Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 803: Phong thủy (5)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Thật sự là như vậy?”Mặc Sĩ La Hầu cười lạnh một tiếng, rõ ràng là không tin.Nhưng hắn cũng không tra cứu tiếp, trái lại còn lấy hai cái lệnh bài bằng bạc ra,ném cho hai người Kế Tiễn Tiễn và Tào Hiên.“Nhưng cọc chuyện này, coi như các ngươi làm chu toàn và ổn thỏa, dù là vịMục công công trong cung kia cũng cố kỵ Vô Tướng thần tông nên không dámlàm gì.”“Đây là công lao do các ngươi đã vạch trần phản tặc, nội các đã phát ‘công bài’cho các ngươi, cầm đi!”Kế Tiễn Tiễn tiếp nhận lệnh bài, phát hiện trên đó có hai chữ ‘Hiệp lực’.Cái gọi là ‘Công bài’, là bằng chứng chứng minh công huân của triều đình, cóthể dựa vào nó để đổi tiền lương, bí dược, công pháp, pháp khí, vân vân, thậmchí có thể trực tiếp đổi chức quan.Công bài này tổng cộng chia làm ba cấp, cao nhất là “Kỳ công”, nhị đẳng là“Đầu công”, tam đẳng gọi là “Hiệp lực”.Trong lòng Kế Tiễn Tiễn không khỏi sinh ra cảm giác như nằm mơ.Mấy tháng nay nàng đều là kẻ vô tích sự, không ngờ còn kiếm được một cáicông lao ‘Hiệp lực’.Tào Hiên cũng rất vui mừng.Mấy tháng gần đây, hắn liên tục thất bại, Thiên hộ sở quận Tú Thủy tổn thấtnặng nề.Tào Hiên vốn tưởng rằng mình khó giữ được chức quan này, có lẽ mấy thángsau sẽ bị biếm chức, bây giờ mượn công lao vạch trần phản tặc, đã có hi vọngbảo vệ chức quan.Lúc này, Mặc Sĩ La Hầu lại bình tình mở miệng: “Hôm nay ta đến đây là vìchuyện của Nghịch Thần Kỳ và di tộc Xích Long. Các ngươi đã điều tra đượcmanh mối có giá trị gì?”Tào Hiên và Kế Tiễn Tiễn nghe vậy thì đều nghĩ thầm quả nhiên, hai người haimặt nhìn nhau, cũng không có trả lời.“Nói cách khác, các ngươi bận rộn mấy tháng trời, kết quả lại không thu hoạchđược gì?”Mặt Mặc Sĩ La Hầu âm trầm như nước: “Như vậy đảng Lệ thái tử thì sao?Dương Viêm Thần Nhãn – Húc Nhật Đông từng xuất hiện ở quận Tú Thủy, cònngười sử dụng lượng lớn Hóa Thi Thủy của Như Mộng sơn trang, các ngươi cóthể điều tra được đầu mối gì? Làm sao lại vô năng đến nước này?”Tào Hiên nghe vậy, vẻ mặt thản nhiên mà trả lời: “Đại nhân, theo ta biết thìnhững chuyện này đều có quan hệ với Thái thú Tư Không Thiện, nguyên nhânchính là do có người này âm thầm trợ giúp, nên Húc Nhật Đông mới có thểcướp được lá cờ Nghịch Thần Kỳ rồi rời đi. Nhưng xét thấy Tư Không Thiện đãbỏ mình, việc này đã không thể tiếp tục điều tra thêm.”Hắn biết Tư Không Thiện chẳng có quan hệ gì với Như Mộng sơn trang cả.Nhưng mà dù thế nào thì chuyện này vẫn cắm ở trên đầu Tư Không Thiện rồi.Sau này Tào Hiên sẽ ‘điều tra’ rõ ràng chuyện này, không thể để Mặc Sĩ La Hầuđội lên đầu hắn hai chữ ‘vô năng’ được.Mặc Sĩ La Hầu nhìn Tào Hiên mà không nói gì, ánh mắt càng ngày càng lạnhlẽo, sắc bén như đao.Nếu như Tào Hiên không phải là người của Địa nha, không phải thuộc hạ trựcthuộc hắn, thì hắn đã một tát đánh chết Tào Hiên rồi.Tào Hiên tê cả da đầu, trên trán cũng xuất hiện từng giọt mồ hôi lớn như hạtđậu, nhưng chỉ có thể cứng rắn chống đỡ ánh mắt của Mặc Sĩ La Hầu, đứng tạichỗ không nhúc nhích.Kế Tiễn Tiễn lại âm thầm thở dài, sắc mặt tuyệt vọng: “Cho đến nay, thuộc hạđúng là không có manh mối gì. Dựa theo tình hình trước mắt, trong Thiết KỳBang không có bất kỳ manh mối nào liên quan đến Nghịch Thần Kỳ. Một mạchXích Long thì đúng, có mấy cao thủ ẩn núp ở Thiết Kỳ Bang cũng là đúng.”