Bộ Yên Thành với ánh mắt hàm chứa kinh dị:
“Bộ huynh hẳn là xuất thân từ Ma Chiến lâu đúng không? Lần này là phụng
mệnh Ma Chiến lâu đến Thiết Kỳ Bang để bảo vệ ta? Các ngươi muốn ta tạo
phản như vậy sao?”
Động tác của Bộ Yên Thành hơi dừng lại, sau đó liền cười đắc ý: “Thiếu kỳ chủ
nhìn rõ mọi việc, Bộ mỗ đúng là xuất thân từ Ma Chiến lâu. Có điều, ngươi
đừng lo, mặc dù ta phụng mệnh mà đến, nhưng nếu như đã cầm tiền bạc của
ngươi, Bộ mỗ tự nhiên sẽ lấy an toàn của ngươi làm đầu, còn ngươi có tạo phản
hay không, thì có quan hệ gì đến ta, Bộ mỗ cũng lười quan tâm.”
Lúc này, Bạch Tiểu Chiêu ngẩng đầu lên, nàng nhìn vào Bộ Yên Thành một
chút, sau đó ra vẻ như không có chuyện gì mà di chuyển thân thể về phía Sở Hi
Thanh.
Bọn họ kề vai chiến đấu mấy ngày, Bạch Tiểu Chiêu còn tưởng rằng cái tên này
là người có thể tin được.
Không ngờ người này lại xuất thân từ ma môn. . .
Khóe môi Sở Hi Thanh hơi cong lên, mỉm cười trào phúng: “Dù là Ma Chiến
lâu muốn lấy tính mạng của ta, thì Bộ huynh cũng dốc hết sức bảo vệ ta?”
“Tất nhiên!” Bộ Yên Thành nói đến đây, giọng nói như chém đinh chặt sắt, thần
sắc lại thản nhiên: “Trong thời gian bảo hộ, nếu bọn họ dám gây bất lợi cho
ngươi, Bộ mỗ cũng sẽ một kiếm chém qua. Chắc hẳn Thiếu kỳ chủ cũng nghe
nói đến một ít quy củ của Ma Chiến lâu chúng ta. Bây giờ Bộ mỗ đang hiệu lực
cho ngươi, chính là phụng ngươi như ‘Binh chủ’, không cần phải quan tâm ý
nghĩ của phía trên.”
“Bằng không thì vì sao mọi người lại nói Ma Chiến lâu ta là một đám năm bè
bảy mảng chứ? Ngàn năm trước, thiên hạ đại loạn, đệ tử Ma Chiến lâu chia ra
rất nhiều trận doanh khác nhau, tự nghe theo mệnh lệnh Binh chủ của mình, tàn
sát lẫn nhau là chuyện như cơm bữa. Huống hồ, môn quy thứ nhất của Ma
Chiến lâu ta, chính là tôn thờ ba vị Ma thần làm chủ, mà bây giờ. . .”
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn lên trời với vẻ phức tạp: “Ta cảm giác được, Binh Thần
– Lê Tham và Chiến Thần – Táng Thiên đang nhìn chằm chằm vào người.”
Sở Hi Thanh không khỏi sững sờ.
Binh Thần – Lê Tham và Chiến Thần – Táng Thiên đang nhìn mình?
Hắn không khỏi sởn cả tóc gái, liếc mắt nhìn về bốn phía.
“Yên tâm, Chiến Thần – Táng Thiên và Binh Thần – Lê Tham quan sát rất
nhiều người, chứ không phải một mình ngươi. Nhưng tương lai của Thiếu kỳ
chủ ngươi, nhất định sẽ là ánh đao bóng kiếm, thiết mã lưỡi mác. Phàm là người
bị ba vị thần nhìn chằm chằm, không có kẻ nào là có thể sống bình yên cả.”
Bộ Yên Thành mỉm cười: “Vì vậy, có cân nhắc đến chuyện thuê ta lâu dài
không? Thiếu kỳ chủ ngươi rất dũng cảm, ta rất kính phục. Các hạ có thủ đoạn
lôi đình, nhưng lại không thiếu tâm địa bồ bát, ta cũng rất yêu thích. Làm việc
cho ngươi, Bộ mỗ cũng cảm thấy sảng khoái thoải mái.”
