Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 768: Gặp mặt (4)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Mười mấy ngày trước, tình thế của Thiết Kỳ Bang như mặt trời ban trưa.Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch là người đứng thứ tư trong bang, rốt cuộc là cólý do gì để phản bội?Vì thừa kế Thiết Kỳ Bang trong tay huynh đệ Thiết Cuồng Nhân, vì chức Chỉhuy sứ Thủy sư doanh quân Thiên Bình mà Tư Không Thiện cho, cho nênkhông để ý đến tình nghĩa mấy chục năm với huynh đệ Thiết gia, hạ độc phảnbội?Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch tự biết chắc chắn phải chết, hắn thậm chí cònlười phản kháng lại, mặc kệ cho đao gió của Bạch Tiểu Chiêu chém lên ngườimình.“Vì sao?” Bóng người của hắn lảo đảo, cười tự giễu: “Cái này đều là do ngươi!Là do người đến Thiết Kỳ Bang quá muộn!”“Muộn?” Sở Hi Thanh nhướn mày lên, vẻ mặt khó hiểu.“Nếu như người gia nhập Thiết Kỳ Bang sớm hơn năm tháng, thì làm sao lạiđến mức này? Ta sẽ không sinh ra ý phản bội, Thiết Cuồng Nhân cũng sẽ khôngchết!”Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch cười khà khà như tên thần kinh thất thường:“Tư Không Thiện đa mưu túc trí, một năm trước đã bố trí kế hoạch diệt trừ kufchủ! Thiết Cuồng Nhân không nghe ta khuyên, nhất định phải giúp đám c* lyvà người chèo thuyền ở Tú Thủy, nhất định phải đối đầu với các thế gia và hiệubuôn ở Tú Thủy, khiến cho Thiết Kỳ Bang bốn phía đều là địch. Hắn còn muốnthăng cấp tứ phẩm, quả thực là nằm mơ!’“Mà Lâm Thạch ta còn có người nhà, há có thể chôn cùng Thiết Kỳ Bang?Ngày xưa Sùng Châu Thủy sư doanh đại loạn, Lâm mỗ đã cửa nát nhà tan mộtlần, chẳng lẽ còn muốn nhìn thấy người nhà chết hết lần nữa? Đáng tiếc! Đángtiếc! Ta hỏi ngươi, vì sao ngươi không gia nhập Thiết Kỳ Bang sớm hơn mộtchút, để cho Lâm mỗ nhìn thấy hi vọng?”“Thì ra là như vậy.”Ánh mắt Sở Hi Thanh hơi u ám, lòng thầm nói hóa ra Tùng Phong Kiếm – LâmThạch đã phản bội từ trước khi hắn gia nhập Thiết Kỳ Bang rồi!Trong lòng hắn càng hận kẻ này hơn, trường đao trong tay lập tức lóe lên mộtcái.Theo một đạo ánh đao mà mắt thường khó có thể nhìn thấy lướt qua, đầu củaTùng Phong Kiếm – Lâm Thạch nhất thời bay cao mấy trượng, cuối cùng rơivào trong tay Sở Hi Thanh.Sau đó, Sở Hi Thanh phất tay áo một cái, cầm đầu người của Tùng Phong Kiếm– Lâm Thạch bay về phía ngoài thủy trại.“Chư vị, nên đi rồi!”Hắn biết thể lực của Kế Tiễn Tiễn bắt đầu yếu dần, đã không áp chế được đệ tửchân truyền Lang Thiên Trung của Huyết Bức sơn. Diệp Tri Thu cũng đang nỗlực chống lại Huyết Phong Kiếm – Lý Đạo Quy.Lục Loạn Ly thì đúng là có thể chém giết đại quản gia Tư Không Bàn nhà Tháithú Tư Không Thiện, nhưng lại có khả năng bại lộ thân phận của nàng.Bản thân Sở Hi Thanh thì nhìn như uy phong bá đạo, liên tục chém giết kẻ địch.Nhưng cột tuổi thọ trong bảng nhân vật của hắn, đã giảm xuống 197 ngày.Trạng thái Táng Thiên Chi Vũ này, hầu như cứ trôi qua một cái hô hấp, là có thểtiêu hao non nửa ngày tuổi thọ của hắn.Sở Hi Thanh vất vả lắm mới