Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 766: Gặp mặt (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sợ hãi đến cực hạn, làm cho trái tim của hắn lạnh lẽo như băng.Người này muốn nhân cơ hội này để giết hắn! Muốn dùng một đòn để đưa hắnvào chỗ chết!Lâm Thạch vô thức vung kiếm lên, dùng toàn lực để vung kiếm, bện thành mộtmảnh ánh kiếm đầy trời ở trước người.Tựa như một mặt tường kiếm, kín kẽ không lỗ hổng, gió thổi không lọt!Lâm Thạch đã không giữ lại chút nào, thậm chí không tiếc tổn thương căn cơ,mà sử dụng tất cả Huyết nguyên, tất cả tiềm lực trong cơ thể.Hắn dùng tất cả để tăng lực lượng và tốc độ kiếm của mình lên.Hắn biết, nếu như bây giờ mình không chống đỡ được một đao này của Sở HiThanh, vậy thì không còn sau đó nữa rồi.Ba người còn lại cũng sinh ra ý lạnh lẽo, tất cả đều tăng tốc độ lần nữa, laothẳng về phía của Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch.Lúc này, trong đầu của bọn họ chỉ có một ý nghĩ, nhất định phải dùng thời gianngắn nhất để chạy đến bên cạnh Lâm Thạch, cứu viện Lâm Thạch!Thật ra ba người này cũng không quá quan tâm đến tính mạng của vị bang chủmới nhậm chức này.Nhưng bọn họ cũng biết, một khi Lâm Thạch tử vong, thực lực của ba ngườibọn họ, tuyệt đối không thể đưa Sở Hi Thanh vào chỗ chết!Hơn nữa, mục đích của Sở Hi Thanh ngày hôm nay, chính là vì Lâm Thạch.Một khi Sở Hi Thanh g**t ch*t Lâm Thạch, hắn có thể thích đánh thì đánh, thíchlùi thì lùi.Tuy nhiên, ngay khi Lâm Thạch đang dùng toàn lực để phòng ngự, ba ngườiLong Hành dốc hết tốc độ để chạy đến.Bóng người của Sở Hi Thanh đột nhiên lại biến ảo, ‘bồng’ một tiếng rồi hóathành mây khói.Thẻ cực chiêu Tần Mộc Ca thất phẩm thượng: Mị Ảnh Vân Tung – Yên VânThiên Túng!Một đoàn khói xanh và mây mù lẫn vào hơi nước, bao trùm mười trượng, ngaykhi bốn người đều dùng toàn bộ tinh thần để đề phòng.Bóng người của Sở Hi Thanh đột nhiên lại xuất hiện ở trước người Long Hành.“Cái gì?”Con ngươi của Long Hành trợn trừng trừng, vẻ mặt khó mà tin nổi.Hắn không ngờ Sở Hi Thanh sẽ bỏ qua Lâm Thạch, trái lại còn ra tay với mìnhtrước.Không đúng!Ngay từ ban đầu, mục tiêu của Sở Hi Thanh đã là mình rồi!Hắn là người ở sau cùng trong bốn người, cũng là người có tu vị yếu nhất trongbốn người!Tất cả hành động kia của Sở Hi Thanh, đều là giương đông kích tây, đều là đểmình và ba người kia tách ra!Cái thằng con hoang đáng chém ngàn đao này!“Giết!”Sau khi căng thẳng và khó tin xong, Long Hành cũng lập tức trợn mắt lên, vàođúng lúc này, hắn chém ra một kiếm mạnh nhất của mình.Cực chiêu – Tuyết Ngược Băng Thao!Khoảnh khắc này, địa vực hai mươi trượng chung quanh bắt đầu ngưng tụ hàngbăng! Vô số hoa tuyết ngậm lấy kiếm ý và khí lạnh bắt đầu rơi xuống.Tuy nhiên, đao của Sở Hi Thanh lại càng nhanh hơn một đường!Thẻ cực chiêu Tần Mộc Ca thất phẩm thượng: Thần Phong Minh Kính Đao –Tam Tương Thần Đao!Thật ra thì giờ phút này, đao của Sở Hi Thanh đã nhanh hơn Long Hành tận bađường!Cách đây không lâu, khi hắn và Long Hành chiến đấu, đao của Sở Hi Thanh đãcó thể chống đỡ chính diện với Long Hành rồi.Mà thiên phú huyết mạch của hắn bây giờ, đã không phải lúc trước có thể sosánh.Lúc này, dưới trạng thái Thần Chi Thương và Táng Thiên Chi Vũ, cũng khôngbiết là đã tăng lên bao nhiêu nữa.Có điều, Sở Hi Thanh vẫn đề phòng có chuyện bất ngờ xảy ra, hắn vẫn chém ramột đao có uy lực mạnh nhất, lớn nhất, không thể chống đỡ.Hắn chỉ muốn dùng một chiêu để đưa Long Hành vào chỗ chết, không thể cóbất cứ biến số nào.Khuôn mặt như trăng tròn của Long Hành đã xanh lét, con ngươi thì trợn to đếncực hạn, lộ ra vẻ sợ hãi và tuyệt vọng đến cực điểm!Sau đó, trên cổ hắn hiện lên một vết máu.Chỉ vẻn vẹn một cái nháy mắt sau, đầu của hắn đã bị suối máu đẩy lên trời.Đầu của Long Hành bay lên không, trong mắt tràn đầy tro tàn.Hắn nghĩ đến đệ đệ Long Thắng của mình, còn có cảnh Long Nam Thư bị mấtđầu, chắc hẳn cũng có tâm trạng như hắn bây giờ.Sở Hi Thanh dùng một đao chém giết Long Hành xong, lại không dừng lại màlao về phía sau.Bạch Tiểu Chiêu đang giúp hắn ứng phó với Tùng Phong Kiếm – Lâm ThạchLang Kiếm – Nhâm Trung, và Quang Đao – Ngô Chính Thần.Hai trảo của nàng mang theo từng tia chớp giật, hoặc chụp hoặc đánh.Đôi móng vuốt kia vỗ một cái, chính là năm đạo cương lực sắc bén, còn có đaogió xen lẫn bên trong, càn quét về phía trước!Đối thủ của Bạch Tiểu Chiêu cũng không phải người thường, Lang Kiếm –Nhâm Trung là ngũ phẩm thượng, kiếm pháp hung ác như sói. Mà Quang Đao –Ngô Chính Thần thì lại sở trường về Bàn Đại Minh Quang Đao, trên mặt đấttuôn ra từng mảnh hàn quang tựa như khay bạc.Bạch Tiểu Chiêu lấy một chọi ba, vẫn không thể chống lại, bị ba người hợp lựcvà liên thủ, khiến cho phải lùi lại từng bước.Có điều, khi Sở Hi Thanh chém giết Long Hành xong, tình thế đã biến đổi.Sắc mặt Ngô Chính Thần và Nhâm Trung thì âm trầm như nước, mà trong mắtTùng Phong Kiếm – Lâm Thạch thì hiện lên vẻ kinh hoàng.Hắn biết thế cục của song phương đã đổi chiều, công thủ đảo ngược. 

