Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 793: Huyết Nhai thánh truyền
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Thượng Quan Thần Hạo chỉ hoảng hốt trong chốc lát, liền khôi phục nhưthường.Hắn nhìn về phía Sở Hi Thanh, ánh mắt hết sức phức tạp, ngậm lấy vô hạn tuyệtvọng, vô cùng hận thù, còn có hối hận và đau đớn mà khó có thể diễn tả bằnglời.Nếu như biết có ngày hôm nay, mấy tháng trước hắn đã không tiếc tất cả đềug**t ch*t tên tạp chủng này.Dù cho sau đó có bị Vô Tướng thần tông báo thù, dù cho Thượng Quan ThầnHạo hắn phải bị đền mạng, thì ít nhất Thượng Quan gia và mấy người vợ concủa hắn vẫn có thể an toàn.Đám người bọn họ cũng không trở thành phản tặc, bị chém đầu cả nhà.Thượng Quan Thần Hạo hít sâu một hơi, cầm chặt thanh kiếm trong tay: “Tamuốn biết, rốt cuộc là ngươi đã làm gì để Tổng đốc Vương Thăng và Án sát sứHạ Hầu Nguyên cấu kết với ngươi, đổi thẳng thay đổi, đưa Tư Không Thiện vàthân sĩ Tú Thủy chúng ta vào chỗ chết?”Sở Hi Thanh híp mắt lại, ý thức được đối phương đã hoàn toàn từ bỏ ý đồ chạytrốn.Tiếp đó, hai người bọn họ nhất định sẽ có một trận chiến ác liệt, phân thắng bại,cũng quyết sinh tử!Khóe môi hắn hơi vểnh lên, ý cười trong mắt càng đậm: “Ta không hiểuThượng Quan gia chủ đang nói gì, đổi trắng thay đen cái gì, cấu kết cái gì?”“Thượng Quan gia các ngươi cấu kết với di đảng Lệ thái tử, là hai người Thiênhộ Tào Hiên và quận thừa Hạ Hầu Đông liên thủ điều tra rõ ràng, tội chứng rànhrành!”“Các ngươi muốn trách, thì chỉ có thể trách bản thân các ngươi dã tâm bừngbừng, lòng muông dạ thú, sinh ra tâm tư không nên có.”Sao hắn có thể đắc ý vênh váo đến mức nói ra những lời để người ta nắm đằngchuôi chứ?Dù cho Thượng Quan Thần Hạo đang nằm trong hoàn cảnh phải chết, thì Sở HiThanh cũng không hề thả lỏng.Ai biết tên này còn phương pháp bỏ chạy hay không, có biện pháp nào ghi lạilời nói của hắn hay không?Ánh mắt Thượng Quan Thần Hạo tối sầm, sau đó cũng không phí lời nữa, bóngngười của hắn lao nhanh, kiếm trong tay đánh xuống như sấm giật trên trời,đánh thẳng vào Sở Hi Thanh.Bạch Tiểu Chiêu nằm nhoài trên đỉnh đầu Sở Hi Thanh thì híp mắt lại, sau đónhảy lên một cái, giao thủ kịch liệt với Thượng Quan Thần Hạo ở giữa khôngtrung.Hai trảo của nàng sắc bén như lưỡi đao, độ cứng rắn cũng đuổi sát pháp khí ngũphẩm.Nhưng sau khi giao thủ vài hiệp, Bạch Tiểu Chiêu lại hơi cau mày.Kiếm của Thượng Quan Thần Hạo cực kỳ mạnh mẽ, là một món pháp khí tiếpcận tứ phẩm.Bạch Tiểu Chiêu bây giờ, mặc kệ là tốc độ, sức mạnh, thiên phú huyết mạch,chân lý võ đạo, tất cả đều có thể chống đỡ Thượng Quan Thần Hạo.Chỉ là hai trảo của nàng sẽ xuất hiện