kéo tuổi thọ lên gần một năm, giờ phút này đã tiêuhao gần một phần ba.Vì vậy, hắn vừa rút lui vừa lấy một viên Thần Huyết Quy Nguyên Đan ở trongkho chứa đồ ra, rồi dứt khoát nuốt vào.Viên thần đan của hệ thống này, quả nhiên là rất thần kỳ, Sở Hi Thanh chỉ chạybăng băng ba trăm trượng trên mặt sông, vết thương trên cơ thể đã khôi phụcnăm sáu phần, chân nguyên và khí huyết đã đạt đến trạng thái mạnh nhất.Mà Táng Thiên Chi Vũ (nặng) trong cột trạng thái, cũng đã biến hóa thànhTáng Thiên Chi Vũ (nhẹ).Lúc này, Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ Yên Thành cũng đuổi theo sau, hắncười ha ha: “Trận chiến này thực sự là quá sảng khoái! Không ngờ kỳ chỉ lại cóthể thật sự chém đầu của Lâm Thạch trong đầm rồng hang hổ! Phần can đảmnày, phần hào hiệp dũng mãnh này, thực sự là hiếm có!”Hắn nói đến chỗ này, ánh mắt hơi co lại, chú ý đến huyết diễm đang thiêu đốt ởquanh người Sở Hi Thanh.Ánh mắt ss Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ Yên Thành lại hiện lên vẻ mừng rỡ,kính nể và hâm mộ.“Chúc mừng kỳ chủ! Táng Thiên và Lê Tham đã quan tâm đến người nhiềuthêm một bước rồi.”Trận chiến ngày hôm nay, hắn cũng lọt vào mắt xanh của Chiến Thần – TángThiên và Binh Thần – Lê Tham, làm cho hai môn thiên phú huyết mạch này tiếnthêm một bước.Nhưng cái này còn lâu với so được với Sở Hi Thanh.Sở Hi Thanh cũng chú ý đến biến hóa ở trong bảng nhân vật của mình.---Táng Thiên (lục giai).Sở Hi Thanh không khỏi cảm thấy kinh ngạc, thiên phú Táng Thiên của hắn lạităng đến lục giai.Ngoài ra, hắn phát hiện trong thanh trạng thái của mình, có thêm bốn chữ ‘LêTham chi nhãn’.Lê Tham chi nhãn: Ngươi đã được Binh Thần – Lê Tham quan tâm, sử dụng bấtkỳ binh khí pháp khí kim loại nào, cũng có thể kích phát Canh kim chi khí thêmmột bước, khiến cho binh khí tăng hai thành uy lực.Ánh mắt Sở Hi Thanh hơi co lại, hắn không biết sự ‘quan tâm’ của Binh Thần –Lê Tham này, rốt cuộc là chuyện tốt hay là chuyện xấu với hắn nữa.Chỗ tốt là uy lực đao cương của hắn sẽ tăng mạnh, chỗ xấu là bị một Ma thầnnhìn chằm chằm tại mọi lúc mọi nơi.
Mười mấy ngày trước, tình thế của Thiết Kỳ Bang như mặt trời ban trưa.
Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch là người đứng thứ tư trong bang, rốt cuộc là có
lý do gì để phản bội?
Vì thừa kế Thiết Kỳ Bang trong tay huynh đệ Thiết Cuồng Nhân, vì chức Chỉ
huy sứ Thủy sư doanh quân Thiên Bình mà Tư Không Thiện cho, cho nên
không để ý đến tình nghĩa mấy chục năm với huynh đệ Thiết gia, hạ độc phản
bội?
Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch tự biết chắc chắn phải chết, hắn thậm chí còn
lười phản kháng lại, mặc kệ cho đao gió của Bạch Tiểu Chiêu chém lên người
mình.
“Vì sao?” Bóng người của hắn lảo đảo, cười tự giễu: “Cái này đều là do ngươi!
Là do người đến Thiết Kỳ Bang quá muộn!”
“Muộn?” Sở Hi Thanh nhướn mày lên, vẻ mặt khó hiểu.
“Nếu như người gia nhập Thiết Kỳ Bang sớm hơn năm tháng, thì làm sao lại
đến mức này? Ta sẽ không sinh ra ý phản bội, Thiết Cuồng Nhân cũng sẽ không
chết!”
Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch cười khà khà như tên thần kinh thất thường:
“Tư Không Thiện đa mưu túc trí, một năm trước đã bố trí kế hoạch diệt trừ kuf
chủ! Thiết Cuồng Nhân không nghe ta khuyên, nhất định phải giúp đám c* ly
và người chèo thuyền ở Tú Thủy, nhất định phải đối đầu với các thế gia và hiệu
buôn ở Tú Thủy, khiến cho Thiết Kỳ Bang bốn phía đều là địch. Hắn còn muốn
thăng cấp tứ phẩm, quả thực là nằm mơ!’
“Mà Lâm Thạch ta còn có người nhà, há có thể chôn cùng Thiết Kỳ Bang?
Ngày xưa Sùng Châu Thủy sư doanh đại loạn, Lâm mỗ đã cửa nát nhà tan một
lần, chẳng lẽ còn muốn nhìn thấy người nhà chết hết lần nữa? Đáng tiếc! Đáng
tiếc! Ta hỏi ngươi, vì sao ngươi không gia nhập Thiết Kỳ Bang sớm hơn một
chút, để cho Lâm mỗ nhìn thấy hi vọng?”
“Thì ra là như vậy.”
Ánh mắt Sở Hi Thanh hơi u ám, lòng thầm nói hóa ra Tùng Phong Kiếm – Lâm
Thạch đã phản bội từ trước khi hắn gia nhập Thiết Kỳ Bang rồi!
Trong lòng hắn càng hận kẻ này hơn, trường đao trong tay lập tức lóe lên một
cái.
Theo một đạo ánh đao mà mắt thường khó có thể nhìn thấy lướt qua, đầu của
Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch nhất thời bay cao mấy trượng, cuối cùng rơi
vào trong tay Sở Hi Thanh.
Sau đó, Sở Hi Thanh phất tay áo một cái, cầm đầu người của Tùng Phong Kiếm
– Lâm Thạch bay về phía ngoài thủy trại.
“Chư vị, nên đi rồi!”
Hắn biết thể lực của Kế Tiễn Tiễn bắt đầu yếu dần, đã không áp chế được đệ tử
chân truyền Lang Thiên Trung của Huyết Bức sơn. Diệp Tri Thu cũng đang nỗ
lực chống lại Huyết Phong Kiếm – Lý Đạo Quy.
Lục Loạn Ly thì đúng là có thể chém giết đại quản gia Tư Không Bàn nhà Thái
thú Tư Không Thiện, nhưng lại có khả năng bại lộ thân phận của nàng.
Bản thân Sở Hi Thanh thì nhìn như uy phong bá đạo, liên tục chém giết kẻ địch.
Nhưng cột tuổi thọ trong bảng nhân vật của hắn, đã giảm xuống 197 ngày.
Trạng thái Táng Thiên Chi Vũ này, hầu như cứ trôi qua một cái hô hấp, là có thể
tiêu hao non nửa ngày tuổi thọ của hắn.
Sở Hi Thanh vất vả lắm mới kéo tuổi thọ lên gần một năm, giờ phút này đã tiêu
hao gần một phần ba.
Vì vậy, hắn vừa rút lui vừa lấy một viên Thần Huyết Quy Nguyên Đan ở trong
kho chứa đồ ra, rồi dứt khoát nuốt vào.
Viên thần đan của hệ thống này, quả nhiên là rất thần kỳ, Sở Hi Thanh chỉ chạy
băng băng ba trăm trượng trên mặt sông, vết thương trên cơ thể đã khôi phục
năm sáu phần, chân nguyên và khí huyết đã đạt đến trạng thái mạnh nhất.
Mà Táng Thiên Chi Vũ (nặng) trong cột trạng thái, cũng đã biến hóa thành
Táng Thiên Chi Vũ (nhẹ).
Lúc này, Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ Yên Thành cũng đuổi theo sau, hắn
cười ha ha: “Trận chiến này thực sự là quá sảng khoái! Không ngờ kỳ chỉ lại có
thể thật sự chém đầu của Lâm Thạch trong đầm rồng hang hổ! Phần can đảm
này, phần hào hiệp dũng mãnh này, thực sự là hiếm có!”
Hắn nói đến chỗ này, ánh mắt hơi co lại, chú ý đến huyết diễm đang thiêu đốt ở
quanh người Sở Hi Thanh.
Ánh mắt ss Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ Yên Thành lại hiện lên vẻ mừng rỡ,
kính nể và hâm mộ.
“Chúc mừng kỳ chủ! Táng Thiên và Lê Tham đã quan tâm đến người nhiều
thêm một bước rồi.”
