Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 777: Lật tay (7)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Lời này của đại trưởng lão không khỏi làm người khác không thoải mái.” Đâylà tư nghị tòng quân ở bên cạnh Vương Thăng.Vị tư nghị tòng quân trẻ tuổi này cau mày nói: “Chúng ta đổi trắng thay đen thìdễ, nhưng sẽ khiến Tổng đốc đại nhân nhà ta bị người nắm đằng chuôi! Ta đoánlà các thế gia đại tộc ở quận Tú Thủy kia, nhất định sẽ không giảng hòa. Bọn họcó căn cơ sâu dầy, quan hệ rắc rối và đan xen chằng chịt, nếu như bắt tay lại đểkết tội đại nhân nhà ta ở trên triều, vậy chỉ sợ chúng ta cũng phải chịu tội.”Thanh Hư Tử mỉm cười, phất trần trong tay bay lên, làm cho một ít nước trà đổlên bàn.“Các thế gia đại tộc này âm mưu tạo phản với Tư Không Thiện, còn có sau đógì nữa?”Ánh mắt Thanh Hư Tử lạnh lùng như băng: “Ba ngày sau, châu quân ĐôngChâu có thể liên thủ với Thiết Kỳ Bang, cùng nhau đánh vào quận thành TúThủy, tiêu diệt phản tặc quận Tú Thủy. Nếu như các ngươi lo hậu hoạn, vậykhông ngại diệt trừ hậu hoạn từ trước, rửa sạch vết bẩn trong quận này luôn.”Lúc này, toàn bộ phòng đều yên tĩnh như chết, nghe được cả tiếng kim rơi.Tư nghị tòng quân trẻ tuổi nhất thời hít vào một hơi khí lạnh.Hắn hiểu rõ ý của Thanh Hư Tử, chính là muốn giết người diệt khẩu, mượndanh nghĩa bình định phản tặc, diệt sạch tất cả thế gia vọng tộc trong quận TúThủy luôn.Tư nghị tòng quân vô thức muốn hỏi một câu, nên ứng phó với ngự sử và Cấpsự trung trong triều thế nào?Bọn họ tàn sát thân sĩ lương dân, giết người vô tội, giả mạo công trạng, đámthanh lưu kia có thể ngồi yên không để ý sao?Tư nghị tòng quân trẻ tuổi lập tức nghĩ đến, nếu đám ngự sử kia không tìm đượckhổ chủ, vậy thì phải làm thế nào đây? Vậy thì cũng chỉ có thể bỏ qua.Huống hồ, Vô Tướng thần tông đã nhúng tay vào chuyện này, đám quan trongtriều có bao nhiêu can đảm mà dám lật lại bản án cho thân sĩ quận Tú Thủy?Hắn liền yên lặng không nói câu gì nữa.Sở Hi Thanh ngồi trong góc của phòng trà, yên lặng lắng nghe mọi chuyện,trong mắt hiện lên một tia kỳ dị.Nghĩ thầm, đây chính là cái gọi ‘lấy gậy ông đập lưng ông’ của Thanh Hư đạitrưởng lão?Vị đại trưởng lão này quá mạnh mẽ, quả thực là lật tay thành mây úp tay thànhmưa.Dăm ba câu nói, đã kết tội phản tặc cho đám người Tư Không Thiện và thế giaquận Tú Thủy rồi.Không chỉ rửa sạch tội danh cho hắn, mà còn hả giận!“Nếu như những gì Tào thiên hộ nói là thật, như vậy Tư Không Thiện đúng làcó hiềm nghi mưu phản.”Tổng đốc Vương Thăng híp mắt: “Nhưng trước đó, ta cần yêu cầu Sở thiếu kỳchủ cho ta một cái đảm bảo. Ta hi vọng trong vòng hai năm tiếp theo, thế lựccủa Thiết Kỳ Bang chỉ có thể hạn chế ở trong hai quận Tầm Dương và Tú Thủy,không được mở rộng thêm ra bên ngoài nữa.”Sở Hi Thanh hơi nhướng mày, vẻ mặt như có chút không tình nguyện.Hắn hơi chần chờ một chút, sau đó vẫn mở miệng trả lời: “Có thể, nhưng quanphủ Đông Châu không được can thiệp vào tất cả chuyện trên giang hồ của ThiếtKỳ Bang ở hai quận này. Còn cả Thập Thất Liên Hoàn Ổ nữa, Thiết Kỳ Bangnhất định phải thu dọn Thập Thất Liên Hoàn Ổ thì mới hả giận.”Thật ra Vương Thăng không nói thì hắn cũng không định mở rộng thế lực.Thời gian gần đây, tốc độ mở rộng của Thiết Kỳ Bang quá nhanh, quy mô đãđến cực hạn, căn cơ đã yếu đến không chịu nổi.Mặc kệ là thợ săn, c* li hay người chèo thuyền, tất cả đều cần th* d*c.Vì vậy, sau khi trận sóng gió này chấm dứt, Thiết Kỳ Bang sẽ ổn định lại, tíchlũy căn cơ, mời chào anh kiệt, tích lũy lực lượng làm chủ.Huống hồ, hai năm tiếp theo Sở Hi Thanh sẽ tập trung vào phương bắc, vào VôTướng thần tông.Tạm thời không rảnh để quan tâm đến Thiết Kỳ Bang. . .“Thập Thất Liên Hoàn Ổ? Nếu Thập Thất Liên Hoàn Ổ đã cấu kết với TưKhông Thiện, tự nhiên cũng là phản tặc!”Vương Thăng không thèm để ý chút nào.Hắn chỉ cần đảm bảo Thiết Kỳ Bang sẽ không gây chuyện trong hai năm tiếptheo là được.Qua hai năm, hắn sẽ chuyển đến nơi khác, nhậm chức ở chỗ khác rồi.Chuyện sau này, Vương Thăng không lo được, cũng lười quản.“Còn có một việc. . .” Tổng đốc Vương Thăng nhìn Thanh Hư Tử: “Muốn kếttội mưu phản cho Tư Không Thiện, lại rửa sạch tội danh cho Sở Hi Thanh hiềnchất, tốt nhất là để Án sát sứ Đông Châu phối hợp, người này và ta không phảingười cùng một đường, chỉ có thể do Vô Tướng thần tông các ngươi phụ trách.”Hắn không lo lắng chút nào.Cái gọi là Án sát sứ Đông Châu, trước mặt Vô Tướng thần tông thì chỉ là congiun cái dễ.Không!Vị Án sát sứ Đông Châu Hạ Hầu Nguyên kia cũng chẳng là cái thá gì!“Có thể!” Thanh Hư Tử hơi gật đầu: “Người này. . .”Hắn nói đến chỗ này, thần sắc hơi động, trong mắt chứa ý lạnh mà nhìn ra ngoàicửa: “Hắn đến rồi.”Cũng đúng lúc này, có tiếng nói của một người đàn ông trung niên truyền vàobên trong phủ Tổng đốc: “Hạ quan Án sát sứ Đông Châu Hạ Hầu Nguyên,chuyên môn đến để bái kiến Thanh Hư Tử đại trưởng lão!”Tiếng nói này dầy cộm nặng nề, như tiếng chuông đồng, nhưng lại ngậm lấy vàiphần sốt ruột và bất đắc dĩ. 

