Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 770: Gặp mặt (6)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Thật ra thì Lý Đạo Quy không chỉ đề phòng mấy vị cao thủ thần bí kia, mà hắnlo về Kiếm Tàng Phong của Vô Tướng thần tông hơn.Thời gian gần đây, hành tung của người này rất khó lường, không biết đã đi nơinào.Từ trận chiến trong đại lao của Cẩm y vệ, Lý Đạo Quy cực kỳ kiêng kỵ KiếmTàng Phong.Hắn không nhìn thấu người này, luôn cảm thấy Kiếm Tàng Phong còn đang ẩngiấu thực lực.Nói không chừng mấy người Sở Hi Thanh chạy xuống tầng dưới cùng, thì đãcứu hắn một mạng.Hắn vừa vừa đến Kiếm Tàng Phong, liền nghe thấy tiếng cười hô hố ở sau lưng.Lý Đạo Quy cực kỳ quen thuộc với giọng cười này, lập tức quay đầu lại nhìn.Chỉ thấy một thanh niên có vóc dáng tầm trung, khuôn mặt tròn vo, đang chắptay sau lưng, lơ lửng giữa không trung ở ngoài hai mươi trượng.Đó chính là Kiếm Tàng Phong, hắn cười nhìn Lang Thiên Trung: “Lang huynhthật là can đảm! Tổng đà của Thiết Kỳ Bang ngọa hổ tàng long, sâu khônglường được, ngay cả ta cũng phải kiêng kị vài phần. Lang huynh lại không hề sợhãi, không hổ là đệ tử chân truyền của Huyết Bức sơn.”Sau đó, hắn liếc mắt nhìn Lý Đạo Quy, nở nụ cười tươi rói: “Vị này chính làngười quen cũ, Huyết Phong Kiếm – Lý Đạo Quy, sau trận chiến ở đại lao, ta đãtìm ngươi rất lâu.”“Ngươi là Kiếm Tàng Phong?”Khuôn mặt Lang Thiên Trung âm lãnh, phía sau hắn bỗng nhiên hiện lên mộtvệt ánh sáng đỏ, một đôi loan đao màu máu bắt đầu vờn quanh người LangThiên Trung.Trong mắt Lang Thiên Trung thì lại tràn đầy sát cơ lạnh lẽo: “Ngươi đến đây làmuốn thế nào? Muốn nhìn chuyện cười của Huyết Bức sơn sao? Chỉ sợ các hạcó mệnh đến nhưng không có mệnh về!’Hắn đã nghe nói đến người này, là một đệ tử chân truyền bình thường không cógì lạ của Vô Tướng thần tông.“Vậy thì ngươi sai rồi.” Kiếm Tàng Phong lắc đầu, khóe môi hơi vểnh lên: “Tađã xem đủ chuyện cười rồi, bây giờ là dọn dẹp cho vị tiểu sư đệ kia.”“Dọn dẹp?”Lang Thiên Trung hiện lên vẻ ngờ vực, nhưng vẫn không chút do dự, cầm đôiloan đao màu máu kia, thân như thuấn ảnh, chém thẳng về phía Kiếm TàngPhong!Hắn không biết vì sao Kiếm Tàng Phong lại hiện thân ở nơi này sau khi Sở HiThanh đã rời đi, mà cũng lười suy nghĩ.Người này rõ ràng là không có ý tốt, vậy thì chém là được!Lúc này, phía sau hắn lại hiện ra một con Huyết bức cực lớn!Một đôi cánh dơi kia, chợt che kín cả trời đất.Đây chính là pháp tướng Huyết Uyên thần quân của Huyết Bức sơn, cũng là đaoý mà Lang Thiên Trung tu luyện.Kiếm Tàng Phong lại không nhúc nhích, chỉ có một luồng kiếm ý mạnh mẽxông ra, chém thẳng vào đôi loan đao màu máu của Lang Thiên Trung ở ngoàimột trượng kia.“Chính là dọn dẹp!”Sau khi Kiếm Tàng Phong nói xong, vẻ mặt hắn bỗng nhiên cực kỳ nghiêm túc,cúi đầu khom người về phía trước: “Đệ tử Kiếm Tàng Phong, xin mời Tông chủđại nhân cho mượn kiếm dùng một lát! Trận chiến này, để tự phụng mệnhThanh Hư sư thúc, liên quan đến hưng vong của Vô Tướng thần tông ta, chứkhông phải là vì cá nhân đệ tử.”Khoảnh khắc này, hư không ở trung quanh bỗng nhiên rạn nứt.Vùng không gian này bỗng nhiên hiện lên vô số vết rách giống như mạng nhện,lại giống như một miếng thủy tinh bị vỡ nát.Sau đó, vô số đạo vận quanh quẩn, vô số kiếm khí chui ra từng tấc từng tấc mộttừ trong hư không.Tử Điện Đao – Thiện Tử Long thấy cảnh này, lập tức quay người dùng độnthuật.Thân hắn hóa thành điện màu tím, dùng hết khả năng để bỏ chạy.Hắn cảm giác được, Kiếm Tàng Phong bây giờ rất không đúng!Người này, chỉ dùng kiếm khí mà đã có thể chống đỡ được đao của Lang ThiênTrung rồi.Còn cả thanh kiếm đánh nát và đâm xuyên hư không mà đến này nữa, cũngkhiến cho Tử Điện Đao – Thiện Tử Long sợ hãi.Hắn nghĩ thanh kiếm này, sẽ không phải thanh thần khí siêu phẩm, trấn tông củaVô Tướng thần tông, Thần Vọng Kiếm đấy chứ?Sắc mặt Kiếm Tàng Phong thì lại lạnh lùng, nhìn đám người trước mắt với ánhmắt mang vài phần thương hại: “Các người đã biết Sở sư đệ có Nhai Tí đao ýtầng mười một, huyết mạch Nhai Tí tầng chín, vậy thì đừng hi vọng xa vời,đừng hi vọng còn sống rời khỏi chỗ này.”Mà lúc này, sau người hắn đột nhiên hiện ra một cái ‘cây cân’ cực lớn.Trong lòng Lang Thiên Trung biến đây là kiếm ý của Kiếm Tàng Phong hóathành, cũng là võ đạo của kẻ này.Trái tim của hắn lạnh lẽo vì sợ hãi, con ngươi co rút lại: “Ngươi tu luyện BìnhThiên KIếm?”Theo một mặt của Cây Cân cực lớn kia nghiêng về phía của Kiếm Tàng Phong.Lang Thiên Trung bỗng nhiên cảm thấy mình trở nên nhỏ bé đến vô hạn, cực kỳsuy yếu.Cái tên mập lun ục ịch Kiếm Tàng Phong này thì lại trở nên cao to vĩ đại, nguynga hoành tráng.Kiếm khí của hắn rộng lớn, chân nguyên như biển, thần lực vô biên, nhìn nhưthần linh.“Chính là Bình Thiên Kiếm!”Tay của Kiếm Tàng Phong đã cầm cán kiếm Thần Vọng Kiếm.Hắn chỉ vung nhẹ một cái, đầu của Lang Thiên Trung đã rơi xuống đất.Lại ép xuống một cái, kiếm ý vô biên kia liền làm cho đầu của toàn bộ hơn haingàn bang chúng Hải Thanh Bang ở đây nổ tung! 