những vết thương mờ mờ mỗi khi giao thủvới kiếm của Thượng Quan Thần Hạo.May mắn là còn có Sở Hi Thanh ở bên, hắn cầm Tốn Phong Chấn Lôi đao trongtay, trốn ở sau lưng Bạch Tiểu Chiêu, nhưng lại mang đến Thượng Quan ThầnHạo uy h**p rất lớn.Hai mắt hắn sắc bén như đao, quan sát kiếm pháp của Thượng Quan Thần Hạo,tìm kiếm sơ hở trong đó, mỗi khi nhìn thấy thì lại chém một đao.Tần suất ra tay của hắn không cao, nhưng mỗi một đao đều tích trữ rất nhiềusức mạnh, tốc độ đao không chỉ nhanh đến cực hạn, mà còn hòa cả bí phápBạch Mã Phi Mã.Dù là tu vị và thị lực của Thượng Quan Thần Hạo, cũng khó có thể nắm được vịtrí đao của Sở Hi Thanh.Chờ đến khi hắn phán đoán ra được quỹ tích đao của Sở Hi Thanh, thì thanhTốn Phong Chấn Lôi đao của đối phương chỉ cách nơi hiểm yếu của hắn chỉmột thước.Chỉ một chút nữa là có thể lấy tính mạng của hắn.Sở Hi Thanh chưa bao giờ cứng đối cứng với hắn, một khi phát hiện đao củamình bị cản lại, thì hắn sẽ thu đao về ngay, hoặc là thay đổi góc độ khác. Chưabao giờ cho Thượng Quan Thần Hạo có cơ hội lấy lực phá xảo, lấy mạnh đánhyếu.Tốn Phong Chấn Lôi đao của Sở Hi Thanh không cứng rắn bằng trảo của BạchTiểu Chiêu, càng không thể đối kháng chính diện với kiếm của Thượng QuanThần Hạo.Sở Hi Thanh cũng không có ý nghĩ tự tay g**t ch*t Thượng Quan Thần Hạo,hắn chỉ muốn kéo dài thời gian, chờ đợi đám cao thủ của châu quân và NgụyLai xuất hiện.Hắn và Thượng Quan gia đúng là có thù sâu như biển.Trước kia, Thượng Quan Long Tiễn chết trong tay hắn, Thượng Quan Thần Hạocũng mất một cánh tay vì hắn, bây giờ Thượng Quan gia trong nội thành cũngvì hắn mà trở thành phản tặc, sắp bị chém đầu cả nhà.Vì vậy, Sở Hi Thanh không hề có chấp niệm.Mục đích khi ngăn cản Thượng Quan Thần Hạo, một là vì nhổ cỏ tận gốc, tiêutrừ hậu hoạn. Hai là vì rèn luyện năng lực thực chiến của mình, cảm ngộ vànghiên cứu võ đạo.Giao thủ với võ tu cao phẩm, sẽ có lợi ích cho con đường tu hành của hắn.Vì vậy, chiến thuật của Sở Hi Thanh chính là lấy nhanh đối nhanh, toàn lực dâydưa, kiên trì du đấu.Một người một thú bọn họ, tâm ý tương thông, song phương phối hợp cực kỳ ăný.Thượng Quan Thần Hạo thì lại càng đánh càng phiền muộn, từ khi chiến đấuđến giờ, đã trôi qua ba mươi cái hô hấp, song phương giao thủ không dưới sáutrăm hiệp, nhưng đao kiếm va chạm lại chưa đến mười lần.Mà cục diện bây giờ, tuy rằng Thượng Quan Thần Hạo có chút ưu thế, nhưngđó là vì hai người Sở Hi Thanh và Bạch Tiểu Chiêu kiên trì không chống đốichính diện với hắn.Một người một thú đều rất dẻo dai, trận chiến này còn lâu mới đến phần cuối
Thượng Quan Thần Hạo chỉ hoảng hốt trong chốc lát, liền khôi phục như
thường.