“Lời này của đại trưởng lão không khỏi làm người khác không thoải mái.” Đây

là tư nghị tòng quân ở bên cạnh Vương Thăng.

Vị tư nghị tòng quân trẻ tuổi này cau mày nói: “Chúng ta đổi trắng thay đen thì

dễ, nhưng sẽ khiến Tổng đốc đại nhân nhà ta bị người nắm đằng chuôi! Ta đoán

là các thế gia đại tộc ở quận Tú Thủy kia, nhất định sẽ không giảng hòa. Bọn họ

có căn cơ sâu dầy, quan hệ rắc rối và đan xen chằng chịt, nếu như bắt tay lại để

kết tội đại nhân nhà ta ở trên triều, vậy chỉ sợ chúng ta cũng phải chịu tội.”

Thanh Hư Tử mỉm cười, phất trần trong tay bay lên, làm cho một ít nước trà đổ

lên bàn.

“Các thế gia đại tộc này âm mưu tạo phản với Tư Không Thiện, còn có sau đó

gì nữa?”

Ánh mắt Thanh Hư Tử lạnh lùng như băng: “Ba ngày sau, châu quân Đông

Châu có thể liên thủ với Thiết Kỳ Bang, cùng nhau đánh vào quận thành Tú

Thủy, tiêu diệt phản tặc quận Tú Thủy. Nếu như các ngươi lo hậu hoạn, vậy

không ngại diệt trừ hậu hoạn từ trước, rửa sạch vết bẩn trong quận này luôn.”

