Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 779: Lật tay (9)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Dựa theo lẽ thường, Sở Hi Thanh bị Án sát sứ ty truy nã, leo lên Hắc Bảng, VôTướng thần tông nên từ bỏ Sở Hi Thanh, đuổi ra khỏi tông môn.Nhưng mà ngày hôm nay, đại trưởng lão Thanh Hư Tử của Vô Tướng thần tônglại đích thân đến đây.Người này coi trọng Sở Hi Thanh nhiều đến mức khiến cho Hạ Hầu Nguyênphải run sợ.Hắn biết, khi Vô Tướng thần tông tuân theo quy củ, thì Hạ Hầu Nguyên là tamphẩm Án sát sứ của triều đình, nếu như không chịu tuân theo quy củ, vậy hắnchẳng là cái thá gì.Trong vòng một tháng, hắn nhất định sẽ mất hết chức vị, cả nhà già trẻ đều gặpphải tai ương ngập đầu.Kiếm Tàng Phong lại cười một tiếng: “Không biết? Nói cách khác, đệ tử của VôTướng thần tông chúng ta, chỉ cần không phải là Huyết Nhai dự bị thì có thểmặc cho các ngươi bịa đặt tội danh rồi?”Án sát sứ Hạ Hầu Nguyên nhất thời không biết trả lời thế nào, chỉ có thể ômquyền nói: “Không dám! Lần này là do hạ quan bị người khác lừa gạt che mắt!”Thật ra Sở Hi Thanh tàn sát quan binh, tạo thành đại loạn ở quận Tú Thủy làthật, tội danh là không có vấn đề.Nhưng hắn làm sao dám nói như vậy ở trước mặt Thanh Hư Tử đại trưởng lão?Thanh Hư Tử nghe vậy thì sắc mặt hờ hững như cũ, không tỏ rõ ý kiến.Kiếm Tàng Phong thì lại khẽ lắc đầu: “Ta chỉ muốn biết, chuyện của Sở sư đệ,nên giải quyết như thế nào?”Lúc này, Tổng đốc Vương Thăng lại nhắc nhở đầy ‘thiện ý’: “Hạ Hầu lão đệ, cólẽ ngươi còn không biết, Sở thiếu kỳ chủ là phó thiên hộ của Địa nha Cẩm y vệ,lần này phụng mệnh Thiên hộ Tào Hiên của quận Tú Thủy, ẩn núp tại Thiết KỳBang để điều tra chuyện Tư Không Thiện cấu kết với nội phủ thái giám và cácthế gia đại tộc Tú Thủy, âm mưu tạo phản. Bây giờ tội danh đã được chứngthực, chân tướng đã rõ ràng.”Hạ Hầu Nguyên nghe vậy thì sững sờ, sau đó toàn thân liền nổi da gà, lạnh lẽođến tận xương tủy.Hắn nghĩ thầm, hay cho Vô Tướng thần tông, hay cho một chiêu đổi trắng thayđen!Hắn vốn cho rằng mục đích của Vô Tướng thần tông chỉ là rửa sạch tội danhcho Sở Hi Thanh, rút tên Sở Hi Thanh khỏi Hắc Bảng, dẹp loạn phong ba ở TúThủy.Nhưng không ngờ đối phương lại muốn đưa Tư Không Thiện và các thế gia đạitộc của Tú Thủy vào chỗ chết!Hạ Hầu Nguyên vừa lo lắng vừa suy nghĩ, nếu như Tư Không Thiện là phản tặcmưu phản.Vậy mình và Tư Không Thiện có cấu kết, tiền tài qua lại thì tính là cái gì, làtòng phòng sao?Trên người Hạ Hầu Nguyên không khỏi chảy ra nhiều mồ hôi lạnh hơn, ướtđẫm cả áo.Hắn thầm nghĩ, vị Thanh Hư Tử đại trưởng lão này, không hổ danh là trưởnglão của thần tông, tàn nhẫn đến ghê người. . .Ngay khi Hạ Hầu Nguyên đang chần chờ, quận thừa Hạ Hầu Đông ở phía sauhắn bỗng nhiên mở miệng: “Tổng đốc đại