Sợ hãi đến cực hạn, làm cho trái tim của hắn lạnh lẽo như băng.

Người này muốn nhân cơ hội này để giết hắn! Muốn dùng một đòn để đưa hắn

vào chỗ chết!

Lâm Thạch vô thức vung kiếm lên, dùng toàn lực để vung kiếm, bện thành một

mảnh ánh kiếm đầy trời ở trước người.

Tựa như một mặt tường kiếm, kín kẽ không lỗ hổng, gió thổi không lọt!

Lâm Thạch đã không giữ lại chút nào, thậm chí không tiếc tổn thương căn cơ,

mà sử dụng tất cả Huyết nguyên, tất cả tiềm lực trong cơ thể.

Hắn dùng tất cả để tăng lực lượng và tốc độ kiếm của mình lên.

Hắn biết, nếu như bây giờ mình không chống đỡ được một đao này của Sở Hi

Thanh, vậy thì không còn sau đó nữa rồi.

Ba người còn lại cũng sinh ra ý lạnh lẽo, tất cả đều tăng tốc độ lần nữa, lao

thẳng về phía của Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch.

Lúc này, trong đầu của bọn họ chỉ có một ý nghĩ, nhất định phải dùng thời gian

ngắn nhất để chạy đến bên cạnh Lâm Thạch, cứu viện Lâm Thạch!

Thật ra ba người này cũng không quá quan tâm đến tính mạng của vị bang chủ

mới nhậm chức này.

