Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 764: Mạnh nhất (6)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tại một bên khác, đại quản gia Tư Không Bàn cũng đang rơi vào khổ chiến.Đối thủ của hắn là một cô gái che mặt xông vào trong thủy trại.Nữ tử này tuy chỉ có tu vị lục phẩm thượng, nhưng mà ánh đao ba màu củanàng, lại bao gồm ba loại lực lượng ngũ hành là kim thủy mộc, đao pháp lại quỷdị sắc bén, thân pháp càng biến hóa thất thường, khó có thể dự đoán.Đại quản gia Tư Không Bàn lại có một loại linh cảm không tên.Hắn cảm giác, chỉ cần minh lơ là một chút thôi, đối phương có thể chém đầumình xuống.Vì vậy, tuy rằng Tư Không Bàn cảm thấy tình thế không ổn, nhưng vẫn tậptrung ứng phó với nữ tử trước mắt.Lúc này, Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ Yên Thành càng đánh càng hưng phấn.Hắn cảm nhận được, ánh mắt của Táng Thiên đã tập trung về đây nhiều hơn rồi.Vị Ma thần này vẫn đang nhìn chằm chằm vào Sở Hi Thanh.Trên không trung tòa thủy trại này, thậm chí còn xuất hiện một bóng ma hư ảo,mơ hồ mà khổng lồ.“Cút cho ta.”Da thịt toàn thân Bộ Yên Thành đều chuyển sang màu máu, hắn mạnh mẽ đánhmột kiếm vào Tử Điện Đao – Thiện Tử Long.Bóng người Bộ Yên Thành cũng đột nhiên gia tốc, như một dòng máu bắnthẳng về phía trước.Hắn dùng bí pháp tiêu hao sức mạnh toàn thân, tám cánh tay, tám thanh kiếmhán tám mắt, tất cả đều điên cuồng chém loạn.Bộ Yên Thành không cầu đả thương người, chỉ cầu có thể giúp Sở Hi Thanh ápchế đám võ tu ngũ phẩm kia, để cho bọn họ không còn hơi sức đi quấy rầy trậnchiến của Sở Hi Thanh và Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch.Đây nhất định phải là một trận chiến đấu hoàn mỹ! Trận huyết chiến đủ để lấylòng Chiến Thần – Táng Thiên và Binh Thần – Lê Tham!Bất kể là ai, cũng không thể quấy rầy!Sở Hi Thanh thì đã lướt qua mặt nước bên trong thủy trại, nhảy lên bến tàu.Mà tại địa phương cao cao cách hắn mười lăm trượng ở phía trước, chính là đạisảnh của tổng đà Hải Thanh Bang.Trong khoảnh khắc này, Sở Hi Thanh và Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch nhẹnhàng nhìn nhau một cái.Sắc mặt của người kia âm trầm như nước, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng và căngthẳng, cùng với lo sợ, sau đó lại không do dự mà rút kiếm ra, cộng thêm LongHành bên cạnh, hai người đồng thời lao về hai bên trái phải của Sở Hi Thanh.Lúc này, ngũ phẩm kim bài Lang Kiếm – Nhâm Trung và ngũ phẩm ngân bàiQuang Đao – Ngô Chính Thần của Sát Sinh lâu, đều đang đuổi theo sau lưng SởHi Thanh.Sắc mặt của hai người đều vô cùng khó coi.Mấy cao thủ ngũ phẩm bọn họ liên thủ với nhau, không chỉ không g**t ch*tđược Sở Hi Thanh, trái lại còn để cho Sở Hi Thanh và Ngũ vĩ Phong Sinh thúg**t ch*t hai người.Sau đó, lại còn bị Sở Hi Thanh thoát khỏi vòng vây, một đường chém giết mấychục người, quá trình như cắt rau gọt dưa.Dù bọn họ là sát thủ độc lai độc vãng, hoàn toàn không có quan hệ gì với ngườicủa Huyết Phong Đạo và Hải Thanh Bang, thì cũng không khỏi sinh ra ý xấuhổ.Cho nên, khi hai người đuổi theo, đều là toàn lực ứng phó, dùng cực chiêu trímạng.Trên bến tàu này, cũng có những tia lửa bùng lên, ánh đao bóng kiếm khôngngừng đan xen, phát ra những tiếng leng keng leng keng bén nhọn, điếc cảmàng nhĩ.Bạch Tiểu Chiêu toàn lực bạo phát, che chở sau lưng Sở Hi Thanh.Chỉ là sát thi Hà La Ngư không thể lên bờ, sau khi năm người một thú giao thủđược năm mươi hiệp, miệng mũi của Sở Hi Thanh đã là máu tươi giàn giụa.Máu tươi vừa mới tuôn ra, liền bị đóng băng.Trường kiếm của Long Hành vung lên, mỗi một kiếm đều mang theo chânnguyên hệ Hàn.Trong mắt hắn dần dần hiện lên ý mừng, lại cố gắng khắc chế.Trước khi g**t ch*t Sở Hi Thanh, hắn chưa thể vui mừng quá sớm.Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch thì lại lắc đầu, trong mắt lộ ra ý trào phúng:“Xem ra đây chính là nơi chôn xương của ngươi, cần gì phải chịu khổ như vậychứ!’Kiếm chiêu của hắn càng trí mạng hơn, bóng người như tùng, kiếm như cuồngphong. Mỗi một kiếm đều đâm vào nơi trí mạng của Sở Hi Thanh.Lâm Thạch chưa bao giờ hi vọng xa vời là có thể đánh chết Sở Hi Thanh trongmột lần, hắn chỉ dùng phương pháp này để ép Sở Hi Thanh đón đỡ, dùng tu vịngũ phẩm hạ và lực lượng mạnh mẽ của hắn, đánh trọng thương phế phủ của SởHi Thanh.Sắc mặt của Sở Hi Thanh thì lại lạnh như băng, không biến sắc chút nào.Tuy rằng Nhai Tí ở phía sau hắn đang nỗ lực gào thét, nhưng lại như thú ở tronglồng, không thể triển khai.Nhưng lúc này, độ cong trên khóe môi của Sở Hi Thanh càng ngày càng lớn.Bảng nhân vật của hắn, đã xuất hiện mấy chữ Táng Thiên Chi Vũ (nặng).---Ngươi bị thương nặng, kích hoạt Táng Thiên Chi Vũ giai đoạn thứ ba, tố chấtthân thể tăng gấp bốn lần, tất cả chân nguyên tăng cường gaaos bốn lần, nắmgiữ lực lượng phá pháp thuật và lực lượng phá cương ở cường độ siêu hạng,cũng nắm giữ lực lượng ‘Trảm Thần’ ở cường độ yếu.Lúc này, quanh người Sở Hi Thanh lại có từng tia từng tia huyết diễm đangthiêu đốt.

