Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 788: Ta là phản tặc? (4)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Đây là châu quân! Tổng đốc đại nhân điều binh dẹp loạn rồi!”“Quân Thiên Bình, quân Bình Nan và Tiêu quân, tất cả đều xuất hiện ở đây.Ngươi nhìn bờ sông bên đối diện kìa, còn có rất nhiều binh mã đang chờ lênthuyền, quy mô này chỉ sợ là có mười mấy vạn người. . .”“Thủy sư của Thiết Kỳ Bang đâu? Chiến thuyền của bọn họ đâu?”“Còn phải nói sao, tất nhiên là Thiết Kỳ Bang đại bại rồi. Bằng không thì châuquân có thể qua sông sao?”Vẻ mặt Thẩm Chu run lên, ôm quyền nói: “Thái thú đại nhân, hạ quan thỉnhsuất quân ra khỏi thành, kiềm chế binh mã của Thiết Kỳ Bang, hỗ trợ châu quânlên bờ.”Tư Không Thiện nghe vậy, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Quân lực trong thành rất yếu,không thể mạo hiểm được, chúng ta không ngại chờ thêm một chút.”Hắn biết Thẩm Chu đang muốn lấy công chuộc tội, mượn cuộc chiến này đểgiảm bớt tội danh của mình.Vấn đề là hành động này rất nguy hiểm, Tư Không Thiện lại không vớt đượcchỗ tốt nào.Đúng lúc này, hắn lại nhìn thấy một cảnh khiến cho hắn không thể tưởng tượngnổi.Đám c* li ở trên bến tàu phía đông kia, thế mà lại không sợ hãi quan binh củatriều đình.Bọn họ đều ở trên bến tàu, giúp đỡ những chiếc thuyền kia thả neo và buộc dâythừng, đưa thang tàu, giúp quan binh đổ bộ.Đám tướng sĩ của quân Thiên Bình và quân Binh Nan cũng làm như không nhìnthấy đám phản tặc Thiết Kỳ Bang kia.Sau khi bọn họ đổ bộ, liền xếp thành đội ngũ chỉnh tề, bước từng bước về phíaquận thành Tú Thủy.Mà lúc này, ở đầu tường thành Tú Thủy, tất cả thân sĩ trong thành cũng pháthiện không đúng, bọn họ hai mặt nhìn nhau, vẻ mặt nghi ngờ không thôi.Sắc mặt Tư Không Thiện cũng hơi trắng.Hắn nắm chặt nắm đấm, vẻ mặt không hiểu.Rốt cuộc đám quan binh này đang làm gì? Không biết đám c* li trên bến tàu kiađều làm phản tặc Thiết Kỳ Bang sao?Đúng lúc này, hắn nhìn thấy Du Kích tướng quân Ngụy Lai của quân ThiênBình ngự không mà đến, rơi vào ngoài ba dặm phía đông thành, đứng trướcdoanh trại của Thiết Kỳ Bang.Thượng Quan Thần Hạo nhìn thấy cảnh này thì ngây người, trái tim như ngừngđập.Môi hắn trắng bệch, cố gắng đè nỗi bất an trong lòng xuống, ôm quyền hỏi:“Ngụy tướng quân, xin hỏi tướng quân muốn làm gì? Vì sao tướng quân lạibuông tha cho đám phản tặc Thiết Kỳ Bang? Tướng quân cấu kết thông đồngvới bọn họ, lẽ nào không sợ triều đình trách tội sao?”NGụy Lai mang trọng giản, toàn thân đều ở trong giáp, ngay cả mặt cũng đượcbao trùm bởi một lớp giáp, khí thế lạnh lẽo, đằng đằng sát khí.Hắn nghe vậy thì ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo xuyên qua khe hở của giáp,nhìn về phía đám người Tư Không Thiện ở trên tường thành.Ngụy Lai cười lạnh một tiếng, giọng như chuông đồng: “Tổng đốc đại nhân cólệnh, hôm nay điều tra được Thái thú Tư Không Thiện là di đảng Lệ thái tử khixưa, người này ẩn nhẫn nhiều năm, ẩn núp tại quận Tú Thủy, cấu kết với nộiphủ thái giám Đông Châu và rất nhiều thân sĩ địa phương, thu thập quân giới,tích trữ lương thảo và tiền tạo, cấu kết tà mà, âm mưu tạo phản!”“Việc này do Thiên hộ Tào hiên của Cẩm y vệ Tú Thủy và quận thừa Hạ HầuĐông tố giác, bằng chứng rành rành. Bản thưởng phụng mệnh Tổng đốc vàBinh bộ, mang quân Thiên Bình đến đây bình định phản tặc. . .”Tư Không Thiện nghe vậy thì đầu óc mơ hồ, không hiểu vì sao, nhưng cũng ýthức được lời nói của Ngụy Lai quá nửa là thật.Nhưng vì sao mình lại trở thành di đảng của Lệ thái tử? Vì sao lại thành phảntặc rồi?Trong miệng hắn bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi, toàn thân đột nhiênlung lay, lảo đảo ngã xuống đất.Mà sau lưng hắn, lấy Thượng Quan Thần Hạo cầm đầu đám thân sĩ kia, tất cảđều là sắc mặt trắng bệch, không còn màu máu.. . .Khi đại quân của triều định đổ bộ xuống bến tàu phía đông thành.Sở Hi Thanh đang ở trong đại bản doanh của Thiết Kỳ Bang ở phía tây thành.Hắn ngồi đàng hoàng trên đài soái, trong ngực ôm Bạch Tiểu Chiêu, vẻ mặtthản nhiên nhìn về phía quận thành Tú Thủy ở phía trước.Bạch Tiểu Chiêu hóa thành Ngũ vĩ bạch điêu, như một con mèo ở trong lồngngực của Sở Hi Thanh, một mặt hưởng thụ Sở Hi Thanh gãi cằm cho nàng.Cái tư thế này, thật sự là quá thoải mái.Sở Vân Vân ngồi ở bên tay trái Sở Hi Thanh, nàng cầm quyển sách trong tay,ánh mắt suy tư nhìn còn bạch điêu này.Ngày hôm qua, khi Sở Hi Thanh mang Bạch Tiểu Chiêu về, còn nói coi BạchTiểu Chiêu là muội muội.Bạch Tiểu Chiêu thì lại nói Sở Hi Thanh đã cứu mạng nàng, còn từng ăn máunhũ (vếu) của hắn, vì vậy nên coi Sở Hi Thanh là cha.Bởi vậy, rốt cuộc quan hệ của bọn họ là thế nào?Lục Loạn Ly ở phía xa xa cũng cau mày liễu, bình tĩnh nhìn Bạch Tiểu Chiêu.Lục Loạn Ly bĩu đôi môi anh đào, lòng thầm nói con tiểu bạch điêu này thật sựlà không biết xấu hổ.Tuy rằng nàng là yêu, nhưng sau khi hóa hình thì cũng là một đại mỹ nhân thiênkiều bá mị, tại sao có thể như vậy?Quay đầu lại mình phải dạy dỗ nàng một ít lễ nghĩa của nhân loại, không thể đểcho Sở Hi Thanh chiếm tiện nghi như vậy được. 