“Tuy nhiên, Sở Hi Thanh không hiểu rõ về bọn họ lắm, cũng chưa bao giờ tiếpxúc chính diện với bọn họ, quan hệ của đôi bên chỉ là lợi dụng lẫn nhau. Thuộchạ tạm thời chưa điều tra được thân phận của bọn họ, đây là lỗi của thuộc hạ,nguyện ý thỉnh tội với Vạn hộ đại nhân.”Dựa theo kinh nghiệm ngày xưa của mình, Kế Tiễn Tiễn cho rằng lần này mìnhsẽ bị điều về kinh thành để hỏi tội.Còn về công việc ở quận Tú Thủy, Thiên nha Cẩm y vệ sẽ điều người giỏi hơnđến.Mặc Sĩ La Hầu lại giơ tay lên, giọng nói chứa vài phần bất đắc dĩ: “Đứng lên đi!Ngươi là tiểu sư muội mà đô chỉ huy sư yêu thương nhất, ta dám trừng phạtngươi sao? Hơn nữa tình thế bây giờ có biến, Sở Hi Thanh bây giờ không chỉliên lụy với Nghịch Thần Kỳ, mà còn có quan hệ với một mạch Xích Long, thếlực bao trùm hai quận, lại là Huyết Nhai dự bị của Vô Tướng thần tông. Tươnglai của người này, không chỉ là nhân vật quan trọng của Vô Tướng thần tông,mà còn có thể ảnh hưởng đến thế cục của thiên hạ.”“Cái gọi là một chuyện không làm phiền hai chủ, bây giờ ngươi đã ở trong ThiếtKỳ Bang mấy tháng, được Sở Hi Thanh coi là tâm phúc, có cơ hội điều tra rõràng từng chuyện một. Đặc biệt là thiên phú huyết mạch của người này, ngươicần phải điều tra rõ ràng.”“Thiên phú huyết mạch?” Kế Tiễn Tiễn nghe vậy thì nhướng mày, ánh mắt hiệnlên vẻ khó hiểu.Trong lòng nàng thì lại dâng lên một tia ý mừng.Chẳng biết vì sao, khi nàng vừa nghe thấy mình còn có thể ở lại bên cạnh Sở HiThanh, thì tâm trạng bắt đầu vui vẻ, tất cả mọi thứ đều trở nên tươi sáng hơn.
“Thật sự là như vậy?”
Mặc Sĩ La Hầu cười lạnh một tiếng, rõ ràng là không tin.
Nhưng hắn cũng không tra cứu tiếp, trái lại còn lấy hai cái lệnh bài bằng bạc ra,
ném cho hai người Kế Tiễn Tiễn và Tào Hiên.
“Nhưng cọc chuyện này, coi như các ngươi làm chu toàn và ổn thỏa, dù là vị
Mục công công trong cung kia cũng cố kỵ Vô Tướng thần tông nên không dám
làm gì.”
“Đây là công lao do các ngươi đã vạch trần phản tặc, nội các đã phát ‘công bài’
cho các ngươi, cầm đi!”
Kế Tiễn Tiễn tiếp nhận lệnh bài, phát hiện trên đó có hai chữ ‘Hiệp lực’.
Cái gọi là ‘Công bài’, là bằng chứng chứng minh công huân của triều đình, có
thể dựa vào nó để đổi tiền lương, bí dược, công pháp, pháp khí, vân vân, thậm
chí có thể trực tiếp đổi chức quan.
Công bài này tổng cộng chia làm ba cấp, cao nhất là “Kỳ công”, nhị đẳng là
“Đầu công”, tam đẳng gọi là “Hiệp lực”.
Trong lòng Kế Tiễn Tiễn không khỏi sinh ra cảm giác như nằm mơ.
Mấy tháng nay nàng đều là kẻ vô tích sự, không ngờ còn kiếm được một cái
công lao ‘Hiệp lực’.