Tại một bên khác, đại quản gia Tư Không Bàn cũng đang rơi vào khổ chiến.

Đối thủ của hắn là một cô gái che mặt xông vào trong thủy trại.

Nữ tử này tuy chỉ có tu vị lục phẩm thượng, nhưng mà ánh đao ba màu của

nàng, lại bao gồm ba loại lực lượng ngũ hành là kim thủy mộc, đao pháp lại quỷ

dị sắc bén, thân pháp càng biến hóa thất thường, khó có thể dự đoán.

Đại quản gia Tư Không Bàn lại có một loại linh cảm không tên.

Hắn cảm giác, chỉ cần minh lơ là một chút thôi, đối phương có thể chém đầu

mình xuống.

Vì vậy, tuy rằng Tư Không Bàn cảm thấy tình thế không ổn, nhưng vẫn tập

trung ứng phó với nữ tử trước mắt.

Lúc này, Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ Yên Thành càng đánh càng hưng phấn.

Hắn cảm nhận được, ánh mắt của Táng Thiên đã tập trung về đây nhiều hơn rồi.

Vị Ma thần này vẫn đang nhìn chằm chằm vào Sở Hi Thanh.

Trên không trung tòa thủy trại này, thậm chí còn xuất hiện một bóng ma hư ảo,

mơ hồ mà khổng lồ.

“Cút cho ta.”