“Đây là châu quân! Tổng đốc đại nhân điều binh dẹp loạn rồi!”

“Quân Thiên Bình, quân Bình Nan và Tiêu quân, tất cả đều xuất hiện ở đây.

Ngươi nhìn bờ sông bên đối diện kìa, còn có rất nhiều binh mã đang chờ lên

thuyền, quy mô này chỉ sợ là có mười mấy vạn người. . .”

“Thủy sư của Thiết Kỳ Bang đâu? Chiến thuyền của bọn họ đâu?”

“Còn phải nói sao, tất nhiên là Thiết Kỳ Bang đại bại rồi. Bằng không thì châu

quân có thể qua sông sao?”

Vẻ mặt Thẩm Chu run lên, ôm quyền nói: “Thái thú đại nhân, hạ quan thỉnh

suất quân ra khỏi thành, kiềm chế binh mã của Thiết Kỳ Bang, hỗ trợ châu quân

lên bờ.”

Tư Không Thiện nghe vậy, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Quân lực trong thành rất yếu,

không thể mạo hiểm được, chúng ta không ngại chờ thêm một chút.”

Hắn biết Thẩm Chu đang muốn lấy công chuộc tội, mượn cuộc chiến này để

giảm bớt tội danh của mình.

Vấn đề là hành động này rất nguy hiểm, Tư Không Thiện lại không vớt được

chỗ tốt nào.

Đúng lúc này, hắn lại nhìn thấy một cảnh khiến cho hắn không thể tưởng tượng

nổi.