Hắn nhìn về phía Sở Hi Thanh, ánh mắt hết sức phức tạp, ngậm lấy vô hạn tuyệt
vọng, vô cùng hận thù, còn có hối hận và đau đớn mà khó có thể diễn tả bằng
lời.
Nếu như biết có ngày hôm nay, mấy tháng trước hắn đã không tiếc tất cả đều
g**t ch*t tên tạp chủng này.
Dù cho sau đó có bị Vô Tướng thần tông báo thù, dù cho Thượng Quan Thần
Hạo hắn phải bị đền mạng, thì ít nhất Thượng Quan gia và mấy người vợ con
của hắn vẫn có thể an toàn.
Đám người bọn họ cũng không trở thành phản tặc, bị chém đầu cả nhà.
Thượng Quan Thần Hạo hít sâu một hơi, cầm chặt thanh kiếm trong tay: “Ta
muốn biết, rốt cuộc là ngươi đã làm gì để Tổng đốc Vương Thăng và Án sát sứ
Hạ Hầu Nguyên cấu kết với ngươi, đổi thẳng thay đổi, đưa Tư Không Thiện và
thân sĩ Tú Thủy chúng ta vào chỗ chết?”
Sở Hi Thanh híp mắt lại, ý thức được đối phương đã hoàn toàn từ bỏ ý đồ chạy
trốn.
Tiếp đó, hai người bọn họ nhất định sẽ có một trận chiến ác liệt, phân thắng bại,
cũng quyết sinh tử!
Khóe môi hắn hơi vểnh lên, ý cười trong mắt càng đậm: “Ta không hiểu
Thượng Quan gia chủ đang nói gì, đổi trắng thay đen cái gì, cấu kết cái gì?”
“Thượng Quan gia các ngươi cấu kết với di đảng Lệ thái tử, là hai người Thiên
hộ Tào Hiên và quận thừa Hạ Hầu Đông liên thủ điều tra rõ ràng, tội chứng rành
rành!”
“Các ngươi muốn trách, thì chỉ có thể trách bản thân các ngươi dã tâm bừng
bừng, lòng muông dạ thú, sinh ra tâm tư không nên có.”
Sao hắn có thể đắc ý vênh váo đến mức nói ra những lời để người ta nắm đằng
chuôi chứ?
Dù cho Thượng Quan Thần Hạo đang nằm trong hoàn cảnh phải chết, thì Sở Hi
Thanh cũng không hề thả lỏng.
Ai biết tên này còn phương pháp bỏ chạy hay không, có biện pháp nào ghi lại
lời nói của hắn hay không?
Ánh mắt Thượng Quan Thần Hạo tối sầm, sau đó cũng không phí lời nữa, bóng
người của hắn lao nhanh, kiếm trong tay đánh xuống như sấm giật trên trời,
đánh thẳng vào Sở Hi Thanh.
Bạch Tiểu Chiêu nằm nhoài trên đỉnh đầu Sở Hi Thanh thì híp mắt lại, sau đó
nhảy lên một cái, giao thủ kịch liệt với Thượng Quan Thần Hạo ở giữa không
trung.
Hai trảo của nàng sắc bén như lưỡi đao, độ cứng rắn cũng đuổi sát pháp khí ngũ
phẩm.
Nhưng sau khi giao thủ vài hiệp, Bạch Tiểu Chiêu lại hơi cau mày.
Kiếm của Thượng Quan Thần Hạo cực kỳ mạnh mẽ, là một món pháp khí tiếp
cận tứ phẩm.
Bạch Tiểu Chiêu bây giờ, mặc kệ là tốc độ, sức mạnh, thiên phú huyết mạch,
chân lý võ đạo, tất cả đều có thể chống đỡ Thượng Quan Thần Hạo.