Da thịt toàn thân Bộ Yên Thành đều chuyển sang màu máu, hắn mạnh mẽ đánh

một kiếm vào Tử Điện Đao – Thiện Tử Long.

Bóng người Bộ Yên Thành cũng đột nhiên gia tốc, như một dòng máu bắn

thẳng về phía trước.

Hắn dùng bí pháp tiêu hao sức mạnh toàn thân, tám cánh tay, tám thanh kiếm

hán tám mắt, tất cả đều điên cuồng chém loạn.

Bộ Yên Thành không cầu đả thương người, chỉ cầu có thể giúp Sở Hi Thanh áp

chế đám võ tu ngũ phẩm kia, để cho bọn họ không còn hơi sức đi quấy rầy trận

chiến của Sở Hi Thanh và Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch.

Đây nhất định phải là một trận chiến đấu hoàn mỹ! Trận huyết chiến đủ để lấy

lòng Chiến Thần – Táng Thiên và Binh Thần – Lê Tham!

Bất kể là ai, cũng không thể quấy rầy!

Sở Hi Thanh thì đã lướt qua mặt nước bên trong thủy trại, nhảy lên bến tàu.

Mà tại địa phương cao cao cách hắn mười lăm trượng ở phía trước, chính là đại

sảnh của tổng đà Hải Thanh Bang.

Trong khoảnh khắc này, Sở Hi Thanh và Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch nhẹ

nhàng nhìn nhau một cái.

Sắc mặt của người kia âm trầm như nước, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng và căng

thẳng, cùng với lo sợ, sau đó lại không do dự mà rút kiếm ra, cộng thêm Long

Hành bên cạnh, hai người đồng thời lao về hai bên trái phải của Sở Hi Thanh.

Lúc này, ngũ phẩm kim bài Lang Kiếm – Nhâm Trung và ngũ phẩm ngân bài

Quang Đao – Ngô Chính Thần của Sát Sinh lâu, đều đang đuổi theo sau lưng Sở

Hi Thanh.

Sắc mặt của hai người đều vô cùng khó coi.

Mấy cao thủ ngũ phẩm bọn họ liên thủ với nhau, không chỉ không g**t ch*t

được Sở Hi Thanh, trái lại còn để cho Sở Hi Thanh và Ngũ vĩ Phong Sinh thú

g**t ch*t hai người.

Sau đó, lại còn bị Sở Hi Thanh thoát khỏi vòng vây, một đường chém giết mấy

chục người, quá trình như cắt rau gọt dưa.

Dù bọn họ là sát thủ độc lai độc vãng, hoàn toàn không có quan hệ gì với người

của Huyết Phong Đạo và Hải Thanh Bang, thì cũng không khỏi sinh ra ý xấu

hổ.

Cho nên, khi hai người đuổi theo, đều là toàn lực ứng phó, dùng cực chiêu trí

mạng.

Trên bến tàu này, cũng có những tia lửa bùng lên, ánh đao bóng kiếm không

ngừng đan xen, phát ra những tiếng leng keng leng keng bén nhọn, điếc cả

màng nhĩ.

Bạch Tiểu Chiêu toàn lực bạo phát, che chở sau lưng Sở Hi Thanh.

Chỉ là sát thi Hà La Ngư không thể lên bờ, sau khi năm người một thú giao thủ

được năm mươi hiệp, miệng mũi của Sở Hi Thanh đã là máu tươi giàn giụa.

Máu tươi vừa mới tuôn ra, liền bị đóng băng.

Trường kiếm của Long Hành vung lên, mỗi một kiếm đều mang theo chân

nguyên hệ Hàn.

Trong mắt hắn dần dần hiện lên ý mừng, lại cố gắng khắc chế.

Trước khi g**t ch*t Sở Hi Thanh, hắn chưa thể vui mừng quá sớm.

Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch thì lại lắc đầu, trong mắt lộ ra ý trào phúng:

“Xem ra đây chính là nơi chôn xương của ngươi, cần gì phải chịu khổ như vậy

chứ!’

Kiếm chiêu của hắn càng trí mạng hơn, bóng người như tùng, kiếm như cuồng

phong. Mỗi một kiếm đều đâm vào nơi trí mạng của Sở Hi Thanh.