Thật ra thì Lý Đạo Quy không chỉ đề phòng mấy vị cao thủ thần bí kia, mà hắn

lo về Kiếm Tàng Phong của Vô Tướng thần tông hơn.

Thời gian gần đây, hành tung của người này rất khó lường, không biết đã đi nơi

nào.

Từ trận chiến trong đại lao của Cẩm y vệ, Lý Đạo Quy cực kỳ kiêng kỵ Kiếm

Tàng Phong.

Hắn không nhìn thấu người này, luôn cảm thấy Kiếm Tàng Phong còn đang ẩn

giấu thực lực.

Nói không chừng mấy người Sở Hi Thanh chạy xuống tầng dưới cùng, thì đã

cứu hắn một mạng.

Hắn vừa vừa đến Kiếm Tàng Phong, liền nghe thấy tiếng cười hô hố ở sau lưng.

Lý Đạo Quy cực kỳ quen thuộc với giọng cười này, lập tức quay đầu lại nhìn.

Chỉ thấy một thanh niên có vóc dáng tầm trung, khuôn mặt tròn vo, đang chắp

tay sau lưng, lơ lửng giữa không trung ở ngoài hai mươi trượng.

Đó chính là Kiếm Tàng Phong, hắn cười nhìn Lang Thiên Trung: “Lang huynh

thật là can đảm! Tổng đà của Thiết Kỳ Bang ngọa hổ tàng long, sâu không

lường được, ngay cả ta cũng phải kiêng kị vài phần. Lang huynh lại không hề sợ

hãi, không hổ là đệ tử chân truyền của Huyết Bức sơn.”

Sau đó, hắn liếc mắt nhìn Lý Đạo Quy, nở nụ cười tươi rói: “Vị này chính là

người quen cũ, Huyết Phong Kiếm – Lý Đạo Quy, sau trận chiến ở đại lao, ta đã

tìm ngươi rất lâu.”

“Ngươi là Kiếm Tàng Phong?”

Khuôn mặt Lang Thiên Trung âm lãnh, phía sau hắn bỗng nhiên hiện lên một

vệt ánh sáng đỏ, một đôi loan đao màu máu bắt đầu vờn quanh người Lang

Thiên Trung.

Trong mắt Lang Thiên Trung thì lại tràn đầy sát cơ lạnh lẽo: “Ngươi đến đây là

muốn thế nào? Muốn nhìn chuyện cười của Huyết Bức sơn sao? Chỉ sợ các hạ

có mệnh đến nhưng không có mệnh về!’

Hắn đã nghe nói đến người này, là một đệ tử chân truyền bình thường không có

gì lạ của Vô Tướng thần tông.

“Vậy thì ngươi sai rồi.” Kiếm Tàng Phong lắc đầu, khóe môi hơi vểnh lên: “Ta

đã xem đủ chuyện cười rồi, bây giờ là dọn dẹp cho vị tiểu sư đệ kia.”

“Dọn dẹp?”

Lang Thiên Trung hiện lên vẻ ngờ vực, nhưng vẫn không chút do dự, cầm đôi

loan đao màu máu kia, thân như thuấn ảnh, chém thẳng về phía Kiếm Tàng

Phong!

Hắn không biết vì sao Kiếm Tàng Phong lại hiện thân ở nơi này sau khi Sở Hi

Thanh đã rời đi, mà cũng lười suy nghĩ.

Người này rõ ràng là không có ý tốt, vậy thì chém là được!

Lúc này, phía sau hắn lại hiện ra một con Huyết bức cực lớn!

Một đôi cánh dơi kia, chợt che kín cả trời đất.

Đây chính là pháp tướng Huyết Uyên thần quân của Huyết Bức sơn, cũng là đao

ý mà Lang Thiên Trung tu luyện.

Kiếm Tàng Phong lại không nhúc nhích, chỉ có một luồng kiếm ý mạnh mẽ

xông ra, chém thẳng vào đôi loan đao màu máu của Lang Thiên Trung ở ngoài

một trượng kia.

“Chính là dọn dẹp!”

Sau khi Kiếm Tàng Phong nói xong, vẻ mặt hắn bỗng nhiên cực kỳ nghiêm túc,

cúi đầu khom người về phía trước: “Đệ tử Kiếm Tàng Phong, xin mời Tông chủ

đại nhân cho mượn kiếm dùng một lát! Trận chiến này, để tự phụng mệnh

Thanh Hư sư thúc, liên quan đến hưng vong của Vô Tướng thần tông ta, chứ

không phải là vì cá nhân đệ tử.”

Khoảnh khắc này, hư không ở trung quanh bỗng nhiên rạn nứt.

Vùng không gian này bỗng nhiên hiện lên vô số vết rách giống như mạng nhện,

lại giống như một miếng thủy tinh bị vỡ nát.

Sau đó, vô số đạo vận quanh quẩn, vô số kiếm khí chui ra từng tấc từng tấc một

từ trong hư không.

Tử Điện Đao – Thiện Tử Long thấy cảnh này, lập tức quay người dùng độn

thuật.

Thân hắn hóa thành điện màu tím, dùng hết khả năng để bỏ chạy.

Hắn cảm giác được, Kiếm Tàng Phong bây giờ rất không đúng!

Người này, chỉ dùng kiếm khí mà đã có thể chống đỡ được đao của Lang Thiên

Trung rồi.

Còn cả thanh kiếm đánh nát và đâm xuyên hư không mà đến này nữa, cũng

khiến cho Tử Điện Đao – Thiện Tử Long sợ hãi.

Hắn nghĩ thanh kiếm này, sẽ không phải thanh thần khí siêu phẩm, trấn tông của

Vô Tướng thần tông, Thần Vọng Kiếm đấy chứ?

Sắc mặt Kiếm Tàng Phong thì lại lạnh lùng, nhìn đám người trước mắt với ánh

mắt mang vài phần thương hại: “Các người đã biết Sở sư đệ có Nhai Tí đao ý

tầng mười một, huyết mạch Nhai Tí tầng chín, vậy thì đừng hi vọng xa vời,

đừng hi vọng còn sống rời khỏi chỗ này.”