Chỉ là hai trảo của nàng sẽ xuất hiện những vết thương mờ mờ mỗi khi giao thủ
với kiếm của Thượng Quan Thần Hạo.
May mắn là còn có Sở Hi Thanh ở bên, hắn cầm Tốn Phong Chấn Lôi đao trong
tay, trốn ở sau lưng Bạch Tiểu Chiêu, nhưng lại mang đến Thượng Quan Thần
Hạo uy h**p rất lớn.
Hai mắt hắn sắc bén như đao, quan sát kiếm pháp của Thượng Quan Thần Hạo,
tìm kiếm sơ hở trong đó, mỗi khi nhìn thấy thì lại chém một đao.
Tần suất ra tay của hắn không cao, nhưng mỗi một đao đều tích trữ rất nhiều
sức mạnh, tốc độ đao không chỉ nhanh đến cực hạn, mà còn hòa cả bí pháp
Bạch Mã Phi Mã.
Dù là tu vị và thị lực của Thượng Quan Thần Hạo, cũng khó có thể nắm được vị
trí đao của Sở Hi Thanh.
Chờ đến khi hắn phán đoán ra được quỹ tích đao của Sở Hi Thanh, thì thanh
Tốn Phong Chấn Lôi đao của đối phương chỉ cách nơi hiểm yếu của hắn chỉ
một thước.
Chỉ một chút nữa là có thể lấy tính mạng của hắn.
Sở Hi Thanh chưa bao giờ cứng đối cứng với hắn, một khi phát hiện đao của
mình bị cản lại, thì hắn sẽ thu đao về ngay, hoặc là thay đổi góc độ khác. Chưa
bao giờ cho Thượng Quan Thần Hạo có cơ hội lấy lực phá xảo, lấy mạnh đánh
yếu.
Tốn Phong Chấn Lôi đao của Sở Hi Thanh không cứng rắn bằng trảo của Bạch
Tiểu Chiêu, càng không thể đối kháng chính diện với kiếm của Thượng Quan
Thần Hạo.
Sở Hi Thanh cũng không có ý nghĩ tự tay g**t ch*t Thượng Quan Thần Hạo,
hắn chỉ muốn kéo dài thời gian, chờ đợi đám cao thủ của châu quân và Ngụy
Lai xuất hiện.
Hắn và Thượng Quan gia đúng là có thù sâu như biển.
Trước kia, Thượng Quan Long Tiễn chết trong tay hắn, Thượng Quan Thần Hạo
cũng mất một cánh tay vì hắn, bây giờ Thượng Quan gia trong nội thành cũng
vì hắn mà trở thành phản tặc, sắp bị chém đầu cả nhà.
Vì vậy, Sở Hi Thanh không hề có chấp niệm.
Mục đích khi ngăn cản Thượng Quan Thần Hạo, một là vì nhổ cỏ tận gốc, tiêu
trừ hậu hoạn. Hai là vì rèn luyện năng lực thực chiến của mình, cảm ngộ và
nghiên cứu võ đạo.
Giao thủ với võ tu cao phẩm, sẽ có lợi ích cho con đường tu hành của hắn.
Vì vậy, chiến thuật của Sở Hi Thanh chính là lấy nhanh đối nhanh, toàn lực dây
dưa, kiên trì du đấu.
Một người một thú bọn họ, tâm ý tương thông, song phương phối hợp cực kỳ ăn
ý.
Thượng Quan Thần Hạo thì lại càng đánh càng phiền muộn, từ khi chiến đấu
đến giờ, đã trôi qua ba mươi cái hô hấp, song phương giao thủ không dưới sáu
trăm hiệp, nhưng đao kiếm va chạm lại chưa đến mười lần.
Mà cục diện bây giờ, tuy rằng Thượng Quan Thần Hạo có chút ưu thế, nhưng
đó là vì hai người Sở Hi Thanh và Bạch Tiểu Chiêu kiên trì không chống đối
chính diện với hắn.