nhân, Thái thú Tư Không Thiện đúnglà có âm mưu tạo phản. Mấy tháng trước hạ quan mới đến Tú Thủy để nhậmchức, đã phát hiện Tư Không Thiện có dị thường, cho nên đã lá mặt lá trái vớihắn, cũng nắm giữ một ít bằng chứng mưu phản của Tư Không Thiện. Kẻ nàychính là di đảng của Lệ thái tử, vì vậy mới âm mưu làm phản, muốn lật lại bảnán cho Lệ thái tử. Tất cả hành động của chúng ta, đều là để mê hoặc Tư KhôngThiện.”Án sát sứ Hạ Hầu Nguyên nhất thời thả lòng, lòng thầm nói tên khốn Hạ HầuĐông này cũng coi như nhanh trí, dùng phương pháp này để cho Hạ Hầu giathoát khỏi vụ án mưu phản này.Vấn đề bây giờ là, Thanh Hư Tử và Kiếm Tàng Phong có đồng ý với cách nóinày hay không.“Thì ra là như vậy.” Trên mặt Kiếm Tàng Phong rốt cuộc cũng hiện ra vài phầný cười: “Quận thừa đại nhân phải chịu nhục rồi, nhưng mà còn người này thìsao? Hắn là Hạ Hầu Thâm đúng không?”Kiếm Tàng Phong nhìn Hạ Hầu Thâm đang quỳ dưới đất, ánh mắt hiện lên thâmý: “Hắn sẽ không phải là mật thám mà Hạ Hầu đại nhân sắp xếp vào trong, điđiều tra Tư Không Thiện chứ? Có người nói kẻ này cấu kết rất sâu với TưKhông Thiện, cầm không ít tiền bạc của Tư Không Thiện, hơn nữa còn ra sứclàm việc cho Tư Không Thiện, đúng không?”Án sát sứ Hạ Hầu Nguyên lòng đau như cắt, nhưng cũng hiểu, nếu như hôm naybọn họ không cho Vô Tướng thần tông một câu trả lời, thì không qua được cửanày.Hắn ôm quyền nói: “Tên nghiệp chướng này, mặc cho Vô Tướng thần tông xửlý!”Khóe môi Kiếm Tàng Phong vểnh lên, nhìn về phía Sở Hi Thanh: “Tiểu sư đệ,ngươi thấy thế nào?”Sở Hi Thanh hiểu, Kiếm Tàng Phong giao quyền xử lý cho hắn là để cho hắn hảgiận.Sở Hi Thanh cũng không làm kiêu, cúi đầu thổi hơi nóng trong chén trà: “Làmphiền Tổng đốc đại nhân cho mượn vài ngươi, tìm một chỗ rồi chôn kẻ này đi.”Người này đã đắc tội với hắn một lần, mà mọi việc cũng chỉ có một lần mà thôi.Con ngươi Hạ Hầu Thâm trợn trừng trừng, hắn ngẩng đầu lên nhìn Sở Hi Thanhvới ánh mắt không dám tin tưởng.Chôn? Là muốn chôn sống hắn sao?Người này. . .sao hắn dám?Hạ Hầu Thâm lại nhìn về phía cha mình, thấy Án sát sứ Hạ Hầu Nguyên khôngnói một lời.Hắn vẫn khom người như cũ, dáng vẻ cực kỳ thấp kém.Hạ Hầu Thâm nhất thời bị một luồng sợ hãi đến cực hạn bao phủ lấy trái tim,hắn bỗng nhiên đứng dậy, vô thức muốn chửi ầm lên, Kiếm Tàng Phong đãđánh một đạo kiếm khí, trực tiếp đánh nát hàm riêng của hắn, lại xoắn lưỡi củahắn thành thịt vụn. Kiếm khí còn làm cho Hạ Hầu Thâm bay ngược ra sau đếnmấy trượng, co quắp trên mặt đất.Mà một lát sau, có mấy tên tráng đinh cao to vội vã đi vào phòng trà, mạnh mẽkéo Hạ Hầu Thâm đi ra ngoài, để lại một vệt máu dài
Dựa theo lẽ thường, Sở Hi Thanh bị Án sát sứ ty truy nã, leo lên Hắc Bảng, Vô
Tướng thần tông nên từ bỏ Sở Hi Thanh, đuổi ra khỏi tông môn.