Đám c* li ở trên bến tàu phía đông kia, thế mà lại không sợ hãi quan binh của

triều đình.

Bọn họ đều ở trên bến tàu, giúp đỡ những chiếc thuyền kia thả neo và buộc dây

thừng, đưa thang tàu, giúp quan binh đổ bộ.

Đám tướng sĩ của quân Thiên Bình và quân Binh Nan cũng làm như không nhìn

thấy đám phản tặc Thiết Kỳ Bang kia.

Sau khi bọn họ đổ bộ, liền xếp thành đội ngũ chỉnh tề, bước từng bước về phía

quận thành Tú Thủy.

Mà lúc này, ở đầu tường thành Tú Thủy, tất cả thân sĩ trong thành cũng phát

hiện không đúng, bọn họ hai mặt nhìn nhau, vẻ mặt nghi ngờ không thôi.

Sắc mặt Tư Không Thiện cũng hơi trắng.

Hắn nắm chặt nắm đấm, vẻ mặt không hiểu.

Rốt cuộc đám quan binh này đang làm gì? Không biết đám c* li trên bến tàu kia

đều làm phản tặc Thiết Kỳ Bang sao?

Đúng lúc này, hắn nhìn thấy Du Kích tướng quân Ngụy Lai của quân Thiên

Bình ngự không mà đến, rơi vào ngoài ba dặm phía đông thành, đứng trước

doanh trại của Thiết Kỳ Bang.

Thượng Quan Thần Hạo nhìn thấy cảnh này thì ngây người, trái tim như ngừng

đập.

Môi hắn trắng bệch, cố gắng đè nỗi bất an trong lòng xuống, ôm quyền hỏi:

“Ngụy tướng quân, xin hỏi tướng quân muốn làm gì? Vì sao tướng quân lại

buông tha cho đám phản tặc Thiết Kỳ Bang? Tướng quân cấu kết thông đồng

với bọn họ, lẽ nào không sợ triều đình trách tội sao?”

NGụy Lai mang trọng giản, toàn thân đều ở trong giáp, ngay cả mặt cũng được

bao trùm bởi một lớp giáp, khí thế lạnh lẽo, đằng đằng sát khí.

Hắn nghe vậy thì ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo xuyên qua khe hở của giáp,

nhìn về phía đám người Tư Không Thiện ở trên tường thành.

Ngụy Lai cười lạnh một tiếng, giọng như chuông đồng: “Tổng đốc đại nhân có

lệnh, hôm nay điều tra được Thái thú Tư Không Thiện là di đảng Lệ thái tử khi

xưa, người này ẩn nhẫn nhiều năm, ẩn núp tại quận Tú Thủy, cấu kết với nội

phủ thái giám Đông Châu và rất nhiều thân sĩ địa phương, thu thập quân giới,

tích trữ lương thảo và tiền tạo, cấu kết tà mà, âm mưu tạo phản!”

“Việc này do Thiên hộ Tào hiên của Cẩm y vệ Tú Thủy và quận thừa Hạ Hầu

Đông tố giác, bằng chứng rành rành. Bản thưởng phụng mệnh Tổng đốc và

Binh bộ, mang quân Thiên Bình đến đây bình định phản tặc. . .”

Tư Không Thiện nghe vậy thì đầu óc mơ hồ, không hiểu vì sao, nhưng cũng ý

thức được lời nói của Ngụy Lai quá nửa là thật.

Nhưng vì sao mình lại trở thành di đảng của Lệ thái tử? Vì sao lại thành phản

tặc rồi?

Trong miệng hắn bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi, toàn thân đột nhiên

lung lay, lảo đảo ngã xuống đất.

Mà sau lưng hắn, lấy Thượng Quan Thần Hạo cầm đầu đám thân sĩ kia, tất cả

đều là sắc mặt trắng bệch, không còn màu máu.

. . .

Khi đại quân của triều định đổ bộ xuống bến tàu phía đông thành.

Sở Hi Thanh đang ở trong đại bản doanh của Thiết Kỳ Bang ở phía tây thành.

Hắn ngồi đàng hoàng trên đài soái, trong ngực ôm Bạch Tiểu Chiêu, vẻ mặt

thản nhiên nhìn về phía quận thành Tú Thủy ở phía trước.