Lúc này, toàn bộ phòng đều yên tĩnh như chết, nghe được cả tiếng kim rơi.

Tư nghị tòng quân trẻ tuổi nhất thời hít vào một hơi khí lạnh.

Hắn hiểu rõ ý của Thanh Hư Tử, chính là muốn giết người diệt khẩu, mượn

danh nghĩa bình định phản tặc, diệt sạch tất cả thế gia vọng tộc trong quận Tú

Thủy luôn.

Tư nghị tòng quân vô thức muốn hỏi một câu, nên ứng phó với ngự sử và Cấp

sự trung trong triều thế nào?

Bọn họ tàn sát thân sĩ lương dân, giết người vô tội, giả mạo công trạng, đám

thanh lưu kia có thể ngồi yên không để ý sao?

Tư nghị tòng quân trẻ tuổi lập tức nghĩ đến, nếu đám ngự sử kia không tìm được

khổ chủ, vậy thì phải làm thế nào đây? Vậy thì cũng chỉ có thể bỏ qua.

Huống hồ, Vô Tướng thần tông đã nhúng tay vào chuyện này, đám quan trong

triều có bao nhiêu can đảm mà dám lật lại bản án cho thân sĩ quận Tú Thủy?

Hắn liền yên lặng không nói câu gì nữa.

Sở Hi Thanh ngồi trong góc của phòng trà, yên lặng lắng nghe mọi chuyện,

trong mắt hiện lên một tia kỳ dị.

Nghĩ thầm, đây chính là cái gọi ‘lấy gậy ông đập lưng ông’ của Thanh Hư đại

trưởng lão?

Vị đại trưởng lão này quá mạnh mẽ, quả thực là lật tay thành mây úp tay thành

mưa.

Dăm ba câu nói, đã kết tội phản tặc cho đám người Tư Không Thiện và thế gia

quận Tú Thủy rồi.

Không chỉ rửa sạch tội danh cho hắn, mà còn hả giận!

“Nếu như những gì Tào thiên hộ nói là thật, như vậy Tư Không Thiện đúng là

có hiềm nghi mưu phản.”

Tổng đốc Vương Thăng híp mắt: “Nhưng trước đó, ta cần yêu cầu Sở thiếu kỳ

chủ cho ta một cái đảm bảo. Ta hi vọng trong vòng hai năm tiếp theo, thế lực

của Thiết Kỳ Bang chỉ có thể hạn chế ở trong hai quận Tầm Dương và Tú Thủy,

không được mở rộng thêm ra bên ngoài nữa.”

Sở Hi Thanh hơi nhướng mày, vẻ mặt như có chút không tình nguyện.

Hắn hơi chần chờ một chút, sau đó vẫn mở miệng trả lời: “Có thể, nhưng quan

phủ Đông Châu không được can thiệp vào tất cả chuyện trên giang hồ của Thiết

Kỳ Bang ở hai quận này. Còn cả Thập Thất Liên Hoàn Ổ nữa, Thiết Kỳ Bang

nhất định phải thu dọn Thập Thất Liên Hoàn Ổ thì mới hả giận.”

Thật ra Vương Thăng không nói thì hắn cũng không định mở rộng thế lực.

Thời gian gần đây, tốc độ mở rộng của Thiết Kỳ Bang quá nhanh, quy mô đã

đến cực hạn, căn cơ đã yếu đến không chịu nổi.

Mặc kệ là thợ săn, c* li hay người chèo thuyền, tất cả đều cần th* d*c.

Vì vậy, sau khi trận sóng gió này chấm dứt, Thiết Kỳ Bang sẽ ổn định lại, tích

lũy căn cơ, mời chào anh kiệt, tích lũy lực lượng làm chủ.

Huống hồ, hai năm tiếp theo Sở Hi Thanh sẽ tập trung vào phương bắc, vào Vô

Tướng thần tông.

Tạm thời không rảnh để quan tâm đến Thiết Kỳ Bang. . .

“Thập Thất Liên Hoàn Ổ? Nếu Thập Thất Liên Hoàn Ổ đã cấu kết với Tư

Không Thiện, tự nhiên cũng là phản tặc!”

Vương Thăng không thèm để ý chút nào.

Hắn chỉ cần đảm bảo Thiết Kỳ Bang sẽ không gây chuyện trong hai năm tiếp

theo là được.

Qua hai năm, hắn sẽ chuyển đến nơi khác, nhậm chức ở chỗ khác rồi.