Nhưng mà ngày hôm nay, đại trưởng lão Thanh Hư Tử của Vô Tướng thần tông
lại đích thân đến đây.
Người này coi trọng Sở Hi Thanh nhiều đến mức khiến cho Hạ Hầu Nguyên
phải run sợ.
Hắn biết, khi Vô Tướng thần tông tuân theo quy củ, thì Hạ Hầu Nguyên là tam
phẩm Án sát sứ của triều đình, nếu như không chịu tuân theo quy củ, vậy hắn
chẳng là cái thá gì.
Trong vòng một tháng, hắn nhất định sẽ mất hết chức vị, cả nhà già trẻ đều gặp
phải tai ương ngập đầu.
Kiếm Tàng Phong lại cười một tiếng: “Không biết? Nói cách khác, đệ tử của Vô
Tướng thần tông chúng ta, chỉ cần không phải là Huyết Nhai dự bị thì có thể
mặc cho các ngươi bịa đặt tội danh rồi?”
Án sát sứ Hạ Hầu Nguyên nhất thời không biết trả lời thế nào, chỉ có thể ôm
quyền nói: “Không dám! Lần này là do hạ quan bị người khác lừa gạt che mắt!”
Thật ra Sở Hi Thanh tàn sát quan binh, tạo thành đại loạn ở quận Tú Thủy là
thật, tội danh là không có vấn đề.
Nhưng hắn làm sao dám nói như vậy ở trước mặt Thanh Hư Tử đại trưởng lão?
Thanh Hư Tử nghe vậy thì sắc mặt hờ hững như cũ, không tỏ rõ ý kiến.
Kiếm Tàng Phong thì lại khẽ lắc đầu: “Ta chỉ muốn biết, chuyện của Sở sư đệ,
nên giải quyết như thế nào?”
Lúc này, Tổng đốc Vương Thăng lại nhắc nhở đầy ‘thiện ý’: “Hạ Hầu lão đệ, có
lẽ ngươi còn không biết, Sở thiếu kỳ chủ là phó thiên hộ của Địa nha Cẩm y vệ,
lần này phụng mệnh Thiên hộ Tào Hiên của quận Tú Thủy, ẩn núp tại Thiết Kỳ
Bang để điều tra chuyện Tư Không Thiện cấu kết với nội phủ thái giám và các
thế gia đại tộc Tú Thủy, âm mưu tạo phản. Bây giờ tội danh đã được chứng
thực, chân tướng đã rõ ràng.”
Hạ Hầu Nguyên nghe vậy thì sững sờ, sau đó toàn thân liền nổi da gà, lạnh lẽo
đến tận xương tủy.
Hắn nghĩ thầm, hay cho Vô Tướng thần tông, hay cho một chiêu đổi trắng thay
đen!
Hắn vốn cho rằng mục đích của Vô Tướng thần tông chỉ là rửa sạch tội danh
cho Sở Hi Thanh, rút tên Sở Hi Thanh khỏi Hắc Bảng, dẹp loạn phong ba ở Tú
Thủy.
Nhưng không ngờ đối phương lại muốn đưa Tư Không Thiện và các thế gia đại
tộc của Tú Thủy vào chỗ chết!
Hạ Hầu Nguyên vừa lo lắng vừa suy nghĩ, nếu như Tư Không Thiện là phản tặc
mưu phản.
Vậy mình và Tư Không Thiện có cấu kết, tiền tài qua lại thì tính là cái gì, là
tòng phòng sao?
Trên người Hạ Hầu Nguyên không khỏi chảy ra nhiều mồ hôi lạnh hơn, ướt
đẫm cả áo.
Hắn thầm nghĩ, vị Thanh Hư Tử đại trưởng lão này, không hổ danh là trưởng
lão của thần tông, tàn nhẫn đến ghê người. . .