Một người một thú đều rất dẻo dai, trận chiến này còn lâu mới đến phần cuối
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Thượng Quan Thần Hạo chỉ hoảng hốt trong chốc lát, liền khôi phục nhưthường.Hắn nhìn về phía Sở Hi Thanh, ánh mắt hết sức phức tạp, ngậm lấy vô hạn tuyệtvọng, vô cùng hận thù, còn có hối hận và đau đớn mà khó có thể diễn tả bằnglời.Nếu như biết có ngày hôm nay, mấy tháng trước hắn đã không tiếc tất cả đềug**t ch*t tên tạp chủng này.Dù cho sau đó có bị Vô Tướng thần tông báo thù, dù cho Thượng Quan ThầnHạo hắn phải bị đền mạng, thì ít nhất Thượng Quan gia và mấy người vợ concủa hắn vẫn có thể an toàn.Đám người bọn họ cũng không trở thành phản tặc, bị chém đầu cả nhà.Thượng Quan Thần Hạo hít sâu một hơi, cầm chặt thanh kiếm trong tay: “Tamuốn biết, rốt cuộc là ngươi đã làm gì để Tổng đốc Vương Thăng và Án sát sứHạ Hầu Nguyên cấu kết với ngươi, đổi thẳng thay đổi, đưa Tư Không Thiện vàthân sĩ Tú Thủy chúng ta vào chỗ chết?”Sở Hi Thanh híp mắt lại, ý thức được đối phương đã hoàn toàn từ bỏ ý đồ chạytrốn.Tiếp đó, hai người bọn họ nhất định sẽ có một trận chiến ác liệt, phân thắng bại,cũng quyết sinh tử!Khóe môi hắn hơi vểnh lên, ý cười trong mắt càng đậm: “Ta không hiểuThượng Quan gia chủ đang nói gì, đổi trắng thay đen cái gì, cấu kết cái gì?”“Thượng Quan gia các ngươi cấu kết với di đảng Lệ thái tử, là hai người Thiênhộ Tào Hiên và quận thừa Hạ Hầu Đông liên thủ điều tra rõ ràng, tội chứng rànhrành!”“Các ngươi muốn trách, thì chỉ có thể trách bản thân các ngươi dã tâm bừngbừng, lòng muông dạ thú, sinh ra tâm tư không nên có.”Sao hắn có thể đắc ý vênh váo đến mức nói ra những lời để người ta nắm đằngchuôi chứ?Dù cho Thượng Quan Thần Hạo đang nằm trong hoàn cảnh phải chết, thì Sở HiThanh cũng không hề thả lỏng.Ai biết tên này còn phương pháp bỏ chạy hay không, có biện pháp nào ghi lạilời nói của hắn hay không?Ánh mắt Thượng Quan Thần Hạo tối sầm, sau đó cũng không phí lời nữa, bóngngười của hắn lao nhanh, kiếm trong tay đánh xuống như sấm giật trên trời,đánh thẳng vào Sở Hi Thanh.Bạch Tiểu Chiêu nằm nhoài trên đỉnh đầu Sở Hi Thanh thì híp mắt lại, sau đónhảy lên một cái, giao thủ kịch liệt với Thượng Quan Thần Hạo ở giữa khôngtrung.Hai trảo của nàng sắc bén như lưỡi đao, độ cứng rắn cũng đuổi sát pháp khí ngũphẩm.Nhưng sau khi giao thủ vài hiệp, Bạch Tiểu Chiêu lại hơi cau mày.Kiếm của Thượng Quan Thần Hạo cực kỳ mạnh mẽ, là một món pháp khí tiếpcận tứ phẩm.Bạch Tiểu Chiêu bây giờ, mặc kệ là tốc độ, sức mạnh, thiên phú huyết mạch,chân lý võ đạo, tất cả đều có thể chống đỡ Thượng Quan Thần Hạo.Chỉ là hai trảo của nàng sẽ xuất hiện những vết thương mờ mờ mỗi khi giao thủvới kiếm của Thượng Quan Thần Hạo.May mắn là còn có Sở Hi Thanh ở bên, hắn cầm Tốn Phong Chấn Lôi đao trongtay, trốn ở sau lưng Bạch Tiểu Chiêu, nhưng lại mang đến Thượng Quan ThầnHạo uy h**p rất lớn.Hai mắt hắn sắc bén như đao, quan sát kiếm pháp của Thượng Quan Thần Hạo,tìm kiếm sơ hở trong đó, mỗi khi nhìn thấy thì lại chém một đao.Tần suất ra tay của hắn không cao, nhưng mỗi một đao đều tích trữ rất nhiềusức mạnh, tốc độ đao không chỉ nhanh đến cực hạn, mà còn hòa cả bí phápBạch Mã Phi Mã.Dù là tu vị và thị lực của Thượng Quan Thần Hạo, cũng khó có thể nắm được vịtrí đao của Sở Hi Thanh.Chờ đến khi hắn phán đoán ra được quỹ tích đao của Sở Hi Thanh, thì thanhTốn Phong Chấn Lôi đao của đối phương chỉ cách nơi hiểm yếu của hắn chỉmột thước.Chỉ một chút nữa là có thể lấy tính mạng của hắn.Sở Hi Thanh chưa bao giờ cứng đối cứng với hắn, một khi phát hiện đao củamình bị cản lại, thì hắn sẽ thu đao về ngay, hoặc là thay đổi góc độ khác. Chưabao giờ cho Thượng Quan Thần Hạo có cơ hội lấy lực phá xảo, lấy mạnh đánhyếu.Tốn Phong Chấn Lôi đao của Sở Hi Thanh không cứng rắn bằng trảo của BạchTiểu Chiêu, càng không thể đối kháng chính diện với kiếm của Thượng QuanThần Hạo.Sở Hi Thanh cũng không có ý nghĩ tự tay g**t ch*t Thượng Quan Thần Hạo,hắn chỉ muốn kéo dài thời gian, chờ đợi đám cao thủ của châu quân và NgụyLai xuất hiện.Hắn và Thượng Quan gia đúng là có thù sâu như biển.Trước kia, Thượng Quan Long Tiễn chết trong tay hắn, Thượng Quan Thần Hạocũng mất một cánh tay vì hắn, bây giờ Thượng Quan gia trong nội thành cũngvì hắn mà trở thành phản tặc, sắp bị chém đầu cả nhà.Vì vậy, Sở Hi Thanh không hề có chấp niệm.Mục đích khi ngăn cản Thượng Quan Thần Hạo, một là vì nhổ cỏ tận gốc, tiêutrừ hậu hoạn. Hai là vì rèn luyện năng lực thực chiến của mình, cảm ngộ vànghiên cứu võ đạo.Giao thủ với võ tu cao phẩm, sẽ có lợi ích cho con đường tu hành của hắn.Vì vậy, chiến thuật của Sở Hi Thanh chính là lấy nhanh đối nhanh, toàn lực dâydưa, kiên trì du đấu.Một người một thú bọn họ, tâm ý tương thông, song phương phối hợp cực kỳ ăný.Thượng Quan Thần Hạo thì lại càng đánh càng phiền muộn, từ khi chiến đấuđến giờ, đã trôi qua ba mươi cái hô hấp, song phương giao thủ không dưới sáutrăm hiệp, nhưng đao kiếm va chạm lại chưa đến mười lần.Mà cục diện bây giờ, tuy rằng Thượng Quan Thần Hạo có chút ưu thế, nhưngđó là vì hai người Sở Hi Thanh và Bạch Tiểu Chiêu kiên trì không chống đốichính diện với hắn.Một người một thú đều rất dẻo dai, trận chiến này còn lâu mới đến phần cuối