Nhưng bọn họ cũng biết, một khi Lâm Thạch tử vong, thực lực của ba người

bọn họ, tuyệt đối không thể đưa Sở Hi Thanh vào chỗ chết!

Hơn nữa, mục đích của Sở Hi Thanh ngày hôm nay, chính là vì Lâm Thạch.

Một khi Sở Hi Thanh g**t ch*t Lâm Thạch, hắn có thể thích đánh thì đánh, thích

lùi thì lùi.

Tuy nhiên, ngay khi Lâm Thạch đang dùng toàn lực để phòng ngự, ba người

Long Hành dốc hết tốc độ để chạy đến.

Bóng người của Sở Hi Thanh đột nhiên lại biến ảo, ‘bồng’ một tiếng rồi hóa

thành mây khói.

Thẻ cực chiêu Tần Mộc Ca thất phẩm thượng: Mị Ảnh Vân Tung – Yên Vân

Thiên Túng!

Một đoàn khói xanh và mây mù lẫn vào hơi nước, bao trùm mười trượng, ngay

khi bốn người đều dùng toàn bộ tinh thần để đề phòng.

Bóng người của Sở Hi Thanh đột nhiên lại xuất hiện ở trước người Long Hành.

“Cái gì?”

Con ngươi của Long Hành trợn trừng trừng, vẻ mặt khó mà tin nổi.

Hắn không ngờ Sở Hi Thanh sẽ bỏ qua Lâm Thạch, trái lại còn ra tay với mình

trước.

Không đúng!

Ngay từ ban đầu, mục tiêu của Sở Hi Thanh đã là mình rồi!

Hắn là người ở sau cùng trong bốn người, cũng là người có tu vị yếu nhất trong

bốn người!

Tất cả hành động kia của Sở Hi Thanh, đều là giương đông kích tây, đều là để

mình và ba người kia tách ra!

Cái thằng con hoang đáng chém ngàn đao này!

“Giết!”

Sau khi căng thẳng và khó tin xong, Long Hành cũng lập tức trợn mắt lên, vào

đúng lúc này, hắn chém ra một kiếm mạnh nhất của mình.

Cực chiêu – Tuyết Ngược Băng Thao!

Khoảnh khắc này, địa vực hai mươi trượng chung quanh bắt đầu ngưng tụ hàng

băng! Vô số hoa tuyết ngậm lấy kiếm ý và khí lạnh bắt đầu rơi xuống.

Tuy nhiên, đao của Sở Hi Thanh lại càng nhanh hơn một đường!

Thẻ cực chiêu Tần Mộc Ca thất phẩm thượng: Thần Phong Minh Kính Đao –

Tam Tương Thần Đao!

Thật ra thì giờ phút này, đao của Sở Hi Thanh đã nhanh hơn Long Hành tận ba

đường!

Cách đây không lâu, khi hắn và Long Hành chiến đấu, đao của Sở Hi Thanh đã

có thể chống đỡ chính diện với Long Hành rồi.

Mà thiên phú huyết mạch của hắn bây giờ, đã không phải lúc trước có thể so

sánh.

Lúc này, dưới trạng thái Thần Chi Thương và Táng Thiên Chi Vũ, cũng không

biết là đã tăng lên bao nhiêu nữa.

Có điều, Sở Hi Thanh vẫn đề phòng có chuyện bất ngờ xảy ra, hắn vẫn chém ra

một đao có uy lực mạnh nhất, lớn nhất, không thể chống đỡ.

Hắn chỉ muốn dùng một chiêu để đưa Long Hành vào chỗ chết, không thể có

bất cứ biến số nào.

Khuôn mặt như trăng tròn của Long Hành đã xanh lét, con ngươi thì trợn to đến

cực hạn, lộ ra vẻ sợ hãi và tuyệt vọng đến cực điểm!

Sau đó, trên cổ hắn hiện lên một vết máu.

Chỉ vẻn vẹn một cái nháy mắt sau, đầu của hắn đã bị suối máu đẩy lên trời.

Đầu của Long Hành bay lên không, trong mắt tràn đầy tro tàn.

Hắn nghĩ đến đệ đệ Long Thắng của mình, còn có cảnh Long Nam Thư bị mất

đầu, chắc hẳn cũng có tâm trạng như hắn bây giờ.