Sở Hi Thanh đang định trả lời, liền nghe thấy tiếng ‘hừ hừ’ truyền ra từ trong
rừng rậm.
Sở Hi Thanh lấy lại tinh thần, phát hiện có ba cái chân lợn rừng đã chín, Lúc
này hắn lấy chân lợn nướng xuống, rồi ném về ba phương hướng ở trong rừng.
Hiện giờ, hắn chẳng những phải phụ trách đồ ăn cho Bộ Yên Thành và Bạch
Tiểu Chiêu, mà còn phải chăm sóc ba cái miệng ở gần đây nữa.
Sức ăn của bọn họ rất mạnh, hắn đã nướng bốn con lợn rừng rồi, mà vẫn không
thể để cho các nàng ăn no.
Sau khi ném cho ba người Lục Loạn Ly ở trong rừng xong, Sở Hi Thanh tiếp
tục tỏ vẻ ngưng trọng, hỏi Bộ Yên Thành: “Xin hỏi Bộ huynh có tu luyện ma
công không? Lại có suy nghĩ gì về ma công?”
Đây là mấu chốt để hắn quyết định có thuê người này hay không.
“Không có!” Vẻ mặt Bộ Yên Thành kiên định lắc đầu, hai mắt của hắn còn
ngậm lấy phản cảm.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Bọn họ thậm chí còn có một bộ chiến thuật.Sở Hi Thanh sẽ dùng các loại phương pháp để dụ dỗ kẻ địch đến đây, khiến chođám cao thủ ngũ phẩm lục phẩm kia bị tách ra.Lúc này, Bộ Yên Thành sẽ xông lên chính diện, Sở Hi Thanh và Bạch TiểuChiêu sẽ liên thủ tấn công từ hai phía, nhanh chóng đánh giết kẻ địch.Chiến thuật này mười lần như một, từng chém giết hơn trăm người trong vòngmột ngày.Tuy nhiên, hiển nhiên là kẻ địch đã học được bài học, đám sát thủ mà Sở HiThanh nhìn chằm chằm kia, vẫn luôn cẩn thận từng bước từng bước tiến lên.Sở Hi Thanh vừa ăn thịt, vừa làm mới võ đạo bảo khố.Lúc này, điểm huyết nguyên bên trong bảng nhân vật của hắn đã là 2531.4điểm.Sau khi tiến vào cuộn Thái Sơn, điểm huyết nguyên của Sở Hi Thanh vẫn điêncuồng tăng lên.Số lần làm mới võ đạo bảo khố của Sở Hi Thanh, cũng tăng lên 2000 lần mộtngày, chỉ mong có thể quét ra thiên phú mà mình cần, hoặc là thứ có thể dùngcho thuộc hạ.“Đúng là vô vị, nhưng vẫn phải chờ một thêm ngày. Ta muốn làm một việctrước khi trở về Tú Thủy.”Hắn nói câu này xong, lại nhìn Bộ Yên Thành với ánh mắt hàm chứa kinh dị:“Bộ huynh hẳn là xuất thân từ Ma Chiến lâu đúng không? Lần này là phụngmệnh Ma Chiến lâu đến Thiết Kỳ Bang để bảo vệ ta? Các ngươi muốn ta tạophản như vậy sao?”Động tác của Bộ Yên Thành hơi dừng lại, sau đó liền cười đắc ý: “Thiếu kỳ chủnhìn rõ mọi việc, Bộ mỗ đúng là xuất thân từ Ma Chiến lâu. Có điều, ngươiđừng lo, mặc dù ta phụng mệnh mà đến, nhưng nếu như đã cầm tiền bạc củangươi, Bộ mỗ tự nhiên sẽ lấy an toàn của ngươi làm đầu, còn ngươi có tạo phảnhay không, thì có quan hệ gì đến ta, Bộ mỗ cũng lười quan tâm.”Lúc này, Bạch Tiểu Chiêu ngẩng đầu lên, nàng nhìn vào Bộ Yên Thành mộtchút, sau đó ra vẻ như không có chuyện gì mà di chuyển thân thể về phía Sở HiThanh.Bọn họ kề vai chiến đấu mấy ngày, Bạch Tiểu Chiêu còn tưởng rằng cái tên nàylà người có thể tin được.Không ngờ người này lại xuất thân từ ma môn. . .Khóe môi Sở Hi Thanh hơi cong lên, mỉm cười trào phúng: “Dù là Ma Chiếnlâu muốn lấy tính mạng của ta, thì Bộ huynh cũng dốc hết sức bảo vệ ta?”