Bạch Tiểu Chiêu hóa thành Ngũ vĩ bạch điêu, như một con mèo ở trong lồng

ngực của Sở Hi Thanh, một mặt hưởng thụ Sở Hi Thanh gãi cằm cho nàng.

Cái tư thế này, thật sự là quá thoải mái.

Sở Vân Vân ngồi ở bên tay trái Sở Hi Thanh, nàng cầm quyển sách trong tay,

ánh mắt suy tư nhìn còn bạch điêu này.

Ngày hôm qua, khi Sở Hi Thanh mang Bạch Tiểu Chiêu về, còn nói coi Bạch

Tiểu Chiêu là muội muội.

Bạch Tiểu Chiêu thì lại nói Sở Hi Thanh đã cứu mạng nàng, còn từng ăn máu

nhũ (vếu) của hắn, vì vậy nên coi Sở Hi Thanh là cha.

Bởi vậy, rốt cuộc quan hệ của bọn họ là thế nào?

Lục Loạn Ly ở phía xa xa cũng cau mày liễu, bình tĩnh nhìn Bạch Tiểu Chiêu.

Lục Loạn Ly bĩu đôi môi anh đào, lòng thầm nói con tiểu bạch điêu này thật sự

là không biết xấu hổ.

Tuy rằng nàng là yêu, nhưng sau khi hóa hình thì cũng là một đại mỹ nhân thiên

kiều bá mị, tại sao có thể như vậy?