Lâm Thạch chưa bao giờ hi vọng xa vời là có thể đánh chết Sở Hi Thanh trong

một lần, hắn chỉ dùng phương pháp này để ép Sở Hi Thanh đón đỡ, dùng tu vị

ngũ phẩm hạ và lực lượng mạnh mẽ của hắn, đánh trọng thương phế phủ của Sở

Hi Thanh.

Sắc mặt của Sở Hi Thanh thì lại lạnh như băng, không biến sắc chút nào.

Tuy rằng Nhai Tí ở phía sau hắn đang nỗ lực gào thét, nhưng lại như thú ở trong

lồng, không thể triển khai.

Nhưng lúc này, độ cong trên khóe môi của Sở Hi Thanh càng ngày càng lớn.

Bảng nhân vật của hắn, đã xuất hiện mấy chữ Táng Thiên Chi Vũ (nặng).

---Ngươi bị thương nặng, kích hoạt Táng Thiên Chi Vũ giai đoạn thứ ba, tố chất

thân thể tăng gấp bốn lần, tất cả chân nguyên tăng cường gaaos bốn lần, nắm

giữ lực lượng phá pháp thuật và lực lượng phá cương ở cường độ siêu hạng,

cũng nắm giữ lực lượng ‘Trảm Thần’ ở cường độ yếu.