Ngay khi Hạ Hầu Nguyên đang chần chờ, quận thừa Hạ Hầu Đông ở phía sau
hắn bỗng nhiên mở miệng: “Tổng đốc đại nhân, Thái thú Tư Không Thiện đúng
là có âm mưu tạo phản. Mấy tháng trước hạ quan mới đến Tú Thủy để nhậm
chức, đã phát hiện Tư Không Thiện có dị thường, cho nên đã lá mặt lá trái với
hắn, cũng nắm giữ một ít bằng chứng mưu phản của Tư Không Thiện. Kẻ này
chính là di đảng của Lệ thái tử, vì vậy mới âm mưu làm phản, muốn lật lại bản
án cho Lệ thái tử. Tất cả hành động của chúng ta, đều là để mê hoặc Tư Không
Thiện.”
Án sát sứ Hạ Hầu Nguyên nhất thời thả lòng, lòng thầm nói tên khốn Hạ Hầu
Đông này cũng coi như nhanh trí, dùng phương pháp này để cho Hạ Hầu gia
thoát khỏi vụ án mưu phản này.
Vấn đề bây giờ là, Thanh Hư Tử và Kiếm Tàng Phong có đồng ý với cách nói
này hay không.
“Thì ra là như vậy.” Trên mặt Kiếm Tàng Phong rốt cuộc cũng hiện ra vài phần
ý cười: “Quận thừa đại nhân phải chịu nhục rồi, nhưng mà còn người này thì
sao? Hắn là Hạ Hầu Thâm đúng không?”
Kiếm Tàng Phong nhìn Hạ Hầu Thâm đang quỳ dưới đất, ánh mắt hiện lên thâm
ý: “Hắn sẽ không phải là mật thám mà Hạ Hầu đại nhân sắp xếp vào trong, đi
điều tra Tư Không Thiện chứ? Có người nói kẻ này cấu kết rất sâu với Tư
Không Thiện, cầm không ít tiền bạc của Tư Không Thiện, hơn nữa còn ra sức
làm việc cho Tư Không Thiện, đúng không?”
Án sát sứ Hạ Hầu Nguyên lòng đau như cắt, nhưng cũng hiểu, nếu như hôm nay
bọn họ không cho Vô Tướng thần tông một câu trả lời, thì không qua được cửa
này.
Hắn ôm quyền nói: “Tên nghiệp chướng này, mặc cho Vô Tướng thần tông xử
lý!”
Khóe môi Kiếm Tàng Phong vểnh lên, nhìn về phía Sở Hi Thanh: “Tiểu sư đệ,
ngươi thấy thế nào?”
Sở Hi Thanh hiểu, Kiếm Tàng Phong giao quyền xử lý cho hắn là để cho hắn hả
giận.
Sở Hi Thanh cũng không làm kiêu, cúi đầu thổi hơi nóng trong chén trà: “Làm
phiền Tổng đốc đại nhân cho mượn vài ngươi, tìm một chỗ rồi chôn kẻ này đi.”
Người này đã đắc tội với hắn một lần, mà mọi việc cũng chỉ có một lần mà thôi.
Con ngươi Hạ Hầu Thâm trợn trừng trừng, hắn ngẩng đầu lên nhìn Sở Hi Thanh
với ánh mắt không dám tin tưởng.
Chôn? Là muốn chôn sống hắn sao?
Người này. . .sao hắn dám?
Hạ Hầu Thâm lại nhìn về phía cha mình, thấy Án sát sứ Hạ Hầu Nguyên không
nói một lời.
Hắn vẫn khom người như cũ, dáng vẻ cực kỳ thấp kém.
Hạ Hầu Thâm nhất thời bị một luồng sợ hãi đến cực hạn bao phủ lấy trái tim,
hắn bỗng nhiên đứng dậy, vô thức muốn chửi ầm lên, Kiếm Tàng Phong đã
đánh một đạo kiếm khí, trực tiếp đánh nát hàm riêng của hắn, lại xoắn lưỡi của
hắn thành thịt vụn. Kiếm khí còn làm cho Hạ Hầu Thâm bay ngược ra sau đến
mấy trượng, co quắp trên mặt đất.
