Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 797: Huyết Nhai thánh truyền (5)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Hắn cắn môi, nở nụ cười khiến người ta sợ hãi: “Vậy thì như thế nào? Bản quancó thể đưa một nhân kiệt và kiêu hùng như Thiết Cuồng Nhân về hoàng tuyền,đúng là chuyện đắc ý nhất đời này. Hôm nay bản quan trốn không thoát, các hạcũng đừng hòng sống, có vị phó kỳ chủ như ngươi chôn cùng ta, Tư KhôngThiện ta cũng có thể nhắm mắt rồi.”Thiết Tiếu Sinh nhất thời nhíu mày thành hình chữ xuyên.Hắn hiểu Tư Không Thiện đang dùng ngôn ngữ để k*ch th*ch hắn.Nếu như là trước kia, Thiết Tiếu Sinh nhất định sẽ mất lý trí, sẽ liều lĩnh tấncông Tư Không Thiện.Nhưng sau khi Thiết Cuồng Nhân chết, Thiết Tiếu Sinh đã bình tĩnh hơn trướckia rất nhiều.Đao của hắn đúng là càng điên cuồng hơn, nhưng khi lấy công đối công, còntoàn lực bảo vệ chỗ yếu hại của bản thân, không cho Tư Không Thiện có cơ hộinào.Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ Yên Thành vốn có chút lo lắng, lo vị phó kỳ chủThiết Kỳ Bang này bị Tư Không Thiện k*ch th*ch.Nhưng bây giờ hắn cũng yên tâm.Lúc này, hắn cũng không tiếc tất cả, bạo phát tất cả sức mạnh, bùng nổ tất cả tốcđộ.Tám cánh tay của Bộ Yên Thành như tám cánh tay vượn lớn, tất cả kiếm hánđều có huyết diễm và khí đen quấn quanh.Cao thủ của châu quân chỉ cách nơi này hơn mười dặm, chỉ hai mươi cái hô hấplà có thể chạy đến nơi, hắn không cần phải giữ sức nữa.Sau trận đại chiến ở tổng đà Hải Thanh Bang, Bộ Yên Thành đã quyết định coiSở Hi Thanh thành ‘Binh chủ’ của mình.Hắn phiêu bạt mấy chục năm trên giang hồ, dùng danh nghĩa hộ vệ để tiếp xúcvới mười mấy vị kiêu hùng trong thiên hạ.Nhưng Sở Hi Thanh là người mà hắn thưởng thức nhất.Người này chẳng những có tài năng kinh doanh thế lực mà võ tu trên giang hồkhông có, lại không thiếu thủ đoạn lôi đình, tài năng trên quân sự cũng rất khá,từng nhiều lần đánh bại quận quân, là một nhân vật tại Đông Châu này.Ngoài ra, vị này rất được Ma thần Táng Thiên quan tâm, lại có tư cách tu luyệnThần Ý Xúc Tử Đao, quả thực là Binh chủ lý tưởng nhất.Vì vậy, ngày hôm nay hắn không thể để Thiết Tiếu Sinh bị ngã tại đây được!Mà ngay khi ba người giao thủ đến sáu trăm hiệp, Thiết Tiếu Sinh đã máu mekhắp người.Hắn đã bị Tư Không Thiện đâm gần sáu mươi kiếm, máu nhuộm toàn thân.Nhưng lúc này, Chỉ huy sứ quân Thiên Bình là Ngụy Lai đã đến đây.Theo bóng người của kẻ này rớt xuống như sao băng, một đôi trọng giản nhưnúi nện xuống.Chung quanh Tư Không Thiện nhất thời có sóng khí quét ngang, bụi mù bayloạn, hắn bị một đôi trọng giản của Ngụy Lai nện cho thân thể lún xuống, haichân chìm vào trong lòng đất tận ba thước!Khóe môi của Tư Không Thiện cũng tràn ra một vệt máu tươi.Đôi mắt của hắn cũng từ từ ảm đạm.Đến nước này, hắn vẫn không thể toại nguyện, không thể kéo Thiết Tiếu Sinhxuống hoàng tuyền!. . .Hai mươi cái hô hấp sau, Thiết Tiếu Sinh nằm trên mặt đất thở phì phò, toànthân hắn như người máu.Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ Yên Thành cũng thấy cực kỳ mệt mỏi, ngồi xếpbằng trên mặt đất, điều tức để khôi phục.Cho dù hai người bọn họ giao thủ với Tư Không Thiện chưa đến một khắc thờigian.Quá trình lại vô cùng nguy hiểm ba người đều không tiếc chân nguyên, tinhthần luôn nằm trong trạng thái căng thẳng đề phòng, vì thế nên cực kỳ uể oải.Thiết Tiếu Sinh bị thương nặng nhất, hắn bị đâm hơn bảy mươi kiếm, trênngười còn dính độc.Lúc này, hắn còn không có cả sức lực để ngồi xuống điều tức, vận chuyển chânnguyên để khôi phục.“Làm phiền phó kỳ chủ há mồm!”Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ Yên Thành khôi phục được vài phần, liên congngón tay búng một cái, một viên đan dược chữa thương bay thẳng vào miệngThiết Tiếu Sinh.Thiết Tiếu Sinh nuốt đan dược xong, lại cảm thấy toàn thân sinh sôi cảm giácmát mẻ một lần nữa.Độc tố trong người không chỉ bị áp chế, mà còn có một tia nguyên khí ấm áp dichuyển quanh người hắn, thậm chí còn đi vào trong huyết tủy.Thiết Tiếu Sinh bỗng nhiên cảm thấy phấn chấn, thân hình đột nhiên run mạnh,rồi ngồi bật dậy.“Lão bộ, đan dược này là gì vậy? Dược lực mạnh thật!”“Huyết Chiến Cố Nguyên đan tam phẩm!” Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ YênThành hơi nhướng mày: “Đây là đồ vật áp đáy hòm của Ma Chiến lâu chúngta.”“Huyết Chiến Cố Nguyên đan? Huyết Chiến Cố Nguyên đan có giá trị năm vạnlượng bạc một viên?” Thiết Tiếu Sinh hơi ngẩn ngơ, nhất thời cảm thấy tiếc rẻ:“Coi như ta nợ ngươi! Nhưng mà dùng vào thời điểm này thì có hơi đáng tiếc.”Lúc này, Tư Không Thiện đã bị chém đầu, thân thể bị phân thây thành mấykhối, rải rác khắp nơi trên chiến trường.Bộ Yên Thành lại khẽ mỉm cười: “Không đáng tiếc!”Ánh mắt hán lóe lên, nhìn về phía mấy người Ngụy Lai ở phía xa xa: “Phó kỳchủ vẫn nhanh chóng giải độc, khôi phục nguyên khí, đề phòng một chút thìhơn.”Thiết Tiếu Sinh híp mắt lại, lúc này cũng không nói nhiều, tập trung khôi phục.Sau khi g**t ch*t Tư Không Thiện xong, đám cao thủ của châu quân này cũngkhông giao lưu với bọn họ, hoàn toàn làm như không thấy giống như người xalạ.