“Tất nhiên!” Bộ Yên Thành nói đến đây, giọng nói như chém đinh chặt sắt, thầnsắc lại thản nhiên: “Trong thời gian bảo hộ, nếu bọn họ dám gây bất lợi chongươi, Bộ mỗ cũng sẽ một kiếm chém qua. Chắc hẳn Thiếu kỳ chủ cũng nghenói đến một ít quy củ của Ma Chiến lâu chúng ta. Bây giờ Bộ mỗ đang hiệu lựccho ngươi, chính là phụng ngươi như ‘Binh chủ’, không cần phải quan tâm ýnghĩ của phía trên.”“Bằng không thì vì sao mọi người lại nói Ma Chiến lâu ta là một đám năm bèbảy mảng chứ? Ngàn năm trước, thiên hạ đại loạn, đệ tử Ma Chiến lâu chia rarất nhiều trận doanh khác nhau, tự nghe theo mệnh lệnh Binh chủ của mình, tànsát lẫn nhau là chuyện như cơm bữa. Huống hồ, môn quy thứ nhất của MaChiến lâu ta, chính là tôn thờ ba vị Ma thần làm chủ, mà bây giờ. . .”Hắn ngẩng đầu lên, nhìn lên trời với vẻ phức tạp: “Ta cảm giác được, Binh Thần– Lê Tham và Chiến Thần – Táng Thiên đang nhìn chằm chằm vào người.”Sở Hi Thanh không khỏi sững sờ.Binh Thần – Lê Tham và Chiến Thần – Táng Thiên đang nhìn mình?Hắn không khỏi sởn cả tóc gái, liếc mắt nhìn về bốn phía.“Yên tâm, Chiến Thần – Táng Thiên và Binh Thần – Lê Tham quan sát rấtnhiều người, chứ không phải một mình ngươi. Nhưng tương lai của Thiếu kỳchủ ngươi, nhất định sẽ là ánh đao bóng kiếm, thiết mã lưỡi mác. Phàm là ngườibị ba vị thần nhìn chằm chằm, không có kẻ nào là có thể sống bình yên cả.”Bộ Yên Thành mỉm cười: “Vì vậy, có cân nhắc đến chuyện thuê ta lâu dàikhông? Thiếu kỳ chủ ngươi rất dũng cảm, ta rất kính phục. Các hạ có thủ đoạnlôi đình, nhưng lại không thiếu tâm địa bồ bát, ta cũng rất yêu thích. Làm việccho ngươi, Bộ mỗ cũng cảm thấy sảng khoái thoải mái.”Sở Hi Thanh đang định trả lời, liền nghe thấy tiếng ‘hừ hừ’ truyền ra từ trongrừng rậm.Sở Hi Thanh lấy lại tinh thần, phát hiện có ba cái chân lợn rừng đã chín, Lúcnày hắn lấy chân lợn nướng xuống, rồi ném về ba phương hướng ở trong rừng.Hiện giờ, hắn chẳng những phải phụ trách đồ ăn cho Bộ Yên Thành và BạchTiểu Chiêu, mà còn phải chăm sóc ba cái miệng ở gần đây nữa.Sức ăn của bọn họ rất mạnh, hắn đã nướng bốn con lợn rừng rồi, mà vẫn khôngthể để cho các nàng ăn no.Sau khi ném cho ba người Lục Loạn Ly ở trong rừng xong, Sở Hi Thanh tiếptục tỏ vẻ ngưng trọng, hỏi Bộ Yên Thành: “Xin hỏi Bộ huynh có tu luyện macông không? Lại có suy nghĩ gì về ma công?”Đây là mấu chốt để hắn quyết định có thuê người này hay không.“Không có!” Vẻ mặt Bộ Yên Thành kiên định lắc đầu, hai mắt của hắn cònngậm lấy phản cảm.