Chuyện sau này, Vương Thăng không lo được, cũng lười quản.

“Còn có một việc. . .” Tổng đốc Vương Thăng nhìn Thanh Hư Tử: “Muốn kết

tội mưu phản cho Tư Không Thiện, lại rửa sạch tội danh cho Sở Hi Thanh hiền

chất, tốt nhất là để Án sát sứ Đông Châu phối hợp, người này và ta không phải

người cùng một đường, chỉ có thể do Vô Tướng thần tông các ngươi phụ trách.”

Hắn không lo lắng chút nào.

Cái gọi là Án sát sứ Đông Châu, trước mặt Vô Tướng thần tông thì chỉ là con

giun cái dễ.

Không!

Vị Án sát sứ Đông Châu Hạ Hầu Nguyên kia cũng chẳng là cái thá gì!

“Có thể!” Thanh Hư Tử hơi gật đầu: “Người này. . .”

Hắn nói đến chỗ này, thần sắc hơi động, trong mắt chứa ý lạnh mà nhìn ra ngoài

cửa: “Hắn đến rồi.”

Cũng đúng lúc này, có tiếng nói của một người đàn ông trung niên truyền vào

bên trong phủ Tổng đốc: “Hạ quan Án sát sứ Đông Châu Hạ Hầu Nguyên,

chuyên môn đến để bái kiến Thanh Hư Tử đại trưởng lão!”