Mà một lát sau, có mấy tên tráng đinh cao to vội vã đi vào phòng trà, mạnh mẽ
kéo Hạ Hầu Thâm đi ra ngoài, để lại một vệt máu dài
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Dựa theo lẽ thường, Sở Hi Thanh bị Án sát sứ ty truy nã, leo lên Hắc Bảng, VôTướng thần tông nên từ bỏ Sở Hi Thanh, đuổi ra khỏi tông môn.Nhưng mà ngày hôm nay, đại trưởng lão Thanh Hư Tử của Vô Tướng thần tônglại đích thân đến đây.Người này coi trọng Sở Hi Thanh nhiều đến mức khiến cho Hạ Hầu Nguyênphải run sợ.Hắn biết, khi Vô Tướng thần tông tuân theo quy củ, thì Hạ Hầu Nguyên là tamphẩm Án sát sứ của triều đình, nếu như không chịu tuân theo quy củ, vậy hắnchẳng là cái thá gì.Trong vòng một tháng, hắn nhất định sẽ mất hết chức vị, cả nhà già trẻ đều gặpphải tai ương ngập đầu.Kiếm Tàng Phong lại cười một tiếng: “Không biết? Nói cách khác, đệ tử của VôTướng thần tông chúng ta, chỉ cần không phải là Huyết Nhai dự bị thì có thểmặc cho các ngươi bịa đặt tội danh rồi?”Án sát sứ Hạ Hầu Nguyên nhất thời không biết trả lời thế nào, chỉ có thể ômquyền nói: “Không dám! Lần này là do hạ quan bị người khác lừa gạt che mắt!”Thật ra Sở Hi Thanh tàn sát quan binh, tạo thành đại loạn ở quận Tú Thủy làthật, tội danh là không có vấn đề.Nhưng hắn làm sao dám nói như vậy ở trước mặt Thanh Hư Tử đại trưởng lão?Thanh Hư Tử nghe vậy thì sắc mặt hờ hững như cũ, không tỏ rõ ý kiến.Kiếm Tàng Phong thì lại khẽ lắc đầu: “Ta chỉ muốn biết, chuyện của Sở sư đệ,nên giải quyết như thế nào?”Lúc này, Tổng đốc Vương Thăng lại nhắc nhở đầy ‘thiện ý’: “Hạ Hầu lão đệ, cólẽ ngươi còn không biết, Sở thiếu kỳ chủ là phó thiên hộ của Địa nha Cẩm y vệ,lần này phụng mệnh Thiên hộ Tào Hiên của quận Tú Thủy, ẩn núp tại Thiết KỳBang để điều tra chuyện Tư Không Thiện cấu kết với nội phủ thái giám và cácthế gia đại tộc Tú Thủy, âm mưu tạo phản. Bây giờ tội danh đã được chứngthực, chân tướng đã rõ ràng.”Hạ Hầu Nguyên nghe vậy thì sững sờ, sau đó toàn thân liền nổi da gà, lạnh lẽođến tận xương tủy.Hắn nghĩ thầm, hay cho Vô Tướng thần tông, hay cho một chiêu đổi trắng thayđen!Hắn vốn cho rằng mục đích của Vô Tướng thần tông chỉ là rửa sạch tội danhcho Sở Hi Thanh, rút tên Sở Hi Thanh khỏi Hắc Bảng, dẹp loạn phong ba ở TúThủy.Nhưng không ngờ đối phương lại muốn đưa Tư Không Thiện và các thế gia đạitộc của Tú Thủy vào chỗ chết!Hạ Hầu Nguyên vừa lo lắng vừa suy nghĩ, nếu như Tư Không Thiện là phản tặcmưu phản.Vậy mình và Tư Không Thiện có cấu kết, tiền tài qua lại thì tính là cái gì, làtòng phòng sao?Trên người Hạ Hầu Nguyên không khỏi chảy ra nhiều mồ hôi lạnh hơn, ướtđẫm cả áo.Hắn thầm nghĩ, vị Thanh Hư Tử đại trưởng lão này, không hổ danh là trưởnglão của thần tông, tàn nhẫn đến ghê người. . .Ngay khi