Hắn cắn môi, nở nụ cười khiến người ta sợ hãi: “Vậy thì như thế nào? Bản quan

có thể đưa một nhân kiệt và kiêu hùng như Thiết Cuồng Nhân về hoàng tuyền,

đúng là chuyện đắc ý nhất đời này. Hôm nay bản quan trốn không thoát, các hạ

cũng đừng hòng sống, có vị phó kỳ chủ như ngươi chôn cùng ta, Tư Không

Thiện ta cũng có thể nhắm mắt rồi.”

Thiết Tiếu Sinh nhất thời nhíu mày thành hình chữ xuyên.

Hắn hiểu Tư Không Thiện đang dùng ngôn ngữ để k*ch th*ch hắn.

Nếu như là trước kia, Thiết Tiếu Sinh nhất định sẽ mất lý trí, sẽ liều lĩnh tấn

công Tư Không Thiện.

Nhưng sau khi Thiết Cuồng Nhân chết, Thiết Tiếu Sinh đã bình tĩnh hơn trước

kia rất nhiều.

Đao của hắn đúng là càng điên cuồng hơn, nhưng khi lấy công đối công, còn

toàn lực bảo vệ chỗ yếu hại của bản thân, không cho Tư Không Thiện có cơ hội

nào.

Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ Yên Thành vốn có chút lo lắng, lo vị phó kỳ chủ

Thiết Kỳ Bang này bị Tư Không Thiện k*ch th*ch.

Nhưng bây giờ hắn cũng yên tâm.