Tào Hiên cũng rất vui mừng.
Mấy tháng gần đây, hắn liên tục thất bại, Thiên hộ sở quận Tú Thủy tổn thất
nặng nề.
Tào Hiên vốn tưởng rằng mình khó giữ được chức quan này, có lẽ mấy tháng
sau sẽ bị biếm chức, bây giờ mượn công lao vạch trần phản tặc, đã có hi vọng
bảo vệ chức quan.
Lúc này, Mặc Sĩ La Hầu lại bình tình mở miệng: “Hôm nay ta đến đây là vì
chuyện của Nghịch Thần Kỳ và di tộc Xích Long. Các ngươi đã điều tra được
manh mối có giá trị gì?”
Tào Hiên và Kế Tiễn Tiễn nghe vậy thì đều nghĩ thầm quả nhiên, hai người hai
mặt nhìn nhau, cũng không có trả lời.
“Nói cách khác, các ngươi bận rộn mấy tháng trời, kết quả lại không thu hoạch
được gì?”
Mặt Mặc Sĩ La Hầu âm trầm như nước: “Như vậy đảng Lệ thái tử thì sao?
Dương Viêm Thần Nhãn – Húc Nhật Đông từng xuất hiện ở quận Tú Thủy, còn
người sử dụng lượng lớn Hóa Thi Thủy của Như Mộng sơn trang, các ngươi có
thể điều tra được đầu mối gì? Làm sao lại vô năng đến nước này?”
Tào Hiên nghe vậy, vẻ mặt thản nhiên mà trả lời: “Đại nhân, theo ta biết thì
những chuyện này đều có quan hệ với Thái thú Tư Không Thiện, nguyên nhân
chính là do có người này âm thầm trợ giúp, nên Húc Nhật Đông mới có thể
cướp được lá cờ Nghịch Thần Kỳ rồi rời đi. Nhưng xét thấy Tư Không Thiện đã
bỏ mình, việc này đã không thể tiếp tục điều tra thêm.”
Hắn biết Tư Không Thiện chẳng có quan hệ gì với Như Mộng sơn trang cả.
Nhưng mà dù thế nào thì chuyện này vẫn cắm ở trên đầu Tư Không Thiện rồi.
Sau này Tào Hiên sẽ ‘điều tra’ rõ ràng chuyện này, không thể để Mặc Sĩ La Hầu
đội lên đầu hắn hai chữ ‘vô năng’ được.
Mặc Sĩ La Hầu nhìn Tào Hiên mà không nói gì, ánh mắt càng ngày càng lạnh
lẽo, sắc bén như đao.
Nếu như Tào Hiên không phải là người của Địa nha, không phải thuộc hạ trực
thuộc hắn, thì hắn đã một tát đánh chết Tào Hiên rồi.
Tào Hiên tê cả da đầu, trên trán cũng xuất hiện từng giọt mồ hôi lớn như hạt
đậu, nhưng chỉ có thể cứng rắn chống đỡ ánh mắt của Mặc Sĩ La Hầu, đứng tại
chỗ không nhúc nhích.
Kế Tiễn Tiễn lại âm thầm thở dài, sắc mặt tuyệt vọng: “Cho đến nay, thuộc hạ
đúng là không có manh mối gì. Dựa theo tình hình trước mắt, trong Thiết Kỳ
Bang không có bất kỳ manh mối nào liên quan đến Nghịch Thần Kỳ. Một mạch
Xích Long thì đúng, có mấy cao thủ ẩn núp ở Thiết Kỳ Bang cũng là đúng.”
“Tuy nhiên, Sở Hi Thanh không hiểu rõ về bọn họ lắm, cũng chưa bao giờ tiếp
xúc chính diện với bọn họ, quan hệ của đôi bên chỉ là lợi dụng lẫn nhau. Thuộc
hạ tạm thời chưa điều tra được thân phận của bọn họ, đây là lỗi của thuộc hạ,
nguyện ý thỉnh tội với Vạn hộ đại nhân.”
Dựa theo kinh nghiệm ngày xưa của mình, Kế Tiễn Tiễn cho rằng lần này mình
sẽ bị điều về kinh thành để hỏi tội.
Còn về công việc ở quận Tú Thủy, Thiên nha Cẩm y vệ sẽ điều người giỏi hơn
đến.
Mặc Sĩ La Hầu lại giơ tay lên, giọng nói chứa vài phần bất đắc dĩ: “Đứng lên đi!