Hạ Hầu Nguyên đang chần chờ, quận thừa Hạ Hầu Đông ở phía sauhắn bỗng nhiên mở miệng: “Tổng đốc đại nhân, Thái thú Tư Không Thiện đúnglà có âm mưu tạo phản. Mấy tháng trước hạ quan mới đến Tú Thủy để nhậmchức, đã phát hiện Tư Không Thiện có dị thường, cho nên đã lá mặt lá trái vớihắn, cũng nắm giữ một ít bằng chứng mưu phản của Tư Không Thiện. Kẻ nàychính là di đảng của Lệ thái tử, vì vậy mới âm mưu làm phản, muốn lật lại bảnán cho Lệ thái tử. Tất cả hành động của chúng ta, đều là để mê hoặc Tư KhôngThiện.”Án sát sứ Hạ Hầu Nguyên nhất thời thả lòng, lòng thầm nói tên khốn Hạ HầuĐông này cũng coi như nhanh trí, dùng phương pháp này để cho Hạ Hầu giathoát khỏi vụ án mưu phản này.Vấn đề bây giờ là, Thanh Hư Tử và Kiếm Tàng Phong có đồng ý với cách nóinày hay không.“Thì ra là như vậy.” Trên mặt Kiếm Tàng Phong rốt cuộc cũng hiện ra vài phầný cười: “Quận thừa đại nhân phải chịu nhục rồi, nhưng mà còn người này thìsao? Hắn là Hạ Hầu Thâm đúng không?”Kiếm Tàng Phong nhìn Hạ Hầu Thâm đang quỳ dưới đất, ánh mắt hiện lên thâmý: “Hắn sẽ không phải là mật thám mà Hạ Hầu đại nhân sắp xếp vào trong, điđiều tra Tư Không Thiện chứ? Có người nói kẻ này cấu kết rất sâu với TưKhông Thiện, cầm không ít tiền bạc của Tư Không Thiện, hơn nữa còn ra sứclàm việc cho Tư Không Thiện, đúng không?”Án sát sứ Hạ Hầu Nguyên lòng đau như cắt, nhưng cũng hiểu, nếu như hôm naybọn họ không cho Vô Tướng thần tông một câu trả lời, thì không qua được cửanày.Hắn ôm quyền nói: “Tên nghiệp chướng này, mặc cho Vô Tướng thần tông xửlý!”Khóe môi Kiếm Tàng Phong vểnh lên, nhìn về phía Sở Hi Thanh: “Tiểu sư đệ,ngươi thấy thế nào?”Sở Hi Thanh hiểu, Kiếm Tàng Phong giao quyền xử lý cho hắn là để cho hắn hảgiận.Sở Hi Thanh cũng không làm kiêu, cúi đầu thổi hơi nóng trong chén trà: “Làmphiền Tổng đốc đại nhân cho mượn vài ngươi, tìm một chỗ rồi chôn kẻ này đi.”Người này đã đắc tội với hắn một lần, mà mọi việc cũng chỉ có một lần mà thôi.Con ngươi Hạ Hầu Thâm trợn trừng trừng, hắn ngẩng đầu lên nhìn Sở Hi Thanhvới ánh mắt không dám tin tưởng.Chôn? Là muốn chôn sống hắn sao?Người này. . .sao hắn dám?Hạ Hầu Thâm lại nhìn về phía cha mình, thấy Án sát sứ Hạ Hầu Nguyên khôngnói một lời.Hắn vẫn khom người như cũ, dáng vẻ cực kỳ thấp kém.Hạ Hầu Thâm nhất thời bị một luồng sợ hãi đến cực hạn bao phủ lấy trái tim,hắn bỗng nhiên đứng dậy, vô thức muốn chửi ầm lên, Kiếm Tàng Phong đãđánh một đạo kiếm khí, trực tiếp đánh nát hàm riêng của hắn, lại xoắn lưỡi củahắn thành thịt vụn. Kiếm khí còn làm cho Hạ Hầu Thâm bay ngược ra sau đếnmấy trượng, co quắp trên mặt đất.Mà một lát sau, có mấy tên tráng đinh cao to vội vã đi vào phòng trà, mạnh mẽkéo Hạ Hầu Thâm đi ra ngoài, để lại một vệt máu dài