Lúc này, hắn cũng không tiếc tất cả, bạo phát tất cả sức mạnh, bùng nổ tất cả tốc

độ.

Tám cánh tay của Bộ Yên Thành như tám cánh tay vượn lớn, tất cả kiếm hán

đều có huyết diễm và khí đen quấn quanh.

Cao thủ của châu quân chỉ cách nơi này hơn mười dặm, chỉ hai mươi cái hô hấp

là có thể chạy đến nơi, hắn không cần phải giữ sức nữa.

Sau trận đại chiến ở tổng đà Hải Thanh Bang, Bộ Yên Thành đã quyết định coi

Sở Hi Thanh thành ‘Binh chủ’ của mình.

Hắn phiêu bạt mấy chục năm trên giang hồ, dùng danh nghĩa hộ vệ để tiếp xúc

với mười mấy vị kiêu hùng trong thiên hạ.

Nhưng Sở Hi Thanh là người mà hắn thưởng thức nhất.

Người này chẳng những có tài năng kinh doanh thế lực mà võ tu trên giang hồ

không có, lại không thiếu thủ đoạn lôi đình, tài năng trên quân sự cũng rất khá,

từng nhiều lần đánh bại quận quân, là một nhân vật tại Đông Châu này.

Ngoài ra, vị này rất được Ma thần Táng Thiên quan tâm, lại có tư cách tu luyện

Thần Ý Xúc Tử Đao, quả thực là Binh chủ lý tưởng nhất.

Vì vậy, ngày hôm nay hắn không thể để Thiết Tiếu Sinh bị ngã tại đây được!

Mà ngay khi ba người giao thủ đến sáu trăm hiệp, Thiết Tiếu Sinh đã máu me

khắp người.

Hắn đã bị Tư Không Thiện đâm gần sáu mươi kiếm, máu nhuộm toàn thân.

Nhưng lúc này, Chỉ huy sứ quân Thiên Bình là Ngụy Lai đã đến đây.

Theo bóng người của kẻ này rớt xuống như sao băng, một đôi trọng giản như

núi nện xuống.

Chung quanh Tư Không Thiện nhất thời có sóng khí quét ngang, bụi mù bay

loạn, hắn bị một đôi trọng giản của Ngụy Lai nện cho thân thể lún xuống, hai

chân chìm vào trong lòng đất tận ba thước!

Khóe môi của Tư Không Thiện cũng tràn ra một vệt máu tươi.

Đôi mắt của hắn cũng từ từ ảm đạm.

Đến nước này, hắn vẫn không thể toại nguyện, không thể kéo Thiết Tiếu Sinh

xuống hoàng tuyền!

. . .

Hai mươi cái hô hấp sau, Thiết Tiếu Sinh nằm trên mặt đất thở phì phò, toàn

thân hắn như người máu.

Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ Yên Thành cũng thấy cực kỳ mệt mỏi, ngồi xếp

bằng trên mặt đất, điều tức để khôi phục.

Cho dù hai người bọn họ giao thủ với Tư Không Thiện chưa đến một khắc thời

gian.

Quá trình lại vô cùng nguy hiểm ba người đều không tiếc chân nguyên, tinh

thần luôn nằm trong trạng thái căng thẳng đề phòng, vì thế nên cực kỳ uể oải.

Thiết Tiếu Sinh bị thương nặng nhất, hắn bị đâm hơn bảy mươi kiếm, trên

người còn dính độc.

Lúc này, hắn còn không có cả sức lực để ngồi xuống điều tức, vận chuyển chân

nguyên để khôi phục.

“Làm phiền phó kỳ chủ há mồm!”

Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ Yên Thành khôi phục được vài phần, liên cong

ngón tay búng một cái, một viên đan dược chữa thương bay thẳng vào miệng

Thiết Tiếu Sinh.

Thiết Tiếu Sinh nuốt đan dược xong, lại cảm thấy toàn thân sinh sôi cảm giác

mát mẻ một lần nữa.

Độc tố trong người không chỉ bị áp chế, mà còn có một tia nguyên khí ấm áp di

chuyển quanh người hắn, thậm chí còn đi vào trong huyết tủy.

Thiết Tiếu Sinh bỗng nhiên cảm thấy phấn chấn, thân hình đột nhiên run mạnh,

rồi ngồi bật dậy.