Ngươi là tiểu sư muội mà đô chỉ huy sư yêu thương nhất, ta dám trừng phạt
ngươi sao? Hơn nữa tình thế bây giờ có biến, Sở Hi Thanh bây giờ không chỉ
liên lụy với Nghịch Thần Kỳ, mà còn có quan hệ với một mạch Xích Long, thế
lực bao trùm hai quận, lại là Huyết Nhai dự bị của Vô Tướng thần tông. Tương
lai của người này, không chỉ là nhân vật quan trọng của Vô Tướng thần tông,
mà còn có thể ảnh hưởng đến thế cục của thiên hạ.”
“Cái gọi là một chuyện không làm phiền hai chủ, bây giờ ngươi đã ở trong Thiết
Kỳ Bang mấy tháng, được Sở Hi Thanh coi là tâm phúc, có cơ hội điều tra rõ
ràng từng chuyện một. Đặc biệt là thiên phú huyết mạch của người này, ngươi
cần phải điều tra rõ ràng.”
“Thiên phú huyết mạch?” Kế Tiễn Tiễn nghe vậy thì nhướng mày, ánh mắt hiện
lên vẻ khó hiểu.
Trong lòng nàng thì lại dâng lên một tia ý mừng.
Chẳng biết vì sao, khi nàng vừa nghe thấy mình còn có thể ở lại bên cạnh Sở Hi
Thanh, thì tâm trạng bắt đầu vui vẻ, tất cả mọi thứ đều trở nên tươi sáng hơn.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Thật sự là như vậy?”Mặc Sĩ La Hầu cười lạnh một tiếng, rõ ràng là không tin.Nhưng hắn cũng không tra cứu tiếp, trái lại còn lấy hai cái lệnh bài bằng bạc ra,ném cho hai người Kế Tiễn Tiễn và Tào Hiên.“Nhưng cọc chuyện này, coi như các ngươi làm chu toàn và ổn thỏa, dù là vịMục công công trong cung kia cũng cố kỵ Vô Tướng thần tông nên không dámlàm gì.”“Đây là công lao do các ngươi đã vạch trần phản tặc, nội các đã phát ‘công bài’cho các ngươi, cầm đi!”Kế Tiễn Tiễn tiếp nhận lệnh bài, phát hiện trên đó có hai chữ ‘Hiệp lực’.Cái gọi là ‘Công bài’, là bằng chứng chứng minh công huân của triều đình, cóthể dựa vào nó để đổi tiền lương, bí dược, công pháp, pháp khí, vân vân, thậmchí có thể trực tiếp đổi chức quan.Công bài này tổng cộng chia làm ba cấp, cao nhất là “Kỳ công”, nhị đẳng là“Đầu công”, tam đẳng gọi là “Hiệp lực”.Trong lòng Kế Tiễn Tiễn không khỏi sinh ra cảm giác như nằm mơ.Mấy tháng nay nàng đều là kẻ vô tích sự, không ngờ còn kiếm được một cáicông lao ‘Hiệp lực’.Tào Hiên cũng rất vui mừng.Mấy tháng gần đây, hắn liên tục thất bại, Thiên hộ sở quận Tú Thủy tổn thấtnặng nề.Tào Hiên vốn tưởng rằng mình khó giữ được chức quan này, có lẽ mấy thángsau sẽ bị biếm chức, bây giờ mượn công lao vạch trần phản tặc, đã có hi vọngbảo vệ chức quan.Lúc này, Mặc Sĩ La Hầu lại bình tình mở miệng: “Hôm nay ta đến đây là vìchuyện của Nghịch Thần Kỳ và di tộc Xích Long. Các ngươi đã điều tra đượcmanh mối có giá trị gì?”Tào Hiên và Kế Tiễn Tiễn nghe vậy thì đều nghĩ thầm quả nhiên, hai người haimặt nhìn nhau, cũng không có trả lời.