Mà lúc này, sau người hắn đột nhiên hiện ra một cái ‘cây cân’ cực lớn.

Trong lòng Lang Thiên Trung biến đây là kiếm ý của Kiếm Tàng Phong hóa

thành, cũng là võ đạo của kẻ này.

Trái tim của hắn lạnh lẽo vì sợ hãi, con ngươi co rút lại: “Ngươi tu luyện Bình

Thiên KIếm?”

Theo một mặt của Cây Cân cực lớn kia nghiêng về phía của Kiếm Tàng Phong.

Lang Thiên Trung bỗng nhiên cảm thấy mình trở nên nhỏ bé đến vô hạn, cực kỳ

suy yếu.

Cái tên mập lun ục ịch Kiếm Tàng Phong này thì lại trở nên cao to vĩ đại, nguy

nga hoành tráng.

Kiếm khí của hắn rộng lớn, chân nguyên như biển, thần lực vô biên, nhìn như

thần linh.

“Chính là Bình Thiên Kiếm!”

Tay của Kiếm Tàng Phong đã cầm cán kiếm Thần Vọng Kiếm.

Hắn chỉ vung nhẹ một cái, đầu của Lang Thiên Trung đã rơi xuống đất.

Lại ép xuống một cái, kiếm ý vô biên kia liền làm cho đầu của toàn bộ hơn hai

ngàn bang chúng Hải Thanh Bang ở đây nổ tung! 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Thật ra thì Lý Đạo Quy không chỉ đề phòng mấy vị cao thủ thần bí kia, mà hắnlo về Kiếm Tàng Phong của Vô Tướng thần tông hơn.Thời gian gần đây, hành tung của người này rất khó lường, không biết đã đi nơinào.Từ trận chiến trong đại lao của Cẩm y vệ, Lý Đạo Quy cực kỳ kiêng kỵ KiếmTàng Phong.Hắn không nhìn thấu người này, luôn cảm thấy Kiếm Tàng Phong còn đang ẩngiấu thực lực.Nói không chừng mấy người Sở Hi Thanh chạy xuống tầng dưới cùng, thì đãcứu hắn một mạng.Hắn vừa vừa đến Kiếm Tàng Phong, liền nghe thấy tiếng cười hô hố ở sau lưng.Lý Đạo Quy cực kỳ quen thuộc với giọng cười này, lập tức quay đầu lại nhìn.Chỉ thấy một thanh niên có vóc dáng tầm trung, khuôn mặt tròn vo, đang chắptay sau lưng, lơ lửng giữa không trung ở ngoài hai mươi trượng.Đó chính là Kiếm Tàng Phong, hắn cười nhìn Lang Thiên Trung: “Lang huynhthật là can đảm! Tổng đà của Thiết Kỳ Bang ngọa hổ tàng long, sâu khônglường được, ngay cả ta cũng phải kiêng kị vài phần. Lang huynh lại không hề sợhãi, không hổ là đệ tử chân truyền của Huyết Bức sơn.”Sau đó, hắn liếc mắt nhìn Lý Đạo Quy, nở nụ cười tươi rói: “Vị này chính làngười quen cũ, Huyết Phong Kiếm – Lý Đạo Quy, sau trận chiến ở đại lao, ta đãtìm ngươi rất lâu.”“Ngươi là Kiếm Tàng Phong?”Khuôn mặt Lang Thiên Trung âm lãnh, phía sau hắn bỗng nhiên hiện lên mộtvệt ánh sáng đỏ, một đôi loan đao màu máu bắt đầu vờn quanh người LangThiên Trung.Trong mắt Lang Thiên Trung thì lại tràn đầy sát cơ lạnh lẽo: “Ngươi đến đây làmuốn thế nào? Muốn nhìn chuyện cười của Huyết Bức sơn sao? Chỉ sợ các hạcó mệnh đến nhưng không có mệnh về!’Hắn đã nghe nói đến người này, là một đệ tử chân truyền bình thường không cógì lạ của Vô Tướng thần tông.“Vậy thì ngươi sai rồi.” Kiếm Tàng Phong lắc đầu, khóe môi hơi vểnh lên: “Tađã xem đủ chuyện cười rồi, bây giờ là dọn dẹp cho vị tiểu sư đệ kia.”