“Lão bộ, đan dược này là gì vậy? Dược lực mạnh thật!”

“Huyết Chiến Cố Nguyên đan tam phẩm!” Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ Yên

Thành hơi nhướng mày: “Đây là đồ vật áp đáy hòm của Ma Chiến lâu chúng

ta.”

“Huyết Chiến Cố Nguyên đan? Huyết Chiến Cố Nguyên đan có giá trị năm vạn

lượng bạc một viên?” Thiết Tiếu Sinh hơi ngẩn ngơ, nhất thời cảm thấy tiếc rẻ:

“Coi như ta nợ ngươi! Nhưng mà dùng vào thời điểm này thì có hơi đáng tiếc.”

Lúc này, Tư Không Thiện đã bị chém đầu, thân thể bị phân thây thành mấy

khối, rải rác khắp nơi trên chiến trường.

Bộ Yên Thành lại khẽ mỉm cười: “Không đáng tiếc!”

Ánh mắt hán lóe lên, nhìn về phía mấy người Ngụy Lai ở phía xa xa: “Phó kỳ

chủ vẫn nhanh chóng giải độc, khôi phục nguyên khí, đề phòng một chút thì

hơn.”

Thiết Tiếu Sinh híp mắt lại, lúc này cũng không nói nhiều, tập trung khôi phục.