Tiếng nói này dầy cộm nặng nề, như tiếng chuông đồng, nhưng lại ngậm lấy vài

phần sốt ruột và bất đắc dĩ. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Lời này của đại trưởng lão không khỏi làm người khác không thoải mái.” Đâylà tư nghị tòng quân ở bên cạnh Vương Thăng.Vị tư nghị tòng quân trẻ tuổi này cau mày nói: “Chúng ta đổi trắng thay đen thìdễ, nhưng sẽ khiến Tổng đốc đại nhân nhà ta bị người nắm đằng chuôi! Ta đoánlà các thế gia đại tộc ở quận Tú Thủy kia, nhất định sẽ không giảng hòa. Bọn họcó căn cơ sâu dầy, quan hệ rắc rối và đan xen chằng chịt, nếu như bắt tay lại đểkết tội đại nhân nhà ta ở trên triều, vậy chỉ sợ chúng ta cũng phải chịu tội.”Thanh Hư Tử mỉm cười, phất trần trong tay bay lên, làm cho một ít nước trà đổlên bàn.“Các thế gia đại tộc này âm mưu tạo phản với Tư Không Thiện, còn có sau đógì nữa?”Ánh mắt Thanh Hư Tử lạnh lùng như băng: “Ba ngày sau, châu quân ĐôngChâu có thể liên thủ với Thiết Kỳ Bang, cùng nhau đánh vào quận thành TúThủy, tiêu diệt phản tặc quận Tú Thủy. Nếu như các ngươi lo hậu hoạn, vậykhông ngại diệt trừ hậu hoạn từ trước, rửa sạch vết bẩn trong quận này luôn.”Lúc này, toàn bộ phòng đều yên tĩnh như chết, nghe được cả tiếng kim rơi.Tư nghị tòng quân trẻ tuổi nhất thời hít vào một hơi khí lạnh.Hắn hiểu rõ ý của Thanh Hư Tử, chính là muốn giết người diệt khẩu, mượndanh nghĩa bình định phản tặc, diệt sạch tất cả thế gia vọng tộc trong quận TúThủy luôn.Tư nghị tòng quân vô thức muốn hỏi một câu, nên ứng phó với ngự sử và Cấpsự trung trong triều thế nào?Bọn họ tàn sát thân sĩ lương dân, giết người vô tội, giả mạo công trạng, đámthanh lưu kia có thể ngồi yên không để ý sao?Tư nghị tòng quân trẻ tuổi lập tức nghĩ đến, nếu đám ngự sử kia không tìm đượckhổ chủ, vậy thì phải làm thế nào đây? Vậy thì cũng chỉ có thể bỏ qua.Huống hồ, Vô Tướng thần tông đã nhúng tay vào chuyện này, đám quan trongtriều có bao nhiêu can đảm mà dám lật lại bản án cho thân sĩ quận Tú Thủy?Hắn liền yên lặng không nói câu gì nữa.Sở Hi Thanh ngồi trong góc của phòng trà, yên lặng lắng nghe mọi chuyện,trong mắt hiện lên một tia kỳ dị.Nghĩ thầm, đây chính là cái gọi ‘lấy gậy ông đập lưng ông’ của Thanh Hư đạitrưởng lão?Vị đại trưởng lão này quá mạnh mẽ, quả thực là lật tay thành mây úp tay thànhmưa.Dăm ba câu nói, đã kết tội phản tặc cho đám người Tư Không Thiện và thế giaquận Tú Thủy rồi.Không chỉ rửa sạch tội danh cho hắn, mà còn hả giận!“Nếu như những gì Tào thiên hộ nói là thật, như vậy Tư Không Thiện đúng làcó hiềm nghi mưu phản.”Tổng đốc Vương Thăng híp mắt: “Nhưng trước đó, ta cần yêu cầu Sở thiếu kỳchủ cho ta một cái đảm bảo. Ta hi vọng trong vòng hai năm tiếp theo, thế lựccủa Thiết Kỳ Bang chỉ có thể hạn chế ở trong hai quận Tầm Dương và Tú Thủy,không được mở rộng thêm ra bên ngoài nữa.”Sở Hi Thanh hơi nhướng mày, vẻ mặt như có chút không tình nguyện.Hắn hơi chần chờ một chút, sau đó vẫn mở miệng trả lời: “Có thể, nhưng quanphủ Đông Châu không được can thiệp vào tất cả chuyện trên giang hồ của ThiếtKỳ Bang ở hai quận này. Còn cả Thập Thất Liên Hoàn Ổ nữa, Thiết Kỳ Bangnhất định phải thu dọn Thập Thất Liên Hoàn Ổ thì mới hả giận.”Thật ra Vương Thăng không nói thì hắn cũng không định mở rộng thế lực.Thời gian gần đây, tốc độ mở rộng của Thiết Kỳ Bang quá nhanh, quy mô đãđến cực hạn, căn cơ đã yếu đến không chịu nổi.Mặc kệ là thợ săn, c* li hay người chèo thuyền, tất cả đều cần th* d*c.Vì vậy, sau khi trận sóng gió này chấm dứt, Thiết Kỳ Bang sẽ ổn định lại, tíchlũy căn cơ, mời chào anh kiệt, tích lũy lực lượng làm chủ.Huống hồ, hai năm tiếp theo Sở Hi Thanh sẽ tập trung vào phương bắc, vào VôTướng thần tông.Tạm thời không rảnh để quan tâm đến Thiết Kỳ Bang. . .“Thập Thất Liên Hoàn Ổ? Nếu Thập Thất Liên Hoàn Ổ đã cấu kết với TưKhông Thiện, tự nhiên cũng là phản tặc!”Vương Thăng không thèm để ý chút nào.Hắn chỉ cần đảm bảo Thiết Kỳ Bang sẽ không gây chuyện trong hai năm tiếptheo là được.Qua hai năm, hắn sẽ chuyển đến nơi khác, nhậm chức ở chỗ khác rồi.Chuyện sau này, Vương Thăng không lo được, cũng lười quản.“Còn có một việc. . .” Tổng đốc Vương Thăng nhìn Thanh Hư Tử: “Muốn kếttội mưu phản cho Tư Không Thiện, lại rửa sạch tội danh cho Sở Hi Thanh hiềnchất, tốt nhất là để Án sát sứ Đông Châu phối hợp, người này và ta không phảingười cùng một đường, chỉ có thể do Vô Tướng thần tông các ngươi phụ trách.”Hắn không lo lắng chút nào.Cái gọi là Án sát sứ Đông Châu, trước mặt Vô Tướng thần tông thì chỉ là congiun cái dễ.Không!Vị Án sát sứ Đông Châu Hạ Hầu Nguyên kia cũng chẳng là cái thá gì!“Có thể!” Thanh Hư Tử hơi gật đầu: “Người này. . .”Hắn nói đến chỗ này, thần sắc hơi động, trong mắt chứa ý lạnh mà nhìn ra ngoàicửa: “Hắn đến rồi.”Cũng đúng lúc này, có tiếng nói của một người đàn ông trung niên truyền vàobên trong phủ Tổng đốc: “Hạ quan Án sát sứ Đông Châu Hạ Hầu Nguyên,chuyên môn đến để bái kiến Thanh Hư Tử đại trưởng lão!”Tiếng nói này dầy cộm nặng nề, như tiếng chuông đồng, nhưng lại ngậm lấy vàiphần sốt ruột và bất đắc dĩ. 

Chương 777: Lật tay (7)