Lúc này, quanh người Sở Hi Thanh lại có từng tia từng tia huyết diễm đang

thiêu đốt.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tại một bên khác, đại quản gia Tư Không Bàn cũng đang rơi vào khổ chiến.Đối thủ của hắn là một cô gái che mặt xông vào trong thủy trại.Nữ tử này tuy chỉ có tu vị lục phẩm thượng, nhưng mà ánh đao ba màu củanàng, lại bao gồm ba loại lực lượng ngũ hành là kim thủy mộc, đao pháp lại quỷdị sắc bén, thân pháp càng biến hóa thất thường, khó có thể dự đoán.Đại quản gia Tư Không Bàn lại có một loại linh cảm không tên.Hắn cảm giác, chỉ cần minh lơ là một chút thôi, đối phương có thể chém đầumình xuống.Vì vậy, tuy rằng Tư Không Bàn cảm thấy tình thế không ổn, nhưng vẫn tậptrung ứng phó với nữ tử trước mắt.Lúc này, Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ Yên Thành càng đánh càng hưng phấn.Hắn cảm nhận được, ánh mắt của Táng Thiên đã tập trung về đây nhiều hơn rồi.Vị Ma thần này vẫn đang nhìn chằm chằm vào Sở Hi Thanh.Trên không trung tòa thủy trại này, thậm chí còn xuất hiện một bóng ma hư ảo,mơ hồ mà khổng lồ.“Cút cho ta.”Da thịt toàn thân Bộ Yên Thành đều chuyển sang màu máu, hắn mạnh mẽ đánhmột kiếm vào Tử Điện Đao – Thiện Tử Long.Bóng người Bộ Yên Thành cũng đột nhiên gia tốc, như một dòng máu bắnthẳng về phía trước.Hắn dùng bí pháp tiêu hao sức mạnh toàn thân, tám cánh tay, tám thanh kiếmhán tám mắt, tất cả đều điên cuồng chém loạn.Bộ Yên Thành không cầu đả thương người, chỉ cầu có thể giúp Sở Hi Thanh ápchế đám võ tu ngũ phẩm kia, để cho bọn họ không còn hơi sức đi quấy rầy trậnchiến của Sở Hi Thanh và Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch.Đây nhất định phải là một trận chiến đấu hoàn mỹ! Trận huyết chiến đủ để lấylòng Chiến Thần – Táng Thiên và Binh Thần – Lê Tham!Bất kể là ai, cũng không thể quấy rầy!Sở Hi Thanh thì đã lướt qua mặt nước bên trong thủy trại, nhảy lên bến tàu.Mà tại địa phương cao cao cách hắn mười lăm trượng ở phía trước, chính là đạisảnh của tổng đà Hải Thanh Bang.Trong khoảnh khắc này, Sở Hi Thanh và Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch nhẹnhàng nhìn nhau một cái.Sắc mặt của người kia âm trầm như nước, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng và căngthẳng, cùng với lo sợ, sau đó lại không do dự mà rút kiếm ra, cộng thêm LongHành bên cạnh, hai người đồng thời lao về hai bên trái phải của Sở Hi Thanh.Lúc này, ngũ phẩm kim bài Lang Kiếm – Nhâm Trung và ngũ phẩm ngân bàiQuang Đao – Ngô Chính Thần của Sát Sinh lâu, đều đang đuổi theo sau lưng SởHi Thanh.Sắc mặt của hai người đều vô cùng khó coi.Mấy cao thủ ngũ phẩm bọn họ liên thủ với nhau, không chỉ không g**t ch*tđược Sở Hi Thanh, trái lại còn để cho Sở Hi Thanh và Ngũ vĩ Phong Sinh thúg**t ch*t hai người.Sau đó, lại còn bị Sở Hi Thanh thoát khỏi vòng vây, một đường chém giết mấychục người, quá trình như cắt rau gọt dưa.Dù bọn họ là sát thủ độc lai độc vãng, hoàn toàn không có quan hệ gì với ngườicủa Huyết Phong Đạo và Hải Thanh Bang, thì cũng không khỏi sinh ra ý xấuhổ.Cho nên, khi hai người đuổi theo, đều là toàn lực ứng phó, dùng cực chiêu trímạng.Trên bến tàu này, cũng có những tia lửa bùng lên, ánh đao bóng kiếm khôngngừng đan xen, phát ra những tiếng leng keng leng keng bén nhọn, điếc cảmàng nhĩ.Bạch Tiểu Chiêu toàn lực bạo phát, che chở sau lưng Sở Hi Thanh.Chỉ là sát thi Hà La Ngư không thể lên bờ, sau khi năm người một thú giao thủđược năm mươi hiệp, miệng mũi của Sở Hi Thanh đã là máu tươi giàn giụa.Máu tươi vừa mới tuôn ra, liền bị đóng băng.Trường kiếm của Long Hành vung lên, mỗi một kiếm đều mang theo chânnguyên hệ Hàn.Trong mắt hắn dần dần hiện lên ý mừng, lại cố gắng khắc chế.Trước khi g**t ch*t Sở Hi Thanh, hắn chưa thể vui mừng quá sớm.Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch thì lại lắc đầu, trong mắt lộ ra ý trào phúng:“Xem ra đây chính là nơi chôn xương của ngươi, cần gì phải chịu khổ như vậychứ!’Kiếm chiêu của hắn càng trí mạng hơn, bóng người như tùng, kiếm như cuồngphong. Mỗi một kiếm đều đâm vào nơi trí mạng của Sở Hi Thanh.Lâm Thạch chưa bao giờ hi vọng xa vời là có thể đánh chết Sở Hi Thanh trongmột lần, hắn chỉ dùng phương pháp này để ép Sở Hi Thanh đón đỡ, dùng tu vịngũ phẩm hạ và lực lượng mạnh mẽ của hắn, đánh trọng thương phế phủ của SởHi Thanh.Sắc mặt của Sở Hi Thanh thì lại lạnh như băng, không biến sắc chút nào.Tuy rằng Nhai Tí ở phía sau hắn đang nỗ lực gào thét, nhưng lại như thú ở tronglồng, không thể triển khai.Nhưng lúc này, độ cong trên khóe môi của Sở Hi Thanh càng ngày càng lớn.Bảng nhân vật của hắn, đã xuất hiện mấy chữ Táng Thiên Chi Vũ (nặng).---Ngươi bị thương nặng, kích hoạt Táng Thiên Chi Vũ giai đoạn thứ ba, tố chấtthân thể tăng gấp bốn lần, tất cả chân nguyên tăng cường gaaos bốn lần, nắmgiữ lực lượng phá pháp thuật và lực lượng phá cương ở cường độ siêu hạng,cũng nắm giữ lực lượng ‘Trảm Thần’ ở cường độ yếu.Lúc này, quanh người Sở Hi Thanh lại có từng tia từng tia huyết diễm đangthiêu đốt.

Chương 764: Mạnh nhất (6)