“Nói cách khác, các ngươi bận rộn mấy tháng trời, kết quả lại không thu hoạchđược gì?”Mặt Mặc Sĩ La Hầu âm trầm như nước: “Như vậy đảng Lệ thái tử thì sao?Dương Viêm Thần Nhãn – Húc Nhật Đông từng xuất hiện ở quận Tú Thủy, cònngười sử dụng lượng lớn Hóa Thi Thủy của Như Mộng sơn trang, các ngươi cóthể điều tra được đầu mối gì? Làm sao lại vô năng đến nước này?”Tào Hiên nghe vậy, vẻ mặt thản nhiên mà trả lời: “Đại nhân, theo ta biết thìnhững chuyện này đều có quan hệ với Thái thú Tư Không Thiện, nguyên nhânchính là do có người này âm thầm trợ giúp, nên Húc Nhật Đông mới có thểcướp được lá cờ Nghịch Thần Kỳ rồi rời đi. Nhưng xét thấy Tư Không Thiện đãbỏ mình, việc này đã không thể tiếp tục điều tra thêm.”Hắn biết Tư Không Thiện chẳng có quan hệ gì với Như Mộng sơn trang cả.Nhưng mà dù thế nào thì chuyện này vẫn cắm ở trên đầu Tư Không Thiện rồi.Sau này Tào Hiên sẽ ‘điều tra’ rõ ràng chuyện này, không thể để Mặc Sĩ La Hầuđội lên đầu hắn hai chữ ‘vô năng’ được.Mặc Sĩ La Hầu nhìn Tào Hiên mà không nói gì, ánh mắt càng ngày càng lạnhlẽo, sắc bén như đao.Nếu như Tào Hiên không phải là người của Địa nha, không phải thuộc hạ trựcthuộc hắn, thì hắn đã một tát đánh chết Tào Hiên rồi.Tào Hiên tê cả da đầu, trên trán cũng xuất hiện từng giọt mồ hôi lớn như hạtđậu, nhưng chỉ có thể cứng rắn chống đỡ ánh mắt của Mặc Sĩ La Hầu, đứng tạichỗ không nhúc nhích.Kế Tiễn Tiễn lại âm thầm thở dài, sắc mặt tuyệt vọng: “Cho đến nay, thuộc hạđúng là không có manh mối gì. Dựa theo tình hình trước mắt, trong Thiết KỳBang không có bất kỳ manh mối nào liên quan đến Nghịch Thần Kỳ. Một mạchXích Long thì đúng, có mấy cao thủ ẩn núp ở Thiết Kỳ Bang cũng là đúng.”“Tuy nhiên, Sở Hi Thanh không hiểu rõ về bọn họ lắm, cũng chưa bao giờ tiếpxúc chính diện với bọn họ, quan hệ của đôi bên chỉ là lợi dụng lẫn nhau. Thuộchạ tạm thời chưa điều tra được thân phận của bọn họ, đây là lỗi của thuộc hạ,nguyện ý thỉnh tội với Vạn hộ đại nhân.”Dựa theo kinh nghiệm ngày xưa của mình, Kế Tiễn Tiễn cho rằng lần này mìnhsẽ bị điều về kinh thành để hỏi tội.Còn về công việc ở quận Tú Thủy, Thiên nha Cẩm y vệ sẽ điều người giỏi hơnđến.Mặc Sĩ La Hầu lại giơ tay lên, giọng nói chứa vài phần bất đắc dĩ: “Đứng lên đi!Ngươi là tiểu sư muội mà đô chỉ huy sư yêu thương nhất, ta dám trừng phạtngươi sao? Hơn nữa tình thế bây giờ có biến, Sở Hi Thanh bây giờ không chỉliên lụy với Nghịch Thần Kỳ, mà còn có quan hệ với một mạch Xích Long, thếlực bao trùm hai quận, lại là Huyết Nhai dự bị của Vô Tướng thần tông. Tươnglai của người này, không chỉ là nhân vật quan trọng của Vô Tướng thần tông,mà còn có thể ảnh hưởng đến thế cục của thiên hạ.”“Cái gọi là một chuyện không làm phiền hai chủ, bây giờ ngươi đã ở trong ThiếtKỳ Bang mấy tháng, được Sở Hi Thanh coi là tâm phúc, có cơ hội điều tra rõràng từng chuyện một. Đặc biệt là thiên phú huyết mạch của người này, ngươicần phải điều tra rõ ràng.”“Thiên phú huyết mạch?” Kế Tiễn Tiễn nghe vậy thì nhướng mày, ánh mắt hiệnlên vẻ khó hiểu.Trong lòng nàng thì lại dâng lên một tia ý mừng.Chẳng biết vì sao, khi nàng vừa nghe thấy mình còn có thể ở lại bên cạnh Sở HiThanh, thì tâm trạng bắt đầu vui vẻ, tất cả mọi thứ đều trở nên tươi sáng hơn.