Quay đầu lại mình phải dạy dỗ nàng một ít lễ nghĩa của nhân loại, không thể để

cho Sở Hi Thanh chiếm tiện nghi như vậy được. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Đây là châu quân! Tổng đốc đại nhân điều binh dẹp loạn rồi!”“Quân Thiên Bình, quân Bình Nan và Tiêu quân, tất cả đều xuất hiện ở đây.Ngươi nhìn bờ sông bên đối diện kìa, còn có rất nhiều binh mã đang chờ lênthuyền, quy mô này chỉ sợ là có mười mấy vạn người. . .”“Thủy sư của Thiết Kỳ Bang đâu? Chiến thuyền của bọn họ đâu?”“Còn phải nói sao, tất nhiên là Thiết Kỳ Bang đại bại rồi. Bằng không thì châuquân có thể qua sông sao?”Vẻ mặt Thẩm Chu run lên, ôm quyền nói: “Thái thú đại nhân, hạ quan thỉnhsuất quân ra khỏi thành, kiềm chế binh mã của Thiết Kỳ Bang, hỗ trợ châu quânlên bờ.”Tư Không Thiện nghe vậy, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Quân lực trong thành rất yếu,không thể mạo hiểm được, chúng ta không ngại chờ thêm một chút.”Hắn biết Thẩm Chu đang muốn lấy công chuộc tội, mượn cuộc chiến này đểgiảm bớt tội danh của mình.Vấn đề là hành động này rất nguy hiểm, Tư Không Thiện lại không vớt đượcchỗ tốt nào.Đúng lúc này, hắn lại nhìn thấy một cảnh khiến cho hắn không thể tưởng tượngnổi.Đám c* li ở trên bến tàu phía đông kia, thế mà lại không sợ hãi quan binh củatriều đình.Bọn họ đều ở trên bến tàu, giúp đỡ những chiếc thuyền kia thả neo và buộc dâythừng, đưa thang tàu, giúp quan binh đổ bộ.Đám tướng sĩ của quân Thiên Bình và quân Binh Nan cũng làm như không nhìnthấy đám phản tặc Thiết Kỳ Bang kia.Sau khi bọn họ đổ bộ, liền xếp thành đội ngũ chỉnh tề, bước từng bước về phíaquận thành Tú Thủy.Mà lúc này, ở đầu tường thành Tú Thủy, tất cả thân sĩ trong thành cũng pháthiện không đúng, bọn họ hai mặt nhìn nhau, vẻ mặt nghi ngờ không thôi.Sắc mặt Tư Không Thiện cũng hơi trắng.Hắn nắm chặt nắm đấm, vẻ mặt không hiểu.Rốt cuộc đám quan binh này đang làm gì? Không biết đám c* li trên bến tàu kiađều làm phản tặc Thiết Kỳ Bang sao?Đúng lúc này, hắn nhìn thấy Du Kích tướng quân Ngụy Lai của quân ThiênBình ngự không mà đến, rơi vào ngoài ba dặm phía đông thành, đứng trướcdoanh trại của Thiết Kỳ Bang.Thượng Quan Thần Hạo nhìn thấy cảnh này thì ngây người, trái tim như ngừngđập.Môi hắn trắng bệch, cố gắng đè nỗi bất an trong lòng xuống, ôm quyền hỏi:“Ngụy tướng quân, xin hỏi tướng quân muốn làm gì? Vì sao tướng quân lạibuông tha cho đám phản tặc Thiết Kỳ Bang? Tướng quân cấu kết thông đồngvới bọn họ, lẽ nào không sợ triều đình trách tội sao?”NGụy Lai mang trọng giản, toàn thân đều ở trong giáp, ngay cả mặt cũng đượcbao trùm bởi một lớp giáp, khí thế lạnh lẽo, đằng đằng sát khí.Hắn nghe vậy thì ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo xuyên qua khe hở của giáp,nhìn về phía đám người Tư Không Thiện ở trên tường thành.Ngụy Lai cười lạnh một tiếng, giọng như chuông đồng: “Tổng đốc đại nhân cólệnh, hôm nay điều tra được Thái thú Tư Không Thiện là di đảng Lệ thái tử khixưa, người này ẩn nhẫn nhiều năm, ẩn núp tại quận Tú Thủy, cấu kết với nộiphủ thái giám Đông Châu và rất nhiều thân sĩ địa phương, thu thập quân giới,tích trữ lương thảo và tiền tạo, cấu kết tà mà, âm mưu tạo phản!”“Việc này do Thiên hộ Tào hiên của Cẩm y vệ Tú Thủy và quận thừa Hạ HầuĐông tố giác, bằng chứng rành rành. Bản thưởng phụng mệnh Tổng đốc vàBinh bộ, mang quân Thiên Bình đến đây bình định phản tặc. . .”Tư Không Thiện nghe vậy thì đầu óc mơ hồ, không hiểu vì sao, nhưng cũng ýthức được lời nói của Ngụy Lai quá nửa là thật.Nhưng vì sao mình lại trở thành di đảng của Lệ thái tử? Vì sao lại thành phảntặc rồi?Trong miệng hắn bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi, toàn thân đột nhiênlung lay, lảo đảo ngã xuống đất.Mà sau lưng hắn, lấy Thượng Quan Thần Hạo cầm đầu đám thân sĩ kia, tất cảđều là sắc mặt trắng bệch, không còn màu máu.. . .Khi đại quân của triều định đổ bộ xuống bến tàu phía đông thành.Sở Hi Thanh đang ở trong đại bản doanh của Thiết Kỳ Bang ở phía tây thành.Hắn ngồi đàng hoàng trên đài soái, trong ngực ôm Bạch Tiểu Chiêu, vẻ mặtthản nhiên nhìn về phía quận thành Tú Thủy ở phía trước.Bạch Tiểu Chiêu hóa thành Ngũ vĩ bạch điêu, như một con mèo ở trong lồngngực của Sở Hi Thanh, một mặt hưởng thụ Sở Hi Thanh gãi cằm cho nàng.Cái tư thế này, thật sự là quá thoải mái.Sở Vân Vân ngồi ở bên tay trái Sở Hi Thanh, nàng cầm quyển sách trong tay,ánh mắt suy tư nhìn còn bạch điêu này.Ngày hôm qua, khi Sở Hi Thanh mang Bạch Tiểu Chiêu về, còn nói coi BạchTiểu Chiêu là muội muội.Bạch Tiểu Chiêu thì lại nói Sở Hi Thanh đã cứu mạng nàng, còn từng ăn máunhũ (vếu) của hắn, vì vậy nên coi Sở Hi Thanh là cha.Bởi vậy, rốt cuộc quan hệ của bọn họ là thế nào?Lục Loạn Ly ở phía xa xa cũng cau mày liễu, bình tĩnh nhìn Bạch Tiểu Chiêu.Lục Loạn Ly bĩu đôi môi anh đào, lòng thầm nói con tiểu bạch điêu này thật sựlà không biết xấu hổ.Tuy rằng nàng là yêu, nhưng sau khi hóa hình thì cũng là một đại mỹ nhân thiênkiều bá mị, tại sao có thể như vậy?Quay đầu lại mình phải dạy dỗ nàng một ít lễ nghĩa của nhân loại, không thể đểcho Sở Hi Thanh chiếm tiện nghi như vậy được. 

Chương 788: Ta là phản tặc? (4)