Trận chiến ngày hôm nay, hắn cũng lọt vào mắt xanh của Chiến Thần – Táng
Thiên và Binh Thần – Lê Tham, làm cho hai môn thiên phú huyết mạch này tiến
thêm một bước.
Nhưng cái này còn lâu với so được với Sở Hi Thanh.
Sở Hi Thanh cũng chú ý đến biến hóa ở trong bảng nhân vật của mình.
---Táng Thiên (lục giai).
Sở Hi Thanh không khỏi cảm thấy kinh ngạc, thiên phú Táng Thiên của hắn lại
tăng đến lục giai.
Ngoài ra, hắn phát hiện trong thanh trạng thái của mình, có thêm bốn chữ ‘Lê
Tham chi nhãn’.
Lê Tham chi nhãn: Ngươi đã được Binh Thần – Lê Tham quan tâm, sử dụng bất
kỳ binh khí pháp khí kim loại nào, cũng có thể kích phát Canh kim chi khí thêm
một bước, khiến cho binh khí tăng hai thành uy lực.
Ánh mắt Sở Hi Thanh hơi co lại, hắn không biết sự ‘quan tâm’ của Binh Thần –
Lê Tham này, rốt cuộc là chuyện tốt hay là chuyện xấu với hắn nữa.
Chỗ tốt là uy lực đao cương của hắn sẽ tăng mạnh, chỗ xấu là bị một Ma thần
nhìn chằm chằm tại mọi lúc mọi nơi.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Mười mấy ngày trước, tình thế của Thiết Kỳ Bang như mặt trời ban trưa.Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch là người đứng thứ tư trong bang, rốt cuộc là cólý do gì để phản bội?Vì thừa kế Thiết Kỳ Bang trong tay huynh đệ Thiết Cuồng Nhân, vì chức Chỉhuy sứ Thủy sư doanh quân Thiên Bình mà Tư Không Thiện cho, cho nênkhông để ý đến tình nghĩa mấy chục năm với huynh đệ Thiết gia, hạ độc phảnbội?Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch tự biết chắc chắn phải chết, hắn thậm chí cònlười phản kháng lại, mặc kệ cho đao gió của Bạch Tiểu Chiêu chém lên ngườimình.“Vì sao?” Bóng người của hắn lảo đảo, cười tự giễu: “Cái này đều là do ngươi!Là do người đến Thiết Kỳ Bang quá muộn!”“Muộn?” Sở Hi Thanh nhướn mày lên, vẻ mặt khó hiểu.“Nếu như người gia nhập Thiết Kỳ Bang sớm hơn năm tháng, thì làm sao lạiđến mức này? Ta sẽ không sinh ra ý phản bội, Thiết Cuồng Nhân cũng sẽ khôngchết!”Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch cười khà khà như tên thần kinh thất thường:“Tư Không Thiện đa mưu túc trí, một năm trước đã bố trí kế hoạch diệt trừ kufchủ! Thiết Cuồng Nhân không nghe ta khuyên, nhất định phải giúp đám c* lyvà người chèo thuyền ở Tú Thủy, nhất định phải đối đầu với các thế gia và hiệubuôn ở Tú Thủy, khiến cho Thiết Kỳ Bang bốn phía đều là địch. Hắn còn muốnthăng cấp tứ phẩm, quả thực là nằm mơ!’“Mà Lâm Thạch ta còn có người nhà, há có thể chôn cùng Thiết Kỳ Bang?Ngày xưa Sùng Châu Thủy sư doanh đại loạn, Lâm mỗ đã cửa nát nhà tan mộtlần, chẳng lẽ còn muốn nhìn thấy người nhà chết hết lần nữa? Đáng tiếc! Đángtiếc! Ta hỏi ngươi, vì sao ngươi không gia nhập Thiết Kỳ Bang sớm hơn mộtchút, để cho Lâm mỗ nhìn thấy hi vọng?”“Thì ra là như vậy.”