“Dọn dẹp?”Lang Thiên Trung hiện lên vẻ ngờ vực, nhưng vẫn không chút do dự, cầm đôiloan đao màu máu kia, thân như thuấn ảnh, chém thẳng về phía Kiếm TàngPhong!Hắn không biết vì sao Kiếm Tàng Phong lại hiện thân ở nơi này sau khi Sở HiThanh đã rời đi, mà cũng lười suy nghĩ.Người này rõ ràng là không có ý tốt, vậy thì chém là được!Lúc này, phía sau hắn lại hiện ra một con Huyết bức cực lớn!Một đôi cánh dơi kia, chợt che kín cả trời đất.Đây chính là pháp tướng Huyết Uyên thần quân của Huyết Bức sơn, cũng là đaoý mà Lang Thiên Trung tu luyện.Kiếm Tàng Phong lại không nhúc nhích, chỉ có một luồng kiếm ý mạnh mẽxông ra, chém thẳng vào đôi loan đao màu máu của Lang Thiên Trung ở ngoàimột trượng kia.“Chính là dọn dẹp!”Sau khi Kiếm Tàng Phong nói xong, vẻ mặt hắn bỗng nhiên cực kỳ nghiêm túc,cúi đầu khom người về phía trước: “Đệ tử Kiếm Tàng Phong, xin mời Tông chủđại nhân cho mượn kiếm dùng một lát! Trận chiến này, để tự phụng mệnhThanh Hư sư thúc, liên quan đến hưng vong của Vô Tướng thần tông ta, chứkhông phải là vì cá nhân đệ tử.”Khoảnh khắc này, hư không ở trung quanh bỗng nhiên rạn nứt.Vùng không gian này bỗng nhiên hiện lên vô số vết rách giống như mạng nhện,lại giống như một miếng thủy tinh bị vỡ nát.Sau đó, vô số đạo vận quanh quẩn, vô số kiếm khí chui ra từng tấc từng tấc mộttừ trong hư không.Tử Điện Đao – Thiện Tử Long thấy cảnh này, lập tức quay người dùng độnthuật.Thân hắn hóa thành điện màu tím, dùng hết khả năng để bỏ chạy.Hắn cảm giác được, Kiếm Tàng Phong bây giờ rất không đúng!Người này, chỉ dùng kiếm khí mà đã có thể chống đỡ được đao của Lang ThiênTrung rồi.Còn cả thanh kiếm đánh nát và đâm xuyên hư không mà đến này nữa, cũngkhiến cho Tử Điện Đao – Thiện Tử Long sợ hãi.Hắn nghĩ thanh kiếm này, sẽ không phải thanh thần khí siêu phẩm, trấn tông củaVô Tướng thần tông, Thần Vọng Kiếm đấy chứ?Sắc mặt Kiếm Tàng Phong thì lại lạnh lùng, nhìn đám người trước mắt với ánhmắt mang vài phần thương hại: “Các người đã biết Sở sư đệ có Nhai Tí đao ýtầng mười một, huyết mạch Nhai Tí tầng chín, vậy thì đừng hi vọng xa vời,đừng hi vọng còn sống rời khỏi chỗ này.”Mà lúc này, sau người hắn đột nhiên hiện ra một cái ‘cây cân’ cực lớn.Trong lòng Lang Thiên Trung biến đây là kiếm ý của Kiếm Tàng Phong hóathành, cũng là võ đạo của kẻ này.Trái tim của hắn lạnh lẽo vì sợ hãi, con ngươi co rút lại: “Ngươi tu luyện BìnhThiên KIếm?”Theo một mặt của Cây Cân cực lớn kia nghiêng về phía của Kiếm Tàng Phong.Lang Thiên Trung bỗng nhiên cảm thấy mình trở nên nhỏ bé đến vô hạn, cực kỳsuy yếu.Cái tên mập lun ục ịch Kiếm Tàng Phong này thì lại trở nên cao to vĩ đại, nguynga hoành tráng.Kiếm khí của hắn rộng lớn, chân nguyên như biển, thần lực vô biên, nhìn nhưthần linh.“Chính là Bình Thiên Kiếm!”Tay của Kiếm Tàng Phong đã cầm cán kiếm Thần Vọng Kiếm.Hắn chỉ vung nhẹ một cái, đầu của Lang Thiên Trung đã rơi xuống đất.Lại ép xuống một cái, kiếm ý vô biên kia liền làm cho đầu của toàn bộ hơn haingàn bang chúng Hải Thanh Bang ở đây nổ tung! 

Chương 770: Gặp mặt (6)