Sở Hi Thanh dùng một đao chém giết Long Hành xong, lại không dừng lại mà

lao về phía sau.

Bạch Tiểu Chiêu đang giúp hắn ứng phó với Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch

Lang Kiếm – Nhâm Trung, và Quang Đao – Ngô Chính Thần.

Hai trảo của nàng mang theo từng tia chớp giật, hoặc chụp hoặc đánh.

Đôi móng vuốt kia vỗ một cái, chính là năm đạo cương lực sắc bén, còn có đao

gió xen lẫn bên trong, càn quét về phía trước!

Đối thủ của Bạch Tiểu Chiêu cũng không phải người thường, Lang Kiếm –

Nhâm Trung là ngũ phẩm thượng, kiếm pháp hung ác như sói. Mà Quang Đao –

Ngô Chính Thần thì lại sở trường về Bàn Đại Minh Quang Đao, trên mặt đất

tuôn ra từng mảnh hàn quang tựa như khay bạc.

Bạch Tiểu Chiêu lấy một chọi ba, vẫn không thể chống lại, bị ba người hợp lực

và liên thủ, khiến cho phải lùi lại từng bước.

Có điều, khi Sở Hi Thanh chém giết Long Hành xong, tình thế đã biến đổi.

Sắc mặt Ngô Chính Thần và Nhâm Trung thì âm trầm như nước, mà trong mắt

Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch thì hiện lên vẻ kinh hoàng.