Ánh mắt Sở Hi Thanh hơi u ám, lòng thầm nói hóa ra Tùng Phong Kiếm – LâmThạch đã phản bội từ trước khi hắn gia nhập Thiết Kỳ Bang rồi!Trong lòng hắn càng hận kẻ này hơn, trường đao trong tay lập tức lóe lên mộtcái.Theo một đạo ánh đao mà mắt thường khó có thể nhìn thấy lướt qua, đầu củaTùng Phong Kiếm – Lâm Thạch nhất thời bay cao mấy trượng, cuối cùng rơivào trong tay Sở Hi Thanh.Sau đó, Sở Hi Thanh phất tay áo một cái, cầm đầu người của Tùng Phong Kiếm– Lâm Thạch bay về phía ngoài thủy trại.“Chư vị, nên đi rồi!”Hắn biết thể lực của Kế Tiễn Tiễn bắt đầu yếu dần, đã không áp chế được đệ tửchân truyền Lang Thiên Trung của Huyết Bức sơn. Diệp Tri Thu cũng đang nỗlực chống lại Huyết Phong Kiếm – Lý Đạo Quy.Lục Loạn Ly thì đúng là có thể chém giết đại quản gia Tư Không Bàn nhà Tháithú Tư Không Thiện, nhưng lại có khả năng bại lộ thân phận của nàng.Bản thân Sở Hi Thanh thì nhìn như uy phong bá đạo, liên tục chém giết kẻ địch.Nhưng cột tuổi thọ trong bảng nhân vật của hắn, đã giảm xuống 197 ngày.Trạng thái Táng Thiên Chi Vũ này, hầu như cứ trôi qua một cái hô hấp, là có thểtiêu hao non nửa ngày tuổi thọ của hắn.Sở Hi Thanh vất vả lắm mới kéo tuổi thọ lên gần một năm, giờ phút này đã tiêuhao gần một phần ba.Vì vậy, hắn vừa rút lui vừa lấy một viên Thần Huyết Quy Nguyên Đan ở trongkho chứa đồ ra, rồi dứt khoát nuốt vào.Viên thần đan của hệ thống này, quả nhiên là rất thần kỳ, Sở Hi Thanh chỉ chạybăng băng ba trăm trượng trên mặt sông, vết thương trên cơ thể đã khôi phụcnăm sáu phần, chân nguyên và khí huyết đã đạt đến trạng thái mạnh nhất.Mà Táng Thiên Chi Vũ (nặng) trong cột trạng thái, cũng đã biến hóa thànhTáng Thiên Chi Vũ (nhẹ).Lúc này, Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ Yên Thành cũng đuổi theo sau, hắncười ha ha: “Trận chiến này thực sự là quá sảng khoái! Không ngờ kỳ chỉ lại cóthể thật sự chém đầu của Lâm Thạch trong đầm rồng hang hổ! Phần can đảmnày, phần hào hiệp dũng mãnh này, thực sự là hiếm có!”Hắn nói đến chỗ này, ánh mắt hơi co lại, chú ý đến huyết diễm đang thiêu đốt ởquanh người Sở Hi Thanh.Ánh mắt ss Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ Yên Thành lại hiện lên vẻ mừng rỡ,kính nể và hâm mộ.“Chúc mừng kỳ chủ! Táng Thiên và Lê Tham đã quan tâm đến người nhiềuthêm một bước rồi.”Trận chiến ngày hôm nay, hắn cũng lọt vào mắt xanh của Chiến Thần – TángThiên và Binh Thần – Lê Tham, làm cho hai môn thiên phú huyết mạch này tiếnthêm một bước.Nhưng cái này còn lâu với so được với Sở Hi Thanh.Sở Hi Thanh cũng chú ý đến biến hóa ở trong bảng nhân vật của mình.---Táng Thiên (lục giai).Sở Hi Thanh không khỏi cảm thấy kinh ngạc, thiên phú Táng Thiên của hắn lạităng đến lục giai.Ngoài ra, hắn phát hiện trong thanh trạng thái của mình, có thêm bốn chữ ‘LêTham chi nhãn’.Lê Tham chi nhãn: Ngươi đã được Binh Thần – Lê Tham quan tâm, sử dụng bấtkỳ binh khí pháp khí kim loại nào, cũng có thể kích phát Canh kim chi khí thêmmột bước, khiến cho binh khí tăng hai thành uy lực.Ánh mắt Sở Hi Thanh hơi co lại, hắn không biết sự ‘quan tâm’ của Binh Thần –Lê Tham này, rốt cuộc là chuyện tốt hay là chuyện xấu với hắn nữa.Chỗ tốt là uy lực đao cương của hắn sẽ tăng mạnh, chỗ xấu là bị một Ma thầnnhìn chằm chằm tại mọi lúc mọi nơi.