Sau khi g**t ch*t Tư Không Thiện xong, đám cao thủ của châu quân này cũng

không giao lưu với bọn họ, hoàn toàn làm như không thấy giống như người xa

lạ.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Hắn cắn môi, nở nụ cười khiến người ta sợ hãi: “Vậy thì như thế nào? Bản quancó thể đưa một nhân kiệt và kiêu hùng như Thiết Cuồng Nhân về hoàng tuyền,đúng là chuyện đắc ý nhất đời này. Hôm nay bản quan trốn không thoát, các hạcũng đừng hòng sống, có vị phó kỳ chủ như ngươi chôn cùng ta, Tư KhôngThiện ta cũng có thể nhắm mắt rồi.”Thiết Tiếu Sinh nhất thời nhíu mày thành hình chữ xuyên.Hắn hiểu Tư Không Thiện đang dùng ngôn ngữ để k*ch th*ch hắn.Nếu như là trước kia, Thiết Tiếu Sinh nhất định sẽ mất lý trí, sẽ liều lĩnh tấncông Tư Không Thiện.Nhưng sau khi Thiết Cuồng Nhân chết, Thiết Tiếu Sinh đã bình tĩnh hơn trướckia rất nhiều.Đao của hắn đúng là càng điên cuồng hơn, nhưng khi lấy công đối công, còntoàn lực bảo vệ chỗ yếu hại của bản thân, không cho Tư Không Thiện có cơ hộinào.Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ Yên Thành vốn có chút lo lắng, lo vị phó kỳ chủThiết Kỳ Bang này bị Tư Không Thiện k*ch th*ch.Nhưng bây giờ hắn cũng yên tâm.Lúc này, hắn cũng không tiếc tất cả, bạo phát tất cả sức mạnh, bùng nổ tất cả tốcđộ.Tám cánh tay của Bộ Yên Thành như tám cánh tay vượn lớn, tất cả kiếm hánđều có huyết diễm và khí đen quấn quanh.Cao thủ của châu quân chỉ cách nơi này hơn mười dặm, chỉ hai mươi cái hô hấplà có thể chạy đến nơi, hắn không cần phải giữ sức nữa.Sau trận đại chiến ở tổng đà Hải Thanh Bang, Bộ Yên Thành đã quyết định coiSở Hi Thanh thành ‘Binh chủ’ của mình.Hắn phiêu bạt mấy chục năm trên giang hồ, dùng danh nghĩa hộ vệ để tiếp xúcvới mười mấy vị kiêu hùng trong thiên hạ.Nhưng Sở Hi Thanh là người mà hắn thưởng thức nhất.Người này chẳng những có tài năng kinh doanh thế lực mà võ tu trên giang hồkhông có, lại không thiếu thủ đoạn lôi đình, tài năng trên quân sự cũng rất khá,từng nhiều lần đánh bại quận quân, là một nhân vật tại Đông Châu này.Ngoài ra, vị này rất được Ma thần Táng Thiên quan tâm, lại có tư cách tu luyệnThần Ý Xúc Tử Đao, quả thực là Binh chủ lý tưởng nhất.Vì vậy, ngày hôm nay hắn không thể để Thiết Tiếu Sinh bị ngã tại đây được!Mà ngay khi ba người giao thủ đến sáu trăm hiệp, Thiết Tiếu Sinh đã máu mekhắp người.Hắn đã bị Tư Không Thiện đâm gần sáu mươi kiếm, máu nhuộm toàn thân.Nhưng lúc này, Chỉ huy sứ quân Thiên Bình là Ngụy Lai đã đến đây.Theo bóng người của kẻ này rớt xuống như sao băng, một đôi trọng giản nhưnúi nện xuống.Chung quanh Tư Không Thiện nhất thời có sóng khí quét ngang, bụi mù bayloạn, hắn bị một đôi trọng giản của Ngụy Lai nện cho thân thể lún xuống, haichân chìm vào trong lòng đất tận ba thước!Khóe môi của Tư Không Thiện cũng tràn ra một vệt máu tươi.Đôi mắt của hắn cũng từ từ ảm đạm.Đến nước này, hắn vẫn không thể toại nguyện, không thể kéo Thiết Tiếu Sinhxuống hoàng tuyền!. . .Hai mươi cái hô hấp sau, Thiết Tiếu Sinh nằm trên mặt đất thở phì phò, toànthân hắn như người máu.Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ Yên Thành cũng thấy cực kỳ mệt mỏi, ngồi xếpbằng trên mặt đất, điều tức để khôi phục.Cho dù hai người bọn họ giao thủ với Tư Không Thiện chưa đến một khắc thờigian.Quá trình lại vô cùng nguy hiểm ba người đều không tiếc chân nguyên, tinhthần luôn nằm trong trạng thái căng thẳng đề phòng, vì thế nên cực kỳ uể oải.Thiết Tiếu Sinh bị thương nặng nhất, hắn bị đâm hơn bảy mươi kiếm, trênngười còn dính độc.Lúc này, hắn còn không có cả sức lực để ngồi xuống điều tức, vận chuyển chânnguyên để khôi phục.“Làm phiền phó kỳ chủ há mồm!”Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ Yên Thành khôi phục được vài phần, liên congngón tay búng một cái, một viên đan dược chữa thương bay thẳng vào miệngThiết Tiếu Sinh.Thiết Tiếu Sinh nuốt đan dược xong, lại cảm thấy toàn thân sinh sôi cảm giácmát mẻ một lần nữa.Độc tố trong người không chỉ bị áp chế, mà còn có một tia nguyên khí ấm áp dichuyển quanh người hắn, thậm chí còn đi vào trong huyết tủy.Thiết Tiếu Sinh bỗng nhiên cảm thấy phấn chấn, thân hình đột nhiên run mạnh,rồi ngồi bật dậy.“Lão bộ, đan dược này là gì vậy? Dược lực mạnh thật!”“Huyết Chiến Cố Nguyên đan tam phẩm!” Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ YênThành hơi nhướng mày: “Đây là đồ vật áp đáy hòm của Ma Chiến lâu chúngta.”“Huyết Chiến Cố Nguyên đan? Huyết Chiến Cố Nguyên đan có giá trị năm vạnlượng bạc một viên?” Thiết Tiếu Sinh hơi ngẩn ngơ, nhất thời cảm thấy tiếc rẻ:“Coi như ta nợ ngươi! Nhưng mà dùng vào thời điểm này thì có hơi đáng tiếc.”Lúc này, Tư Không Thiện đã bị chém đầu, thân thể bị phân thây thành mấykhối, rải rác khắp nơi trên chiến trường.Bộ Yên Thành lại khẽ mỉm cười: “Không đáng tiếc!”Ánh mắt hán lóe lên, nhìn về phía mấy người Ngụy Lai ở phía xa xa: “Phó kỳchủ vẫn nhanh chóng giải độc, khôi phục nguyên khí, đề phòng một chút thìhơn.”Thiết Tiếu Sinh híp mắt lại, lúc này cũng không nói nhiều, tập trung khôi phục.Sau khi g**t ch*t Tư Không Thiện xong, đám cao thủ của châu quân này cũngkhông giao lưu với bọn họ, hoàn toàn làm như không thấy giống như người xalạ.

Chương 797: Huyết Nhai thánh truyền (5)