Hắn biết thế cục của song phương đã đổi chiều, công thủ đảo ngược. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sợ hãi đến cực hạn, làm cho trái tim của hắn lạnh lẽo như băng.Người này muốn nhân cơ hội này để giết hắn! Muốn dùng một đòn để đưa hắnvào chỗ chết!Lâm Thạch vô thức vung kiếm lên, dùng toàn lực để vung kiếm, bện thành mộtmảnh ánh kiếm đầy trời ở trước người.Tựa như một mặt tường kiếm, kín kẽ không lỗ hổng, gió thổi không lọt!Lâm Thạch đã không giữ lại chút nào, thậm chí không tiếc tổn thương căn cơ,mà sử dụng tất cả Huyết nguyên, tất cả tiềm lực trong cơ thể.Hắn dùng tất cả để tăng lực lượng và tốc độ kiếm của mình lên.Hắn biết, nếu như bây giờ mình không chống đỡ được một đao này của Sở HiThanh, vậy thì không còn sau đó nữa rồi.Ba người còn lại cũng sinh ra ý lạnh lẽo, tất cả đều tăng tốc độ lần nữa, laothẳng về phía của Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch.Lúc này, trong đầu của bọn họ chỉ có một ý nghĩ, nhất định phải dùng thời gianngắn nhất để chạy đến bên cạnh Lâm Thạch, cứu viện Lâm Thạch!Thật ra ba người này cũng không quá quan tâm đến tính mạng của vị bang chủmới nhậm chức này.Nhưng bọn họ cũng biết, một khi Lâm Thạch tử vong, thực lực của ba ngườibọn họ, tuyệt đối không thể đưa Sở Hi Thanh vào chỗ chết!Hơn nữa, mục đích của Sở Hi Thanh ngày hôm nay, chính là vì Lâm Thạch.Một khi Sở Hi Thanh g**t ch*t Lâm Thạch, hắn có thể thích đánh thì đánh, thíchlùi thì lùi.Tuy nhiên, ngay khi Lâm Thạch đang dùng toàn lực để phòng ngự, ba ngườiLong Hành dốc hết tốc độ để chạy đến.Bóng người của Sở Hi Thanh đột nhiên lại biến ảo, ‘bồng’ một tiếng rồi hóathành mây khói.Thẻ cực chiêu Tần Mộc Ca thất phẩm thượng: Mị Ảnh Vân Tung – Yên VânThiên Túng!Một đoàn khói xanh và mây mù lẫn vào hơi nước, bao trùm mười trượng, ngaykhi bốn người đều dùng toàn bộ tinh thần để đề phòng.Bóng người của Sở Hi Thanh đột nhiên lại xuất hiện ở trước người Long Hành.“Cái gì?”Con ngươi của Long Hành trợn trừng trừng, vẻ mặt khó mà tin nổi.Hắn không ngờ Sở Hi Thanh sẽ bỏ qua Lâm Thạch, trái lại còn ra tay với mìnhtrước.Không đúng!Ngay từ ban đầu, mục tiêu của Sở Hi Thanh đã là mình rồi!Hắn là người ở sau cùng trong bốn người, cũng là người có tu vị yếu nhất trongbốn người!Tất cả hành động kia của Sở Hi Thanh, đều là giương đông kích tây, đều là đểmình và ba người kia tách ra!Cái thằng con hoang đáng chém ngàn đao này!“Giết!”Sau khi căng thẳng và khó tin xong, Long Hành cũng lập tức trợn mắt lên, vàođúng lúc này, hắn chém ra một kiếm mạnh nhất của mình.Cực chiêu – Tuyết Ngược Băng Thao!Khoảnh khắc này, địa vực hai mươi trượng chung quanh bắt đầu ngưng tụ hàngbăng! Vô số hoa tuyết ngậm lấy kiếm ý và khí lạnh bắt đầu rơi xuống.Tuy nhiên, đao của Sở Hi Thanh lại càng nhanh hơn một đường!Thẻ cực chiêu Tần Mộc Ca thất phẩm thượng: Thần Phong Minh Kính Đao –Tam Tương Thần Đao!Thật ra thì giờ phút này, đao của Sở Hi Thanh đã nhanh hơn Long Hành tận bađường!Cách đây không lâu, khi hắn và Long Hành chiến đấu, đao của Sở Hi Thanh đãcó thể chống đỡ chính diện với Long Hành rồi.Mà thiên phú huyết mạch của hắn bây giờ, đã không phải lúc trước có thể sosánh.Lúc này, dưới trạng thái Thần Chi Thương và Táng Thiên Chi Vũ, cũng khôngbiết là đã tăng lên bao nhiêu nữa.Có điều, Sở Hi Thanh vẫn đề phòng có chuyện bất ngờ xảy ra, hắn vẫn chém ramột đao có uy lực mạnh nhất, lớn nhất, không thể chống đỡ.Hắn chỉ muốn dùng một chiêu để đưa Long Hành vào chỗ chết, không thể cóbất cứ biến số nào.Khuôn mặt như trăng tròn của Long Hành đã xanh lét, con ngươi thì trợn to đếncực hạn, lộ ra vẻ sợ hãi và tuyệt vọng đến cực điểm!Sau đó, trên cổ hắn hiện lên một vết máu.Chỉ vẻn vẹn một cái nháy mắt sau, đầu của hắn đã bị suối máu đẩy lên trời.Đầu của Long Hành bay lên không, trong mắt tràn đầy tro tàn.Hắn nghĩ đến đệ đệ Long Thắng của mình, còn có cảnh Long Nam Thư bị mấtđầu, chắc hẳn cũng có tâm trạng như hắn bây giờ.Sở Hi Thanh dùng một đao chém giết Long Hành xong, lại không dừng lại màlao về phía sau.Bạch Tiểu Chiêu đang giúp hắn ứng phó với Tùng Phong Kiếm – Lâm ThạchLang Kiếm – Nhâm Trung, và Quang Đao – Ngô Chính Thần.Hai trảo của nàng mang theo từng tia chớp giật, hoặc chụp hoặc đánh.Đôi móng vuốt kia vỗ một cái, chính là năm đạo cương lực sắc bén, còn có đaogió xen lẫn bên trong, càn quét về phía trước!Đối thủ của Bạch Tiểu Chiêu cũng không phải người thường, Lang Kiếm –Nhâm Trung là ngũ phẩm thượng, kiếm pháp hung ác như sói. Mà Quang Đao –Ngô Chính Thần thì lại sở trường về Bàn Đại Minh Quang Đao, trên mặt đấttuôn ra từng mảnh hàn quang tựa như khay bạc.Bạch Tiểu Chiêu lấy một chọi ba, vẫn không thể chống lại, bị ba người hợp lựcvà liên thủ, khiến cho phải lùi lại từng bước.Có điều, khi Sở Hi Thanh chém giết Long Hành xong, tình thế đã biến đổi.Sắc mặt Ngô Chính Thần và Nhâm Trung thì âm trầm như nước, mà trong mắtTùng Phong Kiếm – Lâm Thạch thì hiện lên vẻ kinh hoàng.Hắn biết thế cục của song phương đã đổi chiều, công thủ đảo ngược. 

Chương 766: Gặp mặt (2)